Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 41: Cô ta bắt nạt cậu à?


Khi Tiêu Nhược Yên bước xuống sân khấu, toàn thân cô đều ướt đẫm mồ hôi, thực ra hát là một việc vô cùng tiêu hao thể lực.


Cao Vũ đang định đưa khăn giấy qua, Tiêu Nhược Yên đã mỉm cười tựa vào Nhan Chỉ Lan. Nhan Chỉ Lan cúi đầu, dịu dàng dùng tay lau mồ hôi trên trán cô.


Ánh mắt Nhan Chỉ Lan nhìn cô dịu dàng đến vậy, dỗ dành cô như dỗ dành một đứa trẻ. Còn Giám đốc Tiêu vốn luôn cao lãnh thì sao? Dường như cô đã quen với sự chăm sóc như vậy, thậm chí còn yếu ớt nói: "Tớ muốn uống nước."


Mỗi lần đứng trên sân khấu, cô đều không cảm thấy gì, chỉ là cảm giác cực kỳ đã, như đang đốt cháy chính mình.
Nhưng vừa xuống sân khấu là mệt mỏi rã rời.


Đây dù sao cũng là quán bar, trước kia dù có mệt đến đâu Tiêu Nhược Yên cũng sẽ cố gắng lê thân về nhà, cô không muốn để người ngoài nhìn thấy mặt yếu đuối của mình.
Mà bây giờ, có người yêu rồi, tất cả đều khác.


Hai người không có cử chỉ thân mật gì quá mức, nhưng tất cả những ai nhìn thấy họ đều vô cùng ngưỡng mộ.


Bobo cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Con gái với con gái sao mà tinh tế vậy chứ. Bạn trai tớ ra ngoài cả ngày không nhắn nổi một tin, tớ đến tháng chỉ biết bảo uống nước ấm."


Cao Vũ cảm khái: "Đừng nói em, bạn trai của tôi đủ dịu dàng tinh tế rồi mà cũng không được như thế này."


...


Cuối cùng, chủ đề khép lại trong tiếng ngưỡng mộ và chúc phúc của mọi người.


Khi Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan đi về, gió thổi qua, men rượu cũng tan gần hết.


Cao Vũ bọn họ vốn định đưa hai người về, nhưng Nhan Chỉ Lan lắc đầu từ chối: "Không cần đâu, mọi người về cẩn thận nhé."


Gió đêm có chút lạnh.


Tiêu Nhược Yên nắm tay Nhan Chỉ Lan nhét vào túi áo mình: "Bắt taxi nhé?"


Cô suy nghĩ, sau này về rồi vẫn nên mua một chiếc xe.


Tiêu Nhược Yên thích kiểu xe jeep địa hình, nhưng hiện tại điều kiện tài chính chưa cho phép, cô vẫn muốn mua nhà trước rồi mới nghĩ đến xe.


Bây giờ xem ra có thể mua trước một chiếc xe cũ hoặc rẻ hơn để đi lại.


Nhan Chỉ Lan nhìn cô, gió thổi qua, đôi mắt nàng đen như bảo thạch: "Bình thường cậu về bằng cách nào?"


"Cậu —" Tiêu Nhược Yên bất lực nhìn nàng: "Không phải cậu định ngồi xe buýt cùng tớ đấy chứ?"


Đương nhiên là như vậy rồi.


Nhan Chỉ Lan muốn cảm nhận tất cả những gì Tiêu Nhược Yên đã trải qua trong thành phố này.


Tiêu Nhược Yên hiểu suy nghĩ trong lòng nàng, khẽ thở dài: "Tớ sẽ cố gắng thật nhiều, để cậu có cuộc sống tốt hơn."


Nhan Chỉ Lan cười, ôm lấy Tiêu Nhược Yên, dụi dụi mặt trong lòng cô: "Đồ ngốc, tớ chỉ cần cậu thôi."


Những lời như vậy.


Nếu đặt trong xã hội hiện tại, sẽ bị rất nhiều người nghe thấy cười nhạo, cho rằng chỉ là lời nói dỗ dành, chỉ đi bằng thân xác chứ không xuất phát từ tim.


Nhưng đối với Tiêu Nhược Yên và Nhan Chỉ Lan, đó là lời nói xuất phát từ tận đáy lòng.


Nếu không phải vì bảo vệ nhau.


Có lẽ họ đều đi trên những con đường đời khác nhau, điều kiện vật chất có thể tốt hơn hiện tại rất nhiều, nhưng trong lòng họ sẽ mang theo nuối tiếc cả đời.


Giờ này trên xe buýt không quá đông, nhưng dù sao cũng là trước cổng của phố quán bar, vừa lên xe đã gần kín chỗ. Chỗ ngồi duy nhất, Nhan Chỉ Lan còn nhường cho một bà cụ lớn tuổi.


Nhan Chỉ Lan đứng tựa một bên. Bình thường nàng học rất gần, hầu như đi bộ, rất ít khi đi xa, hơn nữa từ sau chuyện của nàng, chị gái lại bảo vệ nàng cực kỳ chặt chẽ, đi đâu cũng sắp xếp người theo. Xe buýt, Nhan Chỉ Lan đã rất nhiều năm không ngồi rồi.


Tiêu Nhược Yên bảo vệ nàng rất tốt, hai tay ôm nàng vào lòng, hai người dựa vào một bên. Thỉnh thoảng có ánh mắt nghi hoặc nhìn sang, nhưng họ đều rất thản nhiên.


"Còn sợ không?"


Tiểu Nhan khẽ hỏi. Nàng vẫn nhớ hồi cấp ba, mỗi lần hai người ra ngoài chơi, Tiêu Nhược Yên cũng ôm nàng như thế này.
Lan Lan và Lão Đại đã quen với cảnh này, cũng cảm thấy Lão Tứ nhà họ vốn dĩ nên được chăm sóc như vậy, nhưng người ngoài thỉnh thoảng vẫn quay đầu lại nhìn với ánh mắt khác lạ.


Khi đó Tiêu Nhược Yên rất thản nhiên, lưng đeo guitar, hai tay che chở Nhan Chỉ Lan trong lòng. Trên người cô có mùi hương nhè nhẹ, mái tóc dài phóng khoáng lướt qua má Nhan Chỉ Lan. Nhan Chỉ Lan rất thích cảm giác được cô bao bọc bảo vệ như vậy. Đôi khi nàng còn nghịch ngợm dùng tay viết từng nét chữ lên tay cô, từng nét từng nét, Tiêu Nhược Yên cảm nhận được, khóe môi khẽ cong lên.


— A Yên của tớ.


Rất thích cậu.


Chỉ là tình yêu thời niên thiếu vẫn còn e dè.


Gặp người lạ còn đỡ, nhưng hễ có người quen xuất hiện, hai người đều cố tình giữ khoảng cách.


Họ sợ, nhưng không phải sợ ánh mắt dị nghị của bên ngoài, mà sợ sự thân mật không thể công khai này sẽ không được thế gian chấp nhận, sẽ làm tổn thương đối phương.


Từ rất rất sớm, họ đã coi đối phương còn quan trọng hơn chính mình.


Yêu, là một chữ vô cùng khó đoán.


Có người nói, tình yêu thời trẻ giống như cơn gió.


Có người nói, 80% mối tình đầu đều kết thúc vội vàng.


Nhưng ai biết được.


Họ yêu nhau đã ngần ấy năm.


Trong vòng tay Tiêu Nhược Yên, cô gái đó mãi mãi là Nhan Chỉ Lan.



Bàn tay Nhan Chỉ Lan như thời niên thiếu, nhẹ nhàng viết chữ vào lòng bàn tay Tiêu Nhược Yên.


Khóe môi Tiêu Nhược Yên cũng cong lên như trước đây, chỉ là không hay không biết, vành mắt lại đỏ lên.


— A Yên, tớ yêu cậu, đừng tách ra nữa nha.


Ừm, đừng chia xa nữa.


Cô đã thề rồi.


Xuống xe.


Vì có uống chút rượu, men rượu của Tiêu Nhược Yên bắt đầu dâng lên, cô nhất quyết đòi cõng Nhan Chỉ Lan.


Cô cao hơn Nhan Chỉ Lan một chút, nhưng dù sao cũng là con gái, Nhan Chỉ Lan sợ đè hỏng cô. Tiêu Nhược Yên vui vẻ nói: "Yên tâm đi, trước đây đi về quê Cao Vũ, lúc mổ heo tớ còn phụ khiêng được heo con lớn cơ mà."


Nhan Chỉ Lan: ...


Đây là phát ngôn thẳng nữ gì vậy?


"Tớ là heo à?" Nhan Chỉ Lan cong môi nhìn Tiêu Nhược Yên, ánh mắt sóng sánh. Tiêu Nhược Yên bị điện giật tê tê dại dại, nhịn không được ôm người kéo vào khu vườn nhỏ trong khu chung cư.


"Cậu định làm gì?"


Nhan Chỉ Lan buồn cười nhìn Tiêu Nhược Yên, trong lòng nàng biết cô lại đang nghĩ ra trò xấu gì rồi.


Tiêu Nhược Yên luôn như vậy, sói đội lốt cừu. Bề ngoài nhìn thanh thuần cấm dục, nhưng thực chất trong lòng nuôi một con sói xám nhỏ.


Đây là bí mật của cô, chỉ có Nhan Chỉ Lan biết, chỉ có Nhan Chỉ Lan mới thấy được răng nanh của con sói xám đó sắc bén đến mức nào.


Hồi cấp ba, hai người quấn quýt như keo, yêu nhau hơn bất kỳ cặp đôi nào. Hai người có chung tam quan, chung sở thích, nhưng thỉnh thoảng vẫn vì chút bất đồng mà cãi nhau.


Khi đó, trong lòng Tiêu Nhược Yên có chút nhạy cảm. Ở trường cô có rất nhiều học sinh năng khiếu âm nhạc, gia cảnh đều rất khá.


Khi mới vào trường, cô tràn đầy nhiệt huyết, tin rằng chỉ cần mình cố gắng, nhất định sẽ tạo dựng được một mảnh trời riêng, sau này báo đáp ba mẹ, nếu lập gia đình cũng muốn tạo điều kiện tốt cho con cái.


Tuổi trẻ luôn nhiệt huyết sôi sục, cô khinh thường việc nhiều phú nhị đại trong trường tiêu xài hoang phí, tuổi còn trẻ đã có xe sang tài xế, cả người hàng hiệu, nhất là nhiều nam sinh đổi bạn gái như thay áo.


Đừng khinh thiếu niên nghèo.


Lên lớp mười một, học phí của cô hầu như đều do tự mình chạy show biểu diễn kiếm về, hoặc đi dạy kèm cho mấy học sinh nhỏ hơn.


Nhan Chỉ Lan hiểu suy nghĩ của cô, rất đau lòng, nhưng cũng biết đó là bức tường nhỏ trong lòng cô, không ai được có thể chạm vào, ngay cả nàng cũng không.


Khi đó Tiêu Nhược Yên biết gia cảnh của Nhan Chỉ Lan dường như khá tốt. Không phải vì lý do gì khác, Tiểu Nhan ngày thường rất kín đáo, mặc toàn đồng phục, không dùng đồ xa xỉ như các cô gái khác.


Nhưng có chút khí chất, là được hình thành từ nhỏ. Tiểu Nhan gần như không làm việc nhà, đến trải ga giường đơn giản cũng không xong, nấu mì cũng luộc thành một nồi bột nhão.


Tiêu Nhược Yên luôn cười chọc chọc trán nàng: "Đồ ngốc nhỏ."


Khi cô trèo lên giường, vài cái đã dọn xong chăn chiếu cho nàng, khi cô nấu cho nàng một bát mì đủ sắc hương vị, Nhan Chỉ Lan luôn hai mắt sáng rỡ ngưỡng mộ: "A Yên, cậu giỏi quá."


Tiêu Nhược Yên biết nàng đang dỗ mình, nhưng trong lòng vẫn ấm áp.


Cuối học kỳ hai lớp 11, vào kỳ nghỉ Quốc Khánh tháng 10, trường học cho nghỉ. Nhan Chỉ Lan biết theo thói quen Tiêu Nhược Yên sẽ ở lại chạy show khắp nơi, nàng cũng nũng nịu đòi ở lại, nhưng bị Tiêu Nhược Yên từ chối.


"Khó khăn lắm mới được nghỉ, về nhà đi, không thì chị gái cậu lại đến tìm tớ."


Nhan Chỉ Lan lưu luyến rời đi. Khi quay lại, vì chị gái có việc, nàng được Tô Triết lái xe đưa tới.


Tô Triết lớn hơn nàng mấy tuổi, khi đó trong nhà đã mơ hồ có ý muốn để họ đến với nhau. Mỗi lần như vậy, Nhan Chỉ Lan đều lạnh nhạt: "Con còn nhỏ, không muốn nghĩ đến mấy chuyện này."


Nàng vốn không muốn ngồi xe Tô Triết, nhưng không chịu nổi lời khuyên của Nhan Phong: "Hai nhà chúng ta dù sao cũng là thế giao. Hôm qua bác Tô nghe nói chị con có việc, đặc biệt bảo Tô Triết đưa con qua. Con có không thích Tô Triết đến đâu, cũng phải nể mặt bác Tô chứ."


Bác Tô từ nhỏ đã rất tốt với Tiểu Nhan, nàng rất kính trọng ông.


Nhan Phong nhìn dáng vẻ từ chối của nàng, châm một điếu thuốc, không nhịn được hỏi: "Tiểu Nhan, con không phải lén yêu sớm rồi chứ?"


Tim nàng đập thót một cái. Nhan Chỉ Lan biết, nếu còn do dự, ba nhất định sẽ phát hiện ra.


Hôm đó lên xe Tô Triết, nàng đã nhắn tin cho Tiêu Nhược Yên, nói là sẽ đi nhờ xe về.


Tiêu Nhược Yên không biết tin nhắn đó là đang "báo cáo". Cô vừa mới nhận tiền một buổi biểu diễn, bên mời là một phu nhân giàu có xinh đẹp, kiểu người mà với Tiêu Nhược Yên chỉ xuất hiện trên TV, mặc áo ngủ lười biếng, tóc uốn xoăn to, tay cầm thuốc lá, cực kỳ ngầu, tên là chị Tống.


Chị Tống ra tay rất hào phóng, đối với Tiêu Nhược Yên vô cùng tốt, chưa bao giờ chậm tiền biểu diễn.


Tiêu Nhược Yên mua rất nhiều đồ ăn, còn nhắn tin cho Lão Đại và Lan Lan, chuẩn bị lát nữa mọi người về ăn lẩu cho náo nhiệt.


Xong xuôi hết.


Cô đặc biệt đi đón Tiểu Nhan.


Khi đó Tô Triết lái một chiếc Lamborghini xanh lam cực kỳ chói mắt, rất kiêu ngạo, cả người đồ hiệu, cố tình lái xe đến cổng trường, thu hút không ít người vây xem. Tiêu Nhược Yên cũng nhìn thấy, còn tò mò liếc qua, kết quả lại thấy Nhan Chỉ Lan bước xuống xe.


Tô Triết mỉm cười: "Tiểu Nhan, anh đưa em đến nơi, đến một câu cảm ơn cũng không có sao?"


Tiểu Nhan liếc anh ta một cái, nhàn nhạt: "Cảm ơn."


Tô Triết: ...


Đúng là chỉ một câu "cảm ơn", ngoài ra không có cái quái gì khác.


Tô Triết bực bội đạp ga rời đi.



Nhan Chỉ Lan vừa ngẩng đầu, liền chính xác nhìn thấy Tiêu Nhược Yên đang trốn phía sau gốc cây. Nàng chạy tới, nắm lấy tay cô: "Cậu trốn cái gì?"


Trốn cái gì?


Tiêu Nhược Yên cũng không biết.


Cô luôn kiêu hãnh, luôn tràn đầy tự tin vào tương lai.
Nhưng lúc này, cô lại có chút tự ti và mất mát.


Trên đường trở về.


Tiêu Nhược Yên hầu như không nói gì. Nhan Chỉ Lan giải thích: "Đó là anh trai nhà bên."


Sự nhạy cảm của con gái vào những lúc nào đó thật sự đáng sợ. Tiêu Nhược Yên nhìn nàng: "Chú rất thích anh ta nhỉ?"


Tim Nhan Chỉ Lan đập mạnh, nàng nhìn Tiêu Nhược Yên, nắm chặt tay cô: "Tớ không thích anh ta."


Hai người đã hứa sẽ không lừa dối nhau.


Tiêu Nhược Yên gật đầu, không nói thêm về đề tài này: "Đi thôi, về ăn lẩu."


Bữa lẩu hôm đó.


Lan Lan và Lão Đại ăn vô cùng vui, uống mấy chai coca. Tiêu Nhược Yên thì tâm không ở đây, ăn xong đến guitar cũng không luyện, nằm lên giường ngủ luôn.


Tiểu Nhan nhìn cô, khẽ thở dài.


Lan Lan lại nhìn Tiểu Nhan nói: "Cái cậu Vương Đại Nha lớp bên tìm tớ xin số điện thoại của cậu đó, Tiểu Nhan."


Tiểu Nhan vốn đang bực trong lòng: "Không cho."


"Tớ biết." Lan Lan cười híp mắt uống một ngụm coca: "Tớ biết cậu không cho."


Lão Đại lúc đó đã mơ hồ biết quan hệ của hai người: "Thế còn nhắc làm gì?"


Lan Lan: "Không phải Đại Nha trông khá đáng yêu sao? Nghe nói nhà cậu ta rất giàu nhưng lại rất khiêm tốn, bình thường còn rất hào phóng với bạn bè. Cái này gọi là gì nhỉ, giàu mà không kiêu, làm bạn cũng được mà."


Lão Đại nhìn cô ấy: "Cậu không phải thích cậu ta rồi chứ? Sao vậy Lan Lan, cậu bị mùi tiền hun cho hỏng rồi à?"


Lan Lan đỏ bừng mặt: "Vớ vẩn, tớ chỉ thấy hai cái răng của cậu ta đáng yêu thôi. Đây không phải đang tán gẫu à? Nói bừa chút thôi. Với lại người giàu thì sao? Tớ còn thấy chị của Lão Tứ lái xe sang đến nữa kìa, chị ấy chẳng phải vẫn rất dịu dàng với mọi người sao, cười lên còn đẹp hơn gió xuân."


Lão Đại thật sự chỉ muốn bịt miệng Lan Lan lại.


Trên giường, Tiêu Nhược Yên không nói gì, cô mở mắt nhìn trần nhà rất lâu.


Từ ngày đó trở đi.


Tiêu Nhược Yên càng liều mạng kiếm tiền hơn. Mỗi ngày, người khác 10 giờ đã nằm trò chuyện đêm khuya, 10 giờ hơn cô mới lê thân thể mệt mỏi trở về.


Số tiền cô kiếm được, trong đám học sinh đã được coi là "đại gia", nhưng Tiêu Nhược Yên vẫn không hài lòng.


Cô thường lấy sổ ra, vẽ vẽ viết viết. Cô vẽ phòng khách, vẽ phòng bếp, phòng luyện đàn, phòng đọc sách... bên trong là ngôi nhà tương lai của cô và Tiểu Nhan.


Nhan Chỉ Lan hiểu suy nghĩ của cô, chỉ là mỗi tối pha sẵn nước mát chờ cô về, dặn cô chú ý sức khỏe, không nói thêm gì nữa.


Một buổi tối chủ nhật, Tiêu Nhược Yên biểu diễn xong đã quá muộn, chị Tống lái xe đưa cô về. Trên đường, chị Tống nhìn Tiêu Nhược Yên: "Tiểu Tiêu, nếu nhà em cần tiền, có thể nói với chị."


Tiêu Nhược Yên vốn đơn thuần, khi đó còn chưa đến 18 tuổi, đâu hiểu được ẩn ý phía sau lời nói của phu nhân giàu có.
Cô mệt mỏi cười: "Cảm ơn chị Tống, chị đã giúp em rất nhiều rồi."


Xuống xe, Tiêu Nhược Yên vác cây đàn guitar nặng nề. Hôm nay là một ngày biểu diễn liên tục, cô gần như không còn sức. Chị Tống mở cửa xe, bàn tay sơn móng đỏ rực chạm vào tóc Tiêu Nhược Yên: "Em vất vả thế này, chị sẽ đau lòng lắm, em —"


"A Yên!"


Nhan Chỉ Lan gọi to một tiếng, nàng chạy tới với tốc độ nước rút trăm mét. Chị Tống còn chưa hiểu chuyện gì, cánh tay đã bị người ta gạt ra.


Chị Tống sửng sốt, nhìn rõ cô gái trước mặt.


Mặc váy dài trắng, không trang điểm, nhưng ngũ quan tinh xảo, vừa nhìn đã biết là mỹ nhân.


Chị Tống ngẩn người nhìn Tiểu Nhan, không nhịn được hỏi Tiêu Nhược Yên: "Đây là bạn em à?"


Tiêu Nhược Yên gật đầu. Ánh mắt chị Tống nhìn Tiểu Nhan khiến cô rất khó chịu, cô bước lên phía trước, chắn Tiểu Nhan lại.


Tiểu Nhan hít sâu một hơi, nàng nhìn một cái đã biết chị Tống là loại người gì. Nàng đã thấy quá nhiều người giàu như thế trong giới của ba mình, họ muốn gì, nàng cũng rõ.
Vị chị Tống này là muốn chiếm cả nàng lẫn A Yên sao?


Trên đường trở về.


Nhan Chỉ Lan tức giận, nhìn Tiêu Nhược Yên: "Cậu ngày nào cũng chạy ra ngoài đến khuya như vậy là vì chị ta sao?"


Tiêu Nhược Yên vốn đã không còn sức, nghe nàng nói vậy càng đau đầu.


Thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô, Nhan Chỉ Lan cố nén cảm xúc: "Cậu nói đi, A Yên, rốt cuộc là vì cái gì? Cậu thiếu tiền sao? Chúng ta mới bao nhiêu tuổi, cậu liều mạng như vậy, nếu thân thể suy sụp, cậu bảo tớ phải làm sao?"


Đi đến chỗ rợp bóng cây, nghe lời này của Nhan Chỉ Lan, Tiêu Nhược Yên bùng nổ. Cô đẩy nàng dựa vào thân cây, cúi xuống hôn mạnh mẽ.


Nếu không tức giận, cô cũng không mạnh mẽ đến vậy.


Nhan Chỉ Lan sững sờ, bị cô khống chế, tay chân đều mềm nhũn.


Sau một lúc dây dưa trên môi, Tiêu Nhược Yên lùi lại một bước. Ánh mắt của cô hôm đó sáng đến mức cả đời này Nhan Chỉ Lan cũng không quên được.


"Tiểu Nhan, tớ sợ, sợ có một ngày cậu sẽ bị người khác cướp đi. Tớ... tớ chẳng có gì, không cho cậu được quá nhiều, nhưng tớ thật sự..."


Những gì người khác cho bạn gái, cô không muốn Tiểu Nhan thiếu dù chỉ một chút.



Chị gái cũng từng nói, chuyện của họ không thể để chú biết được, nhất định sẽ bị phản đối.


Tiêu Nhược Yên nghĩ, trên đời không có bức tường nào không lọt gió. Nếu thật sự đến ngày đó, nói nhiều cũng vô ích, chi bằng dùng hành động thực tế để chứng minh.


Nghe đến đây, mắt Nhan Chỉ Lan ướt lên. Nàng vòng tay lên cổ Tiêu Nhược Yên, nhẹ giọng nói: "Ừm, là tớ không tốt, hiểu lầm A Yên của chúng ta rồi."


Sau khi trở về.


Hai người không vào thẳng ký túc xá, mà lên sân thượng. Nhan Chỉ Lan như con thỏ nhỏ rúc vào lòng Tiêu Nhược Yên, làm nũng than thở: "A Yên, tớ biết cậu muốn cho tớ một cuộc sống tốt, nhưng yêu là từ hai phía, không phải một mình cậu. Chẳng lẽ sau này cậu muốn tớ ở nhà làm nội trợ toàn thời gian sao?"


Nàng phát hiện A Yên có chút đại nữ chủ nghĩa.


Tiêu Nhược Yên không nói gì, Nhan Chỉ Lan tiếp tục: "Cậu muốn có ngôi nhà của chúng ta, vậy chúng ta phải cùng nhau cố gắng. Cậu bây giờ đã liều mạng như vậy, làm hỏng sức khỏe, sau này để tớ chăm cậu à?"


Thân thể Tiêu Nhược Yên căng cứng rồi thả lỏng ra. Cô sao nỡ để Tiểu Nhan chăm mình. Tiểu Nhan cảm nhận được sự thả lỏng đó, tiếp tục nói: "Hơn nữa cậu đừng tạo áp lực lớn như vậy cho bản thân. Cậu luôn nghĩ tớ theo cậu rồi sẽ không có được cuộc sống vốn có, nhưng cậu biết không A Yên, tớ cũng thường nghĩ, nếu không phải vì tớ, cậu cũng có thể được người khác nâng niu trong lòng bàn tay."


Gió thổi qua, lời nói này của Tiểu Nhan như mang theo ma lực, khiến nước mắt Tiêu Nhược Yên rơi xuống.


Đúng là một túi nước mắt.


Tim Tiểu Nhan mềm ra, nàng nửa quỳ trên ghế, ôm cổ Tiêu Nhược Yên, môi kề bên tai cô dụ dỗ: "Quên nói với cậu, dáng vẻ cậu vừa đè tớ vào cây khi nãy, đẹp lắm."


...


Gió nổi lên.


Cuốn theo mái tóc dài của hai người.


Nhiều năm như vậy.


Tiểu Nhan lại một lần nữa cảm nhận được A Yên đẹp như vậy.


Kỹ năng hôn không khá hơn thời thiếu niên bao nhiêu. Nhưng tình yêu và khát khao của thân thể đã sớm khiến Tiểu Nhan mềm ra, không còn sức chống cự. Nàng bám lấy cổ cô, nhìn vào mắt Tiêu Nhược Yên, thì thầm: "A Yên, A Yên..."


Tiêu Nhược Yên rất hưng phấn, trong đầu có vô số ý nghĩ táo bạo k*ch th*ch, muốn từng chút từng chút cùng Tiểu Nhan đối diện.


Hai người lại ở bên nhau rồi.


Còn có sự ủng hộ của bạn bè và chị gái.


Sau khi trở về sẽ có nhà của riêng mình, mọi thứ đều đang đi theo hướng tốt đẹp.


Cô và Tiểu Nhan có phải cũng nên tìm lại những năm tháng thanh xuân đã bỏ lỡ không?


Về đến nhà.


Tiểu Nhan đi tắm trước. Tắm xong, nàng khoác áo ngủ bước ra.


Hiếm khi nàng mặc áo ngủ màu rượu vang, chất vải mềm mại buông rủ, sờ vào mát lạnh. Nàng rất gầy, dạo này được Tiêu Nhược Yên nuôi tốt hơn một chút. Nàng lau tóc, giọt nước long lanh trượt dọc xuống cổ: "Cậu ngẩn ra làm gì? Mau đi tắm đi, mấy giờ rồi?"


Tiểu Nhan nghi hoặc nhìn Tiêu Nhược Yên, chẳng lẽ men rượu vẫn chưa tan?


Tiêu Nhược Yên vội đứng dậy vào phòng tắm, khuôn mặt đỏ bừng, tim cũng đập nhanh hơn.


Không phải cô nghĩ nhiều.


Chỉ là khi Tiểu Nhan tắm, cô dọn áo khoác của nàng, vậy mà lại thấy trong đó có một viên thuốc màu hồng.


Trên đó là tiếng Đức. Tiêu Nhược Yên từng hát tiếng Đức, nhận ra một chút, mơ hồ thấy những từ như "thiên đường", "giải phóng", "t*nh d*c"... cả người cô xấu hổ đến mức sắp bốc cháy.


Cái... cái này... Tiểu Nhan cầm thứ này làm gì?


Là...


So với sự bồn chồn mong đợi của Tiêu Nhược Yên.


Nhan Chỉ Lan lại nhìn đèn bàn, ngẩn ngơ.


Đầu óc của nàng rất rối, những chuyện hai ngày nay liên tục lướt qua trong đầu.


Ở đây có bạn bè của A Yên, có sự nghiệp của cô, có quý nhân, có mồ hôi nỗ lực, có tất cả của cô.


Nếu vì nàng mà trở về, A Yên gần như phải bắt đầu lại từ con số không. Dù nàng có nhờ Giám đốc Tần giới thiệu, nhưng nàng hiểu rõ con người của Giám đốc Tần, cuối cùng vẫn phải là A Yên bỏ ra rất nhiều mồ hôi, có thành tích được nhìn thấy mới thực sự được công nhận. Giám đốc Tần nhìn vào thực lực.


Thực lực của A Yên, Tiểu Nhan không lo. Chỉ là họ đã gần ba mươi rồi, chẳng lẽ còn để cô bắt đầu lại từ đầu sao?


Suy nghĩ mông lung, nhịp tim của Tiểu Nhan rối loạn. Nàng vội lấy thuốc trong ngăn kéo ra, nuốt xuống.


Mỗi khi xuất hiện trạng thái giằng xé như vậy, nàng sẽ vô cùng khó chịu, cả thân thể lẫn tinh thần đều rơi vào cảm giác sụp đổ hỗn loạn.


Trong cơn mơ màng, nàng chìm vào giấc mộng.


Trong mộng là một vùng mây mù.


"Tiêu Nhược Yên" nhìn nàng, nhàn nhạt nói: "Trở về đi. Chỉ cần đến đây, cậu sẽ không đau khổ nữa, không phải lựa chọn. Tớ chỉ có mình cậu thôi."


Nhan Chỉ Lan không nói gì.


Nhan Phong cũng bước tới, nhìn nàng: "Ba đã nói rồi, tinh thần của con không tốt, bệnh tâm thần là thứ phải theo suốt đời. Sau này nếu con phát bệnh, để cô ta chăm con sao? Cô ta có thể chăm con được bao lâu?"


"Tiêu Nhược Yên" nhìn nàng: "Ở đây khác, mãi mãi chỉ có cậu và tớ. Tiểu Nhan, chẳng phải cậu đã nói sẽ vì cô ta mà từ bỏ tất cả sao? Sao bây giờ lại để cô ta từ bỏ nhiều đến vậy?"


...



"Tiểu Nhan, Tiểu Nhan?"


Nhan Chỉ Lan bị Tiêu Nhược Yên lay tỉnh. Nàng mơ màng mở mắt, nhìn Tiêu Nhược Yên.


Tiêu Nhược Yên nhìn chằm chằm vào mắt nàng: "Sao cậu lại khóc? Với lại sao cậu thay quần áo rồi?"


Có sao?


Nhan Chỉ Lan giơ tay chạm vào khóe mắt, chạm phải nước mắt. Nàng cúi đầu nhìn, không biết từ lúc nào mình đã thay xong quần áo.


Chẳng lẽ tiềm thức đã quyết định muốn rời đi rồi sao?


"Cậu lại mơ thấy tên khốn đó rồi."


Giọng nói của Tiêu Nhược Yên lạnh đi. Cô nhìn Nhan Chỉ Lan: "Cô ta bắt nạt cậu à? Sao cậu lại khóc thành thế này?"


Chữ "bắt nạt" trong miệng cô chỉ là cách nói giảm nói tránh. Cô nhìn thấy bộ dạng Tiểu Nhan khóc trên giường. Nghĩ đến việc trong mơ, tên khốn kia có thể lại vô độ đòi hỏi, lòng đố kị của Tiêu Nhược Yên như phun máu.


Nhan Chỉ Lan lắc đầu, mơ hồ nhìn Tiêu Nhược Yên: "A Yên, vì tớ mà từ bỏ nhiều như vậy, cậu có hối hận không?"


Một câu nói nửa mơ nửa thực.


Tiêu Nhược Yên lập tức hiểu ra. Cô hít sâu một hơi, nhìn Nhan Chỉ Lan: "Cô ta bảo cậu rời xa tớ? Chia rẽ chúng ta?"


Tiểu Nhan không nói gì, yếu ớt cắn môi.


Đó là tâm bệnh của nàng.


Là nút thắt để lại sau những năm tháng bị ba hết lần này đến lần khác dồn ép làm tổn thương.


Nàng tưởng mình rất mạnh mẽ, nhưng thực ra nàng không mạnh mẽ như mình nghĩ.


Tiêu Nhược Yên vừa tức vừa đau lòng: "Cậu mặc quần áo là định rời đi à?"


Nhan Chỉ Lan có chút hoảng hốt, phải không? Nàng định rời đi sao?


Tiêu Nhược Yên tức đến mức muốn phát điên: "Tên khốn đó đúng là không biết xấu hổ." Cô bước lên, kéo cổ tay Tiểu Nhan: "Cậu thật sự muốn đi à?"


Muốn đi sao?


Tiểu Nhan sẽ không rời khỏi Tiêu Nhược Yên, chỉ là sau khi theo cô về, sự bất an trong lòng quấy phá khiến nàng trở nên hoảng hốt.


Nàng đang nghĩ, để A Yên trở về có phải là một sai lầm hay không.


Tiêu Nhược Yên giận đến cực điểm, nhưng lý trí khiến cô bình tĩnh lại. Trong đầu hiện lên lời bác sĩ Từ nói trước khi rời đi.


— Nhược Yên, đợi đến thành phố của em, đó là thời điểm then chốt. Ở đó có tất cả những điều kiện trời cho của em, Tiểu Nhan sẽ càng dễ lo được lo mất. Em ấy không nói không có nghĩa là trong lòng không lo lắng. Em hãy chăm sóc em ấy thật tốt.


Bình tĩnh, bình tĩnh.


Tiêu Nhược Yên suy nghĩ, thời kỳ không bình thường thì chỉ có thể dùng thủ đoạn không bình thường. Có lần một thì sẽ có lần hai, cô nhất định phải chặt đứt tâm ma này của Tiểu Nhan.


Cô đưa tay kéo quần áo của Nhan Chỉ Lan: "Muốn đi cũng được, trước khi đi, cậu để lại hết đồ của tớ đi."


Tiểu Nhan lặng lẽ nhìn cô.


Tiêu Nhược Yên tự mình lột ra: "Áo sơ mi là của tớ, áo lót bên trong là của tớ, quần cũng là của tớ..."


Từng món từng món một.


Đến cuối cùng, chẳng còn lại gì cho Tiểu Nhan.


Gió mát thổi tới, Tiểu Nhan lạnh khẽ run lên, đầu óc tỉnh táo hơn chút.


Tiêu Nhược Yên nhìn dáng vẻ này của nàng, biết là không đi được nữa. Cô tức giận quay người nằm lên giường, tay giật một cái, cởi luôn dây áo ngủ của mình: "Cậu đi đi."


Bờ vai như ngọc lộ ra nửa bên. Nhan Chỉ Lan nuốt khan một cái. Mái tóc dài của Tiêu Nhược Yên xõa trên giường, vừa tắm xong, da trắng đến phát sáng: "Cậu muốn đi thì đi nhanh lên, đừng đợi lát nữa tớ phát bệnh."


Tiểu Nhan sững người, nàng kéo chăn quấn quanh người: "Cậu sao vậy?"


Cô sao lại phát bệnh?


Bàn tay lành lạnh áp lên trán Tiêu Nhược Yên, bị cô hất ra.


Cô thật sự sắp tức chết rồi.


Tức Tiểu Nhan.


Tức cái "bản thân" trong mơ kia.


Tiêu Nhược Yên lạnh lùng không nhìn nàng: "Tớ đã uống viên thuốc hồng trong túi cậu rồi. Tớ cũng muốn vào cái ảo cảnh đó xem cái 'cô ta' kia, hỏi xem cô ta sao lại vô liêm sỉ như vậy, ngày nào cũng bắt nạt người của tớ."


Tiểu Nhan nhìn cô, vành mắt đỏ lên: "A Yên..."


Tiêu Nhược Yên hất tay nàng ra. Áo ngủ tơ lụa tuột khỏi vai, lộ ra làn da như ngọc. Giọng cô lạnh lẽo mà lại đáng thương: "Cậu đi đi, cứ để tớ chờ thuốc phát tác rồi tự sinh tự diệt vậy."


-----


Lời tác giả:


Có lẽ quá yên bình rồi, mọi người không còn yêu nữa. Hôm qua Diệp Tử làm nũng hỏi mọi người có muốn chương hai không, đã không còn cảm nhận được tình yêu ban đầu của mọi người dành cho tôi nữa rồi, che mặt, chạy lạch bạch một đường, nước mắt rơi đầy đất.


Ps: lát nữa sửa lỗi chính tả, đăng trước đã.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 41: Cô ta bắt nạt cậu à?
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...