Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Chương 39: Lòng đau như cắt
Niềm tin giữa người với người chính là vỡ vụn như vậy.
Thân thể Tiêu Nhược Yên cứng đờ, linh hồn như thể trong nháy mắt nhảy ra khỏi thân xác, chạy khắp các ngóc ngách trong nhà tìm bàn tính chuẩn bị quỳ xuống cầu xin tha thứ.
Nhan Chỉ Lan nhìn Tiêu Nhược Yên, đôi mắt như chứa đầy nước lạnh của vực sâu, khiến người ta lạnh thấu tim gan.
Miệng của nữ nhân, quỷ lừa người.
Uổng cho nàng còn tin A Yên của mình...
Vừa mới cầu hôn xong, miệng thì gọi "phu nhân" ngọt xớt, vậy mà quay đầu đã bắt đầu lừa nàng, lương tâm của cô không đau sao?
Nửa ngày không có phản hồi, bên kia đầu dây, Lan Lan do dự mấy giây, cẩn thận dè dặt hỏi: "Tiêu... Anh em cột chèo? Bên cạnh cậu..."
Chết tiệt.
Không phải Lão Tứ đang ở bên cạnh đó chứ?
Ánh mắt Nhan Chỉ Lan khóa chặt lấy Tiêu Nhược Yên, nàng vươn tay ra, Tiêu Nhược Yên lập tức ngồi thẳng lưng, ngoan ngoãn như học sinh tiểu học, đưa điện thoại cho nàng.
Nhan Chỉ Lan vuốt tóc, mỉm cười với người bên kia điện thoại: "Ừm, tớ là vợ cũ của anh em cột chèo Tiêu nhà cậu."
Lan Lan: ......
Tiêu Nhược Yên: ......
Một câu nói, g**t ch*t hai người, còn là kiểu dùng đại đao chém rơi đầu rồi đá bay đi, tàn nhẫn vô cùng.
Lan Lan trực tiếp đứng hình, tay run rẩy cúp máy. Tiêu Nhược Yên run rẩy ôm lấy Nhan Chỉ Lan: "Không... không đến mức đó chứ?"
Tuần trăng mật còn chưa trải qua, tại sao lại thành vợ cũ rồi?
Trong ánh mắt Nhan Chỉ Lan lóe lên một tia cười, nhìn có vẻ quyến rũ, nhưng sâu trong đó lại là cái lạnh thấu xương: "Cậu lừa tớ."
"Tớ —"
Tiêu Nhược Yên còn chưa nói xong, Nhan Chỉ Lan đưa tay bóp lấy hai bên môi cô, nhìn chằm chằm vào mắt cô, suy nghĩ xem nên trừng phạt thế nào mới khiến cô nhớ đời.
Qua một lúc lâu, Nhan Chỉ Lan từ trên xuống dưới đánh giá Tiêu Nhược Yên, sâu kín hỏi: "Cậu bảo dì cả của cậu tới cũng là lừa tớ đúng không?"
Tiêu Nhược Yên: ..................
Không hổ là phu nhân của cô, sức bật tư duy thật mạnh.
Nhưng... tại sao bây giờ lại nhắc tới chuyện dì cả rồi?
"Cậu... cậu —" Tiêu Nhược Yên sắp phát điên, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, tay kéo cổ áo, không thể tin nổi nhìn Nhan Chỉ Lan: "Đã mấy giờ rồi? Tổng giám đốc Từ còn đang đợi chúng ta đó!"
Nhan Chỉ Lan tiến lên ôm lấy cô, ghé tai thổi ra hơi thở mập mờ khiến cô không thể chống đỡ: "Ở chỗ tớ, tín nhiệm của cậu đã bị thâm hụt rồi, tớ phải tự mình kiểm tra."
Tiêu Nhược Yên bị ôm rất chặt, mà áo mỏng của Tiểu Nhan căn bản không che nổi cảm giác kia. Bị người yêu vừa xinh đẹp vừa thơm mềm như thế ôm lấy, ai mà chịu nổi? Khuôn mặt Tiêu Nhược Yên đỏ bừng, nói năng cũng run rẩy: "Cậu kiểm tra cái gì? Đã mấy ngày rồi, có tới thì cũng sớm —"
Phản kháng, biện bạch: Vô hiệu.
Cuối cùng, Tiêu Nhược Yên nằm trên giường lớn, nhìn trần nhà lắc lư, vẫn còn giãy chết: "Chị ấy đang đợi chúng ta."
Một lọn tóc dài của Nhan Chỉ Lan rơi xuống cổ, trong mắt nàng đầy mê hoặc chết người, môi đỏ đến vậy: "Tớ sẽ dùng cách thức lần đầu cậu đối với tớ để đối với cậu, rất nhanh thôi."
Cách thức lần đầu đối với nàng?
Tiêu Nhược Yên: ............
Hình như cô đã dùng không ít cách, Tiểu Nhan nói là cách nào?
Quả thật là rất nhanh.
Nhanh đến mức khiến Tiêu Nhược Yên hoài nghi nhân sinh.
Cô còn run rẩy không nhúc nhích được, Nhan Chỉ Lan đã đứng dậy. Nàng đầy dụ hoặc hất nhẹ mái tóc rối bời, cong môi, sải chân dài đi súc miệng.
Vấn đề là súc miệng thì súc miệng đi, Nhan Chỉ Lan còn nghiêng đầu, một tay vuốt hết tóc dài sang bên kia cổ, ánh mắt quyến rũ nhìn cô, mị cốt trời sinh.
Tiêu Nhược Yên: ......
Nàng...
Đây chẳng lẽ là thiên phú bẩm sinh trong truyền thuyết sao?
So với lần đầu của cô, dù không muốn thừa nhận, nhưng Tiểu Nhan thật sự giỏi hơn cô rất nhiều.
Tiêu Nhược Yên sắp phát điên rồi, rốt cuộc vì sao nàng lại giỏi đến vậy? Nàng còn có cái gì không biết không?
Điện thoại của Tổng giám đốc Từ gọi mấy lần liền. Trời tối thế này, cô ấy không ngờ Tiêu Nhược Yên xưa nay đúng giờ lại có thể làm ra chuyện như vậy. Chỉ mặc một chiếc áo khoác mỏng, lúc này cô ấy sắp chết cóng rồi, hai chân giậm qua giậm lại, nghiến răng nhìn lên trên lầu.
Đều là người trưởng thành, cô ấy từng có hôn nhân, tự nhiên hiểu đêm xuân ngắn ngủi là vì cái gì.
Trong lòng của cô ấy, ít nhiều có chút hương vị khiêu khích.
Cô ấy biết Nhan Chỉ Lan, người phụ nữ thông minh đó nhất định đã nhìn ra điều gì. Đây là đang tuyên bố chủ quyền sao?
Chiếc điện thoại trong tay rung lên một cái, Tổng giám đốc Từ cúi đầu nhìn, là tin nhắn từ một số điện thoại lạ.
— Cô vẫn chưa nghĩ xong sao? Đây là cơ hội cuối cùng của cô rồi.
Trầm mặc một lát, Tổng giám đốc Từ nhắm mắt lại. Cơ hội cuối cùng ư?
Cô ấy nghĩ rất lâu, gọi điện thoại qua.
Đầu dây bên kia, Nhan Phong chờ đợi đã lâu, ông ta vắt chân chữ ngũ ngồi trên ghế giám đốc, một tay cầm xì gà: "Tiểu Từ, cô nghĩ xong chưa?"
Tổng giám đốc Từ dừng một chút: "Tổng giám đốc Nhan, tôi muốn hỏi, ông làm như vậy chỉ vì Tiêu Nhược Yên là con gái thôi sao?"
Câu nói này khiến hàng mày kiếm của Nhan Phong nhíu lại, ông ta thản nhiên: "Những chuyện đó không phải là điều cô cần cân nhắc. Cô chỉ cần biết, sau khi việc thành, tôi sẽ tiến cử cô với tổng bộ."
Khóe miệng Tổng giám đốc Từ cong lên tự giễu, Nhan Phong lạnh lùng nói: "Chẳng lẽ cô không muốn có được cô ấy sao? Qua hôm nay, cô ấy sẽ rời đi, đến lúc đó cô có hối hận cũng không còn chỗ nào nữa."
......
Không muốn sao?
Cúp máy, Tổng giám đốc Từ cúi đầu, tay nhẹ nhàng v**t v* viên thuốc trong túi, lại ngẩng đầu lên nhìn ánh trăng mờ mịt. Cô ấy nghĩ tới lời Tiêu Nhược Yên từng nói với mình.
— Trong lòng tớ có một người, cậu ấy đã ở đó từ rất lâu rồi, có lẽ cả đời này cũng sẽ không rời đi.
Khi hai người chuẩn bị ra ngoài.
Trên mặt Tiêu Nhược Yên vẫn chưa hết đỏ, vừa đứng dậy thì chân mềm nhũn, suýt nữa ngã xuống.
Nhan Chỉ Lan nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy cô, cười như không cười: "A Yên, cậu cần phải rèn luyện thêm."
Tiêu Nhược Yên nghiến răng, quay đầu trừng mắt nhìn Tiểu Nhan. Nhan Chỉ Lan nhìn thẳng vào mắt cô: "Lừa gạt cần phải dùng thân thể để trả giá, sau này trước khi nói dối, cậu phải nghĩ cho kỹ."
Tiêu Nhược Yên: ......
Rõ ràng là cô bị bắt nạt, vậy mà người phụ nữ xấu xa này bây giờ còn chiếu tướng ngược lại cô.
Không còn cách nào.
Tiêu Nhược Yên từ nhỏ đã luôn cho rằng mình có IQ vượt trội. Vì học âm nhạc, ba mẹ yêu cầu rất cao, cô thường xuyên phải ghi nhớ nhanh rất nhiều bản nhạc.
Không dám nói là nhìn qua không quên, nhưng những bài văn ngôn dài dòng khó nhớ thời cấp ba đối với cô chỉ là chuyện nhỏ, thậm chí từng bị Lão Đại và Lan Lan nói là phi nhân loại. Thế nhưng người thông minh như vậy, năm lớp 11 lần đầu cãi nhau với Tiểu Nhan lại trúng ngay bẫy của nàng.
Lý do cãi nhau lúc đó rất vớ vẩn. Khi ấy mỗi lần tới kỳ, Tiêu Nhược Yên đau bụng rất khó chịu, cơ bản là nằm liệt trên giường. Ngày đầu tiên nhất định phải nằm, đến thầy cô cũng biết điều này nên không ép cô.
Mỗi lần cô đau đến khó chịu, Nhan Chỉ Lan đều ở bên giường chăm sóc cô, chuẩn bị túi nước ấm, pha nước đường đỏ đút cô uống, sau đó xoa xoa hai tay cho nóng, từng chút từng chút xoa bụng cô, xoa cho cái lạnh như giấu trong bụng tan ra.
Nhưng lần đó, Tiểu Nhan có một cuộc thi cực kỳ quan trọng. Dưới sự khuyên nhủ của mọi người, nàng không yên lòng rời đi.
Sau khi thi xong, vì nhớ Tiêu Nhược Yên, ngay cả thứ hạng cũng không nghe, Nhan Chỉ Lan chạy như bay về ký túc xá, nhanh còn hơn thỏ, tới cửa thì thở hồng hộc.
Nhưng nàng nhìn thấy cái gì?
Mỹ nhân ở ký túc xá bên cạnh, Tống Chi Chi tới thăm Tiêu Nhược Yên, còn mua cháo trứng bắc thảo mà cô thích cho cô uống. Lúc này cơn đau của Tiêu Nhược Yên đã qua, đang dựa vào giường nghỉ ngơi. Tống Chi Chi cười cười cầm guitar gảy đàn, âm đàn không chuẩn, Tiêu Nhược Yên thỉnh thoảng chỉnh giúp vài câu. Tuy sắc mặt còn hơi tái, nhưng trông đã khá hơn nhiều.
Nhan Chỉ Lan lặng lẽ nhìn, trước mặt người ngoài nàng không nói gì, nhưng đến tối liền bùng nổ.
"Tại sao cậu lại uống cháo của cậu ấy mua? Còn để cậu ấy động vào guitar của cậu?"
Tiêu Nhược Yên khi đó là một thiếu niên ngay thẳng đến mức nào chứ. Từ khi sinh ra tới giờ lần đầu yêu đương, một thẳng nữ chính hiệu, đâu biết bạn gái đang ghen. Cô nghiêm túc trả lời: "Trước kia cậu ấy từng giúp tớ qua môn tiếng Anh, khi đó đã nói sau này tớ dạy cậu ấy đàn guitar. Với lại cậu ấy mang cháo tới, là của căn tin khu Nam, rất ngon, sao tớ không được uống?"
Nhan Chỉ Lan nhìn cô, khoanh tay trước ngực, nhàn nhạt hỏi: "Vậy nếu cậu ấy muốn xoa bụng cho cậu, cậu cũng đồng ý sao? Nếu cậu ấy muốn hôn cậu, cậu cũng đồng ý sao?"
Tiêu Nhược Yên đỏ bừng mặt: "Cái gì?"
Ghen tuông trong lòng Nhan Chỉ Lan như vòi nước phun trào ra ngoài, vành mắt nàng đỏ lên: "Cậu ấy thích cậu, cậu không biết sao?"
Tiêu Nhược Yên hiếm khi thân thiết với người khác, hôm nay sao lại đối xử tốt với Tống Chi Chi như vậy? Chẳng lẽ vì cơ thể không thoải mái nên tinh thần yếu đuối, bị người khác thừa cơ chen vào?
Không được.
Chuyện như vậy, nàng tuyệt đối không cho phép xảy ra.
Tiêu Nhược Yên há miệng trợn mắt nhìn Nhan Chỉ Lan. Một lúc lâu sau, cô lắc đầu: "Không thể nào, tớ thề với trời, cậu ấy tuyệt đối không có ý gì với tớ. Nếu không thì —"
Hai ngón tay cô còn chưa giơ lên, "ting" một tiếng, tin nhắn gửi tới. Là của Tống Chi Chi, mấy chữ rất to hiện trên màn hình.
— Nhược Yên, hôm nay thấy cậu đau bụng như vậy, tớ rất đau lòng. Tớ cảm thấy... tớ đối với cậu có một loại h*m m**n che chở vượt quá tình bạn. Xem ra đêm nay tớ sẽ mất ngủ rồi. Nếu... nếu cậu hiểu ý tớ thì nhắn tin cho tớ nha.
Hiểu ý cậu ta?
Tin nhắn này chẳng khác nào một tiếng sét giáng xuống đầu Tiêu Nhược Yên, bổ từ trong ra ngoài thành than đen. Khi ấy còn ngây thơ, cô lần đầu bị Tiểu Nhan chiếm tiện nghi, cổ áo bị kéo xuống, bờ vai mượt mà đầy dấu cắn.
Không nặng không nhẹ, nhưng đủ để khắc cốt ghi tâm.
Cuối cùng, Nhan Chỉ Lan nhìn thẳng vào mắt cô, nghiến răng: "Đừng dễ dàng tốt với những người phụ nữ khác. Gương mặt của cậu vốn đã dễ khiến người ta sa ngã, nhớ kỹ lời tớ nói. Nếu không, sau này tớ sẽ cắn từng miếng từng miếng thịt trên người cậu."
Mỗi câu Tiểu Nhan nói, Tiêu Nhược Yên đều nhớ rất rõ.
Chỉ là, hết lần này tới lần khác những cảnh cáo ghen tuông thời niên thiếu ấy, cô lại coi như gió thoảng bên tai.
Xuống đến dưới lầu, Tổng giám đốc Từ lạnh đến đỏ cả mũi. Tiêu Nhược Yên nhìn cô ấy, mặt đầy áy náy: "Xin lỗi nha Tổng giám đốc Từ... bọn em ngủ quên, tới muộn rồi, chị có lạnh lắm không?"
Tổng giám đốc Từ cười cười, đột nhiên vươn tay, nắm chặt lấy tay Tiêu Nhược Yên: "Tất nhiên rồi, em sờ chút xem, lạnh không?"
Động tác thân mật này khiến Tiêu Nhược Yên có chút không thoải mái. Cô cười gượng, nghĩ thầm sao hôm nay Tổng giám đốc Từ có chút khác thường như vậy? Là vì cô sắp đi nên giống Cao Vũ bọn họ, mới như thế này sao?
Nhan Chỉ Lan đứng phía sau Tiêu Nhược Yên, không nói gì, chỉ lặng lẽ niệm trong lòng.
Miếng thịt thứ nhất.
Khách sạn là do Tổng giám đốc Từ chọn, là của một người em họ của cô ấy mở. Trước kia, mỗi lần tăng ca muộn với Tiêu Nhược Yên, hai người thường tới đây tụ họp.
Khách sạn trang trí theo phong cách Trung Hoa, giả sơn nước chảy, lầu đèn đỏ, kiến trúc cổ phong cổ vận.
Tiêu Nhược Yên nhìn thấy, trong lòng trăm mối cảm xúc. Tổng giám đốc Từ dường như cũng nhìn thấu suy nghĩ của cô, cảm khái nói: "Sắp tới không còn ai tăng ca với tôi tới nửa đêm nữa rồi."
Câu nói này, trong tai Tiêu Nhược Yên chỉ là cảm thán đơn giản, nhưng ánh mắt cô ấy lại xa xăm rơi trên người Nhan Chỉ Lan.
Cô ấy biết, người phụ nữ này rất thông minh, nhất định sẽ nghe hiểu.
Nhan Phong là ba nàng, chắc chắn hiểu rõ nàng nhất.
Ông ta nói với cô ấy, tình cảm của họ rất vững chắc, muốn đột phá từ bên ngoài là không thể, nhất định phải làm lung lay từ bên trong.
Nhan Chỉ Lan nhìn chằm chằm vào mắt Tổng giám đốc Từ, mỉm cười nhẹ: "Sẽ có người thôi."
Nàng nói rất tự nhiên, thản nhiên đưa túi cho Tiêu Nhược Yên. Tiêu Nhược Yên lập tức nhận lấy, nhìn nàng: "Cà phê ở đây pha rất thuần túy, cậu có thể nếm thử, nhưng chỉ được phép uống một ngụm thôi, muộn rồi, nhé?"
Nhan Chỉ Lan gật đầu. Tổng giám đốc Từ nghe vậy, ánh mắt tối đi, đi theo vào trong.
Trước kia, mỗi lần Tiêu Nhược Yên tới đều gọi một ly cà phê.
Tổng giám đốc Từ vẫn luôn nghĩ là cô thích uống, không ngờ là vì Nhan Chỉ Lan.
Phòng riêng không lớn, nhưng rất thích hợp cho ba người cùng ăn uống trò chuyện.
Tổng giám đốc Từ gọi rất nhiều món, đều là những món Tiêu Nhược Yên thích, thiên về chay. Đặc biệt là món cải ngọt xào chay, lần nào cô tới cũng gọi. Nhưng tới khi món lên đủ, Tổng giám đốc Từ mới phát hiện, thì ra tất cả đều là món Tiểu Nhan thích ăn.
Yêu một người, rốt cuộc có thể làm đến mức nào?
Tổng giám đốc Từ nhìn Tiêu Nhược Yên, lòng đau như cắt.
Cô ấy biết, mình căn bản không thể lay chuyển tình yêu của cô. Thậm chí nếu cô ấy thật sự làm ra chuyện đê tiện kia, chút cảm kích còn sót lại của Tiêu Nhược Yên đối với cô ấy cũng sẽ tan biến. Mang tới cho nhau, có lẽ không phải là tương lai cùng đi, mà là hận ý kéo dài vô tận.
Tiêu Nhược Yên rất tin tưởng Tổng giám đốc Từ. Khi uống rượu, cô rất xúc động, vành mắt đỏ lên: "Tổng giám đốc Từ, những năm qua ở đây, thật sự rất biết ơn sự dìu dắt của chị."
Tổng giám đốc Từ gật đầu, nhìn vào mắt cô: "Thật ra, em đối với tôi cũng là một kiểu đồng hành rất tốt."
Nhan Chỉ Lan ngồi đó không nói một lời, tay xoay xoay ly rượu, không biết đang nghĩ gì.
Tiêu Nhược Yên nghe vậy cười cười, nhìn thấy khóe môi Nhan Chỉ Lan vô thức cong lên: "Thật ra sau khi trở về, cũng không phải là hoàn toàn không liên lạc nữa. Tổng giám đốc Từ, sau này chị có thể tới nhà tụi em chơi, em và Tiểu Nhan sẽ tiếp đãi chị."
"Thật sao?"
Trái tim Tổng giám đốc Từ khẽ run lên. Nhan Chỉ Lan ngẩng đầu, mỉm cười với cô ấy: "Đương nhiên, chị là ân nhân của A Yên, cũng là ân nhân của em. Tụi em sẽ luôn ghi nhớ."
Nàng thật sự là một người vừa dịu dàng vừa thông minh.
Tổng giám đốc Từ còn cho rằng nàng sẽ tức giận, nhưng Nhan Chỉ Lan chỉ nhẹ nhàng vài câu đã chặn đứng lời tiếp theo của cô ấy.
Không khí trên bàn ăn khá tốt.
Tiêu Nhược Yên uống mấy ly rượu, có chút hưng phấn, còn nhận được điện thoại của Cao Vũ, nói muốn đi qua, tối nay dẫn nữ thần của anh ta đi bar xem biểu diễn.
Trong mắt Tổng giám đốc Từ, Tiêu Nhược Yên luôn là một người rất biết cách "chịu đựng", nhẫn nhịn. Những năm qua, không chỉ năng lực công việc, cách đối nhân xử thế của cô cũng được mọi người công nhận. Có những bàn tiệc rượu rất quan trọng, cô uống bằng mạng sống, cả bàn đều bị uống gục, cô vẫn chống đỡ được. Dù có khó chịu, cô cũng không để ai nhìn ra.
Mà bây giờ, mới uống vài ly, cô đã ôm tay Nhan Chỉ Lan, mười ngón đan vào nhau, vành mắt hơi đỏ, thì thầm: "Khi em mới tới thành phố này, không có gia đình, không có bạn bè, chẳng có gì cả. Đối với em, Tổng giám đốc Từ giống như người thân có được sau này. Em dẫn Tiểu Nhan tới gặp chị, được chị công nhận, em rất vui vẻ."
Nhan Chỉ Lan cảm nhận được sự rung động của cô, nàng cười, nghiêng người tới trước, hôn lên trán cô: "Được rồi, đừng buồn nữa. Sau này mọi người vẫn sẽ tụ họp cùng nhau. Đi toilet rửa mặt đi, nhé? Mắt cậu mờ rồi."
Tiêu Nhược Yên có chút ngượng ngùng. Mặc dù sắp rời đi, nhưng ở trước mặt Tổng giám đốc Từ, cô vẫn có một kiểu "gánh nặng tâm lý", không muốn để boss nhìn thấy mặt yếu đuối của mình.
Cô đứng dậy đi vào nhà vệ sinh.
Trong phòng riêng, chỉ còn lại Nhan Chỉ Lan và Tổng giám đốc Từ.
Hai người phụ nữ, đều là kiểu khí thế mạnh mẽ.
Vừa rồi, ba người cùng uống rượu, chỉ có Tiêu Nhược Yên bị sự tin tưởng che mắt. Hai người trước mặt lại đều hiểu rõ tâm tư của đối phương.
Tổng giám đốc Từ nhìn Nhan Chỉ Lan, lấy từ trong túi ra một điếu thuốc, châm lửa: "Tiểu Nhan, em không ngại chứ?"
Nhan Chỉ Lan lắc đầu.
Trong làn khói mờ mịt, trong mắt Tổng giám đốc Từ phủ lên một tầng hơi nước. Khoảnh khắc đó, cô ấy yếu đuối đến cực điểm, như thể sự rời đi của Tiêu Nhược Yên cũng mang theo cả cái vỏ bọc cứng rắn chống đỡ cô ấy bấy lâu.
Toàn thân rã rời, Tổng giám đốc Từ không giả vờ được nữa. Cô ấy nhìn Nhan Chỉ Lan, nhả ra một vòng khói, môi đỏ hé mở, sâu kín cất lời.
-----
Lời tác giả:
Thật ra, nếu hai người đủ kiên định, thì không có người thứ ba nào có thể lay chuyển được.
PS: Tạm đăng trước, lát nữa sửa lỗi chính tả.
Diệp Tử đã ăn bánh rồi, một lần nữa cảm ơn mọi người. Mười năm rồi, một đường có mọi người đồng hành. Hy vọng mười lăm năm tiếp theo của Diệp Tử, vẫn còn có mọi người. 333
Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 39: Lòng đau như cắt
10.0/10 từ 48 lượt.
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Story
Chương 39: Lòng đau như cắt
