Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng

Chương 110: Ngoại truyện 8


Khoảng thời gian đó, vì muốn tạo không khí mới cho học kỳ mới, mỗi sáng thứ Hai nhà trường đều tổ chức lễ chào cờ.


Còn người kéo cờ đều được chọn từ các lớp, là những học sinh vừa giỏi vừa ngoan, ngoại hình và dáng người đều nổi bật.


Việc này thuộc dạng nhiệm vụ chính trị, không thể từ chối, mà lần này vừa hay lại chọn trúng Nhan Chỉ Lan.


Tiểu Nhan cũng đang cần một chút thời gian riêng để điều chỉnh tâm trạng, nên nàng đồng ý rất dứt khoát. Lan Lan và Lão Đại nghe xong cười tươi rói: "Bọn tớ đi cổ vũ cho cậu nha."


Cô ấy muốn nhân cơ hội đi ngắm trai xinh gái đẹp.


Người mà Lan Lan thích trước giờ vẫn khá mơ hồ. Trông cô ấy có vẻ rất đào hoa, lúc thì mê anh đẹp trai này, lúc lại mê cô gái xinh đẹp kia, nhưng chưa từng thấy cô ấy động lòng thật sự. Người theo đuổi không ít, nhưng cô ấy chẳng để mắt đến ai.


Tiểu Nhan mỉm cười, đúng lúc đó Tiêu Nhược Yên đang thu dọn ga giường, cũng vui vẻ nhìn nàng: "Tớ cũng đi."


Từ sau kỳ nghỉ, trong lòng Tiêu Nhược Yên đã không còn giống như trước nữa. Vốn là người thích ở một mình, giờ đây cô chỉ hận không thể ở bên Tiểu Nhan hai mươi bốn tiếng một ngày.


Cô rất đơn thuần và non nớt, không hiểu nhiều mưu tính phức tạp, cũng không "hư hỏng" như sau này khi trưởng thành gặp lại. Với A Yên mà nói, chỉ cần được nhìn Tiểu Nhan, nhìn nàng cười, nhìn vào đôi mắt nàng, đã thấy thỏa mãn vô cùng rồi.


Nụ cười của Nhan Chỉ Lan cứng lại vài giây, nàng quay đầu đi, từ chối một cách rất tự nhiên: "Không cần đâu, mấy cậu đi tớ sẽ căng thẳng."


"Cậu mà cũng căng thẳng à? Thôi đi." Lan Lan không tin chút nào. Cô ấy nhìn chằm chằm Nhan Chỉ Lan, luôn cảm thấy Lão Tứ nhà mình có gì đó không đúng, cứ như đang có tâm sự.


Lão Đại không nhạy cảm như Lan Lan, kéo cô ấy lại: "Cậu đừng hùa theo nữa."


Tiêu Nhược Yên nhìn thẳng vào mắt Nhan Chỉ Lan, Nhan Chỉ Lan không dám đối diện với ánh mắt ấy. A Yên mỉm cười lắc đầu, cầm điện thoại lên, ngọt ngào nhắn cho Tiểu Nhan một tin.


— Tớ nhìn cậu, cậu thật sự sẽ căng thẳng sao?


Sau khi nhận được tin nhắn mang đầy "tâm tư gái thẳng" này, trái tim của Nhan Chỉ Lan vừa mới dịu xuống được một chút lại lập tức loạn nhịp.


Trái tim của nàng như bị xé thành hai mảnh.


Một mảnh liều mạng khao khát A Yên, một mảnh lại gào thét rằng sau này A Yên sẽ vì nàng mà chịu tổn thương sâu sắc.


Nàng suy nghĩ rất lâu, cuối cùng vẫn trả lời Tiêu Nhược Yên một chữ "Đúng".


A Yên nhìn thấy tin nhắn đó, tâm trạng vui vẻ suốt một ngày, thậm chí buổi tối đến lúc tập cùng ban nhạc cũng không nhịn được cong khóe môi, khiến những người bên cạnh nhìn mà chẳng hiểu chuyện gì.


Thanh xuân, chính là trôi qua trong những lúc vừa vui vẻ vừa giằng xé như vậy.


Nhan Chỉ Lan dốc toàn tâm toàn lực vào huấn luyện mỗi ngày. Nàng bước những bước chính quy vững vàng, hô khẩu hiệu to rõ, mỗi ngày trở về quần áo đều ướt đẫm mồ hôi.


Có lúc mệt đến mức nàng vừa nằm xuống giường là ngủ luôn.


Khi Tiêu Nhược Yên về đến ký túc xá, Lan Lan kéo cô lại, chỉ về phía Tiểu Nhan: "Lão Tứ có hơi là lạ đó, nghiêm túc như vậy, chẳng lẽ sau này bỏ đàn theo võ à?"



Nhìn đà huấn luyện kia, ai không biết còn tưởng nàng muốn vào đội tuyển quốc gia.


Tiêu Nhược Yên không nghĩ nhiều. Cô vốn luôn tin tưởng Tiểu Nhan, lại thêm "filter người mình thích", khiến cô tự hào cho rằng Tiểu Nhan là kiểu người làm cái gì cũng dốc lòng yêu thích việc đó.


Cô không nói gì với Lan Lan, chỉ đi tới mang quần áo Tiểu Nhan thay ra mà chưa kịp giặt đi.


Tiêu Nhược Yên rất nâng niu đôi tay của mình, nhưng quần áo của Tiểu Nhan, cô giặt vô cùng cẩn thận.


Ngày hôm sau, khi Tiểu Nhan lại đi huấn luyện, thấy quần áo của mình đã được giặt sạch sẽ, còn thoang thoảng mùi thơm, treo trên ban công. Nàng đi tới lấy xuống, Lão Đại ngậm kẹo đứng bên cạnh nói: "Là Lão Nhị giặt đó."


Tiểu Nhan ngẩn người, đưa quần áo lên mũi ngửi.


Lão Đại nhìn vào mắt nàng: "Cậu ấy đối xử với cậu thật sự rất tốt."


Giọng điệu này, giống hệt lúc chị gái của nàng nghi ngờ. Nhan Chỉ Lan quay đầu nhìn Lão Đại, Lão Đại đối diện với ánh mắt của nàng một lúc, mỉm cười: "Hai cậu là bạn tốt nhất của tớ. Dù có chuyện gì xảy ra, tớ cũng sẽ luôn ủng hộ."


Câu nói đó, khiến Tiểu Nhan cả đời này cũng không quên Lão Đại.


Giống như một lữ khách kiệt sức đi trong sa mạc mênh mông không thấy hy vọng, chỉ cần một chút suối trong cũng đủ khiến người ta cảm kích.


Trên đường đi, Tiểu Nhan lại nhận được cuộc gọi hỏi han của chị gái. Từ sau lần cãi vã không vui với em gái, chị "chu đáo" hẳn lên, mỗi ngày đều đúng giờ gọi cho em gái, đại khái là hỏi nàng đang làm gì, ở cùng ai.


Ban đầu Tiểu Nhan còn qua loa cho xong, sau này nàng bực, hét lên mấy câu: "Lớn từng này rồi còn chưa yêu đương gì, chị đừng quản em nữa, lo cho bản thân chị đi."


Lan Lan đi bên cạnh sợ đến giật mình, thấy Tiểu Nhan cúp máy, cô ấy dè dặt hỏi: "Cãi nhau với chị gái à?"


Cô ấy thật sự không hiểu nổi, Lão Tứ sao lại nỡ dùng giọng điệu tệ như vậy với một người chị gái xinh đẹp dịu dàng đến thế.


Nhan Chỉ Lan sắc mặt khó coi nhìn Lan Lan: "Đúng vậy, cậu muốn hỏi gì? Tớ nói chị tớ chưa yêu ai mà cậu lại vui như vậy à? Cậu thích chị ấy sao?"


Lan Lan: ......


Cô ấy... cô ấy có nói gì đâu, sao tự nhiên lại bị vạ lây như vậy?


Chỉ là, trong cuộc đời có rất nhiều chuyện dường như đã được định sẵn trong cõi mờ mịt nào đó.


Một câu nói đùa thời thiếu niên của Tiểu Nhan, không ngờ sau này lại thành sự thật. Cô gái trước mắt này, ngày ngày tham ăn cười xấu, chẳng nghiêm túc được lúc nào, cuối cùng lại trở thành "anh rể" của nàng, còn dựa vào "uy thế dâm" của chị gái mà ngày ngày làm đại ca trong nhà.


Hôm nay Tiêu Nhược Yên đặc biệt không đi luyện đàn. Cô mua bánh trứng mà Tiểu Nhan thích ăn, mang ra sân vận động xem nàng tập luyện.


Cô có chút đau lòng cho Tiểu Nhan, ngày nào cũng tập luyện như vậy, người gầy hẳn đi một vòng, phải bồi bổ mới được.


Trên khán đài sân vận động đã có không ít người đứng xem.


Nhóm kéo cờ lần này, ai nấy đều ngoại hình nổi bật, fan mê trai mê gái đông vô kể. Tiêu Nhược Yên vừa tìm được chỗ ngồi, đã nghe hai nữ sinh bên cạnh cười khúc khích bàn tán.


"Người kia là Nhan Chỉ Lan đó, hoa khôi của trường mình, chơi piano cực giỏi, lại rất thanh cao."



"Thật hả? Tớ thấy cậu ấy và đội phó có vẻ có gì đó nha, hai người liếc mắt đưa tình mấy ngày nay rồi."


"Ha ha ha, trai tài gái sắc mà, nếu thành thật thì trường mình không nổ tung mới lạ."


......


Lông mày Tiêu Nhược Yên khẽ nhíu lại, ánh mắt như dao liếc qua, dọa hai người đang bàn luận hăng say run lên một cái, lập tức hạ giọng nói thêm vài câu rồi nhanh chóng rời đi.


Vốn dĩ tâm trạng đang rất vui, nhưng vì mấy lời bàn tán đó, A Yên không còn vui vẻ nữa. Cô ngồi trên ghế nhìn xuống dưới.


Chỉ liếc mắt một cái đã thấy Tiểu Nhan trong đội hình.


Lúc này Nhan Chỉ Lan cao một mét sáu tám, là nữ sinh đứng hàng đầu, nàng mặc quân phục rằn ri, tóc buộc gọn gàng, bước chân dứt khoát, ánh mắt kiên định, tư thế mạnh mẽ oai phong.


Mà bên cạnh nàng, là một nam sinh dáng người mảnh như liễu, khuôn mặt hơi giống Cổ Thiên Lạc.


Đội ngũ lại luyện thêm một lúc nữa, có mấy phút để giảng giải và chỉnh sửa động tác cho nhau.


Tiểu Nhan và đội phó kia vừa hay cùng một nhóm. Nàng cố gắng tập trung hết tinh thần, dồn toàn bộ lực chú ý vào việc chỉnh động tác.


Đội phó nhìn dáng vẻ nghiêm túc của nàng, mặt hơi nóng lên, chân mềm nhũn lảo đảo, đồng đội bên cạnh nhìn thấy cười ha hả: "Có được không vậy đội phó? Sao vậy, vừa nhìn thấy mỹ nữ là người mềm ra rồi à?"


Nhan Chỉ Lan nghe vậy liền ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn đội phó, khuôn mặt của đội phó lập tức đỏ bừng.


Trong tiếng hò reo của mọi người, trên khán đài, Tiêu Nhược Yên trực tiếp bóp nát chiếc bánh trứng trong tay.


Hôm nay Nhan Chỉ Lan về ký túc xá khá muộn.


Lan Lan và Lão Đại đã chui vào chung một cái chăn ngủ mất rồi.


Nàng kéo thân thể mệt mỏi bước vào, mượn ánh trăng lén nhìn Tiêu Nhược Yên đang nhắm mắt ngủ ngon trên giường. Nàng nhón chân đi vào phòng tắm, mở nước nhỏ tắm rửa.


Nàng vừa xoay người rời đi, Tiêu Nhược Yên đã mở mắt ra. Cô âm trầm nhìn chằm chằm lên giường một lúc, cho đến khi tiếng nước ngừng lại, Tiểu Nhan vừa lau tóc vừa đi ra, cô mới lại nhắm mắt.


Nhan Chỉ Lan có chút mệt mỏi, sơ sài lau khô mái tóc, không sấy. Đang định trèo lên giường, tay vừa chạm vào ga giường, nàng liền sững lại.


Nàng nhìn tay mình, sau đó kinh ngạc nhìn trần nhà.


Tại sao ga giường của nàng lại ướt? Bị dột nước à??? Cũng đâu có mưa.


Giờ này mọi người đều đã ngủ.


Nhan Chỉ Lan sợ làm ồn, lặng lẽ xoay người định đi lấy ga giường mới trong tủ, tay bị người khác kéo lại.


Cơ thể của nàng cứng đờ, tim đập nhanh lên.


Một người kéo, một người bị kéo.



Hai người giằng co một lúc, Tiêu Nhược Yên ngồi dậy, nhìn Nhan Chỉ Lan, lạnh lùng nói: "Cậu làm tớ tỉnh rồi."


Chỉ một câu này đã khiến cô đứng ở vị thế cao cao tại thượng của "người bị làm phiền". Nhan Chỉ Lan không quay đầu lại, hạ giọng: "Xin lỗi, tớ đã cố gắng nhỏ tiếng rồi."


Đã bao giờ thấy Tiểu Nhan "nhún nhường" như vậy chưa? Nhất định là có tật giật mình.


Nụ cười lạnh trên khóe môi Tiêu Nhược Yên càng rõ: "Cậu ồn ào lắm."


Nhan Chỉ Lan: ......


Nàng hiểu rồi.


A Yên tâm trạng không tốt, muốn kiếm cớ gây chuyện, là bởi vì có chuyện phiền lòng sao?


Nhan Chỉ Lan im lặng một lúc, hàng mi khẽ chớp, sau đó xoay người nhìn Tiêu Nhược Yên.


Trong phòng tối đen, chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, rơi lên gương mặt Tiêu Nhược Yên. Cô khoác một chiếc áo ngoài, xương quai xanh gầy gò lộ rõ, khiến Tiểu Nhan chua xót trong lòng.


Đã mấy ngày rồi nàng không ôm Tiêu Nhược Yên.


Tiêu Nhược Yên nhìn nàng: "Cậu không có gì muốn nói với tớ sao?"


A Yên mà lạnh lùng thì còn lạnh hơn cả hầm băng. Một câu nói khiến nhiệt độ xung quanh như hạ xuống mấy độ, ánh sáng cũng dường như tối hơn.


Nhan Chỉ Lan nhìn cô: "Cậu làm ướt ga giường của tớ à?"


Tiêu Nhược Yên: ......


Đúng là gậy ông đập lưng ông.


Hỏi một đằng trả lời một nẻo, đây chính là chiêu khiến người ta tức chết không đền mạng mà Nhan Chỉ Lan học được từ Tiêu Nhược Yên. Giờ đây, nàng trả lại nguyên xi cho A Yên.


Tưởng rằng trong lòng sẽ dễ chịu hơn, nhưng Nhan Chỉ Lan lại uất ức khó chịu. Tiêu Nhược Yên nhìn nàng một lúc, nhàn nhạt nói: "Cậu ngủ chung với tớ đi."


"Không cần đâu, tớ..."


Tiểu Nhan theo phản xạ muốn từ chối, nhưng lời vừa ra khỏi miệng đã thấy ánh mắt của Tiêu Nhược Yên ngấn lệ, nàng lập tức nuốt ngược phần còn lại vào trong.


Sự im lặng kéo dài như kéo co.


Nhan Chỉ Lan ngoan ngoãn nằm lên giường của Tiêu Nhược Yên. Chiếc giường này, nàng đã muốn ngủ từ rất lâu rồi, thậm chí trước kia đã nghĩ đủ mọi cách cũng không thành.


Giờ đây, nàng bị A Yên giở trò giữ lại, nhưng tâm thế đã hoàn toàn khác.


Hai người quay lưng lại với nhau ngủ một lúc.


Khóe mắt Nhan Chỉ Lan lặng lẽ rơi xuống một giọt nước mắt. Tiêu Nhược Yên tựa như có cảm giác, xoay người ôm lấy nàng.



Khi rơi vào vòng tay mềm mại, ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy, Nhan Chỉ Lan nhẹ nhàng nhắm mắt lại.


Không trốn được nữa rồi.


Nàng biết mình căn bản không thể trốn được nữa.


Hai tay Tiêu Nhược Yên siết chặt lấy nàng, cảm giác chiếm hữu cuộn trào khỏi lồng ngực khiến tính khí của cô trở nên cực kỳ tệ: "Cậu với đội phó kia là thế nào?"


Câu hỏi này giống như mồi lửa, đã cuộn lên trong lòng cô suốt cả ngày. Từ lúc rời sân vận động, Tiêu Nhược Yên đã giữ nguyên bộ mặt "người lạ chớ lại gần", trên đường gặp người quen cũng không ai dám chào. Về đến ký túc xá, Lão Đại và Lan Lan càng thông minh mà tháo chạy, chui chung một giường lén xem phim, thỉnh thoảng còn len lén nhìn sắc mặt A Yên, sau đó sợ hãi ôm nhau ngủ.


Lan Lan rất khó hiểu, cảm thấy không khí ký túc xá gần đây vô cùng quỷ dị. Lão Nhị và Lão Tứ đều có gì đó không ổn, nhưng rốt cuộc không ổn ở đâu thì lại không nói ra được.


Lão Đại là người từng yêu đương, rất nhiều chuyện không cần Tiểu Nhan hay Tiêu Nhược Yên phải nói thẳng, cô ấy cũng đã mơ hồ nhận ra.


Ban đầu, cô ấy cảm thấy khá sốc và kinh thế hãi tục.


Hai cô gái ưu tú như vậy, được bao người theo đuổi, mà vẫn chưa từng thấy họ để mắt tới ai, hóa ra là vậy...


Lúc đầu Lão Đại vẫn hơi khó tiếp nhận, nhưng về sau lại lén lút "đẩy thuyền" trong ký túc xá.


Nhìn hai mỹ nữ tóc dài cao ráo yêu nhau, thật sự rất đẹp. Dù bản thân cô ấy thích con trai, cũng không ảnh hưởng gì đến việc thưởng thức.


Giờ đây hai người đang giận dỗi nho nhỏ, Lão Đại hiểu rõ trong lòng, còn thấy hơi buồn cười.


Trước kia trong lòng Lão Đại, cô ấy vẫn thiên về Tiểu Nhan hơn.


Cô ấy cảm thấy Lão Tứ dịu dàng chu đáo, với ai cũng mỉm cười, hoàn toàn là nữ thần.


Còn Lão Nhị thì sao? Dù cũng xinh đẹp, chiều cao lại tăng thêm khí thế, nhưng quá lạnh lùng.


Thế mà bây giờ, hai người lại đổi vai hoàn toàn.


Lão Nhị lạnh lùng ngày nào ngày càng để ý Lão Tứ, ngoan ngoãn nghe lời. Còn Lão Tứ thì sao? Chẳng còn dịu dàng nữa, thậm chí có chút kiêu ngạo.


Tiêu Nhược Yên dùng lực ở cánh tay đang ôm eo Tiểu Nhan, thái độ hung dữ: "Tớ hỏi cậu đó, cậu với đội phó kia là thế nào?"


Giọng điệu này, người khác nghe có thể thấy vô cùng "đáng sợ", nhưng trái tim Tiểu Nhan lại trong khoảnh khắc được sưởi ấm và kiên định bao trùm. Nàng nắm chặt tay Tiêu Nhược Yên, xoay người lại, đôi mắt còn hơi đỏ long lanh nhìn cô.


Khoảnh khắc ấy, trong mắt nàng trăm hoa đua nở.


-----


Tác giả có lời muốn nói:


Hôm nay đăng sớm ha, chắc còn khoảng hai ba chương nữa thôi.


Mọi người đều hỏi có viết về mấy nhóc con không, sau này lớn lên sẽ viết một chương, nhưng không dài đâu.


Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Truyện Nghe Nói Cô Còn Yêu Nàng Story Chương 110: Ngoại truyện 8
10.0/10 từ 48 lượt.
loading...