Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 7: Hôm nay Tịch Dương đeo kính. Là kính nửa gọng. Vu Dư Hạnh đã từng thấy Tịch Dương đeo kính. Mượn lời một vài b


Chưa đến một phút, Tịch Dương đã ghép xong bức tranh ghép trong game của Vu Dư Hạnh, còn đạt được tận 6400 điểm.


"Cậu thật sự lợi hại đấy."


Người ngồi phía trước, Từ Kiệt, lại quay sang, chưa đợi Vu Dư Hạnh mở miệng đã thay cậu nói câu này.


Màn ghép hình mà đạt trên 6000 điểm thì vô cùng khó. Trước đây, Vu Dư Hạnh cao nhất cũng chỉ được 5900 điểm.


Hơn nữa, suốt cả quá trình Tịch Dương không bỏ lỡ một mảnh nào, hoàn toàn liền mạch ghép tới cuối cùng.


Vậy nên, khi Từ Kiệt đã dùng lời để khen sự lợi hại của Tịch Dương, thì Vu Dư Hạnh bổ sung bằng ánh mắt, ném cho Tịch Dương một cái nhìn kiểu "Cậu lợi hại ghê".


Tịch Dương ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt ấy. Hình như ban đầu hắn muốn nói gì đó, nhưng lại nghẹn trong cổ họng.


Cằm khẽ động, nét mặt khó tả, vừa như cười vừa như không.


"Cậu không khen tôi sao?"


Tịch Dương đưa điện thoại lại cho Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh đương nhiên: "Cậu thật giỏi," nói xong lại hỏi: "Cậu chơi cửa ải này lần thứ mấy rồi?"


Từ Kiệt ở bên cũng xen vào: "Tôi cũng sắp tới màn này rồi, cậu cũng giúp tôi vượt qua đi."


Tịch Dương đáp: "Một lần của tôi, một lần của cậu."


Vu Dư Hạnh giơ ngón cái, không khách khí mà tặng ba cái like: "Giỏi giỏi giỏi."


Tịch Dương lại đẩy gọng kính, tiện tay che đi vẻ mặt của bản thân lúc này. Một vẻ đắc ý không thể giấu nổi, kèm theo bộ dáng kiêu ngao ra mặt.


"Này!" Từ Kiệt hỏi: "Cậu có nghe tôi nói gì không?"


Lúc này Tịch Dương mới ngẩng đầu: "Cậu nói gì?"


Từ Kiệt: "......"


Từ Kiệt: "Cậu cũng giúp tôi qua đi, cho tôi cũng được 6000 điểm."


Tịch Dương: "Cậu bảo tôi qua là tôi phải qua sao?"


Từ Kiệt nghẹn họng, nhưng lập tức cảm thấy câu chất vấn này quả thật cũng có lý.


Nhưng rất nhanh, Tịch Dương lại mở miệng: "Cậu có thể ngồi xuống không?"


Từ Kiệt dịch xuống một chút: "Vậy cậu giúp tôi đi."


Tịch Dương: "Ngồi xuống."


Từ Kiệt cười hì hì: "Cứ thế quyết định nhé."


Tịch Dương: "Không có việc gì thì đừng quay lại."


Từ Kiệt: "Được rồi được rồi."


Mấy câu trò chuyện còn lại của Tịch Dương và Từ Kiệt, Vu Dư Hạnh chỉ nghe nửa tai. Lúc này cậu đã thoải mái ngả vào ghế, lách tách điên cuồng gõ chữ trên điện thoại.


Gõ gì vậy?


Trong giao diện chat WeChat, đối diện là người bạn cùng bàn thời cấp ba thân thiết của cậu.


Mấy phút trước, Vu Dư Hạnh gửi cho cậu ta một tấm ảnh.


Bạn cùng bàn liền hỏi: [Đùi ai vậy?]


Bạn cùng bàn: [Đừng nói với tôi là Tịch Dương nhá!!?]


Vu Dư Hạnh: [Hehe.]


Bạn cùng bàn: [!!! Hai người lại còn ngồi cùng nhau?!]


Vu Dư Hạnh: [Đúng vậy đó.]


Bạn cùng bàn: [!!!]


Bạn cùng bàn: [Chuyện là thế nào! Cậu nói đi! Nói to lên!]


Vu Dư Hạnh: [Chuyện là như thế này, lúc tôi lên xe liền nhìn thấy Tịch Dương, sau đó...]



Bạn cùng bàn: [Sau đó?]


Vu Dư Hạnh: [Sau đó lúc tôi đi ngang qua bên cạnh cậu ấy, bị sự đẹp trai tấn công đến nỗi tối sầm mắt, ngã thẳng vào ghế.]


Vu Dư Hạnh: [Chính là thế.]


Bạn cùng bàn: [Sao cậu ta không làm cậu bay luôn đi.]


Vu Dư Hạnh: [Bay rồi, nhưng cửa kính xe đóng, bật vào kính lại bị dội về ghế.]


Bạn cùng bàn: [Ông đúng là hài hước quá đấy.]


Bạn cùng bàn: [Vậy thế nào rồi, hai người có nói chuyện chưa?]


Vu Dư Hạnh liền gửi ảnh chụp màn hình game vừa chuẩn bị sẵn cho bạn cùng bàn.


Bạn cùng bàn: [!!!! Trời ơi! 6400 điểm! Cậu chơi kiểu gì vậy?]


Vu Dư Hạnh: [Đoán xem ai giúp tôi chơi.]


Bạn cùng bàn ở đầu bên kia nhìn thấy tin nhắn, không ngoa chút nào, bị chính nước miếng của mình làm sặc, ho sù sụ.


Bạn cùng bàn: [......]


Bạn cùng bàn: [Đệt.]


Vu Dư Hạnh: [Cũng chỉ 6400 điểm thôi mà.]


Bạn cùng bàn: [Đúng thế.]


Bạn cùng bàn: [Nhưng mà 6400 điểm, hôm qua tôi còn thấy có người đạt 6500 cơ.]


Vu Dư Hạnh: [Ừ ha.]


Vu Dư Hạnh: [Cũng không phải lợi hại lắm đâu.]


Bạn cùng bàn: cho một cú đấm.jpg


Vu Dư Hạnh: bị thương.jpg


Vu Dư Hạnh: [Hôm nay cậu ấy đeo kính rồi.]


Bạn cùng bàn: [Hừ.]


Bạn cùng bàn: [Cũng thường thôi.]


Đây chính là người bạn cùng bàn từng được nhắc tới, người cực kỳ khó chịu khi thấy Tịch Dương.


Cậu ta nhìn không thuận mắt việc Tịch Dương kiêu ngạo mà chẳng ai làm gì được, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tịch Dương nổi bật một đường thẳng đi lên..


Cũng khó chịu cả việc Vu Dư Hạnh có liên quan đến Tịch Dương.


Ban đầu, Vu Dư Hạnh còn thay Tịch Dương nói vài câu, giải thích đôi chút, dù sao thì bọn họ vốn chẳng có qua lại. Sau lại nhận ra vô ích, vì bạn cùng bàn vốn chẳng bao giờ chịu phân biệt đúng sai, thế là Vu Dư Hạnh cũng mặc kệ luôn.


Bề ngoài là một học sinh ngoan ngoãn, yêu học tập, yêu cuộc sống; nhưng sau lưng, ở trước mặt bạn cùng bàn lại là một "fan não tàn" của Tịch Dương hết thuốc chữa.


Chuyện liên quan tới Tịch Dương, cả hai đều rất hay đem ra chọc nhau.


Ưu điểm của Tịch Dương, Vu Dư Hạnh thường phóng đại lên gấp trăm lần trước mặt bạn cùng bàn, lại còn thêm mắm thêm muối, nhiều khi chính cậu nói xong cũng thấy buồn cười vì quá khoa trương.


Bạn cùng bàn một mặt trong lòng quả thật thấy Tịch Dương rất giỏi, nhưng ngoài miệng lại không thừa nhận. Hễ gặp chuyện gì liên quan đến Tịch Dương, chắc chắn cậu ta sẽ đi dò hỏi, dỏng tai nghe cho bằng được, nghe xong lập tức hí hửng chạy tới chia sẻ với Vu Dư Hạnh, rồi lại hừ hừ chê bai: có gì ghê gớm chứ.


Cũng khá thú vị.


Trong xe dần dần rộn ràng tiếng trò chuyện, có người quen biết, có người không, mọi người ngồi trước ngồi sau lần lượt giới thiệu, chào hỏi nhau.


Từ Kiệt nhân lúc ấy lại quay sang, nói với Vu Dư Hạnh là cậu ta đến từ Ứng Thành.


Ứng Thành và Hạc Thành sát cạnh nhau, không chỉ Ứng Thành, mà cả Nha Thành cũng giáp Hạc Thành, một số tân sinh viên năm nhất tới từ đó cũng tham gia, đó cũng là lý do lần này đông người đến như vậy.


Cô gái "Đình Đình" mà Tiểu Nghệ nhắc tới chính là học sinh của Trường Ngũ Trung ở Ứng Thành. Theo lời cậu ta, hai người quen nhau trong một cuộc thi.


Nghe mấy cô gái phía trước trò chuyện, Vu Dư Hạnh liền tìm thấy nữ sinh tên Đình Đình ngồi ở hàng thứ hai cạnh cửa sổ.


Tóc buộc đuôi ngựa, áo sơ mi trắng, váy caro, đôi mắt long lanh, nụ cười ngọt ngào.


Đó là cách Tiểu Nghệ từng miêu tả Đình Đình.


Nhìn qua, hôm nay Đình Đình cũng buộc tóc đuôi ngựa, trên tóc dường như còn cài một chiếc kẹp.



Đủ rồi, có thể truyền đạt lại cho Tiểu Nghệ.


Ngồi xuống, Vu Dư Hạnh vừa khéo bắt gặp ánh mắt của Tịch Dương. Vu Dư Hạnh quay đầu, nhưng Tịch Dương không nhìn cậu nữa, mà cũng hướng mắt sang phía Đình Đình.


Tuy Tịch Dương không nói gì, nhưng thái độ đó dường như đang hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu đang nhìn cái gì vậy?"


Vu Dư Hạnh nghĩ một lát: "Người trên xe cậu đều quen hết à?"


Không hiểu sao câu hỏi này lại khó, Tịch Dương suy nghĩ một chút mới đáp: "Không quen hết."


Vu Dư Hạnh lại hỏi: "Cậu quen Đình Đình không?"


Tịch Dương: "Ai?"


Vu Dư Hạnh cười: "Không ai cả," rồi lại nói: "Tôi chỉ quen đàn anh thôi."


Tịch Dương ngẩng đầu treo ba lô lên, thuận miệng đáp: "Không quen tôi sao?"


Không biết sao mà câu hỏi này, Vu Dư Hạnh lại cũng suy nghĩ thật lâu.


Sau đó cậu mới nói: "Thế cậu có quen tôi không?"


Khóe mắt Tịch Dương cong lên: "Sự quen biết của cậu là dựa trên sự quen biết của tôi sao?"


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Chứ còn gì."


Tịch Dương: "Thì ảnh hưởng gì?"


Vu Dư Hạnh dựa vào ghế, khoanh tay: "Nếu cậu nói cậu không quen tôi, mà tôi lại quen cậu, vậy chẳng phải là..." Vu Dư Hạnh nghĩ nửa giây, lựa chọn từ ngữ: "Chẳng phải là tôi thua rồi sao."


Tịch Dương khẽ cười, như bất đắc dĩ: "Tôi quen cậu."


"Ê," Vu Dư Hạnh cười, ngồi thẳng dậy: "Tôi lại không quen cậu nha."


Tịch Dương đẩy kính: "Hỏng rồi, chẳng lẽ tôi bị mắc lừa rồi."


"Hahaha," Vu Dư Hạnh vui vẻ: "Thôi được, coi như chúng ta quen nhau nhé."


Tịch Dương cười.


Vu Dư Hạnh cũng cười.


Không ổn, sắp hết cứu rồi...


Mười mấy phút sau, xe rời khỏi đường phố nội thành, chạy về phía ngoại ô, trong xe cũng dần yên tĩnh lại.


Ánh nắng càng lúc càng rực rỡ, từng tia sáng chiếu xuống khiến cả xe người ai nấy cũng lười biếng, người thì nghe nhạc, người thì ngủ.


Vu Dư Hạnh cũng nhắm mắt lại.


Thật sự là thiếu ngủ nghiêm trọng, từ tối qua đưa Tiểu Nghệ đi bệnh viện đến sáng nay, cộng lại cậu cũng chỉ ngủ được có ba tiếng.


Vậy nên rất nhanh đã lăn ra ngủ, cũng rất nhanh bắt đầu mơ.


Vu Dư Hạnh từ nhỏ đã có cái "tật" hễ ngủ là chắc chắn sẽ mơ, ngay cả giấc ngủ trưa năm phút cũng không thoát được.


Có lẽ vì lúc này đang ở trên xe, nên giấc mơ tiếp nối từ hiện thực.


Nội dung chính là gì? Chính là cậu đang ngủ trong lòng Tịch Dương, hahaha.


Ngoài đời thì Vu Dư Hạnh ngủ thật, trong mơ thì Vu Dư Hạnh lại giả vờ ngủ, mùi xà phòng trên người Tịch Dương cậu ngửi rõ mồn một, say mê đến ngẩn ngơ.


Chỉ là tình huống không hay ở chỗ, điện thoại của Tịch Dương reo lên.


Vu Dư Hạnh giật bắn mình, mở mắt ra, trước mắt đã là thế giới thực.


Tim đập thình thịch, ngẩn ngơ mấy giây mới ý thức được vừa rồi mình thật sự ngủ thiếp đi.


Cũng nhận ra bản thân chẳng hề nằm trong lòng Tịch Dương nào hết.


Thứ duy nhất không thay đổi là Tịch Dương bên cạnh, quả nhiên đang nghe điện thoại.


Có lẽ sợ làm ồn đến Vu Dư Hạnh, nên giọng hắn hạ rất thấp, chắc cũng đã nói chuyện một lúc rồi, sau đó đáp một tiếng "Ừm", yên lặng nghe đầu dây bên kia.


Vu Dư Hạnh lại nhắm mắt, nhưng không ngủ tiếp.


"Không sao, để tôi lo," Tịch Dương vừa nghe điện thoại, vừa vuốt miếng vải ở lưng ghế trước: "Ngày mai được."


Đối phương lại nói gì đó, Tịch Dương bất chợt cười, tay đang mân mê miếng vải cũng dừng lại.



Bên kia lại nói tiếp, hai giây sau, Tịch Dương kéo dài giọng: "Cút..."


Cuối cùng tiếng cười sảng khoái của đối phương cũng truyền qua.


"Hẹn gặp sau," Tịch Dương không nghịch miếng vải nữa: "Một lát gặp."


Hắn dứt khoát cúp máy.


Vu Dư Hạnh nghĩ, nếu Tịch Dương tiếp tục nói chuyện, chắc chắn cậu sẽ bị giọng hắn ru ngủ luôn mất.


Ngứa ngáy, đúng kiểu thôi miên.


Tịch Dương lại ngồi yên.


Từ lúc Vu Dư Hạnh bắt đầu ngủ đến giờ hắn vẫn vậy, không chơi điện thoại, không nghe nhạc, chỉ ngồi đó, như đang ngẩn người, nhưng cũng không hẳn, phần lớn thì nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết nghĩ gì.


Vu Dư Hạnh giả vờ ngủ thêm một phút nữa, mới từ từ mở mắt.


Tự diễn một "màn kịch nhỏ" không ai để ý.


"Gần đến chưa?" Vu Dư Hạnh vươn vai lười nhác.


Tịch Dương đỡ kính: "Còn năm phút."


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Vậy là sắm rồi."


Trên xe cậu ngủ gần hết chặng đường, giờ không khí càng trầm lắng.


Nghỉ ngơi một lát, Vu Dư Hạnh rõ ràng có tinh thần hơn nhiều, cậu xoay xoay cổ, lấy điện thoại ra.


WeChat có tin nhắn của hai người, một là bạn cùng bàn, một là Tiểu Nghệ.


Vu Dư Hạnh mở tin nhắn bạn cùng bàn trước.


Bạn cùng bàn: [!!! Cái gì! Tôi vừa nghe nói Tịch Dương cũng nhuộm tóc tím rồi á!?]


Bạn cùng bàn: [Đừng có nói với tôi tóc tím của cậu là vì Tịch Dương nhuộm nhé!?]


Vu Dư Hạnh bất lực cười.


Không đến mức đó, chưa đến nỗi như vậy.


Nhưng trò nghịch ngợm này thì cậu nhất định phải chọc.


Vu Dư Hạnh: [Bị cậu phát hiện rồi]


Bạn cùng bàn: [Tức chết tôi rồi!!]


Bạn cùng bàn: [Tôi rút lại câu nói tóc tím của cậu đẹp trai chết đi được!]


Vu Dư Hạnh: [Khiến bạn học Lương Thừa Hạo tức chết, tôi chỉ là một chàng soái ca tóc tím nhỏ bé thôi]


Lương Thừa Hạo: Cho cậu một cú đấm.jpg


Vu Dư Hạnh: [Thôi nào, không phải vì Tịch Dương đâu]


Vu Dư Hạnh: [Tuần trước tôi mới biết cậu ấy cũng nhuộm tím thôi]


Lương Thừa Hạo: [Thế còn được]


Lương Thừa Hạo: [Tịch Dương vẫn là Tịch Dương thôi, đúng kiểu bad boy!]


Vu Dư Hạnh gửi một icon rồi kết thúc cuộc trò chuyện.


Thoát ra, thấy Tiểu Nghệ lại gửi hai tin.


Hai mươi phút trước:


Tiểu Nghệ: [Cậu và, Tịch Dương, ngồi cùng nhau rồi à??]


Tiểu Nghệ: [Sao có thể!]


Vừa nãy:


Tiểu Nghệ: [Sao cậu chưa trả lời tôi!!]


Tiểu Nghệ: [Có phải đã gặp chuyện chẳng lành rồi không]


Vu Dư Hạnh bật cười, trả lời: [Yên tâm tôi còn sống nhăn răng]



Cuộc sống của cậu gặp toàn người thật thú vị.


Xe đã chạy đến con đường ven biển, chặng cuối, mọi người trên xe lần lượt tỉnh ngủ, xôn xao: chúng ta đến rồi hả, ôi biển xanh quá, đẹp quá đi.


Biển ở phía cửa kính bên Tịch Dương, Vu Dư Hạnh cũng nhìn, khó mà không đưa cả gương mặt nghiêng của Tịch Dương vào trong tầm mắt.


Nhìn một lát, cậu thấy yết hầu Tịch Dương khẽ động.


Vu Dư Hạnh mới rút tầm mắt về.


Xe dừng lại.


"Mọi người mang đồ đầy đủ nhé, xuống xe thôi."


Ngồi hàng đầu, đàn anh đứng dậy: "Mấy phút nữa mấy người bên trường Công nghiệp cũng tới, chúng ta ra cái lán phía trước đợi họ."


Xuống xe, Vu Dư Hạnh đi trước, Tịch Dương theo sau, tiếp đến là Từ Kiệt.


Có lẽ nhờ "tình bạn game" nên Từ Kiệt cũng tự nhiên nhập bọn.


Xuống xe, Vu Dư Hạnh theo nhóm đông đi về phía lán, nhưng đang đi thì Tịch Dương bên cạnh dừng lại.


"Tai nghe."


Vu Dư Hạnh quay đầu: "Tai nghe mất rồi?"


Từ Kiệt: "Có phải rơi trên xe không."


Tịch Dương: "Để tôi tìm."


Nói xong, hắn tuột ba lô trên vai xuống, rất tự nhiên đưa cho Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh cũng tự nhiên nhận lấy.


Thế là để Từ Kiệt giơ tay ra giữa chừng, lúng túng rụt lại.


"Đợi tôi."


Tịch Dương quay người lên xe.


Từ Kiệt rụt tay, hỏi: "Hai người quen nhau từ trước à?"


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Không quen."


Từ Kiệt: "Không phải cùng một trường à?"


Vu Dư Hạnh gật đầu: "Nhưng không quen."


Từ Kiệt nhướng mày, dáng vẻ như có điều muốn nói mà thôi.


"Tiểu tiên nam."


Bên kia, đàn anh lại đi tới: "Sao còn đứng đây."


Vu Dư Hạnh đeo ba lô của Tịch Dương lên vai: "Đợi Tịch Dương ạ. Cậu ấy vào xe tìm tai nghe rồi."


Đàn anh "à" một tiếng đầy ẩn ý: "Cậu với Tịch Dương? Haha, cũng hay đấy."


Từ Kiệt cười: "Anh sao cứ úp úp mở mở thế, cậu ấy với Tịch Dương thì làm sao?"


Đàn anh đùa: "Cậu không biết à? Hai người bọn họ có tin đồn tình cảm đấy."


Từ Kiệt: "Tin đồn tình cảm?"


Đàn anh không nói tiếp, vỗ vai Vu Dư Hạnh: "Lát nữa qua nhé, trời nóng quá, qua chọn cây kem."


Vu Dư Hạnh: "Vâng."


"Tin đồn gì cơ?" Đàn anh đi rồi, Từ Kiệt lập tức hỏi.


Đúng lúc đó Tịch Dương trở lại, Vu Dư Hạnh liền lơ luôn câu hỏi của Từ Kiệt: "Tìm được chưa?"


Tịch Dương đưa tai nghe trong tay cho Vu Dư Hạnh xem.


Vu Dư Hạnh: "Tìm được thì tốt."


Tịch Dương hỏi: "Đàn anh nói gì thế?"


Vu Dư Hạnh còn chưa kịp nhắc đến chuyện kem, Từ Kiệt đã chen vào:


"Anh ấy bảo hai người có tin đồn tình cảm," Từ Kiệt cười nói: "Sao, cậu là bạn trai tin đồn của Vu Dư Hạnh à?"


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 7: Hôm nay Tịch Dương đeo kính. Là kính nửa gọng. Vu Dư Hạnh đã từng thấy Tịch Dương đeo kính. Mượn lời một vài b
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...