Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 61: Phiên ngoại 3: Mãi mãi là


Hà Hữu Hữu cảm thấy đôi cẩu lương kia, à không, bây giờ phải gọi là đôi vợ chồng cẩu lương, có một số hành vi thật sự đáng xấu hổ!


Trước hết, để sớm được dọn vào nhà mới mới, hai người họ liên tục rủ cả đám bạn đến nhà ăn lẩu. Miệng thì nói là tụ họp bạn bè, nhưng thực ra là để mọi người hít bớt formaldehyde giúp họ! (Tuy sau đó xác nhận là nồng độ formaldehyde không vượt mức cho phép, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc Hà Hữu Hữu đang tức phát điên và mạnh mẽ lên án bọn họ!)


Tiếp theo là cái tên Tịch Dương kia, được rồi được rồi, biết rồi! Biết là hắn lén cầu hôn Vu Dư Hạnh, biết là cầu hôn thành công, biết là hai người đã đeo nhẫn lấp lánh rồi, biết là còn đi đăng ký quyền giám hộ theo ý nguyện gì đó rồi... Nhưng có thể đừng nhắc đi nhắc lại chuyện này trong nhóm chat nữa được không??!!! Ăn lẩu cũng nói, gặp người bạn nào cũng nhắc lại y chang!


Cuối cùng, Vu Dư Hạnh à, cậu có thể đừng nuông chiều chồng mình quá mức thế được không? Vốn dĩ hắn đã ngông cuồng lắm rồi, cậu còn nuông chiều thế này, cái gì cũng chiều, chỉ tổ hại bọn tôi thôi... hu hu hu.


Hạnh phúc của hai người thật sự là quá chói mắt!


Chắc là do Hà Hữu Hữu uống say rồi, tất cả là lỗi của Tịch Dương, toàn mang rượu ngon đồ ăn ngon ra, thử hỏi ai mà chẳng say cho được?


Nghe thêm vài câu chuyện, hồi tưởng lại những năm tháng sinh viên ngày trước của bọn họ nữa...


Thế nên mới thực sự rất mất mặt. Cậu ta lảm nhảm một tràng, còn lạch cạch gõ ra hết những suy nghĩ vớ vẩn vừa nãy vào điện thoại, viết linh tinh chẳng đâu vào đâu, suýt nữa thì đăng thẳng lên vòng bạn bè.


May mà bị Tiểu Chính ngăn lại kịp thời.


Nhưng mà đã viết dài như vậy rồi, không đăng thì tiếc. Thế là mấy người anh em trong nhóm quyết định gửi thẳng vào nhóm chat, chờ sáng mai hắn tinh rượu sẽ phải đào lỗ chui xuống đất vì xấu hổ.


Hôm nay là tròn năm năm kể từ khi bọn họ tốt nghiệp.


Không đúng, phải nói là năm nay là năm thứ năm sau khi mọi người tốt nghiệp, trừ Vu Dư Hạnh và Tịch Dương.


Tiểu Chính đã kết hôn, Thái Tiểu Minh cũng đang chuẩn bị bước vào con đường hôn nhân, chỉ còn Ngô Huy và Hà Hữu Hữu vẫn còn độc thân. Mỗi người đều đã có một công việc ổn định và cuộc sống tốt đáng mơ ước, dù là về gia đình hay cuộc sống cá nhân.


Còn Vu Dư Hạnh và Tịch Dương thì có chút khác biệt. Hai người học tiếp lên cao học. Sau khi tốt nghiệp thạc sĩ, Tịch Dương ra ngoài đi làm, còn Vu Dư Hạnh tiếp tục học lên tiến sĩ.


Ngôi nhà là mua từ năm ngoái, còn lời cầu hôn là vào tháng trước.


Theo lời nhiều người kể (mà thật ra là do Tịch Dương tự kể cũng không ít), màn cầu hôn ấy diễn ra vào một buổi tối vô cùng bình thường.


Một buổi tối thứ Sáu không có gì đặc biệt cả.


Tịch Dương như thường lệ đến đón Vu Dư Hạnh đi ăn tối, ăn xong thì như thường lệ đi dạo một chút, và cũng như thường lệ đến ngôi nhà mới xem qua.


Ngày chuyển nhà đã định rồi, nhưng không phải hôm đó, chỉ là Vu Dư Hạnh nói muốn ngắm sao một chút.


Trong rạp chiếu phim mini ở nhà, trần nhà được làm thành mái vòm sao trời. Đây là một món quà mà Tịch Dương lén lút tự mình chuẩn bị để tạo bất ngờ cho Vu Dư Hạnh. Rất đẹp...đẹp đến mức kinh ngạc.


Thứ Sáu luôn là khoảng thời gian dễ chịu nhất trong tuần, mọi việc đều có thể tạm gác lại, nhịp sống chậm hơn, chỉ cần tận hưởng cuộc sống hiện tại.


Tối hôm đó, họ đã chiếu một bộ phim cũ trong rạp mini tại nhà.


Khi bộ phim kết thúc, giữa đoạn:


"Buồn ngủ quá."



"Không được ngủ."


Giữa câu nói đùa ấy, Tịch Dương bất ngờ quỳ một gối xuống.


Rồi là hoa, rồi là nhẫn, rồi là những ánh đèn nhỏ xinh được bật lên một cách đặc biệt trong màn đêm.


Tịch Dương đã cầu hôn Vu Dư Hạnh dưới bầu trời sao.


Hà Hữu Hữu lập tức giơ tay: "Chuyện hay thế. Tôi muốn nghe, kể tôi nghe đi."


Tịch Dương giơ một ngón tay lên: "Đây là số mấy?"


Hà Hữu Hữu quay sang hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu nói đi, đây là mấy?"


Vu Dư Hạnh đáp: "Là 1."


Bài 'văn ngắn' (nhưng thực chất dài) của Tịch Dương được đọc sau khi bữa tiệc đầu tiên kết thúc.


Bao nhiêu năm trôi qua rồi, cái thói chơi đếm ngón tay ấy vẫn không bỏ được. Bộ phim đã chiếu xong từ lâu, trên màn hình lớn chỉ còn mấy đoạn quảng cáo chưa tắt hẳn. Tịch Dương nắm tay Vu Dư Hạnh, tiện thể vuốt nhẹ lên chiếc nhẫn mới xuất hiện chưa lâu, vẻ mặt vô cùng dịu dàng và sâu sắc.


Hắn nói anh thật may mắn vì đã được gặp em.


Nói thật may là bản thân đã cố gắng để chạm được tới em.


Nói may mà bản thân cũng có chút thông minh, chút tài năng.


Nói trước kia là muốn đến gần em, còn bây giờ là không thể rời xa được nữa.


Nói cảm ơn em đã đeo chiếc nhẫn của anh.


Và cũng nói: "Anh rất thích em."


Thích em nhiều lắm.


Nghe giọng nói trầm ấm và mang theo từ tính ấy của Tịch Dương, Vu Dư Hạnh, cái người không kiềm chế được cảm xúc ấy, nước mắt lập tức lã chã rơi.


Thậm chí còn nghĩ rằng có khi Tịch Dương cũng thích nhìn cậu khóc, thế là chẳng buồn kiềm chế nữa.


Thế là đến bữa tiệc thứ hai, Vu Dư Hạnh càng khóc dữ dội hơn, cảm xúc dồn nén, đến cuối cùng lẫn lộn hết cả, chẳng rõ bản thân đang khóc vì cái gì nữa.


Có lẽ là vì tất cả mọi thứ.


Sau một đêm vui vẻ rộn ràng, mọi người lại quay về với cuộc sống thường ngày của riêng mình.


Tần suất trò chuyện trong nhóm chat vẫn như cũ, dường như mọi thứ đã thay đổi, lại cũng như chẳng có gì đổi thay.


Thân phận người yêu (giờ là vợ chồng) của Vu Dư Hạnh và Tịch Dương thỉnh thoảng lại xuất hiện trong tầm mắt của mọi người với tần suất không nhiều. Nhưng vì cả hai không dùng mạng xã hội để "show ân ái", cũng không phải người nổi tiếng của công chúng, nên những ai tò mò muốn biết thêm cũng không thể tiếp cận gần hơn, chỉ có thể tìm kiếm lác đác những mẩu chuyện nhỏ bên lề, kiểu "hóng dưa" ngoài rìa.


Vậy nên, mỗi lần có chút chuyện gây chú ý, xôn xao, cũng đều nhanh chóng chìm vào quên lãng.



Dù là lời chúc phúc, hay những lời gièm pha, thật ra hai người họ đều không quan tâm.


Giống như câu nói mà ba của Tịch Dương từng nói khi hai gia đình cùng ăn tối:


"Chúng ta cứ sống tốt cuộc đời của chính mình, không phô trương, cũng đừng để bị ràng buộc."


Tối hôm sau khi bạn bè rời đi, Tịch Dương và Vu Dư Hạnh ngồi ngoài ban công.


Nói là ngắm sao, nhưng thực tế thì chỉ có ba ngôi sao.


Vu Dư Hạnh thích không khí vui vẻ tụ tập cùng bạn bè, nhưng cũng thích những khoảnh khắc chỉ có hai người với Tịch Dương.


Bạn bè rời đi đột ngột, cũng khiến trong lòng cậu có chút trống trải. Nhưng may là Tịch Dương luôn biết cách lấp đầy cảm giác đó theo một cách khác.


"Cạch!"


Hai chiếc ly cụng vào nhau giữa không trung.


"Ngày mai chắc chẳng ai phải đến viện nghiên cứu đâu nhỉ..." Vu Dư Hạnh thở dài một tiếng.


Tịch Dương nhướng mày, giọng đầy thèm đòn: "Anh đưa em đến đó, rồi về ngủ thêm một giấc nữa."


Vu Dư Hạnh hừ nhẹ một tiếng: "Không duyệt."


Tịch Dương: "Lãnh đạo có chỉ thị gì ạ?"


Vu Dư Hạnh: "Ngồi yên trên sofa đợi em về."


Tịch Dương: "Rõ, thưa lãnh đạo."


Vu Dư Hạnh lại hừ nhẹ: "Thôi, anh ngủ cũng được."


Tịch Dương: "Hay là anh tắt luôn báo thức cho em nhé?"


Vu Dư Hạnh giơ tay lên, làm như đang cầm điện thoại bên tai: "Alo, Tiểu Vu à, sao giờ này còn chưa tới?"


Tịch Dương cũng giơ tay lên giả bộ cầm máy: "Tôi nói mãi là tôi không làm nữa rồi mà."


Vu Dư Hạnh đánh Tịch Dương một cái.


Tịch Dương bèn nói: "Ồ, anh quên mất."


Vu Dư Hạnh liếc hắn hắn một cái: "Thế thì khỏi cần đến nữa, dự án lần này tôi thấy Tiểu Diệp khá hợp. Cậu dạo này cũng mệt rồi, hay là tôi cho cậu nghỉ phép nhé?"


Tịch Dương: "Được đấy."


Vu Dư Hạnh lại đánh hắn: "Được cái đầu anh ấy!"


Tịch Dương bỏ tay xuống: "Không đi thật thì sẽ bị gạch tên khỏi danh sách à?"



Vu Dư Hạnh: "Đương nhiên rồi."


Tịch Dương: "Vậy thì tốt quá."


Vu Dư Hạnh: "Tốt cái đầu anh!"


Tịch Dương biết Vu Dư Hạnh đang đùa. Vu Dư Hạnh cũng biết Tịch Dương biết là cậu đang đùa.


Và hơn nữa Tịch Dương cũng biết, chẳng mấy chốc Vu Dư Hạnh sẽ nhanh chóng giải thích rõ ràng lại thôi.


"Tiểu Diệp đúng là có nộp đơn thật, nhưng không phải để thay em, mà là muốn tham gia." Vu Dư Hạnh ngẩng đầu lên một chút: "Mọi người ai cũng rất thích em đấy."


Tịch Dương xoa cằm Vu Dư Hạnh: "Tất nhiên rồi, dự án này mà không có em thì sao mà được."


Vu Dư Hạnh nửa cười nửa không: "Em đâu có nói như vậy đâu."


Tịch Dương: "Chờ kết thúc việc xong, anh sẽ trao giải thưởng cho em."


Vu Dư Hạnh lắc lư cái đầu: "Giải ngì cơ? Mấy giải nhỏ en chẳng thèm đâu."


"Giải thưởng siêu to luôn" Tịch Dương dùng tay vẽ một hình vuông: "Anh sẽ đi mua một tấm bằng khen to nhất thế giới, làm một chiếc cúp cao hai mét như thế này..." Tịch Dương làm động tác giơ ngón cái: "Trên đó sẽ ghi, 'Vu Dư Hạnh đỉnh nhất vũ trụ'."


Vu Dư Hạnh đã cười đến không thở nổi: "Được thôi, không làm là chó con đó."


Tịch Dương: "Anh làm."


Vu Dư Hạnh tin rằng Tịch Dương thật sự sẽ làm mấy chuyện như vậy, nên cậu đầu hàng trước: "Gâu gâu."


Họ đã đến thời điểm cực kỳ hiểu nhau rồi, dùng một câu rất "kỳ cục" trên mạng mà nói thì, đối phương vừa nhích mông một cái là đã biết sắp đánh rắm kiểu gì.


Vì thế, chuyện nói dối nhau gần như không tồn tại.


Nên sau này, khi nghĩ lại, Vu Dư Hạnh cứ thắc mắc, không hiểu Tịch Dương làm thế nào để giấu cậu chuyện chuẩn bị cho cầu hôn.


Nhưng rồi cậu cũng nhanh chóng nghĩ ra, sự chuẩn bị tốt nhất là đơn giản và tự nhiên như không có gì xảy ra.


Cũng phải thôi, Tịch Dương đâu thể làm rình rang được, hai người họ dính nhau như keo mỗi ngày, chỉ cần Tịch thay đổi một chút là Vu Dư Hạnh đã cảm nhận được ngay, làm sao mà rình rang cho nổi.


Hơn nữa, họ còn "làm chuyện đó" nữa, mà chuyện đó cũng thật sự là điểm nhấn hoàn hảo.


Nói đến chuyện hiểu nhau...


Trở lại giường, hai người lại bắt đầu kể về lần trước Vu Dư Hạnh giả vờ say.


Cụ thể là chuyện xảy ra lúc nào thì không nhớ rõ nữa, nhưng nói chung, đó là một lần mà Tịch Dương biết Vu Dư Hạnh giả vờ say, mà Vu Dư Hạnh cũng biết là Tịch Dương biết cậu đang giả say.


"Thật ra hôm đó em uống cũng nhiều lắm." Vu Dư Hạnh rúc vào trong lòng Tịch Dương.


Tịch Dương: "Gấp đôi lượng của anh."



Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Sao em lại uống nhiều vậy nhỉ?"


Tịch Dương: "Lương Thừa Hạo đính hôn."


Vu Dư Hạnh: "Đúng đúng đúng đúng đúng!"


Cậu nhớ ra rồi: "Ở Hạc Thành."


Tịch Dương: "Đúng rồi, Vu Tinh Tinh của anh."


Vu Dư Hạnh hừ một tiếng: "Thế sao anh biết em không say thật?"


Tịch Dương cười khẽ: "Em đi loạng choạng, nói lung tung, còn gọi anh là 'ông xã' nữa cơ."


Vu Dư Hạnh vội bịt miệng Tịch Dương lại, nhưng rất nhanh buông ra: "Mấy cái đó không phải đúng là biểu hiện của người say sao?"


"Đúng là vậy," Tịch Dương gật đầu: "Nhưng anh vẫn nhìn ra được."


"Ôi chà chà, anh giỏi ghê ha." Vu Dư Hạnh cố tình nói giọng châm chọc.


Tịch Dương tất nhiên cũng hỏi lại: "Vậy sao em biết là anh đã nhìn ra?"


Vu Dư Hạnh: "Vì anh nuông chiều em."


Tịch Dương: "Anh lúc nào mà chẳng chiều em."


"Đúng là vậy,.." Vu Dư Hạnh gật đầu: "Nhưng lần đó em vẫn nhìn ra được."


Tịch Dương bật cười, cúi đầu cắn nhẹ lên vai Vu Dư Hạnh một cái.


"Hahaha," Vu Dư Hạnh đẩy hắn ra: "Tịch chó con!"


Tịch Dương: "Nói ai đấy? Nói lại lần nữa xem?"


Vu Dư Hạnh: "Tịch Gâu Gâu."


Tịch Dương lại cúi đầu xuống.


"Á á á!"


"Buồn ngủ quá..." Vu Dư Hạnh bỗng chốc trở nên uể oải.


Tịch Dương cũng nhắm mắt lại: "Ngủ thôi."


Vu Dư Hạnh ngẩng đầu hôn một cái: "Mãi mãi thích ngủ cùng anh."


Tịch Dương: "Ừm."


Vu Dư Hạnh véo tay Tịch Dương: "Ừm cái gì mà ừm?"


Tịch Dương bật cười, ôm chặt lấy Vu Dư Hạnh, trầm giọng nói: "Anh cũng sẽ mãi mãi như vậy."


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 61: Phiên ngoại 3: Mãi mãi là
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...