Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 59: Phiên ngoại 1: Tình sâu không phụ
"Cậu có biết Vu Dư Hạnh không?"
Đây là lần đầu tiên Ngô Huy nghe thấy cái tên ấy từ miệng Tịch Dương.
Lúc đó, họ đang học tiết Vật lý. Một buổi chiều mơ màng, cả lớp yên tĩnh đến mức ngoài giọng thầy đang giảng bài trên bục thì không còn tiếng động nào khác.
Cơn buồn ngủ của Ngô Huy bị câu hỏi kia đánh thức. Cậu ta lim dim mở mắt, hỏi:
"Vu Dư Hạnh bên lớp 8 ấy hả?"
Tịch Dương xoay cây bút trong tay, mắt nhìn thẳng lên bảng đen, đáp: "Ừ."
Tư thế chăm chú nhìn bảng của hắn có chút kỳ lạ, như thể đang rất nghiêm túc nghe giảng. Điều đó khiến Ngô Huy cũng tò mò nhìn theo.
Giáo viên đang vẽ gì đó như "biểu đồ phân tích lực", nào là đường này, đường kia... thật phiền, cậu ta chẳng hiểu nổi.
"Gì vậy?" Ngô Huy gục đầu xuống bàn hỏi: "Vu Dư Hạnh làm sao?"
Tịch Dương lắc đầu: "Không có gì."
Ngô Huy "ờ" một tiếng, nhắm mắt tiếp. Nhưng dường như cậu ta chợt nhận ra điều gì đó kỳ lạ, lại mở mắt ra lần nữa.
"Cái tên cậu viết trên tờ ghi bài tập kia... chẳng phải là Vu Dư Hạnh sao?"
Ngô Huy cúi đầu nhìn phần ghi tên trên tờ ghi bài của Tịch Dương. Hắn cũng cúi xuống nhìn theo.
Ngô Huy bật cười không nương tay: "Chữ của cậu đúng là..." Rồi lại nói: "Viết tên Vu Dư Hạnh ở đó làm gì, làm bài hộ à?"
Cậu ta lại nói tiếp: "Giúp cậu ta làm bài gì chứ? Nói là cậu chép bài của cậu ta thì đúng hơn." Sau đó than thở: "Mẹ kiếp, buồn ngủ quá, thầy Vật lý đúng là liều thuốc thôi miên."
Ngô Huy quay sang hỏi Tịch Dương: "Này, tan học đi chơi bóng không?"
Sau đó lại hỏi lần nữa: "Tự dưng hỏi Vu Dư Hạnh làm gì thế?"
Tịch Dương cuối cùng cũng mở miệng:"Chỉ đơn giản hỏi vậy thôi."
"Hả, là sao?" Ngô Huy tựa cằm lên cánh tay thắc mắc, "Muốn học tập người giỏi à?"
Tịch Dương chỉ nói: "Tiết sau quay về chỗ cậu ngồi đi."
Ngô Huy uể oải "ừm" hai tiếng, rồi ngủ mất.
Lần thứ hai cái tên Vu Dư Hạnh gắn liền với hai người họ — là vì Thái Tiểu Minh.
Mùa xuân ấm áp, tủ lạnh của căn tin trường cuối cùng cũng được cắm điện. Cậu ta và Tịch Dương mua được que kem đầu tiên của năm.
Tiết sau là môn Giáo dục công dân, cả lớp bước đi thong thả. Vừa từ cửa sau vào lớp, họ đã thấy Thái Tiểu Minh ôm đầu cười kỳ lạ, trong tay cầm một tờ giấy.
Trên giấy là một mảng lớn nét bút chì bị tẩy nhòe. Chưa kịp nhìn rõ, "soạt" một cái, tờ giấy đã bị Tịch Dương giật mất.
"Hahahahahahaha—"
Thái Tiểu Minh cười lớn: "Bị tôi phát hiện rồi nhé!"
Tịch Dương chỉ liếc qua, lẩm bẩm: "Nhạt nhẽo." Rồi vò tròn tờ giấy, ném vào thùng rác.
Ngô Huy tò mò: "Cái gì đấy? Có gì viết trên đó à?"
Thái Tiểu Minh hất hất cằm: "Cậu trong giờ học ngồi viết tên Vu Dư Hạnh lên vở làm gì?"
Ngô Huy sững sờ: "Hả?" Rồi dùng cùi chỏ huých Tịch Dương: "Sao cơ? Cậu lại viết tên Vu Dư Hạnh à?"
Thái Tiểu Minh cũng ngạc nhiên: "Lại nữa á?"
Tịch Dương chẳng thèm để tâm, như thể không nghe thấy gì, kéo ghế ngồi xuống, thản nhiên mở sách giáo khoa ra.
Chuông reo.
Ngô Huy kéo ghế qua chỗ Thái Tiểu Minh, nghe cậu ta kể đầu đuôi câu chuyện.
Nói rằng lúc đó thấy Tịch Dương đang chăm chú viết chữ, tưởng hắn hiếm hoi ghi chép bài, liền thò đầu sang xem, ai ngờ Tịch Dương lập tức lấy tay che lại. Giờ ra chơi thì xé trang đó, vò lại nhét vào túi.
Thế là Thái Tiểu Minh dùng bút chì, kê tờ giấy khác lên —viết lại nét bút bị đè hằn vết.
"Là từ trang sau, tôi viết lại đấy." Thái Tiểu Minh nói, còn nhướng mày với Ngô Huy.
Ngô Huy cười: "Cậu đúng là rảnh hơi thật."
Nhưng giây sau, cả hai lại đồng loạt quay sang nhìn Tịch Dương, cùng hỏi: "Cậu viết tên Vu Dư Hạnh làm gì thế?"
Tịch Dương chăm chú nhìn vào sách Ngữ văn.
Nhưng ai cũng biết, tên này có bao giờ đọc Ngữ văn chứ.
"Không biết." Đó là câu trả lời Tịch Dương ném lại cho họ.
Nhiều năm sau, khi họ hồi tưởng lại Tịch Dương và Vu Dư Hạnh, nhớ lại quãng năm nhất trung học, họ vẫn tự hỏi: Tịch Dương bắt đầu thích Vu Dư Hạnh từ khi nào nhỉ?
Là từ một lần vô tình lướt qua nhau?
Hay từ khi nghe ai đó nhắc đến tên Vu Dư Hạnh?
Hay chỉ là một khoảnh khắc thoáng nhìn mà chính Tịch Dương cũng không nhận ra?
Nhưng có một điều chắc chắn. Khi hắn vô thức viết cái tên "Vu Dư Hạnh" xuống giấy, thì tình cảm ấy đã bắt đầu nảy nở rồi.
Họ cũng tự hỏi, bản thân nhận ra tình cảm đó của Tịch Dương là "thích" — kiểu thích của tình yêu từ khi nào.
"Có gì kỳ lạ khi tôi chú ý đến Vu Dư Hạnh sao?"
"Đi xem Vu Dư Hạnh đi."
"Vu Dư Hạnh đang tập thể dục."
"Đi ngang qua nhìn cậu ấy một chút."
"Vu Dư Hạnh lại đứng đầu rồi."
"Ảnh này đẹp ghê."
...
Sự yêu thích của Tịch Dương với Vu Dư Hạnh là từng chút một. Và việc họ nhận ra điều đó cũng từng chút một.
Là cái kiểu đến khi nhận ra, nó đã ăn sâu vào tận xương tủy rồi.
Mọi thứ đều rất tự nhiên. Tịch Dương tự nhiên như thế, và họ chấp nhận chuyện đó... cũng tự nhiên như vậy.
Trong ấn tượng của mọi người, Tịch Dương luôn là kiểu người nghĩ gì làm nấy, gan dạ thẳng thắn. Nhưng người duy nhất khiến hắn phá vỡ hình tượng đó... là Vu Dư Hạnh.
Họ thấy một Tịch Dương do dự.
Một Tịch Dương cẩn trọng.
Một Tịch Dương giả vờ dửng dưng.
Một Tịch Dương có thể vui mừng vì một chuyện nhỏ nhặt suốt cả ngày.
Thế nên, dưới sự xúi giục của đám bạn, họ đã lập ra một "kế hoạch cứu vớt học bá" vào học kỳ hai năm lớp 11.
Kết quả...thảm hại.
Lời tỏ tình qua trung gian chẳng thấy hồi âm.
Dường như Tịch Dương đã hiểu ra điều gì đó. Và cũng như đã quyết định điều gì đó.
Vì thế, kỳ nghỉ hè năm đó, hắn nói một câu khiến mọi người chết lặng: "Tôi sẽ học hành đàng hoàng."
Và hắn thật sự làm thế.
Ban đầu, ai cũng tưởng là nói chơi.
Rủ đi chơi bóng — từ chối.
Rủ đi ăn, đi đánh bài — không đến.
Đến sinh nhật Hà Hữu Hữu, hắn cũng chỉ ghé một lát rồi về.
Đến kỳ thi giữa kỳ, khi chẳng ai chuẩn bị tinh thần, Tịch Dương bị hiệu trưởng gọi tên lên phát biểu dưới cờ.
Cả bọn há hốc mồm.
Cái quái gì đây...
Hắn thật sự vứt bỏ anh em để thành học bá rồi à?!
Nhưng khi bức ảnh của Tịch Dương và Vu Dư Hạnh được dán cạnh nhau trên bảng vinh danh, mọi người chợt hiểu ra.
"À, thì ra là vậy."
"Thì ra là vậy."
Sau này, mỗi khi họ nhớ lại chuyện đó, sẽ kể nhau nghe —về Hà Hữu Hữu tán đổ "nữ thần", về Tiểu Chính đau khổ vì cô gái mình thích, về Thái Tiểu Minh chạy mười vòng sân vì tình yêu.
Nhưng tất cả, không bằng 'một bước gần hơn' của Tịch Dương.
Chỉ là, đời khó lường. Sao cuối cùng lại thành tam giác tình yêu chứ?
Hôm nghe tin Tịch Dương thích Trần Tử Đồng, đám bạn lập tức vây quanh nhà hắn, trêu chọc: "Sao lộ rồi hả?" "Sao lại lộ tới Trần Tử Đồng luôn rồi?"
Dù vậy, chuyện này cũng không hoàn toàn tệ — ít ra cũng cho thấy Tịch Dương rốt cuộc đã dính tới Vu Dư Hạnh trong tin đồn tình cảm rồi.
Chỉ là... bị nhầm người.
Bởi vì Vu Dư Hạnh thích Trần Tử Đồng.
Đúng vậy, Vu Dư Hạnh thích Trần Tử Đồng.
Ngô Huy nhớ rõ, đó là một buổi tối sau khi công bố điểm thi thử. Mọi người đều tiến bộ nhờ Tịch Dương kèm học, nên kéo nhau ăn mừng. Chỉ có Tịch Dương, mang lon cola ra ban công, một mình ngắm trăng thật lâu.
Sau đó họ hỏi Ngô Huy: "Sao Vu Dư Hạnh lại thích Trần Tử Đồng được?"
Ngô Huy không trả lời được vấn đề này.
Nhưng Tịch Dương đã đáp: "Sao lại không được?" "Ai cũng được...chỉ trừ tôi."
Cậu ta tưởng rằng, Tịch Dương sẽ đau lòng, sẽ điên cuồng vì tình.
Nhưng không...chẳng có gì trong số đó xảy ra.
Tịch Dương vẫn là Tịch Dương...học hành chăm chỉ, đi học, đi thi, làm học sinh gương mẫu, và... tiếp tục "tình cờ gặp" Vu Dư Hạnh.
Tất cả tin đồn xung quanh — về Vu Dư Hạnh, về Trần Tử Đồng, hay về chính hắn. Đều chẳng ảnh hưởng gì.
Rồi có một hôm, Tịch Dương mời cả nhóm ăn kem. Hóa ra, hắn đã âm thầm đăng ký cuộc thi kiến thức Vật lý.
Và lý do mời mọi người ăn không phải vì đoạt giải. Mà là vì hắn đã có ảnh chụp chung với Vu Dư Hạnh.
Một tấm ảnh, hai người, tay áo chỉ chạm nhẹ vào nhau.
Tình cảm của Tịch Dương thật thuần khiết.
Hắn chẳng thể hiện nhiều, chỉ đôi khi ngốc nghếch đùa cợt.
Thường nói mấy câu kiểu:
"Vì Vu Dư Hạnh chứ còn ai."
"Cho Vu Dư Hạnh xem."
"Tất nhiên là Vu Dư Hạnh rồi."
"Phải đợi Vu Dư Hạnh chứ, không thì..."
Nghe qua tưởng là nói chơi, nhưng ai cũng biết, hắn vẫn ôm trong lòng một phần vạn hy vọng.
Tình cảm ấy thật đơn thuần.
Đơn thuần đến mức...không cần lời nói, không cần ánh mắt trao nhau.
Chỉ cần gặp một lần thôi là đủ.
Cho đến sau kỳ nghỉ hè năm lớp 12, khi có người cố tiến công dò hỏi kế hoạch du lịch của ai đó, dò hỏi điểm thi đại học, dò hỏi nguyện vọng nộp hồ sơ. Thậm chí xác nhận xem có cùng nhận giấy báo nhập học không.
Thậm chí còn đi xa đến mức — nhuộm tóc giống người ấy.
Cái kiểu âm thầm này...mới đáng sợ.
Sự sâu nặng ấy mới đáng sợ.
Nhưng mà, may mắn thay.
Cuối cùng, Tịch Dương đã đạt được điều mình muốn.
Bất kể là nhờ cơ duyên hay trùng hợp, hắn đã thật sự có cơ hội đến gần Vu Dư Hạnh hơn.
Chỉ cần được thêm WeChat thôi, cả nhóm bạn đã hò reo chúc mừng.
Bước đầu tiên đã đi rồi, sau này còn gì khó nữa đâu?
Rất nhanh thôi...họ nghe tin hai người đi chơi cùng nhau.
Rất nhanh thôi... hai người chơi game, thua — và có hình phạt là Vu Dư Hạnh.
Rất nhanh thôi...hai người họ ăn cơm cùng nhau.
Gần như là tốc độ ánh sáng...hai người mặc đồ đôi.
Đeo ghim cài áo đôi.
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 59: Phiên ngoại 1: Tình sâu không phụ
10.0/10 từ 15 lượt.
