Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 53: Biển hoa


Vu Dư Hạnh nhớ rằng, bọn họ từng thử chạm đến một vấn đề tương tự.


Chỉ là lúc ấy, trong bầu không khí đó, Vu Dư Hạnh có chút ngại ngùng, không kịp đưa ra một cách nói hoàn hảo ngay từ đầu, thế là bị bỏ lỡ.


Còn Tịch Dương, hình như cũng mặc nhiên cho rằng Vu Dư Hạnh là sau khi lên đại học mới bắt đầu thích hắn.


Cái "mặc nhiên" này chỉ là Vu Dư Hạnh đoán, nhưng nhìn nét mặt Tịch Dương lúc này, cậu cảm thấy mình tám chín phần là đoán đúng rồi.


"Ngạc nhiên thế cơ à." Vu Dư Hạnh khảy khẽ mấy tiếng đàn.


Cái anh chàng ngạc nhiên này dường như phải tiêu hóa rất lâu mới nói: "Lớp 10?"


Vu Dư Hạnh: "Ừ hứ."


Tịch Dương: "Vu Dư Hạnh, hôm nay là sinh nhật em."


Vu Dư Hạnh cười: "Chứ còn gì nữa."


Tịch Dương: "Em không cần cố gắng làm anh vui đâu."


Vu Dư Hạnh trong lòng có chút đắc ý: "Nói thật thôi mà cũng làm anh vui rồi sao?"


Lúc này Tịch Dương mới chậm rãi nở nụ cười.


Vu Dư Hạnh: "Nói thật, cũng gạt đi được vài hiểu lầm không cần thiết."


Tịch Dương: "Hiểu lầm gì cơ?"


Vu Dư Hạnh giở giọng châm chọc: "Vu Dư Hạnh, anh chỉ là thử nghiệm của em à?"


Tịch Dương lập tức lấy tay bịt miệng Vu Dư Hạnh, nửa cười nửa không.


Vu Dư Hạnh: "Ư ư ư, còn nghe không đây."


Tịch Dương mới buông ra: "Ngài đây nói đi."


Vu Dư Hạnh lại gảy một cái, bĩu môi: "Có vẻ vừa đàn vừa nói khó thật."


Tịch Dương cúi đầu nhìn tay cậu.


Vu Dư Hạnh lại nói: "Hay là em hát cho anh trước nhé."


Tịch Dương ngay lập tức tỏ vẻ bất lực: "Đừng nghịch loạn anh nữa."


Vu Dư Hạnh: "Hahaha."


Cậu không giỏi kiểu vừa đàn vừa nói này lắm, thôi thì để đàn sang một bên đã.


"Chuyện thì..." Vu Dư Hạnh chống tay lên bàn, cũng chống đầu: "là như thế này."


Cậu bĩu môi: "Nói từ đâu nhỉ."


Tịch Dương chậm rãi nhắm mắt, cũng chậm rãi đặt tay lên cổ Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh cười: "Giết người rồi!"


Tịch Dương đổi hướng, nắm lấy cổ tay Vu Dư Hạnh: "Xin em đấy."


Vu Dư Hạnh: "Được được được."


Cậu dụi má vào tay Tịch Dương một cái, rồi lại ngó quanh tìm kiếm, chẳng thấy gì cả.


Thôi thì diễn không có đạo cụ vậy.


"Anh có nhớ, em từng bảo anh làm cái này không?"


Vu Dư Hạnh đưa ngón trỏ ra, giả vờ như có thứ gì đó lồng trên tay, xoay vòng vòng.


"Lúc sinh hoạt tập thể." Tịch Dương lập tức nhớ ra: "Cái đó thì sao?"


Vu Dư Hạnh nói: "Lúc lớp 10, Bạn học Tịch tay quấn dây thẻ học sinh, cứ thế," cậu lắc lắc ngón tay: "đi ngang qua trước mặt em."


Tịch Dương rõ ràng chẳng nhớ ra: "Lớp 10 lúc nào?"


Vu Dư Hạnh: "Ngày thứ hai sau khi nhập học lớp 10."


Tịch Dương nhìn chằm chằm vào mắt cậu, cố gắng nhớ lại.



Nhưng hiển nhiên là không ra được gì.


Tịch Dương: "Ở đâu?"


"Đoạn đường từ sân vận động tới dãy lớp học, hai bên có hàng cây, em ngồi ở bàn đá, rồi nhìn thấy anh cứ thế..." Vu Dư Hạnh giơ tay diễn tả: "đi ngang qua trước mặt em."


Cậu lại nói: "Bên cạnh anh còn có một người nữa, nhưng em quên là ai rồi," nói xong còn nhướn mày: "Anh nhớ không?"


Trong mắt Tịch Dương lúc này là một mảnh trống rỗng: "Không nhớ."


Vu Dư Hạnh thở dài: "Ôi trời, anh trai tôi ơi."


Tịch Dương chậm rãi mím cười: "Em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên à?"


"Ủa em có nói thế sao?" Vu Dư Hạnh chán ghét lắc đầu: "Bạn học à, anh đừng có tự luyến thế chứ."


Tịch Dương liền véo mặt cậu: "Thế em kể cái này ra làm gì?"


Vu Dư Hạnh: "Em chỉ muốn nói, anh hợp gu em. Lúc đó em kiểu: ôi trời, trường mình hóa ra có anh chàng đẹp trai như vậy."


Tịch Dương véo chặt hơn: "Đó chẳng phải yêu từ cái nhìn đầu tiên sao?"


Vu Dư Hạnh gạt tay ra: "Cười chết em, thấy đẹp trai thì gọi là yêu từ cái nhìn đầu tiên à?" cậu hừ một tiếng: "Thế thì em yêu từ cái nhìn đầu tiên nhiều người lắm rồi."


Câu này nghe là muốn ăn đòn, gáy của Vu Dư Hạnh lập tức bị túm.


"Hahaha." Vu Dư Hạnh vội cầu xin: "Không có không có đâu." rồi bất chợt hét lên: "Anh còn nghe nữa không đây!"


Tịch Dương thả cậu ra, lại khách khí: "Được được mời ngài nói tiếp."


Vu Dư Hạnh: "Hứ."


Vu Dư Hạnh: "Nói tới đâu rồi nhỉ?"


Tịch Dương: "Em yêu anh từ cái nhìn đầu tiên, rồi sao nữa?"


Vu Dư Hạnh: "..."


Vu Dư Hạnh: "Tự luyến, tự đại."


Tịch Dương mặc cho cậu mắng, lúc này mặt mày còn rõ rành rành vẻ tự mãn.


Vu Dư Hạnh chỉ có thể tiếp tục: "Sau đó thì, không kìm được mà chú ý tới anh thôi." cậu nhún vai: "chỉ thế thôi."


Tịch Dương đương nhiên không tha: "Chú ý cái gì?"


Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Quên mất là khi nào rồi, nhưng có một lần sau khi tập thể dục, em gặp anh, rồi đi theo anh." cậu vừa nói vừa bật cười: "Lúc đó mới biết lớp anh học."


Mắt Tịch Dương đầy ý cười: "Theo dõi anh à?"


Vu Dư Hạnh: "Anh muốn nói thế cũng được."


Tịch Dương: "Rồi sao nữa?"


Vu Dư Hạnh: "Để em nghĩ cái đã."


Miệng thì nói nghĩ, tay đã cầm lại cây đàn.


Còn lãng mạn hơn cả ánh trăng phải không.


Cậu khảy khẽ một cái.


Lại khảy thêm một cái.


Tịch Dương không vội, kiên nhẫn chờ.


Một tiếng khảy như mở ra dòng suy nghĩ, Vu Dư Hạnh: "Ồ!"


Tịch Dương hơi ngẩng mắt.


"Lớp 10-3 các anh từng đấu một trận bóng rổ kịch liệt với lớp 10-5." Vu Dư Hạnh lại hơi không chắc: "Có phải đấu với lúc lớp 10 không nhỉ?"


Tịch Dương: "Đúng."


Vu Dư Hạnh: "Wow, trận đó hay lắm, em giờ vẫn nhớ."


Tịch Dương cười: "Cái đó là trọng điểm à?"


Vu Dư Hạnh: "Thế trọng điểm là gì?"



"Trọng điểm là..." Tịch Dương cũng ghé tới gảy hai tiếng đàn: "Em bị anh làm cho say mê lúc nào."


"Trời ạ!" Vu Dư Hạnh thán phục: "Làm gì có ai lại tự luyến đến thế này chứ!"


Tịch Dương cười: "Mau nói đi."


Vu Dư Hạnh nghiêng đầu: "Khoảnh khắc cuối cùng, anh ném vào một quả ba điểm."


Tịch Dương: "Vì cái đó sao?"


Vu Dư Hạnh: "Anh biết em lúc đó đứng đâu không?"


Tịch Dương: "Ở đâu?"


"Đứng ngoài vạch một chút," Vu Dư Hạnh bắt đầu múa tay: "Các anh đấu nhau kịch liệt ở giữa sân, rồi lúc anh cướp được bóng, bất ngờ chạy về phía em, em chẳng kịp tránh, sau đó anh liền..."


Vu Dư Hạnh chợt ghé sát vào Tịch Dương: "Rất nhanh, cứ thế lướt qua trước mặt em, dừng ngay cách em một mét, bật nhảy ném bóng vào rổ."


Nói xong cậu còn nhắm mắt lại, cảnh tượng khi ấy như sống lại trước mắt.


Tóc bay lên theo cú bật, mũi chân nhón lên, áo phất phơ, hai tay giơ cao, bắp thịt dưới ánh mặt trời.


Thôi thì cho cho Tịch Dương tự luyến thêm chút nữa vậy.


"Đẹp trai quá đi." Vu Dư Hạnh thật lòng thốt lên.


Cậu nói: "Toàn sân ngoài em ra thì đều nhìn bóng."


Tịch Dương đắc ý nhưng làm ra vẻ bình tĩnh: "Còn em thì nhìn anh?"


Vu Dư Hạnh: "Đúng vậy."


Tịch Dương lại nhìn cậu thật lâu, rồi bật ra một câu: "Má nó."


Vu Dư Hạnh: "Sao lại chửi thề!"


Tịch Dương chẳng quan tâm, bóp cằm cậu.


Tình huống này không ổn, Vu Dư Hạnh vội đẩy ra: "Làm gì làm gì!"


Tịch Dương: "Một nụ hôn."


Vu Dư Hạnh ôm đầu Tịch Dương: "Hôn cái đầu anh ấy, ban ngày ban mặt."


Tịch Dương: "Không nhịn được, nhanh nào."


Vu Dư Hạnh: "Tránh ra, còn nghe nữa không."


Câu này hiệu nghiệm, bạn nhỏ Tịch ngoan ngoãn hẳn.


Tịch Dương: "Em nói tiếp đi."


Vu Dư Hạnh nhíu mày: "Không thể nào, lúc đó anh vẫn chưa để ý đến em sao?"


Tịch Dương cười: "Em nói trước đi."


Vu Dư Hạnh phát hiện có gì đó mờ ám: "Hửm?"


Tịch Dương vẫn: "Em cứ nói trước đi."


Vu Dư Hạnh hỏi: "Nói gì?"


Tịch Dương: "Khi nào thì em thích anh?"


Vu Dư Hạnh: "Có lẽ là không để ý mà cứ thế thích dần. Nhưng lần đó đánh bóng rổ, là xác định rung động thật sự."


Tịch Dương bỗng cười.


Là kiểu nhìn vào mắt Vu Dư Hạnh, rồi chậm rãi nở nụ cười.


Vu Dư Hạnh: "Anh cười gì vậy?"


Tịch Dương: "Lần đầu tiên em nghiêm túc tỏ tình với anh."


Nghe thế, dưới vẻ mặt vui vẻ, Vu Dư Hạnh khó mà không đỏ mặt. Chuyện này không thể để mình cậu ngại được.


Thế là cậu liền: "Em là thử nghiệm của anh à?"


"Hahaha, đừng chọc anh nữa."



Rồi bị kéo vào trong ngực người ta.


"Không hôn thì không chịu nổi rồi." Tịch Dương bóp cằm cậu.


Vu Dư Hạnh: "Cứu với cứu...ưm ưm."


Thế là bị hôn.


Khi Tịch Dương buông ra, mặt Vu Dư Hạnh đỏ bừng vì bị nghẹt thở.


Cậu quạt quạt tay, lại cầm đàn lên.


"Xong rồi chứ." Cậu nói.


Tịch Dương: "Chưa."


Vu Dư Hạnh: "Còn muốn nghe gì nữa?"


Tịch Dương: "Muốn nghe hết."


Vu Dư Hạnh lần này nghiêm túc đàn: "Nghĩ ra thì sẽ nói sau."


"Nghĩ ra thì sẽ nói sau."


Câu này được Vu Dư Hạnh ngân nga theo nhịp.


Trong hai phút sau, cuối cùng cậu cũng hoàn hảo biểu diễn xong ca khúc còn nợ Tịch Dương.


Thứ lãng mạn hơn cả ánh trăng là gì? Là căn phòng nhỏ vắng người, đôi tình nhân thổ lộ tình cảm, là phát hiện ra hóa ra đối phương đã thích mình từ rất sớm, là cậu nhóc sinh nhật hôm nay vì làm bạn trai vui mà tự mình cũng thấy vui.


Cho nên...


"Thì ra em thích còn sớm hơn anh."


Nghe xong, Tịch Dương bất chợt kết luận một câu.


Vu Dư Hạnh trừng mắt: "Không định khen màn đàn hát của em gì sao?"


"Ừ, đàn hay hát cũng hay," Tịch Dương nói nhanh rồi lại nói nhanh: "Vu Dư Hạnh, em thầm mến anh lâu thế rồi à?"


Vu Dư Hạnh cảm thấy, chuyện này chắc không qua được, lẽ ra cậu không nên đặt hai chuyện này cạnh nhau.


Vu Dư Hạnh: "Đúng thế, thì sao nào?"


Tịch Dương: "Em giỏi nhịn thật."


Vu Dư Hạnh: "Kẻ tám lạng người nửa cân thôi."


Tịch Dương: "Lại hôn một cái nữa đi."


Vu Dư Hạnh: "Anh thử dám lại gần xem."


Tịch Dương quả thật dám, hôn một cái thật kêu.


Vu Dư Hạnh: "..."


Cậu cũng chẳng biết làm gì với Tịch Dương nữa.


Dĩ nhiên Vu Dư Hạnh cũng hỏi: "Vậy anh nói trước năm lớp 11 là khi nào?"


Tịch Dương nghĩ rất lâu, mới nói một câu: "Nói không rõ được."


Vu Dư Hạnh trừng Tịch Dương.


Tịch Dương cười: "Thật sự là không biết, chỉ là một loại cảm giác thôi."


Vu Dư Hạnh tiếp tục trừng.


Tịch Dương: "Còn trừng nữa thì hôn tiếp."


Rất hiệu quả, Vu Dư Hạnh lập tức không trừng nữa.


Nhưng cậu vẫn nói: "Sao anh lại như vậy chứ."


Tịch Dương bất ngờ bật cười.


"Anh còn cười?!" Vu Dư Hạnh bĩu môi: "Em xem anh chơi bóng rổ anh có biết không?"


Tịch Dương gật đầu: "Anh biết."



Vu Dư Hạnh nheo mắt: "Không thể nào, lúc em rung động vì anh, bạn học Tịch lại chỉ coi em là một bạn cùng khối thôi sao?"


Tịch Dương chậm rãi cười: "Có lẽ đúng là như vậy."


Vu Dư Hạnh buồn bã nhìn về hướng xa xăm.


Sau đó Tịch Dương kéo mặt cậu quay lại.


Vu Dư Hạnh: "Thảo nào, lần trước hỏi chuyện bóng rổ, anh cũng chỉ nhớ từ năm lớp 11, lớp 12."


Tịch Dương: "Từ lớp 11 bắt đầu thì ấn tượng đã sâu rồi."


Vu Dư Hạnh nghiêng đầu: "Vậy là vì sao nhỉ?"


Cậu "à" một tiếng: "Chẳng lẽ là vì em giúp đỡ bạn nào đó bị anh nhìn thấy?"


Tịch Dương lắc đầu: "Không phải."


Vu Dư Hạnh: "Là bài phát biểu dưới cờ của em làm anh say đắm?"


Tịch Dương lắc đầu: "Không phải."


Vu Dư Hạnh: "Hay là khi em lướt ngang qua, khiến ánh mắt anh bị thu hút?"


Tịch Dương cười: "Không phải."


Vu Dư Hạnh: "Vậy thì..."


Tịch Dương cắt ngang: "Chẳng phải gì hết." Hắn ngẫm nghĩ một chút rồi nói: "Có lẽ là mỗi lần gặp đều thích thêm một chút, tích lũy dần, đến khi nhận ra thì đã không thể tự thoát ra được nữa."


Vu Dư Hạnh bĩu môi: "Anh giỏi ăn nói thật đấy."


Tịch Dương: "Anh không chỉ giỏi nói, anh còn..."


Hắn đột nhiên dừng lại, không nói nữa.


Đầu óc Vu Dư Hạnh xoay vòng vòng.


Cậu nuốt nước bọt: "Còn gì nữa?"


Sắc mặt Vu Dư Hạnh bỗng trở nên kỳ lạ, Tịch Dương ngẩn ra: "Em đang nghĩ gì vậy?"


Vu Dư Hạnh: "Hả?"


Tịch Dương bật cười: "Anh biết rồi."


Vu Dư Hạnh: "Biết cái gì mà biết."


Tịch Dương bỗng ghé lại hôn một cái: "Ăn cơm thôi."


Vu Dư Hạnh nhận ra, lời tỏ tình của mình đối với Tịch Dương, ảnh hưởng rất lớn.


Người ngoài có lẽ không nhìn ra, bề ngoài Tịch Dương vẫn là anh chàng lạnh lùng, kiêu ngạo, ít nói. Nhưng Vu Dư Hạnh thì quá hiểu rồi.


Tâm hồn giấu dưới vẻ điềm tĩnh ấy, đang nhảy nhót không ngừng.


Hỏi thử ai mà đang ăn tôm ngon lành, bỗng dưng lại cười khẽ một cái thế chứ.


Lúc uống canh, uống xong lại tự bật cười.


Đi dạo phố, cũng lại cười, còn đưa tay đang nắm tay Vu Dư Hạnh lên che miệng, giả vờ che giấu.


"Anh vui đến thế à." Vu Dư Hạnh cuối cùng không nhịn được, nói ra.


Tịch Dương thở dài một hơi, như trút cảm xúc: "Em không hiểu đâu."


Vu Dư Hạnh: "Anh nói thử đi, biết đâu em hiểu."


Đúng lúc phía trước có một bông hoa, Tịch Dương chỉ vào đó: "Anh tưởng chỉ có một bông hoa nở, không ngờ đi thêm một đoạn, lại là cả một biển hoa."


Vu Dư Hạnh bật cười: "Là biển hoa à?"


Tịch Dương: "Là biển hoa."


Vu Dư Hạnh thích Tịch Dương biết bao.


Thích chính con người Tịch Dương mà cậu yêu, cũng thích dáng vẻ vì yêu mà không giấu nổi niềm vui trên mặt của hắn.


Họ ngồi bên bờ biển ngắm hoàng hôn rất đẹp, xem một màn trình diễn rất đẹp.


Rồi trở về phòng, hôn nhau.


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 53: Biển hoa
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...