Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 50: Sao Tịch Dương lại ghê gớm thế nhỉ?
Một video đã kéo mọi người trong nhóm tụ tập lại đông đủ.
Vu Dư Hạnh xem đi xem lại ba lần rồi mới thoát ra, lúc này trong nhóm đã vô cùng náo nhiệt.
Ngô Huy: [Tịch Dương, cậu đúng là lắm trò thật đấy.]
Ngô Huy: [Thật sự quá nhiều trò.]
Hà Hữu Hữu: [Cậu còn có thể khoe kiểu này cơ à.]
Hà Hữu Hữu: [Giải thưởng 'người khoe giỏi nhất thế giới' xin trao cho cậu.]
Thái Tiểu Minh: [Trời ơi, quả nhiên là Tịch Dương.]
Ngô Huy: [Đây là buổi phỏng vấn lúc nào thế?]
Ngô Huy: [Vu Dư Hạnh, cậu có đó không?]
Vu Dư Hạnh lên tiếng: [Có.]
Ngô Huy: [Cậu biết chuyện này chưa?]
Vu Dư Hạnh: [Tôi vừa mới biết.]
Hà Hữu Hữu: [Má ơi, thằng này ghê thật.]
Hà Hữu Hữu: [Tịch Dương lặng lẽ làm cái này, chờ kết quả ra mới nổ bom chúng ta đúng không.]
Thái Tiểu Minh: [Chuẩn, đây đúng là phong cách của cậu ấy.]
Vu Dư Hạnh rất đồng ý, đúng thật đây là việc mà Tịch Dương hay làm.
Ngô Huy lại than thở: [Thật sự là đỉnh, thật sự đỉnh.]
Ngô Huy: [Giờ mới để ý, Tịch Dương đâu rồi?]
Ngô Huy: [Vu Dư Hạnh, cậu ta đi đâu rồi?]
Vu Dư Hạnh: [Chắc đang trốn sau màn hình thôi.]
Quả nhiên, vừa nói xong thì Tịch Dương xuất hiện.
Tịch Dương: [Có chuyện gì?]
Hà Hữu Hữu: [Anh chàng siêu ngầu đến rồi đây.]
Thái Tiểu Minh: [Pha trà dâng đại ca.]
Ngô Huy: [Xoa lưng cho đại ca.]
Vu Dư Hạnh cũng hùa theo: [Đấm chân cho đại ca.]
Thế là, Vu Dư Hạnh lập tức chuyển sang chat riêng với Tịch Dương.
Vu Dư Hạnh: [Phỏng vấn đường phố đó là lúc nào vậy?]
Tịch Dương trả lời ngay: [Chiều hôm đó, anh đi thư viện, ngang qua sân thể dục khi em đang học thể chất.]
Vu Dư Hạnh rất thích cách Tịch Dương nói năng rõ ràng, lập tức nhớ lại ngay, thì ra là hôm đó.
Dù sao cũng rảnh, Vu Dư Hạnh liền gọi điện cho Tịch Dương.
Vừa bắt máy, Vu Dư Hạnh mở miệng là ám hiệu: "Người sống."
Tịch Dương cười: "Là để vì Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh bật cười: "Bạn học, sao lại thế này, phỏng vấn đường phố mà cũng không nói với ai một tiếng."
Tịch Dương: "Nhỡ đâu người ta không đăng thì sao."
Vu Dư Hạnh: "Vậy để em phỏng vấn anh nhé."
Tịch Dương: "Xin mời."
Vu Dư Hạnh: "Bạn trai bảo cậu phải khiêm tốn, thế mà cậu chẳng nghe gì à?"
Tịch Dương giả vờ trầm ngâm: "Mình đã rất khiêm tốn rồi."
Vu Dư Hạnh: "Thế này mà là khiêm tốn à, vậy không khiêm tốn thì sao?"
Tịch Dương: "Bao thầu cả đài phát thanh trường, rồi nói..." đổi giọng: "Xin chào mọi người."
Tịch Dương dừng một chút.
Vu Dư Hạnh: "Hử? Xin chào mọi người?"
Tịch Dương: "Xin chào mọi người, tôi là Tịch Dương khoa Tài chính."
Vu Dư Hạnh mím cười, nghe cậu ấy tiếp: "Cũng là chồng của Vu Dư Hạnh khoa Toán."
Vu Dư Hạnh: "Cút đi."
Ngay sau đó, Vu Dư Hạnh nhìn nhóm chat lại rộn ràng, ngạc nhiên nói: "Ơ, họ tag cả hai chúng ta này."
Trong nhóm, hàng ngũ chỉnh tề:
Ngô Huy: [@Tịch Dương @Vu Dư Hạnh ra đây, có chuyện lớn.]
Thái Tiểu Minh: [@Tịch Dương @Vu Dư Hạnh ra đây, có chuyện lớn.]
Hà Hữu Hữu: [@Tịch Dương @Vu Dư Hạnh ra đây, có chuyện lớn.]
......
Tịch Dương: [?]
Vu Dư Hạnh: [?]
Ngô Huy: link
Là một link Weibo. Chưa kịp mở xem, Ngô Huy đã nói thêm: [Các cậu ở bên nhau, anh em tụi này chẳng có gì tặng, nên tặng các cậu một siêu thoại, không cần cảm ơn nhé.]
[Siêu thoại à?] Vu Dư Hạnh mở ra: [Là cái gì thế?]
Màn hình chuyển đến Weibo, nhìn thấy siêu thoại, Vu Dư Hạnh lập tức cười to: "Hahahaha, anh xem chưa?"
Tịch Dương bất lực: "Thấy rồi."
Vu Dư Hạnh đọc tên siêu thoại: "Tịch Dư Vi Tràng hahahaha." (*)
(*) Tên siêu thoại này có thể hiểu là 'Tịch Dương và Vu Dư Hạnh làm lòng' (túm lại là nói làm lòng để ăn ấy) chữ Tràng từ gốc (đại tràng, lòng già) khá giống với chữ Dương trong tên của Tịch Dương .
Tịch Dương: "......"
Vu Dư Hạnh: "Cũng hay mà."
Tịch Dương: "......"
Vu Dư Hạnh cười không dừng nổi: "Chồng ơi, nói gì đi chồng."
Tịch Dương: "Giờ mới biết gọi chồng à?"
Ngay trên điện thoại, Tịch Dương lại hiện lên một tin nhắn: [?]
Chỉ một ký hiệu này thôi, mọi người trong nhóm đều cười ha hả.
Khắp màn hình toàn "hahahaha".
Có người hỏi: [Thích không?]
Tịch Dương: [Ai nghĩ ra vậy?]
Ngô Huy liều mạng: [Vu Dư Hạnh.]
Tịch Dương thật sự hỏi lại: "Ý của em à?"
Vu Dư Hạnh: "Sao có thể, tất nhiên không phải rồi."
Tịch Dương bèn nói trong nhóm: [Tối nay tốt nhất cậu mở mắt mà ngủ.]
Ngô Huy: [Ơ, sao các cậu biến mất hết rồi? Không phải đã hẹn có phúc cùng hưởng có họa cùng chia sao?]
Mọi người vốn im, nhưng vừa nghe vậy thì đồng loạt:
Thái Tiểu Minh: [Ý tưởng của Ngô Huy.]
Hà Hữu Hữu: [Ý tưởng của Ngô Huy.]
Tiểu Chính: [Ý tưởng của Ngô Huy.]
Ngô Huy: [???]
......
"Tịch Dư Vi Tràng" Vu Dư Hạnh nhịn cười, quyết định làm người bạn trai tinh tế chu đáo: "Nếu anh ngại thì ta chỉ nhìn hai chữ đầu 'Tịch Dư' thôi, còn 'Vi Tràng' không liên quan."
Tịch Dương: "Hừ."
Vốn đã sắp bình tĩnh lại, Vu Dư Hạnh nghe tiếng "hừ" kia liền bật cười: "Hahaha, sao anh lại buồn cười thế."
Vừa dứt lời, thấy trên điện thoại hiện gì đó, lại cười to hơn: "Sao anh buồn cười thế này."
Âm điệu lần này còn cao hơn.
Thấy gì vậy nè?
Người kia miệng thì chê, nhưng lại nhanh hơn cả Vu Dư Hạnh, ấn theo dõi siêu thoại luôn.
Tịch Dương bên kia thở dài: "Có cách nào khác đâu, bị Vu Dư Hạnh nắm thóp thôi."
Vu Dư Hạnh: "Đúng đúng đúng."
Tịch Dương: "Ăn anh đi."
Vừa dứt lời, cả hai cùng im lặng nghiêm túc hai giây.
Vu Dư Hạnh phá lên cười: "Cái này mà anh cũng dám nói à?"
Tịch Dương cũng cười: "Nói được."
Vu Dư Hạnh: "Vậy thì được thôi."
Siêu thoại lúc này đã có 13 người, cơ bản đều là bạn bè, chủ xị là Ngô Huy.
Sau đó, mọi người cực kỳ tích cực, vào siêu thoại post bài, làm nhiệm vụ kiểu như: "hello", "chào buổi chiều", "hôm nay cũng phải vui vẻ nhé"...
Vu Dư Hạnh cũng đăng một icon mặc định của Weibo.
Load mới lại, cậu phát hiện avatar của siêu thoại đã đổi, từ mặc định thành bức ảnh chung của cậu và Tịch Dương ở tiệm trà sữa.
Vu Dư Hạnh: "Ơ? Ngô Huy sao lại có tấm ảnh này?"
Rất nhanh, nhóm chat có đáp án.
Gần như ngay khi Vu Dư Hạnh hỏi, tin nhắn của Ngô Huy bật lên: [Có người miệng thì chê siêu thoại, định ám sát tôi, nhưng lại lén inbox tôi, đưa ảnh bảo tôi đổi avatar.]
"Là ai thế nhỉ?"
Rõ ràng lại có một tiếng "hừ" từ phía Tịch Dương.
Tịch Dương: "Giờ anh sang chỗ em có kịp không?"
Vu Dư Hạnh bật cười: "Bệ hạ bớt giận."
Tịch Dương: "Lại còn bị Ngô Huy nắm thóp."
Vu Dư Hạnh: "Không không không, là do em."
Tịch Dương cười: "Đúng rồi, là do em."
Vu Dư Hạnh cảm thán: "Anh dễ thương quá, biết làm sao giờ."
Tịch Dương: "Em mới dễ thương."
Vu Dư Hạnh: "Em đang khen anh mà, sao lại thế."
Tịch Dương: "Thì anh cũng khen em."
Video phỏng vấn đường phố của Tịch Dương, nói ảnh hưởng lớn cũng được, nhỏ cũng chẳng sao.
Nhưng mấy ngày liền sau khi video phát, trong và ngoài trường đều nghe thấy những câu như: "Tịch Dương và Vu Dư Hạnh là quan hệ gì vậy?"
Có người nói Tịch Dương là bạn bè, dù sao cũng là đồng hương, Tịch Dương chỉ đang "trêu chọc" thôi.
Cũng có người nói, không thể nào, bọn họ có khi là người yêu ấy chứ!
Truyền qua truyền lại, chẳng ai trả lời, mấy người biết rõ thì cũng chỉ biết mà không ai nói ra, có hỏi thì cũng giả vờ không biết.
Thế là dần dần, chuyện này cũng lắng xuống, cuối cùng chỉ còn đọng lại một ấn tượng: "Cái cậu Tịch Dương khoa Tài chính và Vu Dư Hạnh khoa Toán có quan hệ rất tốt."
Đoạn video này ở Lam Thành không gây sóng gió lớn, nhưng ở Hạc Thành thì vô cùng rầm rộ.
Không biết ai đã đăng vào nhóm lớp cấp ba, không chỉ bạn học mà ngay cả thầy cô cấp ba cũng đều ngạc nhiên.
Hồi đó cái vụ tam giác tình yêu nổi tiếng kia, hầu như học sinh nào cũng từng nghe đôi chút. Nay video này vừa xuất hiện, thì chẳng khác nào dội một quả bom nguyên tử xuống: Tịch Dương sống là vì Vu Dư Hạnh???
Vì thế mấy ngày sau đó, Vu Dư Hạnh nhận được rất nhiều tin nhắn từ bạn học cấp ba.
Có người đi thẳng vào vấn đề, hỏi rốt cuộc là chuyện gì.
Có người thì chào hỏi đôi câu "Đại học Lam Thành thế nào?", cuối cùng vong vo vẫn nhất định sẽ hỏi về vấn đề này.
Có cả những bạn suốt ba năm cấp ba nói chuyện với cậu không quá mười câu.
Thậm chí cả thầy dạy toán thích gọi Vu Dư Hạnh lên bảng giải bài cũng hỏi.
Thật ra đừng nói là bọn họ, ngay cả Vu Dư Hạnh, nếu bây giờ vẫn còn học cấp ba, mà có ai nói tương lai cậu với Tịch Dương — đừng nói là người yêu, chỉ cần làm bạn thôi, cậu cũng sẽ sốc đến mức không tin nổi.
"Vậy không có ai đến hỏi anh sao?"
Sau khi lại xử lý xong một người hỏi bóng gió, Vu Dư Hạnh trong điện thoại hỏi Tịch Dương.
Tịch Dương: "Có một hai người, không nhiều."
Vu Dư Hạnh hít mạnh một hơi lạnh: "Có phải bọn họ không dám tin không?" Cậu nghĩ đến ấn tượng hồi cấp ba về Tịch Dương: "Có phải họ thấy anh khó dây vào quá, nên ngay cả bạn cùng lớp anh cũng thà hỏi em, chứ không dám hỏi anh?"
Tịch Dương nắm được trọng điểm: "Em cũng thấy anh khó dây vào à?"
Vu Dư Hạnh kéo dài giọng suy nghĩ: "Ừm..."
Tịch Dương: "Ừm?"
Vu Dư Hạnh: "Hồi cấp ba em với Lương Thừa Hạo từng giả định, nếu đi bắt chuyện với anh thì sẽ ra sao."
Tịch Dương: "Vậy sao không đến?"
Vu Dư Hạnh bật cười: "Sợ chứ sao nữa?"
Tịch Dương: "Sợ anh?"
Vu Dư Hạnh: "Đúng vậy," cậu cố tình làm giọng khoa trương: "Sợ anh 'xử' em luôn ấy."
Tịch Dương: "Sao lại muốn bắt chuyện với anh?"
Vu Dư Hạnh: "Bắt chuyện với anh có gì lạ sao?"
Tịch Dương: "Thế em đã trả lời câu hỏi của anh chưa?"
Vu Dư Hạnh cười ha ha, đúng là chẳng thể qua mặt nổi.
"Anh đẹp trai, học giỏi." Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Mà em lại chưa có bạn nào kiểu 'ngầu ngầu' cả."
Tịch Dương: "Ồ."
Vu Dư Hạnh: "Gì vậy trời."
Rồi Vu Dư Hạnh cũng hỏi lại: "Thế sao anh không đến bắt chuyện với em?"
Câu này hình như hơi khó, Tịch Dương suy nghĩ lâu lắm: "Có từng nghĩ đến."
Vu Dư Hạnh: "Rồi sao nữa?"
Tịch Dương cười: "Rồi cứ nghĩ vậy mãi thôi."
Vu Dư Hạnh: "Không dám à?"
Tịch Dương khẽ ừ một tiếng.
Vu Dư Hạnh: "Sao thế?"
Tịch Dương lại ngẫm nghĩ rất lâu: "Anh sợ mình quá bốc đồng, sợ làm điều gì không thỏa đáng, khiến em bị dọa chạy mất."
Vu Dư Hạnh bỗng nhớ tới câu Tịch Dương từng nói với Từ Kiệt: "Đừng dọa cậu ấy."
Haiz, đang trò chuyện vui vẻ, lại thành ra cảm động thế này.
Thời gian có thể xoa mờ tất cả, sự kiện "Người sống là để vì Vu Dư Hạnh" cũng nhanh chóng phai nhạt, mức độ chú ý trong trường cũng dần giảm bớt.
Chẳng bao lâu, vở kịch ma cà rồng của Vu Dư Hạnh cuối cùng cũng chuẩn bị diễn.
Cùng lúc đó, Tịch Dương cũng bị đàn anh lôi đi làm dự án gì đó.
Hai người đều bận rộn trong thế giới nhỏ của chính mình. Đêm trước buổi diễn, khi về ký túc, Vu Dư Hạnh thấy Tiểu Nghệ đang ở một mình trong phòng, mặt mày ủ rũ.
Rất rõ ràng là đang buồn, mặt xị ra, viết hẳn "tâm trạng tôi cực kỳ tệ" lên mặt.
Vu Dư Hạnh đóng cửa cũng nhẹ tay hơn.
"Sao thế?" Vu Dư Hạnh khẽ bước lại.
Tiểu Nghệ miễn cưỡng cười: "Cãi nhau."
Vu Dư Hạnh "à" một tiếng: "Dạo này hai người hình như thường xuyên cãi nhau ấy."
Tiểu Nghệ bất lực: "Chứ còn gì nữa."
Vu Dư Hạnh: "Lại chuyện gì nữa?"
Tiểu Nghệ giơ tay như định kể, rồi lại buông xuống: "Cũng chẳng có gì, chuyện rất nhỏ thôi."
"Ồ, vậy thì," Vu Dư Hạnh nói: "Đi dỗ đi?"
Tiểu Nghệ gắt lên: "Lần nào cũng tôi dỗ, đâu phải lúc nào cũng lỗi của tôi."
Vu Dư Hạnh cẩn thận: "Thế thì..."
Tiểu Nghệ cười: "Thôi bỏ đi, cậu đúng là chẳng biết an ủi người khác, khỏi cần."
Vu Dư Hạnh: "Haha."
Tiểu Nghệ: "Haha."
Nói vài câu, tâm trạng Tiểu Nghệ khá hơn hẳn, còn bóc quýt ăn, tiện tay chia cho Vu Dư Hạnh một nửa: "Cậu với Tịch Dương có hay cãi nhau không?"
Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Chưa từng cãi."
Tiểu Nghệ tặc lưỡi: "Khá đấy."
Vu Dư Hạnh lại nghĩ: "Nhưng dạo này ít nói chuyện hơn."
Tiểu Nghệ: "Tịch Dương không phải đang bận dự án gì à?"
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Ừ, mới đầu chuyện gì cũng muốn nói với cậu ấy, nhưng cậu ấy trả lời không kịp thời lắm." Vu Dư Hạnh xoa cằm: "Thấy cậu ấy bận quá, chắc vậy, nên tôi cũng ít nhắn hơn."
Tiểu Nghệ: "Thì nguyên nhân rõ rồi còn gì."
Tiểu Nghệ thở dài: "Cậu coi đó là vấn đề à? Đúng là, người quá hạnh phúc thì ngay cả hoa bên đường nở không đẹp cũng thành phiền não."
Vu Dư Hạnh: "Cậu nói nghe hay ghê."
Tiểu Nghệ: "Biến đi, tôi ghét nhất mấy người kiểu khoe tình yêu trá hình."
Nghe Tiểu Nghệ nói vậy, Vu Dư Hạnh liền rút điện thoại ra, trước mặt Tiểu Nghệ gửi ngay cho Tịch Dương một tin nhắn thoại.
"Đang làm gì đó?"
Tiểu Nghệ nổi da gà: "Trời ạ, sao tôi lại hỏi chi vậy trời."
Vu Dư Hạnh bật cười.
Tịch Dương thì bận thật, tin thoại đó gửi đi, phải hơn hai tiếng sau mới trả lời.
Nói vừa nãy không có sóng, hỏi có chuyện gì à?
Đúng thế, gần đây họ nói chuyện cũng theo tần suất như vậy.
Vu Dư Hạnh bảo không có gì.
Vu Dư Hạnh: [Ngày mai đến xem em diễn nhé.]
Tịch Dương: [Nhất định sẽ đến.]
Một lúc sau, Tịch Dương lại nhắn: [Dạo này em ít tìm anh trò chuyện.]
Vu Dư Hạnh: [Anh không bận sao.]
Tịch Dương: [Dù bận cũng có thể tìm.]
Rồi lại nhắn: [Mai gặp, buồn ngủ quá rồi.]
Vu Dư Hạnh:[Đi ngủ sớm đi, chúc ngủ ngon.]
Tịch Dương: [Ngủ ngon.]
Hôm sau buổi diễn rất trơn tru, tổng duyệt thế nào thì biểu diễn y hệt thế ấy.
Điều khiến Vu Dư Hạnh vui nhất là khi cậu hô "quỳ xuống" và lúc bị đâm lúc cuối cùng, dưới khán đài vang lên một tràng "ồ~" đồng thanh.
Cậu cực kỳ thỏa mãn.
Kết thúc buổi diễn, cậu đã thấy Tịch Dương ở hậu trường.
Tịch Dương mang cho cậu một cốc trà sữa, Vu Dư Hạnh còn chưa thay đồ đã chạy lại uống mấy ngụm liền.
"Mặc nhiều đồ quá." vừa uống cậu vừa nói: "Nóng muốn chết."
Tịch Dương rút từ túi ra một gói khăn giấy, trông như muốn giúp lau mồ hôi.
Nhưng Vu Dư Hạnh theo phản xạ tránh đi, rồi nhận lấy khăn tự lau.
"Anh suýt thì đến muộn." Tịch Dương nói.
Vu Dư Hạnh nhướng mày: "Thế à, anh vào lúc nào?"
Tịch Dương: "Kịp cảnh đầu của em."
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Vậy thì được."
Tịch Dương: "Rất đẹp trai."
Vu Dư Hạnh mắt cong cong, đắc ý lắm: "Em cũng thấy đẹp trai."
Tịch Dương lại nói: "Vở kịch bắt đầu cũng không báo anh."
Vu Dư Hạnh: "Điện thoại không ở bên cạnh, em toàn bận đi phụ giúp."
Tịch Dương: "Dự án xong rồi."
Vu Dư Hạnh gật gù: "Ồ, ngon đó," đưa trà sữa qua: "Anh uống không?"
Tịch Dương lắc đầu: "Không uống."
Vu Dư Hạnh: "Không uống là hết đấy nhá."
Vu Dư Hạnh lại hút một ngụm, rồi hỏi Tịch Dương: "Sao cứ nhìn em mãi thế."
Tịch Dương bỗng gọi thẳng tên: "Vu Dư Hạnh."
Vu Dư Hạnh khựng lại, dừng hút trà: "Sao vậy?"
Tịch Dương: "Em từng nói em thích thử những điều chưa từng thử."
Vu Dư Hạnh chớp mắt: "Rồi sao?"
Tịch Dương im lặng hai giây: "Anh cũng là một 'thử nghiệm' của em sao?"
Vu Dư Hạnh: "Hả?"
Cái gì cơ?
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 50: Sao Tịch Dương lại ghê gớm thế nhỉ?
10.0/10 từ 15 lượt.
