Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 39: Thăm dò xu hướng tính dục của cậu
Bạn trai?
Vu Dư Hạnh lập tức ngồi thẳng dậy: "Bạn trai gì chứ? Tôi làm gì có bạn trai?"
Tịch Dương lại trầm mặc, nhưng lần này im lặng không lâu, rất nhanh hắn hỏi: "Cậu không có?"
Vu Dư Hạnh cười: "Tất nhiên là tôi không có rồi."
Giọng của cậu đủ chân thành, cũng đủ ngờ vực, bên kia điện thoại Tịch Dương liền bật cười.
Tiếng cười rất rõ ràng, đến mức Vu Dư Hạnh dường như còn nghe thấy hơi thở trong đó.
"Tôi biết rồi." Tịch Dương nói.
Vu Dư Hạnh: "Cậu biết gì cơ? Tôi thì chẳng biết hết."
Tịch Dương: "Cậu không cần biết."
Vu Dư Hạnh: "Cái gì thế, xảy ra chuyện gì à?"
Tịch Dương: "Không có gì."
Vu Dư Hạnh còn muốn hỏi tiếp, nhưng câu nói kế tiếp của Tịch Dương lại làm cậu sững người.
Hắn nói: "Thử thăm dò xu hướng tính dục của cậu thôi."
Vu Dư Hạnh suýt nữa thì nghẹn thở.
Vu Dư Hạnh: "Hả, hả?"
Giọng của Tịch Dương bình thản hơn nhiều, thậm chí còn mang theo ý cười: "Phải không?"
Vu Dư Hạnh mím môi nửa giây: "Cái gì mà phải không?"
"Cậu cũng thích con trai," Tịch Dương lại bổ sung: "đúng chứ?"
Tim của Vu Dư Hạnh loạn nhịp, đập thình thịch.
Não cậu như một mớ bùng nhùng, thậm chí không kịp phân tích rõ Tịch Dương đang nói gì.
Xu hướng tính dục, xu hướng tính dục?
Thích, con trai?
"Ờm."
Vu Dư Hạnh cố gắng lôi chút lý trí ra, trong lựa chọn có nên giấu hay không, cậu chọn...
"Phải, chắc vậy."
Cậu chọn thừa nhận.
Tiếng cười khẽ khàng của Tịch Dương lại truyền đến từ ống nghe.
"Tôi biết rồi." Tịch Dương lại nói.
Vu Dư Hạnh: "Cậu vậy mà lại biết rồi."
Tịch Dương: "Đang làm gì đấy?"
Vu Dư Hạnh sờ vào lan can: "Không làm gì, vừa mới về ký túc."
Tịch Dương hỏi: "Sao cậu biết tâm trạng tôi không tốt?"
Vu Dư Hạnh: "Ừ thì..."
Tịch Dương lập tức hiểu: "Là Từ Kiệt nói đúng không."
Vu Dư Hạnh: "Hê..."
Tịch Dương: "Cậu ta bảo cậu đừng nói là do cậu ta nói hả?"
Vu Dư Hạnh: "Thì cũng không có."
Tịch Dương bật cười: "Tôi không sao."
Vu Dư Hạnh cũng bật cười theo: "Sao tôi cứ thấy bản thân bị cậu dắt mũi thế nhỉ."
Tịch Dương: "Là tôi bị cậu dắt mũi."
Trong câu của hắn xen lẫn một sự bất lực phức tạp.
Vu Dư Hạnh bèn hỏi: "Tôi dắt mũi cậu chỗ nào cơ?"
"Haiz..." Tịch Dương thở dài một hơi: "Bị Vu Dư Hạnh nắm trong tay."
Vu Dư Hạnh cười: "Cái gì thế."
Tịch Dương hỏi: "Đang ở ban công à?"
Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Sao cậu biết?"
"Tôi đoán," Tịch Dương nói: "ngắm trời."
Nghe vậy, Vu Dư Hạnh ngẩng đầu nhìn bầu trời.
"Có sao." Tịch Dương nói.
Mắt Vu Dư Hạnh cong cong: "Có hai ngôi sao."
Tịch Dương nói: "Những ngôi sao im lặng trên mặt đất"
Vu Dư Hạnh cười: "Sao cậu lại đọc ID game của tôi vậy."
Tịch Dương: "Không được đọc à?"
Vu Dư Hạnh: "Không cho."
Tịch Dương: "Những ngôi sao im lặng trên mặt đất, những ngôi sao im lặng trên mặt đất."
Gò má Vu Dư Hạnh nóng ran.
M* nó, sao giọng người đàn ông này lại hay thế.
"Ở Lam Thành có chỗ có thể nhìn thấy bầu trời rất rộng," Tịch Dương lại nói:
"Đêm nhiều sao thì đẹp lắm."
Vu Dư Hạnh tò mò: "Ở đâu thế?"
Tịch Dương: "Không nói cho cậu."
Vu Dư Hạnh khẽ hừ: "Thế cậu nói ra làm quái gì hả."
"Vu Dư Hạnh." Tịch Dương gọi thẳng tên cậu.
Vu Dư Hạnh: "Sao thế?"
Tịch Dương: "Bảo tôi dẫn cậu đi đi."
Vu Dư Hạnh cười lớn: "Ờ."
Đúng vậy, cậu chỉ ờ một tiếng.
Quả nhiên, im lặng một lúc, Tịch Dương không chịu nổi nữa.
Tịch Dương: "Nói đi."
Trong lòng Vu Dư Hạnh khẽ cười.
"Anh trai ơi," giọng cậu nhẹ nhàng: "dẫn em đi ngắm sao nhé."
Tịch Dương nói: "Ừm."
Cuộc điện thoại này làm Vu Dư Hạnh quay cuồng, đứng ngẩn ngơ trên ban công, thi thoảng lại cười một mình.
Chỉ có hai ngôi sao và một vầng trăng khuyết, mà sao bầu trời hôm nay đẹp thế.
Không có lời nào để diễn tả.
Vì Tịch Dương nhắc tới ID game của cậu, Vu Dư Hạnh liền đăng nhập.
Làm nhiệm vụ, hóng gió lạnh, xua bớt cái nóng bừng trên mặt.
Mười phút sau, hoàn thành xong nhiệm vụ thường ngày, Vu Dư Hạnh theo thói quen mở bảng xếp hạng bạn bè.
Ban đầu chỉ muốn xem Tịch Dương có online không, nhưng trong danh sách bỗng xuất hiện một cái tên lạ.
"Phải tìm cách khiến sao biết nói."
Ha...
Vu Dư Hạnh bật cười ngay lập tức.
Thật là hết nói nổi, cậu vừa mới bình tĩnh lại thôi mà.
Nhưng cậu không định làm gì, chỉ lén chụp màn hình.
Cậu muốn để chính người đàn ông kia tự mở miệng.
Đêm đó Vu Dư Hạnh mơ một giấc mơ ngọt ngào, mơ thấy ai thì khỏi nói, đoán bằng ngón chân cũng biết.
Sáng hôm sau lại là một ngày được Tịch Dương mang đồ ăn sáng cho, thậm chí hắn còn mua cả phần cho ba người bạn cùng phòng của cậu.
Xách túi tới, đặt xuống rồi đi ngay, y như nhân viên giao đồ ăn vậy.
"Ủa sao Tịch Dương lại mang đồ ăn sáng cho cậu nữa vậy?" Tiểu Nghệ ngạc nhiên.
Vu Dư Hạnh: "Cậu ấy bị tôi nắm thóp."
Tiểu Nghệ lập tức phấn khích, ghé sát lại: "Thóp gì thế?"
Vu Dư Hạnh cười: "Tôi nói cho cậu mà được à?"
Tiểu Nghệ nhướng mày: "Có phúc cùng hưởng chứ."
Vu Dư Hạnh: "Tôi hưởng một mình là được rồi, cậu khỏi hưởng."
Tiểu Nghệ tặc lưỡi hai tiếng: "Đm, tôi còn chưa từng mua đồ ăn sáng cho Đình Đình, cậu ấy lại làm tôi nhớ ra," cậu ta vỗ tay: "Không được, lát nữa phải đi mua cho Đình Đình mới được."
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Thằng nhóc cậu còn dạy bảo được."
Tiểu Nghệ cười: "Tịch Dương thú vị thật đấy, sao cậu ta đối xử với cậu cứ như đang theo đuổi gái vậy."
Vu Dư Hạnh: "Thế cậu đoán xem."
Tiểu Nghệ nghĩ ngợi: "Là cái thóp lợi hại lắm hả?"
Vu Dư Hạnh: "......"
Thằng nhóc này có dạy bảo được cái quái gì đâu.
Sau Quốc khánh, ai nấy đều uể oải, chơi bời quá đà giờ phải quay lại nhịp sống công việc học tập, ngay cả thầy cô cũng không còn tinh thần.
Buổi sáng Tịch Dương hình như rất bận, tuy vẫn trả lời tin nhắn của Vu Dư Hạnh, nhưng rõ ràng là trạng thái "hỏi một câu, đáp một câu".
Vu Dư Hạnh thì kín lịch học, buổi sáng kết thúc mà như bị vắt kiệt sức, ra khỏi lớp là vừa mệt vừa buồn ngủ lại vừa đói.
Sau Quốc khánh trời vẫn còn nóng, bốn người trong phòng tiếp tục giữ tinh thần "mang đồ về", chỉ qua căn tin cho có rồi lại về ngay.
Buổi trưa Tịch Dương có vẻ vẫn bận.
Buổi chiều Tịch Dương có vẻ vẫn rất bận.
Sticker Vu Dư Hạnh gửi đi đã hơn một tiếng vẫn chưa được trả lời, tuy chẳng có gì quan trọng, nhưng ít nhất cũng phải hồi một câu chứ.
Trước đây hắn luôn trả lời, câu cuối cùng trong cuộc trò chuyện lúc nào cũng là Tịch Dương, không còn gì để nói thì cũng gửi cho cậu một icon nhỏ.
Hắn thay đổi rồi.
Buổi trưa trước khi ngủ, Vu Dư Hạnh lại sa vào mấy "vở kịch nhỏ" trong đầu do chính cậu bày ra, không thoát nổi.
Có điều vì chẳng phải chuyện gì to tát, nghĩ nghĩ một lúc rồi cậu cũng ngủ mất.
Khi tỉnh lại thì trong ký túc xá chỉ còn mình cậu. Buổi chiều không có tiết học, mấy bạn cùng phòng người đi hẹn hò, người đến câu lạc bộ, người lên thư viện.
Chỉ có Vu Dư Hạnh, ngơ ngác ngồi nửa ngày sau khi thức dậy, trong đầu toàn nghĩ: Cậu ấy thay đổi rồi, có phải không còn yêu mình nữa không?
Nhưng rất nhanh, cậu đã thay đổi suy nghĩ.
Bởi vì khi cầm điện thoại lên, tin nhắn WeChat duy nhất trên đó là từ Tịch Dương.
Tịch Dương: Chọc một cái.jpg
Tin nhắn cách hơn mười phút, Vu Dư Hạnh liền trả lời: Chọc chọc chọc.jpg
Tịch Dương lập tức trả lời: [Tỉnh rồi?]
Vu Dư Hạnh cười: [Sao cậu biết tôi đang ngủ?]
Tịch Dương: [Cậu dùng sóng não nói cho tôi đấy.]
Vu Dư Hạnh: [Pupupu (cười phì phì).]
Tịch Dương: [Pupupu.]
Vu Dư Hạnh: [Xong việc rồi à?]
Tịch Dương: [Đã xong rồi.]
Vu Dư Hạnh ngẩn ra: [Thật sự bận à, bận cái gì mà cả buổi sáng lặn mất tăm vậy?]
Tịch Dương: [Tôi lặn mất tăm sao?]
Vu Dư Hạnh: [Coi như lặn mất tăm rồi.]
Vu Dư Hạnh: [Vậy đi làm gì thế?]
Tịch Dương: [Làm chuyện lớn.]
Vu Dư Hạnh: [Chuyện lớn gì?]
Tịch Dương: [Cậu sẽ nhanh chóng biết thôi.]
Đúng lúc này, cửa ký túc xá của Vu Dư Hạnh vang lên tiếng đập cực lớn, "Bộp bộp bộp" cả tòa nhà có khi cũng nghe được, cậu không hề phóng đại đâu.
Không chỉ đập cửa, còn hô to: "Vu Dư Hạnh, có đó không!"
Là giọng của Trịnh Đào.
Vu Dư Hạnh đáp một tiếng "Có", rồi xuống giường mở cửa.
Ngoài cửa không chỉ có Trịnh Đào mà còn có Từ Kiệt.
Chưa đợi Vu Dư Hạnh hiểu sao hai người này lại cùng nhau tìm đến, họ đã cực kỳ gấp gáp đẩy cậu trở vào trong phòng.
"Tốt quá, ký túc không ai," Trịnh Đào không khách khí kéo ghế ngồi xuống: "Quá tuyệt."
Từ Kiệt cũng kéo ghế ngồi: "Nóng chết tôi rồi."
Trịnh Đào: "Người cậu đầy mồ hôi."
Từ Kiệt: "Anh không thế chắc."
Vu Dư Hạnh: "???"
Vu Dư Hạnh: "Hello???"
Trịnh Đào bật cười: "Anh biết cậu thấy lạ, nhưng đừng vội thắc mắc," anh ta còn kéo ghế cho Vu Dư Hạnh: "Ngồi đi."
Vu Dư Hạnh vẫn thấy lạ, nhưng cũng ngồi xuống.
"Rốt cuộc là chuyện gì đây?"
Từ Kiệt vỗ tay: "Bắt đầu từ đâu nhỉ?"
Trịnh Đào "ôi" một tiếng: "Để anh nói."
Nửa phút sau, Trịnh Đào tóm tắt ngắn gọn nguyên do: hôm qua trên cái app kia có người đăng trạng thái khoe đã thoát kiếp FA, người trong ảnh chính là... Vu Dư Hạnh.
"Hả??"
Vu Dư Hạnh kêu lớn: "Ảnh của em á?"
Trịnh Đào gật đầu: "Chắc là ảnh hồi cấp ba, Tịch Dương nói chụp ở công viên Hạc Thành."
Vu Dư Hạnh cau mày: "Rồi, rồi sao nữa?"
Từ Kiệt: "Rồi thì!!"
Từ Kiệt cực kỳ phấn khích: "Rồi thì bùng nổ luôn!" cậu ta giữ chặt Trịnh Đào: "Đoạn này để em kể nhá."
Trịnh Đào gật gật đầu: "Cậu kể cậu kể."
Từ Kiệt suýt đứng bật dậy: "Tối qua Tịch Dương điều tra cả đêm, dựa vào trang cá nhân và toàn bộ bài đăng, thêm cả follow và fan của tài khoản đó, đoán ra người đó là tân sinh viên năm nhất khoa Toán trường Công Nghệ," nói rồi còn vỗ tay: "Ngầu chưa!"
Vu Dư Hạnh lại kinh ngạc.
Từ Kiệt lần này thật sự đứng lên: "Sáng nay! Cậu ta gọi tôi với Trịnh Đào cùng đi."
Vu Dư Hạnh ngơ ngác: "Đi, đi làm gì?"
Từ Kiệt phất tay: "Đi đánh nhau chứ gì nữa!"
Vu Dư Hạnh kinh ngạc: "Mấy người... đến tận trường Công Nghệ?"
Từ Kiệt: "Chứ còn sao nữa!"
"Tịch Dương liên lạc với Ngô Huy," Tàn Khuyết bổ sung: "Thế là bốn đứa bọn tôi kéo sang đó."
"Thằng đó sáng không có tiết, bọn tôi hỏi thăm khắp nơi, cuối cùng tìm thấy ở ký túc của hắn." Từ Kiệt giọng cực lớn: "Má ơi, thằng đó xấu vãi, trên mạng còn xài ảnh giả, thế mà dám lấy ảnh cậu để công khai hẹn hò?"
Vu Dư Hạnh há hốc miệng: "Rồi... mấy cậu làm gì hắn?"
Từ Kiệt phá lên cười: "Cậu không biết Tịch Dương ngầu cỡ nào đâu, thằng đó đang chơi game, Tịch Dương túm cổ áo lôi thẳng ra, động tĩnh to lắm."
"Kéo ra ngoài, lôi tới cuối hành lang," Từ Kiệt lại kích động: "Dọc đường bao nhiêu người nhìn theo."
"Đúng thế," Trịnh Đào cũng hồi tưởng: "Đẹp trai cực, cậu không biết khí thế bốn đứa bọn anh hùng hổ thế nào đâu, siêu ngầu luôn!"
Từ Kiệt cười lớn: "Thằng đó thảm lắm!"
Vu Dư Hạnh: "Mấy người đánh hắn rồi à?"
Từ Kiệt lắc đầu: "Không đánh, nhưng cũng gần như rồi, hắn sợ đến run rẩy, đứng không nổi ngồi bệt xuống đất. Tịch Dương thật ra chẳng làm gì, chưa được hai câu hắn đã khóc."
Trịnh Đào gật đầu: "Đúng vậy, nhát chết thấy sợ."
Từ Kiệt: "Vẫn phải nhờ khí thế của Tịch Dương, bá đạo vãi."
"Tóm lại bắt hắn xóa bài, xin lỗi, ôi ôi." Từ Kiệt đột nhiên vỗ tay: "Có một chi tiết cực kỳ đáng nói."
Nói đến đây, Trịnh Đào cũng cười.
Hai người cứ lo cười, chẳng ai nói tiếp.
Vu Dư Hạnh cũng cười: "Gì vậy, nói tiếp đi chứ."
Từ Kiệt lộ ra nụ cười kỳ quái: "Hắn hỏi Tịch Dương, hai người là quan hệ gì, Tịch Dương đáp..."
Từ Kiệt cười đậm hơn: "Tôi là bạn trai của cậu ấy."
Nói xong, cả hai đều im lặng, cùng nhìn về phía Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh cười: "Sao vậy?"
Từ Kiệt nhướng mày: "Hả?"
Trịnh Đào cũng nhướng mày: "Hả?"
"Hả gì mà hả," Vu Dư Hạnh thu lại nụ cười: "Nói tiếp đi."
Từ Kiệt cuối cùng ngồi xuống: "Cũng chẳng có gì, Tịch Dương vừa nói xong là bạn trai cậu, thằng kia suýt quỳ xuống, cứ xin lỗi xin lỗi, thế là xong, chuyện kết thúc rồi." nói xong lại hồi tưởng: "Má, sướng quá, giờ tôi còn thấy phấn khích đây."
Vu Dư Hạnh gật đầu: "Nhìn ra được."
Cậu lại hỏi: "Thế Tịch Dương đâu?"
Từ Kiệt cười: "Đi học rồi, m* nó, tình yêu và học hành không bỏ cái nào." rồi còn nói: "Hơn nữa, lúc đang dạy dỗ thằng kia, vậy mà còn có thời gian nhắn trả lời cậu, thật là!"
Vu Dư Hạnh hừ một tiếng: "Thì dĩ nhiên tôi quan trọng hơn rồi."
Thế là không chỉ Từ Kiệt, ngay cả Trịnh Đào cũng nở nụ cười kỳ quái kia.
Vu Dư Hạnh mỉm cười với họ, rồi lấy trong tủ ra hai chai nước suối, mỗi người một chai.
Trịnh Đào: "Ồ?"
Từ Kiệt: "Ồ?"
Vu Dư Hạnh: "Đừng ồ nữa, trông hai người khát chưa kìa."
Hai người nhìn nhau cười, ngửa cổ tu ừng ực.
Uống xong thì rời đi, bảo người dính nhớp nháp quá, phải về tắm.
Trước khi đi, còn rất "ân cần" mỗi người vỗ vai Vu Dư Hạnh một cái.
Cửa đóng lại, ký túc xá lại trở về trạng thái yên tĩnh.
Vừa rồi bầu không khí quá náo động, Vu Dư Hạnh bị Từ Kiệt cuốn theo, chẳng kịp cảm nhận rõ. Giờ chỉ còn lại một mình, cậu mới có thể từ từ hồi tưởng.
Nửa phút sau, cậu bật ra một tiếng "Woa" từ tận cổ họng.
Cuối cùng cũng hiểu, tại sao Tịch Dương lại nói câu "Cậu sẽ sớm biết thôi."
Rất nhanh, Tàn Khuyết gửi trang cá nhân của người kia qua. Vu Dư Hạnh liền bấm vào xem.
Quả nhiên đã bị "giáo dục" xong, ảnh đại diện đổi thành một tấm hình đời thường rất bình thường.
Tiếp theo là bài viết ghim đầu trang.
Một đoạn xin lỗi rất dài, nói bản thân hám hư vinh, thật ra không có bạn trai, cũng chẳng quen biết gì nam sinh trong ảnh hôm qua, vô cùng vô cùng xin lỗi cậu, cũng xin lỗi mọi người, sẽ rút khỏi mạng xã hội, vân vân.
Nói sao nhỉ, Vu Dư Hạnh có hơi tức, nhưng sự việc đến đây thì kết quả cũng đã là xin lỗi rồi.
Cậu có cảm giác tức mà không biết tức vào đâu, mềm nhũn cả người.
Thôi thì mặc kệ, cũng chẳng quản được gì, Tịch Dương đã giúp cậu giải quyết hết rồi, ê hê.
Xem xong, Vu Dư Hạnh thoát ra, rồi thấy mục tin nhắn của mình có chấm đỏ chưa đọc.
Là bài đăng trước đó của cậu: "Thẳng nam phải bẻ cong thế nào? Gấp!" lại có thêm người trả lời.
Vu Dư Hạnh bấm vào định xóa cái chấm đỏ, nhưng vừa thấy ID người trả lời, cậu sợ đến mức bật dậy khỏi ghế.
Người đó có ID là sunset0318.
Và câu trả lời cho Vu Dư Hạnh là:
"Tôi cũng gấp."
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 39: Thăm dò xu hướng tính dục của cậu
10.0/10 từ 15 lượt.
