Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 27: Tôi đợi cậu tỉnh


Vu Dư Hạnh lại lăn trở về giường.


Về việc tại sao không ăn sáng mà lại cầm điện thoại rồi lăn về giường, ngay cả bản thân Vu Dư Hạnh có lẽ cũng không ý thức được mình đang làm vậy.


Cậu không chỉ lăn, mà còn nằm sấp, cằm tì lên gối, hai tay cầm điện thoại, mím môi, vừa cười vừa gõ chữ.


Vu Dư Hạnh: [Bồi thường thế nào đây?]


Vu Dư Hạnh: [Có cần tôi kể chuyện cho nghe không?]


Tịch Dương: [Cần.]


Còn chưa kịp ấn nút dấu cộng bên dưới, cuộc gọi thoại củaTịch Dương đã gọi tới.


Nhưng Vu Dư Hạnh nghĩ một chút, rồi vẫn cúp máy.


Tịch Dương: [Cậu từ chối tôi.]


Vu Dư Hạnh cười: [Không có.]


Vu Dư Hạnh: [Tôi gửi cho cậu tin nhắn thoại.]


Tịch Dương: [Không gọi điện được sao?]


Đương nhiên là không, điện thoại mà gọi thì sẽ nói mãi không hết, Tịch Dương làm sao ngủ được. Thật ra Vu Dư Hạnh sợ chính mình mới là người nói mãi không dứt.


Vu Dư Hạnh: [Đợi tôi, tôi đi tìm quyển sách.]


Tịch Dương không nói gì nữa, Vu Dư Hạnh vội vàng xuống giường, tùy tiện lấy một quyển sách đại cương trên giá, tùy tiện lật một trang.


Cậu nhấn giữ để nói, hướng vào micro, đọc to một đoạn giữa trang.


50 giây, gửi đi.


Vu Dư Hạnh: [Nghe xong thì ngủ nhé.]


Tịch Dương: [Ừm.]


Vu Dư Hạnh: [Hôm nay là sinh nhật bà nội cậu đó, phải ngủ cho đủ tinh thần để chúc mừng bà.]


Tịch Dương: [Ừ.]


Vu Dư Hạnh mím môi cười.


M* kiếp, sao lại ngoan thế này chứ, cứu tôi với.


Tịch Dương: [Hôm nay cậu làm gì?]


Vu Dư Hạnh: [Không biết, chắc chơi game thôi, hôm qua ở thư viện cả ngày.]


Vu Dư Hạnh: [Nhiệm vụ mới cập nhật hôm qua trong game tôi còn chưa làm nữa.]


Vu Dư Hạnh: [Cậu làm chưa?]


Tịch Dương: [Làm rồi.]


Tịch Dương: [Phần thưởng không tệ.]


Vu Dư Hạnh: [Ồ~]


Vu Dư Hạnh sờ cằm, gõ một hàng chữ gửi đi: [Hoa nở đã lâu rồi, mà cậu vẫn chẳng đến nhìn một lần.]


Vu Dư Hạnh gõ tay chờ Tịch Dương trả lời.


Rất nhanh, khung chat nhảy lên một dòng.


Tịch Dương: [Là vì cậu không ở đó.]


Vu Dư Hạnh mím môi.


Đúng là dạo này ít lên game, nhưng cũng không phải hoàn toàn không chơi.


Chỉ là xui xẻo, chưa lần nào gặp được Tịch Dương.


Cách phá giải cái vận xui này, chỉ còn cách nói thẳng ra thôi.


Vu Dư Hạnh: [Vậy cậu ngủ dậy xong, có thể đến nhà tôi không?]


Vu Dư Hạnh: [Đẹp lắm đó.]


Tịch Dương: [Được.]


Vu Dư Hạnh: [Vậy ngủ đi, tôi đợi cậu tỉnh.]


Tịch Dương: [Ừ.]


Vu Dư Hạnh: [Tỉnh dậy thì đến ngay nhé.]


Tịch Dương: [Tỉnh dậy thì đến ngay.]


Xác định Tịch Dương sẽ không nhắn thêm nữa, Vu Dư Hạnh đặt điện thoại xuống, rồi chậm rãi đưa ngón cái đặt lên nhân trung.


A...


Hôm qua mua bánh mì và sữa, Vu Dư Hạnh mở điện thoại, bật video lên, định xem chút động vật nhỏ để thả lỏng đầu óc.


Nhưng không hay lắm, vừa mở video, hai con mèo nhỏ nhào ra ngay trước mắt, một con trắng một con xám, quấn quýt trên ghế sofa.


Dễ thương quá.


Ngọt ngào quá.



Xem được khoảng một phút, điện thoại bỗng rung, hiện thông báo cuộc gọi video — là mẹ cậu gọi tới.


Vu Dư Hạnh nhấn nghe.


"Mỹ nam nhỏ, chào buổi sáng nhé." Mẹ cậu nói bên kia.


Vu Dư Hạnh: "Chào buổi sáng mẹ."


Mẹ: "Ăn sáng chưa?"


Vu Dư Hạnh đưa cho mẹ cậu xem bánh mì trên tay và sữa để trên bàn.


"Sao lại thế này," giọng mẹ cậu nghe ra rất xót con, ngay giây tiếp theo, bà xoay camera, cho Vu Dư Hạnh xem một bàn đầy món ngon: "Con sao lại ăn kham khổ vậy."


Vu Dư Hạnh: "..."


Hiệu quả thật rõ ràng, bánh mì trong tay lập tức hết ngon.


Mẹ lại xoay camera về: "Hôm nay mẹ có đẹp không?"


Vu Dư Hạnh: "Ngày nào mà mẹ chẳng đẹp."


Mẹ: "Miệng con ngọt thật đấy, lấy ân báo oán mẹ cũng thấy áy náy."


Vu Dư Hạnh: "Mẹ tốt nhất là nên vậy đi."


Mẹ: "Cho con xem hoa ba con tặng mẹ sáng nay."


Mẹ cậu giơ một bó hoa nhỏ lên.


Vu Dư Hạnh bèn qua loa: "Ừ ừ, đẹp, đẹp."


Mẹ vui vẻ đặt hoa xuống.


Vu Dư Hạnh: "Ba đâu rồi ạ?"


"Trong nhà vệ sinh." Mẹ lại đưa camera quay cảnh bên ngoài: "Biển đẹp lắm, nếu con không chọn Đại học Lam Thành, thì lần này chúng ta đã đưa con đến rồi."


Vu Dư Hạnh: "Dù con chọn Lam Đại thì cũng đi được mà."


Mẹ: "Không đời nào, con thích Lam Thành thì cứ ở Lam Thành đi."


Mẹ cậu vốn hay nhắc lại chuyện cũ, Vu Dư Hạnh cứ tưởng lần này mẹ lại lôi chuyện chọn trường ra càm ràm, ai ngờ bà lại nói: "Chẳng lẽ là có cô gái nào con thích cũng thi vào Lam Đại à?"


Vu Dư Hạnh: "..."


Mẹ kéo dài giọng: "Cô bé đó, à, Trần Tử Đồng, cô bé ấy học trường nào rồi?"


Vu Dư Hạnh: "Đại học Ninh Thành." Rồi cậu bổ sung: "Ở Lam Đại thì chỉ có hai người là cùng trường với con thôi."


Mẹ: "Con với Tịch Dương hả?"


Vu Dư Hạnh: "Ừm."


Mẹ hỏi: "Tịch Dương và Trần Tử Đồng có ở bên nhau không?"


Vu Dư Hạnh ăn bánh mì mà như nhai sáp.


Gió của mấy chuyện tình tay ba trên núi này thật là, thổi loạn hết cả.


Vu Dư Hạnh: "Không có."


Mẹ lại hỏi: "Tịch Dương có bạn gái chưa?"


Vu Dư Hạnh: "Chưa ạ."


Mẹ: "Vậy con thì sao? Sao còn chưa yêu đương? Con đã là sinh viên gần một tháng rồi đó."


"Sao lại có người mẹ như mẹ chứ," không nói thì thôi, vừa nói đến đây Vu Dư Hạnh liền oán thán: "Hồi cấp ba còn cấm con yêu sớm."


Mẹ cười khanh khách bên kia, còn lớn tiếng hơn: "Con nhà người ta đều yêu sớm, sao con lại không yêu sớm!"


Vu Dư Hạnh: "..."


Đây là lần đầu cậu nghe có phụ huynh đi so sánh chuyện yêu sớm.


Mẹ vẫn chưa chịu thôi: "Bây giờ muộn rồi, giờ con yêu thì cũng chẳng gọi là yêu sớm nữa."


Vu Dư Hạnh: "Cảm ơn mẹ, không cần đâu."


Mẹ: "Nhưng cũng chưa muộn đâu."


Vu Dư Hạnh lại bật chế độ lấy lệ: "Ừ ừ ừ."


Mẹ: "Tuổi trẻ đó, tinh tú đó, tuổi trẻ là phải yêu đương, tình yêu trong trường học mới đẹp biết bao, cái gì cũng đẹp."


Bà mẹ này không biết đang hồi tưởng cái gì với chồng mình, ngửa mặt cười ngốc nghếch.


"Ba con ra rồi." Bên kia mẹ nhìn ra sau: "Đại Ngư, con trai anh kìa."


Giọng ba vọng từ ngoài màn hình: "Ừ."


Mẹ xoay camera về phía ba, lần này giọng bà biến thành tiếng lồng: "Người đàn ông này đẹp trai quá."


Ba gửi mẹ một nụ hôn gió.


Mẹ phát ra tiếng thẹn thùng như thiếu nữ.


Vu Dư Hạnh: "..."


Vu Dư Hạnh: "Chào buổi sáng, người đàn ông đẹp trai."


Ba cười: "Chào buổi sáng con."



Mẹ quay camera lại: "Thôi, không nói với con nữa, bọn mẹ đi chơi đây."


Vu Dư Hạnh vẫy tay: "Ba mẹ cứ đi đi."


Cuộc gọi kết thúc, màn hình lại trở về video hai con mèo, chỉ thấy con mèo trắng lăn vài vòng, chui vào lòng con mèo xám to, dụi dụi dụi, dụi dụi dụi.


Vu Dư Hạnh nhai nốt 'miếng sáp' cuối cùng, tắt video.


Cái bà mẹ thối của cậu, không dưng lại nói mấy câu "tình yêu trong trường học đẹp lắm", làm cho bây giờ đầu óc cậu toàn là...


Thậm chí cậu còn nghĩ xong cả rồi, dù sau này Tịch Dương có bị thúc giục cưới thì cũng phải bốn năm, năm sáu năm nữa, còn bây giờ thì còn cả đống thời gian cơ mà.


Wow.


Wow.


Cậu đúng là bắt đầu thần kinh rồi.


Vu Dư Hạnh tắt video con mèo, uống nốt sữa, rồi mở game ra chơi.


Nhiệm vụ tích lại mấy ngày chưa làm, thế là cả buổi sáng nay, gần như Vu Dư Hạnh đều vùi đầu trong game.


Thời gian trôi đi lúc nào chẳng hay, vừa đánh xong một phụ bản đi ra, Vu Dư Hạnh liền thấy có người trong tiên cảnh của mình.


Là người đàn ông đó.


Thế thì Vu Dư Hạnh không nhón chân chạy lon ton tới mới lạ.


Tịch Dương đứng ngay trước biển hoa đầy sao của cậu, hai tay chắp sau lưng, chỉ để lại choVu Dư Hạnh một bóng lưng.


Trong game, khi nhân vật ở bên cạnh sẽ có âm thanh, Vu Dư Hạnh không tin Tịch Dương không nghe thấy, thế mà hắn vẫn chẳng quay đầu.


Cứ giả vờ đi, giả vờ đi, giả vờ đi.


Vu Dư Hạnh bay qua, đáp thẳng xuống giữa biển hoa, ngay trước mặt Tịch Dương tung một kỹ năng, rồi từ từ hạ xuống.


Hôm nay cậu vẫn mặc bộ quần áo Tịch Dương tặng.


Vẫn luôn mặc như thế.


Những ngôi sao im lặng trên mặt đất: [Cậu đến rồi à.]


sunsettttt: [Ừ.]


Những ngôi sao im lặng trên mặt đất: [Đẹp nhỉ?]


sunsettttt: [Đẹp.]


sunsettttt: [Cậu tặng mà.]


Ý tứ ngầm: cậu tặng thì tất nhiên là đẹp rồi.


Những ngôi sao im lặng trên mặt đất: [Anh trai giúp em đánh phụ bản nhé.]


Đó là một phụ bản khá khó, Vu Dư Hạnh cố ý để dành, muốn cùng Tịch Dương đánh.


Tiếng "anh trai" này cũng là do muốn nhờ vả nên mới gọi ra, vậy nên hoàn toàn hợp lý.


sunsettttt: [Được.]


Vu Dư Hạnh chưa vào phụ bản ngay, mà mở WeChat trước.


Nhưng chưa kịp nhấn vào khung chat của Tịch Dương, phía trên đã hiện lên cuộc gọi thoại của hắn.


Đôi mắt Vu Dư Hạnh lập tức cong cong, cậu vội bắt máy, vừa mở miệng đã nói:
"Tôi cũng vừa định gọi cho cậu."


Tịch Dương: "Nói chuyện thì đánh phụ bản tiện hơn."


Vu Dư Hạnh: "Đúng, đúng rồi."


Cái cớ này vốn dĩ cũng là do Vu Dư Hạnh chuẩn bị.


Tịch Dương: "Vào đi."


Vu Dư Hạnh quay về game: "Ồ."


Đúng là giọng của Tịch Dương vừa ngủ dậy, vẫn khàn khàn giống buổi sáng.


Đã gần mười hai giờ, tính ra chắc cũng ngủ đủ rồi.


Mời thành công,Vu Dư Hạnh thì thầm: "Sao thế, lạnh nhạt quá."


Tịch Dương: "Tôi sao?"


Vu Dư Hạnh: "Ở đây còn ai khác chắc?"


Đầu kia phát ra một tiếng động mạnh, Vu Dư Hạnh đoán mò là hắn vừa xuống giường.


Tịch Dương: "Mới dậy."


Coi như giải thích.


Vu Dư Hạnh: "Ồ."


Vu Dư Hạnh gửi lời mời vào phụ bản, hai giây sau, màn hình hiện lên: "Đối phương đã từ chối lời mời của bạn."


Đối phương... từ chối... lời mời của bạn?


Vu Dư Hạnh: "Hả? Ý gì đấy?"


Tịch Dương phát ra một tiếng như đang suy nghĩ: "Ừm..."


Vu Dư Hạnh: "Ừm?"



Là ảnh chụp màn hình từ Tịch Dương, chụp khung đối thoại trong game.


Những ngôi sao im lặng trên mặt đất: [Anh giúp em đánh phụ bản nhé]


Vu Dư Hạnh giả vờ không hiểu: "Hả?"


Tịch Dương cố phá vỡ trò giả ngu: "Hả?"


Vu Dư Hạnh tiếp tục giả: "Gì cơ?"


Tịch Dương: "Cậu nói cái gì cơ?"


Vu Dư Hạnh lại mời lần nữa.


Được thôi, người đàn ông này lại từ chối.


Tịch Dương: "Có gọi không?"


Vu Dư Hạnh vẫn giả ngu: "Gọi cái gì cơ?"


Cậu không tin.


Vu Dư Hạnh lại gửi mời lần thứ ba, miệng còn nói: "Lần thứ ba rồi đấy nhé."


Không rõ có phải vì câu này có tác dụng không, lần này Tịch Dương chấp nhận.


Vu Dư Hạnh hừ một tiếng trong lòng.


Game bắt đầu, Tịch Dương luôn theo sát sau lưng Vu Dư Hạnh, chỉ khi cần giúp mới xuất hiện, còn lại thì hoàn toàn khuất khỏi tầm nhìn của cậu.


Qua ải nhỏ đầu tiên, Vu Dư Hạnh quay lại nhìn.


Tịch Dương cũng bay lên, hạ ngay sau lưng cậu.


Vu Dư Hạnh quay người, Tịch Dương lại bay.


Tóm lại là không cho cậu thấy mặt.


Vu Dư Hạnh đứng yên.


Chỉ cần cậu không nhúc nhích trong năm giây, Tịch Dương lập tức bay về, đứng ngay trước mặt.


Hai người vẫn chẳng nói gì, Tịch Dương cầm kiếm trong tay, chọc vào eo Vu Dư Hạnh một cái.


Như thể chọc thật vào eo ngoài đời, Vu Dư Hạnh liền bật cười: "Làm gì đấy."


Tịch Dương lại chọc thêm cái nữa: "Cậu phải làm gì?"


Lặng im.


Vu Dư Hạnh tiếp tục đứng yên, vài giây sau, Tịch Dương đi tới, đứng ngay trước mặt.


Nhưng chưa đợi Tịch Dương làm gì, Vu Dư Hạnh đã mở miệng:


"Anh trai."


Tịch Dương lập tức tung chiêu thứ hai... trượt.


Vu Dư Hạnh: "Đi tiếp được chưa?"


Lần này Tịch Dương dẫn đường: "Đi."


Sang ải tiếp theo, hai người bắt đầu nghiêm túc.


Vu Dư Hạnh đã tra trước hướng dẫn, phụ bản này mất khoảng hai mươi phút, mà lộ tuyến Tịch Dương đi giống y như hướng dẫn.


Là phụ bản cần tập trung suốt, hai người gần như không nói gì, phối hợp ăn ý.


Đánh được nửa chừng, Vu Dư Hạnh nghe thấy trong điện thoại của Tịch Dương có giọng người khác.


Dễ nhận ra, đó là Ngô Huy.


Ngô Huy: "Sao không nghe máy thế."


Giọng cậu ta càng lúc càng gần: "Đang chơi game sao không trả lời WeChat của tôi thế?"


Tịch Dương: "Bận."


Ngô Huy ngồi ngay bên cạnh Tịch Dương: "Cậu đang đánh phụ bản này à, đang chơi với ai? 'Những ngôi sao im lặng trên mặt đất', ai đấy? Tôi nhờ cậu giúp còn không giúp, mà lại giúp người này là sao?"


Vu Dư Hạnh: "Cậu ta nghe thấy giọng tôi không?"


Ngô Huy: "Ồ! Là Vu Dư Hạnh à."


À, vậy là nghe thấy.


Ngô Huy kéo dài một tiếng "Ồ..." thật dài.


Rồi cũng im lặng, xung quanh lại chỉ còn âm thanh game.


Qua thêm một ải nhỏ, Ngô Huy nói: "Hai người ăn ý ghê."


Thật ra Vu Dư Hạnh cũng nghĩ thế, cậu và Tịch Dương cứ như đã đánh cùng nhau rất nhiều lần rồi, cực kỳ ăn ý.


Không rõ Tịch Dương làm gì, Ngô Huy bất chợt cười: "Hiệu sách Hương Mai đóng cửa rồi, cậu biết chưa?"


Tịch Dương: "Không biết."


Ngô Huy: "Tôi vừa đi ngang, giờ đã là tiệm hoa."


Hiệu sách Hương Mai Vu Dư Hạnh có biết, là tiệm sách lâu năm, từ hồi tiểu học đã có, chỉ là về sau càng lúc càng ế ẩm.


Ngô Huy: "Hồi trước nghỉ hè cậu rất thích đến hiệu sách đó mà? Tôi tưởng cậu biết rồi."



Tịch Dương: "Không biết."


Ngô Huy: "Cậu có biết tại sao tôi nhớ kỹ không?"


Tịch Dương không trả lời, nhưng Ngô Huy vẫn tiếp: "Anh chàng này vốn chẳng bao giờ đi hiệu sách, lần đó không hiểu mê cái tiểu thuyết gì, suốt thời gian đó ngày nào cũng tới."


Rõ ràng là nói cho Vu Dư Hạnh nghe: "Tôi bảo mua về đọc chẳng phải xong à, cậu ta lại nói đọc ở hiệu sách mới có không khí."


Vu Dư Hạnh cười, phụ họa: "Đúng là đọc tiểu thuyết trong hiệu sách có không khí hơn, cũng hay hơn."


Ngô Huy: "Ra là vậy."


Vu Dư Hạnh: "Hiệu sách đóng cửa khi nào thế?"


Ngô Huy: "Không rõ, chắc cũng chưa lâu, hồi đó Tịch Dương đi là tháng tám."


Vu Dư Hạnh nghĩ một lát: "Tháng tám tôi cũng có đi, tôi gặp cậu ở đó."


Đầu dây Tịch Dương im lặng vài giây rồi đáp: "Tôi biết."


Vu Dư Hạnh có chút bất ngờ: "Cậu biết à?"


Ngô Huy: "Hai người gặp nhau sao?"


Vu Dư Hạnh: "Tôi nhìn thấy cậu ấy, cứ tưởng cậu ấy không thấy tôi."


Ngô Huy: "Cậu ấy thì chắc chắn thấy..."


Tịch Dương cắt ngang lời Ngô Huy: "Trên đầu có quái."


Vu Dư Hạnh lập tức né sang trái, tránh được một đòn.


Đợi qua được ải nhỏ này, Vu Dư Hạnh lại tiếp tục đề tài ban nãy: "Tháng tám tôi có đi hai lần."


Lần đầu là để mua sách, lần hai chỉ đơn thuần nổi hứng, muốn qua xem có gặp Tịch Dương không.


"Nhưng lần hai không gặp được cậu." Vu Dư Hạnh nói.


Tịch Dương: "Lần hai đi khi nào?"


Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ một hồi rồi đáp: "Hình như cách hơn một tuần? Không chắc lắm."


Tịch Dương không nói gì thêm, vừa hay phụ bản cũng xong, cả hai thoát ra ngoài.


Giọng Ngô Huy vang lên gần hơn: "Từ Kiệt tìm tôi, cậu ta bảo phụ bản này cũng chưa qua, hay là bốn đứa chúng ta cùng đánh lại đi?"


"Được thôi."


"Tôi rảnh chắc?"


Vu Dư Hạnh và Tịch Dương đồng thanh.


Ngô Huy cười: "Nghe ai đây?"


Vu Dư Hạnh im lặng, tất nhiên là nghe Tịch Dương.


Vài giây sau, Tịch Dương nói: "Qua chỗ tôi."


Ngô Huy và Từ Kiệt rất nhanh gia nhập, Vu Dư Hạnh qua thì họ đã ở đó, Ngô Huy còn gọi điện cho Từ Kiệt.


Thế là hai mươi phút tiếp theo, bốn người, hai cuộc gọi, Vu Dư Hạnh và Tịch Dương lại đánh xong phụ bản này.


Kết thúc, Vu Dư Hạnh thấy hội trưởng CLB guitar nhắn riêng về hoạt động cậu từng theo dõi sắp bắt đầu, nên sau khi nói tạm biệt với mọi người, cậu tắt điện thoại.


Phía Ngô Huy vẫn tiếp tục giữ liên lạc với Từ Kiệt, lúc này họ đang trao đổi nguyên liệu trong game.


Từ Kiệt: "Vu Dư Hạnh thường online lúc nào vậy?"


Nói xong thì Ngô Huy chọc vào tay áo Tịch Dương.


Tịch Dương: "Không biết."


Ngô Huy cười: "Là không biết thật hay không chịu nói?"


Tịch Dương: "Không nói. Cậu hỏi làm gì?"


Ngô Huy: "Không có gì, không có gì."


Từ Kiệt: "Vậy mấy ngày nay Vu Dư Hạnh bận gì thế?"


Ngô Huy thay Tịch Dương trả lời: "Không biết."


Bên kia Từ Kiệt im lặng một lát.


"Có chuyện này..."


Giọng Từ Kiệt nghe hơi kỳ lạ, Ngô Huy lập tức nhạy bén nhận ra: "Chuyện gì?"


Từ Kiệt ho khan mấy tiếng: "Dạo này tôi hay mơ thấy Vu Dư Hạnh."


Ngô Huy lập tức kinh ngạc, quay sang nhìn Tịch Dương, thấy tay hắn cũng dừng lại.


Tịch Dương: "Mơ thấy gì?"


Từ Kiệt: "Cũng chẳng có gì, chỉ là cùng đi chơi," rồi lại nói: "Còn mơ thấy tiểu thư Tri Ý, mơ thấy bọn tôi thành thân."


Ngô Huy không dám thở mạnh.


Tịch Dương: "Rồi sao?"


Từ Kiệt: "Có chút kỳ lạ," cậu ta nói nhỏ: "Các cậu đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ nói cho hai cậu thôi."


Cậu ta hạ giọng: "Tôi đang nghi ngờ... ừ... các cậu nói xem tôi có thể..."


Rõ ràng Từ Kiệt còn chưa nghĩ xong nên nói thế nào, Tịch Dương đã chen ngang: "Không được."


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 27: Tôi đợi cậu tỉnh
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...