Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 25: Ồ, Có ai đó giận rồi à?


Nhưng rất nhanh, Vu Dư Hạnh lại hỏi: [Cậu thấy thế này, có đạo đức không?]


Phản ứng đầu tiên của Lương Thừa Hạo: [Cậu nghiêm túc đấy à?]


Cùng một chữ, cùng một dấu câu. Khi trước lúc Tàn Khuyết nói muốn làm loạn đám cưới, Vu Dư Hạnh cũng hỏi y như vậy.


Nghe thì thật hoang đường, ngay cả người bạn cùng bàn ngày nào cũng bị Vu Dư Hạnh "hành hạ" cũng không thể tin nổi.


Vu Dư Hạnh lại nói: [Cậu nghĩ sao?]


Lương Thừa Hạo: [Nghĩ cái giờ? Cậu ta có thể bị bẻ cong hay không là chuyện liên quan gì đến đạo đức?"


Vu Dư Hạnh: [Tách ra mà nghĩ thử đi.]


Lương Thừa Hạo: [Đạo đức ấy à, tất nhiên là đạo đức rồi, cậu làm gì cũng đúng, chẳng có đạo đức hay trái đạo đức gì ở đây hết.]


Vu Dư Hạnh ngồi bên này màn hình nhìn thấy dòng chữ đó liền bật cười.


Dù có làm tổn thương lẫn nhau, bạn cùng bàn mãi mãi đứng về phía cậu.


Lương Thừa Hạo: [Còn về chuyện bẻ cong ấy...]


Lương Thừa Hạo: [Hừmmm]


Vu Dư Hạnh: [hừmmm]


Thật lòng mà nói, chỉ vài giây trò chuyện như thế, Vu Dư Hạnh đã thấy muốn bỏ cuộc.


Lương Thừa Hạo còn "Hừmm" với cậu nữa chứ.


Đúng vậy, suy nghĩ chính là kiểu tùy hứng như vậy.


Lương Thừa Hạo: [Tịch Dương trông thẳng lắm ấy.]


Vu Dư Hạnh: [Thế nên tôi mới nói là bẻ cong mà.]


Lương Thừa Hạo: [Tôi chắc không đồng ý vụ này đâu?]


Lương Thừa Hạo: [Nhìn thì như thể cậu nắm thế chủ động, nhưng cậu phải hiểu, khi cậu thực sự hành động, thì cuối cùng người bị tổn thương hoàn toàn chỉ có mình cậu thôi.]


Rất uyển chuyển, cũng rất thẳng thắn.


Vu Dư Hạnh: [Ừm, có lý.]


Lương Thừa Hạo hình như hơi không tin: [Thế là... bị thuyết phục rồi à?]


Vu Dư Hạnh: [Thì cũng không hẳn.]


Vu Dư Hạnh: [Lý lẽ là lý lẽ, bị thuyết phục là chuyện của bị thuyết phục.]


Lương Thừa Hạo: [...]


Lương Thừa Hạo lại hỏi: [Cậu nghiêm túc à?]


Vu Dư Hạnh: [Để tôi nghĩ kỹ đã.]


Nghĩ thì nghĩ đi.


Vu Dư Hạnh khóa điện thoại lại, ngẩng đầu nhìn sang Tịch Dương bên kia đang nói chuyện với bạn học.


Không biết là đối phương nói gì, có lẽ nghe không rõ, Tịch Dương hơi nghiêng người, cau mày ghé sát lại.


Đúng là rất đẹp trai.


Vu Dư Hạnh lại cầm điện thoại lên.


Vu Dư Hạnh: [Hình như tôi có chút sa ngã rồi?]


Lương Thừa Hạo: [Cậu ta đã làm gì cậu vậy!]


Vu Dư Hạnh: [Cậu ấy... rất tốt với tôi thôi.]


Vu Dư Hạnh: [Hu hu hu]


Lương Thừa Hạo: [Vu Dư Hạnh!]


Chỉ qua những dòng chữ đó, Vu Dư Hạnh có thể tưởng tượng được bên kia Lương Thừa Hạo đang nghiến răng nghiến lợi.


Giống hệt như hồi năm lớp 12, khi Lương Thừa Hạo phát hiện tài liệu học mà Vu Dư Hạnh mất hai ngày chuẩn bị cuối cùng lại rơi vào tay nhóm người của Tịch Dương, lúc đó cậu ta siết chặt nắm đấm tức giận như thế nào.


Nói đơn giản, chính là kiểu "hận sắt không thành thép".


Lương Thừa Hạo lại nói: [Tránh xa trai thẳng đi, Vu Dư Hạnh!]


Lương Thừa Hạo: [Chọc vào trai thẳng thì chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu.]


Vu Dư Hạnh: [Thế nếu cậu ấy cong rồi, thì chẳng còn là trai thẳng nữa đúng không.]


Lương Thừa Hạo: [Cậu đúng là cứng đầu!]


Lương Thừa Hạo: [Tốt với cậu thì có gì lạ đâu, cậu bị ảo tưởng rồi Vu Dư Hạnh, nhiều người tốt với cậu lắm ấy. Cậu nhìn đi, xung quanh biết bao người thích cậu. Cậu có cái kiểu khí chất khiến người khác dễ có cảm tình, cậu biết không?]


Lương Thừa Hạo tiếp tục nhắn: [Cậu không thể vì cậu ta là Tịch Dương, rồi phóng đại cái tốt của cậu ta dành cho cậu được.]


Lương Thừa Hạo: [Hơn nữa Tịch Dương vốn là kiểu anh em bạn bè với tất cả mọi người. Cậu ta đều đối xử tốt với tất cả, nếu không thì sao cậu ta có thể vừa thiếu đòn vừa có lắm bạn bè theo sau như thế?]


Vu Dư Hạnh nhìn đoạn chữ ấy một hồi lâu, trả lời: [Cậu giỏi ăn nói ghê.]


Lương Thừa Hạo: [Phải suy nghĩ kỹ đi.]


Lương Thừa Hạo: [Phải suy nghĩ kỹ đi.]


Lương Thừa Hạo: [Phải suy nghĩ kỹ đi.]



Vu Dư Hạnh: [Biết rồi mà.]


Nhưng ngay sau đó, Lương Thừa Hạo lại nói: [Nhưng mà...]


Lương Thừa Hạo: [Chủ yếu là tôi không hiểu rõ Tịch Dương, mà tôi nghĩ cậu cũng chưa thực sự hiểu cậu ta đâu.]


Lương Thừa Hạo: [Tôi thấy cứ nên tìm hiểu thêm đã, không phải vội.]


Vu Dư Hạnh: [Được được được.]


Bất ngờ có người ấn xuống tóc Vu Dư Hạnh, khiến cậu giật mình khóa màn hình ngay lập tức.


Tịch Dương đã quay lại.


"Đang làm gì thế, nghiêm túc dữ vậy."


Tịch Dương ngồi xuống cạnh cậu, cầm chai nước uống một ngụm.


Vu Dư Hạnh cất điện thoại đi: "Không có gì."


Trên sân bóng lúc này có một cú ném đẹp mắt, Trịnh Đào lách qua người chắn trước mặt, đưa bóng vào rổ.


Xung quanh lập tức vang lên tiếng vỗ tay, Vu Dư Hạnh cũng vỗ theo mấy cái.


Tịch Dương thì không hề phản ứng, chờ đến khi tiếng vỗ tay qua đi mới hỏi: "Cậu và Trịnh Đào quen nhau thế nào?"


Vu Dư Hạnh: "Hả?"


Vừa nghe thấy câu hỏi, trong đầu cậu vụt qua vô số chữ.


"Bọn tôi coi như là..." Vu Dư Hạnh cố gắng không nói dối: "Bạn trên mạng."


Cậu và Tàn Khuyết quen nhau thế nào ấy à?


Là quen trên một ứng dụng hẹn hò đồng tính.


Đã ở trong đó thì Vu Dư Hạnh không thể không biết đến ứng dụng này.


Khi đó chỉ vài ngày sau kỳ thi đại học, cậu đã tải về. Giai đoạn ban đầu thật sự rất đáng sợ, trong đó có đủ loại người, loạn hết cả lên.


Thế nên lúc ấy Vu Dư Hạnh chỉ đăng ký một tài khoản rồi để đó.


Đến khi nhận được thông báo trúng tuyển Đại học Lam Thành, cậu mới cài định vị sang Lam Thành.


Hôm ấy Vu Dư Hạnh bị mẹ tính toán, tưởng rằng mẹ buồn lắm, khiến cậu đêm đó mất ngủ. Thế là rất có duyên, vào lúc bốn giờ sáng, cậu gặp được Tàn Khuyết.


"Từ đâu mà quen trên mạng?" Tịch Dương lại tò mò.


Đây là một câu hỏi rất bình thường, nhưng Vu Dư Hạnh lại không tránh khỏi cảm giác chột dạ.


Vậy nên cậu lược bớt chi tiết: "Trên app chat thôi, lúc biết mình sắp vào Lam Đại thì muốn tìm xem có bạn nào ở Lam Thành, tìm hiểu trước một chút."


Tịch Dương dường như đang suy nghĩ gì đó.


Sự náo nhiệt trên sân dường như chẳng còn liên quan đến họ, cả hai đều chìm vào thế giới riêng.


Một lúc sau, Tịch Dương mở miệng:


"Lần trước cậu cá cược với anh ta, cậu đặt tôi sẽ thua." Tịch Dương chậm rãi nói.


"Ờ..." Vu Dư Hạnh không ngờ Tịch Dương đột nhiên nhắc đến chuyện này, cậu cười khẽ: "Sao thế?"


Tịch Dương: "Tôi chơi tệ lắm à?"


Giờ phút này chính là thái độ "cậu phải trả lời đàng hoàng cho tôi".


Vu Dư Hạnh nhớ lại khi đó bọn họ còn chưa quen: "Tôi sao biết được." Cậu chỉ vào người đang hăng hái trên sân: "Tôi chỉ biết đàn anh chơi rất hay, đội bóng cấp ba của anh ấy còn từng vô địch mà."


Tịch Dương: "Đội bóng cấp ba của tôi chưa từng vô địch à?"


Vu Dư Hạnh tiếp tục: "Tôi sao biết được."


Tịch Dương cầm chai nước lên uống.


Một ngụm chưa đủ, hắn lại uống thêm ngụm lớn nữa.


Tịch Dương: "Đến không? Cá thêm lần nữa?"


Vu Dư Hạnh: "Bây giờ?"


Tịch Dương: "Bây giờ."


Thực ra điểm số hai bên chênh lệch không nhiều, ai thắng ai thua chưa thể nói trước.


Vu Dư Hạnh vẫn tin vào "huyền học" của mình: "Tôi cược đàn anh thắng."


Tịch Dương nhìn Vu Dư Hạnh, có chút không tin nổi: "Cậu cược anh ta thắng?"


Vu Dư Hạnh cười: "Không được sao?"


Tịch Dương: "Được."


Vài giây sau, hắn lại nói: "Tất nhiên là được."


Vu Dư Hạnh có cảm giác đây không phải là một vụ cá cược, mà như thể nếu Tịch Dương và Trịnh Đào cùng rơi xuống nước, cậu sẽ chọn đàn anh không chút do dự.


Vu Dư Hạnh hơi muốn cười: "Thế cược cái gì?"


Tịch Dương: "Cậu nghĩ đi."


Vu Dư Hạnh nghiêng người nhìn hắn: "Ồ? Có ai đó giận rồi à?"


Tịch Dương: "Không có."


Vu Dư Hạnh mím cười: "Thế thì tôi cược cậu thắng nhé."



Tịch Dương: "Không cần."


Vu Dư Hạnh mím môi nhìn hắn.


Tịch Dương dán mắt vào sân bóng vài giây, cuối cùng không nhịn được nữa, vươn tay khoác luôn cổ Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh: "Gì đấy, gì đấy!"


Tịch Dương: "Cậu cũng biết cách chọc người lắm đấy."


Vu Dư Hạnh: "Không phải cậu nói không giận sao?"


Tịch Dương không đáp, chỉ vò loạn tóc cậu rồi buông ra.


Vu Dư Hạnh vui đến mức không chịu nổi, vừa chỉnh lại tóc vừa nói: "Thôi cược gì để sau, xem kết quả trước đã."


Tịch Dương: "Được."


Đến hiệp cuối, Tịch Dương vào sân.


Trước khi vào, hắn còn cố tình liếc Vu Dư Hạnh một cái, như muốn nói: cậu phải nhìn cho kỹ.


Thế là Vu Dư Hạnh cứ thế nhìn theo bóng lưng hắn, nhìn hắn uống nốt chút nước còn lại rồi tiện tay ném chai vào thùng rác ở khá xa.


Đúng là, nếu ném lệch thì xem hắn còn ra vẻ kiểu gì.


Thấy chưa, cho dù Vu Dư Hạnh có trêu chọc Tịch Dương như thế, hắn cuối cùng cũng chẳng làm gì, chỉ tự mình âm thầm giận dỗi.


Nếu đổi người khác, như Từ Kiệt hay Ngô Huy, Tịch Dương liệu có giống vừa rồi không?


Vu Dư Hạnh thực ra hiểu đạo lý trong giao tiếp giữa người với người, cũng thừa nhận, đúng là gần như tất cả mọi người xung quanh đều chưa từng nặng lời với cậu.


Tịch Dương như vậy, cũng là hợp lý thôi.


Ừ thì,Vu Dư Hạnh vốn dĩ là như vậy, đưa ra hoài nghi, rồi lại tự mình phủ định.


Cho nên cậu rất khó mà khống chế, cứ dễ dàng rơi vào một sự hỗn loạn nào đó.


Bởi vì đôi chút trong cách ở chung, cậu dễ mù quáng mà nghĩ rằng Tịch Dương đối với mình khác biệt.


Đó là cảm giác tự động nảy sinh, thậm chí lý trí của cậu còn sẽ ép bản thân kiềm chế một chút, lôi cậu ra khỏi những suy nghĩ tự cho là đúng ấy.


Lương Thừa Hạo nói đúng,Vu Dư Hạnh chính là sẽ phóng đại tất cả những gì Tịch Dương làm với mình.


Giả sử một cách đơn giản thôi, nếu vai diễn này không phải là Tịch Dương, mà đổi thành Trịnh Đào, đổi thành Lương Thừa Hạo, đổi thành Tiểu Nghệ, thì chắc chắn Vu Dư Hạnh sẽ không có suy nghĩ gì đặc biệt cả.


Nghĩ vậy, bên kia Tịch Dương vừa ghi một bàn.


Thật buồn cười, bàn thắng lại là một cú né qua đàn anh mà ghi vào.


Thế là ngay sau đó,Vu Dư Hạnh bắt gặp ánh mắt mà Tịch Dương ném tới.


Vu Dư Hạnh mỉm cười.


Thấy chưa.


Chính là thế.


Là Tịch Dương tự mình đưa tới để cho cậu "bẻ cong" đấy.


Trận đấu kết thúc, quả nhiên đội của Tịch Dương thắng.


Cái "huyền học" của Vu Dư Hạnh vẫn còn hiệu nghiệm.


Trên sân, học trưởng đấm nhẹ mấy cái lên vai Tịch Dương, nghe không rõ họ nói gì, nhưng đại khái cũng đoán ra.


Trịnh Đào nói xong, Tịch Dương liền nhìn về phía Vu Dư Hạnh, ngón tay ngoắc ngoắc xuống, gọi cậu qua.


Gọi qua thì cậu liền đi qua sao?


Thế mà cậu thật sự đi qua.


Vu Dư Hạnh đeo lại ba lô, bước tới.


"Có chuyện gì đây," học trưởng hỏi Vu Dư Hạnh: "Sao Tịch Dương cứ nhằm vào anh vậy."


Vu Dư Hạnh giả ngốc: "Hả?"


Trịnh Đào: "Cậu ta bảo anh hỏi cậu."


Vu Dư Hạnh nhìn sang Tịch Dương: "Tôi biết à?"


Tịch Dương: "Tốt nhất là cậu không biết."


Trịnh Đào bật cười, hỏi Vu Dư Hạnh: "Thế nào, đi ăn cơm cùng nhau không?"


Vu Dư Hạnh nhìn Tịch Dương.


Trịnh Đào: "Anh hỏi cậu đi ăn, cậu nhìn cậu ta làm gì?"


Vu Dư Hạnh hỏi Tịch Dương: "Còn cậu thì sao?"


Tịch Dương có chút cáu: "Cậu chọn đi, ăn với tôi hay ăn với Trịnh Đào?"


Vu Dư Hạnh bật cười, sao người này buồn cười thế chứ.


Vu Dư Hạnh: "Chúng ta không thể cùng ăn à?"


Trịnh Đào: "Đúng rồi, chẳng lẽ không thể cùng ăn sao?"


Tịch Dương im lặng.


Trịnh Đào: "Hai cậu làm gì vậy?"


Vu Dư Hạnh: "Bọn em đông vui lắm."(*)



(*) Từ gốc là vốn là thành ngữ, nghĩa gốc là "khách quý đầy nhà". Ở đây Vu Dư Hạnh nói đùa, kiểu "tụi em đang rất đông vui náo nhiệt" để lấp l**m tình huống.


Tịch Dương bị chọc cười bật ra tiếng.


Trịnh Đào khó hiểu: "Đông vui cái gì cơ?"


Vu Dư Hạnh: "Không có gì, đi thôi, đi ăn cơm."


Có người thứ ba thì Trịnh Đào vẫn thấy rất bình thường, không nói những lời mập mờ kỳ lạ, cũng không trêu ghẹo Vu Dư Hạnh.


Thế nên bữa ăn này cũng chỉ là một bữa cơm rất bình thường, đàn em và đàn anh cùng trường đi ăn với nhau.


Ăn xong, họ cùng nhau quay về ký túc. Ký túc của Trịnh Đào ở phía dưới, đợi anh ta khuất bóng, ngón tay Vu Dư Hạnh liền chọc vào vai Tịch Dương.


Tịch Dương dừng lại.


Vu Dư Hạnh: "Cái này gọi là điểm huyệt, nếu cậu hết giận rồi, nó sẽ tự động được giải thôi."


Tịch Dương khoanh tay trước ngực, nghiêng đầu nhìn Vu Dư Hạnh, mỉm cười, rồi bước chân đi tiếp.


Vu Dư Hạnh cũng bước theo một bước: "Được rồi."


Tịch Dương: "Tôi rất nhỏ nhen sao?"


Vu Dư Hạnh: "Tôi thua rồi."


Tịch Dương: "Cậu còn biết là mình thua à."


Vu Dư Hạnh hỏi: "Hình phạt là gì?"


Tịch Dương: "Tạm để nợ đi."


Vu Dư Hạnh: "Được."


Đi được vài bước, Tịch Dương đột nhiên nói: "Quốc khánh Trịnh Đào cũng ở Lam Thành."


Vu Dư Hạnh: "Đúng."


Tịch Dương: "Cậu biết rồi."


Vu Dư Hạnh: "Tôi biết mà, sao vậy?"


Tịch Dương: "Thế cậu có biết anh ta......"


Vu Dư Hạnh: "Anh ấy làm sao?"


Tịch Dương: "Không có gì."


Vu Dư Hạnh: "Không nói à?"


Tịch Dương rõ ràng đổi đề tài: "Quốc khánh định làm gì?"


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Chưa biết, chưa có kế hoạch."


Tịch Dương: "Định đi chơi không?"


Vu Dư Hạnh: "Có thể."


Tịch Dương: "Đi một mình à?"


Vu Dư Hạnh: "Tất nhiên không rồi, đi một mình thì vui gì."


Lại đi thêm một đoạn, Tịch Dương: "Định đi với ai?"


Vu Dư Hạnh nghĩ nghĩ: "Xem ai rảnh thì đi thôi, sợ không gọi được ai ấy," rồi hỏi: "Sao vậy?"


Tịch Dương: "Không có gì."


Vu Dư Hạnh: "Cậu cũng chẳng ở Lam Thành, cứ hỏi mãi."


Ký túc của Tịch Dương cũng khá gần, nên chẳng bao lâu, lại tạm biệt.


Mà lần tạm biệt này, chính là bảy ngày.


Con đường đi lên này, người càng đi càng thưa, cảm giác giống như mỗi lần tan học ở mẫu giáo, Vu Dư Hạnh đều là đứa cuối cùng được đón về.


Nhất là buổi tối, khi không có Tiểu Nghệ, người đi cùng Vu Dư Hạnh chỉ có gió núi, cùng với vầng trăng treo trên ngọn cây.


Hôm nay, trăng giống như một quả bóng bầu dục,Vu Dư Hạnh ngẩng đầu nhìn vầng trăng cũng cô độc kia, rơi vào một sự trầm ngâm mơ hồ.


Có chút gượng gạo.


Thực ra vừa rồi cậu còn muốn lén hỏi Trịnh Đào, nhờ anh ta dùng "tuệ nhãn" xem thử, khả năng Tịch Dương cong là bao nhiêu.


Nghĩ lại thì, thật giống thần kinh.


Nhưng cậu đại khái cũng có thể tưởng tượng Trịnh Đào sẽ trả lời gì.


Tuy ngoài miệng hay đùa cợt, nhưng nếu Vu Dư Hạnh thật sự hỏi, Trịnh Đào chắc chắn sẽ khuyên cậu nên suy nghĩ kỹ càng.


Bởi anh ta lần trước từng chịu thiệt, chính là vì "bẻ cong" trai thẳng mà ra.


Haha.


Làm như to tát lắm vậy.


Ngày đầu tiên của nghỉ lễ Quốc khánh, Vu Dư Hạnh gần như ở suốt trong thư viện.


Lâm Khải Sâm và Lưu Trạch là người bản địa, đã về nhà, cho nên kỳ nghỉ này, ký túc xá trống trải chỉ còn một mình Vu Dư Hạnh.


Tối đó, mẹ cậu gọi điện, nói đã gửi tiền cho, bảo cậu Quốc khánh nhớ đi chơi với bạn nhiều hơn.


Vu Dư Hạnh tất nhiên vui vẻ cảm ơn mẹ.


Đêm hôm đó,Vu Dư Hạnh mơ một giấc mơ.



Mơ thấy ba mẹ, cũng mơ thấy Tịch Dương. Không phải giấc mơ đẹp, lúc mơ kết thúc, Vu Dư Hạnh cũng choàng tỉnh lại.


Tim đập thình thịch, rất khó chịu, cậu nằm trên giường thật lâu, mới tách được thực tại với mơ mộng.


Cầm điện thoại đã là ba giờ sáng, cậu mở vài app để giết thời gian, chơi được mấy phút liền bỏ xuống.


Nhưng chẳng bao lâu, cậu lại cầm lên, mở WeChat có tên Tịch Dương.


Không làm gì, chỉ "chạm nhẹ" một cái.


"Chạm nhẹ" thì không có thông báo,Vu Dư Hạnh chạm xong liền đặt xuống, chuẩn bị ngủ.


Không ngờ điện thoại sáng lên.


Tịch Dương gửi tới một tin nhắn.


Tịch Dương: [Chưa ngủ?]


Vu Dư Hạnh gõ chữ lạch cạch: [Ừ.]


Rồi lại nhắn: [Mơ ác mộng rồi.]


Gần như ngay lập tức, một cuộc gọi thoại hiện ra.


May mà điện thoại của Vu Dư Hạnh để im lặng, không thì chắc cậu sợ chết khiếp.


"Hả?"


Vu Dư Hạnh bắt máy.


Tịch Dương: "Mơ thấy gì?"


Trái tim vốn đang nặng nề của Vu Dư Hạnh, bỗng chốc đập mạnh thêm một nhịp.


Cậu không biết rằng, giọng của Tịch Dương vào ban đêm, lại có sức công kích lớn đến thế.


Vu Dư Hạnh: "Mơ thấy mẹ tôi biến thành quái vật, nuốt chửng tôi."


Tịch Dương cười: "Đáng sợ thế cơ à."


Vu Dư Hạnh: "Siêu đáng sợ."


Tịch Dương: "Không sao rồi, chỉ là mơ thôi."


Vu Dư Hạnh khẽ đáp: "Còn cậu sao chưa ngủ?"


Tịch Dương: "Đang xem bóng."


Vu Dư Hạnh: "Nghỉ lễ mà lại buông thả vậy à."


Bên kia vang lên một tiếng vươn vai, Vu Dư Hạnh dường như có thể tưởng tượng ra dáng vẻ của hắn.


Có lẽ là trên sofa phòng khách, cũng có thể là trên giường.


"Ngủ sớm đi," Vu Dư Hạnh nói: "Đã ba giờ rồi."


Tịch Dương: "Sắp xong rồi, xong trận đấu sẽ ngủ."


Vu Dư Hạnh: "Ừ."


Tịch Dương không cúp máy.


Vu Dư Hạnh cũng không.


Nhưng bầu không khí thế này, đáng lẽ nên cúp máy.


"Tiểu Minh." Vu Dư Hạnh đột nhiên gọi ra cái tên này.


Cậu chỉ gọi một cái tên, sau đó nghe bên kia tiếng động nền nhỏ lại.


Tịch Dương: "Tiểu Minh sao thế?"


Vu Dư Hạnh: "Nghỉ lễ mọi người về hết, Tiểu Minh ở một mình trong ký túc, hơi khó ngủ."(*)


(*) Đoạn này editor cũng không chắc lắm nhưng đại ý có thể hiểu cái tên Tiểu Minh này thực chất là cách Vu Dự Hạnh nói về bản thân một cách vòng vo, tránh trực tiếp thừa nhận.


Tịch Dương cười: "Là Tiểu Minh hay Tiểu Vu?"


Vu Dư Hạnh: "Tiểu Vu."


Tịch Dương: "Thế thì làm sao bây giờ?"


Vu Dư Hạnh: "Tiểu Vu nghe nói, có một người có giọng đặc biệt hợp để ru ngủ."


Tịch Dương "à" một tiếng dài: "Ai vậy?"


Vu Dư Hạnh: "Người đó tên là Tiểu Tịch, Tiểu Vu phải nghĩ cách để Tiểu Tịch dùng giọng của mình ru ngủ."


Tịch Dương: "Tiểu Vu nghĩ ra cách gì rồi?"


Vu Dư Hạnh: "Vậy nên, Tiểu Vu vừa nhớ ra, trước kia từng có lần đánh cược với Tiểu Tịch, mà Tiểu Vu thắng."


Giọng Tịch Dương rõ ràng cao hẳn lên: "Ai thắng cơ?"


"Tiểu Vu thắng," Vu Dư Hạnh không cho Tịch Dương chen vào, nhanh chóng nói hết: "Lúc đó Tiểu Vu chưa nghĩ ra muốn làm gì, bây giờ thì nghĩ ra rồi, cậu ấy muốn Tiểu Tịch kể một câu chuyện trước khi ngủ."


Tịch Dương im lặng một lát, mang theo ý cười: "Vu Dư Hạnh."


Vu Dư Hạnh: "Ừ?"


Tịch Dương: "Cậu đang ăn vạ đấy à?"


Vu Dư Hạnh còn chưa kịp nghĩ ra nên biện hộ thế nào cho sự "ăn vạ" này, Tịch Dương lại mở miệng.


Tịch Dương: "Muốn nghe gì?"


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 25: Ồ, Có ai đó giận rồi à?
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...