Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Chương 19: Phu xướng phụ tuỳ, thông cảm đi
"Có con rồi à. Hai người, nhanh thật đấy," Ngô Huy vui vẻ vỗ tay, còn hùa theo chọc ghẹo: "Chúc mừng chúc mừng nhé."
Đã thế thì thôi.
Vu Dư Hạnh rút mấy tờ giấy lau nước trên người, trước tiên liếc nhìn Tịch Dương một cái, sau đó mỉm cười cúi đầu: "Sao lại nói ra rồi chứ."
"Ha ha ha ha."
"A a a a."
Cả bầu không khí cười ầm lên.
Chỉ có Từ Kiệt là sụp đổ.
"Không chơi lại được mấy người, không chơi lại được mấy người." Từ Kiệt uống một ngụm nước để bình tĩnh lại.
Tiểu Nghệ: "Cậu diễn giỏi thật đó Vu Dư Hạnh, sao trước giờ tôi không phát hiện cậu biết diễn đến vậy, cái dáng vẻ đáng thương này cậu học ai thế?"
Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương dạy."
Tịch Dương bịa bừa tới cùng: "Tôi dạy đấy, cậu có ý kiến gì không?"
Tiểu Nghệ: "Không không, dạy hay, dạy hay lắm."
Một lúc sau, Tiểu Nghệ lại nói: "Hỏng rồi Vu Dư Hạnh, học hư rồi."
Ngô Huy: "Trong số người tôi quen, Tịch Dương là giỏi lừa người nhất, giờ lại thêm một Vu Dư Hạnh."
Bạn cùng phòng: "Giờ hai cậu cộng lại cũng phải tám trăm cái mưu mẹo."
Tiểu Nghệ: "Sao chỉ tám trăm, mỗi người tám trăm ấy chứ. Cậu ấy còn bảo với tôi của hồi môn là mẹ cậu ấy chuẩn bị, cậu ấy cũng không biết bên trong có gì. Vậy mà tôi lại không nghi ngờ. Sao tôi có thể không nghi ngờ được cơ chứ?"
Trong lúc trò chuyện, thực đơn bên chỗ bạn cùng phòng Tịch Dương được chuyền sang.
Ngô Huy đưa tay nhận lấy, nhìn thấy gì đó liền cười phá lên: "Ôi chao, quán này có lòng già (đại tràng) kìa."
Nói xong, cậu ta còn cười nhìn về phía Tịch Dương.
Ánh mắt Tịch Dương cảnh cáo.
Người ngoài bắt đầu ngửi ra mùi.
Tiểu Nghệ: "Lòng già gì thế? Tịch Dương với lòng già có quan hệ gì à?"
Ngô Huy cố tình che miệng: "Nói ra rồi tôi còn sống mà bước ra khỏi quán này được không?"
Tịch Dương: "Cậu thử xem."
Ngô Huy: "Ư ư ư."
Vu Dư Hạnh cũng rất tò mò: "Cậu với lòng già có quan hệ gì vậy?"
Tịch Dương bất đắc dĩ cười, rồi mới nói: "Nhìn tên tôi đi." (*)
(*) Tên Tịch Dương là , lòng già (đại tràng) là
Ngô Huy cười lớn: "Cái này là cậu tự nói đấy nhé."
Tịch Dương: "Cút."
Ngô Huy càng cười to hơn: "Sao Vu Dư Hạnh hỏi thì cậu lại nói thế?"
Tịch Dương: "Cậu dám nói thêm một câu nữa xem."
Ngô Huy lại bịt chặt miệng.
"Ồ ồ ồ! Tôi hiểu rồi!" Từ Kiệt là người đầu tiên bật cười: "Là vì chữ 'Dương ()' của cậu nhìn giống chữ 'Tràng ()' à?"
Tịch Dương không muốn nói nữa.
Bạn cùng phòng Tịch Dương cũng cười: "Ha ha ha, đúng thật."
Ngô Huy bổ sung: "Là hồi cấp hai, ngay ngày nhập học, Tịch Dương viết tên mình vào vở, chữ cậu ta viết nguệch ngoạc kinh khủng, thầy giáo liền hỏi: em tên Tịch Tràng à?"
"Tịch Tràng," Từ Kiệt cười nghiêng ngả: "Sao buồn cười thế chứ."
Ngô Huy: "Từ đó về sau, cậu ta viết tên từng nét từng nét."
Tịch Dương: "Nói đủ chưa?"
Ngô Huy lùi về sau một chút: "Xong rồi, tối nay tôi phải mở mắt mà ngủ mất thôi."
Tịch Dương: "Không cần đợi tới tối đâu."
Từ Kiệt: "Cậu không cho người ta gọi cậu là Đại Tràng à?"
Tịch Dương: "Cậu có muốn bị gọi là Đại Tràng không?"
Từ Kiệt: "Không muốn ha ha ha."
Tịch Dương: "......"
Bầu không khí vì vụ "lòng già" bất ngờ mà náo nhiệt hẳn lên.
Tịch Dương quay sang nắm lấy áo Vu Dư Hạnh: "Bọn họ bắt nạt tôi."
Vu Dư Hạnh vốn cũng đang cười, bị Tịch Dương than vãn vậy liền mím môi lại.
Ngô Huy: "Nhanh chui vào lòng vợ mà khóc đi."
Tịch Dương làm bộ định ngả sang phía Vu Dư Hạnh.
Vu Dư Hạnh vỗ vai Tịch Dương: "Không sao," cậu chỉ tay một vòng: "Các cậu không được nói nữa."
Cậu lại vỗ thêm cái nữa lên vai Tịch Dương: "Rồi, không sao đâu."
Ngô Huy dĩ nhiên không gọi lòng già, chuyện này cũng dừng lại ở đó.
Gọi món xong, cả nhóm kéo nhau đi lấy gia vị.
Lúc này quán lẩu cũng đã náo nhiệt hơn, nhân viên phục vụ, khách ra khách vào.
"Thật ra tôi cũng khá thích ăn lòng già đấy." Trên đường, Vu Dư Hạnh nói.
Tịch Dương lập tức diễn một màn tuyệt vọng và ấm ức cho cậu xem.
"Ha ha ha." Vu Dư Hạnh bật cười.
Sao trông có vẻ dễ bắt nạt thế nhỉ.
"Nhường đường nhường đường."
Phục vụ từ phía sau bưng nồi lẩu đi tới, Tịch Dương kéo Vu Dư Hạnh lại gần bên: "Cẩn thận."
Vu Dư Hạnh nép sang một chút.
Chờ phục vụ đi qua, hai người mới tiếp tục bước tới.
"Đông người quá." Vu Dư Hạnh nói.
Tịch Dương: "Hôm nay cuối tuần mà."
Trong lúc nói chuyện, có một đứa bé bất ngờ chạy ngang qua, Tịch Dương lại kéo Vu Dư Hạnh một cái.
Đến quầy nước chấm, Vu Dư Hạnh đứng chờ một lát ở bên cạnh, ánh mắt dừng trên cái bát ghi "giấm chua", nhưng tâm trí lại để tận đâu.
Cái khoảnh khắc vừa rồi, khi Tịch Dương kéo cậu về phía mình, cảm giác ấy như vẫn còn.
Hai lần.
Tử Đồng từng viết một đoạn văn: "Một cái chạm rất khẽ, lại giống như hiệu ứng cánh bướm trên cơ thể, tạo ra những rung động mãnh liệt."
Vu Dư Hạnh nghĩ, có phải chính là cảm giác vừa rồi không.
Không chỉ là vừa rồi, mà còn là rất nhiều khoảnh khắc tình cờ trong những lần họ ở bên nhau gần đây.
Chắc là vậy.
Bởi vì có rồi thì lại muốn có thêm nữa.
"Đứng ngẩn ra đó làm gì thế?" Tiểu Nghệ ở phía trước quay lại hỏi.
Vu Dư Hạnh "ờ" một tiếng, lấy một cái bát trống trên giá, bịa bừa một câu: "Không có loại giấm tôi muốn."
Tiểu Nghệ: "Giấm đen không được à?"
Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Giấm đen có mùi lạ."
Tiểu Nghệ: "Thế thì làm sao giờ?"
Vu Dư Hạnh: "Dùng giấm trắng tạm vậy."
Lúc này, rung động ấy vẫn còn ngay phía sau lưng Vu Dư Hạnh. Chờ cậu pha xong, cậu liền dịch sang bên, nhường chỗ cho Tịch Dương.
Cậu thấy Tịch Dương cũng lấy một cái bát trống từ giá xuống, rồi trực tiếp cầm lấy bát gia vị mà Vu Dư Hạnh vừa pha xong.
Vu Dư Hạnh: "Hả?"
Tịch Dương đưa cái bát trống cho Vu Dư Hạnh: "Pha cho tôi một phần giống của cậu đi."
Vu Dư Hạnh cười: "Thế cũng được."
"Cậu thích ăn loại giấm nào?" Tịch Dương hỏi.
Vu Dư Hạnh: "Loại giấm ở Hạc Thành, nhà tôi lúc nào cũng có."
Nói rồi, Vu Dư Hạnh đưa bát gia vị đã pha xong cho Tịch Dương.
Nhưng Tịch Dương không nhận, mà giơ cái bát trên tay mình lên: "Chẳng phải giống nhau sao?"
Vu Dư Hạnh: "Ồ."
Tịch Dương: "Đồ ngốc."
Vu Dư Hạnh: "Cậu mới là đồ ngốc."
Rồi Vu Dư Hạnh cũng đưa cho Tịch Dương một cái bát trống: "Cậu cũng pha cho tôi một phần theo khẩu vị cậu hay ăn đi."
Thế là cả hai mỗi người ôm hai cái bát rời khỏi quầy gia vị.
Ban nãy nói về diễn xuất của Vu Dư Hạnh, giờ lại nói về ngoại hình.
"Cũng không hẳn giống con gái, nhưng môi đỏ răng trắng, thực sự rất đẹp." Từ Kiệt khen.
Ngô Huy thêm lời: "Cô vợ xinh đẹp bỏ trốn theo người khác rồi."
Từ Kiệt đấm ngực: "Tức quá đi."
Cậu ta lại hỏi: "Này, chẳng phải hồi cấp ba Vu Dư Hạnh cũng đóng cái gì đó sao?"
Ngô Huy: "Một mỹ nam phong cách cổ trang."
Từ Kiệt "ồ" lên: "Chính là cái nhân vật đàn anh gọi là tiểu tiên nam đó hả, có ảnh không, cho tôi xem nào."
Ngô Huy: "Tịch Dương có."
Tịch Dương có?
Vu Dư Hạnh ngạc nhiên nhìn Tịch Dương.
Ngay cả cậu còn không có.
Trước bao ánh mắt, Tịch Dương quả thật lấy điện thoại ra.
Vu Dư Hạnh nói năng lắp bắp: "Cậu, cậu có ảnh của tôi?"
Tịch Dương: "Ừm."
Hắn lướt rất nhanh, lập tức tìm thấy.
Nhưng trước khi đưa điện thoại cho người khác, Tịch Dương dặn một câu: "Chỉ được xem tấm này, đừng lướt linh tinh."
"Biết rồi biết rồi."
Từ Kiệt đứng lên nhận lấy trước: "Đúng là tiểu tiên nam mà." Cậu ta cảm thán.
Sau đó tấm ảnh ấy truyền một vòng quanh bàn tròn, cuối cùng mới đến tay Vu Dư Hạnh.
Là một tấm ảnh mà ngay cả cậu cũng chưa từng thấy. Chụp từ hàng ghế khán giả, cảnh cậu chân trần đứng trên tảng đá, khom người nói chuyện với hoa sen.
Hoa sen ấy là nguyên thân thuở nhỏ của nữ chính trong kịch. Phân cảnh của Vu Dư Hạnh cũng không nhiều, chỉ thoáng chốc, mà việc cậu chân trần là do tổ đạo cụ quên chuẩn bị giày.
Nhưng tất cả lại vừa khéo: dưới chân là làn khói khô, bầu không khí mờ ảo, ánh đèn dịu dàng, máy ảnh cũng tốt.
"Ảnh này ai chụp vậy?" Vu Dư Hạnh cũng thấy đẹp: "Gửi cho tôi đi."
Tịch Dương không trả lời ai chụp, chỉ gửi thẳng ảnh cho Vu Dư Hạnh.
Bên kia, Từ Kiệt: "Tôi cũng muốn, gửi cho tôi với."
Tịch Dương cất điện thoại: "Không cho."
Từ Kiệt liền hỏi Vu Dư Hạnh: "Tôi cũng muốn, gửi cho tôi đi."
Tịch Dương: "Cậu ấy không cho đâu."
Từ Kiệt: "Quá đáng nha, Tịch Tràng."
Tịch Dương mặc kệ, Vu Dư Hạnh cũng không lên tiếng.
Từ Kiệt tức tối: "Bọn họ sao lại thế chứ."
Ngô Huy vỗ vai Từ Kiệt: "Phu xướng phụ tùy, thông cảm đi."
Một lát sau, Từ Kiệt lại nói: "Vu Dư Hạnh đẹp thế, hồi đó chẳng phải làm chấn động cả trường à?"
Vu Dư Hạnh: "Cả trường nổ tung luôn."
Từ Kiệt: "Hahaha, đúng là cậu biết 'nổ' thật."
Chấn động cả trường thì Vu Dư Hạnh không biết, nhưng lúc đó bên tai cậu quả thực có những lời khó nghe.
Chỉ bởi vì cậu đẹp, bởi vì cậu trắng.
Đặc biệt có một người trường khác, Vu Dư Hạnh còn nhớ tên, Trần Tăng, đã nói rất nhiều lời khó nghe, bẩn thỉu.
Sau đó một thời gian, Vu Dư Hạnh nghe nói Trần Tăng bị người ta đánh. Khi ấy suy nghĩ đầu tiên của cậu là: Đáng đời.
Thôi, chẳng có gì hay để nhớ lại.
Vu Dư Hạnh ngẩng đầu, thả một lát thịt bò vào nồi lẩu.
Mọi người dần nói sang chuyện khác, nào là thời sự, dân sinh, còn khen bánh xíu mại hôm nay ngon thật.
"Có chút khát," bạn cùng phòng của Tịch Dương đột nhiên nói: "Có phải chưa gọi đồ uống không?"
Ngô Huy cầm lấy menu gần đó: "Chưa gọi, uống gì đây."
Bạn cùng phòng: "Gì cũng được."
Ngô Huy lướt mắt: "Có uống rượu không? Quản lý ở đây gợi ý rượu hoa quả."
Bạn cùng phòng: "Được thôi."
Ngô Huy: "Một chai 300ml, mỗi người một chai nhé. Mọi người thích vị gì, nho, bạch đào, hay vải?"
Vu Dư Hạnh hỏi: "Có vị dâu không?"
Ngô Huy bật cười: "Đúng là có thật," rồi hỏi Tịch Dương: "Làm sao giờ, Vu Dư Hạnh muốn gọi vị dâu."
Vu Dư Hạnh tò mò: "Vị dâu thì sao?"
Ngô Huy: "Tịch Dương đặc biệt ghét vị dâu, còn cấm bọn tôi đụng đến, bảo mùi đó bay ra rất hôi."
Vu Dư Hạnh quay sang nhìn Tịch Dương.
Nếu cậu nhớ không nhầm.
Trong túi cậu bây giờ còn viên kẹo Tịch Dương cho.
Hình như, có vẻ, chính là vị dâu?
Vu Dư Hạnh: "Hả?"
Ngô Huy còn bổ sung: "Có lần tôi ăn một viên kẹo vị dâu, cậu ta cả ngày không thèm nói chuyện với tôi."
Hả?
Tịch Dương: "Cậu ấy muốn uống thì gọi, lắm lời quá."
Mọi người lần lượt gọi vị mình thích, dĩ nhiên Vu Dư Hạnh không gọi dâu nữa, mà gọi bạch đào.
Đợi rượu mang lên, Ngô Huy nhìn độ cồn ghi trên nhãn: "8%, chắc mọi người đều ổn chứ?" Rồi gọi tên: "Vu Dư Hạnh, tửu lượng của cậu thế nào?"
Vu Dư Hạnh vốn là kiểu ngàn chén không say.
Nhưng câu sau của Ngô Huy là: "Không ổn thì, uống say để chồng đưa cậu về."
Vu Dư Hạnh nói: "Tửu lượng tôi kém lắm."
Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Story
Chương 19: Phu xướng phụ tuỳ, thông cảm đi
10.0/10 từ 15 lượt.
