Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 13: Ở cạnh cậu ấy thật sự rất vui


Dĩ nhiên Tịch Dương không thể làm gì được với Vu Dư Hạnh, bởi vì cậu đã chuồn mất rồi.


Nhân lúc Tịch Dương không chú ý, cậu đã vội vàng lẻn đi.


Hoàng hôn buông xuống, người trên bãi biển càng lúc càng thưa. Ngôi sao mà vừa nãy Vu Dư Hạnh nhắc đến, giờ đã treo lơ lửng trên bầu trời.


Nó rất sáng, cũng rất to, trong bầu trời đêm rộng lớn, chỉ có một mình nó, trông có vẻ thật cô độc.


Vu Dư Hạnh rất thích trời đầy sao, đặc biệt là cảnh sao phủ kín cả bầu trời.


Không chỉ vì đẹp, không chỉ vì hiếm, mà còn vì cậu thích sự tưởng tượng vô hạn, và cả viễn cảnh xa xăm chưa biết.


Tên gọi ở nhà của Vu Dư Hạnh chính là "Tinh Tinh" — Vu Tinh Tinh.


Cậu rất thích cái tên này, chỉ là sau khi lớn lên, rất ít người gọi như thế nữa.


Khi quay về, đàn anh chỉ gọi một chiếc xe, lớn hơn buổi sáng một chút, định trước tiên đưa một vài người về trường Công nghiệp, rồi mới quay về trường của mình.


Hàng ngũ trước khi lên xe hơi lộn xộn, Tiểu Nghệ không ở bên cạnh Vu Dư Hạnh, Tịch Dương cũng không.


Nhưng vừa cầm chắc túi, Vu Dư Hạnh liền nhìn thấy Tiểu Nghệ đang chờ cậu ở cửa xe.


Vu Dư Hạnh không tự chủ được cắn môi, trong đầu chỉ nghĩ làm sao để sắp xếp cho tên này ngồi cạnh Đình Đình.


Nhưng khi bước đến cửa xe, gặp ngay Tiểu Nghệ, cậu vẫn chưa nghĩ ra cách nào ổn thỏa.


Tịch Dương thì đã lên xe rồi, bên cạnh còn có Ngô Huy ngồi.


Ok, cũng được.


"Có chút buồn ngủ." Tiểu Nghệ đi phía trước Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh khẽ đáp: "Tôi cũng vậy."


Chỗ ngồi của Tịch Dương ở gần phía trước, lúc này không biết Ngô Huy đang nói gì với hắn, Ngô Huy cười đến nỗi mắt híp cả lại.


Rất nhanh, Tiểu Nghệ bước ngang qua chỗ Ngô Huy.


Ngay sau đó, Vu Dư Hạnh cũng chuẩn bị đi qua.


Đúng lúc cậu bước ngang, Ngô Huy bỗng đứng dậy, chen vào khoảng trống giữa Tiểu Nghệ và Vu Dư Hạnh.


Ngay giây sau, cổ tay của Vu Dư Hạnh bị nắm lấy.


Vu Dư Hạnh hít mạnh một hơi, cùng lúc đó, cậu bị Tịch Dương kéo vào trong ghế ngồi.


Mọi thứ diễn ra rất nhanh, thậm chí không gây tiếng động nào.


Vu Dư Hạnh nghi hoặc nhìn Tịch Dương, Tịch Dương nói: "Đình Đình ở phía sau."


Vu Dư Hạnh ngẫm một hồi, mới buông một câu: "Cậu có thể nói trước cho tôi biết mà."


Tịch Dương cười: "Thế này không phải thú vị hơn sao?"


Vu Dư Hạnh cũng bật cười: "Được thôi." Thực sự cũng khá thú vị.


Còn có một chút k*ch th*ch.


Cũng có chút rung động.


Khi Tiểu Nghệ đi đến giữa xe, mới phát hiện Vu Dư Hạnh biến mất.


Ánh mắt hai người chạm nhau trong không khí, Vu Dư Hạnh đánh mắt về phía Đình Đình.


Đình Đình vốn có bạn đi cùng, nhưng lúc này lại ngồi một mình.


Chẳng ai là kẻ ngốc cả, đúng không?


"Nếu hôn sự này thành thật," Vu Dư Hạnh nói, "Tiểu Nghệ cũng phải cảm ơn cậu."


Tịch Dương: "Khi nào mời khách thì nhớ gọi tôi."


Vu Dư Hạnh cười: "Cậu cũng chẳng biết ngại gì cả."


"Ngày hôm nay chắc mọi người đều rất vui nhỉ." Đàn anh cầm chiếc loa lớn đứng giữa xe nói.


Mọi người rất phối hợp, đồng thanh đáp: "Vui ạ."


Đàn anh: "Lên đại học là một cuộc sống mới, những chuyện tốt xấu trước kia đều chỉ còn là kỷ niệm, đừng để quá khứ trói buộc, hãy nhìn về phía trước!"



Mọi người: "Được ạ!"


Những lời đàn anh nói là để khuyên nhủ một số người, buổi chiều đã có tiết tâm sự, một số người vì chuyện gia đình, hoặc tình cảm mà có chút buồn bã.


Đàn anh: "Mọi người hãy mạnh dạn hơn, giờ chúng ta cũng đã đến tuổi có thể yêu đương rồi, lần này về không biết bao giờ mới gặp lại, nên có chuyện gì thì... mọi người hiểu rồi đó."


Nói xong lại bổ sung một câu: "Chủ yếu là nói thằng bạn anh đây."


Người bạn kia: "Ông cút đi."


"Ha ha ha ha ha."


......


Điều hòa trong xe xua bớt cái nóng. Trước đó, Vu Dư Hạnh và Tịch Dương đã đổi chỗ, lúc này cậu tựa vào, thoải mái nhìn ra ngoài cửa sổ.


Ngắm gió, ngắm cây, ngắm xe, ngắm bầu trời lại có thêm một ngôi sao.


Trong xe chẳng mấy chốc trở nên yên ắng.


Giống như mọi chuyến xe du lịch khác, bất kể ở đâu hay lúc nào, trong bầu không khí yên tĩnh, luôn có rất nhiều người ngủ.


Đèn trong xe tắt, bên trong còn tối hơn cả bên ngoài.


Ngẩn ngơ một lát, Vu Dư Hạnh quay đầu lại. Đúng lúc đó, trong tầm mắt cậu cảm giác Tịch Dương đang nhìn mình.


Nhưng khi cậu nhìn sang, Tịch Dương đã né ánh mắt đi.


Vu Dư Hạnh thu lại tầm nhìn, nghĩ bụng: dù sao Tịch Dương cũng chưa ngủ, vậy thì nói chuyện chút vậy.


"Cậu biết chụp ảnh không?" Vu Dư Hạnh hỏi.


Tịch Dương nghĩ một lúc: "Biết, cũng không hẳn là biết."


Vu Dư Hạnh khẽ ừ, lấy điện thoại từ túi ra: "Chụp giúp tôi một tấm nhé."


Tịch Dương nhận lấy, trông còn khá tự tin.


Vu Dư Hạnh tựa người vào cửa sổ xe, nghiêng đầu, mỉm cười trước ống kính.


Tịch Dương bấm rất nhanh, đại khái chỉ trong thời gian chớp mắt, hắn đã nói: "Xong rồi."


"Nhanh vậy," Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Để tôi xem."


Tịch Dương còn tỏ ra tự tin hơn: "Rất đẹp."


Vu Dư Hạnh nhận lại, rồi: "......"


Vu Dư Hạnh: "Cậu gọi cái này là đẹp sao?"


Sự nghi hoặc của Tịch Dương không phải giả vờ: "Chỗ nào mà xấu chứ?"


Vu Dư Hạnh liền hỏi ngược: "Vậy có chỗ nào đẹp?"


Tịch Dương: "Cậu, không đẹp à?"


Vu Dư Hạnh lập tức nghẹn họng.


Một cú bất ngờ trở tay không kịp.


"Cậu chụp rất xấu, cậu xem chỗ này này," Vu Dư Hạnh phóng to ảnh cho Tịch Dương xem: "Mặt tôi bị lệch sang một bên, cậu không thấy biến dạng sao?"


Tịch Dương suy nghĩ một hồi: "Hình như đúng."


Vu Dư Hạnh: "Còn chỗ này nữa, cậu không thấy mắt tôi chưa mở hết sao?"


Tịch Dương ra vẻ đã hiểu: "Vậy chụp lại."


Năm giây sau.


Vu Dư Hạnh: "......"


Cậu cất điện thoại đi: "Thôi bỏ đi."


Tịch Dương đẩy gọng kính, không nói thêm gì, nhìn thẳng về phía trước.


"Ha ha ha."


Ngô Huy ở hàng ghế sau đứng bật dậy: "Cậu cũng có lúc thất bại như vậy à Tịch Dương."


Khuôn mặt Ngô Huy lúc này đầy vẻ trêu chọc.



Ngô Huy: "Tôi......"


Tịch Dương: "Im miệng."


Ngô Huy: "Cậu......"


Tịch Dương: "Ngồi xuống."


Ngô Huy bụm miệng cười, rồi ngồi xuống.


Tiếp đó lại là một khoảng lặng dài.


Vu Dư Hạnh cũng ngủ một lát, tỉnh lại thì đã vào thành phố, tính ra cũng sắp đến trường Công nghệ rồi.


Tịch Dương đang nghe nhạc.


Vu Dư Hạnh lấy điện thoại ra, đang nghĩ nên mở phần mềm nào giết thời gian, thì nghe phía sau có người gọi tên mình.


Giọng rất nhỏ, nhưng Vu Dư Hạnh biết là ai, nên cậu giả vờ như không nghe thấy.


Gọi ba tiếng rồi im bặt, Vu Dư Hạnh tưởng cô bỏ cuộc, không ngờ quay đầu lại, cô lại gọi: "Tịch Dương."


Rõ ràng Tịch Dương đang nghe nhạc, mà tai lại thính như vậy.


"Có chuyện gì thế?" Tịch Dương quay qua.


Cô gái kia nói: "Cậu giúp tôi gọi Vu Dư Hạnh với."


Tịch Dương: "Cậu ấy đang ngủ."


Cô gái: "Đâu có, cậu ấy đang chơi điện thoại mà, màn hình sáng kìa."


Vu Dư Hạnh: "......"


Vu Dư Hạnh đành phải ló ra: "Có chuyện gì thế?"


Cô gái này tên Tân Tân, là sinh viên trường Công nghệ, buổi chiều lúc đánh bài, họ đã có ba ván chung một đội.


"Tôi có thể add WeChat của cậu không?"


Tân Tân lại nói: "Cậu để cài đặt không cho thêm bạn từ nhóm rồi."


Vu Dư Hạnh đưa điện thoại qua.


Tân Tân: "Cảm ơn."


Vu Dư Hạnh: "Không có gì."


Tất cả đều diễn ra ngay trước mặt Tịch Dương.


Sau khi Tân Tân thêm bạn xong, Ngô Huy ngồi phía sau lại đứng dậy: "Để tôi cũng add cậu một cái đi, Vu Dư Hạnh."


Vu Dư Hạnh chưa kịp cất mã QR, liền giơ lên luôn.


Ngồi cạnh Ngô Huy là Từ Kiệt cũng ngồi thẳng dậy: "Thế thì tôi cũng add nhé?"


Vu Dư Hạnh: "Được thôi."


Không bao lâu, xe đã tới trường Công nghệ, những bạn học xuống xe chào tạm biệt họ.


Xe lại khởi động, điện thoại Vu Dư Hạnh rung lên.


Là tin nhắn của Tiểu Nghệ.


Tiểu Nghệ: [Vai tôi thấy mỏi quá.]


Vu Dư Hạnh: [Sao vậy?]


Tiểu Nghệ: [Đình Đình đang tựa vào vai tôi ngủ, tôi không dám cử động.]


Vu Dư Hạnh: [Đúng là... nỗi khổ ngọt ngào.]


Tiểu Nghệ: [Xe có thể đừng dừng không.]


Tiểu Nghệ: [Cứ chạy mãi thế này đi.]


Vu Dư Hạnh mỉm cười.


Cậu cũng muốn được như thế.


"Cậu nói chuyện gì thế?"



Vu Dư Hạnh đáp: "Không có gì, Tiểu Nghệ bảo vai cậu ấy mỏi."


Tịch Dương: "Tiểu Nghệ?"


Vu Dư Hạnh hạ giọng: "Đình Đình đang dựa vào vai cậu ấy ngủ."


Từ Đại học Công nghệ đến Đại học Lam Thành chỉ mười lăm phút, nên rất nhanh, họ đã về đến trường.


Trên trời nhiều thêm vài ngôi sao, còn có một chiếc máy bay bay qua, đèn nhấp nháy lấp lánh.


Xe dừng ngay cổng trường, họ xuống xe rồi chuyển sang xe buýt nội bộ, sau đó ai nấy về ký túc xá.


Khi lên cầu thang, Tiểu Nghệ rõ ràng phấn khích, vừa cúi đầu vừa lách tách gõ chữ cười, trông hạnh phúc lắm.


Vu Dư Hạnh nắm chặt quai ba lô, nói thật là cậu có chút ghen tị.


Thế thì trêu chọc Lương Thừa Hạo chút vậy.


Hehe.


Tin nhắn đầu tiên cậu gửi: [Tuần trăng mật về rồi đây.]


Lương Thừa Hạo: [=_=]


Lương Thừa Hạo: [Vui không?]


Vu Dư Hạnh: [Cũng vui lắm.]


Vu Dư Hạnh: [Ban đầu vì bạn cùng phòng tôi không đi, nên Tịch Dương đặc biệt chăm sóc tôi.]


Vu Dư Hạnh: [Về sau bạn cùng phòng tôi đến thì cậu ấy cũng vẫn quan tâm tôi.]


Lương Thừa Hạo: [Tôi đâu có hỏi về cậu ta.]


Vu Dư Hạnh: [Tôi cứ muốn nói cơ.]


Lương Thừa Hạo: gào thét.jpg


Vu Dư Hạnh: [Tịch Dương, đúng là không tệ, nhưng mà...]


Vu Dư Hạnh: [Hahaha.]


Lương Thừa Hạo: [Ồ, cảm khái dữ ha.]


Lương Thừa Hạo: [Sao vậy?]


Vu Dư Hạnh: [Thật ra bọn tôi không thân.]


Vu Dư Hạnh: [Phải nói là vốn chẳng quen thân gì.]


Vu Dư Hạnh: [Nhưng hôm nay, cậu ấy đối xử với tôi chẳng hề có khoảng cách, cứ như thân quen từ lâu vậy.]


Lương Thừa Hạo: [Kiểu 'Hải vương'(*) thôi mà, hiểu rồi.]


(*) Hải vương là tiếng lóng chỉ người rất giỏi bắt chuyện, quen biết rộng, kiểu đào hoa.


Vu Dư Hạnh bật cười khẽ một tiếng.


Vu Dư Hạnh: [Là miêu tả như thế à?]


Lương Thừa Hạo: [Không đúng sao?]


Vu Dư Hạnh không phủ nhận.


Tất nhiên cũng không thừa nhận.


Lương Thừa Hạo: [Đối xử tốt với cậu như thế, cũng có thể đối xử tốt với người khác thôi.]


Vu Dư Hạnh vẫn không phủ nhận.


Nhưng lại có chút muốn gật đầu thừa nhận.


Dù vậy cậu vẫn đáp: [Haiz, thật sự đẹp trai quá.]


Vu Dư Hạnh: [Trước đây chỉ mê gương mặt đẹp trai thôi, giờ ngay cả tính cách cũng mê luôn rồi.]


Vu Dư Hạnh: [Cậu ấy thú vị thật.]


Vu Dư Hạnh: [Ở cạnh cậu ấy thật sự rất vui.]


Vu Dư Hạnh: [Hu hu hu, hôm nay sao trôi qua nhanh thế chứ.]



Vu Dư Hạnh: [Biết rồi, biết rồi.]


Vu Dư Hạnh: [Dù sao cũng chẳng có mấy cơ hội gặp gỡ, trừ khi đàn anh lại tổ chức buổi gặp đồng hương lần nữa.]


Lương Thừa Hạo: [Cậu nói thế làm tôi muốn an ủi cậu quá.]


Vu Dư Hạnh: [Nhưng tôi đang vui mà.]


Vu Dư Hạnh: [Cậu an ủi cái gì chứ?]


Lương Thừa Hạo lập tức rút lại câu trên.


Vu Dư Hạnh: [Hahaha.]


Lương Thừa Hạo: [Đừng nhắc tới Tịch Dương với tôi nữa, không muốn nghe không muốn nghe.]


Vu Dư Hạnh: [Tịch Dương.]


Vu Dư Hạnh: [Tịch Dương Tịch Dương.]


Không chỉ nhắn chữ, cậu còn gửi cả tin nhắn thoại.


Vu Dư Hạnh: "Tịch Dương, Tịch Dương, Tịch Dương, Tịch Dương."


Lương Thừa Hạo: [......]


Lương Thừa Hạo: [Cậu gọi luôn là chồng đi cho rồi.]


Vu Dư Hạnh: [Cũng được thôi.]


Vu Dư Hạnh: [Để tôi cho cậu xem ảnh chung của tôi với chồng.]


Cậu mở album, lấy bức ảnh tập thể đàn anh gửi, chỉ cắt ra một góc nhỏ, rồi gửi đi.


Lương Thừa Hạo châm chọc: [Hahaha, tôi còn tưởng ảnh chung gì cơ.]


Lương Thừa Hạo lại mỉa: [Sao ở giữa còn có người khác vậy?]


Vu Dư Hạnh: [Đó là con của hai bọn tôi đó.]


Lương Thừa Hạo: [......]


Lương Thừa Hạo: [Ok.Tạm biệt.]


Vu Dư Hạnh cười đến không chịu nổi, hài lòng thoát khung chat.


Nói là vui, thực ra cũng không hẳn hoàn toàn vui.


Giống như cậu đã nói vậy, phần lớn khả năng là sau này họ sẽ chẳng có giao điểm nào nữa.


Nhưng rất nhanh Vu Dư Hạnh cũng không nghĩ nhiều, đi tắm rửa sảng khoái rồi lên giường.


Sau đó lại lấy điện thoại ra.


Nhóm chat "team building cuối tuần" giờ cũng im lìm, vốn dĩ mọi người chẳng mấy ai nói, xem ra nhóm này chắc sắp thành nhóm chết rồi.


Vu Dư Hạnh rảnh rỗi, lại mở xem ảnh đàn anh đã gửi.


Đó là ảnh đã được chọn lọc sẵn, chỉ có ba tấm, ai nấy biểu cảm trên mặt đều rất tốt.


Trong đó có một tấm, bàn tay của Vu Dư Hạnh và Tịch Dương đều biến mất.


Trong số tất cả mọi người, chỉ có hai người họ biết, bàn tay kia đã biến mất đi đâu, và đã làm gì.


Lúc đó Vu Dư Hạnh không có cảm giác gì đặc biệt, nhưng giờ nghĩ lại thì tim cậu lại đập loạn trong vài giây.


Vu Dư Hạnh đặt điện thoại xuống, khẽ nắm lấy cổ tay mình.


Rồi cậu cười khẽ.


Đồ ngốc.


Điện thoại bất ngờ rung, Vu Dư Hạnh lại cầm lên.


Là Tịch Dương nhắn trong nhóm team building.


Tin nhắn đầu tiên là một bức ảnh, chính là một trong ba bức đàn anh gửi.


Tin nhắn thứ hai.


Tịch Dương: "Xoá cậu ta đi."


Vu Dư Hạnh còn chưa kịp phản ứng, màn hình đã lóe lên, hai tin nhắn đó biến mất, trở thành hai dòng chữ đen "đã thu hồi".


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 13: Ở cạnh cậu ấy thật sự rất vui
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...