Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi

Chương 1: Cậu ta vừa đẹp trai vừa ngầu


Mặt trời chói chang, vừa bước ra từ trong căn tin, ánh sáng quá mức ở bên ngoài gần như khiến Vu Dư Hạnh không mở nổi mắt.


Tháng chín ở Đại học Lam Thành, người đến người đi, tiếng ve kêu râm ran khắp các tán cây cùng tiếng người nói chuyện huyên náo.


Quả là một ngày nóng nực.


Vu Dư Hạnh cảm thấy vừa đói vừa buồn ngủ.


Cậu xách bốn túi đồ, nheo mắt nửa giây ở rìa bóng râm rồi mới quen dần với ánh sáng bên ngoài, bắt đầu đi về phía ký túc xá.


Đang là thời gian tập quân sự nên lúc ăn trưa trong căn tin quả thực rất khó tìm được chỗ ngồi nhanh chóng. Người người chen chúc, khiến căng tin trở nên ngột ngạt. Thực sự dễ khiến người ta mất kiên nhẫn.


Vu Dư Hạnh mấy hôm nay đã quen với việc gói đồ ăn mang đi, tiện thể cũng 'nuôi' ba ông bạn cùng phòng thành lười biếng, mỗi người chỉ buông một câu "như cậu là được" rồi ung dung về ký túc trước.


Tham gia trò chơi dựa vào vận khí, Vu Dư Hạnh gần như chưa bao giờ thắng. Suốt bảy ngày nay đấu kéo búa bao, cả bốn người trong phòng đều tham gia. Ấy vậy mà cậu thua đến tận bốn lần. Cũng vì cái vận khí xui xẻo đó, mà cậu phải đi mua đồ ăn trưa cho ba người còn lại.


Quá đáng!


Càng quá đáng hơn là rõ ràng sáng sớm phải dậy tập quân sự, vậy mà Vu Dư Hạnh vẫn không cưỡng lại được sức hút của việc chơi game. Cậu hôm qua còn chơi đến tận ba giờ sáng.


Giờ thì hay rồi, mệt đến mức mắt cũng sắp mở không nổi.


Cậu quyết định tự mua cho mình một cây xúc xích nướng.


Khu ký túc xá nam được xây trên một ngọn đồi thấp. Tòa ký túc xá của Vu Dư Hạnh, không may thay, lại ở ngay đỉnh dốc.


Cho nên mặc định là, Vu Dư Hạnh buộc phải xách bốn túi đồ ăn leo lên một đoạn dốc dài.


À, còn thêm một cây xúc xích nướng.


Nghĩ tới đây, Vu Dư Hạnh cắn mạnh một miếng.


Rồi thêm một miếng nữa, bên tai Vu Dư Hạnh dường như nghe thấy một cái tên.


Cậu ngẩng đầu, chú ý đến hai nam sinh phía sau bên phải.


"Đ* má, bá đạo thật!"


"Cũng là chỉ có cậu ta thôi, đến tao còn thấy phấn khích."


"Mới có mấy ngày mà, ai cũng biết đến cậu ta rồi."


"Mẹ kiếp, đẹp trai thế trời!!"


......


Vu Dư Hạnh không chắc bản thân có nghe nhầm không, miếng xúc xích trong miệng cậu mãi vẫn chưa cắn xuống.


Cho tận đến khi hai người kia đi ngang qua, đề tài từ chống đẩy chuyển sang "tàu hũ nghìn lớp trưa nay ngon thật", Vu Dư Hạnh mới nhai miếng xúc xích.


Không tệ ha, cậu cũng vừa gọi tàu hũ nghìn lớp.


Về đến ký túc, vừa mở cửa đã nghe một tràng tiếng la hét, như bước vào vườn khỉ.


Vu Dư Hạnh mặt mày khó ở đặt túi đồ lên bàn dài giữa phòng. Tiểu Nghệ – người ngồi gần cửa nhất – nhanh nhẹn lấy phần của mình, cười hí hửng ôm về chỗ.


Phần cuối cùng là của Lâm Khải Sâm, cậu ta chậm rãi rửa tay rồi mới qua lấy, còn ngáp một cái.


Cái người này tối qua cũng ngủ rất muộn. Cậu ta ngáp một cái y như lây, khiến Vu Dư Hạnh cũng tự nhiên ngáp theo.


Nhân lúc cậu ta chưa đi, Vu Dư Hạnh khẽ hỏi: "Lâm Khải Sâm, cậu có biết Tịch Dương không?"


Lâm Khải Sâm: "Hoàng hôn á?" (*)


(*) Tên anh công là (Xí Yáng) trùng âm với từ hoàng hôn (Xī Yáng).


Vu Dư Hạnh: "Ờ... không phải."


Lâm Khải Sâm lại hỏi: "Hoàng hôn gì cơ?"



Vu Dư Hạnh cười gượng: "Không có gì đâu."


Haha, đúng là cậu có hơi bị hâm.


Chuyện này dừng lại tại đó, Lâm Khải Sâm mang cơm đi.


Bàn của Vu Dư Hạnh ở cạnh Tiểu Nghệ, lúc qua đó Tiểu Nghệ đã mở "dưa muối điện tử" (*) của mình.


(*) Dưa muối điện tử: là một cách nói trên mạng Trung, ám chỉ những chương trình giải trí, tạp kỹ... được xem để "giết thời gian", "ăn kèm cơm" giống như ăn dưa muối kèm cơm vậy.


Trong điện thoại, khách mời đang chơi trò chơi, tiếng cười phóng đại vang lên từ loa, không khí chương trình có vẻ khá náo nhiệt. Tiểu Nghệ vừa nhai súp lơ vừa ngây ngô cười với màn hình.


Vu Dư Hạnh thì chẳng có "dưa muối điện tử" để ăn cùng, game cũng vì hôm qua chơi tới ba giờ sáng mà giờ cậu chẳng buồn đụng.


Lướt điện thoại, cậu phát hiện trong WeChat có một nhóm đang mở voice chat.


Đó là nhóm đồng hương tỉnh A, nhóm trưởng là một đàn anh của cậu. Mùa hè Vu Dư Hạnh mới tham gia, lúc đó nhóm chat chỉ có 100 người, giờ đã gần con số 300.


Tiểu Nghệ bên cạnh cũng có trong nhóm này, mà hai người chỉ mới biết chuyện đó hôm kia.


Tiểu Nghệ học ở Nhất Trung Hạc Thành tỉnh A, còn Vu Dư Hạnh học ở Trường Phụ Trung Hạc Thành, hai trường cách nhau không xa, một dưới chân núi, một trên núi.


Phụ Trung ở trên núi, xui xẻo thay cho Vu Dư Hạnh, cấp ba leo cầu thang, đại học lại leo dốc.


"Làm đi, tuần sau nhé, tập quân sự xong rồi thì phải ra ngoài ăn mừng chứ?"


Vừa bấm vào voice, giọng to đùng của đàn anh đã vang ra.


Tiểu Nghệ cũng nghe thấy, cậu ta tạm dừng show giải trí, liếc sang điện thoại của Vu Dư Hạnh: "Đàn anh hả? Lại bày trò gì nữa thế?"


Vu Dư Hạnh không mở mic, cậu cũng chẳng biết.


Chỉ nửa phút sau, Tiểu Nghệ và Vu Dư Hạnh liền biết chuyện gì đang diễn ra trong nhóm.


Là đàn anh định tổ chức team-building chào đón các đàn em từ tỉnh A mới nhập học.


"Thế nha, anh đang bận chút, Ngô Huy, em giúp anh ghi tên những người muốn đi nhé."


Đàn anh lại nói trong voice chat: "À, Tịch Dương, em rảnh thì giúp một tay ha."


"Khụ... khụ khụ."


Ngụm canh vừa uống vào miệng, Vu Dư Hạnh suýt thì phun ra.


Đàn anh nói xong liền thoát mic, trên mic còn lại mười mấy avatar, im lặng như thóc.


"Cậu đi không?" Ngoài màn hình, Tiểu Nghệ hỏi Vu Dư Hạnh.


Vu Dư Hạnh vốn định nói "không đi", nhưng lời tới miệng lại nghẹn lại.


"Muốn đi à?" Tiểu Nghệ nhướng mày.


"Hahaha," trên mic đột nhiên vang lên một tràng cười gượng: "Ờ thì, chào mọi người, tôi là Ngô Huy, ai muốn đi thì lát nữa tag tôi trong nhóm nhé, tôi là admin đó."


Nói xong, cậu ta gọi: "Tịch Dương!"


"Ừ."


Một giọng rất trầm từ loa điện thoại truyền ra. Vu Dư Hạnh khẽ nâng mắt.


Ngô Huy: "Cậu nói gì đi chứ."


Tịch Dương hỏi: "Nói gì?"


Ngô Huy nghĩ một lúc: "Hình như cũng chẳng có gì để nói, haha." Rồi lại tiếp: "Ây, tóm lại mọi người tích cực tham gia nhé, ra ngoài gặp gỡ đồng hương chút, đàn anh nhất định sẽ chuẩn bị chu đáo cho mọi người."


Không có đàn anh, trên voice chat lại càng gượng gạo. Ngô Huy một mình cố gắng kéo không khí hơn nửa phút, cuối cùng mọi người tan cuộc.


Vu Dư Hạnh cũng thoát ra, rồi bỏ miếng tàu hũ nghìn lớp vừa nãy muốn ăn vào miệng.


"Là Tịch Dương đó." Bên cạnh, Tiểu Nghệ lên tiếng, giọng còn mang chút dè dặt.



"Cậu biết cậu ta?" Vu Dư Hạnh hỏi.


Tiểu Nghệ nói ra suy nghĩ: "Ừm..nói sao nhỉ."


Vu Dư Hạnh: "Sao là sao?"


"Chính là các cậu đó, haha," Tiểu Nghệ lộ ra nụ cười khó tả: "Cái vụ tam giác tình yêu trên núi ấy."


Vu Dư Hạnh: "......"


Ờ.


"Ha ha," Tiểu Nghệ biết là Vu Dư Hạnh đã hiểu, lúc nãy còn dè dặt, bây giờ thấy Vu Dư Hạnh không có phản ứng gì lớn, liền cười buông thả hơn, còn lấy hết can đảm khiêu khích mà hỏi: "Vậy nên vụ đó là thật à?"


Vu Dư Hạnh cạn lời: "Thật cái đầu cậu."


Đúng lúc này Lưu Trạch vừa ăn cơm xong cũng hóng hớt tò mò: "Tam giác tình yêu trên núi gì cơ?"


Tiểu Nghệ phì cười, cố tình huých nhẹ vào cùi chỏ của Vu Dư Hạnh, trong lòng ngứa ngáy không chịu nổi liền nói: "Vu Dư Hạnh của chúng ta ấy, với một bạn học cấp ba, còn có một cô gái nữa, ba người bọn họ là tam giác tình yêu đó."


Lưu Trạch kinh ngạc: "Thật hay giả vậy?"


Mấy ngày nhập học, ai nấy cũng đã hiểu sơ về nhau. Vu Dư Hạnh là kiểu người ôn hòa, có chút khí chất như "không vướng bụi trần". Thế mà bây giờ lại bị gắn vào chuyện yêu đương, còn là tình tay ba nữa chứ, ai mà không kinh ngạc cho được.


Rõ ràng Lâm Khải Sâm đã đi toilet, vậy mà cũng lùi lại hóng.


"Vu Dư Hạnh tam giác tình yêu gì cơ?"


Vu Dư Hạnh nhìn ba gương mặt cùng một kiểu biểu cảm, bất lực: "Hoàn toàn không có chuyện đó đâu."


Không có chuyện thật, nhưng chính cậu cũng tò mò vụ này là sao.


Vu Dư Hạnh cũng muốn biết, thế là nhập hội hóng hớt: "Tam giác tình yêu kiểu gì thế?"


Tiểu Nghệ vốn định dừng lại, thế mà vừa bị khơi chuyện thì lập tức hứng khởi.


"Còn hỏi tôi à?" Tiểu Nghệ liếc mắt với hai bạn cùng phòng khác: "Nói cho hai người biết nhé, nam chính còn lại cũng đậu vào trường mình, tên là Tịch Dương..."


"Tịch Dương (hoàng hôn) á?" Lâm Khải Sâm nhạy bén, quay sang hỏi Vu Dư Hạnh: "Cậu vừa rồi có phải hỏi tôi về người này không?"


Vu Dư Hạnh sững lại: "Không mà."


Lâm Khải Sâm cũng khựng lại, nhưng vì Vu Dư Hạnh phủ nhận nên không hề nghi ngờ.


Tiểu Nghệ tiếp tục: "Còn cô gái kia, tên gì Đồng ấy nhỉ."


Vu Dư Hạnh: "Là Trần Tử Đồng."


Tiểu Nghệ cười nửa miệng, nhìn Vu Dư Hạnh: "Tôi nói ra thật nhé."


Vu Dư Hạnh bất đắc dĩ: "Cứ nói đi."


Tiểu Nghệ hào hứng rút một tờ giấy, giả bộ lau miệng: "Thật ra tôi nghe có ba phiên bản, một là cậu thích Trần Tử Đồng, Trần Tử Đồng thích Tịch Dương. Hai là Tịch Dương thích Trần Tử Đồng, Trần Tử Đồng thích cậu. Ba là, hai cậu cùng thích Trần Tử Đồng."


Lưu Trạch thắc mắc: "Không có song phương à?"


Tiểu Nghệ lắc đầu: "Không có."


Vu Dư Hạnh bật cười: "Ngoài kia đồn nhiều vậy à."


Tiểu Nghệ: "Cậu không biết sao?"


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Tôi không biết cụ thể thế nào."


Tiểu Nghệ lại giả bộ lau miệng: "Ê, vậy cái nào là thật?"


Vu Dư Hạnh lắc đầu: "Cái nào cũng không phải."


Tiểu Nghệ: "Cậu thích Trần Tử Đồng không?"


Vu Dư Hạnh: "Không thích."



Tiểu Nghệ: "Thế Trần Tử Đồng thích cậu?"


Vu Dư Hạnh: "Không có."


Tiểu Nghệ: "Trần Tử Đồng thích Tịch Dương?"


Vu Dư Hạnh: "Không, cô ấy không thích."


Tiểu Nghệ: "Vậy... Tịch Dương thích Trần Tử Đồng?"


Vu Dư Hạnh hơi khựng lại.


"Chán thế," Lưu Trạch lập tức mất hứng, bò lên giường: "Hóa ra chả có gì, làm tôi mừng hụt."


Lâm Khải Sâm tiếp tục đi toilet: "Đúng thế. Tôi tưởng sẽ hóng hớt được gì đó cơ."


Tiểu Nghệ: "Các cậu không hiểu rồi."


Họ đúng là không hiểu!


Bọn họ đâu hiểu được niềm vui khi trong lớp cứ có tin tam giác tình yêu là cả đám tụ lại hóng hớt.


"Ba người các cậu thật sự chẳng ai có chút cảm tình gì à?" Tiểu Nghệ chưa chịu bỏ cuộc.


Vu Dư Hạnh nhìn thẳng Tiểu Nghệ: "Nhìn vào mắt tôi đi."


Vu Dư Hạnh chẳng có tài cán gì đặc biệt, duy nhất đôi mắt này, ai nhìn cũng thấy thành thật.


"Được được, tôi tin." Tiểu Nghệ giơ tay đầu hàng.


Nhưng vẫn chưa tin hết: "Mà sao chuyện của các cậu cứ trông thật đến vậy!"


Vu Dư Hạnh khó hiểu: "Chuyện gì của bọn tôi?"


"Các cậu có nhiều chuyện lắm đấy!"


Tiểu Nghệ giơ tay như muốn múa may, nhưng nghĩ mãi đầu óc bỗng trống rỗng.


Là gì ấy nhỉ?


"À!"


Tiểu Nghệ nhớ ra: "Chuyện mới đây thôi," cậu ta liếc mái tóc màu tím nhạt của Vu Dư Hạnh: "Hai người cùng nhuộm một màu tóc là có ý gì? Chẳng phải là tình địch đấu đá nhau à?"


Vu Dư Hạnh ngạc nhiên: "Bọn tôi cùng một màu tóc?"


Tiểu Nghệ sững sờ: "Cậu không biết?"


Vu Dư Hạnh: "Không biết."


Tiểu Nghệ càng ngạc nhiên: "Thật á, sao trùng hợp vậy?"


Vu Dư Hạnh: "Sao cậu biết tóc cậu ta màu gì?"


"Chúng ta không cùng trường cấp 3, nhưng tôi gặp cậu ta nhiều lần rồi." Tiểu Nghệ khó hiểu: "Cậu chưa từng gặp sao?"


Vu Dư Hạnh: "...Chưa."


Một lần cũng chưa.


"Vãi," Tiểu Nghệ cười to: "Thật hả, hóa ra cậu không biết à, trời ạ chuyện này tôi nghẹn lâu rồi, tôi muốn hỏi cậu từ hè rồi cơ." Tiểu Nghệ nheo mắt: "Ê, có khi nào Tịch Dương thấy cậu nhuộm màu này nên cũng bắt chước nhuộm giống không?"


Vu Dư Hạnh: "..."


Vu Dư Hạnh: "Làm gì có vụ đó."


Tiểu Nghệ nhìn chằm chằm Vu Dư Hạnh vài giây: "Thôi được."


Cậu ta sẽ tin Vu Dư Hạnh.


Xem ra thật sự chẳng có gì.



Nhưng Tiểu Nghệ vẫn còn nhiều chuyện muốn nói, chỉ là vừa định mở miệng thì đã bị Vu Dư Hạnh chặn lời.


Vu Dư Hạnh dọn rác, tiện tay cầm cả rác của Tiểu Nghệ mang đi đổ.


Khi trở lại, ánh mắt Tiểu Nghệ vẫn tràn đầy tiếc nuối.


Vu Dư Hạnh bị cậu ta chọc cười: "Lại gì nữa?"


Tiểu Nghệ: "Tôi hỏi này, Tịch Dương có phải rất ngông không?"


Vu Dư Hạnh: "Sao cậu lại hỏi vậy?"


Tiểu Nghệ rất hứng thú: "Thì cái bài phát biểu ấy?"


Vu Dư Hạnh vốn định nói là mình và Tịch Dương thật ra không quen.


Nhưng đã nhắc đến chuyện kia rồi thì...


"Cái đợt cậu ấy lần đầu được hạng nhất năm lớp 12 ấy à?" Vu Dư Hạnh hỏi.


"Đúng đúng đúng." Tiểu Nghệ gật lia lịa: "Nhanh lên, kể đi."


Vu Dư Hạnh tặc lưỡi: "Nói sao nhỉ."


Tiểu Nghệ: "Nói chi tiết vào."


Vu Dư Hạnh: "Cũng có chút..."


Tịch Dương là thành viên đội bóng rổ của trường Phụ Trung. Trước lần thi tháng lớp 12 đó, cậu ta chỉ nổi tiếng trong nhóm nhỏ những người thích chơi hoặc thích xem bóng rổ.


Nói trắng ra thì: cao ráo, đẹp trai, chơi bóng giỏi, quan hệ tốt.


Nhưng sau cái gọi là bài phát biểu kia, thì gần như cả trường đều biết đến cậu ta.


Trước đó cậu ta chưa từng có tên trong bảng xếp hạng, suốt hai năm lớp 10, 11, với kiểu chia lớp theo điểm số, cậu ta và đám bạn toàn ở mấy lớp cuối.


Thế mà lần thi tháng đầu lớp 12, Tịch Dương bỗng dưng "từ trên trời rơi xuống", vượt qua cả tên Vu Dư Hạnh và Trần Tử Đồng, chiếm lấy vị trí số một.


Thế nên sau kỳ thi tháng, trong buổi chào cờ toàn trường, hiệu trưởng hứng chí liền thêm một tiết mục, mời Tịch Dương chia sẻ kinh nghiệm học tập và trưởng thành của bản thân.


Trong tiếng vỗ tay như sấm rền, trước bao con mắt, Tịch Dương để tay vào túi áo đồng phục, bước từ phía sau lên sân khấu.


Bước đi nhàn nhã, trông như còn ngái ngủ, trên người mang theo vẻ lười biếng, chẳng hề có chút căng thẳng nào của người sắp phát biểu trước toàn trường, cả người ung dung thản nhiên.


Sáng hôm đó trời khá âm u, sân thể dục phải bật đèn, trên sân khấu đổ bóng. Sáng tối đối lập, trông Tịch Dương vẫn đẹp trai chết đi được.


Hắn đứng giữa sân khấu, việc đầu tiên chính là kéo cao giá micro mà hiệu trưởng vừa dùng.


Sau đó, dùng ngón trỏ và ngón giữa khẽ gõ hai cái vào mic, loa lập tức phát ra hai tiếng trầm đục.


"Tôi nói hai câu thôi."


Đó là câu đầu tiên Tịch Dương mở miệng.


Không ngoài dự đoán, phía dưới cười ồ cả lên.


"Thật ra cũng chẳng có gì để nói," hắn vẫn dùng hai ngón tay chỉ vào đầu mình: "Chủ yếu nhờ cái này."


Câu thứ hai.


Tịch Dương nói: "Mọi người cố lên."


Dù đã qua một năm, nhưng mỗi lần nhớ lại chuyện đó, Vu Dư Hạnh vẫn thấy rất thú vị.


Có người nói Tịch Dương ngạo mạn.


Có người nói hắn ra vẻ.


Đúng là, có hơi vậy thật.


Nhưng thì sao chứ.


Không thể phủ nhận, Tịch Dương quả thực vừa ngầu vừa đẹp trai!


Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Truyện Nghe Nói Cậu Vẫn Nhớ Tôi Story Chương 1: Cậu ta vừa đẹp trai vừa ngầu
10.0/10 từ 15 lượt.
loading...