Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Chương 5
Năm năm trước, khi Lâm Tòng Chỉ đang tất bật chuẩn bị cho triển lãm tốt nghiệp, Tiêu Kinh Văn thường xuyên mượn cớ công việc để lảng vảng trước mặt anh.
Học viện Mỹ thuật vốn rất rộng, nếu muốn mua tranh hay tác phẩm nghệ thuật, lẽ ra hắn phải đến nhà trưng bày tìm các giảng viên phụ trách bên đó. Thế nhưng, lần nào hắn cũng cố tình đi một đường vòng thật xa để ghé qua xưởng vẽ khoa Sơn dầu của anh.
Xưởng vẽ của sinh viên khoa Sơn dầu chật chội đến mức chen chân không lọt, chưa kể phòng của nhóm Lâm Tòng Chỉ còn có một sinh viên khoa Điêu khắc sang mượn chỗ. Khi ấy, Tiêu Kinh Văn phải luồn lách qua những đống đồ đạc chẳng rõ là tĩnh vật hay đồ linh tinh, thành thạo đi tới phía sau giá vẽ của Lâm Tòng Chỉ.
Hắn hơn Lâm Tòng Chỉ sáu tuổi, mang tiếng là cậu ấm bi thảm nhất trong giới nhà giàu đời thứ hai ở thành phố Dữ, chẳng hưởng thụ cuộc sống cậu ấm được mấy ngày, vừa tốt nghiệp đại học đã phải vào công ty gia đình làm việc dưới vỏ bọc nhân viên bình thường. Hắn thường mặc âu phục đại trà, chẳng phải đồ may đo cao cấp gì, đôi khi còn toát vẻ cà lơ phất phơ, cà vạt nới lỏng, cúc áo buông lơi vài hạt.
Ban đầu, Lâm Tòng Chỉ thực sự tưởng hắn chỉ là một giám đốc dự án đến Học viện Mỹ thuật mua tác phẩm tốt nghiệp. Qua lại vài lần thành quen, hai người kết bạn Wechat. Lâm Tòng Chỉ không đòi lại chiếc ô kia, Tiêu Kinh Văn cũng chẳng nhắc tới. Một người thì nghĩ chiếc ô chẳng đáng bao nhiêu tiền, cho hắn thì cho luôn; người kia lại đơn thuần là luyến tiếc không nỡ trả.
Lần nào Tiêu Kinh Văn đến tìm anh cũng không đi tay không, khi thì mang cà phê, đồ ăn vặt, khi lại tự bỏ tiền túi mua vài món đồ thú vị từ kho của công ty. Có lần, hắn mang đến cho Lâm Tòng Chỉ một chú sư tử gỗ nhỏ bằng lòng bàn tay, khiến anh nhìn đến ngẩn người. Tiêu Kinh Văn bảo đó là gỗ đời Tống, được một nghệ nhân làm đàn khắc từ mảnh gỗ thừa.
Lâm Tòng Chỉ có mái tóc xoăn tự nhiên, tính cách cũng ngây ngô tự nhiên, bèn ghé tai hỏi nhỏ Tiêu Kinh Văn xem cái này bao nhiêu tiền.
Anh khá thích chú sư tử được chạm khắc đầu to mình nhỏ này, nhưng nghĩ đến việc nó là gỗ đời Tống, lại cảm thấy chắc hẳn rất quý giá.
Lúc ấy Tiêu Kinh Văn phì cười, bảo: "Tặng em chơi đấy, gỗ vụn thì tính tiền nong gì, anh còn đang sợ em chê đây này."
Nói thì nói vậy, nhưng thứ đồ chơi nhỏ bé này thực chất cũng là vật phẩm đấu giá. Dẫu sao cũng xuất phát từ bàn tay đại sư, đầu sư tử cố tình được chạm khắc thật lớn, trông vừa ngố tàu lại vừa đáng yêu.
Tóm lại, Tiêu Kinh Văn là kẻ chưa từng yêu đương, cách theo đuổi người khác vừa khô khan vừa cứng nhắc. Về sau, Lâm Tòng Chỉ thực sự sợ hắn sẽ mua trên mạng mấy món quà kiểu "người yêu nhận được cảm động phát khóc" hay "hơi đắt nhưng đầy bất ngờ", mở ra lại là dây đèn nhấp nháy xếp thành hình trái tim, ở giữa đặt ảnh chân dung của mình. Khiến người ta chẳng thể xác định nổi hắn đang tỏ tình hay đang làm lễ tưởng niệm.
Thế là vào đêm trước buổi triển lãm tốt nghiệp, Tiêu Kinh Văn mua một bó hoa, đứng đợi dưới lầu xưởng vẽ.
Lâm Tòng Chỉ nhớ khi ấy hắn trông hệt như một con rối bị vặn dây cót quá đà, lò xo sắp đứt tung, động tác cứng nhắc dần hóa đá, làm như thể bản thân anh là Medusa vậy.
Cuối cùng vẫn là Lâm Tòng Chỉ lên tiếng: "Nếu anh không định tỏ tình, thì bó hoa này cho em xin để làm mẫu vẽ tĩnh vật nhé."
Sau đó hắn tỏ tình thật.
Đó là lần đầu tiên trong đời Tiêu Kinh Văn đỏ mặt, cảm giác mạch máu toàn thân nóng rực như đường ống sưởi. Đêm hôm ấy trời thực ra rất lạnh, gió thổi rất to.
Hắn đỏ bừng mặt, lắp bắp nói với Lâm Tòng Chỉ: "Anh thích em."
Lâm Tòng Chỉ đón lấy bó hồng trên tay hắn, đáp: "Ngày mai trời mưa to, anh nhớ mang theo ô."
Lâm Tòng Chỉ thuộc tuýp người của "tình yêu trong khoảnh khắc". Đối với anh, rung động là chuyện của một tích tắc, là trực giác trong khoảnh khắc, phán đoán trong khoảnh khắc, và lựa chọn cũng trong khoảnh khắc.
Anh đã chọn Tiêu Kinh Văn vào chính khoảnh khắc ấy - khoảnh khắc tán ô nghiêng về phía hắn.
Hơn nữa Lâm Tòng Chỉ lại là một kẻ cố chấp. Anh cố chấp chịu trách nhiệm cho sự lựa chọn của mình, cũng cố chấp bắt đầu sáu tháng chinh phục lẫn nhau cùng Tiêu Kinh Văn. Nói một cách cực đoan, kẻ làm tư bản và người làm nghệ thuật vốn chẳng thể đi chung một con đường. Nói cực đoan hơn nữa, bọn họ không hợp nhau.
Kết cục là lưỡng bại câu thương, hạ màn thảm hại. Một người tiến về khu CBD trung tâm, ngồi vào văn phòng Tổng giám đốc điều hành; người kia bước lên du thuyền, tìm đến vùng biển nơi ánh hoàng hôn tan chảy.
Lâm Tòng Chỉ định thần lại, thở dài một hơi, rồi ho khan vài tiếng. Cơn cảm cúm vẫn chưa dứt hẳn. Anh xoay người lại, thấy Trương Miểu đang đứng thẫn thờ nhìn mình phía sau, bèn cười hỏi: "Sao lại nhìn tôi bằng ánh mắt đó?"
Trương Miểu cũng chẳng biết phải nói sao, chỉ cười trừ rồi hỏi: "Cậu uống nước không? Để tôi rót cho cậu chút nước ấm nhé."
"Được." Lâm Tòng Chỉ gật đầu.
Lâm Tòng Chỉ cũng chẳng có h*m m**n giãi bày. Không phải anh cố ý kìm nén trong lòng, mà một là lười nói, hai là chuyện đã an bài, nói ra cũng chẳng thay đổi được gì, nên anh cảm thấy không cần thiết.
Trương Miểu cũng ngồi xuống đối diện anh. Cô và Lâm Tòng Chỉ bằng tuổi nhau, Lâm Tòng Chỉ sinh tháng Năm, cô sinh tháng Hai, lớn hơn anh vài tháng. Làm trợ lý nhưng đôi khi cô lại tự đặt mình vào vai trò của một người chị.
"Cậu có muốn tâm sự chút không?" Trương Miểu hỏi.
"Hả?" Lâm Tòng Chỉ ngẩng cái đầu đang cúi gằm lên, vẻ mặt ngơ ngác, "À... không sao, tôi vẫn ổn mà."
Bảo không tò mò là nói dối, Lâm Tòng Chỉ nhịn được nhưng Trương Miểu thì không. Ánh mắt háo hức của cô như muốn nhìn xuyên thủng người Lâm Tòng Chỉ. Anh nhấp một ngụm nước ấm, đặt cốc xuống, bất lực nói: "Cô muốn hỏi gì thì hỏi đi, nhịn đến mức sinh bệnh tôi lại phải báo cáo tai nạn lao động đấy."
Trương Miểu ngồi phịch xuống đối diện anh: "Tại sao lại chia tay vậy?"
"...Tôi biết ngay mà." Lâm Tòng Chỉ lại nâng cốc lên, lần này uống cạn hai ngụm lớn, "Năm năm trước, Gleam trong tay anh ấy gần như cạn kiệt ngân sách vì một thương vụ trị giá 400 triệu, cô biết chuyện đó chứ?"
Trương Miểu gật đầu lia lịa: "Tôi có nghe nói. Một cây cổ cầm đời Đường, sau khi bên Tiêu Kinh Văn thẩm định xong thì đưa lên sàn đấu giá, chốt giá 400 triệu."
Lâm Tòng Chỉ gật đầu: "Đúng vậy, Tiêu Kinh Văn chính là dựa vào thương vụ đó để chính thức tiếp quản Gleam từ tay bố mình. Chuyện về sau, chắc cô cũng nghe qua rồi chứ?"
Trương Miểu: "Nghe rồi. Cây cổ cầm đó là cái bẫy mà công ty đấu giá Lubife đã dày công sắp đặt suốt ba năm trời nhằm đánh sập Gleam."
Lâm Tòng Chỉ: "Ừ, năm năm trước... à không, phải nói là tám năm trước. Tám năm trước Lubife đã tìm một nghệ nhân thuộc diện di sản văn hóa phi vật thể, làm theo quy trình chế tác đàn Đường cổ, mất ba năm trời để tạo ra một cây đàn giả. Sơn sống họ dùng để chế tác đàn đều được lấy từ những cây sơn năm trăm năm tuổi, đúng kiểu 'trăm dặm ngàn nhát dao mới lấy được một cân sơn', ba năm ròng rã mới xong một cây đàn."
Trương Miểu nghe vậy thì nói: "Đúng thế, nói thật là rất nể phục. Cho dù cây đàn đó không phải đồ đời Đường thật, thì bản thân nó cũng đã có giá trị rất cao rồi."
Lâm Tòng Chỉ tiếp lời: "Cây đàn giả của công ty Lubife được gửi đến Gleam tham gia đấu giá, bọn họ mua chuộc thẩm định viên của Gleam, khiến nó trót lọt được đưa lên sàn, thậm chí ngay cả người mua cũng là người của Lubife. Tất cả chỉ để khiến Tiêu Kinh Văn thân bại danh liệt."
"Nhưng Tiêu Kinh Văn đã thắng một cách đầy thuyết phục." Trương Miểu biết câu chuyện hoang đường từng gây chấn động giới đấu giá năm năm về trước, "Lúc đó họ muốn mượn cây đàn giả kia để trực tiếp đánh sập Gleam. Việc đấu giá nhầm hàng giả chính là đòn chí mạng trong ngành này."
Lâm Tòng Chỉ gật đầu: "Phải. Tiêu Kinh Văn là người không bao giờ chịu ngồi im chờ chết. Ngay từ khi người của Lubife bắt đầu tiếp xúc với nghệ nhân làm đàn, anh ấy đã dự đoán được kết quả này. Vì thế, anh ấy đã dốc vốn liếng, gần như vét sạch quỹ của Gleam, cộng thêm khoản thuế khổng lồ từ cổ tức của các cổ đông, dùng danh nghĩa cá nhân mua lại một cây cổ cầm đời Đường là hàng thật từ một nhà sưu tập. Và ngay tại buổi đấu giá, anh ấy đã bán cây đàn thật đó cho người của Lubife."
"... Người của Lubife sau khi nhận được vật phẩm đấu giá liền lập tức bổ đôi nó ra để lộ phần bụng đàn, hòng đối chiếu lạc khoản." Lâm Tòng Chỉ nói đến đây thì cười khẽ, uống một ngụm nước rồi tiếp tục, "Họ chỉ làm qua loa cho có lệ, vội vàng so sánh lạc khoản của nghệ nhân trong bụng đàn, rồi ngay lập tức mở họp báo thảo phạt Gleam bán đàn cổ giả. Kết quả là... qua giám định của bên thứ ba, cây đàn mà họ tự tay bổ ra ấy lại là hàng thật."
Trương Miểu mím môi.
Chuyện đó người trong nghề gần như ai cũng biết. Tiêu Kinh Văn từ nhỏ đã được giáo dục rằng "sinh ư ưu hoạn, tử ư an lạc", hắn giống như loài dã thú trong sa mạc luôn giữ trạng thái cảnh giác cao độ. Mỗi hành động của các đối thủ cạnh tranh đều được hắn đánh giá xem có gây rủi ro cho mình hay không. Vì vậy, ngay từ khi Lubife tìm kiếm nghệ nhân làm đàn, Tiêu Kinh Văn đã có sự đề phòng.
(*) Câu "Sinh ư ưu hoạn, tử ư an lạc" có nghĩa là sống trong gian nan, lo buồn (ưu hoạn), chết trong yên ổn, sung sướng (an lạc), nhấn mạnh rằng hoạn nạn giúp tôi luyện ý chí, tài năng, giúp người ta trưởng thành, làm nên việc lớn, trong khi sung sướng dễ dẫn đến suy đồi, lười biếng, kết cục không tốt.
Và sự táo bạo của Tiêu Kinh Văn nằm ở chỗ hắn không vạch trần họ ngay khi tiếp nhận vật phẩm, mà lại nương theo âm mưu của đối phương, đi đến nước cờ cuối cùng rồi tung đòn chí mạng.
Hắn chính là muốn đối phương phải tự tay chẻ đôi một cây đàn thật. Hắn không chỉ bắt đối phương phải bỏ ra 400 triệu giá chốt, mà còn muốn kẻ đó phải biết rõ mình đã thua như thế nào, và đã thua từ bao giờ.
Sau sự việc, vì cổ vật bị hư hại nên phải chịu sự điều tra của các cơ quan liên quan. Tiêu Kinh Văn thông qua quy trình thẩm định của công ty đã giao nộp cây đàn giả mạo cùng giấy tờ chứng nhận, đồng thời bỏ tiền tu sửa cây đàn thật bị chẻ đôi kia. Do độ khó khi sửa chữa không cao nên mức độ hoàn nguyên khá hoàn hảo. Hắn chỉ bị phạt tiền do trách nhiệm liên đới.
Thế nhưng Trương Miểu thắc mắc: "Nhưng đây đâu phải nguyên nhân khiến hai người chia tay?"
"Lúc đó tôi rất... không thể lý giải nổi." Lâm Tòng Chỉ nói, "Đó dù sao cũng là một tác phẩm nghệ thuật, vậy mà trong mắt Tiêu Kinh Văn, đồ cổ hay tác phẩm nghệ thuật... đều có thể trở thành vật hy sinh."
Trương Miểu ngỡ ngàng. Quả thực, trong mắt một kẻ làm kinh doanh cực đoan, giá trị của vạn vật vĩnh viễn chỉ là giá trị thực dụng bày ra trước mắt hắn. Cô bèn hỏi: "Vì vậy nên hai người nảy sinh bất đồng?"
"Cũng coi là vậy." Lâm Tòng Chỉ đáp, "Nhưng năm năm trước tôi cũng không đến mức ngây thơ như thế. Tôi không lên án hành vi của anh ấy, chỉ là khi chúng tôi nhắc đến chuyện này, tôi nói anh ấy phí phạm của trời, anh ấy lại bảo đối phương tội đáng muôn chết. Tóm lại là... hễ chúng tôi chạm đến những chủ đề tương tự, câu chuyện sẽ lái sang hướng khác, lộ ra những quan điểm trái ngược nhau. Kết cục hoặc là cãi vã rồi tan rã trong không vui, hoặc là một bên tạm thời xuống nước dỗ dành đối phương."
Lâm Tòng Chỉ cũng buộc phải thừa nhận, nếu bản thân không phải là sinh viên trường Mỹ thuật, thì cái việc Tiêu Kinh Văn cố tình bán cây đàn cổ 400 triệu cho người ta chẻ ra làm củi kia, thực sự tàn bạo đến mức quyến rũ chết người.
Trương Miểu đã hiểu: "Nói cách khác, thực ra không có một sự kiện cụ thể nào dẫn đến việc chia tay, mà đó là kết quả của sự dồn nén đến một mức độ nhất định."
Lâm Tòng Chỉ lắc đầu: "Trong lúc dồn nén đến mức độ đó, anh ấy đã làm một việc khiến tôi quyết định chia tay."
"Hửm?" Trương Miểu nhìn anh.
"Tác phẩm tốt nghiệp của tôi bị anh ấy đưa vào danh sách của Gleam." Lâm Tòng Chỉ kể, "Lúc đó anh ấy rất hào hứng nói với tôi rằng, cổ vật trân bảo trên đời chỉ có số lượng hữu hạn, đồ tốt quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu, bán đi mua lại đảo qua đảo lại mãi. Vì thế công ty bọn họ quyết định thử kế hoạch 'tạo thần'."
Trương Miểu tròn mắt kinh ngạc.
Lâm Tòng Chỉ nói tiếp: "Đúng vậy, vị 'thần' đó chính là tôi. Bọn họ quyết định sử dụng các chiêu trò marketing, nhào nặn tôi thành một họa sĩ thiên tài bước ra từ Học viện Mỹ thuật, đồng thời chuẩn bị cài cắm người của mình tại buổi đấu giá để mua tranh trong triển lãm tốt nghiệp của tôi với giá trên trời. Tóm lại là tất cả những mánh khóe mà cô có thể tưởng tượng ra đấy."
Trương Miểu vỡ lẽ: "Quá nồng mùi tư bản, với tính cách của cậu thì đúng là không chịu nổi... Vậy nên cậu mới gỡ bức Cao Tăng xuống sao? Cậu không muốn tác phẩm của mình lọt vào danh sách đấu giá bằng bất kỳ thủ đoạn nào."
Lâm Tòng Chỉ gật đầu.
Anh tuy không phải kiểu nghệ sĩ điên cuồng, nhưng đường đường là sinh viên tốt nghiệp Học viện Mỹ thuật, học vẽ gần hai mươi năm trời, dù thế nào cũng không thể chấp nhận việc bản thân bị công nghiệp hóa.
Nếu phải nhờ vào sự nhào nặn ấy mới được người đời biết đến, mới khiến tranh của mình lưu truyền thiên hạ, thì thà rằng cả đời này sống kiếp vô danh tiểu tốt còn hơn. Biết đâu một ngày nào đó đột ngột qua đời, sau khi chết lại được vang danh, anh còn cảm thấy đó là chuyện tốt.
Nhưng Tiêu Kinh Văn của ngày đó không hề hiểu được điều này. Tiêu Kinh Văn khi ấy đã vô cùng bất ngờ, hắn nói thẳng vào mặt Lâm Tòng Chỉ: "Hiện giờ công ty đang có sẵn tài nguyên như thế, em lại là người yêu của anh, chẳng lẽ em bắt anh bỏ mặc người yêu mình không nâng đỡ, lại đi nâng đỡ người ngoài?"
Lâm Tòng Chỉ lúc đó giận quá hóa cười.
Anh thừa nhận dung mạo và vóc dáng của Tiêu Kinh Văn hoàn toàn phù hợp với gu thẩm mỹ của mình, anh cũng thừa nhận việc l*m t*nh với Tiêu Kinh Văn là một sự hưởng thụ tuyệt vời không gì sánh được, và cả sự vụng về nhưng chân thành của hắn khi theo đuổi anh. Nhưng tất cả những điều đó cũng chẳng thể ngăn cản việc mối tình đầu của anh đi đến hồi kết.
Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Đánh giá:
Truyện Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Story
Chương 5
10.0/10 từ 36 lượt.
