Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Chương 2
Việc tuyển chọn vật phẩm đấu giá được diễn ra công khai. Mỗi quý, công ty đấu giá Gleam đều gửi lời mời đến các bậc thầy và danh gia vọng tộc trong nhiều lĩnh vực tới tham gia bỏ phiếu, khâu này chính là sự bảo chứng cho chất lượng của các vật phẩm.
Thêm vào đó, thời buổi này cái gì cũng có thể trở thành chiêu trò, một số người cho rằng chỉ cần tác phẩm được Gleam chọn đưa lên sàn đấu giá, bất luận giá chốt cuối cùng là bao nhiêu thì đó cũng là một sự công nhận, chẳng khác nào dát vàng lên hồ sơ lý lịch.
Sau khi Lâm Tòng Chỉ đổi xong vật phẩm đấu giá, cuộc họp lại tiếp tục.
Các vị giám khảo không phải ai cũng đích thân đến dự, nhất là những vị tuổi cao sức yếu thường ủy quyền cho con cái hoặc người đại diện đến họp thay, còn ý kiến của họ sẽ được truyền đạt thông qua điện thoại hoặc video.
Lâm Tòng Chỉ đổi tranh rất nhanh, trong máy tính vốn đã lưu sẵn bản scan của bức tranh kia, anh chỉ mất một phút để tải lên. Ngay sau đó, trợ lý của Tiêu Kinh Văn cập nhật danh mục đấu giá, sắp xếp ngẫu nhiên rồi trình chiếu lên màn hình lớn.
Vật phẩm đấu giá mỗi quý của Gleam luôn là đề tài nóng hổi trong giới chuyên môn. Lúc này, các tác giả và nhà sưu tầm ngồi trong hội trường đều đang hướng ánh mắt đầy mong đợi về phía danh mục.
Bên ngoài, mưa đã dần tạnh. Một cơn mưa rào sấm chớp đến thật dữ dội nhưng cũng đi rất nhanh.
Nơi đây là khu CBD tấc đất tấc vàng của thành phố Dữ, về đêm đèn đuốc sáng trưng. Mưa tạnh, dân văn phòng tăng ca rủ nhau đi mua đồ ăn khuya, tiếng giày cao gót và giày da lách cách dẫm lên mặt đường ướt sũng. Họ hít thở bầu không khí sau cơn mưa, nơi hàng cây bên đường cũng được gửi gắm kỳ vọng trở thành cả một cánh rừng.
Ở khu vực này, tầng 15 chưa được coi là tầm nhìn cao. Lâm Tòng Chỉ đứng bên bệ cửa sổ cuối hành lang nhìn xuống, mặt đường vẫn còn đọng nước, phản chiếu ánh đèn đường cùng dòng xe cộ ngược xuôi.
Trương Miểu tìm anh mãi mới thấy, cô bước lại gần: "Sao gọi điện mà cậu không nghe máy thế, tôi còn tưởng cậu chạy trước rồi."
"Điện thoại không rung." Lâm Tòng Chỉ xoay người lại đáp.
"Vậy hả." Trương Miểu không nghĩ ngợi nhiều, nói tiếp, "Đăng ký xong xuôi rồi, về thôi."
"Vất vả cho cô rồi." Lâm Tòng Chỉ gật đầu.
Tranh của anh đã được chọn.
Quá trình tuyển chọn của Gleam rất công khai minh bạch, có nét giống với hình thức bỏ phiếu công khai tại các buổi đấu thầu. Các vật phẩm lần lượt hiện lên màn hình lớn, từ trang sức, đồ cổ, tranh vẽ, cho đến điêu khắc... các giám khảo sẽ chấm điểm tại chỗ, và vật phẩm không hiển thị nguồn gốc hay tên tác giả. Bởi vậy, xét theo một ý nghĩa nào đó, việc Lâm Tòng Chỉ thay đổi vật phẩm vào phút chót là một nước đi không an toàn.
Nhỡ đâu trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước cuộc họp, Tiêu Kinh Văn đã đánh tiếng với các giám khảo thì sao. Anh đột ngột đổi bức Cao Tăng xuống, chẳng phải tự đẩy mình vào thế bất lợi ư?
Nhưng may thay, bức trăng tàn trên biển kia vẫn vượt qua vòng tuyển chọn, chính thức góp mặt trong phiên đấu giá mùa hè của Gleam.
Lâm Tòng Chỉ đi theo sau Trương Miểu vào thang máy, xuống hầm để xe rồi lên xe.
Mãi đến khi xe chạy được vài cây số, Trương Miểu mới than thở: "Sao cậu lại đổi tranh vào phút chót thế? Nhỡ đâu tổng giám đốc Tiêu niệm tình xưa nghĩa cũ, đã lo lót với giám khảo giúp chúng ta rồi thì sao."
"Chính là để ngăn chặn việc anh ấy làm thế." Lâm Tòng Chỉ ngồi ở ghế phụ, tay nắm hờ đặt lên môi, mắt nhìn ra ngoài cửa kính chắn gió.
Trương Miểu không hiểu: "Lúc cậu đòi đổi tranh tôi cứ tưởng cậu sợ bị bạn trai cũ gây khó dễ, sau đó nghĩ lại thì thấy tổng giám đốc Tiêu không phải người như vậy. Tại sao chứ? Giúp chúng ta lo lót chẳng phải tốt hơn à?"
Lời này không sai, phòng tranh của họ đã bắt đầu phải ăn vào vốn, toàn bộ hoạt động đều dựa vào tiền tiết kiệm bán tranh trước đây của Lâm Tòng Chỉ để duy trì.
"Không được." Lâm Tòng Chỉ lắc đầu.
Trương Miểu đành coi như anh không muốn nợ ân tình của người cũ: "Thôi được rồi, dù sao cũng hữu kinh vô hiểm, tranh được lọt vào phiên đấu giá của Gleam là nửa cuối năm nay phòng tranh không lo đóng cửa rồi."
Lúc này là tám giờ ba mươi tối. Trương Miểu cầm vô lăng, mặt đường sau cơn mưa trơn trượt, bánh xe cán qua vũng nước bắn tung tóe, tạo nên tiếng rào rào suốt dọc đường đi.
Lâm Tòng Chỉ hạ một nửa cửa kính xe, lắng nghe tiếng nước rẽ sóng, khẽ "ừ" một tiếng đáp lại lời Trương Miểu.
Đúng vậy, không lo đóng cửa nữa. Năm năm qua, anh thường chìm vào giấc ngủ giữa tiếng động cơ tàu du lịch rẽ sóng trên biển khơi. Có đôi khi tỉnh dậy đã thấy mình lênh đênh giữa công hải, không sóng điện thoại, không mạng internet, wifi trên tàu thì vừa lag vừa chậm, anh đành ra boong tàu ngồi thẩn thờ.
Năm năm đó, Lâm Tòng Chỉ gần như sống trên biển. Khi tàu cập bến thì xuống đất liền, làm vài thủ tục, đóng gói tranh gửi đến các phòng tranh địa phương ký gửi, mua sắm nhu yếu phẩm rồi lại lên tàu.
Anh vẽ rất nhiều tranh trên tàu, vẽ người trên tàu, vẽ biển, vẽ cảng, hải âu và những con tàu chở hàng viễn dương trọng tải vạn tấn. Anh cảm thấy "hiệu ứng 20 phút trong công viên" mà trên mạng nói rất có lý, bởi vì anh đã phóng đại hiệu ứng đó thành đại dương, kéo dài suốt năm năm, cảm giác quả thực rất tốt.
"Haizz." Trương Miểu thở dài.
Lâm Tòng Chỉ hoàn hồn, nghiêng đầu hỏi cô: "Sao thế?"
"Điện thoại bị làm sao ấy, cảm ứng không nhạy." Trương Miểu nhân lúc chờ đèn đỏ chọt chọt hai cái vào màn hình rồi vứt sang một bên, bảo, "Cậu lấy máy cậu nhắn cho Tiểu Thần một tin, bảo ngày mai mặc bộ nào cũ cũ thôi, chúng ta phải dọn kho đấy."
"Được." Lâm Tòng Chỉ gật đầu, "Ơ?"
Kết quả s* s**ng một hồi, hai túi quần đều trống không. Trương Miểu hỏi sao vậy, đèn đỏ chuyển xanh, cô nhả phanh đệm ga đi tiếp. Lâm Tòng Chỉ chớp mắt vài cái, nói: "Điện thoại... hình như để quên ở Gleam rồi."
"Hả?" Trương Miểu bật cười, "Thảo nào, bảo sao ban nãy tôi gọi cho cậu mấy cuộc cậu đều bảo không thấy rung, tôi cứ tưởng cậu tắt rung."
"..." Trương Miểu cạn lời trong giây lát, quay đầu xe ở ngã tư tiếp theo, "Cậu lấy máy tôi gọi vào số cậu xem, nếu rơi ở đó chắc sẽ có người nhặt giúp."
"Được."
Màn hình điện thoại của Trương Miểu từng bị rơi một lần, cảm ứng hơi lệch, Lâm Tòng Chỉ loay hoay một hồi mới bấm được số của mình. Quá trình chờ máy giống như năm xưa thi vào trường Mỹ thuật ngồi đợi kết quả vậy, người nghe máy sẽ là ai đây, Tiêu Kinh Văn hay nhân viên của Gleam?
Anh quá căng thẳng nên quên mất đây là điện thoại của Trương Miểu, xe của Trương Miểu, nên bluetooth của dàn âm thanh trên xe đang kết nối với điện thoại, từng tiếng "tút" cứ thế vang lên từ loa ô tô.
"Alo?"
Lâm Tòng Chỉ nhắm mắt lại, quả nhiên người nghe máy là Tiêu Kinh Văn.
"Là... là em." Lâm Tòng Chỉ liếc nhìn Trương Miểu, Trương Miểu mím môi không lên tiếng.
Tiêu Kinh Văn "ừ" một tiếng, rồi nói thẳng: "Em đang ở đâu, anh mang điện thoại qua cho."
"Không cần đâu, chúng em đang quay xe lại rồi, phiền anh để ở quầy lễ tân giúp em." Lâm Tòng Chỉ cố giữ giọng bình tĩnh, "Cảm ơn."
Đầu dây bên kia im lặng một chút, Tiêu Kinh Văn nói: "Lễ tân tan làm rồi, anh đợi em ở tầng một."
Từ chối nữa thì lại thành ra kiểu cách, Lâm Tòng Chỉ cũng chẳng còn là chàng trai 22 tuổi vừa tốt nghiệp cố chấp và đề cao cái tôi năm nào.
Thế nên anh đáp: "Được."
Cúp máy, Trương Miểu bất lực lắc đầu, hỏi: "Cần tôi vào lấy hộ không?"
"Không sao đâu, sớm muộn gì cũng phải gặp mà." Lâm Tòng Chỉ nói, "Điện thoại tôi cất giúp cô vào hộc này nhé."
"Ok." Trương Miểu gật đầu, nhìn gương chiếu hậu bên trái rồi chuyển làn, chờ đèn đỏ rẽ trái. Cô nhận ra Lâm Tòng Chỉ có chút căng thẳng, anh co người ngồi ở ghế phụ, tay vân vê đầu ngón tay, mắt nhìn chằm chằm về phía trước.
Trương Miểu bảo: "Đừng căng thẳng thế chứ, năm năm rồi, năm năm thêm một năm nữa là đủ học cấp ba hai lần rồi đấy."
"Cũng bình thường." Lâm Tòng Chỉ nói, "Chỉ là hơi mệt chút thôi."
Quả thực anh đã làm việc liên tục quá lâu. Vì phòng tranh ngoại ô kinh doanh ảm đạm, anh lại không muốn chưa đầy một năm đã phải đóng cửa, nên Lâm Tòng Chỉ còn nhận dạy thay ở một lớp vẽ luyện thi nghệ thuật trong thành phố.
"..." Lâm Tòng Chỉ load một lúc, "Phụt." Anh bật cười, càng nghĩ càng thấy buồn cười, cười mãi một lúc lâu.
Điểm cười của người này khá lạ, anh cười đến mức suýt sặc mới bình tĩnh lại được, nói: "Tiêu Kinh Văn mà thèm tham một trăm tệ của tôi á?"
"Cái đó~ khó nói lắm à nha!" Trương Miểu giả vờ khoa trương, "Mấy năm nay kinh tế khó khăn, cổ phiếu Gleam đầu năm nay cũng lao dốc theo thị trường chung, chẳng qua là nền tảng gia đình họ vững thôi!"
Lâm Tòng Chỉ lại bị cô chọc cười, cứ thế qua lại vài câu, tâm trạng đã thoải mái hơn nhiều. Nhưng nếu nói Tiêu Kinh Văn tham lam tờ một trăm tệ tiền mặt trong ốp điện thoại của anh thì đúng là quá hoang đường.
Chẳng mấy chốc, xe chạy về hầm gửi xe cũ, Trương Miểu đỗ xe xong hỏi lại lần cuối: "Nói thật đấy, tự đi không vấn đề gì chứ?"
"Không sao." Lâm Tòng Chỉ tháo dây an toàn, xuống xe.
Thang máy từ tầng hầm B2 lên tầng 1 rất nhanh, cửa mở, Lâm Tòng Chỉ điều chỉnh lại nhịp thở, bước ra ngoài.
Sảnh tầng một của Gleam chỉ còn bật một nửa đèn trần, Tiêu Kinh Văn đút một tay vào túi quần, dáng đứng tùy ý, đang xem điện thoại. Hắn đứng cạnh quầy lễ tân chứ không dựa vào bàn. Khóe mắt thấy Lâm Tòng Chỉ đi tới, hắn cất điện thoại, đứng thẳng người dậy.
Lần này, bên cạnh cả hai đều không có người ngoài, một đối một.
Lâm Tòng Chỉ ngước mắt nhìn hắn, năm năm qua dung mạo Tiêu Kinh Văn không thay đổi mấy, chỉ có nếp mày khóe mắt là thêm vài phần chín chắn lạnh lùng. Tiêu Kinh Văn cũng đang nhìn anh, người thanh niên thần thái thanh tú, hàng mi dài, màu mắt sẫm, rất dễ thu hút người khác nhìn vào đôi mắt ấy.
Tiêu Kinh Văn lấy điện thoại của anh từ túi quần tây bên kia ra, đưa tới: "Hình như sắp hết pin rồi."
"Ồ." Lâm Tòng Chỉ nhận lấy, "Cảm ơn."
Theo lý mà nói, đến đây là xong chuyện rồi. Nhưng họ không phải kẻ thù truyền kiếp, chẳng có lý do gì để coi nhau như người lạ, cầm đồ nói cảm ơn rồi đi thẳng, làm như Tiêu Kinh Văn là shipper giao hàng nội thành vậy.
Trên điện thoại vẫn còn vương hơi ấm của Tiêu Kinh Văn. Anh nói cảm ơn xong lại cười một cái, chẳng biết nụ cười này có quỷ dị lắm không, dù sao cũng lâu quá chưa ngủ, tinh thần sắc mặt đều đáng lo ngại.
So ra thì Tiêu Kinh Văn tự nhiên hơn nhiều, hắn gật đầu: "Không có chi, trợ lý của em đâu?"
"Cô ấy đợi ở hầm xe."
"Anh vẫn muốn hỏi, tại sao em lại quyết định đổi bức Cao Tăng vào phút chót?" Tiêu Kinh Văn nhìn anh.
Đến đây, Lâm Tòng Chỉ thu lại vẻ mặt, anh đổi tay cầm điện thoại, cũng thay đổi ánh mắt, nhìn thẳng vào Tiêu Kinh Văn, nói: "Hôm nay lúc chập tối tới đây, chúng ta gặp nhau ở cửa thang máy, trợ lý của em quá bộc trực, buột miệng nói bức Cao Tăng là do em vẽ. Mà việc tuyển chọn vật phẩm yêu cầu ẩn danh toàn bộ, em cho rằng hành vi của cô ấy đã gây ảnh hưởng đến sự công bằng, nên em đổi một bức tranh khác."
"Nhưng anh là người có liên quan." Lâm Tòng Chỉ đáp lời kín kẽ, "Điều này không công bằng cho cuộc tuyển chọn."
Trong sự im lặng ngắn ngủi khi bốn mắt nhìn nhau, không ai chịu nhượng bộ.
Anh biết Trương Miểu lúc đó có thể đã bốc đồng, cũng biết Tiêu Kinh Văn không tham gia chấm điểm, nhưng Lâm Tòng Chỉ luôn giữ giới hạn cho mọi việc của mình, kiên định với nguyên tắc của bản thân.
"Anh hiểu rồi." Tiêu Kinh Văn gật đầu, "Xin lỗi."
"Anh... anh không cần xin lỗi, là trợ lý của em nhanh nhảu đoảng." Lâm Tòng Chỉ lảng tránh ánh nhìn của hắn, "Tóm lại, cảm ơn anh đã giữ điện thoại giúp, em xin phép về trước."
"Được, hợp tác vui vẻ, thầy Lâm." Tiêu Kinh Văn đưa tay ra.
Thái độ công việc rạch ròi của Tiêu Kinh Văn khiến anh không có lý do chính đáng để từ chối cái bắt tay này. Anh cũng vừa mới cắt tóc, mắt không thể trốn sau mái tóc mái được nữa, bàn tay phải co duỗi bên hông một chút để giảm bớt cái lạnh - hệ thống thông gió của công ty họ để nhiệt độ hơi thấp.
Bàn tay Tiêu Kinh Văn khô ráo và ấm áp, khoảnh khắc nắm lấy, ngược lại khiến Lâm Tòng Chỉ có chút tham luyến hơi ấm ấy.
"Hợp tác vui vẻ, Tổng giám đốc Tiêu." Anh mỉm cười nói.
"Mời." Tiêu Kinh Văn ra hiệu hướng về phía lối đi thang máy.
Tuy nhiên, có lẽ vì câu nói đùa "nhớ kiểm tra tờ một trăm tệ trong ốp lưng" của Trương Miểu lúc trên đường đến đây cứ văng vẳng bên tai như ma chú. Lâm Tòng Chỉ vừa đi về phía thang máy, lại thực sự ma xui quỷ khiến thế nào mà tháo ốp điện thoại ra...
Không ngờ là, Tiêu Kinh Văn lại đi theo sau.
Lúc Lâm Tòng Chỉ nhận ra có gì đó sai sai thì đã đi đến cửa thang máy, cánh cửa kim loại sáng bóng phản chiếu hình ảnh hai người đàn ông mặc âu phục phẳng phiu.
Anh cứng ngắc quay đầu lại từng chút một như người máy, bắt gặp Tiêu Kinh Văn đang cố ý dùng ánh mắt "anh mà thèm một trăm tệ này của em à" nhìn anh.
"Không phải..." Lâm Tòng Chỉ bất lực muốn chết, tay anh vẫn đang cầm một góc ốp điện thoại, tờ tiền giấy một trăm tệ màu hồng phấn đang nằm kẹp ở giữa một cách thảnh thơi, "Em... Em có thể giải thích."
Tiêu Kinh Văn gật đầu, nghiêm túc nhìn anh, không hề có ý trêu chọc khiêu khích hay hả hê, mà cực kỳ chân thành: "Ừm, thầy Lâm cứ nói."
Lâm Tòng Chỉ dở khóc dở cười, anh chỉ cảm thấy bản thân như đang thấp đi từng tấc trước mặt Tiêu Kinh Văn...
Anh đành cắn răng giải thích: "Trên... trên đường tới đây trợ lý đùa em, cứ khăng khăng bảo phải kiểm tra xem tờ một trăm tệ này còn hay mất. Em... Em gần hai ngày chưa ngủ rồi, anh không thể chấp nhặt một người đầu óc không còn tỉnh táo được."
Tiêu Kinh Văn bật cười, sau đó đưa tới một chiếc túi giấy tinh xảo: "Không chấp nhặt, em quên lấy quà lưu niệm này, bên trong có nến thơm trợ ngủ đấy, nghỉ ngơi sớm đi nhé."
Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Đánh giá:
Truyện Ngày Mai Mưa Rất To - Cảnh Phong
Story
Chương 2
10.0/10 từ 36 lượt.
