Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 52
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Trước đây chưa từng yêu ai nên tôi đâu biết yêu đương lại vui đến thế.
Lúc mới bắt đầu hẹn hò với Lâm Tử Tông, cả người tôi cứ lâng lâng.
Bọn tôi không dám làm gì quá mức trong nhà — đương nhiên, đó là khi ba mẹ tôi ở nhà. Chứ hễ bọn họ ra ngoài là hai đứa chúng tôi lại tung hoành trong căn nhà nhỏ này.
Khoá trái cửa chính, chạy vội về phòng, ôm ấp quấn quýt lấy nhau.
Cũng lúc đó tôi mới nhận ra mình vẫn chưa hiểu hết về Lâm Tử Tông.
Con người của cậu ấy vừa ngại ngùng vừa táo bạo.
Lúc ôm thì tai đỏ hết lên vì ngại, vậy mà vẫn thản nhiên quỳ xuống giúp tôi bằng miệng.
Ngay cả lúc cậu ấy làm bằng miệng cho tôi, lúc cậu ấy ngửa đầu nhìn tôi thì đôi mắt cũng thật ngây thơ vô tội, khiến cho tôi rất ngại ngùng, như đang dụ dỗ một đứa trẻ đáng thương vậy.
Nhưng trời đất chứng giám, chuyện này do cậu ấy chủ động thật.
Từ sau lần đầu tiên trong đêm giao thừa đó, làm vậy trong phòng đã trở thành “tiết mục cố định” của chúng tôi. Tôi ôm cậu ấy, sờ cậu ấy, hôn tai cậu ấy, sau đó lại dè dặt hôn môi cậu ấy.
Đó gọi là hôn môi.
Mỗi lần hôn là tôi rất lo lắng, vụng về đến mức không biết nên đưa lưỡi đi đâu.
Thật ra Lâm Tử Tông cũng vậy.
Đừng tưởng đêm giao thừa cậu ấy đã thể hiện như một tài xế có kinh nghiệm, chứ thật ra cậu ấy vẫn chỉ là tài xế tập sự thôi, chưa thể chạy đường cao tốc được.
Có mấy lần răng cậu ấy va vào tôi, đau thật đấy, nhưng đau xong lại thấy sướng.
Chắc vì lúc ấy chúng tôi mới thử món mặn nên bắt đầu nghiện rồi. Khao khát dần tăng lên, cứ hễ chạm mắt nhau là trong đầu lập tức nảy lên suy nghĩ bậy bạ.
Để tiện cho chúng tôi “làm bậy”, mùng bảy Tết chúng tôi kiếm cớ về quê Lâm Tử Tông.
Làm chuyện đó ở nhà cậu ấy khiến tôi rất chột dạ, nhưng tôi không thể nói ra, tôi sợ bị Lâm Tử Tông chê cười.
Có điều, cậu ấy như nhìn thấu được tất cả tâm tư của tôi, trước khi vào nhà đã nói: “Anh đừng lo lắng, vào nhà rồi em sẽ nói rõ với ba mẹ.”
Nói vậy ai không biết còn tưởng nhà có ma.
Tôi vào nhà theo sau cậu, chưa từng nghiêm túc như này bao giờ.
Cậu ấy bảo tôi đến thư phòng chờ cậu ấy, lát nữa cậu ấy đi tìm tôi.
Tôi cúi đầu vái chào di ảnh đặt trong phòng khách của cô chú rồi ngoan ngoãn vào thư phòng.
Thư phòng nhà Lâm Tử Tông rất rộng, cả bức tường là tủ sách được chia thành ba phần, mỗi phần là một thể loại sách khác nhau.
Tôi đi qua đi lại trước tủ sách, lại thấy xót xa cho Lâm Tử Tông.
Nếu không có tai họa ấy thì hẳn là cậu sẽ sống hạnh phúc biết bao.
Bỗng dưng tôi lại thấy áy náy. Rõ ràng Lâm Tử Tông đã rất vất vả rồi, vậy mà tôi còn biến cậu thành đồng tính.
Là đồng tính đấy!
Tôi dựa bàn thở dài, cuối cùng đưa ra một quyết định: Tôi phải tốt với cậu ấy cả đời.
Giờ nghĩ lại những gì đã diễn ra trong lòng mình lúc ấy là tôi lại buồn cười. Rõ ràng đã 19 tuổi mà đầu óc như vẫn mắc kẹt ở năm 9 tuổi ngốc nghếch.
Tôi đã đưa ra quyết định đó từ sớm rồi mà, chẳng hiểu lúc ấy diễn trò gì nữa!
Sau khi diễn một vở kịch xong, tôi rất tò mò không biết Lâm Tử Tông đang làm gì. Nhưng tôi vốn là một người nguyên tắc, cậu ấy bảo tôi đến thư phòng chờ cậu ấy thì tôi sẽ ngoan ngoãn chờ ở đây.
Không nghe lén, không nhìn trộm.
Chủ bảo làm gì tớ làm nấy.
Chó ngoan.
Lâm Tử Tông đã đánh giá tôi như vậy.
Cũng may đó là Lâm Tử Tông, nếu đổi thành người khác nói tôi là chó thì chắc chắn tôi sẽ cắn người đấy.
Con chó ngoan cứ đi qua đi lại trong thư phòng rộng lớn, như con châu chấu đứng trên chảo nóng sắp bị nấu chín.
Tôi đi đến mức sắp hôn mê thì Lâm Tử Tông mới đẩy cửa vào.
Trông cậu ấy như vừa khóc vậy.
Tôi mau chóng chạy tới ôm lấy cậu ấy, hôn lên đôi mắt cậu.
Chắc là nói về chuyện giữa chúng tôi.
Thông báo về tiến độ tình cảm cho những người nhớ thương cậu ấy, tuy không thể công khai hay tự hào được, nhưng người con dâu xấu xa là tôi rồi cũng sẽ gặp ba mẹ chồng.
Sau này tôi nói vậy với cậu ấy, Lâm Tử Tông còn sửa lại: “Không có gì mà không thể công khai hay không thể tự hào cả, anh là trải nghiệm đáng tự hào nhất của đời em.”
Khéo ăn khéo nói thật.
Tiểu Tông nhà tôi rất dễ được lòng người khác.
Nhưng có vẻ cảm xúc hôm đó của cậu ấy không tốt lắm, chắc vì trò chuyện khiến cậu càng nhớ họ hơn.
Chúng tôi đều không nói gì cả, cậu ấy cứ nằm trong lòng tôi, nắm chặt áo tôi, lặng lẽ làm ướt chiếc hoodie mới mua của tôi.
Tốt lắm, áo mới phải giữ lại mùi của Lâm Tử Tông mới được.
Không ngờ là sau khi khóc xong thì cậu ấy chủ động hôn tôi, ôm chặt lấy tôi, tư thế đó như hận không thể khảm mình vào trong cơ thể tôi.
Tôi bị cậu ấy đẩy xuống sô pha, cậu ấy ngồi hẳn lên đùi tôi, hỏi rằng: “Tiêu Phóng, anh muốn l*m t*nh không?”
Trời ạ.
Cậu ấy đang nói gì vậy?
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 52
10.0/10 từ 40 lượt.
