Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 50
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Lúc yêu rồi thì khác hẳn lúc chưa yêu.
Khi chưa yêu, lúc nào tôi cũng sợ mình lỡ làm gì quá trớn khiến Lâm Tử Tông không vui.
Cho nên, dù đã về nhà, dù hai đứa ngủ chung phòng, nhưng tôi cũng không dám lại gần cậu ấy quá, cũng không dám làm gì khiến cậu ấy khó chịu.
Nhưng giờ thì khác rồi.
Chúng tôi đang yêu nhau.
Có đôi có cặp rồi.
Thành người yêu chính thức rồi.
Nếu vậy thì tôi có lý do chính đáng để quấn quýt bên cậu ấy chứ.
Tôi kéo cái chăn đang trùm kín đầu ra rồi ném lên giường. Cậu ấy đã gấp xong quần áo, chuẩn bị đi ngủ.
“Em tắt đèn nhé,” cậu ấy nói, “sắp ba giờ sáng rồi.”
Ba giờ sáng.
Thời điểm lý tưởng để yêu đương.
Tôi chạy lại, giành tắt đèn trước cậu ấy.
Thật ra công tắc đèn ở ngay bên giường Lâm Tử Tông nên hồi xưa toàn là cậu ấy tắt đèn.
Mà tôi thì lười như con lợn, có người làm hộ là tôi càng mừng, đỡ phải làm.
Nhưng tối nay thì khác.
Tôi nói: “Tắt rồi.”
Trong phòng tối om như mực, không thấy gì cả.
Thế giới yên lặng, chắc ba mẹ cũng ngủ cả rồi.
Phía bên Lâm Tử Tông không có động tĩnh gì, tôi không biết cậu ấy đang làm gì, cũng không đoán được cậu ấy đang nghĩ gì, càng không chắc cậu ấy có đang nhìn về phía tôi không.
Tôi ước chừng khoảng cách giữa hai đứa, đưa tay ra, vừa vặn chạm vào cậu ấy.
Trời đất chứng giám, lúc đó tôi vẫn còn rất trong sáng.
Tôi không định tiến xa gì hết, chỉ muốn nắm tay cậu ấy, ôm cậu ấy một cái, tốt nhất là hôn một cái nữa.
Lâm Tử Tông đang mặc đồ ngủ mà người nóng hầm hập. Trong bóng tối, tôi chạm phải cánh tay cậu ấy.
Tôi lần lên trên dọc theo cánh tay, định tiện tay ôm cậu ấy vào lòng. Chỉ là động tác nhỏ vậy thôi mà tim tôi đập như tiếng trống trong đại hội thể thao.
Nhịp trống vang vọng trong căn phòng vào đêm khuya.
Nhưng cũng may là chỉ có tôi và cậu ấy nghe được.
Vì hai đứa tôi tâm ý tương thông.
Lâm Tử Tông không trốn, tôi hơi dùng sức một chút là ôm được cậu ấy vào lòng.
Đến giờ tôi vẫn không thể miêu tả chính xác cảm giác lúc đó.
Thỏa mãn.
Hạnh phúc.
Còn hơi choáng váng.
Cậu ấy không phản ứng gì, nhưng khi tôi nhẹ nhàng ôm cậu ấy thì cậu cũng không đẩy ra.
Chúng tôi cứ ôm nhau như vậy, hơi thở của cậu phả lên cổ tôi, vừa ấm vừa ẩm, khiến cả người tôi như mềm nhũn ra.
Hai cơ thể chúng tôi như hoà thành một, nhịp tim của tôi biến thành nhịp tim của cậu ấy, nhiệt độ cơ thể của tôi biến thành nhiệt độ cơ thể của cậu ấy.
Rõ là hai thân thể riêng biệt nhưng như đã hoà làm một.
Qua một lát, Lâm Tử Tông cũng lên tiếng.
Cậu nói: “Tiêu Phóng, như vậy không được.”
Lại cái gì không được nữa?
Tôi còn đang lâng lâng nên câu nói của cậu ấy làm tôi ủ rũ.
“Ôm một cái mà cũng không được à?” Tôi không vui, “Em vừa mới hôn anh còn gì, anh có nói gì đâu.”
Lâm Tử Tông ngẫm nghĩ giây lát, rồi nhẹ nhàng đẩy tôi ra.
Lúc này mắt tôi đã quen với bóng tối nên có thể nhìn thấy người đối diện rõ ràng hơn.
Lâm Tử Tông lùn hơn tôi một chút, khi nhìn tôi phải hơi ngước mắt, hơi ngẩng cằm lên.
Tôi không kiềm được, ánh mắt dừng lại nơi đôi môi cậu ấy.
Ban nãy cậu chỉ hôn lên mặt tôi, nhưng lúc này, tôi muốn hôn môi cậu ấy.
Tôi còn đang ngập trong sắc tâm thì nghe thấy cậu nói: “Em nói là cái này không được.”
Ngón tay cậu ấy chọc lên nơi không thể nói ra của tôi.
Bỗng dưng mọi thứ trở nên nóng bỏng.
Nếu muốn hình dung thì tôi là que diêm, cậu ấy là tấm giấy ráp. Cậu ấy chỉ cần cọ nhẹ lên “đầu” tôi một cái là tôi đã bốc cháy.
Tôi năm 19 tuổi đâu có ngốc.
Tuy chưa nghĩ đến việc phát sinh quan hệ với Lâm Tử Tông, nhưng tôi cũng biết một chút về chuyện này.
Tôi cũng từng mơ thấy mình quyến rũ Lâm Tử Tông.
Nhưng khi chuyện này thật sự xảy ra trước mắt thì tôi vẫn thấy ngại ngùng lắm.
Tôi không kìm được cúi đầu nhìn xuống, chỗ đó đã cứng ngắc, quần jean của tôi trở nên nguy hiểm, trông như sẽ nứt toạc vào giây tiếp theo.
Quần jean mới mua hơn 300 tệ.
Không thể để nó rách được.
Tôi mau chóng xoay người, đưa lưng về phía cậu ấy, hít sâu để lửa dục lắng lại.
Tôi trách cậu ấy: “Sao em lại như vậy? Chuyện này cũng được tính là quấy rối t*nh d*c đúng không?”
Lâm Tử Tông đằng sau tôi thì nhắc nhở tôi một cách bình tĩnh và có thiện chí: “Do anh đâm vào em trước nên em mới bảo anh kiềm chế hơn.”
Ơ…
Ban nãy tôi cửng à?
Tôi đâu có biết!
Tôi chỉ biết tôi đang ôm cậu ấy, chỉ biết tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi ôm cậu ấy.
Tôi hơi xấu hổ, cũng thấy lúng túng phần nào.
Tôi rất muốn giải quyết ngay bây giờ — tự tôi giải quyết là được.
Thật sự không cần phiền đến cậu ấy.
Lúc ấy tôi rất sợ khiến Lâm Tử Tông không vui, đặc biệt là sợ cậu ấy thấy tôi bẩn.
Nhưng không ngờ là, chỉ tầm nửa phút sau, nơi đó của tôi chưa có dấu hiệu tắt lửa, mà cậu ấy lại ôm tôi từ phía sau.
Tay đặt lên khoá quần của tôi.
Chết mất.
Lâm Tử Tông muốn giết người yêu của cậu ấy.
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 50
10.0/10 từ 40 lượt.
