Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 48
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Cuộc sống của tôi rất tốt.
Giống như bây giờ vậy, mỗi sáng mở mắt ra là có thể nhìn thấy Lâm Tử Tông, là chuyện mà hồi tôi mười chín tuổi có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới.
Nói ra thì có vẻ buồn cười, nhưng lúc đó tôi chưa từng nghĩ sẽ xảy ra quan hệ với cậu ấy.
Không phải là không muốn, mà là tôi ngây ngô đến mức chưa từng nghĩ đến bước đó.
Thật ra cho đến bây giờ tôi vẫn không biết rốt cuộc mình vốn dĩ đã là người đồng tính, hay là do chuyện của Đới Hạ Xuyên đã khơi dậy trí tò mò trong tôi, rồi sau đó tôi đã tự bẻ cong mình trong quá trình tự học không ngừng nghỉ.
Nhưng đó không phải trọng điểm. Trọng điểm là, lúc ấy tôi vẫn chưa học đến mức đó.
Vẫn đang thuần khiết lắm.
Cho nên khi ấy, chỉ vì Lâm Tử Tông hôn lên má tôi một cái mà cả người tôi như bốc khói.
Cậu ấy ghé sát tai tôi, nhẹ giọng hỏi: “Như vậy được chưa?”
Tôi nào dám lên tiếng, chỉ tròn xoe mắt, khóe miệng thì cười như muốn rách ra.
Tôi nâng niu cất điện thoại như bảo vật rồi cùng cậu ấy vào nhà.
Ba mẹ vẫn đang chờ chúng tôi ăn cơm, bữa cơm tất niên cũng sắp nguội lạnh cả rồi.
Ba tôi nói: “Để ba đi hâm lại đồ ăn.”
Mẹ tôi thì hỏi: “Hai đứa mua rượu ở đâu vậy?”
Lúc đó hai đứa mới sực nhớ ra là mình dùng cớ đi mua rượu, kết quả lại về tay không — không đúng, chính xác là dắt tay nhau về nhà.
Lâm Tử Tông luôn thông minh mà giờ cũng đơ ra đấy, vẫn là tôi phản ứng nhanh hơn, lập tức nói với mẹ rằng: “Trên đường về khát quá nên con uống hết rồi ạ.”
Mẹ tôi đảo mắt, ba tôi thì cười: “Bốc phét nó quen rồi.”
Chắc ba mẹ cũng đoán được tôi với Lâm Tử Tông ra ngoài là để tâm sự tuổi mới lớn, người lớn thì không tiện nghe trẻ con nói chuyện.
Cho nên cũng không hỏi chuyện mua rượu nữa, chỉ giục bọn tôi mau đi rửa tay rồi vào ăn cơm.
Bọn tôi bị giục vào nhà vệ sinh. Tôi đứng đơ ở đó.
“Làm gì thế?”
Tôi cũng ngẩng đầu nhìn cậu ấy, cười hì hì bảo: “Không nỡ rửa tay.”
Lâm Tử Tông cười, nụ cười vừa rạng rỡ vừa dịu dàng.
Tuyệt vời thật.
Khoảnh khắc đó, trong đầu tôi chỉ hiện lên hai chữ như vậy.
Tuyệt vời.
Mỗi lần Lâm Tử Tông cười, tôi lại có cảm giác cả thế giới này trở nên tươi đẹp hơn.
Cậu ấy quay đầu nhìn ra ngoài, chắc chắn rằng ba mẹ tôi không chú ý tới chúng tôi thì mới nắm lấy tay tôi, đặt dưới vòi nước.
Hai đứa chúng tôi, bốn bàn tay, cùng rửa dưới một vòi nước.
Trong lúc rửa, thi thoảng chúng tôi vô tình hoặc cố ý chạm vào tay nhau, mỗi lần như vậy là tim lại rung rinh.
Thì ra yêu đương là cảm giác như vậy, từng giây từng phút đều lâng lâng bay bổng.
Rửa tay xong mà tôi vẫn còn đờ người ra đó.
Lâm Tử Tông rút khăn giấy lau tay cho tôi, trông chẳng khác nào đang chăm sóc một ông cụ lẩm cẩm.
Tôi — chàng trai trẻ đẹp mắc chứng lẩm cẩm sớm — chỉ biết ngơ ngác nhìn Lâm Tử Tông. Lúc cậu ấy cúi đầu lau tay cho mình, tôi cảm thấy bản thân là trai đẹp hạnh phúc nhất thế gian.
Trước khi ra khỏi phòng tắm, tôi nhỏ giọng hỏi cậu ấy: “Có thể hôn thêm cái nữa không?”
Lâm Tử Tông lườm tôi một cái, rất nghiêm túc mà dùng ánh mắt cảnh cáo tôi đừng có được voi đòi tiên.
Tôi vẫn cười với cậu ấy.
Bây giờ, mỗi biểu cảm của cậu ấy đều vô cùng sống động với tôi. Cậu ấy không còn là cậu thiếu niên mặt lạnh tội nghiệp năm nào nữa.
Không hôn thì thôi.
Lúc cậu ấy quay người bước ra ngoài thì tôi cũng tranh thủ theo sau, nhân lúc đang đi, tôi rất vô sỉ mà nhanh tay ôm eo cậu ấy một cái.
Lâm Tử Tông như bị điện giật, lập tức quay đầu lườm tôi.
Tôi cười không thành tiếng, đi nhanh về phía bàn ăn.
Tôi ngồi cạnh mẹ, Lâm Tử Tông có muốn đánh tôi cũng không được.
Sau đó bốn người chúng tôi vẫn vui vẻ ăn bữa cơm tất niên. Trong lúc ăn, tôi còn cố ý nhắc đến chuyện Lâm Tử Tông đang yêu.
Cậu ấy ngồi bên tay trái tôi, tôi vừa nhắc đến chuyện này là cậu ấy đã liên tục lấy chân đá tôi dưới bàn.
Tôi nói với ba mẹ: “Người yêu của em ấy tốt lắm, học cùng trường con đó, là nhân vật nổi bật luôn!”
Tôi còn nói thêm: “Bọn con quen người đó bao năm rồi, ba mẹ yên tâm đi, chắc chắn người đó đối xử với Tiểu Tông nhà mình rất tốt.”
Những lúc như thế, tôi lại thấy mừng vì tiếng Trung không không phân chia nam nữ khi nói chuyện như tiếng Anh, giúp tôi luồn lách được kha khá.
Mẹ tôi khá tò mò, hỏi Lâm Tử Tông là quê bạn gái cậu có ở đây không.
“Đúng lúc nghỉ đông, con dẫn bạn về nhà chơi đi, dì nấu cho mấy đứa vài món ngon.”
Lâm Tử Tông nhìn tôi, chắc tức chết rồi.
Cậu ấy cúi đầu ăn cơm, lí nhí nói: “Thôi ạ, mới yêu nên bọn con chưa ổn định.”
Nói xong còn liếc tôi một cái.
Vế “chưa ổn định” là lời cảnh cáo mạnh mẽ nhất.
Tôi lạnh cả người, trở nên dè dặt hơn ngay lập tức.
“Đúng đúng đúng,” tôi nói với mẹ rằng, “Trẻ con yêu đương mà mẹ, mẹ đừng hỏi nhiều nữa!”
Nắm thóp.
Lúc ấy Lâm Tử Tông đã hoàn toàn nắm thóp tôi rồi.
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 48
10.0/10 từ 40 lượt.
