Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông

Chương 31


Tác giả: Tần Tam Kiến


Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ


Xưa nay con người của tôi sống rất bốc đồng. Nếu không năm đó tôi đã chẳng kéo Lâm Tử Tông tới tòa nhà bỏ hoang, định đánh cậu ấy trong khi còn chưa biết gì về cậu ấy cả.


Thế nên, lúc tôi mặt dày thốt ra câu “Tỏ tình với em đó” thì cậu ấy đã ngẩng đầu lên, sững người nhìn tôi suốt ba phút.


Trời biết ba phút đó kinh khủng cỡ nào. Tôi ngồi đó, mỗi giây trôi qua tôi đều thấy như giây sau cậu ấy sẽ úp cả bát mì gà cay lên đầu tôi đến nơi rồi.


Nhưng phải nói thật, ba phút im lặng của Lâm Tử Tông hôm đó đã dạy tôi rằng: Sống ở đời phải thận trọng từ lời nói đến việc làm.


Thật ra tôi vẫn rất hối hận vì chuyện này.


Ba phút đó, tôi chỉ biết căng thẳng, chỉ lo chuẩn bị tinh thần để bị ăn đòn, mà không nhận ra cảm xúc đang cuộn trào trong mắt cậu ấy.


Tình cảm tôi dành cho Lâm Tử Tông bùng lên rất nhanh, tỏ tình cũng rất vội. Vì trong suy nghĩ của tôi lúc ấy, yêu đương với cậu cũng chỉ là yêu đương thôi.


Tôi không nghĩ xa như vậy.



Nhưng với Lâm Tử Tông thì chuyện này lại vướng víu đủ đường.


Thế giới của cậu ấy đã trải qua vài cơn sóng thần vì chuyện này, mà tôi lại chẳng hay biết gì.


Nếu không thì sao cậu ấy phải giấu diếm làm gì.


Rõ ràng đã thích tôi từ lâu rồi, vậy mà tôi lại chẳng nhận ra chút nào.


Hôm đó, sau ba phút yên lặng, Lâm Tử Tông hỏi: “Anh tỏ tình gì với em?”


Tôi thẳng thắn trả lời: “Anh thích em.”


Cậu ấy vẫn gắp miếng thịt gà yêu thích, nhưng không ăn, chỉ nhìn tôi.


“Tuy hơi bất ngờ và cũng hơi khó tin thật, nhưng anh nhận ra là anh thích em.” Để tránh hiểu lầm, tôi còn cố giải thích, “Là kiểu thích muốn yêu đương ấy.”


Lúc nói câu đó, tim tôi đập thình thịch.


Lời tỏ tình này chẳng lãng mạn chút nào, hoàn toàn khác với những gì tôi đã tưởng tượng.


Nhưng đúng như người ta nói, kế hoạch không bao giờ theo kịp biến hóa. Đã nói đến nước này rồi mà còn cố chờ đến xem phim xong mới tỏ tình thì lại không hay.



Trước khi tỏ tình, tôi đã nghĩ ra đủ kiểu kết quả: cậu ấy sẽ chửi tôi, đánh tôi, đá tôi một phát lên tận cổng trời rồi dìm xuống núi Ngũ Chỉ.


Cũng có thể sẽ đỏ mặt ngại ngùng gật đầu, rồi nắm lấy tay tôi giữa phố xá đông người.


Hung dữ, lãng mạn, tôi đã nghĩ hết rồi.


Chỉ không nghĩ tới, tất cả tưởng tượng của tôi đều không phù hợp với con người thật của cậu ấy.


Lâm Tử Tông thực sự chỉ đáp: “Ờ.”


Rồi ăn luôn miếng thịt cậu đã gắp nãy giờ.


Tôi ngồi đờ ra một lúc rồi ghé tới hỏi: “Ờ là sao? Đồng ý hay không đồng ý vậy?”


Lâm Tử Tông vẫn bình tĩnh như mọi khi, như thể tôi vừa nói “Mì hôm nay hơi mặn.”


Cậu vừa ăn vừa trả lời: “Ờ là biết rồi.”


Sau đó ngẩng đầu lên, nghiêm túc từ chối tôi.


“Còn nữa, không đồng ý.”



Tôi sinh ra đã kiêu ngạo, cả đời luôn tự tin, tôi chắc mẩm mình nắm chắc phần thắng trong lần tỏ tình này.


Kết quả người ta từ chối tôi chỉ bằng một câu ngắn gọn.


“Tại sao?” Tôi thật lòng không hiểu.


“Đâu phải cái gì cũng có lí do.” Lâm Tử Tông cúi đầu ăn tiếp, tôi không nhìn rõ nét mặt cậu ấy. “Chỉ là không được thôi.”


“Anh tưởng em cũng rất thích anh mà.”


Động tác ăn mì của cậu ấy khựng lại: “Sao anh nghĩ vậy?”


“Không phải à?” Người ta bảo đừng bao giờ tự chui vào cái bẫy chứng minh. Thế nên tôi không chứng minh cậu ấy thích tôi mà chỉ hỏi lại.


Tưởng rằng như vậy sẽ khiến cậu ấy đối mặt với sự thật, thẳng thắn thừa nhận tình cảm dành cho tôi. Ai ngờ người ta cũng dứt khoát chẳng kém.


“Tiêu Phóng, anh nghĩ nhiều quá rồi.”


Như bị sét đánh.


Tôi như bị sét đánh.



Nhưng thật ra, vào khoảnh khắc đó, Lâm Tử Tông đau buồn như đang tự đi tảo mộ cho mình — sau này chính miệng cậu ấy đã kể lại như vậy. Dù tôi thấy cách so sánh này hơi kỳ, nhưng không thể phủ nhận, tôi lập tức cảm nhận được nỗi lòng của cậu ấy.


Tóm lại là, cậu ấy buồn.


Lúc từ chối tôi, có vẻ cậu ấy còn đau lòng hơn cả tôi.


Nhưng cậu ấy vẫn từ chối.


Vì cậu ấy nghĩ mình chỉ nên coi tôi là anh trai.


Vì cậu ấy cho rằng đồng tính không sai trái, nhưng sẽ làm cha mẹ đau lòng.


Vì cậu ấy cảm thấy mình không thể có lỗi với ba mẹ tôi.


Vì cậu ấy nghĩ chúng tôi không nên đi con đường ấy, ít nhất là tôi thì không được.


Lâm Tử Tông là người suy nghĩ rất sâu xa. Cậu ấy nghĩ xa hơn tôi nhiều.


Khoảnh khắc đó, cậu ấy bỗng trách bản thân mình, ước gì có thể quay lại năm mười bốn tuổi để g**t ch*t luôn mình của lúc ấy.


Cậu ấy ngốc thật.


Mà ngốc hơn là tôi, lúc đó tôi chỉ lo ôm nỗi đau tan nát vì bị từ chối, nhưng không nghe thấy hồi âm đau đớn trong lòng cậu ấy.


Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Story Chương 31
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...