Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 19
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Như thế mà còn nhịn được thì còn có gì không nhịn được nữa.
Lâm Tử Tông có thể nhịn nhưng tôi thì không.
Mặc dù lúc ấy, tôi vẫn chưa nhận ra mình “đã yêu Lâm Tử Tông”, nhưng tôi bắt đầu cảm nhận được sự chiếm hữu đối với cậu ấy.
Không đúng, phải nói là khao khát độc chiếm mới chính xác.
Người anh trai duy nhất của cậu ấy chỉ có thể là tôi.
Tên Đới Hạ Xuyên là kẻ thứ ba dù xét trên bất cứ phương diện nào!
Với lòng tin chính nghĩa là “phải loại bỏ mọi kẻ thứ ba trên đời này”, tôi bắt đầu đơn phương căm thù với Đới Hạ Xuyên.
Nói chuyện thì móc mỉa, bóng gió.
Ví dụ như lúc ăn cơm, tôi tỏ vẻ khó tính: “Tiểu Tông nhà chúng tôi không thích ăn mì.”
Nhưng thực ra, Lâm Tử Tông thích ăn mì.
Cậu ấy ngẩng đầu nhìn tôi, nhìn đến mức khiến tôi căng thẳng không thôi, sợ cậu ấy sẽ vạch mặt mình ngay tại chỗ.
May là tôi hiểu cậu ấy, cậu ấy lười làm mấy chuyện vạch trần này lắm.
Trong những lần tôi đụng độ Đới Hạ Xuyên sau này, loại tình huống ấy xảy ra không biết bao nhiêu lần. Kết quả là trong mắt Đới Hạ Xuyên, Lâm Tử Tông biến thành một người cực kỳ kén ăn, dị ứng với màu sắc, ghét mọi môn thể thao liên quan đến bóng, lại còn có hội chứng sợ vật nhọn, rất khó chiều.
Ban đầu Lâm Tử Tông không để ý đến việc đó thật, nhưng có lẽ tôi gây chuyện nhiều quá, nên đến một ngày, cậu ấy không chịu được nữa.
Hôm đó, tôi vừa tham gia cuộc thi hát dành cho sinh viên năm nhất và đoạt giải nhất.
Khi tôi đứng trên sân khấu trổ tài, Lâm Tử Tông cũng có mặt.
Cậu ấy vốn không muốn tới, nhưng tôi đã la lối khóc lóc lăn lộn để khiến cậu ấy đến.
Dù sao thì khoảnh khắc huy hoàng của tôi sao có thể thiếu cậu ấy được?
Cũng nhờ hôm đó là ở trường tôi nên Đới Hạ Xuyên không thể đột nhiên xuất hiện, tôi mới có thời gian được ở riêng với Lâm Tử Tông.
Trong lúc tôi còn đang đắc ý, tôi mời cậu ấy ăn món mì gà cay yêu thích trong căn tin trường, món mà gần đây tăng giá vùn vụt chẳng thèm để tâm đến cảm xúc của tôi.
Lúc ăn mì, Lâm Tử Tông hỏi tôi: “Khi nào anh mới định ngừng bịa chuyện về em?”
May mà hôm đó không có Đới Hạ Xuyên.
Tôi vẫn đang nhai miếng thịt gà thơm nức, chột dạ giải thích rằng: “Anh bịa khi nào?”
Lâm Tử Tông vẫn bình tĩnh như thường, liệt kê N tội của tôi.
“Anh có vấn đề gì với em à?” Lâm Tử Tông ngẩng đầu nhìn tôi, “Anh không thích em có bạn à?”
Mặc dù nhỏ hơn tôi một tuổi, nhưng Lâm Tử Tông luôn khiến tôi có cảm giác bị áp chế.
Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhớ lại cái hôm bị cậu ấy đấm trong tòa nhà bỏ hoang.
Rõ ràng là thấp hơn tôi, vậy mà Lâm Tử Tông vẫn toát ra khí chất vững chãi, khiến người ta không dám đụng vào.
“Đương nhiên không phải.” Tôi nuốt miếng thịt gà trong miệng xuống, rút khăn giấy lau miệng.
Tôi, Tiêu Phóng, xưa nay chưa bao giờ là kiểu người giỏi giấu chuyện, đặc biệt là mấy chuyện trong lòng.
Thế là tôi dứt khoát thú nhận với cậu ấy.
“Anh thấy em thân với Đới Hạ Xuyên nên ghen.”
Lúc đó tôi dùng đúng từ “ghen”, bởi đúng là trong lòng tôi thấy chua lòm.
Lâm Tử Tông nhìn tôi một lúc, rồi đột nhiên bật cười.
Cậu ấy vốn rất ít khi cười, lên đại học cũng vậy.
Ngay cả Đới Hạ Xuyên cũng từng hỏi tôi: “Tử Tông luôn lạnh lùng như vậy à?”
Cậu ấy không lạnh lùng, cậu ấy đang đau buồn.
Về điều này, Đới Hạ Xuyên sẽ không bao giờ hiểu.
Nhưng vào tối hôm đó, Lâm Tử Tông ngồi đối diện tôi đã cười, tôi hiểu cậu ấy, đó là nụ cười thật sự.
“Sao em cười?” Tôi không hiểu, “Anh ghen mà em vui vậy à?”
“Em thấy anh trẻ con thôi.” Lâm Tử Tông nói xong thì gắp mất miếng thịt gà tôi yêu quý trong tô mì của tôi.
Nhìn hành động nhỏ đó của cậu ấy, tôi thầm nghĩ: Nói như thể em không trẻ con ấy.
Khi ấy đã sang đông, tôi vừa tròn mười tám tuổi, chính thức trưởng thành.
Còn Lâm Tử Tông cũng đã mười bảy.
Thật ra ai cũng hiểu, mười bảy với mười tám cách nhau chưa tới một năm, trừ khi xảy ra chuyện gì to tát, chứ chẳng ai đột nhiên trưởng thành hẳn lên.
Thế nên, dù là tôi thì đêm hôm ấy cũng bắt đầu suy nghĩ vẩn vơ.
Tôi ngồi đó nhìn Lâm Tử Tông ăn mì, cậu ấy ăn đến mức trán rịn mồ hôi.
Ở bàn bên cạnh, một đôi tình nhân đang vừa ăn vừa cười đùa, trông rất ngọt ngào.
Tôi bắt đầu tưởng tượng nếu Lâm Tử Tông biết yêu thì sẽ như thế nào, bắt đầu tò mò không biết cậu ấy thích kiểu con gái nào.
“Em thích kiểu con gái thế nào?” Tôi không suy nghĩ gì mà hỏi thẳng.
Lâm Tử Tông ngẩng đầu nhìn tôi một cái, như đang nghiêm túc suy nghĩ.
Nhưng cậu ấy không trả lời, còn hỏi ngược lại tôi: “Anh thích kiểu gì?”
Tôi nói mà không do dự: “Kiểu như em.”
“…… Đại ca à, em là con trai.”
Tôi biết, cho nên tôi chưa nói thích cậu ấy.
Lúc ấy tôi chỉ nói là thích con gái giống cậu ấy.
Xinh xắn, da trắng, gương mặt thanh tú, đầu óc thông minh, ít nói, lạnh lùng.
Tôi ngồi đó tưởng tượng cảnh Lâm Tử Tông đội tóc giả, thật sự là đẹp một cách kỳ lạ.
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 19
10.0/10 từ 40 lượt.
