Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Chương 15
Tác giả: Tần Tam Kiến
Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ
Về chuyện tôi lớ ngớ giúp Lâm Tử Tông “sống tiếp” thì cậu ấy cũng không cảm kích gì cả.
Ý tôi là, sau chuyện đó, thái độ của cậu ấy với tôi vẫn chẳng có gì khác biệt.
Thế nên, khi tôi hỏi cậu ấy định đăng ký vào trường nào, không ngoài dự đoán, câu trả lời của cậu là: “Không nói cho anh.”
Còn ra vẻ thần bí nữa chứ.
Nhưng tôi có cách trị cậu ấy.
Tôi không hỏi được thì để mẹ tôi hỏi. Cậu ấy không thèm nể mặt tôi, nhưng với mẹ tôi thì rất nghe lời.
Tên trường, ngành học.
Nguyện vọng một, nguyện vọng dự phòng.
Lâm Tử Tông khai tuốt tuồn tuột với mẹ tôi.
Về sau, khi tôi theo đuổi cậu ấy, điều khiến cậu ấy bối rối nhất không phải là bị một thằng con trai theo đuổi, mà là bị con trai ruột của mẹ tôi theo đuổi.
Bởi vì trong lòng Lâm Tử Tông, mẹ tôi cũng như mẹ ruột của cậu ấy.
Khi cậu ấy đau khổ nhất, sợ hãi nhất, hoang mang nhất, chính mẹ tôi là người đã tìm thấy cậu ấy, đưa cậu ấy về nhà. Thế nên, dù cậu ấy chưa từng gọi mẹ tôi một tiếng “mẹ”, nhưng trong lòng cậu ấy, mẹ tôi chính là người mẹ đã kéo cậu ấy ra khỏi vũng máu, lau sạch máu cho cậu ấy, đưa cậu ấy trở về với cuộc đời này.
Tất nhiên, cậu ấy xem mẹ tôi như mẹ ruột là một chuyện, nhưng với con ruột của mẹ là tôi, thì cậu ấy chưa từng coi là anh ruột.
Nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là, cậu đã day dứt không thôi vì việc ấy.
Tóm lại, nhờ mẹ tôi, cuối cùng tôi cũng lấy được bảng nguyện vọng của Lâm Tử Tông.
Tôi biết, nhiều người cho rằng vì thích ai đó mà sửa đổi nguyện vọng, hoặc bất chấp tương lai của bản thân mà chép nguyên bảng nguyện vọng của người mình thích là chuyện vô cùng ngu xuẩn.
Yên tâm, tôi không phải loại người như vậy.
Thứ nhất, lúc đó Lâm Tử Tông vẫn chưa phải là người trong lòng của tôi, tôi không cần thiết phải chạy theo cậu ấy một cách mù quáng.
Thứ hai, dù tôi có muốn theo thì cũng không được, với thành tích của cậu ấy mà tôi mà chép nguyên bảng nguyện vọng thì đến trường dự phòng tôi còn chẳng vào nổi.
Nói thế thì hơi xấu hổ, nhưng đúng thật là thành tích của tôi kém cậu ấy xa lắm.
Tôi không hề kiêu ngạo, tôi chỉ đang tự hổ thẹn thôi.
Năm đó tôi nghiêm túc nghiên cứu bảng nguyện vọng của cậu ấy, cũng nghiêm túc suy nghĩ xem mình thật sự muốn học gì. Cuối cùng, tôi thành công trở thành hàng xóm của cậu ấy —— trường đại học của hai đứa gần nhau.
Cậu ấy vào 985*, tôi thì chỉ là góp mặt cho đủ số.
*”Trường 985″ là cách gọi tắt của các trường đại học thuộc Dự án 985 (985) tại Trung Quốc, một chương trình do chính phủ Trung Quốc khởi xướng nhằm xây dựng một số trường đại học hàng đầu, có tầm cỡ quốc tế.
Trường cậu ấy tốt, chuyên ngành cũng tốt, còn tôi thì gặp may.
Thật ra trường đó cũng không tệ, bình thường với thành tích của tôi thì không thể vào nổi, nhưng năm đó vừa hay chuyên ngành ấy ít người đăng ký, tôi lại “mèo mù vớ cá rán” mà đậu được.
Ngày tra được kết quả trúng tuyển, tôi đang ở cùng Lâm Tử Tông. Hai đứa tụ tập ở nhà cậu ấy, đã cày phim liên tục ba ngày rồi.
Từ Hồn ma đêm khuya tới Lời nguyền , rồi lại xem Mr Zombie , đủ thể loại phim ma kinh dị khiến đầu óc tôi như tê dại.
Lâm Tử Tông còn rất biết cách tạo không khí, rèm cửa kéo kín mít, không cho bật đèn, rõ ràng là đang hành hạ linh hồn yếu đuối của tôi.
Nhưng tôi không phản kháng.
Cậu ấy vui là được.
Ngày nhận kết quả trúng tuyển, tôi hồi hộp đến phát điên, còn cậu ấy thì bình thản như không, ngồi trên ghế sofa ôm gối, chăm chú xem Giao lộ oan hồn .
Tôi cầm điện thoại liên tục F5 trang web, cũng coi như kiếm cớ để không phải nhìn thẳng vào mấy cảnh ma quái ghê rợn kia.
Khi tôi thấy mình trúng tuyển trường, tôi chết sững vài giây, nghi là mình bị ma quỷ che mắt nên gặp ảo giác.
Đến khi xác nhận không nhìn nhầm, cũng không có ma quỷ gì cả, tôi bỗng hô lên “Đỉnh vãi”, khiến Lâm Tử Tông – người không sợ khi xem phim ma – phải giật mình.
Tôi phấn khích nói với cậu ấy: “Sau này chúng ta có thể học cùng nơi rồi!”
Nhưng cậu ấy — một sát thủ vô cùng máu lạnh, lại nói với tôi bằng khuôn mặt vô cảm: “Nếu em trượt nguyện vọng thì sao?”
Tôi “xì” cậu ấy hai chục lần.
May mà cái miệng quạ đen đó không linh, cũng bởi thành tích của Lâm Tử Tông vẫn luôn ổn định.
Hôm đó tôi bắt ép cậu ấy tạm dừng Giao lộ oan hồn để tra kết quả trúng tuyển.
Nói thật, lúc nhìn thấy tin cậu ấy đậu, tôi vui tới mức suýt nhảy dựng lên trời.
Thấy chưa, niềm vui của tôi đơn giản thế đấy.
Chỉ cần Lâm Tử Tông toại nguyện thì tôi sẽ hạnh phúc.
Giờ nghĩ lại mới biết, thì ra ngay từ lúc đó, trong tim tôi đã tràn ngập hình bóng cậu ấy rồi. Lâm Tử Tông của 16 tuổi đã tác động đến tâm trí tôi.
Chẳng qua, khi đó hai đứa chúng tôi chỉ đơn giản là ở bên nhau, chứ chưa từng nghĩ tới bất kỳ khả năng nào khác.
Tôi một lòng làm anh trai tốt của cậu ấy.
Còn cậu ấy… Một lòng hờ hững với tôi.
Nhưng cũng không sao, dù thế nào thì cuối cùng cậu ấy cũng sẽ yêu tôi thôi.
Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Story
Chương 15
10.0/10 từ 40 lượt.
