Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông

Chương 10


Tác giả: Tần Tam Kiến


Edit: Cánh Cụt Mộng Mơ


Tôi là người vô thần, nhưng điều đó không ngăn cản tôi tin vào ma quỷ.


Ai cũng vậy thôi, trong quá trình trưởng thành, ít nhiều cũng sẽ có vài bộ phim kinh dị mà về sau được gọi là “bóng ma tuổi thơ”. Những phim kiểu đó tôi xem nhiều rồi.


Thời tôi xem phim ma máy tính còn chưa phổ biến lắm, mỗi cuối tuần tôi lại ôm theo số tiền tiêu vặt ít ỏi đến tiệm cho thuê đĩa trong khu để thuê phim.


Năm hào một ngày, tôi lựa tới lựa lui, phim nào thấy hứng thú là xem bằng hết.


Thích xem, nhưng lại sợ.


Dùng lời bây giờ mà nói thì chính là “đã gà lại còn ham chơi”.


Chính những bộ phim ma đó khiến tôi tin chắc rằng trên đời này có ma thật.



Mặc dù nói ra thì hơi bất lịch sự, nhưng thực sự tôi rất sợ cái nhà của Lâm Tử Tông.


Rất xin lỗi rất xin lỗi, tôi biết có suy nghĩ như này thì đúng là đáng bị chửi.


Tất nhiên, tôi không thể nói với Lâm Tử Tông suy nghĩ này, huống hồ cậu ấy cũng đâu có mời tôi đi cùng, là tôi mặt dày bám theo người ta.


Tôi chỉ muốn đi theo để ở cạnh cậu ấy, sợ rằng cậu ấy quay về một mình rồi lại xảy ra chuyện gì không hay.


Sau này nghĩ lại, tôi cũng tự thấy mình không nên sợ ba mẹ của Lâm Tử Tông. Họ là những người tốt, vô tội nhưng bị hại. Nếu thật sự có thể hóa thành lệ quỷ đi báo thù những kẻ đã hại họ, thì đó mới là chuyện đáng mừng.


Hơn nữa, nếu họ vẫn còn vương vấn nơi này, có thể gặp lại Lâm Tử Tông một lần cũng là điều tốt.


Dù sao thì, cậu ấy nhớ họ lắm.


Hôm đó, tôi lặng lẽ đi theo sau Lâm Tử Tông, trơ mắt nhìn cậu ấy bước vào cửa đơn nguyên.


Tôi cũng định đi theo vào, nhưng lúc đứng ngay trước tòa nhà lại thấy chân bước không nổi.


Tôi thề, thật sự không phải vì tôi sợ.



Với cậu ấy, ngôi nhà đó mang một ý nghĩa rất khác biệt, tôi không chắc cậu ấy có sẵn lòng để tôi bước vào hay không, càng không chắc cậu ấy có muốn chia sẻ những ký ức về nơi đó với tôi hay không.


Vì vậy, tôi do dự một lúc rồi ngồi xuống chiếc ghế dưới tầng, hứng làn gió nóng hầm hập, cứ đứng đấy với cái đầu quay cuồng.


Giờ nghĩ lại mới thấy đúng là tự mình chuốc khổ. Cho dù lúc đó tôi mặt dày đi lên theo, có lẽ cậu ấy cũng không nỡ đá tôi ra ngoài, nhưng tôi cứ phải ra vẻ thảm thương, ngồi dưới nhà người ta như một nam phụ nhạt nhòa trong phim thần tượng.


Nghĩ tới đây, thật lòng tôi nên cảm ơn Lâm Tử Tông. Bởi một kẻ hèn nhát như tôi mà cũng được cậu ấy yêu mến. Từ vai nam phụ mờ nhạt không ai nhớ mặt lại được nắm tay cậu ấy trở thành nam chính của câu chuyện này.


Lâm Tử Tông, người tốt.


Cả đời bình an.


Nhưng mà đó là chuyện sau này rồi. Năm tôi mười bảy tuổi, vì quá nhập tâm vào vai diễn của mình mà ngồi dưới nhà Lâm Tử Tông “chờ” cậu ấy, kết quả là chỉ hơn nửa tiếng sau đã bị say nắng.


Chóng mặt, buồn nôn, chân tay rã rời.


Bản năng sinh tồn khiến tôi vịn tường bước tới trước cửa nhà Lâm Tử Tông.


Nhắc tới chuyện này, tới giờ tôi vẫn còn thấy rất mất mặt.



Bởi vì hôm đó, khi tôi gõ cửa nhà cậu ấy, vừa nhìn thấy cậu ấy thì một thằng cao mét tám như tôi lại yếu ớt như Lâm Đại Ngọc trong truyện, người mềm oặt ngã luôn vào lòng cậu ấy.


Tôi không dám nhớ lại cảnh tượng đó.


Tóm lại, hôm đó tôi ngất xỉu vì say nắng, lúc tỉnh lại thì đã nằm trong bệnh viện.


Lâm Tử Tông nói: “Một chuyến xe cứu thương là 200 tệ, nhớ trả lại cho em.”


Con người cậu ấy miệng cứng tim mềm, hơn chục năm rồi cũng chưa từng đòi tôi 200 tệ.


Mà nói đi cũng phải nói lại, đúng là cậu ấy chẳng cần phải đòi tôi hai trăm tệ thật, vì giờ đây, mỗi tháng lương của tôi đều giao hết cho cậu ấy giữ.


Lâm Tử Tông, người của tôi, người che chở cho tiền lương của tôi.


Mùa hè năm mười bảy tuổi ấy, tôi nằm trên giường bệnh vì say nắng, Lâm Tử Tông mặt lạnh như tiền ngồi bên cạnh.


Dung dịch trong chai truyền nước chậm rãi nhỏ giọt, thỉnh thoảng tôi có ảo giác như nghe được cả tiếng thuốc chảy vào huyết quản mình.


Chiều hôm đó, tôi cứ nhìn cậu ấy mãi, còn cậu ấy thì nhìn ra ngoài cửa sổ.



Vì chỉ là say nắng thôi, nên sau khi truyền nước xong tôi bị y tá gọi dậy không thương tiếc, bắt buộc phải về nhà.


Tôi lẽo đẽo đi sau Lâm Tử Tông rời khỏi bệnh viện, người qua lại tấp nập, chen chúc xô đẩy.


Cách cậu ấy nửa mét thôi mà tôi cũng lo bị người ta chen lấn mà lạc nhau.


Ra đến cổng bệnh viện, tôi vẫn không nhịn được gọi Lâm Tử Tông lại.


Tôi hỏi cậu ấy: “Em muốn ở nhà suốt cả mùa hè à?”


Cậu ấy quay đầu nhìn tôi, vẫn là gương mặt không chút biểu cảm quen thuộc.


Cậu ấy không trả lời. Tôi gãi đầu, dù hơi ngại nhưng vẫn mặt dày nói ra cái yêu cầu trơ tráo kia.


“Vậy anh ở cùng được không? Anh chưa từng ở căn nhà nào to như vậy.”


Lúc đó Lâm Tử Tông mới mười sáu nhưng thông minh hơn tôi nhiều, tất nhiên cậu ấy biết đây chỉ là cái cớ để tôi ở lại.


Tôi cứ nghĩ cậu ấy sẽ vạch trần tôi rồi từ chối thẳng thừng.


Nhưng không. Tôi đã thuận lợi ở lại nhà cậu ấy — cậu ấy thật sự cho tôi ở lại cùng.


Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Truyện Ngày Đẹp Trời Của Lâm Tử Tông Story Chương 10
10.0/10 từ 40 lượt.
loading...