Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Chương 69
Vì vụ Liễu Lâm Na, Phó Duy Trạch quang vinh nhận luôn danh hiệu "cuồng sủng vợ", còn được dân mạng đề cử làm tấm gương cho đàn ông có vợ: đã kết hôn thì học tập Phó tiên sinh, cho bạn đời cảm giác an toàn đến tận nóc.
Một thời gian dài, mạng xã hội có thể nói là vừa bùng nổ vừa... ghen đỏ mắt.
Trong nhóm chat, Lâm Thượng Vũ chịu không nổi, lôi Phó Duy Trạch ra cà khịa ——
Lâm Thượng Vũ: Phó Duy Trạch, tôi hỏi nghiêm túc, cậu có thể chừa đường sống cho chúng tôi không?
Đào Lân: +1
Phó Duy Trạch: Tôi chỉ đang làm những gì một người chồng nên làm, không đáng để hai cậu tôn sùng.
Lâm Thượng Vũ: Cậu đừng có bóp méo ý của tụi tôi có được không! Bọn tôi không phải tôn sùng cậu, là cảm thấy mày quá ngầu rồi đó!!
Phó Duy Trạch: Tôi cũng không muốn, tất cả đều là sức mạnh của quần chúng, ý dân như biển.
Đào Lân: Khụ, hôm qua đi xem mắt, cảm giác đối phương cũng ổn, chắc sẽ thử tìm hiểu tiếp.
Lâm Thượng Vũ: Ê ê, cái gì vậy, đứng lại giải thích rõ! Đào Lân, cờ phất lên khí thế hừng hực, cậu tính phản bội tổ chức à??
Phó Duy Trạch: Chúc mừng. Có tin vui thì báo tôi một tiếng.
Đào Lân: Cảm ơn, nhất định rồi.
Bạn bè của bạn - Phó Duy Trạch & Đào Lân đã rời khỏi nhóm...
Lâm Thượng Vũ: ...
Tin Dung Hiểu trở thành gương mặt đại diện sản phẩm mới của Seven vừa công bố, gần như chẳng ai thấy bất ngờ.
Với thân phận "một nửa" của Chủ tịch Tập đoàn Phó thị, đừng nói một Seven, có đổi hết toàn bộ nhãn hàng dưới hệ sinh thái Phó thị thành mặt Dung Hiểu, công chúng cũng chỉ nhàn nhạt:
"À, hợp lý."
Dù sao kiểu sủng vợ cuồng nhiệt của Phó Duy Trạch đã là kiến thức phổ thông.
Khi bộ ảnh tạo hình "tinh linh rừng thông mùa hè" của Dung Hiểu được tung ra, dân mạng lập tức nổ tung.
Weibo Seven Studio V:
Nước hoa Seven "Mát mẻ một mùa hè" chính thức ra mắt. Đang mở bán online & có mặt tại toàn bộ quầy. Nhỏ giọng nói với mọi người: Hiểu Hiểu hiện tại cũng đang dùng mùi này, Phó tiên sinh cực kỳ yêu thích đó ~ Ảnh Video Ảnh...
Bình luận bên dưới:
"A a a a a, đây là Dung Hiểu hả???!!!"
"Tạo hình này xuất sắc thật sự, vừa bấm vào hình là tui đứng hình luôn!"
"Đây chính là bản gốc tinh linh rồi chứ còn gì!!!"
"Mua, mua, mua! Cuối cùng lại có lý do chính đáng để vì Hiểu Hiểu mà tiêu tiền!!"
Sản phẩm vừa mở bán, Đồng Trình lập tức gửi cả bộ ảnh định trang và video quảng cáo sang cho Phó Duy Trạch.
Phó Duy Trạch mở ảnh ra đầu tiên.
Trong bức ảnh, nền là khu rừng sâu xanh mướt, giữa tán lá rậm rạp, một tinh linh nhỏ đang ngồi trên cành cây, nghiêng mặt nhìn về phía ống kính.
Đôi mắt đen trong suốt phản chiếu ánh sáng, ngũ quan tinh xảo, đẹp đến mức có tính "công kích trực diện".
Vừa nhìn đã cảm giác vừa nguy hiểm, vừa khiến người ta muốn chinh phục.
Cổ họng Phó Duy Trạch khẽ động, anh bấm sang video ——
Trong khung hình, tinh linh đẹp đẽ kia giơ cao chiếc cung xanh lá, mũi tên hướng thẳng về phía người xem, khóe môi cong lên một nụ cười vừa nguy hiểm vừa câu hồn, như muốn người ta cam tâm tình nguyện "chết dưới mũi tên này".
Lúc đó, ở hậu đài phòng làm việc Seven, Lý Mục đang canh bảng số liệu.
Cổng bán online mở được... mười phút.
66.666 chai chuẩn bị kỹ càng cho đợt mở bán đầu tiên – cháy hàng sạch sẽ.
Thấy con số hiện lên, Lý Mục bật dậy khỏi ghế, muốn gào lên nhưng cố nhịn, quay sang hỏi trưởng bộ phận kinh doanh:
"Có phải hệ thống bị lag không?"
Trưởng bộ phận tiêu thụ dứt khoát:
"Hoàn toàn không! Không thể nào lag!"
Thiết bị vừa mới nâng cấp, sao có chuyện kẹt! Đây là số liệu thật, thật 100%!
—Đây chính là năng lực mang hàng của bà chủ họ đó!!
Liễu Lâm Na trước kia vẫn tự nhận mình là "biển hiệu sống" của Seven, giờ so với bà chủ, đúng là... cặn bã.
Lý Mục nuốt nước bọt:
"Mau, mau, viết bài truyền thông! Đem số liệu này công bố ra ngoài!!"
Phải cho cả thế giới biết bà chủ của bọn họ lợi hại cỡ nào, ha ha ha ha! Không thể để một mình anh điên, phải kéo cả thiên hạ điên chung!!
Thời gian mang thai, ngoài chuyện hơi buồn ngủ, Dung Hiểu gần như không có phản ứng khó chịu nào.
Lần này bị tiếng ting ting của điện thoại trên tủ đầu giường đánh thức, cậu mở mắt, thấy weibo của mình vừa nổ tung.
Mở ra xem mới nhớ: hôm nay là ngày Seven chính thức công bố sản phẩm mới.
Cậu tìm đến bài đăng của Seven, định chuyển tiếp, viết vài câu đáp lại.
Chưa kịp bấm nút, Seven Studio đã đăng thêm một bài:
Seven Studio V:
Từ trước đến nay, kỷ lục tiêu thụ tốt nhất của Seven đã được làm mới.
66.666 chai nước hoa, kênh online mở bán trong 10 phút, đã bị cướp sạch.
Chẳng lẽ đây chính là... "một loại năng lực đó" trong truyền thuyết???Ảnh Ảnh...
Bình luận:
"Ha ha ha ha, cảm giác admin còn bị doạ!"
"Tui mua đó! Tui mua 2 chai!"
"66.666 chai có một chai là của tui! Tui chống lưng cho Phó tiên sinh và Dung Hiểu! Là hai người khiến tui tin vào tình yêu!!"
"Trời ơi tụi bây tay nhanh quá, tui còn chưa kịp bấm đã hết sạch!!"
"Xem ra chỉ có thể ra quầy mua thôi!!!"
"Mấy đứa, nếu tính ra quầy, nhớ chạy nhanh nha, chị đây cảm giác lần sau cũng không cướp được đâu!!"
Dung Hiểu đọc mà choáng váng, hoàn toàn không nghĩ công chúng lại nhiệt tình đến vậy.
Đang phân vân không biết nên trả lời thế nào, tin nhắn của Đào Nhạn đã bắn tới:
Đào Nhạn: Hiểu Hiểu, ghê nha, may mà tay tớ nhanh, cướp được ba chai!!!
Dung Hiểu: Bản thân tớ cũng không ngờ lại như thế, sợ hết hồn luôn!
Đào Nhạn: Sợ cái gì mà sợ, phải vui chứ!!
Nói chuyện với Đào Nhạn xong, Dung Hiểu mới soạn một status:
DungHiểu1234V:
Cảm ơn mọi người đã yêu thương nhiều như vậy. Tôi sẽ cố gắng hơn nữa để xứng đáng với sự yêu thích của mọi người, cố lên!!!
"Hiểu Hiểu cố lên!!!"
"Hiểu Hiểu nhất định phải luôn hạnh phúc đó nha!!!"
"Hiểu Hiểu yêu cậu nhiều lắm!!!"
Không ngoài dự đoán, tối hôm đó, Dung Hiểu lại leo thẳng lên hạng 1 hot search với đề tài:
"Năng lực mang hàng của Dung Hiểu"
Lần ra mắt sản phẩm mới của Seven có thể nói là đại thành công chưa từng có.
Tưởng như vậy là đã chạm trần, ai ngờ—
Đó mới chỉ là... khúc dạo đầu.
Vài ngày sau, khi những người cướp được nước hoa bắt đầu dùng thử, phản hồi dồn dập:
"Thành thật mà nói, ban đầu mình mua chỉ vì Dung Hiểu với Phó tiên sinh, bình thường mình ít xài nước hoa. Không ngờ mùi này thay đổi luôn định kiến của mình. Không hề nồng, trên người chỉ thoang thoảng, mà theo thời gian mùi còn đổi nhẹ. Đồng nghiệp đi ngang qua đều quay đầu nhìn. Mấy bà ơi, muốn 'quay đầu gây thương nhớ', mua nó!!!"
"Các bà ơi, nam thần của tui vừa nói chuyện với tui!!! Hắn bảo thích mùi trên người tui! Aaaaaaaaa! Tụi tui trao đổi liên lạc luôn rồi! Trước đó chưa bao giờ dám bắt chuyện. Em khóc luôn, cảm ơn Seven, cảm ơn Hiểu Hiểu, cảm ơn Phó tiên sinh, mong em cũng có được tình yêu ngọt như kẹo!!!"
"Chồng tui tối qua chưa bao giờ nhiệt tình như thế... Cảm giác quay lại thời mới yêu. Ổng cứ dụi dụi ở cổ tui, bảo rất thích mùi trên người tui. Trước đó tụi tui như bước vào giai đoạn 'nguội lạnh', giờ tự nhiên bùng lửa lại. Tui phải đi mua thêm dự trữ, đúng rồi mấy bà, để ý không, mùi này còn hoà với mùi da mỗi người, nên mỗi người sẽ có một kiểu hương khác nhau. Chính là mùi cơ thể phiên bản nâng cấp đó trời!"
"Này là nước hoa hay buff 'biến thân tiểu tiên nữ' vậy!!!"
"Mẹ tui sáu mươi tuổi, đi ngang qua hỏi có phải đổi sữa tắm, sao thơm vậy. Tui không dám nói là nước hoa, sợ bả giành! Biết thế lúc trước cướp thêm hai chai, giá này thật ra cũng không đắt!"
"Bình thường loại 1–2 trăm mình mua về đều lười dùng, nhưng xem mọi người khen quá nên mình khui thử. Giờ chuẩn bị ném hết mấy chai đắt tiền trước đó đi. Mùi này... thật sự quá thơm đi!!! Phấn phấn phấn!!!"
"Không ổn rồi, mẹ tui xịt thử một lần, giờ cướp luôn một chai. 5555, biết vậy tui đã không khoe!"
"Tối nay tui phải ra ngoài quẫy một vòng cho đã ~~"
Nhìn những phản hồi này, cả phòng làm việc Seven cười đến muốn rách khoé miệng.
Lý Mục cố giữ vẻ nghiêm túc:
"Thế nào, lần này của chúng ta..."
Trưởng bộ phận tiêu thụ nhịn không nổi:
"Lãnh đạo, đã phá kỷ lục! Kho bổ sung 88.888 chai, vừa mở bán đã bị quét sạch tiếp!!"
Vừa dứt lời, Lý Mục và trưởng bộ phận tiêu thụ nhào tới ôm nhau, nhìn màn hình máy tính hiện lên số liệu, không khống chế được mà cười như điên:
"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha!!!"
Không ngoài dự đoán, sản phẩm mới của Seven trở thành hắc mã bán chạy nhất của quý đó, thậm chí kéo theo một làn sóng mới.
Đầu tiên là trong giới nghệ sĩ:
"Dạo này chị dùng nước hoa gì vậy?"
"Không dùng gì nhiều, Seven bản mới đó."
"Chị cũng dùng hả, nghe nói khó cướp lắm. Lúc trước em đoạt được, giờ xài còn nửa chai, muốn mua nữa không được."
"Chị cũng đâu ngờ lại thích đến vậy, may là lúc trước lỡ tay mua hai chai."
Sau đó là trong giới bình thường:
"Này, hôm nay có xịt không?"
"Có. Thơm không?"
"Thơm... mà thơm kiểu... nhìn đã biết là 'tiên nữ'!"
Nhờ đó, lượng fan của Dung Hiểu lại tăng vọt.
Nhiều người còn chạy vào weibo cậu xin gợi ý:
"Dung Hiểu, lần sau có sản phẩm nào 'ngon' vậy nữa, nhớ recommend tụi mình nha!"
"Hiểu Hiểu, nước hoa dùng quá xuất sắc!!!"
"Mẹ tui còn hỏi có mua thêm được không, nói người lớn tuổi cũng phải thơm như con gái chứ!!!"
Sau đó, Dung Hiểu lần lượt quay nốt hai tạo hình còn lại cho Seven, chiếm gần như trọn màn hình LED trên tòa nhà Phó thị suốt cả mùa hè.
Chớp mắt đã đến giữa tháng 9, phim "Mãn Viên Xuân Sắc" chính thức công chiếu.
Hôm đó, Dung Hiểu dẫn theo "gia quyến" là Phó Duy Trạch cùng tham gia buổi công chiếu ra mắt.
Đây là lần đầu tiên hai người công khai xuất hiện trên thảm đỏ cùng nhau với danh nghĩa... vợ chồng.
Cả hai đều mặc vest hoạ tiết tối màu, đứng bên nhau, một người xinh đẹp thanh tú, một người anh tuấn trầm ổn. Máy ảnh chớp loạn, Dung Hiểu khẽ kéo tay Phó Duy Trạch, cùng quay sang vẫy tay với ống kính.
Phó Duy Trạch tuy không cười tươi như Dung Hiểu, thậm chí gần như không cười, nhưng khi đứng cạnh cậu, khí chất quanh người tự nhiên mềm đi rất nhiều.
Đến lúc vào hội trường chụp ảnh chung, hai người ngồi sát nhau, Phó Duy Trạch cởi áo vest đặt sau lưng Dung Hiểu.
Do mang thai nên lưng và thắt lưng cậu hay nhức mỏi, tuy bụng chưa lớn, người cũng không tăng cân nhiều, nhưng Phó Duy Trạch không dám lơ là.
Dung Hiểu nhỏ giọng đẩy áo lại:
"Không cần, anh khoác cho em thế này lát áo nhăn hết, anh mặc gì nữa?"
"Anh bảo mang gối ôm thì em không cho."
Nghĩ đến chuyện mang theo gối ôm đi dự sự kiện, Dung Hiểu cạn lời:
"Anh có thấy ai đi ra mắt phim mà ôm theo cái gối chưa, mất mặt chết người ta sao!"
Cậu không muốn vừa lên thảm đỏ đã leo hot search với tag:
"Nam diễn viên mang gối ôm đến rạp chiếu phim"
"Vậy nghe lời anh đi. Ngồi thế này thoải mái, lát lưng mỏi anh xoa cho?"
Nghĩ đến cảnh mình được xoa lưng giữa cả rạp chiếu phim, Dung Hiểu chỉ tưởng tượng thôi đã thấy... mặt nóng rần:
"Thế này được rồi, rất ổn rồi."
Phó Duy Trạch nắm tay cậu, mười ngón đan vào nhau:
"Mỏi thì dựa vào anh."
Dung Hiểu ngoan ngoãn gật đầu, bộ dạng "anh nói gì em nghe đó", ngoan đến mức khiến người ta muốn đem dấu vào lòng.
Trong mắt Phó Duy Trạch toàn là ý cười, anh suýt nữa đã đưa tay xoa đầu cậu, nhưng lại sợ làm rối tóc mới được stylist làm, nên đành thôi.
Đèn trong rạp tắt dần, màn hình lớn sáng lên, bốn chữ vàng "Mãn Viên Xuân Sắc" hiện ra.
Cảnh mở đầu, Dung Hiểu nằm trên xe ngựa, chân gác chéo, nhìn lên bầu trời xanh ngắt.
Gương mặt nhỏ vốn đã có lợi thế màn ảnh, lên màn chiếu càng thêm nổi bật. Ngũ quan tinh tế, xinh đẹp nhưng không mang lại cảm giác sắc bén, ngược lại làm cho người ta nhìn một cái liền thấy mềm lòng.
Đặc biệt là đôi mắt nai đen láy, trong veo, chỉ cần nhìn khẽ một lần, tựa như có thể chạm đến sâu trong tâm trí người khác.
Từ hàng ghế phía sau, đã có người không nhịn được thì thầm:
"Dung Hiểu đẹp ghê, lên màn hình lớn vẫn không bị 'phản chủ', đúng là gương mặt ăn ống kính."
"Mắt đẹp thật, nhìn là biết kiểu người có thể 'kéo' cả phân đoạn, diễn tới đâu mình bị cuốn tới đó."
"Diễn tốt, vừa trong trẻo vừa không bị sượng. Hèn chi Lý Sương Hoa thử vai lần đầu đã chọn ngay cậu ấy. Tôi thấy khó mà tìm được ai hợp hơn."
"Đạo diễn nói đây là 'tiểu Yêu' trong lòng ông ấy, đúng là tên vậy mà không hề yêu diễm, rất sạch sẽ."
Cốt truyện tiến triển, thổ phỉ bị giết sạch, tiểu yêu từ đó bước lên con đường báo thù, câu chuyện càng lúc càng gay cấn.
Lúc Cổ Trì xuất hiện với vai "Lãnh Lạc", tiếng xì xào lại nổi lên:
"Cổ ảnh đế với Dung Hiểu mặt mày hơi giống nhau ha!!"
"Nhất là đường nét xương gò má ấy!"
"Nhỏ thôi, không thấy Phó tiên sinh ngồi hàng trước à?"
Đang nói, bỗng trên màn hình xuất hiện một bóng lưng gầy gò phía sau bình phong. Dù chỉ là góc nghiêng, nhưng đường cong bờ vai cùng sống lưng như cánh bướm, mỏng manh lại đẹp đến mức khiến mọi người nín thở.
"Lưng Dung Hiểu đẹp quá trời đẹp!!"
"Tui chịu không nổi dạng thiếu niên gầy gầy, bóng lưng trắng trắng vậy luôn á!!"
"Lý đạo quay đẹp thật, chỉ một cú lia máy mà vừa gợi, vừa sạch, không hề thô."
Đến đoạn cuối, tiểu yêu ôm Lãnh Lạc chết trong biển lửa, tiếng nức nở khắp rạp vang lên.
"Cuối cùng tiểu Yêu có phải yêu Lãnh Lạc không... mình cảm giác rõ là có."
"Giết Lãnh Lạc là vì giữ lời hứa với Triệu Hằng, còn quyết cùng chết trong lửa là giữ lời ước 'đời này cùng nhau'. Đau mà vẫn viên mãn."
"Lý đạo ác thật, mình make up xong mà khóc trôi hết."
Từ đầu tới cuối, Phó Duy Trạch vẫn nắm tay Dung Hiểu không buông. Đến phân đoạn cuối, anh nghiêng đầu, thấp giọng nói bên tai cậu:
"Nếu một ngày nào đó anh phải đi trước, em không được đi theo. Anh hy vọng em sẽ sống thật tốt."
Dung Hiểu vốn đã đỏ mắt, nghe xong câu ấy thì nước mắt trào ra:
"Anh... không được nói mấy câu như thế nữa."
Không ngờ chỉ một câu nói lại chọc cậu khóc nức nở như vậy, Phó Duy Trạch hoảng hốt ôm cậu vào lòng:
"Được rồi, được rồi, anh đùa thôi. Đừng khóc."
Nhưng Dung Hiểu khóc thế nào cũng không nín được. Lý đạo thấy vậy, vừa lo vừa buồn cười:
"Sao thế, sao khóc dữ vậy, lúc quay phim còn không thấy em khóc như vậy."
"Em... em cũng không biết, tự nhiên dừng không được..."
Giọng Dung Hiểu nghèn nghẹn, vừa đáng thương vừa yếu ớt.
Cổ Trì cũng đi lại, lo lắng hỏi:
"Không sao chứ? Nãy giờ không phải vẫn ổn sao?"
"Trách anh." – Phó Duy Trạch xoa lưng cậu – "Anh nói bậy, đừng khóc nữa, chúng ta về nhà nhé?"
Dung Hiểu cũng thấy xấu hổ, dụi mặt vào ngực anh, túm lấy áo vest:
"Về nhà..."
Hai chữ ấy vừa mềm vừa nghẹn, làm tim Phó Duy Trạch đau đến nhói lên.
Anh sao có thể nói chuyện sinh tử trước mặt cậu. Anh có chết cũng không đời nào chết trước mắt cậu.
May là động tĩnh bên này không khiến quá nhiều người chú ý.
Lên xe, Cổ Trì ngồi ghế sau, ngó qua:
"Em trai, ổn chưa? Đừng khóc nữa, vai này em diễn tốt mà, đừng xúc động quá."
Dung Hiểu hít hít mũi, cười với hắn:
"Em không sao, anh đừng lo. Anh cũng chú ý nghỉ ngơi, mẹ mỗi ngày gọi video kể là rất lo cho sức khoẻ anh, tự chăm sóc mình cho tốt đi."
"Biết rồi." – Cổ Trì cười, mở cửa xe xuống, nhìn hai người xe rời đi.
Cửa xe vừa đóng, Dung Hiểu liền quay mặt ra cửa sổ, không thèm để ý tới Phó Duy Trạch.
Thấy cậu như vậy, trong lòng Phó Duy Trạch hơi hoảng:
"Hiểu Hiểu, em giận anh à?"
Dung Hiểu nhìn chằm chằm phong cảnh bên ngoài, im lặng.
"Anh sau này sẽ không nói mấy câu như vậy nữa, được không?" – Anh nắm tay cậu, dỗ dành.
Cuối cùng Dung Hiểu cũng không nỡ giận lâu, quay đầu lại, đôi mắt đã khóc đến đỏ hồng, vẫn còn đọng sương nước, giọng nghèn nghẹn:
"Anh thề đi, sau này không được nói nữa."
"Anh thề. Sau này nếu anh dám lỡ miệng lần nữa, thì... cho anh ngủ dưới sàn nhà luôn."
"Ngủ dưới sàn còn nhẹ cho anh quá." – Dung Hiểu bĩu môi – "Anh chỉ được ngủ phòng khách, không được ngủ trong phòng ngủ!"
Biết rõ cậu không nỡ để mình ngủ dưới đất, dù có đuổi khỏi phòng ngủ, chắc chắn cũng còn giường phòng khách. Phó Duy Trạch thấy lòng mềm nhũn.
Anh ôm chặt cậu:
"Anh đảm bảo."
Dung Hiểu vòng tay ôm cổ anh, vẫn còn tủi thân:
"Nếu còn dám nói nữa, lần sau em nhất định không tha cho anh, đồ đáng ghét."
Trợ lý: "Sếp ơi, sầu riêng ngài đặt đã tới rồi."
Lâm Thượng Vũ: "Gửi sang cho Phó Duy Trạch ~"
Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
