Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
Chương 36
Đào Nhạn nói xong, hai má đỏ bừng, ánh mắt cũng dần dần trở nên mơ hồ, trên người nóng như bốc hỏa, cả người tỏa ra một loại khô nóng khó tả.
Ngay cả hơi thở phả ra cũng nóng rực.
Hứa Nghị nhìn cậu ta, khẽ nhíu mày. Ngay sau câu nói ban nãy của Đào Nhạn, không biết có phải do tâm lý ám thị hay không mà trên người anh cũng bắt đầu có phản ứng.
Ý thức được có chỗ không ổn, Hứa Nghị đứng bật dậy, định ra ngoài gọi người vào. Ai ngờ vừa mới nhấc người lên, Đào Nhạn lại tưởng anh muốn bỏ đi, bỗng ôm chặt lấy anh từ phía sau, cả người dán sát lên lưng, cơ thể nóng bỏng, hơi thở phả vào tai càng nóng hơn.
Bị cậu ta ôm như vậy, cảm giác kỳ lạ kia càng lúc càng rõ.
"Đừng đi... khó chịu lắm... Hứa Nghị, anh giúp em một chút..." Đào Nhạn cũng không biết mình bị làm sao, chỉ cảm thấy tuyệt đối không thể để người trước mặt cứ thế rời đi.
Hứa Nghị cố gắng đè nén cảm giác khác thường đang ngày càng dâng cao, quay lại, ấn Đào Nhạn ngồi xuống ghế sofa. Ai dè lại bị cậu kéo ngược, cả người ngã nhào đè lên, hai người cùng bật ra một tiếng rên nho nhỏ.
Hứa Nghị vội vàng dùng bộ đồ diễn trên người trói hai tay Đào Nhạn lại, ngăn cậu không tiếp tục quấn lấy cổ mình. Mà lúc này Đào Nhạn hoàn toàn không phối hợp, vùng vẫy loạn xạ.
Một bên Hứa Nghị phải gắng giữ cho đầu óc tỉnh táo, một bên cố kiềm chế d*c v*ng mãnh liệt đang không ngừng dâng lên trong cơ thể, cùng khao khát với người trước mặt.
Anh vừa đè nén chính mình, vừa ráng gom tinh lực, gỡ cậu từ trên người xuống, quấn lại thành một cục "bánh chưng" rồi ném lên sofa.
Chỉ mỗi việc này thôi đã khiến anh tiêu hao không ít sức lực. Đợi đến khi rốt cuộc Đào Nhạn không thể tiếp tục lao tới người anh nữa, Hứa Nghị ngồi phịch xuống bàn trà, hít sâu mấy hơi, cố trấn định lại đầu óc hỗn loạn, rồi đứng dậy ra mở cửa.
Nhưng vừa nắm tay nắm cửa, anh mới phát hiện — cửa đã bị khóa trái.
...Mẹ nó!
Dung Hiểu từ nhà vệ sinh bước ra, đang định đi tìm Phó Duy Trạch. Tuy hai người có thể tách nhau ra khá lâu, nhưng cũng không thể cứ tránh mặt nhau mãi.
Kết quả là còn chưa kịp đi xa, cậu đã thấy trước phòng hóa trang của Hứa Nghị tụ tập rất nhiều người. Trương Cung và Quách Đức Long đều đứng trong đám đông, sắc mặt cực kỳ khó coi.
Còn chưa rõ đã xảy ra chuyện gì, Dung Hiểu theo bản năng bước nhanh tới. Đúng lúc ấy, ở phía đối diện đám người, cậu bỗng bắt gặp ánh mắt của Phó Duy Trạch.
Cả người khựng lại.
Dung Hiểu không để ý tới tình hình bên này nữa, đi thẳng về phía anh, không tin nổi nhìn người đang đứng trước mặt mình:
"Sao anh lại..."
Ánh mắt đen thẫm của Phó Duy Trạch dừng chặt trên người cậu, sâu như đáy vực, giống như trong đó là bão tố mà cậu không thể nhìn thấu.
Đồng Trình đứng bên cạnh liếc nhìn vẻ căng thẳng của Phó Duy Trạch, mở miệng giải thích:
"Lúc nãy bọn tôi nghe nói cậu xảy ra chuyện nên lập tức chạy đến."
Nghe vậy, tim Dung Hiểu run lên một cái. Tuy Đồng Trình chỉ nói qua loa, nhưng việc Phó Duy Trạch đích thân xuất hiện ở đây đã đủ nói lên lúc đó anh lo cho cậu đến mức nào.
"Anh..."
"Dung Hiểu?"
"Sao cậu lại ở đây?"
"Vậy trong kia là ai?"
Lời còn chưa nói xong đã bị cắt ngang. Trương Cung và Quách Đức Long thấy cậu, sắc mặt cũng dịu đi không ít:
"Bên trường quay bảo không tìm được chìa khóa, thôi để tôi phá cửa luôn."
Nói xong, Trương Cung giơ chân đá mạnh lên ổ khóa. Liên tiếp ba lần, cửa mới bị đá bật ra.
Cửa vừa mở, mọi người đều nhìn thấy cảnh tượng bên trong —
Hứa Nghị dựa vào một bên, cả người vô lực, thần trí đã mơ hồ. Trên ghế sofa cạnh đó, Đào Nhạn bị trói chặt như cái bánh chưng, cũng đang hôn mê.
Trương Cung vội quát lớn:
"Gọi cấp cứu! Nhanh lên!!"
Khi nói, giọng ông còn hơi run, hoàn toàn không ngờ đoàn phim bọn họ vừa mới qua cơn sóng gió, lại lập tức gặp thêm chuyện lớn.
Sắc mặt Quách Đức Long đen lại, đứng im một bên. Lang Khê và trợ lý của Đào Nhạn lúc này cũng chạy tới.
Ở phía sau đám đông, Bạch San đứng lẫn trong mọi người, lạnh lùng liếc nhìn Dung Hiểu một cái, rồi xoay người rời đi.
Dung Hiểu ngẩng đầu nhìn về phía Phó Duy Trạch đang tựa vào tường:
"Anh có ổn không, hay anh cứ đi với anh Đồng Trình..."
"Em đi đi, anh chờ em ở đây." Giờ phút này anh chẳng muốn đi đâu cả, chỉ muốn ở lại đây, trông thấy cậu là được.
Lòng Dung Hiểu chua xót, nhưng vẫn lo cho Đào Nhạn, bèn khẽ gật đầu:
"Vậy anh chờ em một lát."
Nói rồi, cậu liếc Đồng Trình một cái. Đồng Trình lập tức hiểu ý:
"Cậu yên tâm, tôi sẽ chăm sóc Phó tiên sinh."
Người vây quanh cửa phòng hóa trang đã bị giải tán. Dung Hiểu bước vào, đi tới bên cạnh xem tình trạng của Đào Nhạn, phát hiện hai má cậu đỏ bừng, cả người nóng rực không bình thường.
Cậu kéo bộ đồ diễn quấn trên người Đào Nhạn ra, vừa làm đã nghe cậu ta bật ra một tiếng rên khàn khàn...
Bác sĩ và nhân viên cấp cứu đến rất nhanh. Mọi người giúp bác sĩ đưa Đào Nhạn và Hứa Nghị lên xe cứu thương. Sau đó, một nhân viên trường quay lo lắng đến hỏi Trương Cung:
"Anh Trương, giờ phải làm sao đây? Tình hình thế này nghiêm trọng lắm, có cần báo cảnh sát không?"
Nhìn tình trạng của hai người họ, rõ ràng là đã uống phải thứ không nên uống.
Nếu chuyện này lan truyền ra ngoài, e là sự nghiệp của cả hai diễn viên sau này đều tiêu luôn.
Nhưng chuyện này tuyệt đối không phải do họ tự nguyện, nhìn thế nào cũng giống có người cố ý hãm hại. Trương Cung bình tĩnh lại, lập tức nói:
"Báo cảnh sát. Tất cả mọi người không được động vào hiện trường."
Nói xong quay sang nhìn Quách Đức Long. Chuyện đã tới nước này, có muốn che giấu cũng không che được, chưa điều tra rõ ràng thì dù là với Hứa Nghị hay với Đào Nhạn đều không thể gặp chuyện gì được.
"Báo cảnh sát đi. Tạm dừng tất cả công việc."
Trương Cung biết câu này nói ra, trong lòng Quách Đức Long chắc như chảy máu, nhưng cũng hết cách. Chuyện này quá lớn, bọn họ không gánh nổi hậu quả.
Chưa nói tới hậu phương nhà họ Đào phía sau Đào Nhạn, chỉ riêng Hứa Nghị — Ảnh đế vừa lên ngôi — cũng không phải người có thể tùy tiện đắc thủ.
Ông vỗ vai Quách Đức Long, nhanh chóng vào trạng thái "dập cháy".
Dung Hiểu và Phó Duy Trạch quay lại trong xe. Đồng Trình có mắt nhìn, không lên xe mà ở lại hỗ trợ Trương Cung xử lý chuyện sau đó.
Dung Hiểu cẩn thận quan sát anh:
"Chân anh còn đau không? Hay lát nữa mình về nhà để giáo sư La Trữ xem thử nhé?"
Cậu vừa nói vừa định vén ống quần anh lên, lại bị Phó Duy Trạch nắm lấy cổ tay. Ngẩng đầu lên liền đối diện với đôi mắt đen sâu thẳm, đáy mắt tối như mực, khiến tim cậu run lên từng nhịp.
"Nghe nói em xảy ra chuyện..."
Giọng Phó Duy Trạch nhẹ đến mức gần như thì thầm, không mang theo quá nhiều cảm xúc, chỉ đơn giản nói ra tâm trạng lúc đó:
"Anh rất lo."
Một câu thôi cũng đủ khiến lòng Dung Hiểu mềm nhũn, đau xót không chịu nổi:
"Em chỉ đưa Đào Nhạn vào trong đó thôi. Em còn chưa kịp làm gì đã định đi ra tìm anh rồi. Xin lỗi, em làm anh lo lắng."
"Ôm anh một cái được không?"
Phó Duy Trạch nắm tay cậu, nhẹ nhàng kéo vào trong ngực. Dung Hiểu không tránh, để mặc anh ôm.
Đây là lần đầu tiên cậu được Phó Duy Trạch ôm vào trong lòng như thế; cảm giác hoàn toàn khác với việc cậu chủ động nhào vào ôm anh trước kia.
Lồng ngực của Phó Duy Trạch rộng và ấm, còn mang theo mùi hương sạch sẽ rất dễ chịu, là mùi thuộc về riêng anh.
Dung Hiểu dựa vào, tìm một tư thế thoải mái, rồi im lặng không nhúc nhích nữa, để anh ôm cậu thật chặt.
Trong đầu lại bất chợt nhớ đến chuyện ban nãy Đồng Trình nói — mọi người đều tưởng người gặp chuyện là cậu.
"Phó tiên sinh... là có người đến báo với anh là em xảy ra chuyện sao?"
Thật ra ngay từ lúc mới thấy anh, cậu đã đoán được bảy tám phần.
Phó Duy Trạch buông tay ra một chút, để cậu ngồi thẳng dậy:
"Trương Cung cho người tới nói. Cụ thể thế nào thì đợi Đồng Trình về rồi hỏi rõ."
Dung Hiểu nhìn anh, khẽ nhíu mày. Phó Duy Trạch đưa tay chạm vào giữa chân mày cậu, vuốt nhẹ:
"Đừng suy nghĩ nhiều quá. Chờ Đồng Trình về, chúng ta về nhà."
"Vâng." Dung Hiểu mỉm cười, nhưng trong lòng rất rõ — lần này rất có thể có liên quan đến cậu.
Đào Nhạn và Hứa Nghị... là bị liên lụy vì cậu.
Đồng Trình không đi lâu. Quay lại, anh gõ cửa xe, mở ra thì thấy Dung Hiểu đang ngồi cạnh Phó Duy Trạch, ngủ gà ngủ gật, trên người còn đắp áo khoác.
Phó Duy Trạch khẽ dặn dò mấy câu, rồi hai người xuống xe.
"Tôi hỏi Trương giám đốc rồi," Đồng Trình nói, "ông ấy bảo là nghe thư ký trường quay nói, trên đường từ nhà vệ sinh quay lại, cô ấy đi ngang phòng hóa trang của Hứa Nghị, nghe bên trong có động tĩnh nên dừng lại nghe thử. Cảm giác giống như giọng của Dung thiếu, sợ xảy ra chuyện nên mới báo cho Trương Cung."
Phó Duy Trạch nghe xong, sắc mặt lạnh đi một phần.
Đồng Trình lại nói tiếp:
"Tôi cũng hỏi thư ký trường quay. Cô ta bảo lúc đó chỉ cảm thấy giống giọng Dung thiếu, không nghĩ nhiều, sợ có chuyện nên mới đi báo. Đến lúc hỏi chính xác cô ta nghe thấy cái gì, thì lại ấp a ấp úng, cứ như là không tiện nói."
"Ừ. Bên phía Trương Cung nếu có khó xử gì, anh giúp ông ấy xử lý."
Nói xong, Phó Duy Trạch quay lại xe. Ánh mắt rơi lên gương mặt sạch sẽ đang ngủ say của Dung Hiểu, dần dần mang theo một tia u ám, lạnh lẽo.
Xe cứu thương chạy thẳng vào trường quay, sau đó lại có thêm xe cảnh sát đến. Khu phim trường quanh năm đều có phóng viên lảng vảng, dù trời đang mưa, ít hơn mọi khi, nhưng không thiếu người ngồi chờ săn tin.
Weibo nhanh chóng xuất hiện hot search:
[Thượng Tiên đoàn phim lại có chuyện gì: Vừa có xe cứu thương, lại thêm xe cảnh sát...] kèm theo một loạt ảnh chụp.
"Vãi, xe cảnh sát cũng tới luôn, có vẻ nghiêm trọng đấy."
"Đoàn Thượng Tiên dạo này phong thủy xấu à? Hình như lần trước có xe cứu thương đến mới được ba ngày thì phải?"
"Lần này không phải có liên quan đến Dung Hiểu nữa chứ? Giờ cứ nghe có chuyện là tôi lại nghĩ ngay đến cậu ta..."
"Không tới mức có người chết chứ? Vừa xe cứu thương vừa xe cảnh sát, chẳng lẽ là do quay phim xảy ra tai nạn?"
"Aaaaa, rốt cuộc là chuyện gì thế? Đừng bảo là ca ca tỷ tỷ nhà tôi gặp chuyện nhé, lo quá đi mất. Bao giờ mới có tin chính thức đây?"
"Xe cảnh sát còn chưa đi à? Nghe nói hiện trường bị phong tỏa rồi, chắc là có diễn viên dính líu thật."
"Trên kia nói sao mà biết? Ai đang ở hiện trường chụp thêm ảnh đi!"
Lại thêm một cái hot search khác:
[Thượng Tiên đoàn phim phong tỏa hiện trường, nghi có diễn viên gặp chuyện] kèm theo ảnh rào chắn, cảnh sát, xe cứu thương.
"Nhìn căng thẳng thật sự luôn!"
"Không phải... thật sự có người chết chứ...?"
"Trong hình giống khu nghỉ giữa giờ, chẳng lẽ xảy ra chuyện trong phòng nghỉ?"
"A a a, tôi đang ở bệnh viện, tự nhiên thấy rất nhiều người đi vào, bệnh viện này gần khu phim trường nhất. Không phải người từ đoàn Thượng Tiên đến chứ? Hình như là hai người, mà xin lỗi chứ mặt họ đeo khẩu trang nên tôi không nhìn rõ là ai..."
...
Cảnh sát vừa vào hiện trường đã lập tức phong tỏa và lấy mẫu kiểm tra. Kết quả cho thấy trong ly cà phê của Hứa Nghị và ly trà sữa vốn đưa cho Dung Hiểu, đều có thành phần k*ch d*c.
Khi kết quả được thông báo, sắc mặt Trương Cung và Quách Đức Long đều trở nên cực kỳ khó coi.
Trà sữa hôm đó là Trương Cung mời cả đoàn uống. Tại sao trong số đó chỉ có ly của Hứa Nghị và ly của Dung Hiểu bị bỏ thuốc? Những ly còn lại đều bình thường. Càng trùng hợp hơn — ly trà sữa ban đầu chuẩn bị cho Dung Hiểu cuối cùng lại bị Đào Nhạn uống.
Còn thư ký trường quay — vì sao lại khẳng định mình nghe thấy giọng của Dung Hiểu trong phòng hóa trang, trong khi sự thật chứng minh lúc đó trong phòng chỉ có Đào Nhạn?
Thư ký trường quay lập tức bị mời về đồn.
Sau 24 giờ lấy lời khai, cô ta khai nhận mình đã nhận tiền. Cha cô đang bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn, đối phương không biết bằng cách nào nắm được điểm này, chuyển cho cô ba trăm nghìn, bảo cô tráo ly cà phê của Hứa Nghị và trà sữa của Dung Hiểu, rồi khi chắc chắn hai người ở riêng trong phòng, tung tin "Dung Hiểu có chuyện".
Tốt nhất là để mọi người nhìn thấy cảnh Dung Hiểu "ở riêng" trong phòng với nam diễn viên để bịa đặt tin đồn dơ bẩn.
Còn về việc ai là người chuyển tiền, ai là người phát tán tin tức — tài khoản chuyển khoản là thẻ ảo, không thể truy vết ngay, tạm thời vẫn chưa xác định được thân phận.
Nhưng có thể khẳng định, đây là một vụ cố ý hãm hại nghiêm trọng.
Trong vài ngày ngắn ngủi, đủ loại suy đoán lan tràn trên mạng, nhiệt độ các chủ đề liên quan liên tục leo lên hot search.
Đoàn phim cũng đăng một văn bản làm rõ, hy vọng công chúng cho họ thêm thời gian điều tra, tuy không trả lời trực tiếp mọi nghi vấn, nhưng gián tiếp thừa nhận trong đoàn thật sự đã xảy ra chuyện.
Nhan Thanh thông báo với Dung Hiểu tạm thời không đưa ra bất cứ phản hồi nào. Trong lúc đó, cậu đi bệnh viện thăm Đào Nhạn.
Sau khi xảy ra chuyện, nhà họ Đào lập tức ra mặt, dùng quan hệ gây áp lực lên truyền thông, tạm thời khống chế dư luận trong phạm vi cho phép.
Nếu không, mọi chuyện đã sớm bị thổi bùng lên mất kiểm soát.
Phó Duy Trạch đi cùng Dung Hiểu đến bệnh viện, hai người đi lối dành cho khách VIP, tránh mặt truyền thông.
Đào Nhạn là em út trong nhà, trên còn hai ông anh. Anh cả là Đào Lân, hiện là người nắm quyền nhà họ Đào, đồng thời cũng là bạn học cũ của Phó Duy Trạch.
Cùng là công tử thế gia, quan hệ giữa bọn họ cũng không tệ.
Thấy bọn họ vào, ánh mắt Đào Lân đảo qua người Dung Hiểu, cuối cùng dừng trên người Phó Duy Trạch đang ngồi trên xe lăn:
"Chân cậu vẫn chưa khỏi à?"
Biết anh ta hỏi gì, Phó Duy Trạch chỉ cười nhạt:
"Dung Hiểu, cuối cùng cậu cũng đến thăm tôi! Cậu không biết hai hôm nay tôi sống kiểu gì đâu, anh trai tôi đúng là ác ma!!"
Thấy cậu tinh thần phấn chấn như thế, Dung Hiểu mới thở phào, đặt giỏ hoa quả xuống bàn:
"Hôm nay tôi đến là để xin lỗi. Chuyện lần này là tại tôi, liên lụy đến mọi người."
Tuy Đào Lân thu điện thoại của em trai, nhưng chuyện lớn như vậy cũng không giấu.
Nghe cậu nói thế, Đào Nhạn hiểu ngay cậu đang tự trách:
"Chuyện này đâu phải cậu có thể biết trước. Với lại ly trà sữa đó là tôi chủ động đổi với cậu, cậu đến đây xin lỗi cái gì. Nếu phải xin lỗi thì là người đứng sau giở trò kia kìa, tôi đây chẳng phải vẫn đang bình an vô sự sao?"
"Thật sự không sao chứ?"
Nụ cười trên mặt Đào Nhạn dần tắt, cuối cùng lộ ra vẻ tủi thân:
"Cậu nói xem, có phải là tôi chẳng có chút mị lực nào, nên người ta chẳng buồn để ý?"
"Sao lại thế được?" Dung Hiểu không hiểu vì sao cậu lại nghĩ vậy. Đào Nhạn vốn hoạt bát, tự tin, bình thường người thích cậu ta xếp hàng còn không đủ, sao lại tự ti đến mức này.
"Thế cậu nói xem, trong tình huống như vậy, sao Hứa Nghị vẫn có thể chịu đựng được? Nếu bỏ qua việc tôi chẳng có mị lực, không hấp dẫn nổi anh ấy, thì còn lý do nào khác?"
Nói đến đây, mắt Đào Nhạn đã đỏ lên. Rõ ràng mấy ngày nay chuyện này vẫn luôn đè nặng trong lòng, gần như thành tâm bệnh.
Nhưng cậu không thể nói với Đào Lân. Nếu để anh biết mình vì đàn ông mà ruột gan rối bời thế này, tám phần mười sẽ bị trêu cho chết, đã thế còn chắc chắn đi tìm Hứa Nghị gây chuyện, đến lúc đó Hứa Nghị càng chán ghét cậu hơn.
Nhìn bộ dáng này của Đào Nhạn, giống như con chó nhỏ bị chủ bỏ rơi, đáng thương đến mức khiến người ta đau lòng.
"Tôi thấy việc Hứa Nghị trong tình huống đó vẫn giữ được lý trí, không làm tổn thương cậu, càng chứng minh anh ấy là người đáng tin, rất có trách nhiệm. Cậu thử nghĩ xem, nếu hai người thật sự vì thuốc mà làm ra chuyện gì không nên làm, lại bị người ta biết được, không chỉ danh tiếng của cả hai tan tành, mà sau này quan hệ giữa hai người cũng sẽ phức tạp vô cùng. Kết quả bây giờ, theo tôi thì là tốt nhất cho cả hai đó, không phải sao?"
"Lý thì tôi hiểu, nhưng trong lòng vẫn thấy không yên. Hiểu Hiểu, cậu có phải còn định đến thăm Hứa Nghị không? Cậu giúp tôi hỏi anh ấy một câu, được không?"
Ánh mắt ngập tràn mong đợi, Dung Hiểu không nỡ từ chối:
"Được, tôi sẽ hỏi giúp cậu. Nhưng bất kể kết quả thế nào, tôi hy vọng cậu đừng nghĩ quá nhiều."
"Đương nhiên rồi, tôi quyết định rồi, đời này bám anh ấy luôn." Đào Nhạn xoa mũi, cười nói,
"Tôi nghe nói hung thủ còn chưa tra xong. Dạo này cậu cẩn thận chút, tôi sợ người kia một lần không được lại muốn làm thêm lần nữa."
"Đoàn phim tạm dừng rồi, chờ kết quả điều tra. Tôi cũng chỉ ở nhà đọc kịch bản, không đi đâu cả."
"Cậu có kịch bản mới à?" Mắt Đào Nhạn lập tức sáng lên.
"Có một chương trình tạp kỹ đã xác định, còn một bộ phim đang cân nhắc."
"Oa, tài nguyên không tệ nha. Tạp kỹ gì đấy? Lúc quay tôi rảnh sẽ đến làm khách cổ vũ cậu."
"Là Không Thể Không Nói Không..."
"Cậu nhận cái này rồi?" Đào Nhạn lập tức nắm chặt tay cậu,
"Tôi cũng nhận đó! Đến lúc đó hai đứa mình có thể quay chung, hahaha!"
Dung Hiểu cũng ngạc nhiên không kém:
"Thật á? Vậy thì tốt quá rồi!"
Hai người ngoài hành lang nghe tiếng cười bên trong, nét nghiêm túc trên mặt Đào Lân cũng dịu đi nhiều. Anh nhìn Phó Duy Trạch, nói:
"Chưa kịp chúc mừng cậu kết hôn."
Phó Duy Trạch mỉm cười:
"Cậu ấy rất tốt."
Trong mắt Đào Lân thoáng qua một tia ngạc nhiên:
"Cậu bây giờ cũng biết nói thẳng như vậy à, không giống phong cách trước giờ của cậu lắm."
Phó Duy Trạch nhíu nhíu mày, cũng không phủ nhận.
Đào Lân chỉ cảm thấy mình vừa bị đút cho một họng thức ăn chó:
"Hôm đó lão Lâm nói cậu vì một cậu nhóc mà tự gọi điện cho hắn, lúc đó tôi còn không tin. Giờ thì hiểu rồi, hắn không nói sai tí nào."
"Tôi không gọi cho hắn, hắn đừng có mà tự ảo tưởng."
"Được rồi, hai người các cậu đúng là..." Đào Lân bất lực, "Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người nhà cậu hơi bị biết gây chuyện đấy."
"Không liên quan đến cậu ấy. Là có người ganh ghét cậu ấy."
Đào Lân: "..."
...Được rồi, anh im là được, xin đừng cho anh ăn thêm nữa.
Phó Duy Trạch hoàn toàn không ý thức được mình đang tung thức ăn cho chó khắp nơi. Điện thoại trong túi rung lên.
Là Đồng Trình gọi.
Anh lăn xe đến bên cạnh, nghe máy, đầu dây bên kia là giọng nói trầm ổn:
"Phó tiên sinh, điều tra ra rồi. Là Bạch San..."
Trong phòng bệnh, Đào Nhạn lấy điện thoại của Dung Hiểu mở weibo:
"Trời ơi, tôi không ngờ bên ngoài đã loạn đến mức này rồi!"
Trước đó, đoàn phim Thượng Tiên vừa đăng một thông báo:
Weibo Thượng Tiên đoàn phim
Chuyện xảy ra hôm nay tại đoàn Thượng Tiên: Cảm ơn mọi người đã quan tâm. Đến thời điểm hiện tại, sự việc vẫn đang trong quá trình điều tra, mong công chúng cho chúng tôi thêm một chút thời gian. Sau khi có kết quả, chúng tôi nhất định sẽ đưa ra câu trả lời thỏa đáng. Cảm ơn! kèm ảnh...
"Trời ơi, tôi chờ lâu như vậy mà các người cho tôi xem đúng cái này?"
"Aaaaa, tôi còn tưởng cuối cùng cũng có kết quả, ai dè lại là mấy lời này. Thế giờ tôi nên vui vì các người chịu thừa nhận có chuyện hay nên khóc đây?"
"Hiệu suất làm việc có thể đỡ thấp một chút không?!"
"Thật sự là chịu hết nổi, phí công ngồi hóng!"
"Ít nhất cũng nói rõ xíu đi chứ, rốt cuộc có chuyện gì xảy ra! Đừng chỉ biết treo nhiệt độ như vậy!!"
"Không thể nói chi tiết hơn một chút à? Dù sao cũng nên cho chúng tôi một câu trả lời chứ!"
"Không ai để ý là truyền thông cũng chẳng có tin gì chính xác sao? Toàn là suy đoán, hư hư thực thực!"
"Cuối cùng cũng có người nói đúng cái tôi muốn nói. Theo lý mà nói, trong tình huống thế này, kể cả đoàn phim không nói, truyền thông cũng đã xông lên bóc rồi chứ. Giờ tôi chỉ có thể hiểu là — truyền thông không dám?"
"Chỉ có mình tôi quan tâm bao giờ bắt được thủ phạm à? Bấy nhiêu ngày trôi qua rồi mà vẫn chưa tìm ra à?"
...
Xem xong weibo đoàn phim, Đào Nhạn lại lướt xuống trang của Dung Hiểu.
Weibo của Dung Hiểu bài mới nhất vẫn là bài đăng vào ngày xảy ra chuyện. Cậu mở phần bình luận ra ——
"Tiểu ca ca, cậu ổn chứ? Có thể lên tiếng để chúng tôi yên tâm được không?"
"Không chừng chính là tên yêu nghiệt này gây chuyện đó!"
"Mọi người đều nói có liên quan đến cậu, rốt cuộc là có hay không? Đừng giả vờ chết im luôn như vậy!"
"Hôm trước còn hăng lắm mà, sao bây giờ lại im re? Hay là chột dạ?"
"Cậu là người mới, ngoài việc lôi kéo quan hệ, biết làm cái gì nữa hả? Ghê tởm!"
"Các người có thấy mình hơi quá đáng không? Nói cho công bằng, Dung Hiểu làm gì? Giờ trên mạng toàn là tin đồn, biết đâu là thật đâu là giả. Các người nghe phong thanh đã lao vào mắng người như đúng rồi, mai này chân tướng có ra, liệu còn biết xấu hổ nói xin lỗi không?"
"Tôi cũng thấy nhiều người nói khó nghe quá. Lý trí chút đi, chuyện này liên quan gì đến Dung Hiểu? Hơn nữa cậu ấy không lên tiếng không có nghĩa là mặc định. Anti-fan làm ơn bớt quá khích dùm cái!"
"Một số fan có thể tu dưỡng một chút được không? Vừa có chuyện là nhảy vào cắn người!"
"Dung Hiểu mới mười tám tuổi, mấy người không thể đối xử tử tế với cậu ấy một chút sao?"
"Tôi tuy không thích cậu ta, nhưng cũng thấy mấy bình luận trên thật sự quá đáng!"
...
"Hiểu Hiểu, mấy comment này cậu đừng để trong lòng. Bọn họ không biết gì, chỉ lên đây nói cho sướng mồm thôi. Đợi anh tôi trả lại điện thoại, tôi sẽ giúp cậu chửi lại từng đứa một!" Đào Nhạn nhìn phần bình luận bẩn thỉu mà tức đến nghiến răng.
Dung Hiểu có làm gì sai đâu, rõ ràng là người bị hại, vậy mà bây giờ vẫn phải chịu trận.
"Tôi không để tâm đâu, cậu cũng đừng vì tôi mà đi cãi nhau với bọn họ, chỉ rước thêm phiền phức. Giờ mọi người cứ bình tĩnh chờ kết quả điều tra, rồi sau đó cho công chúng một lời giải thích là được."
"Được, nghe cậu." Đào Nhạn thở dài, "Nhưng cậu cũng đừng suy nghĩ nhiều. Tôi đây vẫn sống tốt lắm."
"Ừ, tôi không nghĩ lung tung đâu. Cậu nghỉ ngơi cho tốt, tôi về trước. Lát nữa ghé qua thăm Hứa Nghị xong, tôi nhắn tin cho cậu."
"Vậy nhờ cậu." Đào Nhạn sờ sờ môi, cười vẫy tay với cậu.
Dung Hiểu ra khỏi phòng bệnh thì phát hiện Đào Lân không có ở đó, chỉ còn mỗi Phó Duy Trạch đang chờ:
"Xong rồi, mình về nhé?"
"Sao chỉ có một mình anh vậy?" Dung Hiểu đi tới đẩy xe cho anh.
"Đào Lân đi xử lý việc rồi, em đừng lo. Chút nữa cậu ấy quay lại. Mình về trước đi."
"Được."
Đồng Trình đang bận bên kia nên đã điều tài xế nhà cũ đến đón. Giờ Phó Duy Trạch cơ bản đã có thể đi lại bình thường, nên cũng không cần ai đỡ.
Anh mở cửa lên xe. Dung Hiểu gấp gọn xe lăn rồi bỏ vào cốp sau, quay lại vừa đóng cửa trượt, đã nghe anh nói:
"Hung thủ tìm được rồi, là Bạch... Cẩn thận... ưm..."
Lời còn chưa dứt, xe bất ngờ khởi động, tài xế đạp nhầm ga. Dung Hiểu mất thăng bằng, cả người nhào về phía trước, đập thẳng lên người Phó Duy Trạch, mà trùng hợp thế nào lại ấn đúng chỗ... không nên ấn.
Trong khoang xe im ắng, chỉ nghe thấy một tiếng rên trầm khàn bật ra từ cổ họng Phó Duy Trạch...
Nam Thê Xung Hỉ Của Lão Nam Nhân Nhà Giàu
