Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 35: Cậu không nói cảm ơn à


Du Tân Dương quyết định đổi lại cái tên hồi nhỏ anh hay viết trên bài kiểm tra cho đỡ phải ghi nhiều – “Con trai Nhân Kiệt”, bốn chữ vừa đơn giản rõ ràng, vừa thể hiện đầu óc ngu si, tứ chi phát triển.


Đổi xong, anh nhìn chằm chằm vào điện thoại, lưng tựa vào ghế mây mà cười hồi lâu. Chiếc khăn tắm vẫn vắt qua mái tóc ướt, nghĩ ngợi một lúc, anh vừa lơ đãng lau tóc vừa đổi tên thành “Chắt của Uyển Quyên”, rồi lại tự cười như điên hồi lâu nữa. Cuối cùng vẫn thấy không ổn lắm, nên quyết định chỉ xóa chữ D đi thôi.


Nói thật, chính anh cũng khó nói rõ lúc này trong lòng mình đang nghĩ gì về Lý Ánh Kiều. Ảnh nền là anh đổi từ hồi suýt bị lừa đi nhảy thoát y ở câu lạc bộ tại Chicago, còn tấm hình khởi động Nokia thì vẫn luôn được nhét trong ngăn nhỏ vali hành lý từ lúc ra nước ngoài.


Thật ra anh cũng quên mất hồi nhỏ hai người đánh nhau trong lớp bởi vì chuyện gì. Dù sao thì khi Lý Ánh Kiều vung một cú tới, anh đã bất tỉnh nhân sự rồi. Bà Đường Tương tuy đã cho anh một sinh mệnh quý giá, nhưng cũng không ngăn nổi việc từ bé bên cạnh anh đã có một kẻ kẻ tiểu nhân như oan hồn không tan.


Giáo viên còn bắt hai đứa bắt tay làm hòa, chụp ảnh lưu niệm. Nói thật, lúc đó anh trợn mắt lên tới trời, nên cô giáo cũng ranh mãnh chỉ chụp phần tay thôi.


Hồi đó anh lấy lại tấm ảnh này từ chỗ thầy giáo với mục đích là để Lý Ánh Kiều phải nuốt nó vào bụng. Nhưng hôm đó chắc cô đã ăn no nên nói không ăn đâu, bảo anh mang về mà chùi đít. Anh không chịu. Ai ngờ Đường Tương nhất quyết không cho vứt đi, còn nói dễ thương quá, rồi kẹp vào album hồi nhỏ của anh.


Sau này ra nước ngoài, anh dùng luôn làm hình nền, cũng không hẳn vì hoài niệm tình bạn cũ. Anh từ nhỏ vốn không phải kiểu người màu mè, một cái điện thoại dùng ba bốn năm không đổi hình nền là chuyện thường. Ảnh đại diện và tên QQ thậm chí còn là cái hệ thống tự tạo lúc mới đăng ký.


Hồi trung học, trong trường chủ yếu dùng nhóm QQ, nhưng cũng có không ít người đăng ký WeChat. Du Tân Dương cũng đăng ký từ năm lớp 10, nhưng không kết bạn với mấy ai. Khi đó WeChat có tính năng “Chai trôi” rất nổi bật, còn có thể ghi âm giọng nói.

(*)
Một đêm nọ, anh luyện đề tới cạn kiệt tinh thần, chán quá nên thử nhặt chai. Kết quả vừa nhìn đã mặt đỏ tai hồng, tim đập thình thịch –– trong đấy toàn là mấy lời khiêu khích trắng trợn mang tính gợi dục.


Ngay hôm đó, Du Tân Dương gỡ luôn WeChat. Anh cảm thấy phần mềm này không đàng hoàng, là thứ người lớn chơi. Anh còn khuyên Cao Điển gỡ luôn, không thôi bị Lý Ánh Kiều biết được thì chắc chắn sẽ mách phụ huynh rằng hai đứa chơi ứng dụng người lớn.


Sau đó WeChat trở thành phần mềm xã hội phổ biến, chức năng “Chai trôi” cũng bị gỡ bỏ. Vào năm nhất đại học, Du Tân Dương đăng ký lại một tài khoản mới, khi đó anh đang tra lịch tàu cao tốc từ Thượng Hải đến Bắc Kinh nên tiện tay đặt luôn tên tàu làm tên WeChat.


Rồi sau đó lại nghĩ, Lý Ánh Kiều chưa có WeChat của anh. Nếu anh đổi tên thành tàu chạy từ Bắc Kinh đến Thượng Hải, thì sau này khi hai người kết bạn, có thể qua phản ứng của cô để đoán xem liệu cô ở Bắc Kinh có từng nghĩ đến anh, có từng lén tra mã tàu cao tốc của anh hay không.


Chỉ là anh không ngờ, đến lúc thật sự kết bạn với nhau thì hai người đã hai mươi tám tuổi rồi, những xúc cảm mập mờ của tuổi thiếu niên sớm đã qua thời gian truy tố.


Anh cũng không muốn mình trông quá cố chấp – như một tấm vé số rõ ràng đã hết hạn từ lâu, người mua cũng chẳng kỳ vọng gì, nhưng vẫn sợ bản thân là món hàng rẻ tiền, vừa tự bỏ tiền ra, vừa bán ve chai muốn dùng số tiền thưởng để nói với người kia: người trúng giải chính là tôi đây.


Điều đó thật sự chẳng có ý nghĩa gì. Dù là nước sôi đến mấy, đun sôi bao năm cũng phải cạn. Thời gian là đội phá dỡ không có khoản bồi thường, dù trong lòng từng có bao nhiêu thành trì bí mật, những năm qua cũng bị dỡ sạch bảy tám phần rồi. Từ lâu anh đã không còn so bì với cô nữa, hồi ở Chicago, thật ra anh vẫn lấy tấm hình nền đó làm bùa trừ tà.


Khi đó vì vấn đề visa mà anh nhập học trễ vài ngày nên không được phân ở ký túc xá sinh viên UA. Thế là anh phải tự thuê nhà trên Domu, chờ bên trường có thông báo mới.


Lúc đó anh còn quá trẻ. Du học sinh ở Chicago ai cũng cảnh giác đến tận răng, nhưng Du Tân Dương thì không, vì được Du Nhân Kiệt bảo vệ quá tốt. Ra nước ngoài rồi mới biết bên ngoài rối ren ra sao. Anh chưa từng nghĩ thuê nhà trên nền tảng địa phương cũng phải tự điều tra trước. Thế nên anh vừa hẹn xem nhà xong, bước vào cửa đã bị dí súng vào gáy, bắt giao nộp ví tiền và điện thoại.


Khu nam Chicago rất loạn. Anh từng nghe nói, chỉ không ngờ lại trắng trợn đến thế. May mà trước kia Lý Ánh Kiều nhân lúc anh không đề phòng mà đánh vào gáy anh nên anh luôn cảnh giác với chỗ đó. Trước khi đối phương kịp mở miệng bằng thứ tiếng Anh dở tệ, anh đã phản xạ lùi nửa bước, tay phải gần như bản năng bẻ chặt cổ tay cầm súng của đối phương, tay trái thuận thế túm lấy khuỷu tay hắn ấn mạnh xuống, khiến đối phương đau đến hét lên thảm thiết, súng gần như rơi cạch cạch xuống đất.


Du Tân Dương không chậm một giây, lập tức đá khẩu súng vào gầm tủ trong phòng khách. Nhân lúc đối phương theo quán tính lao lên, anh thực hiện một cú vật qua vai gọn gàng, ném hắn xuống sàn tạo ra tiếng “rầm” vang dội. Mấy du học sinh trên gác nghe tiếng chạy xuống xem chuyện gì, lúc đó mới phát hiện thông tin thuê nhà và mật mã của họ đã bị đánh cắp.


Mấy du học sinh đó đều là người Trung, vừa nói mấy câu tiếng Anh với anh liền hỏi ngay anh có phải người Trung Quốc không. Du Tân Dương đáp phải. Người con trai dẫn đầu liền mở WeChat ra bảo: “Chủ nhà ở ngay tòa bên cạnh, tòa này chỉ cho sinh viên thuê, cậu chụp cái visa I-20 cho tôi xem đi. Có một bạn GPA không đạt vừa mới trả phòng ở trường Chicago, còn trống một phòng. Nếu không vấn đề gì thì cậu ký trực tiếp với chủ nhà.”



Người đó tên là Chung Túc, sau này ở cùng anh mấy năm tại Chicago. Về sau nhà Du Tân Dương xảy ra chuyện, toàn bộ tài sản và tài khoản ngân hàng dưới tên ba anh bị phong tỏa, anh chỉ còn cách tự kiếm tiền đóng học phí, nhờ có Chung Túc làm cầu nối, anh gia nhập một nhóm nhảy đường phố ngầm, kết quả suýt nữa bị lừa đi nhảy thoát y cho mấy phú bà. Nói chung dạo đó vận đen không dứt, nói thật, có lúc đứng đợi tàu ở trạm Du Tân Dương cũng không dám đi xa khỏi chòi bảo vệ.


Nhưng từ lúc đổi sang tấm hình nền đó, kỳ diệu thay, chuyện xui rủi giảm hẳn. Ngay cả anh nhân viên cửa hàng tiện lợi người Mexico cũng ít trêu ghẹo anh hơn hai câu, Du Tân Dương gọi đó là sức mạnh của thần tượng, về nước rồi anh cũng chẳng thèm đổi tên WeChat nữa, dù gì Lý Ánh Kiều cũng đâu có nằm trong danh sách bạn bè của anh.


Chỉ là bây giờ hai người đã kết bạn WeChat rồi, quả thực anh không tiện dùng người ta làm bùa trừ tà rõ rành rành thế này nữa. Mà rõ ràng Lý Ánh Kiều cũng chỉ muốn làm bạn với anh thôi, đến cái dù cũng không muốn cầm thêm một cái, sợ anh lại bám lấy cô. Mà anh thì thực sự chẳng nghĩ theo hướng đó, ngần ấy năm trôi qua rồi, sao còn ôm mộng tưởng viển vông gì nữa, huống hồ giữa hai nhà vốn luôn có chút xích mích, thực ra bây giờ thế này cũng tốt rồi.


Từ lần gặp nhau ở tiệm cắt tóc đến tiệc rượu của Lý Bá Thanh, thật ra anh có thể cảm nhận được sự khó xử của Lý Ánh Kiều khi biết chuyện Lý Vũ Thanh đã đâm vào ba anh, cùng với sự cẩn thận và lấy lòng của cô dành cho anh.


Du Tân Dương ngửa đầu nhìn bầu trời đêm, ánh mắt trống rỗng, chớp chớp mắt. Không có sao, không có trăng, chẳng có gì cả, chẳng có gì mà trời còn tối đến vô lý như vậy. Anh nghĩ một lát rồi dứt khoát gọi một cuộc cho Lý Ánh Kiều, tay vẫn vô thức lau lau đuôi tóc đã khô từ lâu.


“Lý Ánh Kiều.”


“Gì đó, Meo!” Giọng cô vẫn nhẹ nhàng vui vẻ như mọi khi.


Không biết cô đang ở đâu, anh nghe thấy từ đầu dây bên kia có tiếng bánh xe vali lăn lạo xạo trên mặt đất.


“Cậu đi đâu thế?”


“Không đi đâu cả, có bạn đến chơi, mình đang giúp bạn làm thủ tục nhận phòng.” Lý Ánh Kiều đưa chứng minh thư cho quầy lễ tân.


“Ừm, cần giúp gì không?”


“Không cần, bọn mình sắp xếp hết rồi.” Lý Ánh Kiều chờ lễ tân đăng ký xong, đổi điện thoại sang bên tai còn lại, tựa vào quầy đá cẩm thạch liếc nhìn Triệu Bình Nam bên cạnh rồi nửa đùa nói vào điện thoại: “Sao vậy, cậu muốn chào đón bạn của mình hả?”


Du Tân Dương nghĩ một lát, nói: “Vậy cậu chuyển lời giúp mình nhé, Phong Đàm hoan nghênh bạn ấy. Lý Ánh Kiều, mai mình cũng có bạn đến, cậu cũng chào đón chủ đi, mình sẽ chuyển lời.”


Lý Ánh Kiều nói: “Được, Phong Đàm cũng hoan nghênh bạn cậu. Tên cậu ta là gì?”


“Chung Túc. Bạn cậu thì sao?”


“Triệu Bình Nam.”


Cả hai vừa nói xong đều bật cười, Lý Ánh Kiều mới hỏi: “Rốt cuộc cậu có chuyện gì vậy.”


Du Tân Dương lúc này mới ném khăn lên bàn, khẽ ho một tiếng, giọng dịu dàng mà cũng trang trọng hiếm thấy, nói rõ ràng: “Không có gì, chỉ là muốn xác nhận lại với cậu lần cuối.”


“Xác nhận gì?”


“Cậu ở bên ngoài thật sự không gặp chuyện gì à?”


Lý Ánh Kiều cũng thu lại nụ cười: “Không thật mà.”



Lý Ánh Kiều nhận thẻ phòng từ tay lễ tân, khẽ nhướng mày với Triệu Bình Nam ra hiệu lên lầu, sau đó vừa đi về phía thang máy vừa trêu: “Vâng vâng vâng, cảm ơn Bí thư Du.”


Du Tân Dương cũng bật cười, anh vô thức nghĩ đến Lý Bá Thanh, suýt nói hiện giờ ở Phong Đàm câu nói này gần thành câu chửi rồi.


Lý Ánh Kiều tất nhiên cũng nhận ra anh không muốn tiếp lời: “Haizz, cậu đúng là giác ngộ tư tưởng hơi kém. Thôi, không làm phiền cậu bận trăm công ngàn việc nữa. Meo, mình đi dẫn bạn đi ăn đêm đây.”


“Ai bận trăm công ngàn việc cơ.”


“Mình.”


Anh cười một tiếng, gọi cô lại: “Lý Ánh Kiều, lần cuối cùng.”


Cô hiểu ý, bất đắc dĩ nói: “Meo đại thiếu gia à, mình thật sự không gặp—”


“Mình biết. Mình muốn nói là, tình bạn chúng ta muôn năm bền chặt.” Anh ngắt lời: “Cúp máy đây.”



Quán ăn đêm ở Phong Đàm gần như là nơi náo nhiệt nhất cả thành phố, không chỉ ồn ào mà còn toàn là mấy người đàn ông trung niên c** tr*n, bia được khuân ra từng két một. Lý Ánh Kiều quyết định gọi đồ ăn ngoài mang về khách sạn ăn với Triệu Bình Nam, sau khi ăn xong, Triệu Bình Nam pha cho cô ấm trà tự mình sao, háo hức hỏi: “Thế nào, ngon không?”


Lý Ánh Kiều không rành về trà, uống cũng không phân biệt được mùi vị, chỉ thấy vào miệng hơi chát, giống như loại trà xanh bình thường thôi.


“Cũng được.”


Triệu Bình Nam có phần cụt hứng, kéo khóe miệng xuống: “Thôi được, em không giấu chị nữa. Thật ra đây chỉ là trà xanh rất bình thường, lần này em trốn ra ngoài đấy. Em vốn chẳng thích sao trà, em muốn làm việc khác.”


Lý Ánh Kiều lại uống thêm ngụm nữa, thấy vị đỡ chát hơn: “Vậy đồi trà nhà em thì sao?”


“Chính quyền định thu hồi, chắc sẽ bồi thường một khoản, khoảng hai chục triệu. Mẹ em đang lo đây.”


Lý Ánh Kiều: “……”


Triệu Bình Nam vừa định rót thêm trà cho cô, Lý Ánh Kiều lặng lẽ cầm lấy tách trà pha: “Để chị.”


Triệu Bình Nam: “……”


Cô ấy khó tin, nhướng mày nói: “Chị! Chị đúng là kẻ hời hợt nông cạn!”


Lý Ánh Kiều bật cười, mà cũng cười rất nghiêm túc, rót trà giúp cô ấy rồi đặt ấm xuống: “Chứ không thì sao, Triệu đại tiểu thư? Thôi nào, có chuyện gì nói đi, em chạy từ xa đến tìm chị, đừng bảo chỉ để đưa trà.”


“… Em ở nhà chán quá.” Triệu Bình Nam thở dài nói, “Em không muốn sao trà, nhưng ngoài chuyện đó ra thì em chẳng biết làm gì khác. Kêu em quay lại đi làm thì em cũng không còn kiên nhẫn nữa rồi. Không phải em giàu có, nhưng từng ấy tiền chẳng đáng để em phải mệt mỏi. Hôm đó thấy chị đăng lên vòng bạn bè thì em mới phát hiện chị quay về Phong Đàm rồi. Em không thèm sao trà nữa, ngay lập tức quyết định qua xem chị ở Phong Đàm đang bận làm việc gì.”



“Chị bận gì được chứ, làm trâu làm ngựa cho người ta thôi mà.” Lý Ánh Kiều cầm tách trà lên uống một ngụm nói.


“Chẳng phải chị làm ở Convey Travel gì đó sao? Công ty lớn mà? Tiểu Bắc bảo chị giỏi lắm, làm tới chức giám đốc marketing rồi, sao lại quay về đây?”


“… Chị cảm thấy em đang hỏi để nhiều chuyện đấy.” Lý Ánh Kiều vạch trần cô.


“…Tin đồn đó có thật không? Đồn chị với phó tổng gì đấy của Convey.”


Lý Ánh Kiều trả lời gọn lỏn: “Giả.”


“Vậy được rồi.” Triệu Bình Nam cũng không hỏi thêm, “Vậy chị nghỉ việc không liên quan tới anh ta?”


“Có liên quan.” Câu này Lý Ánh Kiều không giấu, “Nhưng không phải như lời đồn bên ngoài. Phía công ty Tiểu Bắc thông tin không chính xác, người phụ trách bên đó đã bị đuổi từ lâu rồi nên anh ta biết cũng không đầy đủ, toàn là đoán mò. Với lại trong công ty gần như không ai biết chị là người Phong Đàm, Michael cũng là gần như là dân Phong Đàm. Chỉ có thể nói, nếu thật sự như lời đồn ngoài kia rằng Michael rất coi trọng chị, thì cũng chỉ vì tụi chị đều là người Phong Đàm. Còn những chuyện khác thì chị đang trong giai đoạn bảo mật, chưa thể nói được.”


Triệu Bình Nam cũng biết điều không hỏi tiếp nữa.


Khi Lý Ánh Kiều đứng dậy đi về, Triệu Bình Nam nằm bò trên giường lơ mơ buồn ngủ, hỏi thêm một câu: “Lúc nãy trong điện thoại là ai thế? Ai nói hoan nghênh em vậy?”


Lý Ánh Kiều cười: “Một người bạn của chị, đẹp trai lắm. Lần sau dẫn em đi gặp.”


Câu y chang như thế, ngày hôm sau Du Tân Dương cũng nói với Chung Túc khi ra ga tàu cao tốc đón cậu ta mới đến nơi.


Chung Túc có biết Lý Ánh Kiều, vừa đặt hành lý vào cốp xe đã buột miệng: “Ai hoan nghênh tôi? Không phải là cô bạn thanh mai của cậu đấy chứ?”


Du Tân Dương đang thắt dây an toàn trên ghế lái, tay hơi khựng lại một chút, không ngờ cậu ta lại nhớ kỹ thế. Trong ấn tượng của anh, anh ở Chicago cũng chỉ nhắc đến cô một lần, mà cũng chẳng phải gì tốt đẹp. Vậy mà Chung Túc vẫn còn nhớ.


Chung Túc nhảy lên ghế phụ, thấy cậu bạn liếc mình với vẻ kỳ lạ, cười cười cài dây an toàn, giải thích: “Không phải tôi nhớ dai, chỉ là hiếm khi nghe cậu nhắc tới tên con gái. Hôm đó cậu bảo có một cô bạn từ bé, tôi mới ấn tượng sâu thế.”


Du Tân Dương vẫn ngồi im nhìn cậu ta không chớp mắt. Tiếng “tách” của dây an toàn vang lên, tay còn lại vẫn đặt trên vô lăng, cửa gió điều hòa phả khí mạnh ra ngoài, trong xe chỉ còn tiếng máy điều hòa xì xì, bởi vì Du Tân Dương vẫn đang yên lặng nhìn cậu ta.


Chung Túc cười gượng, định làm dịu không khí: “Cậu tiêm Botox à, mặt cứng đờ ra rồi kìa.”


Anh vẫn không nhúc nhích, Chung Túc khó hiểu, không khách sáo giơ tay đấm vào vai anh một cái: “Gì vậy, ông bạn—”


Du Tân Dương bình thản nhìn cậu ta nói: “Cậu không nói cảm ơn à?”


Nụ cười của Chung Túc cứng lại: “Cảm ơn gì?”


Du Tân Dương: “Cô ấy nói hoan nghênh cậu, cậu không cảm ơn à?”


Chung Túc: “……”



Hôm sau, Lý Ánh Kiều cùng Triệu Bình Nam tự lên núi lấy xe, không làm phiền đến Du Tân Dương nữa.


Những ngày này, cô chỉ dẫn Triệu Bình Nam đi dạo khắp phố xá ở Tiểu Họa Thành. Thực ra cũng chỉ có mỗi con phố Xuyên Minh là đáng đi. Đường đá xanh trên phố Xuyên Minh uốn lượn từ đầu hẻm đến bến tàu, hai bên là những gian hàng chen chúc nhau, giờ đây được sửa sang đồng bộ đến lạ, không còn bừa bộn như hồi nhỏ nữa. Có vài gian hàng kẹp giữa giống như nhà vệ sinh công cộng của hai tiệm khác nhau, ví dụ như phòng khám nha khoa Bồ Huy đến giờ vẫn còn mở, thậm chí mặt bằng còn mở rộng hơn xưa.


Hai bên mái hiên uốn cong vẽ nên một vệt màu xám xanh khó phai dưới trời xanh ban ngày, cả con phố vẫn ngập trong thứ hơi ẩm tanh tanh quanh năm do nước sông ngấm lên từ những kẽ hở của đá xanh. Tiệm hoành thánh, phòng khám, quán trà sữa, quán gà nấu dầu mè… rất nhiều cửa tiệm vẫn còn mở, đi đến đầu hẻm còn có thể ngửi thấy mùi gà nấu dầu mè quen thuộc từ thuở bé xen lẫn với mùi dầu ăn dưới cống.


Chỉ là tiểu học Họa Thành đối diện đã bị san phẳng. Không còn xe tăng, tất nhiên cũng không còn đám nhóc con hồi đó từng khiến Du Nhân Kiệt giận đến nhảy dựng lên. Bây giờ Du Nhân Kiệt cũng khó mà bị chọc đến phát cáu được nữa. Những năm gần đây, Phong Đàm thay da đổi thịt từng ngày, chỉ riêng Tiểu Họa Thành cứ như thước phim cũ còn sót lại trong máy chiếu đời xưa.


Tuy vậy cũng có thêm nhiều cửa tiệm mới, đều là các thương hiệu văn hóa sáng tạo của khu du lịch. Cửa tiệm của cậu ruột cô từ trăm năm trước đã bán để bù lỗ cho nhà máy. Tiệm bánh đường của bà Xuân Trân cũng đã đóng cửa từ lâu, nghe nói con cháu bà đều mua nhà ở các thành phố lớn, ít khi quay về. Nhưng không ngờ bà Xuân Trân vẫn ngồi ở chiếc ghế thái sư bạc màu trước cửa như xưa. Khi Lý Ánh Kiều chào bà, bà không phản ứng gì, ánh mắt đục ngầu chỉ lướt qua mặt cô đầy mông lung, đôi tay nhăn nheo như vỏ cây cọ chồng lên nhau ngay ngắn trước bụng, rồi từ từ nhắm mắt lại, ánh nhìn cũng không còn tiêu cự.


“Hồi nhỏ chị với các bạn thích nhất là xem bà ấy cắt bánh đường, bà cắt nhanh cực kỳ, lại còn đều tăm tắp, đúng kiểu thiên đường cho người thích sự hoàn hảo. Có lúc tụi chị ngồi xổm nhìn bà ấy cắt cả buổi chiều, thấy siêu chữa lành luôn.” Lý Ánh Kiều cười nói với Triệu Bình Nam.


Triệu Bình Nam nhìn quanh một vòng, khu du lịch vắng hoe đến mức có phần hiu quạnh. Ngoài vài bà cụ đang chậm rãi đi dưới ánh tà dương, bóng bị kéo dài ra thườn thượt. Cô ấy không nhịn được mà lo lắng cho Lý Ánh Kiều: “Em nói thiệt, chị có muốn suy nghĩ lại không, ở đây làm việc khác gì dưỡng lão đâu, chị muốn về hưu sớm vậy luôn hả?”


Lý Ánh Kiều ngẫm nghĩ một lát, nhìn Triệu Bình Nam rồi nói: “Em cũng đang rảnh mà, hay là đến làm cùng chị luôn đi, coi thử ở đây có giống dưỡng lão không. Nếu thấy ổn thì kêu mẹ chị đầu tư vô luôn, thấy sao?”


Mắt Triệu Bình Nam sáng rực lên, đầy hào hứng: “Được đó, bắt đầu từ đâu?”



“Woà hú—— Woà hú—— Woà hú——”


“Bịch! Bịch!” Triệu Bình Nam lại đấm ngực hai cái, tiếp tục gào, “Woà hú—— Woà hú—— Woà hú——”


Cô ấy dừng lại, tò mò ghé qua hỏi: “Giống không?”


Hai người đã về lại khách sạn, Lý Ánh Kiều ngồi trên giường, sau một hồi huấn luyện, Triệu Bình Nam đã có thành quả rõ rệt. Cô cầm video so sánh một cách nghiêm túc, chân thành khen ngợi: “Giống, giống lắm luôn. Em đúng là trời sinh ra để làm nghề này.”


Triệu Bình Nam: “Nhưng mà cái này có ổn không, chị bắt em đóng vai NPC trong khu du lịch thì thôi đi, lại còn là một con người vượn lang thang khắp nơi. Còn chị thì sao?”


Lý Ánh Kiều: “Chị phải quay video chứ, không quay thì em gào uổng công à?”


Triệu Bình Nam gật đầu: “Cũng đúng, biết đâu nổi tiếng thật thì sao. Thôi được, vì khu du lịch nổi tiếng của chị, em có thể hy sinh một chút. Vậy còn mấy người bạn hồi nhỏ của chị thì sao, họ đóng vai gì?”


Lý Ánh Kiều: “Đóng vai du khách bị tấn công trong khu du lịch.”


Triệu Bình Nam lại gật đầu chắc nịch: “Ý tưởng hay đấy, nhưng bị ai tấn công?”


Lý Ánh Kiều: “Người vượn.”


Triệu Bình Nam: “……”


Chỉ có một mình cô là người ngoài thôi đúng không?


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 35: Cậu không nói cảm ơn à
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...