Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Chương 24: Du Meo Meo!
Cửa tiệm xả stress của Cao Điển nằm trong một tòa nhà văn phòng thuộc trung tâm thương mại mới khai trương ở Phong Đàm, ngay cạnh Thành phố đồ chơi gỗ đã đóng cửa vì kinh doanh không tốt. Không chỉ tiêu điều vắng vẻ mà biển hiệu cũng rụng mất mấy nét, chỉ còn vài con chữ rời rạc. Kết hợp với cảnh quan xám xịt của công trình đô thị xung quanh, tác động tới thị giác vô cùng mãnh liệt, cứ như tòa nhà trung tâm thương mại vốn vắng vẻ này mới là ảo ảnh giữa thập niên 20 của thế kỷ 21 vậy.
Lý Ánh Kiều lái xe của Mạnh Dĩ Đông, thân xe rất ngắn phối màu trắng – đen, đèn xe tròn tròn, lúc lăn bánh trông giống hệt một chú gấu trúc lười biếng đang bò, đối lập hoàn toàn với ngoại hình của Tiểu Mạnh.
Cô đậu xe vào bãi xe dưới tầng hầm, đi thang máy ngắm cảnh lên trên, cuối cùng cũng tìm được phòng 07 của tiệm xả stress ở cuối hành lang tầng 13.
Vừa hay lúc đó có người ở phòng kế bên ra đứng cạnh cửa sổ hành lang hút thuốc, lúc châm lửa nghe thấy tiếng bước chân thì quay đầu lại nhìn, chắc tưởng có khách tới nên ngẩng đầu hỏi cô: “Có hẹn trước không?”
Lý Ánh Kiều cảm thấy người này trông hơi quen, chắc là bạn học cũ hồi trước nhưng nhất thời không nhớ nổi tên. Đang định hỏi Cao Điển có ở đây không thì trong phòng liền vọng ra một giọng quen thuộc——
“Không suy nghĩ lại chút sao? Tuy bây giờ bên đó là khu du lịch tự phát nhưng sắp tới sẽ có công ty đầu tư du lịch vào, lúc đó chính quyền tiếp quản, chắc chắn sẽ biến nơi đó thành địa điểm hot ở Phong Đàm, lượng khách đổ về không thể tính trước được. Đến lúc đó cậu mới tham gia, tiền thuê chắc chắn tăng gấp đôi, đâu còn giá như bây giờ nữa.”
“Sao chú đánh rắm mà còn thao túng tâm lý nữa vậy! Chú à, mấy năm nay tụi tôi bị chú lừa cũng không ít rồi——”
Ơ? Là Cao Điển.
Người đàn ông đứng ngoài cửa không nói thêm câu nào với cô nữa. Anh ta mất kiên nhẫn dụi tắt điếu thuốc vứt vào thùng rác, xoay người bước nhanh vào trong rồi túm cổ áo đối phương lôi ra ngoài, nói: “Chú chỉ giỏi ba hoa lừa tụi này thôi! Mấy khu du lịch hot trên mạng mà chú tham gia mấy năm nay, chú nói xem cái khu nào kiếm ra tiền? Kiếm tiền bằng gì? Bằng vé vào cổng năm đồng một người à? Hay là mấy khoản thu nhập mờ ám kia? Nói thẳng ra nhé, cái chỗ bé tí đó, có thay da đổi thịt cỡ nào cũng không ra cái gì đâu, còn đòi làm địa điểm du lịch hot cõi mạng, chú nằm mơ giấc mộng xuân thu đấy à!”
Người đàn ông trung niên bị lôi ra đã chẳng còn chút thể diện nào, mặt đỏ tía tai đứng ở hành lang định phản bác, nhưng lại phát hiện cả về khí thế lẫn thể hình đều bị hai thanh niên trước mặt đè bẹp, đành tức tối chỉ vào Cao Điển mắng: “Thằng Bánh Ngọt! Mày giờ có cánh cứng rồi hả!”
Nói xong, ông ta lại quay sang nhìn gã thanh niên cao to có hình xăm trên tay, “Mày còn chơi với tụi lưu manh này, cũng thành đầu gấu rồi hả!”
Càng tức hơn là, hai gã to xác này đứng chắn như bức tường người, chặt đến nỗi một con ruồi cũng không bay lọt. Dù giờ ông ta có giơ nắm đấm dốc hết cái mạng già, với chênh lệch chiều cao thế này thì cùng lắm cũng chỉ đấm được vào ngực người ta tượng trưng mà thôi.
Trường Giang sóng sau xô sóng trước, ông ta là sóng trước bị đám sóng sau này đè lên bãi cát mà chà đi chà lại. Nghĩ tới đó, mặt ông ta đổi màu xanh màu đỏ như cái đèn giao thông.
“Cả đám đầu gấu Phong Đàm ai mà chưa nghe đại danh của chú Lý đây chứ. Giờ chú theo thư ký Lý cải tà quy chính, rửa tiền sạch sẽ, quay qua làm người tốt tố cáo người xấu hả? Nói thật nhé, nếu không phải nể chú là cậu của Lý Ánh Kiều——” Câu chưa dứt, Cao Điển hình như nhận ra từ đầu hành lang có ánh mắt dõi theo, vô thức ngẩng đầu nhìn, giọng chợt im bặt.
Cả hành lang im như ve sầu mùa đông, gã cao to bên cạnh cũng nhìn theo ánh mắt của Cao Điển, rốt cuộc nhớ ra vì sao lúc nãy thấy cô gái này quen quen, liền vỗ trán kêu lên: “Má ơi, đây chẳng phải là người kia sao! Cái người thi đại học ghê gớm, trường Đàm Trung tụi mày ấy!”
Lúc này Cao Điển cũng không rảnh để ý tới chú ta nữa, cả người như bị đóng băng ở khung cửa, ánh mắt như cắm chặt vào người đối diện, hồi lâu mới nhớ ra hỏi: “Cậu về từ khi nào vậy?”
Người đàn ông trung niên cũng quay đầu theo ánh nhìn của họ, quả nhiên thấy cháu gái mình đứng ở góc hành lang, nhưng con bé hoàn toàn coi ông ta như không khí, chỉ mỉm cười tươi rói quen thuộc với Cao Điển. Cô bước lên phía trước, nhìn vào trong phòng một cái, giọng thản nhiên như cán bộ kiểm tra công vụ: “Gần nửa tháng rồi. Mẹ mình nói cậu mở tiệm massage, mình tới xem thử, mà các cậu ồn ào cái gì vậy?”
Lúc này cô mới nhìn về phía Lý Vũ Thanh.
Lý Vũ Thanh lập tức cảm thấy như nông nô lật mình hát ca, có người chống lưng. Cái lưng vốn đang khom xuống liền thẳng tắp lại, trông y như con gà chọi, hùng hổ nhìn Cao Điển, chờ Lý Ánh Kiều bênh mình.
Cao Điển chẳng buồn giả bộ nữa, mặt lạnh như băng, hoàn toàn khác với lúc trước: “Tôi cảnh cáo chú, nể mặt Lý Ánh Kiều nên lần này tôi không đánh, lần sau nếu còn dám nhắm vào nhóc Meo với ba nó nữa, thì bất kể chú là cậu của Lý Ánh Kiều hay em trai của dì Lý, tôi cũng đảm bảo đánh cho chú bẹp dí. Lần tới khai trương tôi đại hạ giá rồi dán chú lên cửa sổ đấy!”
Lý Ánh Kiều lười biếng dựa vào tường hành lang, ánh mắt chậm rãi quét từ đầu đến chân Lý Vũ Thanh, “Cậu lại làm gì nữa?”
Cao Điển cười lạnh một tiếng, “Chú ta làm nhiều chuyện xấu lắm, chuyện xa thì mình không nói, chỉ kể chuyện gần. Anh Một Tháng Tư bị tai nạn nhập viện, chính chú ta đụng. Còn mặt dày tới tận cửa bảo lấy cái tiệm nát của chú ta ra bồi thường. Nhà bọn đâu có thiếu chút tiền này, tôi nói cho chú biết, mơ đẹp quá rồi đó! Chú cứ chờ ngồi tù đi!”
Sắc mặt Lý Ánh Kiều cũng đổi, cô lập tức quay đầu nhìn chằm chằm Lý Vũ Thanh.
Lý Vũ Thanh thấy Cao Điển nói năng không đầu không đuôi đổ hết trách nhiệm lên mình thì quýnh quáng nhảy dựng lên: “Ăn nói vớ vẩn, không phải tôi đụng, là một công nhân cũ trong xưởng tôi hồi trước, tôi thấy tội nghiệp nên mới tới nói giúp vài câu. Hơn nữa, chuyện này thật sự không trách ai được, ai bảo Du Nhân Kiệt dắt chó đi dạo ở cái chỗ khỉ ho cò gáy đó làm gì!”
“Năm đó vụ nhà máy ở ga tàu của chú Du là chú báo cáo phải không?” Cao Điển nói.
Chuyện này thì ông ta cứng họng không giải thích được. Mấy năm nay Lý Vũ Thanh vừa soi mói Du Nhân Kiệt, vừa bắt chước ông ấy làm lại cuộc đời, học làm người đàng hoàng, nhưng trong xương tủy vẫn là kiểu lưu manh du côn, trên người toàn là nợ nần bết bát, lật ra bất kỳ một trang nào cũng đủ để người ta khinh bỉ ba ngày ba đêm.
“Năm đó nhóc Meo bị bắt cóc trong kỳ thi lên cấp ba——”
Nhưng vụ án đó đã kết thúc từ lâu rồi, không bao lâu sau Đổng Đào cũng bị bắt. Cảnh sát sớm đã kết luận vụ án, thật sự không liên quan gì đến Lý Vũ Thanh, Cao Điển chỉ là muốn hù ông ta một trận, đổ vài cái nồi phân lên đầu cho ông ta chừa, xem sau này còn dám vác mặt tới quấy rối họ nữa không. Lý Vũ Thanh đang định giậm chân thì bị tiếng bước chân vội vã phía sau cắt ngang, anh giao hàng của Thuận Phong mang vẻ mặt ngơ ngác rẽ từ hành lang thang máy vào, xách theo một túi sen đá, hỏi: “Giao hàng nhanh của anh Du, ai là anh Du?”
“Đưa tôi đi, cậu ta ra ngoài cắt tóc rồi, còn lâu mới về.” Cao Điển giơ tay nhận lấy từ tay anh giao hàng, mở điện thoại kiểm tra mã nhận hàng trong khung chat WeChat xong thì không còn tâm sức dây dưa nữa, giọng cứng như thép nói với Lý Vũ Thanh: “Cút đi, chuyện này khỏi bàn, không thì lát nữa nhóc Meo về, nhất định sẽ đấm chú đó. Giờ nó không phải là chú gà con năm nào nữa đâu, tụi này giữ không nổi nó đâu.”
***
Từ sau khi lứa của Lý Ánh Kiều thi đại học xong, Phong Đàm bắt đầu làm cao tốc, làm đường xá, làm hạ tầng, nghe nói còn đổ tiền xây một tòa tháp Ánh Sao trên núi Phong Đàm. Ban ngày nhìn nó như một tòa nhà bình thường, ban đêm nhìn thì vẫn là một tòa nhà bình thường nhưng biết phát sáng.
Cảm giác y như việc ba mẹ bạn để bắt kịp thời đại mà cố gắng học cách dùng điện thoại thông minh vậy. Chỉ có điều, trong quá trình học hỏi đó lại nhận được cuộc gọi lừa đảo khổng lồ. Nói chung, mấy năm nay diện mạo thị trấn Phong Đàm đã đổi thay chóng mặt, nhưng tay nghề của các tiệm làm tóc ở Phong Đàm thì vẫn vững như chó già.
Hôm nay Du Tân Dương nổi hứng muốn đi cắt tóc. Tính anh vốn bảo thủ, chẳng có tí máu mạo hiểm nào. Mà đi cắt tóc ở Phong Đàm lại là một việc đầy mạo hiểm. Trước khi xuống lầu, Cao Điển đã dặn đi dặn lại, nếu Linda có ở đó thì phải tìm Linda, nếu chỉ có thợ nam thì bảo là đi tìm bạn, giả vờ đi một vòng rồi rút lui. Nhưng không ngờ, anh tìm được Linda, Linda lại giới thiệu cho anh một thợ nam. Anh cũng không tiện nói là: Chị ơi, chỉ cần chị cắt cho em thôi. Không khéo người ta còn tưởng anh có ý đồ gì đó mờ ám.
Đợi đến khi người anh em kia cắt xong, anh thật sự cảm thấy mình có ý đồ mờ ám thật rồi. Không thể tin nổi là mình còn có thể xấu đến mức này.
Du Tân Dương định kiện đòi lại công bằng cho cái đầu chó gặm này của mình. Vừa búng tay một cái với thợ Tony, đối phương lập tức nhảy bổ đến như sợ anh đòi thanh toán. Nhưng đúng lúc đó, Du Tân Dương bỗng nhìn thấy trong gương xuất hiện một người. Ánh mắt rất quen, nhưng ăn mặc và cả khí chất đều vô cùng xa lạ.
Anh chẳng để tâm, không nghĩ người đó lại vô duyên vô cớ xuất hiện ở Phong Đàm. Dù ánh mắt đối phương vừa khiêu khích vừa trực diện, thậm chí có thể nói là nhìn chằm chằm anh không rời. Du Tân Dương coi như không thấy, anh vốn đã miễn dịch với ánh mắt trắng trợn kiểu đó của mấy cô gái. Anh không dây dưa giao mắt nhiều với cô, chỉ yên lặng quay đầu đi, tiếp tục trao đổi với thợ Tony về chuyện mái đầu mình bị bạch tuộc tấn công.
Du Tân Dương bực bội túm mấy sợi tóc lởm chởm trên đỉnh đầu: “Thật sự rất giống như bị bạch tuộc trả thù đấy anh.”
“Làm sao thế được, đây là kiểu tóc do tổng giám đốc thiết kế của chúng tôi là thầy Keven đi du học từ Thụy Sĩ về sáng tạo ra đấy.” Tony cười tươi roi rói trả lời.
“Tổng giám đốc Keven——”
Du Tân Dương vẫn ngồi trên ghế xoay trước gương trong tiệm, đưa ánh mắt chỉ ra ngoài cửa, định nói có phải là người đang ngồi xổm ăn mì ngoài kia không? Nhưng ánh mắt đột nhiên lại giao với người trong gương. Ánh mắt của đối phương như mọc rễ, như dây leo cắm chặt lên người anh, một giây cũng không rời đi. Những ký ức về một người nào đó bất ngờ lội ngược dòng trào về, xộc thẳng lên vỏ não trước trán. Ánh mắt ấy, nụ cười ấy, tất cả đều sống động ùa vào trí óc anh.
Biểu cảm anh đông cứng trước gương, chẳng khác nào một con bạch tuộc bị thủy triều đánh dạt lên bờ, hoang mang luống cuống. Trong gương, anh cố bám vào ánh mắt đối phương như cố bám một điểm tựa, không muốn tiếp tục bị từng đợt sóng ký ức ào đến cuốn đi.
Quả thật bất ngờ. Không ngờ cô lại ở đây.
“Anh đẹp trai ơi, anh phải tin là nếu ngay cả anh còn không cân được kiểu tóc này thì cả Phong Đàm chẳng tìm ra người thứ hai đẹp trai được như anh ——”
Lúc này đến mí mắt Du Tân Dương cũng lười nhấc, coi lời nịnh hót như gió thoảng bên tai. Nhưng trong khóe mắt, anh lại thấy Lý Ánh Kiều đang cười hả hê, khóe miệng cong đến mức sắp ngoác tới sau gáy.
Thế là anh từ trong gương đáp lại cô bằng ánh mắt thẳng thắn y như ban nãy, giọng nói vẫn thong thả như thường, vừa nhìn cô vừa uy h**p Tony: “Còn bị thần tượng của tôi nhìn thấy nữa ——”
Anh nghĩ một lúc, muốn gây khó xử mà nói thêm một câu: “Các anh bồi thường tiền đi.”
Lý Ánh Kiều: “…”
***
Tony chắc là từng xử lý nhiều vụ bạch tuộc thế này rồi, cười toe toét với hai người sau đó quay lưng đi tìm quản lý thương lượng. Trước gương, hai người đã sớm dời mắt đi chỗ khác nhưng Du Tân Dương vẫn không cam tâm, bồi thường cũng chẳng giải quyết được gì. Tóc đã bị xu cà na như vầy, xấu thì vẫn cứ phải xấu một thời gian, anh nghĩ bụng lát nữa phải đi mua cái nón đội lên mới được.
Anh quay lại liếc nhìn Lý Ánh Kiều, định bụng hỏi nó một câu “cậu về hồi nào vậy”…
Thì thấy thợ Tony kia quay trở lại, nói quản lý không chấp nhận yêu cầu vô lý của anh nhưng họ đồng ý miễn phí gội đầu cho “thần tượng” của cậu, coi như đền bù.
Du Tân Dương: “……”
Anh nghi ngờ anh ta không hề gặp quản lý, chỉ đi uống hớp nước rồi quay lại thôi.
Tony: “Tin tôi đi, kiểu tóc này không lâu nữa sẽ thịnh hành đó. Đây thật sự là kiểu tóc do giám đốc thiết kế Keven nhà tôi sáng tạo sau khi du học từ Thụy Sĩ về, vừa cắt xong tóc cho anh thì đi mua cà phê rồi.”
Lại nói xạo, Trương Tiểu Cường rõ ràng đang ngồi xổm ngoài cửa ăn mì gói.
“Đợi anh ấy về rồi thì để anh ấy đích thân giải thích về ý tưởng thiết kế kiểu này. Thật mà trai đẹp, kiểu tóc này gần đây ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu đang hot lắm. Có điều Phong Đàm chúng ta chỉ là huyện nhỏ, độ thời trang có hơi lạc hậu một chút thôi.”
Du Tân Dương không muốn nói gì nữa, nhưng Lý Ánh Kiều nói cô muốn gội đầu, anh đành phải ngồi lướt điện thoại chán muốn chết, tiếp tục nghe anh ta nói xàm.
“Đàn ông mà, đừng quá theo khuôn khổ, tóc càng nổi loạn, càng hư thì nhìn càng đẹp trai.” Anh ta còn đang nói tiếp.
Thấy sắc mặt Du Tân Dương càng lúc càng đen, Tony bắt đầu gọi thêm người ra phụ hoạ, bao lời nói dối về “tổng giám đốc thiết kế” rẻ tiền lần lượt xuất hiện, chỉ để thuyết phục anh chấp nhận kiểu tóc mới này.
Sau một đợt tấn công bằng mấy lời khen vô nghĩa, đến lúc đầu óc Du Tân Dương gần như đặc quánh suýt nghe tiếng chó sủa ngoài đường thành đang khen “anh đẹp trai quá đi”, Tony đột nhiên chuyển hướng sang Lý Ánh Kiều đang nằm gội đầu bên cạnh, miệng còn cười toe toét.
“Anh không tin tôi thì để cô ấy nói đi, kiểu tóc này có đẹp trai không?”
Lý Ánh Kiều chứng kiến từ đầu tới cuối, đã nhịn đến vai run rẩy. Dù gì cũng đang “cắn người miệng mềm” nên để tăng thêm độ tin cậy, cô đang nằm gội đầu mà còn cố nghiêm túc giơ ngón tay cái lên nói: “Du Tân Dương, đẹp trai đó, cậu siêu đẹp trai luôn.”
“Cậu nói không đẹp là sợ bọn họ không cho cậu dùng dầu xả chứ gì?” Du Tân Dương sao tin mấy lời tào lao đó: “Cậu không gội đầu tiếp à, mình đã thanh toán rồi, hay là cậu gội tiếp đi, mình đi trước đây.”
Lý Ánh Kiều lập tức lườm cậu ta một cái gọi: “…Du Meo Meo!”
Du Tân Dương lúc này mới nhếch khoé miệng, tiện tay nhét điện thoại vào túi quần, ngồi xuống chiếc ghế gội đầu trống kế bên cô. Giữa hàng lông mày anh còn dính mấy sợi tóc lòa xòa, cúi đầu nhìn cô, cuối cùng cũng nghiêm túc hỏi một câu: “Cậu về hồi nào vậy?”
Lý Ánh Kiều gần như không do dự: “Mới về á, vừa về là tới kiếm cậu liền.”
“Vậy sao? Trước giờ có thấy cậu tích cực vậy đâu, có chuyện gì tìm mình à?” Du Tân Dương vừa nói xong thì phát hiện Tony vẫn đang nhìn chằm chằm mình, ánh mắt từ “giờ tôi phải làm sao để lừa ông anh khó chiều này đây” biến thành vẻ mặt đầy hứng thú quét tới quét lui giữa anh với Lý Ánh Kiều.
Anh vội đổi đề tài: “Giám đốc tài vụ mấy người đâu?”
“Giám đốc tài vụ không hiểu thiết kế đâu.” Anh thợ Tony lập tức nặn ra nụ cười hoàn hảo, “Anh tìm anh ấy làm gì?”
“Tôi trả tiền đấy, anh.” Du Tân Dương cố nén chút kiên nhẫn cuối cùng, nói: “Nói chính xác thì —— quầy thu ngân của mấy người ở đâu?”
Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Story
Chương 24: Du Meo Meo!
10.0/10 từ 45 lượt.
