Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử

Chương 10: Dương à, con bắt đầu không thành thật rồi đó, có chuyện mà giấu ba


Khuyên nhủ học tập thất bại, lúc Lương Mai tính tiền thì cảm thấy xót cả ruột gan, một bữa ăn mà bay hơn phân nửa số tiền tiết kiệm của cô rồi. Cô đang định nghiên cứu lại thực đơn để soi lỗi thì phát hiện một loạt tên món trên đó không khớp, còn chưa kịp hỏi “Đây là hóa đơn phòng tôi hả”, nhân viên phục vụ đã nở nụ cười tiêu chuẩn như copy paste, nói với cô: “Là hoá đơn của phòng cô đó, nhưng đã được ghi vào tài khoản của anh Du rồi, không cần thanh toán nữa.”


“Ai cơ? Anh Du nào vậy?”


Đối phương gật đầu mỉm cười: “Là anh Du Nhân Kiệt ạ.”


Lúc Lương Mai dẫn hai đứa nhỏ xuống lầu thì thấy giữa hai cây cột La Mã lớn trước cửa nhà hàng đang đậu một chiếc xe càng to lớn sang trọng hơn, vừa nhìn đã nhận ra ngay là xe của ba Du Tân Dương, chỉ có điều chiếc Mercedes đen năm nào đã nâng cấp thành chiếc Maybach đen.


Du Nhân Kiệt đứng bên cột La Mã vừa hút thuốc vừa gọi điện thoại, ánh mắt thoáng lướt thấy con trai bước ra thì giơ điện thoại trong tay lên, coi như chào Lương Mai một cái.


“Ba em biết chúng ta ăn ở đây à?” Lương Mai quàng khăn lên cổ, liếc nhìn người đàn ông cách đấy không xa lắm rồi hỏi Du Tân Dương.


Du Tân Dương “dạ” một tiếng, nói: “Dạo này ngày nào ba em ăn tiệc xã giao ở đây.”


Lý Ánh Kiều lại nhìn bóng dáng cao lớn phong độ của Du Nhân Kiệt, ánh mắt bỗng sáng rỡ lên. Cùng là một cái áo sơ mi trắng, nhưng ở Tiểu Họa Thành thì chú Du là ông chú ngờ nghệch, còn người đứng bên cột La Mã lấp lánh như ngọc này đúng là quý ông tinh anh phong nhã.


Cô chân thành cảm thán: “Meo Meo, ba cậu càng ngày càng đẹp trai đó nha, đúng là phải có tiền mới được. Cô Lương, em nói đúng không, tiền nhiều dưỡng người mà!”


Du Tân Dương: “……”


Lương Mai: “…………”


Du Nhân Kiệt còn chưa bước đến gần, Lý Ánh Kiều đã không chờ nổi mà chào chú ấy, giọng cô trong trẻo lanh lảnh: “Chú Du ơi! Lâu quá không gặp chú! Chú càng thêm đẹp trai đó nha!”


Du Nhân Kiệt vừa đút điện thoại vào túi, bước chân khựng lại, miễn cưỡng đứng vững trước mặt mấy người bọn họ. Ánh mắt ông theo bản năng lướt từ đỉnh đầu con bé xuống đỉnh đầu con trai mình, hờ hững gật nhẹ: “Quỷ nhỏ, là con à, lại cao lên rồi.”


Mẹ nó chứ, rốt cuộc Lý Xu Lị đã cho con nhỏ này ăn cái gì vậy!


Mấy năm nay tuy Du Tân Dương có nhổ giò cao lên nhưng khi nghiêm túc đứng cạnh Lý Ánh Kiều thì chiều cao hai đứa vẫn xem như ngang nhau, cùng lắm chỉ chênh một hai phân.



Du Nhân Kiệt dặn tài xế chở Lương Mai và Lý Ánh Kiều về, còn mình thì định đi bộ về với con trai. Từ sau khi Du Tân Dương tốt nghiệp tiểu học Họa Thành, nhà họ cũng dọn vào khu trung tâm vàng của thành phố.


Phong Đàm là một huyện thành, không đến mức đắt đỏ từng tấc đất nhưng khu biệt thự nằm giữa tán cây rợp bóng có giá không hề rẻ —— không chỉ giao thông thuận tiện, tránh xa ô nhiễm công nghiệp từ các xưởng đồ chơi vùng ngoại ô mà còn tách biệt khỏi sự ồn ào náo nhiệt, tạo được một khoảng yên tĩnh hiếm có. Hơn nữa, nó cách hai ngôi trường mà phụ huynh ở địa phương xem trọng nhất là Trường Thực Nghiệm và Trung học Phong Đàm không xa. Chỉ riêng điểm này, trong mắt những người cổ hủ ở Phong Đàm thì đây đã là mảnh đất phong thủy rồi.


Từ nhà hàng quốc doanh về đó cũng chỉ cách hai trăm mét.


Tối nay Du Nhân Kiệt phải tiếp đãi mấy người bên Cục Văn hóa Du lịch, đối phương muốn gộp Thành phố Đồ chơi và mấy điểm du lịch ít người ghé ở Phong Đàm thành vé combo liên kết, muốn ông nhường chút lợi nhuận.


Nói thật thì ông không ngại chia một phần lợi cho người ta, nhưng rõ ràng là có vài kẻ muốn bê nguyên cái bánh trước mặt ông đi, vậy thì không thể nhịn được.


Thế là ông gồng mình uống rượu, còn chuyện nhượng bộ thì không đời nào. Kết quả uống đến mức máu huyết sôi trào, vừa xuống lầu đã cởi luôn vest và áo khoác ném lên xe. Tài xế của ông cũng rất chuyên nghiệp, bảo chở người ta về thì không nói thêm một lời, đạp ga một cái xe lao đi ngay, chẳng buồn hỏi ông có lạnh không…


Ban đầu ông cũng định lên xe, nhưng nghĩ gần đây có nhiều phóng viên bám theo, sợ lại gây ra vài tin vớ vẩn chọc cho Đường Tương không vui nên quyết định đi bộ về nhà với con trai.


Thế là ông mặc mỗi cái sơ mi mỏng manh, trong đêm xuân vẫn còn se lạnh này, vai kề vai đi bộ về nhà cùng cậu con trai yêu quý. Thật ra có con trai đi cùng thì cũng không lạnh lắm!


“Dương, con có lạnh không?”


“Lạnh, lạnh lắm, lạnh chết luôn á.” Gần như không cần suy nghĩ, thằng bé đáp.


“Sao mà lạnh được.” Du Nhân Kiệt khích lệ thằng bé: “Con nhìn ba nè, mặc ít vậy mà ba có lạnh đâu.”


Du Tân Dương ngẩng đầu nhìn ông: “Vậy ba có thể lấy tay ra khỏi áo con được không?”


“……”


Tất nhiên là không được rồi, giờ Du Nhân Kiệt gần như đông lại thành cục băng, chỉ có lòng bàn tay còn hút được chút hơi ấm từ lưng con trai, dựa vào tí nhiệt lượng đó mới đủ sức điều khiển hai chân. Ông bèn đánh trống lảng: “Con nhóc Lý Ánh Kiều đó thi vào trường cấp ba Phong Đàm thật hả? Con đưa hết đề với bài tập cho nó rồi, vậy con còn viết gì nữa?”


“……”


Có đôi lúc Du Tân Dương rất nghi ngờ không biết ba mình kinh doanh lớn kiểu gì, hay là như mẹ nói: kẻ ngốc có phúc của kẻ ngốc. Cậu lơ đãng nhìn những cột đèn đường sáng chập chờn ven đường, nói: “Không viết nữa, vô xưởng vặn ốc vít thôi.”



“Vặn ốc hả, vặn ốc cũng được, con trai ba chắc chắn là đứa vặn nhanh nhất,” Du Nhân Kiệt cười ha hả, “Con biết nhảy đường phố mà, con có thể vừa nhảy popping vừa vặn ốc, chắc chắn là ngầu hơn người ta.”


“Vặn chung với Lý Ánh Kiều đấy.”


“Vậy thì không được.” Du Nhân Kiệt lập tức đập một phát lên lưng cậu, lực mạnh đến nỗi suýt đẩy Du Tân Dương lảo đảo xuống luống cây bên đường.


“…Vậy ba lấy tay ra đi.”


“Cho ba sưởi thêm chút nữa, con trai còn trẻ, dương khí vượng lắm,” Men rượu Mao Đài bắt đầu có tác dụng, virus cồn chiếm lĩnh đại não, Du Nhân Kiệt chép miệng, ánh mắt bắt đầu phiêu xa: “Hồi trẻ ba còn sung hơn con. Mùa đông giá rét mặc áo thun quần đùi rượt gà đuổi chó đến mức gà bay chó nhảy, mấy chú dì trong trấn đều nói ba dư năng lượng, sau này nhất định phát tài. Không phải ba khoe chứ, hồi đó đứa thích ba——”


Lại nữa rồi.


Du Tân Dương ngửa mặt nhìn trời bất lực, trong đầu vang lên câu danh ngôn chấn động của bà Đường Tương: “Đàn ông trung niên không ai thoát được kiếp hoài niệm thời niên thiếu.” Cậu thầm ghi nhớ, đến độ tuổi nhất định phải tự đánh cho mình mất trí để khỏi bị vợ chê.


Ai ngờ Du Nhân Kiệt đột ngột đổi chủ đề, dừng bước lại, cúi đầu nhìn thằng con trai tuy còn hơi non nớt nhưng đường nét khuôn mặt đã dần thành hình một anh chàng điển trai lạnh lùng. Ông dùng cùi chỏ huých nhẹ nó, hạ giọng thì thầm: “Nói thiệt với ba đi, ở trường có đứa con gái nào viết thư tình cho con chưa?”


Lỗ tai Du Tân Dương giống như trang giấy Tuyên Thành trắng tinh vừa bị nhỏ một giọt mực đỏ, vệt hồng lan nhanh đến tận cổ, nóng đến mức bàn tay của Du Nhân Kiệt dán sau lưng cậu cũng cảm thấy như bị bỏng theo.


“——Không có.”


Hai người tiếp tục bước về phía trước, bóng họ kéo dài qua những bụi cây tĩnh lặng trong khu biệt thự, thỉnh thoảng nghe được vài tiếng chó sủa hay chim hót, còn lại chỉ là những lời tâm tình riêng tư giữa hai cha con. Ánh trăng lặng lẽ trải dài lên bóng hình họ, như thể muốn kéo giãn quãng thời gian này mãi mãi.


“Chậc chậc chậc, Dương à, con bắt đầu không thành thật rồi đó, có chuyện mà giấu ba.”


“Thiệt tình là không có mà——”


“Ba từng trải rồi, ba nhìn không ra sao? Số người thích con chắc hẳn không ít đâu.”


“……”


“Nói đi mà, ba uống say rồi, con kể mấy chuyện xàm xàm của con để ba tỉnh rượu đi.”



“Phải nói bao nhiêu lần chứ, thật sự không có mà.”


“Không thể nào, lần trước ba đi họp phụ huynh, cô giáo còn nói với ba, bảo là có khối bạn nữ tranh thủ giờ thể dục giữa giờ ùa hết sang lớp con nhìn con, chen chúc cả hành lang. Cô la mà tụi nó còn không chịu đi. Còn kêu ba khiêm tốn lại. Ba bớt kiểu gì giờ, ngoại hình đẹp trai lại còn nhiều tiền, có phải lỗi của ba đâu.”


“Người ta không phải thích con mới tới xem con.”


“Hả?”


“Ba đi hỏi mẹ con đi.”


“Bắt đầu nổi loạn rồi hả? Sao nói chuyện không kiên nhẫn gì thế?”


“Ba đừng hỏi nữa được không?”


“Được được được, làm gì dữ vậy.”


Dĩ nhiên, Du Nhân Kiệt vừa bước vào cửa, dép còn chưa kịp thay, để chân trần chạy đi hỏi Đường Tương. Bà vừa mới tắm xong, đang bọc màng ủ tóc, vừa chụp miếng giấy bạc lên trán vừa nhìn ông qua gương: “Anh muốn biết thiệt hả?”


“Muốn chứ, chuyện của thằng Dương có chuyện nào anh không tự nhúng tay vô đâu, sao lại không được biết?” Người đàn ông tựa lên cửa, giọng đầy tự hào.


“Vậy thì anh chuẩn bị tâm lý cho tốt đi.”


Du Nhân Kiệt hơi khựng lại, tự dưng có phần hồi hộp: “Thằng Dương yêu đương rồi hả?”


“Không có! Nó mới bao nhiêu tuổi chứ! Thằng Dương còn chưa hiểu chuyện tình yêu là gì nữa kìa. Với lại, có con bạn rắc rối như Lý Ánh Kiều bên cạnh, nó còn không dám nói nhiều với con gái khác, sợ rước thêm một Lý Ánh Kiều về nữa.”


“Vậy mà hôm nay còn đi ăn với người ta! Còn đưa bài tập cho người, tốt tính thấy ghê!” Du Nhân Kiệt khinh thường.


“Là cô giáo Lương gọi cho em đấy, dù gì hồi xưa mình với Kiều Kiều cũng là hàng xóm. Nếu nó muốn thay đổi, muốn học hành đàng hoàng, chuyện nhỏ vậy sao chúng mình không giúp? Thằng bé cũng không muốn đi đâu, là em bắt nó đi đó.”


“Bà Đường thật là rộng lượng.” Du Nhân Kiệt lại tranh thủ nịnh, khoanh tay suy nghĩ rồi lẩm bẩm: “Nhưng em chắc chắn nó không muốn gặp thật hả? Lúc nó ra khỏi nhà hàng đâu có vẻ gì là không muốn gặp đâu. Khi rời đi nó còn ôm cái cột La Mã đo chu vi cùng Lý Ánh Kiều nữa, đần ra như gì.”



Đường Tương không buồn đôi co với ông, trái lại còn nhắc nhở: “Em đâu biết, nhưng em khuyên anh đừng tỏ ra ghét con bé Lý Ánh Kiều quá. Giờ Tân Dương còn nghe lời vậy nghĩa là chưa bước vào tuổi dậy thì. Nếu anh có biểu hiện thái quá, lỡ tới lúc nó phản nghịch thiệt, muốn chống đối anh, chuyện gì nó cũng có thể làm. Với cái tính pháo nổ hai phát như anh, một chuyện nhỏ thôi cũng đủ làm anh phát nổ mạnh bùm bùm rồi.”


“Nó đi v* v*n Lý Ánh Kiều á?” Du Nhân Kiệt nổi lửa tới tận đầu, rượu cũng bắt đầu phản tác dụng, nghĩ tới việc phải làm sui gia với Lý Vũ Thanh cứ thấy như ác mộng. Ông ôm mặt r*n r*: “Em đừng nói nữa, không dám nghĩ, đưa sợi dây đây anh tгeo сổ сhết luôn cho rồi.”


Đường Tương đội xong giấy bạc, quay đầu nhìn ông: “Vậy em cần kể nữa không?”


“Kể đi.” Du Nhân Kiệt vịn tường rồi ngã ra giường nhắm mắt, bắt đầu tỉnh rượu. Ông nghĩ một lát, trong cơn ngà ngà lại sửa lời, “Nhưng mà vợ ơi, anh không có làm khó con quỷ nhỏ đó nha. Hồi nãy gặp ở cửa nhà hàng, anh cực kỳ lịch sự ‘say hi’ với nó đó——”


Đường Tương bịt mũi đi tới: “Anh uống bao nhiêu vậy hả?”


“Quên rồi, uống rượu xong không được lên giường ngủ.”


Du Nhân Kiệt vừa lầm bầm vừa lanh lẹ lăn từ trên giường xuống, dứt khoát nằm ngửa ra sàn, ngước nhìn chiếc đèn pha lê trên trần phòng ngủ chói mắt đến mức hơi choáng váng. Ông không nhịn được mà dùng cùi chỏ che trán, lẩm bẩm đáp câu hỏi của Đường Tương: “Không uống nhiều lắm đâu, nhưng thư ký Lý đúng là coi anh như thằng ngu thiệt. Vé combo gì đó, thế mà hắn cũng nghĩ ra được. Hôm nay đề cập đến vé combo, ngày mai chắc dám đề cập chuyện Lý Vũ Thanh tiến vào chiếm giữ Thành phố đồ chơi gỗ luôn quá. Đồ chơi gỗ Phong Đàm mà không có ba anh thì sao có ngày hôm nay? Ba anh thua thiệt ở chỗ không cùng mang họ Lý như ông nội anh thôi, nếu không giờ này Lý Bá Thanh cũng không biết phải đứng về phe nào. Thôi kệ, may mà anh theo họ bà nội, anh chẳng thèm thông đồng với đám người đó. Ôi vợ ơi, tụi nó ăn chơi trác táng, bẩn thỉu không tả nổi luôn á~”


Cả người ông run run, kéo dài giọng phát ra một tiếng “eo” đầy khinh chê: “Kinh tởm!”


Đường Tương vẫn quấn màng ủ tóc, ngồi xếp bằng dưới sàn, điềm tĩnh nhìn ông: “Nói xong chưa vậy? Du đại thông minh.”


“Xin bà chỉ thị.” Du Nhân Kiệt nằm im vẫn ráng giơ tay chào.


“Anh còn nhớ lần thứ hai tụi mình cãi nhau, anh viết cam kết cho em không?” Đường Tương hỏi.


“Nhớ.” Ông gật đầu.


“Đọc đoạn đầu cho em nghe coi.”


Du Nhân Kiệt lập tức đọc: “My love——”


“Thôi, đủ rồi.” Đường Tương chặn lại, nhìn người đàn ông đang nằm dưới đất nói tiếp: “Hồi đó anh kiểm tra bài tập cho con, lại kẹp nhầm bản cam kết đó vô tập nó. Nó tưởng là bài tập nên nộp luôn cho cô. Cô giáo tưởng nó yêu sớm, gọi nó lên văn phòng hỏi chuyện. Kết quả là, thằng cao kều nghịch ngợm trong lớp nó lại đứng trên bục giảng đọc to và diễn cảm bản cam kết đó. Con mình giải thích thế nào cô cũng không tin, em phải đích thân tới trường giải thích, nhưng cô vẫn tưởng em đang bao che cho con. Từ đó mới có một đám con gái cứ tới giờ thể dục là chạy qua lớp con mình nhìn nó!”


“Không phải là thích con anh! Không phải là muốn cùng nó yêu sớm!” Đường Tương bất ngờ lớn tiếng, bóp vai ông một cái, vừa bóp vừa nghiến răng từng chữ: “Là đi xem khỉ! Giống như đi xem khỉ ở núi Nga Mi ấy! Xem con trai anh đó!”


Du Nhân Kiệt: “…………”


Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Truyện Năm Tháng Thong Dong - Nhĩ Đông Thố Tử Story Chương 10: Dương à, con bắt đầu không thành thật rồi đó, có chuyện mà giấu ba
10.0/10 từ 45 lượt.
loading...