Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Chương 82: Phiên ngoại 8: Sống một cuộc đời trọn vẹn và hạnh phúc.
Trợ lý Tôn thông báo trong nhóm chat công việc, nếu tối nay có tình huống khẩn cấp nào, mọi người cứ báo cáo trực tiếp cho anh, không cần làm phiền chủ tịch.
Căn phòng tổng thống của khách sạn không thiếu thứ gì, hiệu quả cách âm cũng cực kỳ tốt.
Hai người từ lúc cửa vừa khép lại với dáng vẻ chỉn chu, cho đến khi trút bỏ quần áo nằm bên giường, tất cả chỉ diễn ra trong vòng một phút.
Sở Cứu biến hết mọi nỗi nhớ nhung và niềm cảm động thành hành động, còn Úc Nam cũng chẳng chịu yếu thế, ra sức đáp lại.
Ban đầu, cậu còn cố ý nói những lời âu yếm khiến người ta phải đỏ mặt tía tai, đến cuối cùng chỉ còn là những lời thì thầm vô thức theo bản năng, mỗi một tiếng đều khiến Sở Cứu đê mê đến tột cùng.
Mọi ngóc ngách trong căn phòng tổng thống đều lưu lại dấu vết của họ.
Sở Cứu thích sự táo bạo và hết mình của Úc Nam, còn Úc Nam lại mê đắm sự đắm chìm và chiếm hữu không thể kìm nén của Sở Cứu.
Cả hai đều không ngần ngại làm hài lòng đối phương. Cuối cùng, khi tình yêu và d*c v*ng hòa quyện vào nhau, họ nhìn vào tấm gương lớn trong phòng tắm và đều thấy được hình ảnh của chính mình đang dâng hiến cho tình yêu.
Sở Cứu tựa người vào thành giường, Úc Nam rúc vào lòng anh, mân mê ngón tay anh. Cả hai cùng lắng nghe nhịp thở đều đều của nhau.
"Ngón tay anh dài thật."
Sở Cứu nắm lấy đầu ngón tay cậu, hôn lên trán cậu: "Và cũng rất 'khéo' nữa."
Úc Nam nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, liền hất tay anh ra: "Anh có thể nghiêm túc một chút được không!"
Sở Cứu cười: "Ở trước mặt em, anh chẳng tài nào nghiêm túc nổi, phải làm sao bây giờ?"
Úc Nam lướt tay trên cơ bụng của Sở Cứu, nghiêm túc suy nghĩ rồi nói: "Hình như em cũng vậy, phải làm sao đây?"
Sở Cứu vừa định lật người lại thì đã bị Úc Nam đè xuống. Đến khi Úc Nam ngồi lên, ánh mắt Sở Cứu đã không thể rời đi được nữa.
Úc Nam chắc chắn là một yêu tinh, có thể hút hồn người khác.
Úc Nam dự định ở lại với Sở Cứu hai ngày.
Hôm sau Sở Cứu vẫn phải đi làm, hai người tắm rửa sửa soạn xong, Úc Nam tỏ ra vô cùng rộng lượng bảo anh đi nghỉ ngơi, còn mạnh miệng tuyên bố: "Nếu không phải vì ngày mai anh còn phải làm việc, em có thể làm thêm mười lần nữa đấy."
Sở Cứu nhìn vẻ mặt đã mệt rũ rượi của cậu, cũng không vạch trần mà chỉ cười: "Vẫn là vợ anh lợi hại nhất."
Úc Nam mãn nguyện nằm im.
Điện thoại Sở Cứu kêu "ting" một tiếng. Điện thoại đang ở bên cạnh Úc Nam, cậu thuận tay đưa cho anh, lúc này mới phát hiện màn hình chờ của anh là ảnh của cậu. Đó là tấm ảnh cậu đang ôm đàn guitar, vừa đàn vừa hát trong tiệc đính hôn của Lý Tín Dương.
Trong khi đó, màn hình chờ của Úc Nam lại là ảnh của Bình Bình và An An.
"Anh đổi thành ảnh Bình Bình và An An đi, dùng ảnh của em làm màn hình chờ trông kỳ lắm, không hợp với hình tượng một người đàn ông đã có gia đình."
"Không cần."
Úc Nam "chậc" một tiếng: "Vậy ít nhất cũng phải là ảnh gia đình chứ."
"Không cần, vợ của anh là duy nhất."
Úc Nam đành chiều theo ý anh.
Sở Cứu nói: "Mà nói đi cũng phải nói lại, màn hình chờ điện thoại của em có phải cũng nên có chỗ cho anh không?"
Úc Nam nghĩ thấy cũng đúng, thế là dưới sự thúc giục của Sở Cứu, cậu đã đổi màn hình chờ thành ảnh gia đình.
Dù chỉ hài lòng được tám phần, nhưng Sở Cứu cũng không nói gì thêm. Trong tấm ảnh gia đình bốn người, dù sao anh cũng chiếm được một phần tư, con người phải biết thế nào là đủ.
Úc Nam mở khóa điện thoại, suy nghĩ một lát rồi nói: "Hình như chúng ta vẫn chưa có tấm ảnh chụp chung nào thì phải."
"Có chứ. Lần anh trao giải nhân viên ưu tú cho em năm ngoái, lần chúng ta hát cùng nhau ở lễ đính hôn của Tín Dương, rồi cả ảnh trong giấy đăng ký kết hôn nữa."
Nghĩ đến giọng hát tệ hại của Sở Cứu, Úc Nam bật cười: "Anh hát dở như vậy, sao lúc đó lại dám lên sân khấu chứ? Không sợ mất mặt à?"
Thật ra Úc Nam biết lý do, nhưng cậu vẫn muốn nghe chính miệng anh nói những lời ngọt ngào.
Sở Cứu đáp: "Vì em, anh dám thử tất cả mọi thứ. Theo đuổi vợ thì cần gì sĩ diện."
"Sến súa."
"Ừ, sến súa, nhưng anh yêu em."
Úc Nam hài lòng, trong lòng vui vẻ khôn xiết.
Ngoài mấy lần đó ra, trong cuộc sống thường ngày, hai người quả thực rất ít khi có ảnh chụp chung. Thời gian từ lúc quen biết đến khi yêu nhau của họ quá ngắn ngủi, sau đó lại vướng bận chuyện mang thai, sinh con, bỏ lỡ rất nhiều khoảng thời gian mà các cặp đôi khác thường có.
Thậm chí, một hôn lễ hay một tuần trăng mật đúng nghĩa cũng chưa hề có. Sau khi cầu hôn, cả hai đều thống nhất rằng hôn lễ và tuần trăng mật đều là những việc rất mệt mỏi, chỉ mang tính hình thức, nên tạm thời không tổ chức, sức khỏe của Úc Nam là quan trọng nhất.
"Khi nào mình tổ chức hôn lễ đây? Chúng ta vẫn chưa làm mà." Sở Cứu hỏi.
"Còn làm gì nữa? Em thấy sao cũng được."
Thật lòng Úc Nam nghĩ vậy. Hôn lễ chỉ là hình thức, cậu luôn là người sống cho hiện tại, trân trọng những gì trước mắt. Người ta nói cuộc sống cần cảm giác nghi thức, nhưng sống tốt mỗi ngày chẳng phải cũng là một loại nghi thức hay sao?
"Đương nhiên phải làm rồi, đời người chỉ có một lần thôi."
Lần này Úc Nam không nói qua loa nữa mà nghiêm túc suy nghĩ về đề nghị của Sở Cứu: "Vậy hay là đợi Bình Bình và An An lớn hơn một chút, để hai đứa làm phù dâu phù rể cho chúng ta được không? Chứ bế con mà tổ chức hôn lễ thì kỳ lắm."
"Cũng được, nghe theo em hết."
Úc Nam giơ điện thoại lên, ghé sát mặt lại. Hai cái đầu chen chúc trong màn hình, "tách" một tiếng, một tấm ảnh selfie ra đời. Trong ảnh, Sở Cứu đang cúi mắt nhìn cậu.
"Đừng nhìn em, nhìn vào ống kính đi chứ."
Sở Cứu nhìn vào ống kính.
Úc Nam tạo dáng rồi bấm chụp. Nhìn tấm ảnh mới, cậu tỏ ra không hài lòng: "Tại sao anh lại ăn ảnh hơn cả em vậy?"
"Có khi nào là vì anh đẹp trai hơn em không?"
"Tuyệt đối không có khả năng đó, sao anh có thể đẹp trai hơn em được." Úc Nam ngắm ảnh rồi lại nhìn Sở Cứu: "Tuy anh cũng là một mỹ nam hiếm có, nhưng đứng trước mặt em thì cũng thường thôi."
Sở Cứu hùa theo lời nói ngông cuồng của cậu: "Vậy là tôi không lọt vào mắt xanh của tổng giám đốc Úc đây sao?"
"Mỹ nam như anh, tôi thường không để trong mắt."
Sở Cứu đoán cậu sắp nói mấy lời sến súa nên cũng thuận theo: "Vậy để ở đâu? Trong tim à?"
Úc Nam cười hì hì, vơ lấy chăn, véo nhẹ vào cơ bụng của Sở Cứu: "Để trong chăn, từ từ thưởng thức."
Sở Cứu ôm cậu, cười mặc cho cậu quậy phá trong lòng. Nhưng thấy cậu đã thực sự mệt, anh cũng kìm nén h*m m**n của mình, chỉ có thể chịu đựng kẻ vừa "gà" vừa thích trêu chọc người khác này gây sự.
Hôm sau, Sở Cứu phải đi làm, Úc Nam ở lại khách sạn chờ anh.
Thật ra, lần này Úc Nam đến tìm Sở Cứu còn có một chuyện khác. Kỳ nghỉ sinh của cậu sắp kết thúc. Cậu đã thử dò thái độ của Sở Cứu dạo gần đây, anh vẫn hy vọng cậu sẽ trở lại làm thư ký, nhưng Úc Nam lại không muốn quay về Sở Thị.
Úc Nam có cảm giác rằng nếu nói ra chuyện này, Sở Cứu sẽ không vui, bởi anh bám người hơn cậu tưởng. Hay nói cách khác, Sở Cứu cần cậu hơn cậu tưởng. Khoảng thời gian qua, cậu đã dành rất nhiều tâm huyết cho các con. Cậu cảm nhận được rằng, một mặt Sở Cứu rất thấu hiểu cho cậu, nhưng mặt khác anh lại không thực sự vui vẻ.
Nhưng xét về lâu dài, cậu thực sự không phù hợp để tiếp tục làm việc ở Sở Thị nữa.
Sở Cứu bận rộn cả ngày, đến chập tối mới trở về khách sạn. Anh đã từ chối bữa tiệc chiêu đãi của đối tác, giao hết cho trợ lý Tôn xã giao.
Trợ lý Tôn đau đầu như búa bổ, cuối năm nhất định phải đòi Sở Cứu tăng lương, bởi anh không chỉ phải đi xã giao mà còn phải thay sếp ứng phó với những chuyện ngồi lê đôi mách.
Chuyện là hôm nay, trong lúc họp ở phòng họp của đối tác, máy tính của họ bị hỏng. Máy chiếu phải kết nối với máy tính cá nhân của Sở Cứu. Ai mà ngờ được, một ông chủ lớn như vậy mà màn hình nền máy tính lại là ảnh của thư ký Úc.
Trong ảnh, thư ký Úc đang ôm đàn guitar, cười đến cong cả mắt, môi hồng răng trắng, khí chất vô cùng trong trẻo. Cằm hơi ngẩng lên, để lộ đường xương hàm hoàn hảo, quả thực rất đẹp trai. Một tấm ảnh chụp tùy ý mà có thể vượt xa bao nhiêu nam thần tượng trong giới giải trí.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người được một phen mở rộng tầm mắt.
Trong lúc đám đông hóng chuyện còn đang ngơ ngác, vị sếp lớn đã bình tĩnh giải thích: "Vợ của tôi."
Trợ lý Tôn chỉ biết ôm trán. Anh cảm thấy, từ lúc thư ký Úc đến thăm, sếp anh tuy vẻ ngoài vẫn lạnh lùng như thường lệ, nhưng nội tâm chắc chắn đã dậy sóng, bị tình yêu làm cho mụ mị đầu óc. Sếp gây ra chuyện lớn như vậy, cuối cùng lại trốn tiệc, đẩy hết việc xã giao cho anh.
Sở Cứu từ chối xã giao để đến cuộc hẹn của Úc Nam.
Úc Nam đã đặt một nhà hàng và hẹn Sở Cứu đi ăn tối. Hai người tay trong tay dạo bước trên phố.
Tính ra, đây là lần đầu tiên họ được thong thả đi dạo cùng nhau như những cặp đôi bình thường. Mười ngón tay đan chặt, họ cùng nhau đi trên con phố của một thành phố xa lạ.
Sở Cứu nắm chặt tay cậu: "Anh thật sự muốn cùng em yêu đương một cuộc tình thật dài, giống như những cặp đôi khác, trao cho em tất cả những điều tốt đẹp và lãng mạn nhất rồi mới kết hôn, sinh con, chứ không phải đi ngược lại thế này, để em phải bước qua cửa tử một lần rồi mới có được những điều này."
Úc Nam biết Sở Cứu đang nuối tiếc điều gì. Kể từ khi biết cậu không phải là Úc Nam ban đầu, anh luôn hối hận về những lần thử thách và lợi dụng trước đây.
Úc Nam cười an ủi anh: "Sao anh có thể chắc chắn rằng nếu chúng ta yêu nhau một thời gian dài rồi thì sẽ không chia tay?"
"Anh sẽ không chia tay với em. Nhưng nếu em chia tay anh, anh sẽ lại theo đuổi em về."
"Nếu chúng ta yêu nhau một thời gian dài trước, em cũng sẽ không chia tay với anh. Nhưng như bây giờ, em cũng sẽ không chia tay với anh. Có anh, em rất hạnh phúc."
Hai người nhìn nhau cười, tay vẫn nắm chặt, cùng nhau đi về phía nhà hàng.
Không khí trong nhà hàng rất lãng mạn, bầu không khí giữa hai người cũng rất tốt. Úc Nam không biết phải mở lời về chuyện từ chức thế nào, nhưng Sở Cứu lại là người khơi mào chủ đề này trước.
"Còn mấy ngày nữa là hết kỳ nghỉ rồi, em đã chuẩn bị quay lại làm việc chưa? Đồng nghiệp trong công ty mong em trở về lắm đấy."
Nhân cơ hội này, Úc Nam đặt dao nĩa xuống, nhìn Sở Cứu và nói: "Em muốn từ chức."
"Em muốn ở nhà chăm con à? Cũng được, anh ủng hộ."
"Không phải em muốn ở nhà."
Sở Cứu nhanh chóng đoán ra được ý định của Úc Nam, anh vội nói át đi: "Công việc thư ký em làm rất tốt. Nếu em không muốn ở phòng thư ký nữa, em muốn đến bộ phận nào cũng được, tùy em chọn. Với năng lực của em, chỉ cần qua đào tạo là có thể đảm nhiệm bất kỳ vị trí nào trong công ty."
Úc Nam nói ra suy nghĩ của mình: "Mẹ đã thành lập quỹ từ thiện Bình Bình An An, em muốn tự mình quản lý nó."
Sở Cứu không thực sự ủng hộ quyết định này của Úc Nam.
Quản lý quỹ từ thiện là một việc rất mệt mỏi. Các hoạt động công ích thường gây ra nhiều tranh cãi, đôi khi còn làm ơn mắc oán.
Sở Cứu là một doanh nhân, ưu tiên hàng đầu của anh là đảm bảo sự phát triển vững mạnh của tập đoàn, chịu trách nhiệm cho hàng chục vạn công nhân.
Đối với những chuyện từ thiện làm đẹp thêm cho hình ảnh công ty, anh luôn chọn cách quyên góp tiền trực tiếp để tránh phiền phức, chưa bao giờ có ý định tự mình quản lý.
"Quỹ Bình Bình An An anh đã thuê một đội ngũ rất chuyên nghiệp để quản lý rồi, em yên tâm."
Úc Nam hăm hở: "Vậy đội ngũ chuyên nghiệp đó có thể thêm một người là em vào được không?"
"Anh không ủng hộ. Với tính cách tận tụy của em, quản lý quỹ sẽ rất mệt mỏi."
"Dù sao quỹ cũng đang tuyển người, vậy em sẽ tự đi ứng tuyển."
Sở Cứu vẫn không lay chuyển: "Làm những việc này rất vất vả, anh thật sự không khuyên em nên bôn ba đâu."
Hai người bất đồng quan điểm, không khí trở nên lạnh lẽo. Úc Nam cũng đã lường trước kết quả này, trong lòng thầm thở dài.
Sở Cứu là người mềm mỏng trước, anh giúp cậu cắt bít tết rồi đặt sang đĩa của cậu: "Ăn cơm trước đã, lát nữa hẵng nói, đồ ăn nguội hết rồi."
Úc Nam cố gắng điều chỉnh lại tâm trạng, bình tĩnh ăn hết bữa cơm cùng Sở Cứu.
Nhưng khi trở về khách sạn, Sở Cứu lại lảng tránh chủ đề này. Úc Nam kiên trì gặng hỏi, Sở Cứu lại vòng vo tam quốc. Dù Úc Nam có nói hết lời thế nào, anh cũng làm như không nghe thấy, chỉ ôm một cuốn sách tựa vào đầu giường đọc. Anh xem cậu như không khí.
Thậm chí khi cậu hôn anh, khiêu khích anh, dỗ dành anh bằng những lời ngọt ngào, gọi hết từ 'ông xã' đến 'anh yêu', rồi 'đàn anh đẹp trai', anh vẫn không hề có phản ứng.
Úc Nam biết cách để ép Sở Cứu phải nhượng bộ, chỉ cần nói vài câu nhẫn tâm như chia tay, ly hôn để kích động anh, chắc chắn Sở Cứu sẽ đầu hàng ngay. Nhưng cậu không nỡ làm vậy, không muốn nhìn thấy dáng vẻ đau khổ của anh.
Thế nhưng Sở Cứu lại mềm cứng đều không ăn thua, Úc Nam vẫn phải tìm cách.
Cậu không quấn lấy anh nữa mà ngồi yên lặng. Giữa lúc đó, cậu còn gọi điện cho bảo mẫu để hỏi thăm tình hình của Bình Bình và An An.
Úc Nam giọng lo lắng: "Bình Bình và An An có khóc đòi ba không cô? Có khóc nhiều lắm không ạ?"
Bảo mẫu ngơ ngác: "Không có đâu cậu Úc, hai bé ngoan lắm, ngủ rồi ạ."
Úc Nam giọng càng gấp gáp hơn: "Khóc đến mức không chịu uống sữa luôn ạ? Vâng vâng, con biết rồi, con sẽ về ngay."
Sau một tiếng thở dài thườn thượt, Úc Nam đứng dậy bắt đầu thu dọn đồ đạc, vừa dọn vừa liếc nhìn người đang đọc sách. Cuối cùng, người đang cầm sách đọc nãy giờ cũng chịu lật sang trang.
Úc Nam lờ anh đi, bình tĩnh thu dọn tiếp, tốc độ ngày càng nhanh hơn, miệng còn lẩm bẩm: "Hai đứa nhỏ này thật không để người ta yên tâm mà, mới đi có một lát đã không xong, sữa cũng không chịu uống, thật là."
Người trên giường cuối cùng cũng động đậy, đi đến đứng bên cạnh cậu. Úc Nam học theo anh lúc nãy, cũng xem anh như không khí. Cậu đi đâu, Sở Cứu đi theo đó, cả hai đều không nói một lời.
Úc Nam thu dọn xong hành lý, ngồi xuống đóng vali lại, kéo khóa. Trong lòng cậu cũng rất sốt ruột, sao Sở Cứu vẫn chưa có phản ứng gì.
Được ăn cả ngã về không, Úc Nam xách vali lên định đi ra ngoài. Cuối cùng, Sở Cứu cũng đưa tay ra, giữ lấy vali của cậu.
Úc Nam thầm thở phào một hơi, cố nén khóe miệng đang chực cong lên, vẻ mặt bình tĩnh nhìn Sở Cứu: "Các con khóc, em phải về trước đây."
Sở Cứu không buông tay.
"Muộn nữa là em lỡ chuyến bay cuối cùng mất. Ngày mai anh còn bận, nghỉ ngơi sớm đi, em đi trước nhé, tạm biệt."
Nói rồi, Úc Nam xoay người kéo vali định đi, còn tranh thủ ôm anh một cái lấy lệ, một cái ôm vội vã nhưng vẫn xen lẫn sự quan tâm.
Cái ôm này khiến cậu không thể thoát khỏi vòng tay của Sở Cứu được nữa. Anh ôm chặt lấy cậu.
Đúng như kế hoạch của Úc Nam.
Cậu vỗ nhẹ lên lưng anh như an ủi: "Chín ngày nữa anh cũng kết thúc chuyến công tác rồi về nhà, lúc đó chúng ta lại gặp nhau. Bình Bình và An An đang khóc, em phải về thôi."
Sở Cứu không buông tay: "Anh chưa từng nghe nói có đứa trẻ nào khóc đến ngất đi cả."
"Cho dù không khóc đến ngất thì em cũng xót ruột chứ, em phải về xem chúng nó thế nào."
Sở Cứu cũng bắt đầu kể khổ: "Anh thì màn trời chiếu đất, ngày nào cũng bôn ba vất vả như vậy, em không xót một chút nào sao?"
Úc Nam nhìn người đang "màn trời chiếu đất" trong phòng tổng thống: "Có chứ, em có xót mà, nên mới đến thăm anh đây."
Sở Cứu tỏ ra bất đắc dĩ: "Em đến thăm anh là vì có chuyện muốn nói, nếu không thì em đã chẳng đến. Bây giờ chuyện chưa thành, em lại muốn đi."
Úc Nam im lặng nhìn anh vài giây, rồi đặt vali xuống, rúc đầu vào lòng anh: "Được rồi, được rồi, em không về nữa, cũng không nói chuyện này nữa. Em ở lại với anh. Em đã nói rồi, trong lòng em, anh là quan trọng nhất, là lựa chọn hàng đầu của em. Em sẽ thiên vị anh vô điều kiện, anh nói gì em cũng sẽ đồng ý."
Sở Cứu hài lòng ôm lấy cậu và hôn sâu.
Úc Nam ở lại, không gọi điện về nhà nữa, cũng không nhắc đến chuyện từ chức, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh Sở Cứu, tựa vào lòng anh cùng đọc sách.
Sự ngoan ngoãn yên tĩnh này của cậu lại khiến Sở Cứu có chút áy náy, cảm thấy mình thật bá đạo và vô lý.
"Rầm" một tiếng, Sở Cứu gấp sách lại, nhìn cậu không chớp mắt. Úc Nam mở to đôi mắt ngây thơ hỏi: "Sao vậy anh? Không đọc nữa à?"
"Không đọc nữa."
Úc Nam cười với anh: "Vậy mình tắt đèn đi ngủ nhé, mai anh còn phải làm việc nữa."
Cậu nằm xuống trước, yên lặng ôm lấy Sở Cứu. Khi Sở Cứu ân ái với cậu, cậu luôn miệng gọi "anh yêu", "ông xã", không tiếc lời khen ngợi anh, cũng không ngần ngại thể hiện sự kh*** c*m của mình, vừa ngoan ngoãn lại vừa quyến rũ.
Cuối cùng, khi cả hai đã bình lặng trở lại, họ chỉ yên lặng ôm nhau.
Úc Nam càng ngoan, Sở Cứu càng cảm thấy mình vô lý. Hình như mình đã hơi quá đáng, vừa không đồng ý cho Úc Nam từ chức, lại còn không cho cậu về nhà. Mấu chốt là mình quá đáng như vậy mà Úc Nam vẫn ngoan ngoãn đến thế.
Cuối cùng Sở Cứu cũng chịu xuống nước: "Anh không muốn em từ chức, là vì anh muốn được nhìn thấy em mỗi ngày."
Úc Nam lí nhí đáp: "Vâng, mình không nói chuyện này nữa, kẻo anh lại không vui."
"Em cứ nói suy nghĩ của em đi."
Sở Cứu cười khẽ: "Được rồi, anh xin lỗi. Lúc nãy anh không nên từ chối nói chuyện với em. Anh sẽ không không vui đâu, em nói đi."
Úc Nam thầm thở phào trong lòng, thầm mắng con cáo già này thật khó đối phó, lúc bướng thì bướng không chịu nổi. Nhưng bề ngoài, cậu vẫn làm ra vẻ ngạc nhiên mừng rỡ: "Thật không ạ? Vậy em nói nhé, anh đừng giận nha."
Sở Cứu hôn lên trán cậu: "Sẽ không."
Úc Nam tựa vào lòng anh, vừa làm nũng vừa trình bày công việc một cách nghiêm túc: "Dự án khu khai phá đang được triển khai theo phương án của em và tiến triển rất thuận lợi. Điều đó chứng tỏ em hiểu rất rõ khái niệm 'Sự ấm áp của thành thị' và biết cách hưởng ứng chủ đề này để hoàn thành tốt công việc."
"Hiện nay, định hướng lớn không chỉ là phát triển kinh tế mà còn đề cao sự quan tâm đến con người. Nếu quỹ Bình Bình An An được vận hành tốt, bên ngoài chỉ cần nhắc đến tên quỹ là sẽ nghĩ ngay đến đây là quỹ của tập đoàn Sở Thị, và biết được quỹ đã làm gì cho xã hội."
"Đó chẳng phải là điều trăm lợi mà không có một hại cho sự phát triển của Sở Thị hay sao? Chẳng phải tốt hơn việc mỗi năm anh đều chi rất nhiều tiền làm từ thiện, nhưng danh tiếng lại thuộc về các quỹ khác, hơn nữa còn không đảm bảo được mỗi đồng tiền đều đến được tay những người thực sự cần giúp đỡ hay sao? Em lớn lên trong hoàn cảnh đó, em biết ai là người thực sự cần giúp đỡ và biết cách để giúp đỡ họ."
Sở Cứu khẽ "ừm" một tiếng.
Úc Nam tiếp tục: "Em không phải người vĩ đại gì, nhưng em luôn tin vào nhân quả luân hồi, em muốn tích chút phúc đức cho gia đình mình, bao gồm cả bản thân em. Những việc em có thể làm cho anh rất ít. Trong lĩnh vực kinh doanh, em biết dù có nỗ lực thế nào cũng không thể đạt đến tầm cao của anh. Em muốn dùng cách này để sát cánh bên anh, để bản thân mình cũng có chút giá trị, cũng muốn mỗi đồng tiền anh vất vả kiếm được đều được tiêu vào những chỗ đáng giá nhất."
"Anh nỗ lực để một bộ phận người dân trong thành phố này có việc làm, còn em nỗ lực để một bộ phận trẻ em trong thành phố này có nơi để nương tựa, như vậy chẳng phải rất tốt sao? Em biết anh lo lắng điều gì, lo em quá mệt mỏi, lo em bị chỉ trích. Thật ra những điều đó không quan trọng. Có thể làm tốt việc này, em đã rất mãn nguyện rồi. Em cũng muốn để lại một chút dấu ấn của mình trên thế giới này."
Úc Nam vừa đấm vừa xoa, vừa làm nũng lại vừa ghé sang hôn anh mấy cái. Sở Cứu bị cậu làm cho mê muội, làm sao còn chống cự nổi, chỉ có thể thuận theo ý cậu, cậu nói gì cũng là đúng.
"Được rồi, anh ủng hộ em. Nhưng nếu mệt quá, không gánh nổi thì nhất định phải nói với anh, đừng cố gắng một mình, được không?"
Úc Nam vui mừng khôn xiết, ôm cổ anh hôn tới tấp: "Vâng ạ, em yêu anh, ông xã."
Sở Cứu cười bất đắc dĩ. Nhưng biết làm sao được, vợ của mình, chỉ có thể tự mình cưng chiều thôi.
Úc Nam ngủ rồi, Sở Cứu lại không ngủ được. Anh có chút lo lắng cho hai đứa nhỏ ở nhà nên ra ngoài gọi điện cho bảo mẫu: "Bình Bình và An An không khóc lâu chứ cô? Bây giờ còn khóc không?"
Bảo mẫu đáp: "Anh Sở, hai bé ngoan lắm, không khóc tiếng nào đâu ạ. Lúc cậu Úc gọi điện về là hai bé đã ngủ rồi. Hai anh cứ yên tâm, tôi sẽ chăm sóc tốt cho các cháu."
Sở Cứu: "..."
Úc Nam thắng lợi trở về, còn anh thì phải tiếp tục chuyến công tác. Lúc này anh mới nhận ra, câu nói "trong lĩnh vực kinh doanh dù có nỗ lực thế nào cũng không thể đạt đến tầm cao của anh" của Úc Nam chỉ là lời tâng bốc mình mà thôi.
Tổng giám đốc Úc đầu óc lanh lợi, bản lĩnh hơn người, xưa nay chỉ có việc cậu không muốn làm, chứ không có việc cậu không làm được.
Được sự đồng ý của Sở Cứu, Úc Nam trở lại công ty để làm thủ tục thôi việc. Trong văn phòng, Chu Á Lan, Giang Vĩ Quang và Trương Khâu Mặc còn đặc biệt tổ chức cho cậu một buổi tiệc chào mừng nho nhỏ. Bốn người ngồi quây quần, dường như có vô số chuyện để kể.
Chu Á Lan kể con trai cô phát triển rất tốt, cũng rất ngoan, chỉ có điều mỗi sáng cô đi làm là nó lại khóc đến tê tâm liệt phế, khiến cô cũng buồn lòng.
Giang Vĩ Quang thì rầu rĩ, con trai lớn của anh sau khi thi đại học xong biết tin bố mẹ bất ngờ có thai đứa thứ hai, trong lúc tức giận đã đăng ký vào một trường đại học rất xa nhà.
Mỗi tháng ngoài việc gọi điện về xin sinh hoạt phí ra thì chẳng hề quan tâm đến chuyện gia đình.
So với hai người, Trương Khâu Mặc lại yên tĩnh hơn nhiều, chỉ nói vài chuyện công việc rồi im lặng, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện riêng tư.
Khi Úc Nam nói mình đến để làm thủ tục thôi việc, tất cả mọi người đều vô cùng ngạc nhiên.
Trương Khâu Mặc lên tiếng hỏi: "Tại sao vậy? Cậu muốn tránh tiếng ra tiếng vào à? Hay là lo lắng việc ở bên nhau 24/24 sẽ ảnh hưởng đến tình cảm?"
Úc Nam nghiêm túc suy nghĩ rồi trả lời: "Cũng có lý do đó, nhưng không hoàn toàn là vậy."
Trương Khâu Mặc lẩm bẩm một câu: "Đúng là kẻ ăn không hết, người lần không ra. Có người muốn gặp một lần cũng khó."
"Cậu nói gì vậy?" Úc Nam hỏi.
Giang Vĩ Quang chen vào: "Có phải cậu bạn trai Đông Nam Á của cậu sắp về nước không?"
Trương Khâu Mặc gắt lên: "Bạn trai? Hắn cũng xứng à? Ai thèm nhắc đến hắn? Về hay không thì mặc xác."
Từ cuộc đối thoại ngắn gọn này, kết hợp với những tương tác nhỏ giữa Đại Tráng và Trương Khâu Mặc mấy lần trước, Úc Nam đã mường tượng ra được toàn bộ câu chuyện. Hiện tại Đại Tráng đã đi trao đổi sinh viên được hai năm, có lẽ cũng sắp về nước.
Úc Nam thầm cảm thán, mỗi người đều có số mệnh và duyên phận của riêng mình, tất cả đều đã được định sẵn.
Buổi tiệc chào mừng của Úc Nam biến thành tiệc chia tay. Đồng nghiệp ở các phòng ban khác nghe tin cậu nghỉ việc, những người có quan hệ tốt đều đến chào tạm biệt.
Rời khỏi Sở Thị, Úc Nam bắt đầu công việc ở quỹ từ thiện. Công việc ở đây rất phức tạp, đòi hỏi cậu phải học hỏi rất nhiều thứ, từ quản lý đến luật pháp, từ tài chính kế toán đến vận hành, từ lý thuyết đến thực tiễn. Úc Nam bận tối tăm mặt mũi.
Khoảng thời gian này, số sách cậu đọc còn nhiều hơn cả hai kiếp cộng lại. Nếu trước đây cậu chịu khó đọc nhiều sách như vậy, chắc chắn đã đậu vào những trường đại học danh giá nhất.
May mắn là bên cạnh cậu có Sở Cứu, anh giống như một cuốn bách khoa toàn thư sống. Chỗ nào không biết, Úc Nam lại chạy đến hỏi anh, và anh luôn có thể giải thích một cách sâu sắc mà dễ hiểu.
Úc Nam vô cùng khâm phục Sở Cứu, kiến thức của anh thực sự rất uyên bác. Xem ra những người nỗ lực từ nhỏ quả nhiên khác biệt, sự tích lũy về lượng cuối cùng đã tạo ra sự thay đổi về chất.
Gần đây, câu nói mà Úc Nam nói với Sở Cứu nhiều nhất là: "Trời ơi, sao anh biết nhiều thế!"
Xem ra việc đọc sách cũng có cái lợi của nó, tích tiểu thành đại. Cuối cùng Úc Nam cũng tìm ra được điểm mà Sở Cứu đẹp trai hơn mình.
Người ta thường nói, khí chất của một người toát ra từ tri thức. Vẻ ngoài của cậu tuy đẹp hơn Sở Cứu, nhưng khí chất thì có lẽ còn kém một chút, chủ yếu là do đọc sách ít.
Thời gian bù đắp và học hỏi này đã giúp Úc Nam tìm thấy niềm vui trong việc đọc sách. Dù chưa đến mức đam mê, nhưng khi gặp vấn đề khó, cậu cũng sẵn lòng lật giở những cuốn sách dày cộp để tìm câu trả lời.
Nhìn Úc Nam làm việc hăng say, Sở Cứu cũng muốn khuyên cậu nghỉ ngơi, nhưng lại nhớ đến câu nói của cậu: "Em muốn để lại một chút dấu ấn của mình trên thế giới này."
Dấu ấn càng sâu, càng khó dứt bỏ, như vậy cậu sẽ mãi mãi ở lại nơi này.
Úc Nam không hề cố chấp chứng tỏ năng lực bằng cách thoát ly khỏi Sở Cứu để tự mình chiến đấu. Ngược lại, cậu rất biết cách tận dụng những nguồn lực mà Sở Cứu cung cấp để đạt được mục đích. Ví dụ như nhờ Sở Cứu làm cầu nối, dẫn dắt đội ngũ đi học hỏi và giao lưu với những quỹ từ thiện có uy tín và hoạt động hiệu quả khác, cũng như đến thăm hỏi những người nổi tiếng đã thầm lặng làm công ích nhiều năm để học hỏi kinh nghiệm thực tế.
Dần dần, số lần Úc Nam tìm đến Sở Cứu ngày một ít đi. Đến khi Sở Cứu nhận ra đã rất lâu rồi Úc Nam không nhờ mình giúp đỡ, thì quỹ Bình Bình An An đã thành lập được một quỹ cứu trợ trẻ em mắc bệnh tim tại bệnh viện nhi, còn hợp tác với không ít doanh nghiệp, với mỗi 20 nghìn đồng chi tiêu tại cửa hàng của họ, sẽ có một nghìn đồng được quyên góp vào quỹ.
Trong suốt thời gian qua, những quỹ từ thiện từng hợp tác với Sở Thị đều hết lời khen ngợi Úc Nam. Gạt đi những lời khen sáo rỗng, Sở Cứu không khó để nhận ra sự nỗ lực và tâm huyết của cậu.
Nhân lúc rảnh rỗi, Sở Cứu ghé qua quỹ một vòng. Úc Nam không có ở đó, mọi người đều đang bận rộn. Khác với những quỹ khác, không ai tỏ ra đặc biệt niềm nở tiếp đón anh.
Họ chỉ chào hỏi đơn giản rồi lại tiếp tục công việc của mình. Toàn bộ nhân viên của quỹ, từ trên xuống dưới, đều mang đậm phong cách làm việc của Úc Nam.
Sở Cứu chợt có chút nhớ những ngày Úc Nam còn làm thư ký bên cạnh mình. Anh bị "bỏ rơi", nhưng trong lòng lại cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Quỹ còn có một phòng vinh danh riêng, bên trong đã treo không ít cờ thưởng. Sở Cứu bỗng nhớ lại lúc Úc Nam sốt mê man đã từng nói, cậu là y tá nhận được nhiều cờ thưởng và thư khen ngợi nhất trong khoa.
Anh đi dạo một vòng thì thấy Úc Nam đang vội vã đi vào cùng một người khác, vừa đi vừa trao đổi, ánh mắt kiên định, thần thái vững vàng, hoàn toàn không để ý đến anh đang đứng trong phòng kính.
Sở Cứu không làm phiền cậu, chỉ mỉm cười. Vị tổng giám đốc Úc nhỏ bé của anh ngày càng ra dáng.
Anh không ở lại lâu, trực tiếp rời đi. Úc Nam vừa xong việc, lễ tân đã báo lại: "Anh Úc, lúc nãy anh Sở có đến tìm anh."
"Anh Sở nào vậy? Bên ngân hàng hay bên công ty thiết bị y tế?"
Lễ tân cười đáp: "Là chồng của anh ạ."
Úc Nam sững người.
"Anh ấy vừa đi cách đây không lâu."
Úc Nam cười cảm ơn, vừa gọi điện thoại vừa đuổi theo, cuối cùng cũng bắt kịp Sở Cứu ở cổng lớn.
Cậu đứng trước mặt Sở Cứu, cười hỏi: "Sao anh đến mà không báo cho em một tiếng?"
Sở Cứu lấy khăn tay ra lau mồ hôi cho cậu: "Thấy em đang bận tiếp khách nên không làm phiền."
"Hôm nay sao lại có thời gian rảnh rỗi đến đây vậy?"
"Nhớ em."
Úc Nam nhìn quanh, thấy không có ai để ý, liền nhón chân hôn lên môi Sở Cứu một cái rồi nhanh chóng rời đi.
Vừa hôn xong, điện thoại của Úc Nam lại reo lên, cậu đành phải nghe máy trước.
Sở Cứu cọ nhẹ vào má cậu: "Đi làm việc đi, tan làm về sớm một chút, anh nấu cơm."
Úc Nam không để tâm đến cuộc gọi nữa, cậu sà vào lòng Sở Cứu ôm anh một cái thật chặt: "Dạo này em thật sự rất bận và mệt, nhưng chỉ cần nhìn thấy anh là khỏe hơn nhiều rồi. Cảm ơn anh đã đến thăm em."
"Dẻo miệng."
"Vậy em đi làm việc trước nhé."
Sở Cứu nhìn sâu vào bóng lưng cậu, khóe miệng cong lên. Anh cảm thấy vô cùng may mắn vì lúc đó đã đồng ý để Úc Nam quản lý quỹ từ thiện.
Úc Nam đang phấn đấu vì sự nghiệp mà mình yêu thích. Dù rất mệt mỏi, nhưng Sở Cứu có thể cảm nhận được niềm vui từ tận đáy lòng của cậu.
Úc Nam vui vẻ, như vậy là đủ rồi.
Úc Nam rất nghiêm túc trong công việc, lúc rảnh rỗi thì dành thời gian cho con cái. Sau khi Bình Bình và An An được hai tuổi, cậu còn đưa hai bé đi thăm những bạn nhỏ đã được quỹ giúp đỡ, để các con tự mình cảm nhận được những mảnh đời khác nhau và sự đa dạng của cuộc sống.
Dạy con bằng hành động luôn tốt hơn lời nói. Được sinh ra trong nhung lụa, vậy mà Bình Bình và An An lại hiểu được rằng sức khỏe là quan trọng nhất, thậm chí còn biết khuyên bà nội uống thuốc đúng giờ.
Quỹ Bình Bình An An dần đi vào quỹ đạo, thậm chí còn hoạt động tốt hơn cả đội ngũ chuyên nghiệp mà Sở Cứu từng thuê, danh tiếng cũng ngày một vang xa.
Phòng kính treo cờ thưởng ngày càng nhiều, các hoạt động của quỹ cũng ngày càng đa dạng và phát triển, trở thành quỹ từ thiện có uy tín nhất trong lòng công chúng.
Nguồn vốn đổ về quỹ ngày càng lớn, Úc Nam lại tìm đến Sở Cứu xin lời khuyên làm thế nào để quản lý minh bạch hơn. Sở Cứu không ngần ngại giúp cậu mời một đội ngũ kiểm toán chuyên nghiệp đến giám sát, còn cử trợ lý Tôn đến để đào tạo cho đội ngũ tài chính của quỹ.
Thật ra Úc Nam cũng đã nghĩ đến việc mời đội ngũ kiểm toán, sở dĩ tìm đến Sở Cứu là vì muốn nhắm vào trợ lý Tôn. Người này chỉ trong nửa năm đã sắp xếp lại được mớ sổ sách hỗn độn của Sở Thị, những nghiệp vụ kế toán của quỹ đối với anh chỉ là chuyện nhỏ.
Trợ lý Tôn cũng biết những việc quỹ đã làm nên không ngần ngại dốc hết sức mình để giúp đỡ. Chẳng mấy chốc, sổ sách của quỹ cũng trở nên rõ ràng, minh bạch.
Cứ thế, quỹ Bình Bình An An cũng giống như Bình Bình và An An, lớn lên một cách khỏe mạnh. Khi những tấm cờ thưởng trong phòng kính đã xếp chồng lên nhau ba lớp trong ba lớp ngoài, thì Bình Bình và An An cũng tròn ba tuổi, và quỹ cũng vậy.
Ba năm qua, ngày nào Úc Nam cũng nỗ lực không ngừng, và đương nhiên cũng gầy đi rất nhiều.
Chu Ngọc Hà nhìn con mà xót xa, nhưng lại không nỡ dội gáo nước lạnh, đành phải dặn chuyên gia dinh dưỡng làm thêm những món ăn mà cậu thích.
Và rồi, cuộc bình chọn Gương mặt trẻ tiêu biểu của năm cuối cùng cũng có kết quả. Úc Nam đã vượt qua tất cả để giành được sự công nhận và tôn vinh cao quý này từ xã hội. Mọi sự cống hiến và nỗ lực của cậu đều đã được đền đáp.
Úc Nam vô cùng hạnh phúc, cả nhà họ Sở cũng vui lây. Cả gia đình ngồi trên sofa cùng nhau chia sẻ niềm vui. Bình Bình và An An tuy chưa hiểu chuyện nhưng cũng biết daddy được giải thưởng, liền thi nhau tâng bốc, còn học theo lời Sở Cứu để dỗ dành Úc Nam: "Daddy vất vả rồi ạ, chúng con yêu daddy nhiều lắm."
Úc Nam ôm hai con vào lòng: "Daddy cũng rất yêu, rất yêu Bình Bình và An An."
Lễ trao giải được truyền hình trực tiếp, gia đình họ Sở được mời đến tham dự. Đây là lần đầu tiên Chu Ngọc Hà và Sở Cứu tham dự một buổi lễ với tư cách là người nhà, chứ không phải là nhân vật chính.
Úc Nam bước lên thảm đỏ, nhận lấy hoa tươi và bằng chứng nhận. Dưới khán đài, tiếng vỗ tay vang lên như sấm. Cậu mỉm cười, một nụ cười vừa khiêm tốn lại vừa tự tin.
Sở Cứu nhìn người đang đứng trên bục nhận giải, cảm thấy mình thật may mắn.
Ông trời đã cướp đi cha anh, cướp đi tuổi thơ, cướp đi thanh xuân, cướp đi sự nghiệp mà anh yêu thích, nhưng cuối cùng vẫn ưu ái anh.
Ngài đã ban cho anh một người bạn đời dịu dàng, kiên định và luôn tỏa sáng.
Người anh yêu đã xuyên qua không gian và thời gian để đến bên anh, kiên định lựa chọn anh, và nói rằng sẽ mãi mãi thiên vị anh.
Người anh yêu, đang ở trên thế giới này, ngay bên cạnh anh, sống một cuộc đời trọn vẹn và hạnh phúc.
Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Đánh giá:
Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Story
Chương 82: Phiên ngoại 8: Sống một cuộc đời trọn vẹn và hạnh phúc.
10.0/10 từ 31 lượt.
