Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn

Chương 78: Phiên Ngoại 4: Nhật ký chăm con


Dạo này Sở Cứu thấy Úc Nam có hơi... hoang dã.


Cậu cứ động tí là đẩy anh ngã ra, trèo lên chiếm thế chủ động, hăng hái đến mức nhìn qua còn tưởng anh mới là người nằm dưới.


Nhưng kỳ lạ thay, Sở Cứu lại thấy chuyện này cũng... thú vị phết. Có lẽ do trước giờ anh quen ở thế áp đảo, giờ bị người khác nắm thóp một chút lại có cảm giác mới mẻ.


So với một Úc Nam chuyện gì cũng giấu trong lòng, sợ làm phiền người khác, Sở Cứu lại thích phiên bản Úc Nam bây giờ hơn, một Úc Nam sống động và chân thật.


Sở Cứu ngoan ngoãn nằm im, để cậu muốn làm gì thì làm.


Thế nhưng, mãi mà vẫn chưa thấy Sở Cứu phản kích, Úc Nam tò mò cúi đầu liếc xuống.


Rồi cậu ngẩng lên nhìn anh.


Sở Cứu dang rộng hai tay, mấy cái cúc áo ở nhà đã bị cởi ra vài cái, vạt áo kéo lên, lộ ra cơ bụng săn chắc.


Anh lim dim mắt, trông cứ như đang mời gọi ai đó tới xâu xé.


Úc Nam lập tức hiểu ra—ồ, có người muốn cậu tự động đây mà.


Cậu cũng không làm anh thất vọng, định vén tay áo bắt đầu hành sự thì—


"Oe oe——"


Tiếng khóc chói tai vang lên.


Úc Nam giật mình bật dậy, tốc độ nhanh đến mức Sở Cứu còn chưa kịp níu lấy vạt áo cậu.


Sở Cứu: "Quay lại đây, có bảo mẫu mà."


Úc Nam vừa khoác áo vừa đi ra ngoài: "Khóc to thế mà, để em xem thử có chuyện gì."


Sở Cứu: "..."


Giờ thì anh đã hiểu cảm giác miếng ăn tới miệng thì mất là thế nào rồi.


Có ai đó hệt như một chú mèo kiêu căng được cưng chiều quá mức, vùi vào lòng người ta cọ cọ rồi lăn ra, vứt lại một đống lông mèo rồi bỏ chạy không chút trách nhiệm.


Sở Cứu nằm đó định bụng chờ Úc Nam quay lại, nhưng nghĩ tới chuyện cậu mới sinh được 20 ngày, anh đành tự mình thu dọn chiến trường, lặng lẽ vào phòng tắm.


Lúc Úc Nam dỗ xong con, vội vàng quay lại phòng thì Sở Cứu đã tắm rửa sạch sẽ, mặc đồ nghiêm chỉnh, dựa vào đầu giường đọc sách.


Úc Nam nhào lên ôm lấy anh: "Ái phi, trẫm đến rồi đây!"


Nhưng "ái phi" lúc này đã hoàn toàn bình tĩnh, đặt sách xuống, hai tay đỡ vai cậu, cơ thể không hề phối hợp, nhưng lời nói lại rất chi là dịu dàng:



"Bệ hạ, khuya rồi, mau rửa mặt rồi đi ngủ thôi."


Úc Nam chớp mắt, nhìn xuống...


Ừm, có vẻ ái phi đã hạ nhiệt hoàn toàn rồi.


Cậu lại liếc qua phòng tắm vẫn còn hơi nước bốc lên, lập tức hiểu ra vấn đề.


Úc Nam chống tay ngồi dậy: "Anh cũng nhanh quá rồi đấy, chưa tới 10 phút nữa!"


Sở Cứu thản nhiên lật trang sách, chẳng thèm để ý tới lời khiêu khích của cậu, thuận tiện đổi chủ đề: "Lúc nãy An An khóc sao?"


Úc Nam: "À, không phải An An, mà là Bình Bình. Nhóc tè ướt bỉm thôi."


Sở Cứu nhíu mày: "Sao lại là Bình Bình nữa?"


Úc Nam: "Lại? Bình Bình rất hiếm khi khóc mà."


Sở Cứu hừ một tiếng. Đúng là hiếm khóc thật, nhưng hễ khóc là chọn đúng thời điểm quan trọng.


Kết hợp hai câu vừa rồi của anh lại, Úc Nam thấy có gì đó hơi sai sai.


Cậu nhìn anh đầy nghi hoặc: "Anh không thích Bình Bình à?"


Sở Cứu bình tĩnh đáp: "Không có, thích."


Nhưng đối diện với ánh mắt dò xét của cậu, anh đành bổ sung thêm: "Nhưng tè ướt mà cũng khóc thì không có khí khái đàn ông."


Úc Nam: "Để mai em hỏi mẹ xem hồi bé anh có khóc khi tè ướt không. Cá là anh khóc còn kinh hơn Bình Bình đó, kiểu như gào đến long trời lở đất, khóc ra ba dòng sông, làm đổ cả Vạn Lý Trường Thành."


Sở Cứu: "..."


.


.


Úc Nam ở cữ 40 ngày, ngoài vết sẹo ở bụng ra thì nhìn bề ngoài cũng không khác gì trước khi sinh. Chỉ có bụng là vẫn hơi mềm, chưa hồi phục hoàn toàn.


Trước đây cậu tuy không có cơ bụng rõ nét, nhưng cũng có đường nét khá đẹp, eo và hông cân đối. Giờ thì bụng con hơi phình ra một chút, chỉ khi hóp bụng thì mới giữ được dáng như trước.


Vì sinh mổ nên cậu chưa thể tập luyện ngay, nhưng cũng không quá bận tâm chuyện này.


Cậu sa thải y tá và chuyên gia dinh dưỡng, chỉ giữ lại hai bảo mẫu, quyết định tự tay chăm con để gắn kết tình cảm với hai bé.


Sau khi Úc Nam ra tháng, Bình Bình và An An lại bước vào "khủng hoảng tháng thứ hai".


Hai đứa bình thường thì được đặt nằm sấp để ngủ, thi thoảng Úc Nam còn giúp chúng vận động để xì hơi, nên tình trạng cũng đỡ hơn chút.



Bảo mẫu có kinh nghiệm dày dặn, nhưng trẻ con vẫn cứ theo bản năng—chúng nhận diện người qua âm thanh và mùi hương.


Bình Bình nếu đang khóc mà nghe giọng Úc Nam thì sẽ yên lặng hơn, được cậu bế lên là nín hẳn.


Nhưng mỗi khi An An khóc, Úc Nam vừa bế An An lên giao Bình Bình cho bảo mẫu, Bình Bình cũng chẳng ý kiến gì nữa.


Bảo mẫu đùa: "Bình Bình giống hệt Sở tiên sinh, ngay cả tính cách cũng y chang. Cậu nhóc này chỉ nghe lời cậu thôi, còn biết thương cậu nữa. Cậu dỗ em gái thì nhóc cũng không mè nheo."


An An thì khó chiều hơn, bám người, mỗi khi khó chịu là không chịu cho bảo mẫu bế, chỉ muốn được ba hoặc bố bế thôi.


Úc Nam nhẹ nhàng dỗ dành, An An lập tức ngoan ngoãn, tay nhỏ nắm trước ngực, trông cực kỳ đáng yêu.


"Con gái ba giỏi lắm!" Úc Nam khen.


An An ngủ rồi, trong mơ còn vô thức nhoẻn miệng cười, làm tim Úc Nam như tan chảy.


Nhẹ nhàng đặt con xuống, cậu chợt nhận ra Bình Bình vẫn đang mở mắt.


Hai cha con vừa chạm mắt, Bình Bình lập tức "Oe——" một tiếng khóc đầy tủi thân.


Úc Nam vội bế lên dỗ dành, lát sau bé cũng ngủ.


Chiều tháng sáu, nắng không quá gay gắt, Úc Nam đẩy nôi ra gần cửa sổ cho hai bé tắm nắng, còn mình thì ngồi trên ghế dài, chăm chú ngắm con.


Bảo mẫu đi tới: "Cậu đi nghỉ đi, để tôi trông cho ạ."


Úc Nam mỉm cười: "Không sao, tôi nhìn hai đứa nhóc là thấy hết mệt rồi."


Một lớn hai nhỏ, cùng đón hoàng hôn, chờ Sở Cứu tan làm về.


Dạo này mỗi ngày Sở Cứu về nhà, thứ chào đón anh luôn là hai tiếng khóc xé tai, và điều đó đã kéo dài suốt một tuần. Đến mức anh thà ở lại công ty tăng ca còn hơn.


Nhưng nghĩ đến việc Úc Nam ở nhà vất vả cả ngày, anh lại không đành lòng, đành cắn răng bước vào.


Ấy vậy mà hôm nay lại im ắng lạ thường.


Sở Cứu bước vào, cứ tưởng Úc Nam đưa bọn trẻ ra ngoài chơi, nhưng khi nhìn kỹ—


Một lớn hai nhỏ đang ngồi bên cửa sổ, tắm mình trong ánh hoàng hôn.


Khung cảnh yên bình và đẹp đẽ đến mức dễ khiến người ta liên tưởng đến sự vĩnh hằng.


Người như Úc Nam, ở đâu cũng tỏa sáng, từ công việc đến chuyện nuôi con, vốn là thứ khiến người khác đau đầu cậu cũng làm rất giỏi.


Có thể mặc áo giáp ra chiến trường, cũng có thể xuống bếp nấu cơm.


Dù con đường sinh con và nuôi con vừa đau đớn vừa cô đơn, cậu vẫn bước đi thật vững vàng.



Bình thường thằng bé hay nhịn, nhưng hễ đã khóc là khóc thật lực. Bình Bình nghe thấy em gái khóc, cũng rất có tinh thần đoàn kết, lập tức khóc theo.


Úc Nam định bế An An nhưng Sở Cứu đã nhanh hơn một bước, bế con gái lên trước: "An An ngoan nào, bảo bối đừng khóc, ba về rồi đây."


Úc Nam bị anh bất thình lình lao ra làm giật bắn cả mình: "Anh về rồi à?"


Sở Cứu cười: "Ừ, về rồi."


Úc Nam đành bế Bình Bình lên dỗ.


An An tuy hay quấy nhưng lại dễ dỗ, chỉ cần ôm một lát là con bé nín ngay, còn nháy mắt, nhoẻn miệng cười với ba nó, khiến trái tim Sở Cứu tan chảy thành nước.


Anh nhìn con gái mà cưng nựng: "An An ngoan quá đi mất!"


Mấy ngày nay, Úc Nam luôn cố gắng đối xử công bằng với hai đứa nhỏ, nhưng chồng cậu thì không. Trái tim của Sở Cứu đã dần dần lệch hẳn về một phía.


Tổng thời gian Sở Cứu bế Bình Bình chưa bằng một phần mười lúc bế An An, hơn nữa, cũng chẳng thấy anh nựng nịu ngọt ngào gì với thằng bé cả.


Úc Nam nhìn không nổi nữa, thấy cần thiết phải giành lại công bằng cho con trai: "Anh cũng bế Bình Bình đi chứ? Anh có bế nó được mấy lần đâu!"


Sở Cứu nhìn lướt qua Bình Bình rồi thản nhiên đáp: "Bế một bản sao của chính mình, có gì thú vị chứ?"


Ủa? Không phải người ta hay bảo cha thường thích đứa con giống mình nhất à? Sao tới phiên Sở Cứu thì lại thành "đồng loại tương khắc" thế này?


Úc Nam nhíu mày: "Anh không thể thiên vị thế được! Thiên vị sẽ ảnh hưởng xấu đến bọn nhỏ, sau này lớn lên hai đứa không hòa thuận thì sao?"


Sở Cứu nhìn Bình Bình một cái rồi lạnh nhạt nói: "Nó dám à?"


Úc Nam bực mình: "Anh thiên vị An An thì em sẽ thiên vị Bình Bình đấy!"


Sở Cứu phản đối ngay: "Không được! Em không thể thiên vị! Thiên vị sẽ ảnh hưởng xấu đến bọn nhỏ, sau này lớn lên hai đứa không hòa thuận thì sao?"


Úc Nam nhìn cái kiểu nói một đằng làm một nẻo của ai đó mà tức đến nghiến răng. Nhất định phải tìm cách để cha con bọn họ gắn kết hơn mới được!


.


.


Buổi tối, hai đứa nhỏ ngủ dậy là đói, bảo mẫu định bế đi cho bú nhưng Úc Nam chặn lại, chỉ tay sang Sở Cứu: "Anh đi mà cho con uống sữa đi!"


Bảo mẫu sững người, lòng hoang mang: Chẳng lẽ tôi cũng sắp bị đuổi việc rồi sao...


Sở Cứu ngoan ngoãn cởi áo khoác, cầm bình sữa đi pha.


Anh chẳng thèm hỏi xem con uống bao nhiêu mà cứ thế đi thẳng vào bếp, Úc Nam tò mò đứng xem thử anh pha kiểu gì.


Kết quả ngoài dự đoán, Sở Cứu làm đúng! Bình Bình và An An hiện tại uống đúng 100ml sữa một lần, không hơn không kém.



Úc Nam hài lòng nhét Bình Bình vào lòng anh: "Anh cho Bình Bình uống trước đi, em phải thay bỉm cho An An."


Sở Cứu đành bế con trai lên, cầm bình sữa đút cho thằng bé, trong khi Úc Nam nhanh nhẹn thay bỉm cho An An rồi mới bế con lên cho uống sữa.


Cậu cũng rất trân trọng khoảng thời gian ở bên con gái, bởi từ khi Sở Cứu về nhà, cậu đã không còn được bế con bé nhiều như trước nữa.


An An ăn uống rất ngoan, uống nhanh hơn Bình Bình nhiều.


Lúc An An uống xong, Bình Bình vẫn còn chưa uống hết. Sở Cứu cúi đầu nhìn con trai mình, Bình Bình cũng mở to mắt nhìn anh.


Chẳng hiểu sao, Úc Nam nhìn hai cha con chênh nhau 33 tuổi này mà lại thấy có chút mùi thuốc súng như kiểu oan gia đối đầu.


Úc Nam suy nghĩ: Không lẽ ép Sở Cứu gần gũi với con trai mình là một nước đi sai lầm hay sao?


Nhưng rồi cậu tự gạt phăng suy nghĩ ấy. Dù gì cũng là cha con ruột, máu mủ tình thâm, hổ dữ còn không ăn thịt con, Sở Cứu chắc chắn sẽ thương Bình Bình thôi.


Bình Bình uống xong, Sở Cứu lập tức định chuyền thằng bé sang cho Úc Nam bế.


Nhưng Úc Nam đã giữ An An lại, không chịu nhận: "Anh thay bỉm cho Bình Bình đi! Cái bỉm của nó sắp đầy rồi kìa!"


Sở Cứu không nói gì, chỉ lặng lẽ đặt Bình Bình lên bàn thay bỉm.


Vì anh cao quá, bàn thay bỉm lại hơi thấp, nên đành phải cúi người xuống.


Bình Bình vẫn ngoan lắm, chẳng khóc, chẳng nháo, cũng không quẫy đạp, cứ nằm im re chờ được thay bỉm.


Úc Nam thầm cổ vũ: Giỏi lắm con trai! Con mà cứ ngoan thế này, sớm muộn gì cũng làm ba lớn con rớt luôn cái mác "đồng loại tương khắc" thôi!


Sở Cứu mặt không cảm xúc cầm bỉm lên, tháo quần Bình Bình, xé miếng dán của bỉm cũ rồi chuẩn bị nhấc chân thằng bé lên để đặt bỉm mới xuống.


Bình Bình tè.


Không một lời cảnh báo, không một dấu hiệu báo trước, thằng nhóc vừa chu môi vừa nằm ngay đơ trên bàn thay bỉm, vậy mà vẫn nã được một đường chuẩn xác.


Mà không phải tè ngay ngắn đâu, còn lệch hướng nữa chứ!


Và hướng lệch chính là phía tay Sở Cứu đang giữ chân nó.


Cả một bãi "mưa rào" táp thẳng vào tay anh, thấm luôn cả ống tay áo!


Bình Bình mặt tỉnh bơ, tiếp tục tè.


Sở Cứu mặt lạnh như tiền, vẫn giữ nguyên tư thế, kiên quyết không buông tay.


Một người quật cường mà tè, một người quật cường mà giữ.


Cha con mắt to trừng mắt nhỏ.


Úc Nam trợn mắt nhìn hai người đàn ông cách nhau 33 tuổi bày ra trận thế căng thẳng thế kia, bỗng có một linh cảm mơ hồ rằng, trận chiến tranh giành sủng ái này e là sẽ kéo dài đây...


Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn Story Chương 78: Phiên Ngoại 4: Nhật ký chăm con
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...