Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Chương 76: Phiên Ngoại 2: Tháng ở cữ
Cuối cùng, cơn đau co thắt t* c*ng của Úc Nam cũng biến mất trước ngày xuất viện, chỉ còn lại vết mổ hơi nhức.
Nhưng dù gì cũng phải xuất viện thôi, dù phòng bệnh có VIP cỡ nào thì cũng không thể thoải mái bằng ở nhà được.
Sở Cứu hỏi Úc Nam muốn về đâu ở.
Thật ra, Úc Nam thích về trang viên, rảnh rỗi thì có thể trồng rau nuôi cá, nhưng chỗ đó lại xa công ty Sở Cứu quá, anh mà chạy đi chạy lại hằng ngày chắc mệt xỉu.
Nghĩ tới nghĩ lui, Úc Nam quyết định về Đan Phong Cung.
Chỗ này rộng, đủ sức chứa cả đội ngũ chăm sóc hùng hậu mà Sở Cứu mời về.
Người vui nhất khi nghe tin Úc Nam về Đan Phong Cung là Chu Ngọc Hà. Bà lập tức lệnh cho quản gia gọi đội ngũ giúp việc chuyên nghiệp đến dọn dẹp mấy lượt, thậm chí còn cho người rửa sạch cả bức tường bên ngoài.
Sân cỏ được cắt tỉa gọn gàng, sân vườn được quét sạch bong. Nếu có thể, bà còn muốn trải thảm đỏ từ bệnh viện về tận nhà luôn cho trọn vẹn niềm vui.
Sở Cứu đúng là chịu chơi, dù trong Đan Phong Cung vốn đã có cả đống người giúp việc, anh vẫn mời thêm hai chuyên gia dinh dưỡng, bốn bảo mẫu trẻ em, hai chuyên viên phục hồi chức năng.
Là một cựu y tá sản khoa, Úc Nam cảm thấy chỉ cần hai bảo mẫu và một chuyên viên phục hồi là đủ rồi, mấy chuyện khác cậu đều lo được hết.
Úc Nam thật lòng tiếc tiền, bèn gợi ý: "Hay là anh đưa tiền cho em đi?"
Sở Cứu nhìn cậu một cái, dứt khoát đưa hết thẻ ngân hàng cho cậu. Nhưng lạ thay, không sa thải bất cứ ai.
Trước đây, Úc Nam làm y tá, lúc nào cũng phải chăm sóc người khác. Bây giờ thì hay rồi, bị người khác chăm đến tận răng, quả thật có hơi... không quen cho lắm.
Chu Ngọc Hà cũng không còn tâm trí lo chăm hoa cỏ nữa, cả ngày chỉ xoay quanh Úc Nam và hai bé con. Bà ôm bọn trẻ còn nhiều hơn cả bảo mẫu. Nhưng mà, bà cũng rất hiểu ý, Úc Nam nói trẻ sơ sinh không nên được bế quá nhiều, bà lập tức đặt xuống.
Úc Nam chẳng cần làm gì hết, cơm dâng tận miệng, áo quần có người lo. Ban ngày thì có cả một đoàn người chăm sóc cậu, buổi tối Sở Cứu còn tranh thủ bóp vai, massage lưng, rửa chân, bóp chân cho cậu nữa.
Sở Cứu đã bận cả ngày còn về làm việc cực nhọc, Úc Nam thấy đau lòng cho anh nên định bảo để chuyên viên phục hồi làm giúp.
Sở Cứu đang rửa chân cho cậu, ngẩng đầu nhìn cậu: "Vợ của anh, anh không muốn người khác đụng vào."
Úc Nam bật cười, chẳng hiểu anh mời chuyên viên phục hồi về làm gì nữa.
Cậu nói: "Vậy để em tự rửa được không?"
Sở Cứu thản nhiên đáp: "Em không được cúi người."
Thật ra Úc Nam không yếu đuối đến mức đó, nhưng thấy Sở Cứu thích làm, thôi thì cứ để anh ấy làm vậy.
Nhờ được chăm sóc tận tình, cậu không hề trải qua cảm giác trầm cảm hay suy sụp do thay đổi nội tiết tố sau sinh, cơ thể hồi phục nhanh, tâm trạng cũng ổn định.
Hai nhóc con cũng được chăm sóc rất tốt, bảo mẫu vừa chuyên nghiệp vừa chịu nghe lời cậu.
Chu Ngọc Hà lại càng cưng chiều cậu hơn, cậu nói gì thì chính là thế ấy, chẳng có gì phải lo lắng.
Ngoại trừ việc thỉnh thoảng hai nhóc khóc toáng lên cần cậu dỗ, còn lại, Sở Cứu và Chu Ngọc Hà không cho cậu bế con. Họ nói trẻ con nặng lắm, bế nhiều sẽ ảnh hưởng đến lưng, không hồi phục tốt thì sẽ thiệt hại lớn, đợi cậu khỏe hẳn rồi thì tha hồ bế.
Có lẽ vì tâm trạng cậu tốt, cảm xúc ổn định nên hai đứa trẻ cũng rất ngoan, ăn xong thì ngủ, ngủ dậy lại ăn, thỉnh thoảng khóc vài tiếng, dỗ một chút là nín, chẳng có cảnh tượng náo loạn nào hết.
Lúc mới sinh, mỗi đứa chỉ nặng hơn 2 ký một chút, vậy mà chưa đầy một tháng, cả hai đã tăng gấp đôi cân nặng trước đó.
Đứa trẻ nhăn nhúm, đỏ hỏn lúc mới sinh ngày nào bây giờ dần trở nên trắng trẻo mũm mĩm.
Bảo mẫu ngưỡng mộ nói: "Cậu đúng là có phúc, nhà họ Sở đối với cậu tốt như vậy, chắc chắn cậu sẽ không bị chứng hậu sản đâu ạ."
Úc Nam biết, thật ra nếu được chăm sóc chu đáo, chẳng có cái gọi là "chứng hậu sản" gì cả. Những bà mẹ sau sinh dễ mắc bệnh chẳng qua là vì cơ thể yếu, nội tiết tố thay đổi làm cảm xúc dao động mạnh. Nếu trong giai đoạn này họ bị lao lực, bị lạnh, không được thấu hiểu thì rất dễ sinh bệnh.
Đặc biệt là điều cuối cùng.
Đa phần mọi người đều nghĩ ai cũng từng trải qua chuyện này, không cần phải làm quá. Nếu sản phụ không được cảm thông, không có nơi để giải tỏa cảm xúc, mới sinh con xong đã phải bận rộn tắm rửa, thay tã cho con, thức dậy vô số lần mỗi đêm để cho con bú, giấc ngủ chẳng đủ, vậy mà lại có người nói một câu "Ai cũng phải thế thôi mà" thì rất dễ sụp đổ.
May mà Úc Nam rất may mắn, mọi người xung quanh đều hiểu và chăm sóc cậu vô cùng chu đáo.
Thoắt cái, hai nhóc đã sắp đầy tháng, sắp phải đi kiểm tra sức khỏe rồi.
Nhưng có một vấn đề là... hai nhóc vẫn chưa có tên.
Từ lúc sinh ra đến giờ, người ta toàn gọi là "anh" và "em" thôi.
Sở Cứu mãi lo chăm sóc Úc Nam, Chu Ngọc Hà cũng mải chú ý đến sức khỏe của cậu, chẳng ai nghĩ đến chuyện đặt tên cho hai đứa nhỏ.
Thế là hai vị thiếu gia, tiểu thư nhà họ Sở cứ mang danh "hộ khẩu đen" suốt một tháng trời.
Úc Nam lười suy nghĩ, định nhờ Chu Ngọc Hà đặt tên. Nhưng Sở Cứu kiên quyết phản đối.
Chu Ngọc Hà ấm ức: "Tại sao?"
Úc Nam ngạc nhiên: "Em thấy mẹ đặt tên hay mà?"
Chu Ngọc Hà vốn định mắng Sở Cứu một trận, nhưng khi nghe Úc Nam gọi một tiếng "mẹ", bà lập tức vui vẻ trở lại.
Sở Cứu mặt lạnh lùng nói: "Nếu theo phong cách đặt tên của mẹ thì chắc chắn hai đứa này sẽ tên là Chiêu Tài với Tiến Bảo (tài lộc đầy nhà) hoặc là Tôn Tử cùng Mãn Đường (con cháu đầy nhà). Anh chắc kiểu gì mẹ cũng sẽ đặt cho hai đứa nó cái tên như Bình Bình và An An cho mà coi."
Úc Nam và Chu Ngọc Hà đồng thanh: "Tên Bình Bình An An cũng hay đó!"
Sở Cứu: "......"
Hai nhóc dường như cảm nhận được lần đầu tiên trong đời mình nhận được sự chú ý nhiều hơn mẹ, liền khóc ầm ĩ một trận.
Úc Nam và Chu Ngọc Hà cho rằng bọn trẻ thích cái tên này quá nên mới xúc động đến phát khóc.
Sở Cứu thì chắc chắn tụi nó khóc là vì tên quá xấu.
Thế là, dù không cam lòng, anh vẫn đành chấp nhận sự thật rằng hai đứa trẻ sẽ có nhũ danh là "Bình Bình" và "An An".
Đã có nhũ danh, giờ đến tên chính thức.
Vấn đề đầu tiên, theo họ ai đây?
Hai ông bố nhường nhau mãi, ai cũng bảo họ của mình khó đặt tên.
Chu Ngọc Hà bực mình: "Thế thì theo họ của mẹ đi."
Hai người không có ý kiến gì, nhưng vừa nghĩ đến việc người đặt tên chính thức cũng là bà, Chu Ngọc Hà lập tức chùn bước.
Sở Cứu, vị chủ tịch hô mưa gọi gió trong giới kinh doanh, bỗng đưa ra một quyết định cực kỳ "đỉnh cao":
"Lên mạng tra đi, thấy cái nào hay thì đặt theo, họ gì cũng không quan trọng."
Úc Nam và Chu Ngọc Hà trố mắt nhìn anh: "......"
Càng hiểu rõ về Sở Cứu, Úc Nam càng khó tin nổi, người này rốt cuộc làm sao mà che giấu được khí chất não tàn đến mức có thể làm ông chủ của cả một tập đoàn lớn thế này? Chắc là nhờ giấu quá kỹ, sau đó mới đến lượt thông minh tài trí.
Cuối cùng, Úc Nam chốt hạ: "Đều họ Sở cả, sau này tụi nhỏ phải quản lý công ty, không mang họ Sở nghe hơi sai sai. Sở Cứu, anh đặt tên đi."
Được giao trọng trách thiêng liêng, chủ tịch hội đồng quản trị Sở nghiêm túc suy nghĩ cả một đêm.
Sáng hôm sau, anh trịnh trọng trình bày thành quả: "Sở Tư Úc, Sở Niệm Úc."
Đổi lại là ánh mắt hóa đá đầy ghét bỏ của Sở Cứu và Chu Ngọc Hà.
Chu Ngọc Hà không thể nhịn nổi nữa: "Anh có thể sến súa một cách tế nhị hơn chút không?"
Sở Cứu: "Không thể."
Úc Nam không nỡ phủ nhận thẳng công sức động não suốt đêm của Sở Cứu, đành nói vòng vo:
"Thôi thì... cũng không tệ lắm."
Sở Cứu hài lòng gật đầu, chỉ cần vợ thích là được.
Úc Nam tiếp lời: "Nhưng có khi nào tụi nhỏ lớn lên sẽ bị gọi là 'cá chết' và 'cá trê' không?"
Sở Cứu: "..." Đúng là kiểu "cho lên mây rồi đạp xuống hố" mà.
Úc Nam đã từng khổ sở vì biệt danh "cá nục" suốt thời thơ ấu, cậu thật sự không muốn con mình cũng trở thành nguồn cảm hứng đặt biệt danh cho lũ nhóc trong lớp.
Sở Cứu đành phải suy nghĩ lại, nghĩ mãi không ra liền quăng trách nhiệm sang chỗ khác: "Vậy em lên chùa xin tên đi."
Úc Nam: "..."
Chu Ngọc Hà: "..."
.
.
Trong tháng ở cữ, Úc Nam cái gì cũng ổn, chỉ có điều là... cậu buồn chán muốn chết. Có lẽ bản tính cậu vốn vậy, trời sinh lao lực, được rảnh rỗi hơn mười ngày thì thấy vui, nhưng sau đó thì bứt rứt không yên.
Trẻ con thì chưa biết tương tác, suốt ngày chỉ ngủ. Bảo mẫu cũng không cho cậu bế lâu, sợ cậu mệt. Úc Nam cảm thấy bản thân chẳng có chút tác dụng gì.
Tối đến, cậu nằm cạnh Sở Cứu, dịu dàng nói nhỏ: "Cho em đi làm lại đi."
Sở Cứu nhìn cậu bằng ánh mắt lạnh lẽo: "Em mới sinh được 28 ngày, phải ở cữ một trăm ngày mới được."
Nghe đến "ở cữ một trăm ngày", Úc Nam bật dậy ngay tại chỗ.
Cậu biết Sở Cứu muốn tốt cho mình, nhưng vẫn kiên quyết phản đối: "Em không muốn!"
"Sao không muốn?"
Sở Cứu cũng không phải kiểu người bảo thủ cứng nhắc. Hai vợ chồng mặc cả một hồi, cuối cùng chốt hạ: Úc Nam nhượng bộ một chút, Sở Cứu nhượng bộ năm phần, tổng cộng 40 ngày.
Nhưng về chuyện đi làm, Sở Cứu không hiểu nổi: "Em đi làm làm gì?"
"Kiếm tiền, trả tiền nhà."
Sở Cứu trầm ngâm một lúc: "Công ty vẫn đóng bảo hiểm thai sản đầy đủ cho em."
Úc Nam: "..."
Không muốn tỏ ra quá rảnh rỗi đến mức phải cầu xin được đi làm, cậu đành im lặng.
Sở Cứu kéo cậu vào lòng, nhẹ giọng hỏi: "Em chán lắm rồi phải không?"
Úc Nam: "Không."
"Sao mà không?"
Úc Nam im lặng một chút, rồi thở dài: "Hình như em chẳng có gì để làm thật... Được chăm sóc tốt như vậy mà vẫn thấy không thoải mái, có phải em đang suy nghĩ quá nhiều không?"
Sở Cứu lập tức nhận ra vấn đề nghiêm trọng hơn anh tưởng.
Úc Nam: "Hay là anh đưa hết mấy cái phim 18+ cho em xem lại một lượt đi, có khi em sẽ hết chán đó."
Sở Cứu liếc cậu một cái, xem lại một lượt? Xem theo quy trình hay kiểm duyệt dự án?
Anh nghiêm túc đánh giá lại mức độ nghiêm trọng của tình hình.
Úc Nam: "Sao, keo kiệt hả? Một mình anh học tập nâng cao trình độ rồi đến lúc lại áp đảo em à?"
Sở Cứu bật cười, cực kỳ tự tin: "Vụ này anh không cần học cũng áp đảo em được."
Úc Nam không phục, muốn đấu ngay tại chỗ. Sở Cứu không chiều theo, chỉ đẩy cậu ra, cái người này đúng là không biết điều, nếu không phải lo cậu bị đau vết thương, anh đã dạy cho một bài học thực tế rồi.
Úc Nam: "Cho em xem đi, em thích xem mà~"
Sở Cứu: "Không."
"Thế sao lúc em nằm viện anh lại cho xem?"
"Lúc đó em đau, anh muốn em phân tán sự chú ý."
"Giờ em cũng đau, đau khắp người luôn."
Sở Cứu không buồn để ý đến mấy lời nhảm nhí này, nhưng vấn đề vẫn phải được giải quyết.
Anh không để Úc Nam đi làm, lấy cớ là "sau ở cữ hẵng đi, không thì người ta tưởng tập đoàn Sở thị sắp phá sản đến nơi." Nhưng công việc thì mang về nhà cho cậu, dự án khu phát triển hiện đang thực hiện theo kế hoạch của Úc Nam, anh để cậu làm cố vấn.
Anh còn cho người sửa lại mảnh đất trước đây Chu Ngọc Hà trồng hoa ở Đan Phong Cung, để Úc Nam có chỗ nghịch ngợm.
Thế là, Úc Nam đồng ý: ban ngày trồng cây, ban đêm làm dự án, thỉnh thoảng ôm con, chơi với con, cuộc sống lập tức trở nên phong phú hơn nhiều.
Cuộc sống phong phú rồi, nhưng cái miệng lại bắt đầu thèm ăn.
Món ăn dinh dưỡng của chuyên gia nấu tuy ngon, nhưng so với tay nghề của Sở Cứu thì vẫn thiếu một chút hương vị.
Dạo này Úc Nam lại thèm đậu hũ thối, đặc biệt là loại Sở Cứu tự ủ, tự chiên.
Nhưng cậu không được phép ăn ngoài, cơ thể vẫn đang trong giai đoạn hồi phục, lỡ mà nhiễm trùng thì phiền phức.
Không ăn được thì xem!
Úc Nam tải lại app video ngắn đã gỡ lâu ngày, bắt đầu xem clip đồ ăn.
Xem một cái là không dừng được. Càng xem càng thèm, càng thèm càng xem, đúng là tự ngược.
Cậu quyết định làm mới trang chủ, đổi gió chút, xem trai đẹp cho quên đói.
Sở Cứu đi làm về, thấy Úc Nam ngồi trên bãi cỏ dưới ô che nắng, mặt mũi đau khổ ôm điện thoại, anh lặng lẽ bước đến nhìn màn hình, suýt nữa thì tức đến tắt thở.
Úc Nam đang xem video mấy anh chàng bụng sáu múi nhảy cột, còn điên cuồng thả tim, tim bay đầy màn hình.
Hồi trưa đòi xem phim 18+, tối đến lại xem trai đẹp. Xem ra sức khỏe đã phục hồi tốt lắm rồi.
Sở Cứu hắng giọng.
Úc Nam giật mình tắt màn hình, quay lại, thấy Sở Cứu liền cười hề hề: "Anh về rồi hả? Sao nay về sớm vậy?"
Sở Cứu nghĩ, may mà về sớm không thì tí nữa chắc em xem đến màn thoát y luôn nhỉ?!
Sở Cứu trong lòng dậy sóng đủ thể loại suy nghĩ, nhưng ngoài mặt vẫn dịu dàng tinh tế hôn nhẹ lên má Úc Nam: "Nhìn gì mà chăm chú thế, cẩn thận hại mắt đấy."
Sở Cứu hơi nhướn mày: "Sớm đâu mà sớm, chỉ có nửa tiếng thôi. Thế em sợ anh về đột ngột bắt gặp cái gì à?"
Úc Nam cảm giác có gì đó sai sai, nhưng lại không chỉ ra được, đành đứng dậy khoác tay anh: "Vậy vào xem hai đứa nhỏ đi."
Sở Cứu liếc qua điện thoại của Úc Nam, im lặng không nói gì, chỉ đáp gọn lỏn: "Ừ."
-
Trẻ sơ sinh trong tháng thì có gì để xem đâu, ngoài khóc ra thì chỉ có ăn và ngủ.
Nhưng cũng may là sắp đầy tháng rồi, hai đứa nhóc cuối cùng cũng bắt đầu trông dễ nhìn hơn chút. Da đỏ hỏn dần trắng ra, mặt bớt nhăn nheo, biểu cảm cũng đỡ đơ, mắt to hơn, đặc biệt An An còn có mí nữa, đôi mắt tròn xoe giống Úc Nam y như đúc.
Thời gian tỉnh táo ít ỏi của hai đứa cũng bắt đầu biết cười toe toét vô thức, nhìn cũng có tí đáng yêu.
Sở Cứu vừa về đến nhà, hai nhóc con cũng vừa mở mắt. Anh cởi áo khoác, tháo đồng hồ, sau đó bế An An lên, nhẹ nhàng vỗ về.
Úc Nam quyết tâm làm một phụ huynh công bằng: "Cũng bế cả Bình Bình đi chứ, lúc nào anh cũng bế An An."
Sở Cứu bình tĩnh đáp: "An An ngoan hơn."
Úc Nam: "..."
Nói thế ai tin? An An chính là đứa khóc lóc ầm ĩ, hay mè nheo nhất nhà, ăn thì cũng phải được ưu tiên, khóc là phải được dỗ trước.
Bình Bình tuy chỉ lớn hơn có mấy phút, nhưng lại có dáng vẻ của một ông anh cả đầy khí chất, chẳng bao giờ giành phần, cứ ngoan ngoãn chờ An An được dỗ xong rồi mới khóc vài tiếng cho có, mà vừa được Úc Nam ôm một cái là lại im re.
Sinh cách nhau không bao lâu, nhưng tính cách đúng là khác nhau một trời một vực.
Úc Nam nhìn Bình Bình mà thấy bóng dáng của Sở Cứu, có lẽ đây chính là hiện tượng đồng tính tương khắc chăng...
Sau khi bú no mà vẫn còn đang gào khóc ỏm tỏi, An An rơi vào tay Sở Cứu liền im bặt. Sở Cứu cực kỳ đắc ý, khẽ nhếch môi cười, cẩn thận đặt con bé lên giường nhỏ.
An An bình thường cứ đặt xuống giường là tỉnh ngay, nhưng không hiểu sao khi được ôm trong lòng Sở Cứu lại ngoan lạ thường. Bảo mẫu đứng bên cạnh nhìn mà tự thấy mình vô dụng, trong lòng thầm định học hỏi bí kíp bế con của anh.
.
.
Bữa tối xong, cả nhà ngồi trong phòng khách lên kế hoạch cho tiệc đầy tháng của hai nhóc. Chỉ định làm đơn giản thôi, mời bạn bè đến ăn bữa cơm chung vui là được.
Nhưng mà Sở Cứu thì đầu óc đang phiêu du chốn nào, ánh mắt cứ dán chặt vào điện thoại của Úc Nam, trong đầu chỉ toàn là cảnh tượng lúc nãy. Úc Nam điên cuồng thả tim cho một vũ công múa cột nam.
Mà vị trí thả tim... lại ngay chỗ đó!
Đúng lúc này, điện thoại của Chu Ngọc Hà reo lên. Bà đặt một số đồ dùng cho tiệc đầy tháng, giờ quản gia vừa ra ngoài nhận hàng.
Sở Cứu giật mình hoàn hồn, miệng buột ra một câu: "Múa cột? Múa cột cái gì?"
Chu Ngọc Hà vừa cúp máy xong, nghe câu này thì cau mày: "Múa cột? Múa cột gì?"
Hai người đối diện nhìn nhau một lúc lâu, cuối cùng Chu Ngọc Hà lên tiếng: "Chúng ta đang bàn về tiệc đầy tháng của hai đứa nhỏ, mà con cứ lơ đãng mất tập trung. Con đang nghĩ gì thế?"
Sở Cứu nhìn sang Úc Nam, Úc Nam cũng nhìn lại anh.
Úc Nam nhướn mày: "Mẹ vừa nói là quản gia đi lấy đồ, không phải múa cột gì hết. Anh đang nghĩ cái gì thế?"
Sở Cứu ho khan một tiếng, đổi tư thế ngồi: "Không có gì, tiếp tục bàn đi. Tiệc đầy tháng cứ tổ chức ở Đan Phong Cung, mời vài người thân thiết là được, không cần phô trương."
Chu Ngọc Hà và Úc Nam cùng im lặng vài giây, rồi đồng thanh đáp: "Câu này anh nói rồi!"
Sở Cứu đành giả vờ mệt mỏi, ngả lưng xuống sofa xoa xoa thái dương: "Dạo này công ty nhiều việc quá, mệt lắm. Hai người bàn đi, con đi nghỉ chút."
.....
Tiệc đầy tháng cuối cùng quyết định tổ chức đơn giản tại Đan Phong Cung, thiệp mời cũng soạn xong. Úc Nam viết chữ đẹp nhưng hơi cứng nhắc, thế là nhiệm vụ này giao lại cho Sở Cứu, người có nét chữ thảo cực kỳ thanh thoát.
Sở Cứu vào thư phòng viết thiệp, Úc Nam cũng đi theo.
Từ lúc Sở Cứu lỡ miệng nói hai chữ "múa cột" đến giờ, tâm trạng Úc Nam cứ như có một cục bông bực bội chặn trong lồng ngực.
Nghĩ thế nào cũng thấy ai đó gần đây giấu giếm điều gì, chắc chắn là tan làm lén mình đi xem múa cột rồi!
Sở Cứu nghiêm túc cầm bút viết thiệp, Úc Nam thì ho hai tiếng, giọng điệu đầy ý mỉa mai: "Viết cho đàng hoàng vào, đừng có mà viết nhầm thành 'múa cột' hay thứ gì k*ch th*ch hơn đấy."
Bút của Sở Cứu khựng lại một chút, nghĩ đến hàng loạt trái tim Úc Nam thả ngay chỗ nhạy cảm của nam vũ công kia, nhưng anh không nói gì, tiếp tục viết.
Nhìn anh im lặng mà viết, Úc Nam càng tức hơn, đổi tư thế ngồi tiếp tục xỉa xói: "Chủ tịch gần đây chắc bận rộn lắm nhỉ? Tôi tò mò quá, không biết anh giải tỏa áp lực kiểu gì? Chia sẻ chút đi?"
Sở Cứu nhìn cậu một cái, khóe môi cong lên nụ cười giả trân: "Dù sao cũng không giống em."
Úc Nam đáp ngay: "Đương nhiên là không giống rồi! Tôi thì trồng hoa, còn anh thì chơi hoa cơ mà."
Anh buông bút, nhìn chằm chằm Úc Nam. Úc Nam cũng không chịu thua, nhìn lại anh.
Sở Cứu nhịn một hồi, cuối cùng thở dài: "Em rốt cuộc muốn nói gì?"
Úc Nam đứng dậy, hừ một tiếng: "Thôi khỏi, anh viết tiếp đi, tôi không quấy rầy nữa."
Cậu quay lưng đi, nhưng vừa đến cửa lại thấy không cam tâm, tức đến nỗi muốn quay lại mắng một trận mới hả giận.
Mà trùng hợp làm sao, Sở Cứu cũng vừa đứng dậy.
Hai người nhìn nhau một lúc.
Sở Cứu tiến đến gần Úc Nam, trầm giọng hỏi: "Chúng ta có hiểu lầm gì không?"
Úc Nam đẩy anh một cái, mạnh đến nỗi Sở Cứu ngã xuống sofa.
Sau đó, Úc Nam sải bước đến gần, một chân gác lên, ngồi lên người anh, vòng tay ôm lấy cổ, một tay kéo lỏng cà vạt, cởi hai cúc áo, cúi đầu xuống cắn một phát thật mạnh lên cổ Sở Cứu.
Rồi cứ thế, tiếp tục hôn sâu hơn.
Úc Nam hôn hăng như thể đang phát tiết, vừa như trừng phạt. Sở Cứu bị cắn đến tê dại, đau đau tê tê, nhưng cái cảm giác này lại quá k*ch th*ch, khiến anh không nhịn được mà siết chặt Úc Nam vào lòng.
Thế nhưng lại sợ chạm vào vết thương của cậu, lý trí và cảm xúc đấu đá kịch liệt, còn ác liệt hơn cả nụ hôn lúc này.
Thiệp mời còn chưa viết được mấy tấm mà hai người đã viết đầy dấu vết lên người đối phương.
Đúng lúc sắp kiểm soát không nổi nữa, Sở Cứu gắng gượng dùng chút lý trí cuối cùng đẩy Úc Nam ra, thở hổn hển nói: "Được rồi, anh thua. Bảo bối à, đừng hành hạ anh nữa. Anh đã nhịn rất khổ sở rồi, em mà còn tiếp tục như vậy, anh thật sự chịu không nổi đâu. Nhỡ đâu làm em đau, anh sẽ hối hận chết mất."
Úc Nam cũng thở hổn hển, hỏi: "Vậy sao anh lại đột nhiên bật ra hai chữ 'múa cột' chứ?"
Sở Cứu: "..." Biết ngay có người vẫn còn mắc kẹt trong cái hố này.
Anh xoa xoa thái dương, nghiêm túc nói: "Tại em chứ sao, em cứ điên cuồng thả tim cho một tên múa cột trên mạng."
Úc Nam theo phản xạ phản bác ngay: "Em nào có..." Nhưng nói được nửa câu thì khựng lại.
Hình như... lúc nãy cậu có lướt thấy một video như vậy trên bãi cỏ, chắc bị Sở Cứu nhìn thấy rồi.
Lúc này, cậu bỗng á khẩu.
Sở Cứu nhướng mày: "Sao nào? Anh không đủ cho em nhìn nữa à? Giờ bắt đầu chuyển qua coi mấy tên streamer hở hang trên mạng rồi hả?"
Úc Nam giờ mới nhận ra Sở Cứu cũng hiểu nhầm y như mình.
Đã hiểu lầm thì phải giải thích ngay, cậu vội lấy điện thoại ra đưa cho anh xem: "Dạo này em thèm ăn đồ anh nấu, còn muốn ăn đậu hũ thối nữa. Không ăn được thì em coi video đồ ăn cho đỡ ghiền, càng coi càng thèm, thuật toán AI cứ thế mà đẩy toàn video ẩm thực. Khó khăn lắm mới lướt trúng cái gì khác, em liền điên cuồng thả tim để thuật toán đẩy thêm mấy cái mới."
Sở Cứu: "..."
Vừa bực mình vừa buồn cười, anh chọt chọt trán Úc Nam: "Muốn ăn đồ anh nấu, cứ nói thẳng với anh là được."
Úc Nam nhỏ giọng: "Em thấy anh đi làm vất vả quá, không nỡ mở miệng."
Sở Cứu nghe vậy thì hôn cậu một cái, nhẹ giọng nói: "Úc tổng của anh biết quan tâm người ta nhỉ. Nhưng mà, em đã sinh con cho anh rồi, không cần phải khách sáo vậy đâu. Anh sẽ cố gắng hết sức để lo cho gia đình, nhưng cũng không thể lúc nào cũng chu toàn được. Cho nên những lúc anh chưa để ý tới, em cứ chủ động tới làm phiền anh, được không?"
Úc Nam ngoan ngoãn gật đầu.
Sở Cứu nhìn cậu chằm chằm, cười khẽ: "Vừa nãy em đang ghen đúng không?"
Úc Nam không hề do dự mà gật đầu: "Đúng vậy, ghen chết đi được."
Sở Cứu bật cười, dí sát lại gần: "Anh thích Úc tổng ghen như thế này, cay quá trời cay."
Hai người tình chàng ý thiếp một lúc, cho đến khi dì giúp việc lên gọi xuống ăn cơm.
Lúc ngồi vào bàn, Chu Ngọc Hà nhìn Sở Cứu: "Thiệp mời viết xong chưa?"
Sở Cứu: "Chưa ạ."
Bà cau mày: "Sao mà lâu thế?"
Hai người liếc nhau, không ai lên tiếng.
Mới đặt đũa xuống, Sở Cứu đã nhíu mày: "Sao toàn mùi chua thế này?"
Chu Ngọc Hà thở dài: "Vừa nãy đầu bếp lỡ tay làm vỡ chai giấm."
Sở Cứu nghe vậy thì chậm rãi quay đầu nhìn Úc Nam với vẻ hứng thú.
Bà cũng nhìn theo ánh mắt hắn, rồi nhíu mày hỏi: "Có hơi nồng đấy, Úc Nam con chịu nổi không?"
Sở Cứu khẽ cọ cọ mũi, nhìn cậu đầy ẩn ý: "Hơi nồng thật... Anh chịu không nổi."
Úc Nam: "..." Đồ đáng ghét!
Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Đánh giá:
Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Story
Chương 76: Phiên Ngoại 2: Tháng ở cữ
10.0/10 từ 31 lượt.
