Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Chương 53: Đắng mấy cũng thành ngọt
Dù tối qua cả tinh thần lẫn thể xác đều bị bỏ đói nhưng điều đó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc sáng hôm sau Úc Nam ngủ một mạch đến tận trưa.
Khi cậu lò dò thức dậy, Sở Cứu đã bận rộn trong bếp chuẩn bị bữa trưa.
Úc Nam lết vào nhà vệ sinh, xong xuôi giơ tay kéo giấy, ai dè "soạt" một cái chỉ ra được đúng một tờ. Cậu mở hộp giấy ra xem, hết sạch trơn.
Rõ ràng hôm qua cậu mới bỏ một bịch vào, xem ra ai đó tối qua dùng hơi hao.
Rửa mặt xong, Úc Nam đi ra ngoài, Sở Cứu đã dọn xong đồ ăn lên bàn.
Thấy cậu ra, ánh mắt anh dừng trên người cậu chừng nửa giây rồi hỏi: "Em có thấy khó chịu chỗ nào không?"
Úc Nam: "Không, tôi khỏe re."
Sở Cứu thở phào nhẹ nhõm: "Vậy lại ăn cơm đi."
Úc Nam: "Ừm."
Hai người ngồi vào bàn ăn, bầu không khí hơi ngượng ngập.
Úc Nam không biết phải nói gì, còn Sở Cứu cũng im lặng, có vẻ như cũng đang tìm chủ đề để phá băng.
Cuối cùng Sở Cứu mở lời trước: "Em ngủ kỹ nhỉ."
Đã có người tạo đà, Úc Nam tất nhiên sẽ đón lấy mà làm không khí thoải mái hơn.
Cậu cười hì hì: "Vậy nên mỗi ngày có thể đi làm đúng giờ là cả một sự cống hiến đấy."
Sở Cứu cũng phối hợp: "Có một nhân viên như em là niềm vinh hạnh của công ty."
Úc Nam giả vờ khiêm tốn: "Ôi không dám không dám, tất cả là nhờ công ty tạo điều kiện tốt."
Sở Cứu bật cười, gắp một miếng cá cho cậu: "Ngoan, ăn đi, chỉ có ăn mới lấp cái miệng của em lại được thôi."
Úc Nam nháy mắt: "Hôn cũng được mà."
"..."
Bàn ăn bỗng chốc chìm vào im lặng.
Úc Nam biết mình lại lỡ lời rồi. Cậu mải nghĩ cách pha trò mà quên mất tình huống hiện tại, người đối diện là ai.
Sở Cứu chậm rãi nhai cơm, đôi mắt nhìn cậu đầy ẩn ý: "Thế thì có nhiều cách lắm."
Úc Nam cảm giác gương mặt mình nóng ran, liền lật đật gắp miếng cá cho anh: "Đây nè sếp à, anh ăn cá đi."
Sở Cứu nhìn bộ dạng lúng túng của cậu, không tiếp tục trêu nữa, chuyên tâm ăn cơm.
Một lúc sau, Úc Nam nói: "Tối nay tôi qua nhà Trương Bằng, ăn xong phải về dọn đồ chút."
Sở Cứu gật đầu: "Ừ, tôi đưa em qua."
"Thôi khỏi, tôi bắt xe là được."
"Tôi phải về Đan Phong Cung, tiện đường."
"...Vậy cũng được."
Úc Nam ăn xong, đi tìm quần áo phơi từ hôm qua. Nhưng mà tìm hoài chẳng thấy giá phơi đâu, hình như là loại tự động, nhưng cậu bấm loay hoay cũng không thấy nó hạ xuống.
Không còn cách nào, cậu đành quay ra cầu cứu Sở Cứu: "Làm sao để lấy quần áo xuống đây?"
Sở Cứu liếc nhìn rồi nói tỉnh bơ: "Chưa khô, lần sau lấy sau đi."
"..."
Sao mà có cảm giác cậu rơi vào hang hổ vậy trời? Đã bị ăn sạch sẽ rồi mà giờ cả q**n l*t cũng không lấy lại được.
Nhưng bù lại, cậu cầm theo một hộp đầy kẹo socola trắng - mấy viên thuốc hôm trước của cậu đã bị Sở Cứu "biến hình" thành kẹo cả rồi.
Lúc đưa cậu đến dưới nhà Trương Bằng, Úc Nam không khỏi bái phục trí nhớ của Sở Cứu. Chỉ đến có một lần mà anh ta nhớ đường rõ mồn một.
Cậu khách sáo: "Anh có muốn lên chơi một chút không? Trương Bằng rất cảm kích vụ quỹ từ thiện đó."
Sở Cứu đưa tay xoa đầu cậu: "Thôi, hai người chắc có nhiều chuyện để nói, em lên đi."
Úc Nam gật đầu, Sở Cứu luôn rất biết chừng mực.
Trước khi đi, Sở Cứu dặn thêm: "Chào Ngọc Ngọc giúp tôi."
Úc Nam bật cười: "Được."
.
Cậu lên nhà, thấy Ngọc Ngọc đang ngồi trong phòng khách chơi chậu hoa hướng dương bằng len cậu tặng. Trương Bằng thì đang trong bếp chuẩn bị cơm.
Trương Bằng vừa rửa rau vừa hỏi: "Mấy hôm nay cậu biệt tăm luôn vậy?"
Úc Nam chẳng dám nói thật rằng mình vừa ở chung với Sở Cứu một ngày rưỡi: "Cuối năm mà, tăng ca ấy."
Trương Bằng nheo mắt đầy hoài nghi: "Cậu mà cũng biết tăng ca?"
Úc Nam thản nhiên đáp: "Không có cách nào khác, sếp trả nhiều quá."
Trương Bằng không hỏi tiếp: "Vậy cậu chơi với Ngọc Ngọc đi, tôi đi chợ mua ít đồ."
Sợ Ngọc Ngọc bị lạnh, Trương Bằng bật điều hòa khá cao. Úc Nam cởi áo khoác, vô thức xắn tay áo lên rồi ngồi xuống chơi cùng nhóc con.
Ngọc Ngọc chớp chớp mắt nhìn cánh tay cậu, sau đó bật dậy chạy vào phòng ngủ, loay hoay một hồi rồi chạy ra với một hũ thuốc nhỏ. Nhóc con ngồi xuống cạnh cậu, cẩn thận bôi thuốc lên da cậu.
Ngọc Ngọc: "Chú Úc bị dị ứng rồi, con bôi thuốc cho chú nhé. Loại thuốc này trị dị ứng rất tốt á."
Úc Nam nhìn mấy vết lốm đốm trên tay mình, cười xoa đầu nhóc: "Cảm ơn bác sĩ Ngọc Ngọc nhé."
Nhóc con bôi thuốc xong, còn dịu dàng thổi nhẹ: "Mát không ạ? Dễ chịu không ạ?"
"Ừ, thoải mái ghê luôn."
Bôi thuốc xong, Ngọc Ngọc cầm chậu hoa hướng dương dúi vào tay Úc Nam.
Úc Nam ngơ ngác: "Sao thế? Con không thích à?"
Ngọc Ngọc nghiêm túc nói: "Ông chủ của chú cũng thích, con quyết định nhịn đau tặng lại cho chú ấy."
Úc Nam suýt bật cười: "Lại là ba con nói à?"
Ngọc Ngọc: "Không phải đâu, con muốn chú nịnh ông chủ một chút, để ổng tăng lương cho chú. Ba con bảo nuôi em bé tốn tiền lắm."
Úc Nam phì cười: "Chú cũng sẽ giống ba con vậy, sẽ kiếm được thật nhiều tiền thôi."
Ngọc Ngọc cong mắt cười, sau đó áp tai lên bụng Úc Nam, thì thầm: "Em bé ơi, mau cảm ơn ba ba đi nè~"
Úc Nam chợt khựng lại, bàn tay vô thức đặt lên bụng.
Giây phút đó, cậu bỗng hiểu vì sao tối qua Sở Cứu lại dừng lại.
Không phải vì anh không muốn, mà là vì anh đang kiềm chế, không muốn khiến cơ thể cậu chịu thêm bất kì tổn thương gì.
Trương Bằng mua đồ ăn trở về, bày biện rất nhiều đồ ăn, còn có một con cá hấp ớt, Úc Nam chỉ ăn vài miếng còn lại đa số cậu đều ăn các món thanh đạm.
Trương Bằng: "Lạ vậy, cậu không phải là rất thích ăn cay sao? Sao hôm nay lại ăn thanh đạm vậy"
Ngọc Ngọc trả lời: "Chú Úc bị dị ứng đó ạ, trên tay đều là vết thôi, không thể ăn ớt cay được đâu ba ơi."
Trương Bằng: "Cậu bị dị ứng? Để tôi kiểm tra xem, trong lúc mang thai mà có triệu chứng dị ứng là không ổn đâu."
Úc Nam vội vàng từ chối: "Không có việc gì đâu, Ngọc Ngọc khi nãy bôi thuốc cho tôi rồi, giờ cũng không ngứa nữa."
Trương Bằng đem cá hấp ớt bỏ qua chỗ khác: "Vậy trước mắt đừng ăn cay nữa."
Úc Nam: "Làm gì mà dẹp dĩa đi thế? Phí lắm, để tôi ăn thêm mấy miếng, có sao đâu."
Cậu gắp một miếng cá cho vào miệng. Vị cay tê tê, thơm ngon hấp dẫn, nhưng chẳng hiểu sao cậu ăn mà vẫn không thấy thèm. Lạ ghê, chỉ mới ăn vài bữa ở nhà Sở Cứu thôi mà giờ lại khoái ăn mấy món thanh đạm, ít dầu mỡ rồi.
Trương Bằng chợt hỏi: "À phải rồi, tôi định mời Sở Cứu ăn cơm, mà không biết mời kiểu gì cho phải phép, ăn gì thì hợp nhỉ?"
Úc Nam nghĩ một lúc. Cách để cảm ơn Sở Cứu đúng là một bài toán khó. Anh ta chẳng thiếu thứ gì cả, bọn họ thì chẳng có gì để đáp lại.
Cậu nửa đùa nửa thật: "Tôi sẽ làm việc chăm chỉ, để sau này anh ta có biệt thự ven biển."
Trương Bằng: "Tôi liên hệ với Quỹ Bản Đồ Xanh vài lần rồi, quen được mấy người bạn."
Úc Nam giơ ngón cái khen ngợi. Mối quan hệ xã giao thế này, chắc phải kéo Trương Bằng vào bộ phận PR của tập đoàn Sở thị mới đúng.
Trương Bằng kể tiếp: "Người ta nói hồ sơ của tôi được thông qua nhanh như chớp là vì Sở Cứu hứa sẽ quyên góp số tiền này cho quỹ. Điều kiện duy nhất là cho chúng ta đậu xét duyệt. Cậu nói xem tôi có nên mời người ta ăn bữa cơm không?"
Anh ta lại thở dài: "Nhưng mà người ta bận bịu như thế, làm sao mà mời nổi? Hay là tôi gửi quà cảm ơn vậy."
"Anh định tặng gì?"
"Cũng không biết nữa. Ông chủ lớn như thế, chắc thiếu gì đâu?"
Úc Nam phì cười, buột miệng: "Anh ta nói anh ta thiếu một..."
Thiếu một lão bà.
May mà phản ứng kịp, cậu lập tức nuốt luôn chữ cuối.
Trương Bằng ngờ vực: "Thiếu cái gì cơ?"
Úc Nam: "Thiếu cái rắm ấy."
Trương Bằng cười hề hề: "Thiếu thì không hẳn là thiếu, nhưng mà thiếu một người vợ là thật."
Úc Nam: "..."
Trương Bằng cười gian: "Nhưng mà tôi thấy hình như anh ta thích cậu lắm đấy. Bây giờ cậu còn định sinh con cho người ta rồi, có tính luôn chuyện ở bên nhau không?"
Câu hỏi bất thình lình của hắn làm Úc Nam đơ mất vài giây. Cậu cũng chưa nghĩ tới chuyện này.
Trương Bằng truy hỏi tiếp: "Thế hai người đang yêu nhau à?"
Úc Nam hơi bực: "Nhiều chuyện quá."
"Vậy rốt cuộc hai người đang là mối quan hệ kiểu gì? Nếu cậu định ở bên anh ta thật thì phải chuẩn bị tinh thần trước đi. Thế nào cũng có người nói cậu trèo cao, lợi dụng anh ta, thậm chí còn có lời đồn khó nghe hơn nữa."
Úc Nam nhún vai: "Nếu tôi thật sự ở bên anh ấy, mấy cái đó có gì mà phải để ý?"
Trương Bằng gật gù: "Vậy cậu quyết định quen anh ta rồi hả?"
Úc Nam lắc đầu: "Chưa, chưa nghĩ tới, cũng không biết nữa."
Trương Bằng: "Là vì cậu không vượt qua được rào cản tâm lý của chính mình à?"
Úc Nam khựng lại, câu hỏi này khiến lòng cậu bất giác dậy sóng.
Trương Bằng lại hỏi: "Thế cậu có thích anh ta không?"
Úc Nam hé môi, nhưng chẳng nói gì.
Trương Bằng đập tay xuống bàn cái "bốp": "À há! Cậu thích người ta rồi đúng không?"
Úc Nam đơ người.
Mối quan hệ giữa cậu và Sở Cứu dạo gần đây là gì nhỉ? Mập mờ không rõ ràng, cứ dây dưa mãi thế này.
Đáng lẽ cậu không nên né tránh hay kéo dài nữa. Đã đến lúc làm rõ mọi thứ rồi.
Giữa cậu và Sở Cứu, không thể tiếp tục như vậy nữa.
Úc Nam bực bội bĩu môi: "Thích cái đầu anh á! Thích thì ăn được chắc? Bộ tôi khoái bị người ta xỉa xói lắm hả? Nói tôi thích anh ta, vậy anh ta thích tôi cái gì? Thích tôi hai bàn tay trắng, chẳng có gì trong tay, hay thích vụ tôi từng lén lút giăng bẫy anh ta? Lớn hết cả rồi, nhất thời rung động thì có thể, nhưng phần lớn thời gian vẫn phải lý trí tỉnh táo chứ."
Trương Bằng á khẩu. Lời lẽ không có bao nhiêu logic, nhưng nghe cũng có vẻ hợp lý nhỉ.
Anh ta cũng không biết phải nói sao nữa, chỉ đành lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng rồi đưa cho Úc Nam: "Cậu lo gom tiền cho tôi, chắc cái q**n l*t cuối cùng cũng bán luôn rồi hả? Tiền tôi đủ rồi, tôi không dùng đến nữa, trả lại cậu nè."
Đây là chiếc thẻ Úc Nam đưa anh ta trước khi đi nước ngoài, còn đổi sẵn ngoại tệ, tiện lợi vô cùng.
Úc Nam nhận lại, cười tít mắt: "Ừm, về sau chúng ta cùng Ngọc Ngọc mạnh khỏe bình an, cũng chẳng cần tiền nữa."
Trương Bằng: "Bên khu phát triển sắp mở bán một khu chung cư đó. Vị trí hơi xa trung tâm, nhưng môi trường tốt, tiện ích cũng nhanh hoàn thiện thôi. Giá chắc không mắc lắm đâu. Cậu ráng gom tiền thưởng cuối năm, chắc đủ trả trước. Mình mua nhà gần nhau luôn, làm hàng xóm."
Úc Nam gật đầu ngay tắp lự: "Được á."
Hai người cụng ly, Trương Bằng hứa chắc nịch: "Thôi khỏi nói nhiều, mai mốt tôi giúp cậu trông con. Tôi có kinh nghiệm rồi. Bọn mình cứ sống tốt như thế này là được."
Úc Nam cười, gật đầu: "Ừ."
Trương Bằng nghiêm túc nhắc nhở: "Nhớ giữ cái đầu tỉnh táo đấy nhé. Sở tổng là người thông minh, cậu đừng để bị cuốn theo rồi mất kiểm soát đấy."
Úc Nam bỗng nhớ đến chuyện không lấy lại được cái q**n l*t kia của mình.
Cậu im lặng mười giây rồi đáp: "Anh nghĩ tôi ngốc lắm hả?"
Trương Bằng cười khì khì: "Không ngốc, khôn lắm."
Úc Nam nghiến răng nghiến lợi nhai cơm, lòng thì nghĩ: q**n l*t còn chưa khô thì vẫn có thể lấy về được mà!
Ăn xong, Trương Bằng gọi Ngọc Ngọc lại uống thuốc.
Ngọc Ngọc cũng giống cậu, sợ uống thuốc đắng lắm.
Úc Nam chuẩn bị sẵn mấy lời dỗ dành, định khuyên nhóc con ngoan ngoãn uống thuốc. Ai dè nhóc con tung tăng chạy tới, uống cái ực một phát.
Úc Nam ngạc nhiên: "Oa! Ngọc Ngọc giỏi quá ta, dũng cảm ghê, không còn sợ uống thuốc nữa ha!"
Ngọc Ngọc hớn hở khoe: "Không phải con giỏi đâu, là ba con giỏi á. Ba con đã bọc đường ngoài vỏ thuốc trong rồi đó chú Úc!"
Úc Nam quay qua giơ ngón cái với Trương Bằng.
Trương Bằng cười: "Vì con của tôi, dù có đắng cỡ nào cũng phải bọc lại thành ngọt."
Úc Nam thoáng ngẩn người, chợt nhớ đến bóng dáng Sở Cứu bận rộn trong bếp cùng hộp kẹo trắng muốt.
.
.
Tuần mới bắt đầu, Úc Nam đi làm như thường lệ.
Vừa bước vào văn phòng, cậu lập tức ngửi thấy mùi nước hoa nồng nàn. Từ lúc Chu Á Lan mang thai, văn phòng này gần như không có lấy một chút hương thơm nhân tạo nào.
Cậu hỏi Giang Vĩ Quang: "Sếp Giang, anh xài nước hoa hả?"
Giang Vĩ Quang hất cằm về phía Trương Khâu Mặc: "Là 'Thi sĩ' đó, hôm nay chủ tịch lên công ty."
Từ lần Trương Khâu Mặc dùng cả chuỗi thơ để giới thiệu tên mình, Giang Vĩ Quang đã tự tiện đặt biệt danh cho anh ta là "Thi sĩ".
Vừa dứt lời, "Thi sĩ" bước vào văn phòng.
Rõ ràng là hôm nay đã tốn không ít công sức chỉnh trang ngoại hình: tóc vuốt gọn gàng, lông mày tỉa gọn, mắt kính đổi sang loại gọng vàng trí thức. Mùi nước hoa nhàn nhạt lan tỏa khắp không gian.
Tên công tử bột kiêu ngạo này... giờ lại đổi phong cách thành kiểu tri thức văn nghệ rồi sao?!
Úc Nam luôn cảm thấy với tính cách kiêu ngạo bá đạo của Trương Khâu Mặc, cậu ta đáng lẽ phải đeo tai nghe, cưỡi ván trượt lướt qua từng con phố, chứ không phải ngồi đây làm bộ làm tịch, giả vờ làm một thanh niên nghệ thuật đầy chất thơ.
Giang Vĩ Quang gửi tin nhắn qua: [Còn dữ dội hơn cả cậu hồi trước.]
Úc Nam tự hỏi hồi trước mình có ngu ngốc đến thế không. Nghĩ đi nghĩ lại, chắc là cũng có, nên đành cam chịu.
[Con người phải học cách trưởng thành.]
Giang Vĩ Quang tiếp tục trêu chọc: [Cậu với chủ tịch Sở thế nào rồi?]
Úc Nam đáp lại một cách sâu xa: [Ngày xưa xe ngựa chậm, cả đời chỉ có thể yêu một người.]
Giang Vĩ Quang: [?]
Úc Nam: [Thời buổi bây giờ nhanh lắm, một giây yêu được tới mấy người.]
Úc Nam trả lời lạc đề, nhưng Giang Vĩ Quang không nhịn được mà bật cười.
Trong lúc đó, "Thi Sĩ" Trương Khâu Mặc đang đứng trước gương vuốt tóc, nghe thấy tiếng cười liền dừng tay, liếc xéo một cái rồi tiếp tục tạo kiểu.
Chu Á Lan bước vào văn phòng.
"Văn phòng chúng ta có thực tập sinh mới, lát nữa chủ tịch Sở sẽ tham gia họp sáng, Tiểu Trương, cậu chuẩn bị tự giới thiệu nhé."
Trương Khâu Mặc gật đầu: "Rõ."
Giang Vĩ Quang khéo ăn khéo nói, dù trong lòng không ưa Trương Khâu Mặc, cũng không dại gì đắc tội cậu ta.
"Tiểu Trương may mắn ghê, hôm nay đúng dịp chủ tịch Sở đến họp với bộ phận mình, cậu được ra mắt luôn, tiền đồ sáng lạn đấy."
Nhưng Trương Khâu Mặc chẳng hề khách sáo, thẳng thừng đáp: "Tôi là thư ký, sau này ngày nào chẳng có cơ hội xuất hiện trước mặt chủ tịch, sao lại bảo là may mắn?"
Giang Vĩ Quang cười gượng hai tiếng, bỗng dưng không biết nói gì tiếp. Đây là lần đầu có người vả thẳng mặt ông như vậy.
Úc Nam có linh cảm, văn phòng này sau này chắc chắn sẽ rất thú vị.
Cậu lập tức bật máy tính lên, tránh để lát nữa Sở tổng đến mà màn hình vẫn đen sì.
Ai ngờ hôm nay máy tính lại dở chứng, tự dưng cập nhật hệ thống. Lúc Sở Cứu bước vào văn phòng, hệ thống vừa vặn khởi động xong, phát ra một tiếng "tinh" giòn giã.
Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía Úc Nam.
Úc Nam: "..."
Trương Khâu Mặc vốn đã chuẩn bị sẵn nụ cười, nhưng Sở Cứu bước vào lại không nhìn cậu ta đầu tiên, mà nhìn Úc Nam.
Trương Khâu Mặc lạnh lùng liếc Úc Nam một cái.
Đồ thích gây chú ý.
Sở Cứu và Lý Tín Dương đi vào, Trương Khâu Mặc bước tới, ngồi ngay đối diện Sở Cứu, nhưng Sở Cứu vẫn không nhìn cậu ta mà chỉ chăm chú nhìn Úc Nam.
Úc Nam đang tìm sổ họp. Úc Nam đang tìm bút. Úc Nam đang đi tới, ngồi xuống cạnh anh, lúc này Sở Cứu mới dời mắt về phía bàn họp,
Tiện thể nhìn sang bên cạnh, lúc này mới thấy Trương Khâu Mặc. Anh hơi ngẩn ra.
Trương Khâu Mặc cười rạng rỡ nhìn Sở Cứu.
Sở Cứu nhíu mày, quay sang nhìn Lý Tín Dương.
Lý Tín Dương nhún vai, tỏ ý tôi cũng không biết đây là trò gì nữa.
Lý Tín Dương bước vào văn phòng liền thấy Trương Khâu Mặc, mới đầu còn tưởng Tả Tinh Hà quay về, thậm chí còn thắc mắc tại sao Sở Cứu lại chẳng có phản ứng gì. Ai ngờ hóa ra Sở Cứu hoàn toàn không thấy cậu ta.
Vậy vừa rồi anh ta đang chăm chú nhìn gì mà đến cả Trương Khâu Mặc - một con người bằng xương bằng thịt to đùng mà cũng không thấy sao?
Chưa kể, kiểu tạo hình của Trương Khâu Mặc hôm nay, rõ ràng là đang cosplay Tả Tinh Hà. Đến mức có thể giả mạo luôn rồi mà Sở Cứu cũng không để ý?
Chu Á Lan lên tiếng: "Đây là thực tập sinh mới của bộ phận chúng tôi ạ, tên Trương Khâu Mặc. Tiểu Trương, tự giới thiệu đi."
Trương Khâu Mặc chỉnh lại trang phục, đứng dậy nói: "Chủ tịch Sở, trợ lý Lý, chào hai anh. Tôi là Trương Khâu Mặc, Trương trong cung trường Trương, Khâu trong sơn khâu, Mặc trong mực nước, rất vui được gia nhập đại gia đình Sở thị. Tôi sẽ nỗ lực làm việc, đóng góp hết mình cho sự phát triển của công ty."
Úc Nam cúi đầu, lặng lẽ xem kịch. Xem trò "giả vờ không quen nhau" của hai người này.
Cậu không dám vẽ rùa lên sổ họp, vì bàn họp của văn phòng thư ký rất nhỏ, Sở Cứu lại càng không bị cận, nhìn một cái là sẽ bắt quả tang ngay.
Chu Á Lan báo cáo: "Gần cuối năm rồi, trọng tâm công việc của phòng thư ký chúng tôi là chuẩn bị cho hội nghị đại biểu nhân viên và tiệc tất niên. Hội nghị đã lên kế hoạch xong, chỉ cần chủ tịch chốt ngày là có thể tổ chức ạ. Tiệc tất niên thì các bộ phận đang chuẩn bị chương trình văn nghệ, hạn chót đăng ký tiết mục là ngày mai. Tiểu Trương của phòng chúng ta đăng ký một tiết mục độc tấu cello. Hết rồi ạ."
Lý Tín Dương nghe xong thì hiểu ra ngay.
Quả nhiên là cosplay Tả Tinh Hà. Tiết mục biểu diễn chắc không phải là bản Hai Đứa Nhỏ Vô Tư đấy chứ?
Bản nhạc này là tác phẩm sáng tác năm 30 tuổi của Tả Tinh Hà. Chỉ cần nhìn tên thôi cũng biết anh ta viết cho ai.
Sở Cứu liếc nhìn Úc Nam, sau đó mới quay sang Chu Á Lan: "Nói về phương án di chuyển của hội nghị đi."
Chu Á Lan đáp: "Phần này do Tiểu Úc phụ trách, cậu ấy sẽ báo cáo ạ."
Thường thì trong các cuộc họp thường kỳ, Úc Nam đều thả hồn lên cung trăng.
Cậu không hiểu Sở Cứu và Lý Tín Dương đến dự họp cùng bộ phận thư ký làm gì. Vừa mất thời gian, vừa nhàm chán, lại còn không được thả lỏng.
Như bây giờ chẳng hạn, cậu không thể nào tập trung, càng không thể giả vờ chăm chú nghe giảng như Giang Vĩ Quang, còn hí hoáy ghi chép nữa chứ.
Cậu rất muốn vẽ một con rùa, nhưng Sở Cứu đang ngồi ngay đối diện, nhìn cái là thấy ngay.
Giờ đến lượt cậu báo cáo, đành thu lại tâm trí đang bay bổng, chỉnh đốn suy nghĩ, bắt đầu sắp xếp ngôn từ.
Phương án di chuyển của hội nghị là vấn đề Sở Cứu quan tâm nhất.
Hội nghị này tổ chức ba năm một lần, quy mô gần nghìn người. Phòng họp lớn nhất công ty chỉ chứa được 500 người, nên phải hợp tác với trung tâm triển lãm thành phố. Lần thứ 20 được tổ chức sau hai năm Sở Cứu nhậm chức, vì công ty không ngừng mở rộng, số lượng đại biểu ngày càng đông.
Nhưng trung tâm triển lãm lại quá xa công ty, nhân viên chủ yếu tự lái xe đến. Chỗ đó không có đủ bãi đậu xe, mọi người đành đậu xe đại ngoài đường, gây tắc nghẽn nghiêm trọng.
Đến mức cảnh sát giao thông phải đến giải tỏa, khiến hội nghị trễ mất một tiếng rưỡi, công ty còn bị cơ quan giao thông phê bình.
Sở Cứu từng định tự giám sát phương án di chuyển, nhưng vừa khéo phải ra nước ngoài, đến khi về thì kế hoạch đã được chốt xong.
Úc Nam hắng giọng rồi bắt đầu báo cáo:
"Năm nay, tổng cộng có 1500 người tham gia hội nghị đại biểu nhân viên. Đúng lúc hợp đồng giữa công ty và trung tâm triển lãm hết hạn, chúng ta không gia hạn nữa mà chọn hợp tác với trường Đại học Thành Tế ngay bên cạnh. Hợp đồng ký từng năm một. Từ công ty đi bộ đến Thành Tế mất khoảng 15 phút, yêu cầu bắt buộc là nhân viên không được tự lái xe đến. Khuyến khích mọi người đi bộ. Đương nhiên, công ty cũng đã thống kê số người không muốn hoặc không thể đi bộ để bố trí xe trung chuyển dành riêng cho những đại biểu có lý do đặc biệt. Chúng tôi đã xin được bốn chỗ đậu xe trung chuyển."
Nói đến đây, cậu dừng lại, cười cười nhìn Sở Cứu: "Chỗ này có một yêu cầu hơi quá đáng, nhưng nếu chủ tịch có thể phối hợp thì tốt quá ạ."
Sở Cứu: "Cứ nói."
Úc Nam nhoẻn cười: "Mong chủ tịch và trợ lý Lý cũng đi xe trung chuyển để làm gương cho mọi người."
Chu Á Lan: "?"
Yêu cầu này mà cũng dám đề xuất luôn hả?
Sở Cứu: "Sao tôi không thể đi bộ?"
Chu Á Lan: "......"
Úc Nam nhìn ra được Sở Cứu cố ý trêu mình, bèn nghiêm túc đối đáp, nửa đùa nửa thật: "Chủ tịch ngày nào cũng bận trăm công nghìn việc, thời gian quý giá như vàng, không thể lãng phí vào mấy chuyện đi bộ được."
Sở Cứu nhướng mày: "Không sao, tôi đi xe trung chuyển."
Anh dừng lại một chút, rồi nhìn thẳng vào Úc Nam, nhấn giọng: "Cậu sắp xếp chu đáo lắm. 20 phút thật sự không lâu, nhưng có người sẽ chịu không nổi đâu."
Úc Nam há miệng định phản bác, nhưng chạm phải ánh mắt đầy ẩn ý kia liền câm nín ngay lập tức.
Không cần đoán cũng biết, lão già này lại đang nhân cơ hội công tư lẫn lộn đây mà.
Cậu dứt khoát không đáp lời nữa, nghiêm chỉnh tổng kết: "Tóm lại, kế hoạch hội nghị là vậy, mong chủ tịch duyệt qua."
Sở Cứu: "Được, hội nghị tổ chức vào ngày mai."
Chu Á Lan nhắc nhở: "Hôm trước chủ tịch nói toàn bộ nhân viên phòng thư ký đều phải tham dự."
Sở Cứu: "Thực tập sinh không cần tham gia."
Chu Á Lan: "Rõ."
Nhiệm vụ hoàn thành, Úc Nam lập tức cho não bộ ngừng hoạt động. Thể xác vẫn ngồi họp, nhưng tâm trí đã trôi dạt tận phương nào.
Ai ngờ lại bị Sở Cứu bất ngờ gọi tên: "Tiểu Úc."
Úc Nam hoàn hồn, ánh mắt mơ màng nhìn anh ta: "Dạ, chủ tịch?"
Sở Cứu: "Tiệc cuối năm cậu đăng ký tiết mục gì?"
Úc Nam lắc đầu: "Tôi không tham gia."
Sở Cứu nghiêm túc nói: "Người trẻ nên chủ động thể hiện bản thân."
Úc Nam mặt dày đáp: "Tôi hát dở, đàn dở, nhảy múa cũng dở luôn, không muốn lên sân khấu làm trò cười. Còn Tiểu Trương thì khác, cậu ấy chơi cello chuyên nghiệp, có thể giúp phòng thư ký chúng ta rạng danh ạ."
Sở Cứu khẽ nhếch môi, không vạch trần lời nói dối trắng trợn của cậu.
Anh ta chuyển ánh mắt sang Chu Á Lan: "Dạo này sức khỏe giám đốc Chu thế nào?"
Chu Á Lan ngẩn người, có vẻ chưa quen với sự quan tâm đột xuất này: "Không có vấn đề gì ạ."
Sở Cứu: "Nhớ cân bằng giữa công việc và nghỉ ngơi, sức khỏe là quan trọng nhất."
Tuy nhiên, trong lúc nói câu này, ánh mắt anh ta vẫn đặt trên người Úc Nam. Chỉ tiếc là Úc Nam chẳng hề phát hiện, bởi cậu còn đang cúi đầu nhìn chằm chằm vào sổ ghi chép, rõ ràng lại đang thả hồn lên mây.
Sự ân cần hiếm có của chủ tịch khiến Chu Á Lan có chút không quen, nhưng cô vẫn khách sáo cảm ơn: "Cảm ơn chủ tịch đã quan tâm."
Sở Cứu thu lại ánh mắt, nhìn quanh phòng họp rồi hỏi theo thủ tục: "Còn vấn đề gì khác cần báo cáo không?"
Trương Khâu Mặc giơ tay: "Tôi có ạ."
Sở Cứu cuối cùng cũng chịu nhìn cậu ta một cái, nhưng ngay sau đó lại cúi xuống xem đồng hồ, thản nhiên nói: "Ừ, lát nữa báo cáo với trợ lý Lý."
Lý Tín Dương: "?"
Trương Khâu Mặc: "......"
Sở Cứu đứng dậy, bước đến bên cạnh Úc Nam, nhẹ nhàng vỗ vai cậu, rồi tranh thủ bóp bóp một cái, giọng điệu đầy ẩn ý: "Nhớ uống nhiều nước vào, tôi thấy cậu cứ hay bị nóng trong đấy."
Úc Nam: "......"
Bị nóng trong?
Anh có chắc là không phải do anh gây ra không?
Lúc hôn cậu như cái giác hút ấy thì sao không bảo là nóng trong đi?
Với lại đi bộ 20 phút với vận động trên giường 20 phút thì giống nhau à lão già kia!
Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Đánh giá:
Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Story
Chương 53: Đắng mấy cũng thành ngọt
10.0/10 từ 31 lượt.
