Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn

Chương 4: Không biết gà trống ở thế giới này ra sao nữa


Dạo gần đây, không chỉ Sở Cứu đã quẳng đêm mây mưa kia lên chín tầng mây, mà ngay cả Úc Nam cũng thế.


Cậu thậm chí còn chưa kịp "tải xuống" ký ức của nguyên chủ về chuyện từng chặn Sở Cứu trong gara với một bó hoa, miệng thì hùng hồn tuyên bố muốn sinh con cho anh ta.


Sở Cứu bận bù đầu ở Châu Âu, còn Úc Nam thì cắm đầu cắm cổ làm việc ở công ty.


Cuộc gọi từ Trương Bằng đã làm đảo lộn tam quan của cậu, chưa kịp tiêu hóa hết cú sốc thì lại nhận được cuộc gọi khác từ một người phụ nữ tên Chu Á Lan.


Úc Nam vừa bắt máy, chưa kịp hé môi thì đầu dây bên kia đã vang lên giọng nữ giận dữ như sấm rền:


"Úc Nam! Cậu làm gì đấy! Bây giờ mấy giờ rồi hả? Sao còn chưa đến công ty? Đừng tưởng tổng giám đốc ra nước ngoài là cậu được phép lười biếng nhé! Cậu nộp đơn xin nghỉ phép chưa? Không thì tôi tính cậu vắng mặt không phép đấy! Không muốn làm thì nói một tiếng, tháng sau tôi viết báo cáo cho cậu nghỉ luôn!"


Hiện giờ, cậu đang là nhân viên của phòng thư ký tập đoàn Chu Thị, năng lực nghiệp vụ chỉ ở mức trung bình, chuyên đảm nhận các nhiệm vụ "cao cả" như pha trà, rót nước, sắp xếp hội trường, in ấn tài liệu... Nói cho sang thì là thư ký nhỏ, mà nói thẳng ra thì chính là chân chạy việc vặt.


Vừa tốt nghiệp chưa bao lâu, cậu mới vào làm chưa đầy ba tháng. Lý do cậu được nhận đơn giản vì một chị đồng nghiệp cùng phòng thư ký nghỉ thai sản, mà chị ấy lại là sư tỷ của cậu.


Công dụng lớn nhất của Úc Nam? Tăng chỉ số nhan sắc trung bình của phòng thư ký.


Được lọt vào đây là nhờ ba yếu tố: ăn may, là sinh viên mới ra trường chuyên ngành thư ký, và... đẹp trai. Dĩ nhiên không có chút liên quan gì đến tài năng.


Chu Á Lan là giám đốc phòng thư ký, cũng là cấp trên trực tiếp của cậu. Cô ấy muốn đuổi việc cậu lâu rồi, nhưng Chu Thị đang bận rộn mở rộng thị trường quốc tế, ai nấy đều bù đầu bù cổ, chẳng ai có thời gian rảnh rỗi để xử lý mấy vụ điều chỉnh nhân sự lặt vặt.


Hơn nữa, cậu chỉ làm những việc không cần dùng đến não, Chu Á Lan cũng chẳng buồn phí sức vào. Còn lý do tại sao cô ấy muốn sa thải cậu ư? Dễ hiểu thôi: cậu làm việc quá tệ.


Nhưng Úc Nam biết rõ, chống đối cấp trên trực tiếp chẳng khác nào chống lại ví tiền của mình. Mà Chu Thị là tập đoàn lớn, dựa bóng cây to sẽ mát mẻ hơn. Cậu đâu thể để Chu Á Lan viết báo cáo đuổi việc mình được.


Là một nhân viên công sở tỉnh táo, Úc Nam thừa hiểu: ở bất kỳ thế giới nào, muốn sống thì không thể thiếu tiền.


Không thể dựa vào cái kênh livestream lèo tèo 250 follow để nuôi thân được.


Vậy nên cậu nhanh chóng xin lỗi một cách chân thành rồi lập tức phi đến công ty.


Khi Úc Nam đến nơi, Chu Á Lan đang họp sáng với cả phòng thư ký.


Chu Á Lan là một phụ nữ ngoài ba mươi, toát lên phong thái của một nữ cường nhân, nhìn thôi là biết kiểu người làm việc quyết đoán, gọn gàng, giống hệt chị trưởng phòng điều dưỡng mà cậu từng làm việc cùng.


Ánh mắt cô nhìn cậu chẳng khác nào sếp đang nhìn đứa nhân viên hay trốn việc, hiệu suất lẹt đẹt mức D, chỉ muốn tống cổ đi cho rảnh nợ.


Khi còn làm y tá, Úc Nam từng bị ba áp lực lớn ép thành "vua cày cuốc": đạo đức nghề nghiệp, cường độ công việc, và... nghèo.


Ngoại trừ hai danh hiệu "Cờ đỏ 38" và "Nữ anh hùng lao động" là bị giới hạn giới tính nên không giành được, còn lại cậu gom hết mấy giải thưởng lớn nhỏ khác.


Với kinh nghiệm ấy, cậu thừa biết làm gì để giữ vững vị trí hiện tại.


Bây giờ có việc gì quan trọng hơn giữ lấy cái ghế này không?


Không có.


Sinh con á? Còn chẳng gấp bằng!



Úc Nam bèn làm mặt ăn năn, cúi đầu chào Chu Á Lan, ôm sổ tay đi thẳng đến chỗ ngồi, lưng thẳng tắp như cột cờ, chăm chú nhìn cô bằng ánh mắt 'em đang nghiêm túc tiếp thu ạ'


Chu Á Lan nhìn cậu kiểu như vừa thấy học sinh gian lận mà lại đạt 100 điểm.


Muốn đuổi việc ai thì ánh mắt sẽ không giấu được đâu.


Úc Nam mặt không biến sắc. Một tân binh muốn giữ việc thì điều đầu tiên phải làm là tỏ thái độ đúng mực.


Đánh người không đánh mặt cười. Huống chi đây lại là một gương mặt cười đẹp trai! Chu Á Lan không tiếp tục làm khó cậu nữa, chỉ khẽ gật đầu rồi tiếp tục giao nhiệm vụ tuần mới.


Úc Nam nghiêm túc lắng nghe, ghi chép từng dòng rõ ràng.


Công việc vặt vãnh ở phòng thư ký khác hoàn toàn với nghề hộ sĩ, cậu không thể công khai hỏi han nên đành tranh thủ học hỏi từ những chi tiết nhỏ nhặt trong cuộc họp.


Kết thúc buổi họp, Chu Á Lan nói: "Mọi người làm việc chăm chỉ nhé. Chủ tịch về nước sẽ không để các bạn thiệt thòi đâu."


Úc Nam gật đầu phụ họa, còn vỗ tay theo các đồng nghiệp, trông ngoan ngoãn chẳng khác nào học sinh tiểu học lên sân khấu nhận phần thưởng.


Chu Á Lan bước tới chỗ cậu, cúi xuống nhìn sổ tay: "Ghi hết rồi à? Đưa tôi xem nào."


Úc Nam ngoan ngoãn đưa sổ.


Chu Á Lan ngẩn người. Quả nhiên cậu đã ghi chép đâu ra đấy, từng mục rõ ràng mạch lạc. Cô nhìn cậu đầy nghi hoặc rồi quay đi.


Úc Nam thầm nghĩ, lãnh đạo còn kiểm tra sổ ghi chép cơ à?


Lật lại mấy trang trước mới hiểu ra ngay. Hóa ra trước đó toàn là mấy bức vẽ linh tinh, nào là "Cây cối đại chiến Chu Á Lan", rồi "Thợ mỏ vàng Giang Vĩ Quang"...


Toàn bộ là diss đồng nghiệp.


Ý tưởng thì không tệ, nhưng vẽ như gà bới.


Úc Nam gập sổ tay lại, quyết định đổi sang quyển khác cho bớt xui.


Vừa tan họp, Úc Nam đang chuẩn bị bắt tay vào việc thì "thợ mỏ vàng" bỏ nghề - Giang Vĩ Quang, nửa đùa nửa thật hỏi: "Tiểu Úc à, chẳng phải cậu nói qua cuối tuần này sẽ quăng đơn từ chức vào mặt chị Trương à?"


Úc Nam nghiêm túc liếc nhìn Giang Vĩ Quang, công nhận gã trông cũng hao hao thợ mỏ vàng thật, chỉ thiếu cái râu thôi.


Úc Nam: "Tôi nói thế à?"


Giang Vĩ Quang: "Đương nhiên rồi. Hôm thứ Sáu cậu trốn về sớm bị chị Trương bắt gặp, cậu còn phán xanh rờn rằng, qua cuối tuần này, Chu Á Lan sẽ phải đối xử với cậu như với bà chủ luôn ấy chứ."


Úc Nam: "..."


Ờ thì... đúng là khẩu khí chỉ có mấy đứa non nớt chưa bị đời vả mới dám bật như thế thật.


Nhưng mà không đính chính thì cả văn phòng cười chê cậu đến già mất.


Úc Nam ngoan ngoãn thu dọn tài liệu, tỏ vẻ cúi đầu trước hiện thực phũ phàng: "Haiz, tưởng nhà sắp bị giải tỏa, định vênh mặt lên làm ông tướng tí, ai dè đâu chẳng có động tĩnh gì, đành tiếp tục cày cuốc kiếm cơm thôi."


Đám người trong phòng thư ký quen đối phó với sếp, đều là dân lọc lõi cả, biết rõ một sự thật: dù Úc Nam có vô dụng cỡ nào thì cũng phải có lý do hắn ngồi đây. Thế nên chẳng ai hỏi thêm, chỉ cười khì, vỗ vai cậu rồi ai lại lo việc nấy.



Úc Nam thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng bịa ra lý do hợp tình hợp lý để giải thích cú lật mặt ngoạn mục trong thái độ làm việc, đỡ phải đau đầu đối phó ánh mắt tò mò của người khác.


Chẳng mấy chốc, tin đồn "giải tỏa thất bại" lan khắp công ty. Đồng nghiệp thỉnh thoảng cũng buôn dưa lê đôi câu nhưng Úc Nam cứ giả điếc, cắm đầu làm việc chăm chỉ.


Công việc ở phòng thư ký bận rộn và lắt nhắt đủ kiểu, dù đối diện là văn phòng tổng giám đốc đóng chặt cửa suốt ngày, nhưng dân phòng thư ký chẳng mấy khi được ngồi yên ghế.


Gần đây, doanh số mặt hàng tiêu dùng ở Đông Nam Á tăng vọt, có cả đoàn đại biểu sang trao đổi, phòng thư ký bận tối mặt tối mũi tiếp đón.


Úc Nam tốt nghiệp trường y tế năm 20 tuổi, làm hộ sĩ sản khoa gần 5 năm, nên khối lượng công việc này với cậu chỉ là chuyện vặt. Làm xong phần việc của mình, cậu còn chủ động "cày cuốc" thêm, hỏi Chu Á Lan xem có cần hỗ trợ gì không.


Chu Á Lan dù vẫn nhìn cậu bằng ánh mắt nghi ngờ, nhưng bận rộn quá không để tâm được, đành giao thêm vài việc vặt.


Tất nhiên, Úc Nam làm đâu ra đấy.


Một tuần trôi qua, ánh mắt của Chu Á Lan nhìn cậu cuối cùng cũng bớt sắc lẹm như dao.


Chiều thứ Sáu, trong cuộc họp tổng kết, gương mặt nhăn nhó cả tuần của Chu Á Lan cũng giãn ra đôi chút.


"Tuần này chúng ta hoàn thành tốt nhiệm vụ, tuần sau Chủ tịch sẽ trở về, chắc chắn ông ấy sẽ hài lòng với kết quả công việc của chúng ta. Mọi người vất vả rồi."


Úc Nam chăm chú lắng nghe, nghiêm túc như học sinh mẫu giáo nghe cô giảng bài.


Chu Á Lan: "Đặc biệt khen ngợi Úc Nam, thái độ làm việc thay đổi rõ rệt, mong cậu tiếp tục phát huy."


Úc Nam khiêm tốn gật đầu, đồng thời thở phào nhẹ nhõm.


Sau một tuần làm "trùm cày cuốc", cuối cùng cũng giữ được cái ghế. Lương không cao lắm nhưng đủ trả tiền thuê nhà là mừng rồi.


Cậu tự biết mình không thông minh xuất chúng, năm xưa thi đại học chỉ đỗ trường hạng ba, chẳng có tài cán gì nổi bật, chỉ cần đi làm ổn định, lĩnh lương đều đều, sống qua ngày là đủ mãn nguyện.


Cứ thế, từ chín giờ sáng đến chín giờ tối cày cuốc suốt hơn một tháng, Úc Nam được đánh giá hạng A về hiệu suất công việc. Lương vừa về tài khoản, tâm trạng phơi phới, cậu vui vẻ tan làm.


Vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, điện thoại reo, là Trương Bằng gọi.


"Sáng mai 8 giờ đến chỗ tôi siêu âm nhé. Hơn một tháng rồi, chắc trứng thụ tinh rồi đấy, có khi phôi thai cũng làm tổ luôn rồi."


Úc Nam khựng lại, vô thức đưa tay ôm bụng nhỏ, mặt ngơ ngác.


Suốt mấy tháng này, cậu sống như một thằng đàn ông đích thực, ngoài ăn là đi làm, cày cuốc kiếm tiền giữ ghế, còn siêng năng hơn cả con lừa trong đội sản xuất.


Về nhà cái là ngủ lăn, với tư duy "đàn ông không đẻ được" ăn sâu vào não, cậu quên luôn mình có khả năng mang thai, thậm chí từng hao tổn tâm sức để dính bầu với ai đó.


.


.


Dù đàn ông mang thai nghe có vẻ điên rồ, nhưng với tinh thần khoa học nghiêm túc, Úc Nam vẫn lò dò đến phòng khám của Trương Bằng trước 8 giờ sáng để kiểm tra.


Không phải vì cậu chăm chỉ đâu, mà do Trương Bằng bảo sau 8 giờ, máy siêu âm phải nhường cho khách kiếm tiền.


Trương Bằng từng là bác sĩ sản khoa, là anh họ xa của anh họ xa bên ngoại của Úc Nam, hơn cậu 5 tuổi, coi như họ hàng duy nhất kiêm bạn thân trong thế giới này.



Tất nhiên, sau lưng vẫn âm thầm "soi trứng soi thai".


Ngoài ra, anh ta còn làm dịch vụ "gắn kết yêu thương" dành cho đàn ông, kiểu như thụ tinh trong ống nghiệm.


Nhưng thay vì đưa phôi thai vào, anh ta đưa thẳng t*nh tr*ng vô, bảo rằng ống dẫn của đàn ông nhỏ quá, t*nh tr*ng khó bơi vào được.


Phòng khám của Trương Bằng khá đông khách, có cả nam lẫn nữ bụng hơi nhô lên, xem ra làm ăn cũng khấm khá.


Úc Nam tò mò liếc mấy anh chàng bụng bầu, thấy họ mặt mũi thản nhiên, sinh hoạt bình thường, chứng tỏ đàn ông có bầu ở thế giới này tuy hiếm nhưng cũng không phải chuyện gì ghê gớm.


Trương Bằng bôi gel lên bụng cậu, cầm đầu dò siêu âm lướt qua lướt lại, vừa xem vừa chép miệng đầy kịch tính.


Úc Nam nằm trên giường bệnh, đầu óc rối bời: "Tôi là đàn ông, đúng không?"


Trương Bằng: "Thế cậu muốn tôi kiểm tra luôn tuyến tiền liệt cho chắc luôn không?"


Úc Nam: "Vậy chứ mang thai kiểu gì được?"


Trương Bằng liếc cậu: "Chẳng phải kiểm tra rồi sao? Cậu may mắn lắm đấy, có t* c*ng bẩm sinh, rụng trứng và làm tổ ngon lành, không cần cấy ghép t* c*ng nhân tạo."


Úc Nam sốc toàn tập, không hiểu sao thế giới này lại lạ lùng thế: "Cái này đàn ông cũng mọc được à? Còn cấy t* c*ng nhân tạo nữa?"


Trương Bằng: "Tất nhiên rồi, không thì mấy ông muốn có con nhưng lại vô sinh phải làm sao? Chẳng lẽ đi lừa mấy cô gái hay tìm người đẻ thuê à? Trời cao ưu ái cậu đấy, tự mọc luôn một cái t* c*ng!"


Úc Nam: "..."


Khoa học ở thế giới này chắc chắn tân tiến vượt bậc rồi. Chẳng lẽ cậu xuyên không về vài trăm năm sau? Loài người bị đột biến gene à?


Nếu có thể quay về, cậu nhất định mang theo công nghệ này, biết đâu còn ẵm được giải Nobel Sinh học.


Trương Bằng: "Nhưng cũng có đàn ông không sinh được con đâu, phải có ống dẫn trứng cơ. Ví dụ như tôi đây này, trai thẳng chính hiệu, hay mấy anh top 1 cũng không mọc.


Trời ưu ái cậu lắm đấy, vừa có t* c*ng, vừa có ống dẫn trứng, mà còn to, không lo tắc nghẽn."


Úc Nam: "..."


Cậu chưa từng nghĩ có ngày ba chữ "còn to đấy" lại trở thành lời khen dành cho bộ phận nào đó không phải "bộ phận ấy" của đàn ông.


Sau một hồi được Trương Bằng khai sáng, Úc Nam hiểu ra, cậu là hàng hiếm, thiên thần trong giới sinh nở, là bảo vật trong thế giới có thể kết hôn đồng giới này.


Thân hình không đổi nhưng cấu trúc bên trong thì đã nâng cấp, có thể sinh con.


Mà điều bất ngờ hơn, đàn ông sinh con ở thế giới này lại là việc rất được tôn trọng.


Úc Nam nằm trên giường bệnh, thở dài: "Thì ra đàn ông cũng có thể sinh con."


Trương Bằng: "Tất nhiên rồi, bình đẳng giới mà."


"..." Úc Nam bỗng có cái nhìn mới mẻ về bình đẳng giới. Ừ thì đúng là bình đẳng thật, cả nam lẫn nữ đều có thể sinh con, chuẩn không cần chỉnh.


Nhưng cậu vẫn không tin tên đó lại giỏi đến mức bắn phát nào trúng phát nấy. Đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng đâu có nghĩa "nòng nọc" của anh ta bơi nhanh.



Chưa kể tuần vừa rồi cậu làm việc đến bốc khói, điều kiện không hề thuận lợi để trứng thụ tinh, làm sao mà dính bầu dễ thế được chứ?


Nếu dễ thế thì thế giới này lấy đâu ra mấy vụ vô sinh hiếm muộn.


Quan trọng là cậu không hề có triệu chứng gì cả.


Chắc là không đâu.


Trương Bằng gõ vài cái lên bàn phím, tiếng tim thai "thình thịch thình thịch" vang lên từ máy tính.


Úc Nam cứng đơ. Tiếng này quen lắm. Tiếng tim thai chứ gì nữa.


Cậu nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi ánh mắt lướt dọc theo dây cáp xuống... Đúng là đầu dò siêu âm đang quét trên bụng cậu thật.


Tiếng tim thai phát ra từ bụng cậu cũng không sai luôn.


Trương Bằng thu dọn dụng cụ, vừa in phiếu siêu âm vừa hờ hững phán: "Ừ, cậu có thai rồi. Nhịp tim thai 150, rất khỏe mạnh."


Úc Nam: "Hả?"


Tên đó vừa đẹp trai vừa... nòng nọc bơi nhanh thật à?


"Mới thế mà đã có tim thai rồi sao?"


"Trứng đã làm tổ được một tháng rồi."


"..." Quá là vô lý.


Trương Bằng đưa tờ phiếu siêu âm cho cậu: "Đợi tôi ở văn phòng một lát, tôi kê thuốc dưỡng thai cho."


Úc Nam nhận tờ giấy, đầu óc mơ hồ, cảm giác như đang đi trên mây.


Trương Bằng: "Dạo này bận gì mà không tới kiểm tra?"


Úc Nam ngại nói mình bận cày cuốc giữ việc nên quên luôn cả chuyện có bầu, chỉ đáp: "Đi làm kiếm tiền thôi."


Trương Bằng cười khẩy: "Có đứa bé này rồi còn làm gì nữa? Giàu to rồi nhé. Đừng quên tôi đấy."


Úc Nam ngơ ngác. Chẳng lẽ thế giới này cho phép... bán con? Luật pháp đâu?


Cậu dè dặt hỏi: "Sao cơ? Con do đàn ông sinh ra bán được giá à?"


Trương Bằng nhìn cậu như thể cậu là sinh vật ngoài hành tinh: "Cậu không tự hỏi xem đây là con của ai à?"


Úc Nam im lặng. Cậu cũng đâu biết là của ai đâu. Nhưng tối đó hai bên đều tự nguyện mà, chẳng lẽ giờ mặt dày bắt người ta chịu trách nhiệm? Dù sao tối đó cậu cũng... khá chủ động.


Giờ thì sao đây? Đúng là dính bầu thật rồi.


Bỗng nhiên Úc Nam nhớ lại cảnh một sản phụ từng mắng chồng ngay trước cửa phòng sinh: "Tra nam! Đợi công nghệ phát triển rồi mấy thằng tra nam cặn bã như anh cũng phải đẻ con cho biết mùi!"


Hồi đó cậu đang cùng lúc tán tỉnh 8 người. Giờ nghĩ lại, câu nói ấy đúng là một lời nguyền.


Aiz... Không biết ở thế giới này, gà trống có đẻ trứng không nữa.


Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn Story Chương 4: Không biết gà trống ở thế giới này ra sao nữa
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...