Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn

Chương 11: Anh vừa từ chối cậu ta đấy!


Úc Nam tính chuồn nhưng... thất bại toàn tập.


Đã không chuồn được thì thôi, cậu quyết định đường hoàng đối mặt.


Tô Uyển Thanh khoác tay Trương Khâu Mặc, Chu Ngọc Hà thì nắm tay Sở Cứu, phía sau còn có Lý Tín Dương lẽo đẽo theo sau.


Năm người bọn họ bước tới, nhìn chẳng khác gì cái lưới cá, định tóm gọn Úc Nam vào giữa.


Hai dì Tô và Chu còn tinh ranh đến mức đứng chếch sang hai bên, khéo léo đẩy Trương Khâu Mặc và Sở Cứu đứng cạnh nhau. Phải công nhận, hai người này đứng cạnh trông cũng đẹp đôi phết, kiểu như tổng tài lạnh lùng bên cạnh cậu bạn nhỏ ngọt ngào ấy mà.


Úc Nam cười tươi như nắng sớm, bước tới chào hỏi: "Cháu chào dì Chu ạ."


Chu Ngọc Hà vui ra mặt, săm soi Úc Nam từ đầu đến chân, tay nhanh như chớp túm lấy tay cậu, giọng hồ hởi đến mức tốc độ nói cũng tăng x2: "Ôi giời ơi, tìm đỏ cả mắt không thấy, cuối cùng lại gặp được con ở đây!"


Úc Nam giữ nụ cười lịch sự, trong khi Sở Cứu đứng kế bên mặt không cảm xúc, nhân lúc dì Chu không để ý thì lén liếc đồng hồ, vẻ mặt như đang đếm từng giây chờ giải thoát.


Chu Ngọc Hà vừa quay lại nhìn, anh lập tức thả tay xuống, giả vờ như không có gì, đúng kiểu sống qua ngày chờ hết giờ làm.


Lý Tín Dương thì nghiêm túc như học sinh giỏi, không dám để lộ biểu cảm dư thừa nào. Chỉ có Tô Uyển Thanh và Chu Ngọc Hà là cười tươi rói như bông hướng dương đón nắng.


Chu Ngọc Hà liếc mắt ra hiệu cho Tô Uyển Thanh, thế là dì Tô kéo tay Trương Khâu Mặc đi chỗ khác: "Thôi, bọn dì qua kia chào khách nhé, mấy đứa ở lại trò chuyện vui vẻ."


Trương Khâu Mặc rõ ràng chẳng muốn rời Sở Cứu tí nào. Hiếm lắm mới được đứng gần anh ấy thế này, nếu không nhờ dì Chu xuất hiện kịp lúc thì Sở Cứu đã cao chạy xa bay rồi.


Nhìn ánh mắt tiếc nuối không thèm giấu của Trương Khâu Mặc, Chu Ngọc Hà bật chế độ radar quét 360 độ, nhanh chóng phát hiện: "Khâu Mặc à, lát nữa dì bảo Sở Cứu ngồi với con nhé."


Trương Khâu Mặc cười tươi như vừa trúng số độc đắc: "Vâng ạ!"


Úc Nam vẫn giữ nụ cười lịch sự đúng chuẩn, nhưng trong lòng thì đang bật pháo hoa ăn mừng, vì được tận mắt chứng kiến cảnh Sở Cứu phải cắn răng chịu đựng. Nhìn xem, định chuồn à? Không dễ đâu nhé!


Chu Ngọc Hà cúi xuống nhìn tay Úc Nam: "Úc Nam, tay con sao rồi?"


Úc Nam theo phản xạ giấu tay ra sau lưng: "Không sao đâu ạ, con đã sát trùng rồi."


Chu Ngọc Hà hỏi tiếp: "Con làm việc ở đâu vậy?"


Úc Nam liếc nhanh sang Sở Cứu, thấy trong ánh mắt anh đầy rẫy tín hiệu cảnh báo, kiểu như: Cậu mà dám nói linh tinh thì liệu hồn đấy.


Nhưng Úc Nam đời nào để bụng mấy chuyện vặt vãnh ấy. Để trêu cho vui thôi chứ cậu cũng chẳng thèm bám váy ai làm gì.


Thế là cậu lảng khéo: "Dì định gửi tặng con cờ lưu niệm à?"


Chu Ngọc Hà hơi sững lại: "Ủa sao con biết hay vậy?"


Úc Nam cười mỉm: "Con đoán thôi ạ."


Bà cười tít mắt, rõ là thích mấy đứa nhỏ lanh lợi: "Dì nghĩ nên để sếp con biết chuyện này, để họ biết con là một nhân viên tốt bụng hay giúp đỡ người khác."


Úc Nam liếc trộm Sở Cứu, nửa đùa nửa thật: "Sếp con ấy ạ? Kiểu gì cũng bảo 'không quan tâm, chỉ quan trọng tiền thôi'."


Câu này vừa dứt, quai hàm Sở Cứu khẽ giật giật, trông cứ như đang nghiến răng chịu đựng.


Chu Ngọc Hà thấy câu nói có gì đó sai sai, cảm giác như có ai vừa chửi xéo con trai mình ấy nhỉ.


Úc Nam giả vờ nghiêm túc: "Dì yên tâm, không cần khách sáo đâu ạ, chỉ là việc nhỏ thôi, ai đi ngang qua cũng sẽ làm vậy mà."


Chu Ngọc Hà bước lên một bước, giọng đầy chân thành: "Úc Nam, dì thật sự không biết cảm ơn con thế nào cho đủ. Nếu con cần giúp đỡ gì, dù là công việc hay cuộc sống, cứ nói với dì nhé. Dì sẽ cố gắng giúp hết sức."



Úc Nam xua tay lia lịa: "Ôi dì đừng khách sáo thế, thật sự không cần đâu ạ."


Nhưng dì Chu vẫn lục túi lấy giấy bút, hí hoáy viết số điện thoại riêng rồi dúi vào tay Úc Nam: "Đây là số riêng của dì."


Bình thường Sở Cứu mặt dày dạn, Lý Tín Dương cũng trầm tĩnh chẳng kém, vậy mà giờ cả hai đều không giữ nổi biểu cảm thản nhiên nữa.


Biểu cảm của họ rõ ràng như bảng quảng cáo LED ngoài phố, đến mức Úc Nam chỉ liếc qua thôi đã tưởng mình vừa vô tình nhặt được bí mật thương mại nào đó.


Chu Ngọc Hà từ ngày nghỉ hưu thì sống kín tiếng, ngoài việc dắt chó đi dạo và sắp xếp cho Sở Cứu mấy buổi xem mắt, dì chẳng bận tâm gì tới chuyện thiên hạ.


Vậy mà giờ lại sẵn sàng đưa số điện thoại riêng cho người khác, đúng là bất ngờ ghê.


Úc Nam cũng hơi khó xử, không biết có nên nhận hay không. Không nhận thì ngại vì như kiểu phủi mặt người ta, mà nhận thì lại trông cứ như cậu đang nhắm trúng lợi ích của một bà chủ tịch tập đoàn to đùng.


Sở Cứu với Lý Tín Dương đứng kế bên, ánh mắt không khác gì đang dán biển cảnh báo: Nếu cậu dám nhận tờ giấy đó, tụi tôi sẵn sàng chặt tay cậu luôn đấy.


Sở Cứu húng hắng ho nhẹ một cái, Lý Tín Dương lập tức hiểu ý, bước lên trước, nghiêm túc nói: "Phu nhân, chuyện cảm ơn Úc Nam cứ để tôi lo liệu cho ạ."


Chưa kịp nói hết câu, Chu Ngọc Hà đã quay đầu trừng mắt nhìn anh ta một phát cháy khét lẹt. Nếu không phải đang có mặt người ngoài, chắc bà đã dạy cho hai tên này bài học nhớ đời.


Lý Tín Dương ngậm ngùi lùi lại, không dám hó hé thêm lời nào.


Chu Ngọc Hà quả nhiên là người phụ nữ có thể vực dậy cả tập đoàn họ Sở. Dù ăn mặc giản dị nhưng khí chất thì cứ gọi là đỉnh của chóp.


Úc Nam thầm nghĩ, giá mà mình đặt báo thức để nó reng đúng lúc này thì ngon rồi, lập tức chuồn êm không để lại dấu vết.


Nghĩ nhanh như chớp, cậu bèn cười nói: "Con có số của Sở Cứu rồi ạ, nếu cần gì con sẽ gọi cho anh ấy. Dì cứ yên tâm nghỉ ngơi, đừng bận tâm mấy chuyện nhỏ nhặt này nữa."


Chu Ngọc Hà gật đầu hài lòng, còn Sở Cứu với Lý Tín Dương thở phào nhẹ nhõm như vừa thoát khỏi bẫy hổ.


Nhưng chưa kịp thở xong thì bà Chu đã nhét thẳng mảnh giấy vào tay Úc Nam, nhấn mạnh: "Nhất định phải gọi cho dì đấy nhé!"


Úc Nam liếc qua chỗ Trương Khâu Mặc, thấy cậu ta gần như muốn duỗi cổ ra dán sát vào mặt Sở Cứu luôn cho gần.


Nhìn ánh mắt trao đổi giữa Chu Ngọc Hà và Tô Uyển Thanh, cộng thêm biểu cảm mong đợi của Trương Khâu Mặc, Úc Nam nhanh chóng đoán ra hai nhà này đang muốn se duyên cho Sở Cứu và Trương Khâu Mặc.


Nhưng khổ nỗi, Sở Cứu lại không hề muốn chút nào. Chắc trong lòng anh ta vẫn nhớ về bạch nguyệt quang vô tình thốt ra hôm nọ - Tinh Hà.


Tìm được cơ hội, Sở Cứu lập tức lên tiếng: "Mẹ, để con nói chuyện riêng với Úc tiên sinh chút nhé."


Úc Nam nhướng mày nhẹ, cười nói: "Dì Chu à, hình như chủ tiệc còn đang đợi anh ấy đấy ạ. Hôm nay là ngày vui, đừng để vì cháu mà lỡ việc lớn. Hẹn dì dịp khác mình trò chuyện sau nhé."


Nói xong, cậu còn nháy mắt trêu Sở Cứu một cái.


Sở Cứu nhìn cậu với ánh mắt như muốn b*p ch*t tại chỗ, nhưng Úc Nam giả vờ như không thấy.


Úc Nam thầm tính toán, ngày mai cậu sẽ đem tờ chi phiếu 50 vạn cùng đơn từ chức quăng thẳng lên bàn Sở Cứu, từ nay nước sông không phạm nước giếng. Đã ghét thì ít gặp thì vui, chọc giận được thêm lần nào hay lần nấy.


Chu Ngọc Hà càng lúc càng hài lòng với Úc Nam. Không chỉ tốt bụng, cứu người không cầu báo đáp mà còn rất thông minh, tinh tế.


Chu Ngọc Hà cười tươi: "Vậy nhé, con cứ ăn uống vui vẻ đi, dì qua bên kia trước."


Úc Nam chào tạm biệt rồi quay người đi thẳng, Sở Cứu thì bị kéo lại đứng cạnh Trương Khâu Mặc.


Chu Ngọc Hà liếc Lý Tín Dương một cái, anh ta hiểu ý ngay: "Tôi ra xe đợi ạ."


Chu Ngọc Hà gật đầu: "Ừ, tốt."


Chu Ngọc Hà và Tô Uyển Thanh vừa trò chuyện vừa cười nói, rõ ràng là đang rắp tâm ghép đôi.



Trương Khâu Mặc thì liếc mắt đưa tình, yêu thương lộ rõ mồn một, trong khi Sở Cứu chỉ đang nghĩ về biểu cảm ranh mãnh của Úc Nam lúc nãy.


Sở Cứu vừa bực vừa buồn cười.


Anh thầm nghĩ, đã bị hụt chân ở vũng nước bẩn này rồi thì phải lấp nó lại thôi.


Thấy mặt Sở Cứu ngày càng lạnh, Trương Khâu Mặc lo lắng hỏi: "Anh Sở, anh sao thế? Không khỏe à?"


Sở Cứu bình thản thu lại biểu cảm: "Không sao, đang nghĩ về dự án ở Châu Âu."


Trương Khâu Mặc mắt sáng rỡ: "Anh giỏi thật đấy, thị trường lớn như Châu Âu mà cũng chinh phục được."


Tô Uyển Thanh phụ họa: "Khâu Mặc à, sắp tốt nghiệp rồi, sau này nhớ học hỏi anh Sở nhiều vào."


Chu Ngọc Hà gật gù: "Hay là để Khâu Mặc tới tập đoàn Sở thực tập đi."


Sở Cứu: "?"


Chưa kịp phản ứng thì Tô Uyển Thanh và Chu Ngọc Hà đã nhất trí luôn.


Sở Cứu cố gắng dùng ánh mắt ra hiệu, nhưng Chu Ngọc Hà giả vờ không thấy.


Tô Uyển Thanh nói thêm: "Đúng đấy, nếu thực tập ở công ty gia đình, sợ chẳng ai dám sai bảo, cuối cùng chẳng học được gì."


Chu Ngọc Hà chốt hạ: "Vậy quyết định thế nhé. Sở Cứu, nhớ dạy dỗ Khâu Mặc cho tốt."


Trương Khâu Mặc mừng rỡ: "Cảm ơn anh Sở trước nhé!"


Chu Ngọc Hà kéo Sở Cứu và Trương Khâu Mặc trò chuyện tiếp. Sở Cứu viện cớ đi vệ sinh, nhưng Trương Khâu Mặc lập tức bám theo: "Đúng lúc em cũng muốn đi, mình cùng đi nhé anh Sở. Lát em kéo đàn cello cho anh nghe!"


Sở Cứu: "..."


Lý Tín Dương đứng từ xa nhìn theo, ánh mắt đầy cảm thông với "nạn nhân bị kẹp giữa hai mặt trận" Sở Cứu.


Sở Cứu bước vào nhà vệ sinh, Trương Khâu Mặc hí hửng đi theo sau.


Vừa v**t v* chiếc ghim cài áo hình cây đàn cello lấp lánh kim cương nhỏ, cậu ta vừa thầm mừng: "Anh ấy tặng mình cái này, chắc chắn là có ý rồi."


Tả Tinh Hà là nghệ sĩ cello, cây đàn cello chính là biểu tượng của Tả Tinh Hà. Vậy Sở Cứu tặng anh ấy chiếc ghim này nghĩa là sao?


Phải chăng là muốn ám chỉ, cậu sẽ thay thế vị trí của Tả Tinh Hà trong tim tôi?


Sở Cứu rửa tay xong, coi như Trương Cầu Mặc là không khí.


Trương Khâu Mặc không để ý, cười hí hửng: "Cảm ơn anh vì món quà, em thích lắm."


Sở Cứu chẳng buồn khách sáo, đáp gọn lỏn: "Ừ."


Trương Khâu Mặc tiếp tục nịnh nọt: "Chiếc ghim đẹp thật đấy."


Sở Cứu đang lau tay, nghe vậy thì khựng lại, ánh mắt liếc xuống chiếc ghim.


Anh thản nhiên thu lại ánh nhìn, chậm rãi lau tay, rồi bồi thêm một cú đâm thẳng vào lòng tự trọng của Trương Khâu Mặc: "Quà đó mẹ tôi chọn."


Trương Khâu Mặc tái mặt, đứng chôn chân tại chỗ.


Sở Cứu nhìn thẳng vào cậu ta, nói trắng ra: "Ý của người lớn không phải ý của tôi. Tôi không có hứng thú với cậu."


Nói xong, Sở Cứu xoay người bỏ đi.



Trương Khâu Mặc vội gọi với theo: "Chẳng lẽ anh vẫn nhớ Tả Tinh Hà sao? Anh ta hứa ba năm sẽ quay lại, nhưng giờ đã sáu năm rồi. Biết đâu giờ này anh ta đã kết hôn ở nước ngoài rồi cũng nên."


Sở Cứu quay đầu lại, định nói gì đó nhưng đúng lúc đó tiếng chuông điện thoại vang lên, cắt ngang cuộc hội thoại.


Một giọng nữ trầm khàn cất lên da diết:


/Còn nhớ anh từng hứa sẽ không để em phải tìm anh vô vọng không?/


/Thế mà giờ anh lại như cánh chim di cư, bay mãi chẳng thấy quay về.../


Bốn bức tường gạch men trong nhà vệ sinh khiến âm thanh có hiệu ứng vòm 3D, đã thế lời bài hát còn trùng hợp đến kỳ diệu.


Bên ngoài im lặng.


Chuông điện thoại đột ngột tắt, nhưng không nghe thấy tiếng ai nghe máy, đoán chừng là bị cúp ngang rồi.


Sở Cứu không nán lại nữa, thong thả rời đi. Trương Khâu Mặc đứng đờ ra tại chỗ, thầm chửi mình cái tội nhanh mồm nhanh miệng hơn não.


Lẽ ra cậu ta phải tiến từng bước, không nên ép Sở Cứu, càng không nên nhắc đến Tả Tinh Hà trước mặt anh.


Nhưng mà, Chu Ngọc Hà có ý định tác hợp cậu ta với Sở Cứu, vậy tức là cậu ta vẫn còn cơ hội!


Trương Khâu Mặc bực bội một lúc rồi cũng bỏ đi.


.


Bên này, Úc Nam đang ngồi xổm trong phòng vệ sinh, tâm trạng có hơi... phức tạp.


Cậu vốn định ra rửa tay, ai dè lại ăn nguyên một quả dưa bự. Nghe giọng nói, không khó để đoán ra hai người vừa nãy chính là Sở Cứu và Trương Khâu Mặc.


Vấn đề là, dưa đang đến đoạn gay cấn thì lại bị Trương Bằng chen ngang, tình huống hiện tại cứ như đang xem phim mà đột nhiên bị cắt giữa chừng, khiến người ta ngứa ngáy khó chịu, cảm giác vừa nghẹn lại vừa tức.


Vụ này rõ rồi nhé! Tả Tinh Hà chắc chắn là bạch nguyệt quang của Sở Cứu! Mà không chỉ có vậy—Sở Cứu còn bị bỏ rơi, đợi người ta tận 6 năm!


Rồi sao nữa?


...Rồi chẳng sao nữa cả. Đứt đoạn ngang xương!


Cậu thật sự rất muốn biết Sở Cứu sẽ nói gì tiếp theo, cái này đúng là tra tấn tinh thần mà!


Tên đầu sỏ gây chuyện, Trương Bằng, lại gọi điện đến: "Đi thôi, cậu đang ở đâu đấy?"


Úc Nam: "Đợi tớ dưới sảnh đi, tôi xuống ngay đây."


Úc Nam đi ra bồn rửa tay, vô tình phát hiện trên mặt bàn có một chiếc trâm cài áo đính kim cương, hình cây đàn cello, viền xung quanh là một hàng đá quý màu hồng lấp lánh, nhìn vừa tinh xảo vừa đắt đỏ.


Trương Khâu Mặc giận dỗi, bị Sở Cứu từ chối thì đem quà ra xả cơn bực.


Đúng là Sở Cứu chẳng có chút phong tình nào, Trương Khâu Mặc vừa ngọt ngào lại đáng yêu, còn chủ động ôm ấp, vậy mà anh ta có thể thẳng thừng từ chối luôn.


Úc Nam cầm chiếc trâm lên, suy nghĩ xem nên xử lý thế nào.


Trả lại cho Trương Khâu Mặc hay Sở Cứu thì chẳng khác nào tự thú nhận mình là người đã nghe lén. Còn trả lại cho Chu Ngọc Hà, lỡ dì ấy biết quà bị vứt đi, chắc sẽ buồn lắm.


Úc Nam đắn đo một chút rồi đặt trâm cài xuống.


Nhưng mà... đồ đắt thế này, vứt đi thì uổng quá, ai nhặt chẳng như ai?


Thế là Úc Nam lại nhặt nó lên, quyết định ngày mai sẽ trả nó kèm đơn xin nghỉ việc và tấm chi phiếu 50 vạn tệ cho Sở Cứu luôn một thể.



Cậu không quay lại sảnh tiệc mà đi thẳng đến thang máy. Đúng lúc cửa thang máy sắp khép, cậu phi nhanh về phía trước, trượt một cú điêu luyện rồi bấm nút mở cửa.


Cửa thang máy lại mở ra.


Úc Nam: "Xin lỗi, chờ tôi một chút—"


Câu nói còn chưa dứt, cậu vừa ngước mắt lên thì thấy bên trong thang máy chỉ có một mình Sở Cứu.


Anh ta mặc vest chỉnh tề, tóc tai gọn gàng không một sợi lộn xộn, vai rộng eo thon, khuôn mặt lạnh băng không biểu cảm.


Nếu không phải anh ta vừa lười biếng liếc mắt nhìn cậu một cái, Úc Nam suýt nữa đã tưởng đây là tượng sáp rồi.


Đúng là oan gia ngõ hẹp, à không là âm hồn bất tán mới đúng.


Hai người đối mắt nhau hai giây, Sở Cứu dửng dưng cúi mi, giơ tay bấm nút đóng cửa.


Úc Nam cảm thấy nếu bây giờ cậu không bước vào, thì chính là cậu thua.


Thua cái gì chứ, mai nghỉ việc rồi, Sở Cứu không còn là sếp của cậu nữa, vậy thì trong mắt cậu, anh ta chẳng khác gì một cái cơn đánh rắm thoảng qua.


Úc Nam vươn tay giữ nút mở cửa, thang máy lại lần nữa mở ra. Cậu nhìn anh ta bằng ánh mắt sâu thẳm, còn Sở Cứu thì mặt không đổi sắc, cứ như trong thang máy vừa chui vào là không khí.


Úc Nam hắng giọng, bắt đầu văn thơ lai láng: "Người ta nói, kiếp trước phải ngoảnh lại nhìn nhau 500 lần thì kiếp này mới có thể lướt qua nhau. Vậy anh nói xem, kiếp trước là tôi ngoảnh lại nhìn anh, hay anh ngoảnh lại nhìn tôi?"


Sở Cứu chấp nhận chịu tổn thương giác mạc, miễn cưỡng liếc cậu một cái.


Úc Nam biết Sở Cứu chắc chắn nghĩ cậu bị dở hơi, nhưng điều đó không cản trở cậu tiếp tục thả thính: "Nếu cả hai chúng ta đều quay đầu lại, vậy có tính là 1000 lần không nhỉ?"


Đúng lúc này, điện thoại Sở Cứu vang lên, là tiếng chuông báo thức, y hệt hồi nãy lúc anh ta lấy cớ rời khỏi Trương Khâu Mặc.


Sở Cứu lặng lẽ rút điện thoại ra tắt chuông, Úc Nam quay đầu đi, vô tình thấy màn hình điện thoại anh phản chiếu trên kính thang máy.


Cậu liếc một cái, sau đó không nhịn được, bật cười thành tiếng.


Sở Cứu cài một loạt chuông báo thức, cách nhau mỗi 10 phút.


Anh ta rốt cuộc không muốn đi dự tiệc sinh nhật của Trương Khâu Mặc đến mức nào chứ?


Đoán chừng mức độ không muốn đi, cũng chính là mức độ anh nhớ nhung cái người tên Tả Tinh Hà kia.


Sở Cứu cất điện thoại, vẻ mặt vẫn lạnh băng như cũ. Úc Nam thì cố gắng mím chặt môi, sợ bản thân cười phá lên ngay tại chỗ.


Cậu còn chưa cười được bao lâu, Trương Bằng lại gọi điện đến.


Giữa không gian nhỏ hẹp, tiếng chuông vang lên đột ngột, trầm bổng tha thiết:


/Anh còn nhớ khi ấy anh đã hứa rằng sẽ không để em tìm anh không thấy.../


/Thế mà anh lại như cánh chim trời bay xa biền biệt.../


Mặc dù không có hiệu ứng vòm như trong nhà vệ sinh, nhưng độ chấn động còn cao hơn một bậc.


Úc Nam lơ đẹp ánh mắt lạnh lùng của Sở Cứu, thầm cảm thán tín hiệu trong thang máy này đúng là quá tốt.


Nhưng mà... có lẽ cậu nên đổi nhạc chuông thật rồi.


Bị lộ thân phận thì cũng chẳng cần che giấu nữa, Úc Nam dứt khoát cúp máy, nhìn Sở Cứu với vẻ đầy hy vọng, tay run run như thể bị nhập hồn, cất giọng run rẩy hỏi:


"Lúc nãy anh từ chối cậu ta trong nhà vệ sinh... có phải là muốn chọn tôi không?"


Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn Truyện Nam Hộ Sĩ Sản Khoa Xuyên Vào Truyện Hào Môn Sinh Tử Văn Story Chương 11: Anh vừa từ chối cậu ta đấy!
10.0/10 từ 31 lượt.
loading...