Nam Chính Mỗi Ngày Đều Muốn Công Lược Ta

Chương 18: Mỹ nhân đi tắm

Ban đêm núi rừng âm trầm, mọi nơi đều là một mảnh tối đen, thỉnh thoảng có con quạ nghẹn ngào kêu một tiếng thảm thảm. Ngẫu nhiên có ánh lục lấp lánh ở nơi tối tăm sáng lên, ánh mắt không thuộc về con người nhìn chăm chú.

Sở Ngư chỉ có thể nghe được tiếng sột soạt nho nhỏ từ giày bó của mình đạp trên mặt đất. Hắn nhịn không được nuốt nước miếng, lấy ra một trương hỏa phù, hai ngón tay chà xát. Một hoàng quang ấm áp cháy lên, chiếu sáng bốn phía.

Núi sâu rừng già, đi bộ ban đêm sẽ có ma quái ra quấy phá. Sở Ngư đi rồi một lát, liền đụng phải mục tiêu của chuyến này.

Phía trước, dưới tàng cây đã nhiều năm tuổi là một nữ tử đang nghiêng nghiêng ngồi. Nàng trên thân khoác hồng y mỏng manh, đủ che khuất bộ ngực no đủ cùng hạ thể còn lại những nơi khác đều lộ ra. Dưới ảnh lửa mông lung làn da nàng trắng muốt, eo thon chân dài, hết sức dụ hoặc. Nàng khuôn mặt yêu dã mị người, ánh mắt một hồ xuân thủy, nhìn thấy Sở Ngư liền mềm mại kêu: "Công tử, nô gia bị thương ở chân, liệu công tử có thể đưa nô gia về nhà không? Nô gia tất có thâm tạ."

Vừa nói, bộ ngực căng tròn vừa nảy nảy vài cái.

Núi sâu rừng già, trước sau không có vết tích người sống, đưa ngươi về nhà?

Chính là muốn mê hoặc người ta, đồ đê tiện!

Sở Ngư tay ấn lên đuôi kiếm Tầm Sanh, cười như không cười mà nhìn chằm chằm nữ tử trước mặt, nhìn đến đuôi hồ ly tuyết trắng vẫy tới vẫy lui phía sau nàng, ho nhẹ một tiếng, nhắc nhở nói: "Cô nương, đuôi của ngươi."

Nàng ngẩn ra, ngay sau đó khanh khách cười đầy quyến rũ. Sở Ngư không đợi nàng mở miệng mê hoặc, dứt khoát mà phi qua, đem một chân dẫm lên ngực nàng. Tầm Sanh ra khỏi vỏ ba tấc, hàn quang trút xuống, hướng tới cổ nàng dán lên.

Sở Ngư mỉm cười: "Muốn sống không?"

Hắn mới vừa rồi vẫn luôn che giấu tu vi của mình, hồ ly tinh này còn tưởng rằng hắn mới chỉ là tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ. Không nghĩ tới một chân này đá tới của Sở Ngư làm nàng căn bản không có sức phản kháng, sợ tới mức mặt mũi trắng bệch: "Tiên tiên tiên sư...... Tiên sư tha mạng!"

Sở Ngư ồ một tiếng: "Xem ra là muốn sống. Vậy tới giúp ta chuyện này đi."

Hồ ly tinh bất quá mới là tu vi Trúc Cơ sơ kỳ. Hồ yêu vốn sinh ra không giỏi đánh nhau như Yêu tộc, thiên phú của chúng là mị hoặc người khác. Sở Ngư không bị nàng mê hoặc, nàng cũng vô pháp, chỉ phải cúi người ngoan ngoãn nghe lệnh.

Sở Ngư dời chân, liếc mắt đánh giá một cái, lắc đầu: "Lộ liễu như vậy, đồi phong bại tục." Nói xong từ nhẫn lấy ra một bộ bảo y ném cho hồ yêu.

Loại hồ yêu sống trong rừng già như nàng trước nay chưa từng thấy qua loại bảo bối này, nàng vừa mừng vừa sợ mà tiếp nhận, vui mừng mặc vào, phe phẩy cái đuôi nói: "Nô gia tên Mị Nhi, xin hỏi tiên sư có gì phân phó? Nô gia có chết cũng không chối từ."

"Được." Sở Ngư dựa lên cây, nhìn trái nhìn phải, hỏi: "Ngươi có biết mấy loại yêu sói, yêu hổ linh tinh gì không?"

Mị Nhi gật đầu. Sở Ngư cân nhắc một chút, cúi người thấp giọng phân phó vài câu, nhìn Mị Nhi vẻ mặt lẫn lộn, hắn thuận tay nhét vào miệng nàng một viên đan dược, vỗ vỗ tay: "Thực Tâm đan."

Vừa nghe đã biết không phải thứ gì tốt, Mị Nhi sợ hãi đứng thẳng, vỗ vỗ ngực, mãnh liệt nói: "Nô gia nhất định hoàn thành nhiệm vụ!"


Sở Ngư cười cười: "Vậy lát nữa gặp lại."

Hắn thu lại Tầm Sanh, bóp tắt ngọn lửa rồi lắc lư mà quay về.

Khi Sở Ngư trở lại bên đống lửa, Tạ Hi đã ở đó trước. Trong tay y cầm một tấm da lông không biết của loại thú gì, đã được xử lý xong. Quay đầu thấy Sở Ngư bước chậm tới, vẻ mặt y đầy ủy khuất: "Sư huynh đi đâu vậy?"

Sở Ngư đi qua xoa xoa bóp bóp mặt y, mặt không đổi sắc nói: "Có chút buồn chán nên đi dạo một lúc."

Má, nói dối càng ngày càng lưu loát.

Cũng may Tạ Hi không biết vì sao không truy hỏi đến tận cùng, sâu kín nhìn chằm chằm Sở Ngư một lát rồi chui vào trong lồng ngực hắn cọ cọ, mềm mại nói: "Sư huynh, ta mệt."

Sở Ngư vỗ lưng thiếu niên. Hắn đem da thú một trải ra, ôm thiếu niên dính người nằm lên. Suy tư một lúc, Sở Ngư đột nhiên phát hiện điểm không thích hợp.

Mặc kệ có lạnh hay không, Tạ Hi muốn ôm hắn ngủ?

Đứa nhỏ này mấy năm nay thật là càng ngày càng dính hắn. Không thích đi hoa lâu ôm nữ tử nhuyễn ngọc ôn hương lại thích ôm nam nhân như hắn đi ngủ.

Sở Ngư nghĩ lại một chút sai lầm khi mang đứa trẻ này đến chỗ kia, vỗ vỗ lưng Tạ Hi: "Sư đệ, ngủ rồi sao?"

Tạ Hi nhẹ nhàng ừm một tiếng.

Sở Ngư sắp xếp lại từ ngữ một chút, nghiêm nghị nói: "Sư đệ, chúng ta là người tu chân, trừ yêu hàng ma chính là bổn phận, bảo hộ những thứ nhỏ yếu cũng vậy. Thế gian này vô luận yêu ma quỷ quái, đều có những sinh vật chưa bao giờ làm ác và còn nhỏ yếu. Nếu một ngày kia gặp được loại yêu ma này, nhất định phải giúp đỡ chúng......"

Tạ Hi trong mắt xẹt qua một tia u quang nhợt nhạt, lười nhác mà "Ồ" một tiếng, lại hướng ngực Sở Ngư cọ cọ, ngửi thanh hương trên người hắn, hưởng thụ mà nheo mắt lại.

Sở Ngư tiếp tục tận tình khuyên bảo

thuyết giáo, thấy Tạ Hi vẫn là bộ dáng lười biếng, nhịn không được vò đầu y. Cái đứa trẻ bướng bỉnh này, trước kia nói gì nghe nấy, giờ trưởng thành rồi liền không nghe lời.

Thấy Sở Ngư không cao hứng, Tạ Hi vội vàng gật đầu: "Sư huynh nói gì sư đệ đều sẽ nhớ kỹ."

Sở Ngư lúc này mới vừa lòng mà nhắm mắt lại ngủ.



Trong màn đêm sâu thẳm, Sở Ngư bị đánh thức.

Hắn mặt vô biểu cảm mà mở mắt ra. Sở Ngư rõ ràng mà cảm giác được Tạ Hi đang hắn ôm chặt muốn chết. Y đem hắn khoá trong ngực, một chân chen vào giữa hai hắn chân, như là ôm một đồ vật cực kỳ quý giá.

Trọng điểm là, có thứ gì đó chọc tới bụng dưới của Sở Ngư. Hắn mồ hôi lạnh chảy đầm đìa, không dám cử động.

...... Đứa nhỏ này, chẳng lẽ, đang mộng xuân?

Sở Ngư cảm thấy cả người đều không tốt.

Quả nhiên phải nhanh chóng giúp nam chính vỡ lòng, khai hậu cung! Xem đứa nhỏ này có bao nhiêu khao khát, lại chỉ có thể ôm một đại nam nhân. Nghĩ đến người này vẫn chưa trở thành nam chủ ngựa đực rong ruổi hậu cung 3000 giai nhân đầy uy phong, thật là quá đáng thương......

Sở Ngư trong lòng than tiếc, quay đầu nhìn nơi xa xa đen tối trong rừng, trong lòng không khỏi buồn bực. Hồ yêu kia như thế nào còn chưa xuất hiện?

Chẳng lẽ nàng phát hiện ra cái "Thực Tâm đan" kia thật ra chỉ là viên đường hắn tùy tay mua?

Sở Ngư rối rắm, bên tai lại truyền đến âm thanh thở dài sâu kín. Quay đầu liền thấy Tạ Hi không biết từ khi nào tỉnh, hai trong mắt rực rỡ lấp lánh trói chặt ở trên mặt hắn.

Ánh mắt này nhìn đến đáng sợ, Sở Ngư bị nhìn lạnh cả lưng, cảm thấy thứ ở bụng dưới kia vẫn chưa hạ xuống, xấu hổ dịch ra sau một chút. Hắn điều chỉnh biểu cảm mặt, trêu chọc nói: "Sư đệ đây là mơ thấy cái gì thế?"

Tạ Hi hơi hơi mỉm cười: "Mơ thấy sư huynh."

Sở Ngư: "......"

Không thể tiếp nổi nữa!

Vì cái gì mơ thấy hắn tiểu đệ đệ của y lại thức tỉnh?!

Tạ Hi nhìn nhìn sắc mặt Sở Ngư, bất động thanh sắc mà buông hắn ra, chớp chớp mắt, trong mắt đột nhiên bịt kín một tầng hơi nước, giọng nói khàn khàn: "Đại sư huynh, ta rất là khó chịu......"

Sở Ngư lập tức đem những chuyện mới phát sinh hết thảy vứt ra sau đầu, đại kinh thất sắc: "Làm sao vậy!"

Hắn lần nữa ôm Tạ Hi vào ngực, Sở Ngư nín thở ngưng thần, phân ra một sợi linh lực chui vào linh mạch Tạ Hi kiểm tra. Tạ Hi cũng không phản kháng, an tĩnh mà dựa vào ngực Sở Ngư, khóe môi treo một nụ cười như có như không.



Tạ Hi duỗi tay bắt lấy tay Sở Ngư, dừng một chút, đột nhiên hướng tới chạm vào nơi nào đó không thể miêu tả, ủy khuất nói: "Sư huynh, nơi này khó chịu."

Sở Ngư: "......"

WTF!!!

Nam chính ngươi đang làm gì!

Ngươi sao có thể tự vũ nhục thần binh đệ nhị của mình như vậy!

Khóe miệng giật giật một trận. Sở Ngư nhắm mắt, nỗ lực áp chế xúc cảm muốn chửi thề thiếu chút nữa bùng nổ, cúi đầu chớp mắt một cái, tầm mắt liền đâm vào đôi mắt không tì vết kia của Tạ Hi.

Hắn đột nhiên nghĩ tới một khả năng.

Có lẽ đại khái......Nam chính không có......Quá......

Nhưng......Chẳng lẽ là muốn hắn dạy y cách giải tỏa sao?

Việc này có quá nhiều vấn đề, không biết sẽ để lại bóng ma tâm lý cho cả hai bên lớn tới mức nào nữa......

Trầm ngâm một lát, Sở Ngư ôn hòa mỉm cười: "Có phải nóng quá không? Ừm, đi ngâm mình trong ao một lúc là được. Ngươi bị nóng là bởi vì ôm sư huynh ngủ, cho nên đêm nay tách ra ngủ riêng đi."

Tạ Hi nhướng mày, không nói tiếp. Y chậm rì rì mà đứng lên, đôi mắt thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm Sở Ngư. Ánh mắt như đang cởi sạch quần áo Sở Ngư, lại như muốn xé rách quần áo hắn. Sở Ngư bị nhìn mà sợ tới mức nổi da gà, tự nhiên sinh ra cảm giác có nguy cơ.

Quần áo bị cởi bỏ, thân hình thon dài của thiếu niên ở dưới ánh trăng lộ ra không sót gì. Sở Ngư liếc mắt rồi ho khan dời đi tầm mắt.

Tên nhóc này phát triển thật ra không tồi.

Bên tai truyền đến tiếng nước, Sở Ngư nhân cơ hội này trộm đứng lên, muốn vào rừng tìm hồ yêu kia.

Hắn đã dặn nàng làm tốt bộ dạng bị sói yêu truy kích, để thuận cho nam chính xuất hiện diễn vai anh hùng cứu mỹ nhân, cho y vỡ lòng...... Chẳng lẽ nàng lâm trận bỏ chạy?!

Sở Ngư định chui vào rừng cây, nhưng mới bước được một bước, bỗng nhiên truyền đến một trận gió. Ngay sau đó, Sở Ngư không kịp phòng ngừa bị đè lên trên thân cây. Gáy hắn đập lên cây, đau đến nước mắt sinh lý trào ra.



Sở Ngư im lặng một lát, trán lấm tấm mồ hôi lạnh ngẩng đầu, miễn cưỡng cười: "...... Sư đệ."

Đứa nhỏ này theo kịp hắn lúc nào?

Tư thế đè trên cây này là sao?!

Tạ Hi trên người không manh áo che thân. Tóc đen ướt dầm dề dán ở trên cổ, trên vai, bọt nước nhỏ giọt chảy xuống ngực y, mạc danh sinh ra một loại mỹ cảm suồng sã.

Ánh mắt y u ám, mơ hồ mang theo ngọn lửa lạnh băng, mím mím môi mỏng, lại gần sát Sở Ngư: "Sư huynh muốn đi tìm hồ yêu kia?"

Sở Ngư cả kinh: "Ngươi......"

Chẳng lẽ lúc trước bị Tạ Hi theo dõi?

Cũng đũng...... Bởi vì tuổi nhỏ trải qua quá nhiệu chuyện, Tạ Hi so với người bình thường mẫn cảm hơn rất nhiều, biểu hiện của hắn trước đây quá đáng nghi, Tạ Hi không bám theo mới là kỳ quái.

Sở Ngư cứng người, lúc này mới phát hiện dưới ánh sáng tối tăm, sắc mặt Tạ Hi sắc mặt cực kỳ âm trầm, đại khái là đối với loại hành vi tự tiện này của hắn sinh tức giận.

"Xin lỗi......" Sở Ngư thật cẩn thận mà sờ lên Tầm Sanh. Tình huống tuy không tốt nhưng hắn cũng không thể không nói lời nào lập tức chạy, "Kỳ thật ta là vì ngươi."

Để chở thành một người đủ tư cách làm nam chính truyện ngựa đực, kỹ năng sát gái cần phải được thắp sáng......Cuốn tiểu thuyết chết dẫm này lại không giống những truyện ngựa đực khác có các muội tử thấy nam chính là nhào vào trong ngực.

Hắn không nói lời này còn tốt, vừa nói xong tâm Tạ Hi tâm liền lạnh hơn nửa. Y nhịn rồi lại nhịn, đột nhiên siết chặt bả vai Sở Ngư, biểu cảm trên mặt thay đổi thất thường, cắn răng nói: "Ta không hiểu!"

Y hít vào một hơi, tức giận nói, "Ta không hiểu! Đại sư huynh nếu đã biết tâm ý của ta, vì sao phải đem ta đẩy đến trên người nữ tử khác! Đại sư huynh nếu là chán ghét sư đệ, trực tiếp bảo sư đệ cút đi là được!"

......

Sở Ngư: "......Hả?"

Tâm ý gì?

___________________________________________

Chúc mọi người năm mới vui vẻ nha??

Nam Chính Mỗi Ngày Đều Muốn Công Lược Ta
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Nam Chính Mỗi Ngày Đều Muốn Công Lược Ta Truyện Nam Chính Mỗi Ngày Đều Muốn Công Lược Ta Story Chương 18: Mỹ nhân đi tắm
10.0/10 từ 16 lượt.
loading...