Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng

Chương 6: Hoàn

Phần 6

Lúc đầu chỉ ngửi thấy một làn hương.

Sau đó mới cảm thấy lạnh.

Chiếc áo choàng trên người hắn dính tuyết vụn, lành lạnh áp vào má tôi.

Vòng ôm này xa lạ, hơi ấm xa lạ, đôi vai rộng lớn cường tráng cũng không có lấy một phần quen thuộc.

Phương Thế Hữu giận dữ, xông lên đẩy hắn ra.

Người thì đẩy được, tay lại chẳng buông. Đôi tay trắng như sứ ấy lại có khí lực lớn đến thế, siết chặt cổ tay tôi, mặc cho Phương Thế Hữu giằng kéo thế nào, hắn cũng chẳng chịu buông tay.

“Ngươi là ai vậy! Ôm bừa con gái người ta thì là hảo hán gì chứ!”

“Ta không đánh chết ngươi mới lạ!”

“Thừa tướng? Thừa tướng cũng không được ôm lung tung đâu!”

“Hành vi tồi tệ này của ngài trong quân của bọn ta phải ăn ba mươi trượng đấy!”

“Lễ nghi đâu! Vương pháp đâu!”

Phương Thế Hữu nắm chặt nắm đấm lại buông ra, chống nạnh mắng lớn, như khẩu đại bác sắp nổ tung.

“Đại tướng quân, ngài có quản không?”

“Có người ức h**p Tinh tỷ tỷ của ta đấy!”

Xung quanh ồn ào huyên náo, như thể chỉ là âm thanh nền.

Trong mắt tôi chỉ nhìn thấy hắn, nghe được một câu khàn khàn, vỡ vụn không thành tiếng.

“Tiểu Ngư, là nàng sao…”

“Nàng còn sống.”

Chuyện xưa ba năm trước như lũ dữ cuồn cuộn kéo đến, hung hăng quăng hết những ký ức đó đến trước mặt tôi.

Tôi nắm chặt vạt áo trước ngực, cổ họng như nghẹn đá, không thở nổi.

Hựu Niên tốt nhất trên trời.

Tôi lại không nhận ra chàng.

Thế mà tôi lại không nhận ra chàng.



Nửa ngày ấy tôi ngơ ngơ ngác ngác, bao người nói chuyện với tôi nhưng câu nào cũng như gió thoảng qua tai.

Cuối cùng là Đại tướng quân đứng ra giải vây: “Hôm nay là mùng một Tết, mọi người ngồi xuống náo nhiệt uống rượu, chúng ta vừa ăn sủi cảo vừa ôn chuyện cũ.”

Khó khăn lắm mới mở được tiệc, chỗ ngồi loạn xạ chẳng ra thể thống.

Chàng là Thừa tướng, đương nhiên phải ngồi trên đầu với Đại tướng quân, vậy mà lại nắm chặt tay áo tôi không buông.

Đại tướng quân đành kê thêm một ghế bên cạnh chàng cho tôi.

Phương Thế Hữu sợ chàng là kẻ hạ lưu, sẽ ăn h**p tôi.

Hắn lôi một chiếc bàn nhỏ chen ở bên phải phía trước tôi, cả buổi tối cứ trừng trừng nhìn chàng như hổ rình mồi, hung tợn ôm lấy chiếc giò heo kho, nhai như thể đang gặm thịt kẻ thù.

Một đám tiểu tướng ngồi xem trò vui, mấy vị quan kinh thành thì đưa mắt nhìn nhau.

Đại tướng quân cười gượng, làm gương giơ chén trước.

“Mọi người đừng ngẩn ra nữa, nói vài câu đi — tỷ như lão Chu ta chiều nay có cảm hứng, làm được một bài thơ mới, coi như ném gạch dẫn ngọc, giúp vui mọi người một phen.”

(Thành ngữ "" (ném gạch dẫn ngọc): dùng vật tầm thường (viên gạch) để dẫn ra điều tốt đẹp (viên ngọc), nghĩa là lấy thứ kém để khơi dậy cái hay của người khác.)

“Tết đến pháo nổ tận mây, doạ cho quân Thát Đát chạy đầy đất. Chủ soái quân địch trần như nhộng, hốt hoảng hỏi rằng nổ cái gì?”

“Sủi cảo thịt heo cừu nướng nóng, rượu ngon món lạ cùng bánh chiên. Đợi khi ăn no uống đã rồi, giết cho quân địch tru tréo vang!”

“Thế nào? Thơ mới chiều nay của lão Chu ta không tệ chứ?”

Đại tướng quân lại đọc cái thơ dở của ông ấy.

Vài tiểu tướng lác đác hô “hay” hai tiếng.

Tiệc chẳng có ca múa, đến tỳ nữ cũng không, quả thật có chút lạnh lẽo. Vài nghệ nhân gảy đàn thổi sáo ngồi phía sau trướng, người mang rượu dâng món đều là binh sĩ lanh lẹ.

Tuần phủ sứ không khỏi liếc nhìn mấy lần.

Đại tướng quân sợ chư vị quan kinh thành chê bữa tiệc thô lậu, ngượng ngùng lên tiếng giải thích: “Bọn lính chúng ta thô kệch, mong các vị đại nhân đừng chê trách.”

“Tất cả đều là chủ ý của Tinh nha đầu, đám phụ nữ trong trại đều nghe theo nó. Trại ta không lập kỹ trướng, cũng chẳng có ca kỹ vũ nữ gì, phụ nữ đều phân về y trướng để làm việc, gọi là “hộ sĩ”.”

“Tinh nha đầu nói rồi: Ai dám ức h**p hộ sĩ, lúc gãy tay gãy chân thì đi chết nơi khác, y trướng tuyệt đối không cứu chữa.”

“Mỹ nhân trong trại đều đi làm hộ sĩ hết rồi, trong quân kỹ trướng giờ chỉ còn tù binh thôi.”

Nhắc tới đây, Đại tướng quân vô cùng đắc ý.

“Lão Chu ta không khoác lác đâu, trong tất cả các trấn biên giới Liêu Ký, quân ta tổn thất ít nhất!”

“Nơi khác thì người trúng vết đao vết thương chết ba phần mười! Còn trong trại ta, ruột phơi ra ngoài cũng có thể sống được!”

Đại tướng quân gào lớn: “Phùng Túc, ngươi qua đây cho các đại nhân xem!”

Vị Thiếu tướng tên Phùng Túc ấy bèn cởi áo, phô ra ngực trần, cho mọi người xem vết sẹo dài to tướng nơi bụng.

Tôi xấu hổ đến mức phải che mặt.

Vết sẹo ấy là do tôi khâu đấy, cũng là ca mổ lớn đầu tiên khi tôi đến nơi này.

Khi ấy, quân y chẳng chịu nghe tôi giảng về “ngoại thương luận”, quấn chiếu cỏ định mang người đi.

Tôi vội ngăn lại.

Coi như lấy ngựa chết trị như ngựa sống.

Vất vả cầm máu xong, lại pha nước muối rửa sạch ruột Phùng Túc.

Đến lúc cần khâu, mấy hộ sĩ giỏi việc thêu thùa vá áo đều sợ đến mặt mũi tái xanh. Thường ngày vá đế giày, may áo quần, ai dám khâu bụng người sống?

Tôi cầm kim chỉ run rẩy tiến lên, lại lo miệng vết thương bung ra nhiễm trùng lần hai, bèn khâu hai lượt.

Vết sẹo trên bụng hắn vì vậy mà sưng vù nghiêm trọng.

Đến nay, đại phu trong quân y trướng đều đã học được cách khử trùng khâu vá miệng vết thương, tôi thường lấy Phùng Túc làm bài học mặt trái để giảng.

Thấy hắn phô ra vết sẹo to bằng ngón tay như sâu róm.

Hầy, có chút mất mặt, lại thấy rất vui.

Một đám đàn ông ngồi không, chẳng có chuyện gì bàn bèn lấy tôi ra kể như một kỳ nữ, kể rất sinh động, nhiều góc nhìn đến tôi cũng không biết.

Cười cười một hồi, tôi không nhịn được nghiêng đầu nhìn sang trái.

Vị Thừa tướng đại nhân ấy vẫn nắm lấy tay áo tôi, hũ rượu nhỏ bên tay trái đã bị chàng uống cạn.

Chàng nhắm mắt ngửa lưng trên ghế, hình như ngủ rồi, mày cau thành nếp, tựa như rất khó chịu.

Tôi nhẹ nhàng kéo nhẹ tay áo mình, động đến tay phải của chàng.

“Đừng đi!” Chàng bỗng mở mắt, nắm chặt cổ tay tôi.

Lúc này tôi mới biết chàng chưa hề ngủ.

Chỉ trong khoảnh khắc đó, tôi lại nhìn thấy vẻ hoảng hốt trong mắt chàng.

“Khụ, ta không định đi. Ta chỉ là muốn gắp cái giò heo kia thôi, cả năm rồi chưa được ăn…”

Chàng chầm chậm nở nụ cười, lông mày khóe mắt bỗng sinh động, buông tay tôi ra, lại gọi người dâng một phần giò heo khác.

Mắt không rời khỏi tôi, ánh nhìn dịu dàng đến mức khiến người ta không dám đối diện, như thể trong mắt chàng chẳng phải là dáng tôi hai tay đầy mỡ đang cầm giò heo mà là đang thưởng thức một bức họa mỹ nhân.

Khiến tôi ngượng đến chẳng dám há miệng lớn ăn, chỉ dám cắt từng lát nhỏ đưa vào miệng.

“Chàng thay đổi nhiều quá, đến ta cũng không dám nhận.” Tôi nói.

Chàng cụp mắt, lặng lẽ gắp thức ăn cho tôi, từ tốn gấp khăn tay đặt bên cạnh chén bát của tôi.

Ba năm biệt ly trở thành sự ngăn cách nặng nề giữa chúng tôi.

Tôi chẳng biết nên nói gì, chẳng biết đối đãi với chàng thế nào mới phải.

Tôi thậm chí không dám gọi chàng là “Hựu Niên” nữa.

Chàng nay cũng chẳng tên là Hựu Niên nữa.

Tên thật của chàng là Nhan Húc Chi.

Được phong làm Duệ Thân Vương, nay nhiếp chính, thay mặt thiên tử chấp quyền.

Hồi lâu sau, chàng mới mở lời:

“Tiểu Ngư muốn ta là dáng vẻ nào, ta sẽ lại thành dáng vẻ ấy.”

“Được gặp lại nàng là phúc lớn trong đời ta.”

*

Bữa cơm tết Nguyên Đán ấy ăn từ buổi chiều tới tận đêm khuya.

Rượu hâm đi hâm lại mấy lượt, đến cuối thì hương rượu nồng ngập khắp trướng khiến tôi gần như không mở mắt nổi.

Mãi mà tiệc mới tan, lại thấy chàng theo sát không rời, đến cả khi tôi đi nhà xí cũng đứng gác ngoài cửa, cách xa ba bước.

Nhìn chủ soái doanh này, e là đêm nay tôi chẳng thoát ra được.

Phương Thế Hữu chau mày kéo tôi qua một bên: “Tỷ có phải từng đắc tội với hắn không? Sao mà hắn cứ làm khó dễ tỷ mãi vậy?”

“Không sao, không sao, ta tự biết lo liệu.”

Hắn trợn tròn mắt trừng ta: “Lo cái rắm! Ta vừa dò hỏi xong, vị Thừa tướng kia chẳng phải người hiền lành gì đâu, trong kinh ai ai cũng gọi là Sát thần! Bọn nghịch đảng lọt vào tay hắn, chẳng một ai sống sót ra ngoài.”

“Nếu tỷ từng đắc tội với hắn thì mau mau nói ra. Tiểu gia ta dẫu phải xả thân cũng phải giữ mạng cho tỷ.”

Phía sau, ánh mắt kia vẫn khóa chặt vào lưng tôi khiến tôi bối rối khôn cùng, vội gỡ tay Phương Thế Hữu đang nắm ống tay áo mình ra.

“Ôi, đệ nghĩ đi đâu vậy… Ta với hắn cũng từng trải qua hoạn nạn cùng nhau, đêm nay chỉ là ôn chuyện cũ thôi.”

Hắn giậm chân tức tối: “Ôn chuyện cũ mà nằm chung một trướng à?”

“Bọn ta từng là bạn tù, cùng ở một gian phòng, sống cùng nhau suốt bốn tháng trời.”

Phương Thế Hữu vò đầu bứt tai, đi một bước ngoảnh đầu ba lần.

Hựu Niên đứng yên lặng nơi rèm trướng, lặng lẽ chờ tôi.

Trong trướng có lò lửa, không sáng mấy nhưng rất ấm.

Tôi nướng vài củ khoai, một nắm đậu phộng, chuẩn bị cho đêm dài trò chuyện.

Quân lính gác bên ngoài trướng đã rút, đất trời vắng lặng, dường như chỉ còn tôi và chàng.

Chàng không hỏi tôi sống ra sao, có lẽ chỉ trong một ngày ngắn ngủi này đã điều tra rõ mọi chuyện ba năm qua của tôi.

Chàng như trở lại dáng vẻ năm xưa, lặng lẽ, chỉ chăm chú nhìn tôi.

Còn tôi không hiểu vì sao lại biến thành hồ lô bị cưa mất miệng, chỉ ngồi nghe tiếng đậu phộng lách tách trên lò, hồi lâu mà chẳng thốt nên lời.

Khó khăn lắm mới thốt được một câu:

“Những kẻ năm xưa hại nhà chàng, giờ thế nào rồi?”

“Mấy tên hoạn quan Đông Xưởng nhúng tay vào quân chính đã bị xử lăng trì, ta đã sai người róc từng nhát một.”

“Ba đại doanh ở kinh thành, từ trên xuống dưới đều bị quét sạch một lượt.”

Tôi cảm thấy rợn cả da đầu, vội gật đầu: “Bọn chúng đáng kiếp.”

Chàng cúi đầu, siết chặt chén trà trong tay.

“So với khi xưa, nàng ít nói hơn rất nhiều… Trước kia, mỗi đêm nàng đều có bao lời kể cho ta nghe.”

Tôi xấu hổ đến độ chỉ muốn lấy ngón chân chọc xuống đất.

“Khi ấy bị giam lâu quá, có lẽ đã mắc phải chứng rối loạn lo âu, không nói thì cứ thấy khó chịu… Nhưng cũng không phải bệnh gì, ra khỏi đó là đỡ rồi.”

Có lẽ chàng không biết rối loạn lo âu là gì, chỉ khẽ ừ một tiếng.

Một hồi lâu chẳng ai nói gì.

Cả hai ngồi trên ghế lớn, cách nhau ba bước, muốn tâm sự thâu đêm mà cũng lạ lẫm tới không tưởng nổi.

Song nỗi canh cánh trong lòng lại chẳng thể nào quên.

Chàng đặt tay phải lên đầu gối.

“Tiểu Ngư, chân ta đau.”

Tôi vội đứng dậy: “Ta đi gọi Thái y cho chàng.”

“Đau lắm, đau tới chẳng chịu nổi một khắc nào.”

Tôi bèn kéo ghế con, như khi xưa mà ngồi trước mặt chàng, tay đặt lên chân chàng mà xoa nhẹ.

Thật ra tôi nào biết xoa bóp gì?

Khi ấy chỉ là trong lòng có một mối tức nghẹn, chàng càng tỏ vẻ “chân này đã phế, sống chết tùy duyên”, tôi lại càng tức giận, bà đây quyết phải chăm sóc chàng khỏe khoắn tỉnh táo trở lại!

Thế là hễ rảnh là tôi lại xoa bóp cho chàng.

Khi ấy trời tối đen như mực, hai người chuyện trò cười nói.

Còn nay gặp lại cố nhân, lại ngồi đối diện mà không biết nói gì.

Sự xa cách và im lặng ấy rất nhanh đã đánh gục cả hai chúng tôi.

Yết hầu chàng chuyển động, đến khi mở miệng thì đã không nén được giọng nghẹn ngào.

“Tiểu Ngư, vì sao nàng không dám nhìn ta?”

“Nàng ngẩng đầu, nhìn ta một chút đi.”

Hai câu nói ấy khiến tôi suýt nữa rơi lệ, vội vàng ngẩng đầu nhìn kỹ chàng.

Chàng thắt ngọc bích quan, khoác cẩm y hoa lệ, tay áo để lộ ra đôi tay trắng mịn như sứ, lấp lánh ánh ngọc.

Gương mặt ấy lại càng khôi ngô tuấn tú, như thần tiên hạ phàm.

Tối nay lúc yến tiệc, tôi cũng có nhìn qua.

Vị Tướng quân ngày thường uy phong lẫm liệt kia đứng bên cạnh chàng lại như con gấu râu ria xồm xoàm.

Chàng đã chẳng còn dáng vẻ chật vật yếu đuối thuở trước, tôi ngẩng đầu nhìn chàng, chiếc cằm duy nhất lọt vào tầm mắt kia sáng bóng nhẵn nhụi, tinh xảo đến mức chẳng giống người thường.

Ba tháng đầu trong thiên lao, chúng tôi không có đèn nến, mò mẫm trong bóng tối mà đàm đạo chuyện thế gian.

Về sau có nến rồi, chàng để râu ria lởm chởm, tôi thì tóc tai bù xù nhếch nhác, chẳng còn hơi đâu mà chê trách nhau.

Đến lúc hành hình, tử tù không được sửa sang dung mạo. Trong đầu tôi khắc sâu dáng vẻ chàng khi ấy: da bọc xương, chân tập tễnh, tóc khô gãy xơ xác.

Ngay cả hôm trước ngày hành hình, chàng đập vỡ bát, lấy mảnh sứ cạo râu cũng chẳng thấy ra nổi vẻ tuấn tú.

Mà nay chàng đã thành ra thế này, e rằng một chiếc đai ngọc bên hông cũng đáng ngàn lượng bạc.

Tôi nào dám nhận chàng?

Lại càng nào dám quấn quýt trêu chọc chàng như xưa?

Chàng khép chặt đôi mắt, nước mắt lớn như hạt đậu lặng lẽ rơi xuống.

“Ta đã tìm ở kinh thành ba tháng, lật tung cả kinh thành, rồi lại lật tung vùng ngoại thành, tìm qua Sơn Đông, Thiểm Tây, Hà Nam, mỗi nơi ta đến đều lần theo sổ hộ tịch tra xét tộc nhân họ Dư.”

“Phủ Thái tử không có tên nàng. Đám Thập Ngũ nói, có lẽ nàng bị người ta mua chuộc để chịu tội thay, cũng có lẽ đã bị xoá tên trên hộ tịch nhà họ Dư; hoặc có khi nàng là nữ, chẳng thể vào gia phả.”

“Ta liều mạng phát triển quân dịch, không dám nghỉ một ngày, mãi đến năm nay mới phủ kín gián điệp khắp Giang Nam.”

“Ta nghĩ nàng sợ lạnh đến thế, hẳn là đã đi về phía Nam.”

“Nào ngờ đâu, nàng lại tới quan ải Đông Bắc, dấn thân vào quân doanh.”

Tôi khổ mà chẳng thốt nên lời.

Cái gì gọi là dấn thân vào quân doanh chứ? Tôi bị bắt lính ép tới đấy chứ, khi ấy bốn phương tám hướng đều chinh chiến, khắp nơi loạn quân nổi lên, thân mang chưa đầy ba lượng bạc, nào dám chạy bừa?

Nghĩ bụng quân Trấn Bắc ít ra cũng là chính quy, chi bằng cứ theo đã.

Về sau mới phát hiện, điều kiện vệ sinh trong doanh trại vô cùng tồi tệ, người và gia súc ở chung, thương binh nhiễm trùng chết rất nhiều.

Thế là có đai cầm máu, có nước khử trùng.

Tôi lập đội hộ sĩ, dạy họ khử trùng, băng bó, khâu vết thương.

Lấy nước khử trùng lau sàn, hồi sinh tim phổi, khi động mạch chảy máu thì buộc chặt phía gần tim, dung dịch muối sinh lý để sát khuẩn phòng nhiễm...

Những thứ ấy ở đời sau e rằng kẻ từng đi học đều biết.

Vậy mà nơi đây, tôi lại thành ra truyền kỳ trong miệng binh sĩ, bị gọi là “đa trí như yêu quái”.

Kiếp trước, tôi cứ mù mờ về hướng đi nghề nghiệp, sở trường là gì, đam mê ra sao, chính tôi cũng chẳng rõ, cứ lững thững sống qua ngày.

Vậy mà đến đây rồi, con đường sự nghiệp lại sáng rõ vô cùng.

Tựa như tôi đã tìm lại chính mình từng rực rỡ sáng ngời thuở xưa.

Tôi kể cho chàng nghe mọi chuyện trên con đường này, kể về Phương Thế Hữu, kể về những huynh đệ từng là thổ phỉ của tôi.

Kể đến khi trời sáng rõ, kể đến lúc củ khoai trên bếp bị cháy đen cả lớp vỏ ngoài.

Ngáp một cái, tôi mới phát hiện Hựu Niên đã tựa lưng vào ghế mà ngủ thiếp đi.

Ngủ rất yên bình, dưới mắt là một vệt thâm xanh mệt mỏi, hẳn là đã lâu không được ngủ yên lành.

Tay còn nắm chặt lấy góc tay áo tôi, vẫn là cái dáng vẻ sợ tôi chạy mất.

Trong lòng tôi dâng lên từng cơn chua xót.

Đỡ lấy đầu chàng, nâng vai chàng, chuyển chàng lên giường nằm.

Một góc tay áo kia chẳng rút ra được, tôi cũng không dám giằng nữa, đá văng giày, cứ thế lộn xộn nằm xuống bên chàng.

*

Sau mùng ba, tôi theo đội tuần tra xuất doanh.

Trời chưa sáng đã ra khỏi cửa, đến tận khi trời tối mới chờ hiệu gọi canh rồi trở về.

Tôi đi để trốn tránh Hựu Niên.

Bằng không, chàng ngày ngày theo sau lưng tôi, khiến lòng tôi rối loạn như tơ vò, đêm không ngủ được, ban ngày cũng ngẩn ngơ từng hồi dài.

Bèn cưỡi ngựa ra khỏi thành tuần tra, gió lạnh thổi ào qua đồng hoang không một vật che chắn, đến nỗi mọi sầu muộn trong đầu cũng bị thổi tan.

Hựu Niên ngày một thêm uy vọng.

Chàng từng ở tử lao nửa năm, lại theo thế cuộc mà phục chức trở lại. Thuở ấy tứ phía đều là kẻ địch, tình thế gian nan đến nhường nào, thiên hạ đều biết, đến cả Thái tử cũng phải ghi lòng tạc dạ cái ơn không vứt bỏ ấy.

Thể lệ triều Thịnh vốn là tước vị kế thừa thì giáng một bậc, vậy mà Thái tử sau khi đăng cơ lại phá lệ phong chàng làm thân vương, coi chàng như ruột thịt mà đối đãi.

Chuyện quân thần, phẩm cấp, tước vị, tôi hiểu chẳng bao nhiêu, thứ ngăn cách giữa tôi và chàng cũng chẳng phải là quan bào chàng khoác.

Chỉ là mỗi lần nhìn chàng, tôi luôn phải xuyên qua lớp cẩm y hoa phục kia mà nhìn thật lâu mới có thể nhớ ra dáng vẻ khi xưa của chàng.

Khi ấy tóc tai tán loạn, thương tích khắp người.

Thật sự có chút buồn cười.

Thứ tôi hoài niệm, thủy chung vẫn là những tháng ngày khốn khó đến rơi lệ, hai chúng tôi cùng nằm trong bóng tối, chân kề chân mà ngủ, co rúc trong một tấm chăn mà sưởi ấm.

Khi ấy tôi dám gõ đầu chàng, dám lấy đầu ngón tay nhúng dầu thơm mà bôi vào vết nứt nơi môi chàng.

Ngủ thì tay chân dang ra tứ phía, chê chàng chiếm giường mà đạp chàng ra mép.

Mà nay. chàng mặc y phục quý giá không dính lấy một nếp nhăn, từng sợi lông mày, từng sợi tóc mai đều do người cạo mặt tỉ mỉ chỉnh sửa.

“Minh châu phất khứ trần.”

(Thành ngữ “” – Viên minh châu sau khi phủi sạch bụi, ánh sáng rực rỡ càng lộ rõ; ví cho người từng sa sút, nay lại chói lọi phi phàm.)

… Hệt như người xa lạ.

Tuần tra vốn chẳng cần đến tôi, ngoài thành cách một dặm là một trạm, mười bước là một gác. Tôi cưỡi ngựa phiêu đãng, cuối cùng bị Đại tướng quân phái người đi bắt về.

“Bà cô ơi ngài làm ơn làm phúc, mỗi ngày chẳng thấy bóng, nét mặt Thừa tướng xanh đến muốn ăn thịt người rồi.”

Tôi bật cười, nào có đến mức ấy?

Hựu Niên xưa nay đối nhân xử thế luôn ôn hòa lễ độ, lời nói cử chỉ đều có chừng mực

Tôi vén rèm bước vào, bị một đám quan viên và thị vệ quỳ đầy đất làm giật nảy mình.

“Chuyện gì thế này?”

Vị Tuần phủ sứ kia quay người, mặt nhăn như khổ qua, vội vàng khom lưng chắp tay với tôi.

“Hạ quan không dám nói, cô nương vẫn nên tự mình vào xem thì hơn.”

Lời ông ấy nói khiến tôi lo lắng bất an, nhón chân bước vào nội thất.

Trước mắt bỗng tối sầm.

Đây đâu còn là phòng ngủ sáng sủa sạch sẽ?

Mỗi ô cửa sổ đều bị vải đen che kín, chỉ còn hai cây nến leo lét. Hựu Niên mặc áo trắng nằm trên mặt đất, như đã ngừng thở.

“Hựu Niên! Chàng làm sao vậy?”

Tôi chưa kịp nhìn rõ cảnh tượng trước mặt, vội vã tiến vào, trán va phải một cánh cửa song sắt.

Mấy cột sắt to bằng ngón tay cắm chặt xuống đất, phong kín cửa phòng trong, trên cửa là ổ khóa sắt lớn, chìa còn cắm ngay tại ổ.

Trên trần phòng là bầu trời sao do chính tay tôi khâu vá nên.

Trên bàn rải rác một bộ bài ma sói.

Khoảnh khắc ấy, ký ức xưa như thủy triều dâng trào, toàn bộ ào ạt đổ về.

Chàng lại biến chính phòng mình thành lao ngục...

Tôi há hốc miệng, lưỡi cứng lại, chẳng thốt nên lời.

“Hựu Hựu Hựu Niên, chàng, chàng đang làm gì vậy?”

Người trước mắt để xõa tóc, mặt mày mang theo ý cười, biểu cảm dịu dàng hệt như năm nào.

“Bao ngày qua, ta ngày nghĩ đêm nghĩ. Rốt cuộc ta đã biến thành dạng gì mới khiến Tiểu Ngư của ta không dám nhìn thẳng lấy một lần?”

“Là muốn ta quỳ xuống? Hay muốn ta lần nữa đánh gãy chân phải này? Nếu chỉ có lúc đau đớn mới có thể gặp nàng một lần thì dù ra sao ta cũng cam lòng.”

Chàng đưa tay về phía tôi, tôi như bị ma xui quỷ khiến mà đưa tay đón lấy, bị chàng kéo vào lòng.

Hơi thở nơi hõm cổ nóng rẫy đến bỏng người.

Chàng khẽ than một tiếng.

“Quả nhiên, chỉ như vậy nàng mới chịu gần ta đôi chút.”

Má tôi nóng đến độ có thể rán trứng, trong lòng thì vừa tê vừa ngứa lại vừa lâng lâng, cảm giác ấy khó mà gọi tên. Dường như lần đầu tiên tôi hiểu rõ chính mình, tay run rẩy suy ngẫm không biết bản thân có mắc chứng sở thích đặc dị gì không.

Tôi thậm chí còn có chút muốn cởi áo chàng!

A a a, cứu mạng! Tôi đang nghĩ gì vậy?

Một hồi lâu, tôi mới cắn răng gượng ra một câu:

“Không cần như vậy... chỉ là lâu rồi không gặp, thấy hơi lạ lẫm thôi.”

Chàng chậm rãi đưa tay, che mắt tôi lại.

“Như vậy thì sao?”

Tôi khẽ chớp mắt, lông mi quét qua lòng bàn tay chàng, thấy hơi ngứa.

Chỉ nghe tiếng chàng phất tay, ánh nến trong phòng vụt tắt. Ánh sáng cuối cùng cũng tan đi, bóng tối hoàn toàn bao trùm.

Chàng buông tay khỏi mắt tôi.

Hơi thở nóng rực, hòa cùng hơi thở mỗi lúc một loạn của tôi, quyện vào nhau.

Chàng chậm rãi cất lời:

“Mấy tháng đầu trong thiên lao, ta chưa từng thấy rõ mặt nàng.”

Khi ấy tối đen như mực, không đèn không lửa, dẫu đôi mắt quen với bóng đêm thì cũng chỉ nhìn thấy hình bóng lờ mờ lẩn khuất.

“Ta luôn nghĩ, nàng trông như thế nào?”

“Mắt to hay nhỏ? Mũi cao hay thấp?”

“Chắc là đôi mắt sáng lắm.”

“Hẳn là nàng thích cười, vì ta luôn nghe thấy tiếng nàng cười.”

“Có lẽ là có cái miệng khéo léo, có thể nói rất nhiều chuyện.”

Ngón tay chàng khẽ run, lần lượt lướt qua mắt, mũi, môi tôi.

Trong sự tê dại xen lẫn cảm giác thân thuộc.

Thảo nào! Tôi đã nghi rồi, sao lúc ngủ cứ có ai đó sờ mặt tôi!

“Đêm ấy, khi Từ Hỷ bắt nàng đi, ta kinh hoảng tột cùng, thắp đèn viết vô số thư cho cố nhân, cầu bọn họ cho ta mượn chút sức mọn.”

“Ta nghĩ, không thể chết trong ngục được, ta phải vì nàng mà mở ra một đường sống.”

“Từ đêm đó, mắt ta bắt đầu mờ đi. Nàng thường hỏi sao không đánh cờ với nàng? Thực là vì nhìn không rõ bàn cờ nữa, sợ nàng lo nên không dám nói.”

“Có mù cũng chẳng đáng sợ, chỉ là ta quá muốn được thấy nàng…”

Môi chàng khẽ đặt lên môi tôi.

Thì thầm: “Hóa ra lại là dáng vẻ lạnh lùng như thế.”

Tôi nhìn vào đôi mắt như hồ nước của chàng, cắn mu bàn tay mà bật khóc thành tiếng.

Chàng dùng môi hôn lấy nước mắt tôi, vẫn chậm rãi nói:

“Khi ấy, ngoài một tấm chăn, hai chiếc gối, chúng ta chẳng có gì.”

“Đao treo trên đầu, ngày tháng chẳng rõ, mỗi ngày đều sống như ngày cuối.”

“Chỉ mong lại được nghe nàng trò chuyện, nghe nàng ca hát.”

“Dẫu chết cũng cam lòng.”

Tôi khóc nước mắt nước mũi tèm lem, lấy khăn tay lau qua một lượt.

Trở người đè lên người chàng, cúi đầu hôn loạn, chẳng theo khuôn phép gì.

Lúc thì va đau sống mũi, khi thì trán đập trúng cằm chàng.

Chàng bật cười khẽ khàng, thành kính nhắm mắt, ngẩng cằm đón nụ hôn của tôi.

Như một nghi lễ hiến tế.

...

Trong bóng tối này, tôi thấy thân quen, thấy vững lòng.

Tôi đã tìm lại được Hựu Niên của tôi rồi.

*

Màn vải đen che kín cửa sổ, chúng tôi hoàn toàn quên đi ngày đêm.

Lờ mờ nghe thấy Phương Thế Hữu ở ngoài trướng gọi tôi.

"Tên Thừa tướng chó má kia! Ngươi lấy cớ gì giam Tinh tỷ của ta! Nếu tỷ ấy có điều gì đắc tội với ngươi, muốn giết muốn róc thì cứ nhắm vào ta mà làm! Ức h**p phụ nữ thì tính là hảo hán gì?!”

"Thả ông đây ra! Các ngươi bắt ta làm gì?!"

Tôi muốn châm đèn xem giờ.

Mới nhổm người dậy nửa chừng thì lại bị hồ ly tinh này kéo trở về.

"Một tên tiểu phỉ miệng còn hôi sữa, lời lẽ phóng túng, làm càn làm loạn, đáng chết."

Một chiếc chăn bông quấn lấy hai người, chàng chậm rãi hôn xuống dọc theo thân thể tôi.

Tôi đẩy không nổi, run rẩy như cành liễu trong gió.

“Chàng mới là người làm càn…”

Hựu Niên cam chịu cười một tiếng, một giây sau, muôn ngàn nụ hôn phủ xuống như mưa bão.

Ngày trước tôi đọc tiểu thuyết ngôn tình, không hiểu nổi cái gọi là "nụ hôn che trời lấp đất" là kiểu gì, tưởng chỉ là lời lẽ vớ vẩn.

Giờ thì đã tỏ… Đích thực là che trời lấp đất, môi răng dây dưa, hít thở khó khăn, mãnh liệt đến mức không sao cưỡng nổi.

Nhưng tôi là người phụ nữ như chim ưng mái! Ở chốn giường chiếu cũng không chịu thua!Mang hết các chiêu thức từng đọc trong truyện cũ ra dùng.

"Run gì chứ?" Tôi cắn môi chàng mà cười: "Khi nãy chẳng phải còn rất cứng cỏi sao?"

Chợt cảm thấy một giọt lệ rơi trên mặt.

Rồi đến lượt tôi bắt đầu run rẩy.

Chàng càng lúc càng cấp bách, vừa khóc vừa cắm đầu làm bừa.



Tin lành, hai mươi bảy tuổi, cuối cùng tôi cũng được ăn thịt.

Tin dữ, đau thắt lưng hai ngày mới bước xuống giường nổi.

Lời đồn “Thừa tướng hoang dâm ban ngày, ban đêm gọi nước ba lần” mọc cánh mà bay khắp doanh trại chủ tướng.

Tôi có chút xấu hổ nhưng không hề thấy nhục.

Thế gian này tôi không có vướng bận gì, có thể gặp người mình yêu là niềm vui lớn.

Mặc ai sau lưng chê cười thế nào.

Chỉ có Phương Thế Hữu là khó dỗ, mặt mày như người chết cha, hồn vía treo ngược, suốt ngày ra ra vào vào doanh trại chủ tướng.

Mỗi lần gặp Hựu Niên, hắn hận không thể hóa ánh mắt thành ám tiễn, bắn chàng thành cục than tổ ong.

Mỗi lần thấy tôi, hắn lại gào khóc ầm trời:

"Tỷ tỷ như hoa như ngọc của ta! Tỷ tỷ ta nâng niu trong lòng! Hắn mới tới nửa tháng đã lừa mất rồi!"

"Cả áo lót ta dùng làm tín vật cũng đưa cho rồi! Rõ ràng tỷ đã nhận lấy rồi còn gì!"

Thật khó phân rõ là khóc thật hay giở trò.

Tôi dở khóc dở cười: "Ta trả lại áo cho đệ nhé?"

Phương Thế Hữu nghiến răng: "Trả cái gì mà trả? Tỷ cứ mặc ấm mặc yên, ngày ngày đi qua đi lại trước mặt hắn, tức chết hắn cho ta!"

Ha ha, trẻ con thế chứ.

Hựu Niên gọi hắn vào trướng trò chuyện, khi ra, Phương Thế Hữu chẳng còn náo loạn nữa, sắc mặt thêm phần chín chắn.

"Tinh tỷ tỷ, tỷ cứ sống ngày tháng vui vẻ đi.”

"Ta đi lập quân công, mai sau nếu tỷ thấy hắn chướng mắt, muốn bỏ hắn, ta sẽ cho tám người khiêng kiệu đỏ đón tỷ về nhà!"

Hắn lại được thăng một phẩm, được Hựu Niên phái tới Tây Bắc trông coi Đô hộ phủ.

Tên tiểu sơn phỉ gặp loạn thế ấy, ngày trước cầm con đao rách mà xuống núi.

Giờ vai rộng lưng dày, cũng hóa thành bậc trượng phu có thể chống đỡ trời đất.

*

Lập xuân rồi, triều ta càng công kích mạnh mẽ.

Thát Đát đã cạn lương thực ba tháng, rốt cuộc cũng hết đạn cạn lương. Sứ giả của họ cầu xin ngoài cổng thành mãi mới được cho vào từ cửa hông.

Lũ linh cẩu tàn bạo ấy cuối cùng cũng cúi đầu trước triều Thịnh.

Tôi không muốn hồi kinh.

Tôi muốn đi dạo vài tòa thành biên ải phương Bắc, truyền lại chút y lý ngoại khoa tôi mày mò được trong những năm nay cho các doanh trại.

Băng bó, khâu vá, sát trùng, chuẩn bị vùng mổ… tuy chỉ biết sơ sài, nhưng ở thời đại này lại là phương thuốc cứu người.

Hựu Niên cầm bút viết thư, chỉ vài hàng ngắn gọn rồi trao cho Tuần phủ sứ đi cùng.

"Hồi bẩm với Hoàng thượng, nói năm nay ta không về kinh nữa."

Tuần phủ sứ trợn tròn mắt: "Thừa tướng làm thế sao được? Hoàng thượng ngày nào cũng nhắc ngài ba lần, còn trông mong ngài về kinh chủ trì đại cục mà!"

Hựu Niên chỉ nhàn nhạt liếc qua, đám quan viên bèn ngậm miệng không dám hó hé.

Tôi hơi lo lắng: "Cái gì gọi là 'Hoàng thượng trông ngài chủ trì đại cục'?"

Chàng đáp: "Nửa năm hoàng huynh bị giam cầm, đồ ăn nước uống hằng ngày đều qua tay Đông Xưởng, cơ thể tích độc, hai năm nay điều dưỡng đã không còn đáng ngại nữa."

Nửa năm ấy hiểm nguy thế nào, tôi và chàng đều đã tự mình trải qua.

Trăng sáng trên trời, tôi tựa vào lòng chàng, mân mê vết sẹo cũ nơi tay chàng.

"Tốt quá, xem như chàng cũng coi như đã đưa tay làm tan mây thấy ánh trăng."

Khóe môi chàng hơi cong lên, mắt sáng như nước hồ thu, chỉ ánh lên hình bóng tôi: "Nàng mới là trăng sáng."

"Gì cơ?" Tôi nghe không hiểu.

"Xua tan mây mù." Chàng cúi đầu hôn xuống, môi khẽ chạm vào môi tôi.

"Thấy được trăng sáng."

— HẾT —

Truyện có cả góc nhìn nam chính nữa, đọc tại ĐÂY.


Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng Truyện Năm Ấy Phòng Tối Gặp Trăng Sáng Story Chương 6: Hoàn
10.0/10 từ 14 lượt.
loading...