Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông

Chương 138: Giang Nam (2)


Thẩm phu nhân tĩnh dưỡng nửa tháng nên Thẩm Bích Vi cũng nửa tháng không ra ngoài, đương nhiên không thể đi dự cung yến.


Sau đêm bộc bạch đó, quan hệ giữa hai mẹ con tiến vào giai đoạn kỳ lạ. Thẩm Bích Vi không cảm thấy gì, đêm đó cô nàng vốn đã ôm tâm thế nói những lời cuối cùng với Thẩm phu nhân, cứu được bà đã là niềm vui bất ngờ, những chuyện sau đó không đáng nhắc đến nữa.


Giống như Lăng Ba đã nói, mẫu thân còn sống đã tốt hơn hết thảy.


Cho nên Thẩm Bích Vi không có hi vọng gì xa vời, mỗi ngày đều đến thăm Thẩm phu nhân từ sớm, tự mình sắc thuốc đút thuốc, cùng bà ấy ra ngoài tắm nắng. Một mình cô nàng đã có thể ẵm Thẩm phu nhân, đặt lên ghế nằm kê dưới hành lang. Nắng xuân vừa đủ ấm, hoa trong sân đều đã nở, ong mật chăm chỉ trên những cành đào mận hạnh lê trĩu nặng.


Cô nàng bầu bạn Thẩm phu nhân tắm nắng, có khi suốt buổi chiều cũng chẳng nói gì.


Đến ngày Thẩm phu nhân đủ khỏe để cầm bút viết chữ, bà chợt mở lời.


– Lúc con còn nhỏ, ta cũng từng bế con đi ngắm hoa.


Bà ngồi trên ghế, cả người gầy đét như bộ xương khô nhưng lúc cười vẫn là dáng dấp Thẩm Bích Vi đã quen từ thuở nhỏ, đây là mẫu thân mà cô nàng tin tưởng nhất. Thẩm Bích Vi bám mẹ, được bà bế lên để hái một cành hoa đào.


– Con còn nhớ.


Nhưng cũng chỉ là nhớ tới thôi. 


Cô nàng không ngờ được hành động tiếp theo của Thẩm phu nhân.


Thẩm phu nhân lấy từ trong tay áo ra một phong thư, dấu niêm phong là ấn vàng. Thư được đặt trên bàn, Thẩm Bích Vi hoài nghi nhận lấy.


– Đừng xé ra, – Qua một trận bệnh, Thẩm phu nhân vẫn hiền từ như vậy. Dù đã tiều tụy mệt mỏi, giọng nói của bà vẫn khẽ khàng, – Là viết cho trung cung nương nương, còn mời Vương thượng cung làm chứng, con giữ lại là được.


Thẩm Bích Vi đã mơ hồ đoán ra, chỉ không thể tin được.


– Lời con nói ngày ấy, ta đều nghe rõ. Ban đầu còn không hiểu, nhưng suy nghĩ một chút đã thông rồi. – Bà ngẩng đầu, ánh mắt nhìn Thẩm Bích Vi vẫn như khi cô nàng còn nhỏ, – Là mẹ con, ta đã phụ lòng con. Cũng may cơn bệnh này khiến ta thông suốt.


– Ta muốn tặng quà cho con, lại không biết tặng gì cả. Của hồi môn của ta cũng đã để dành cho con, dù con không muốn gả… – Bà từ tốn nói tiếp, – Nhưng ta nhớ ra, con muốn không gả cho người khác. Tuy nghe như lời nói trẻ con, nhưng khi con nói ra lại không giống trẻ con. Nếu như đó là điều con muốn, ta sẽ tặng cho con.



– Phụ thân con cổ hủ, chỉ sợ sẽ không đồng ý. Nhưng ta là mẫu thân của con, di ngôn của ta, đương nhiên hữu hiệu. 


Bà nhìn thẳng vào mắt Thẩm Bích Vi mà nói.


– Chỉ cần ta còn sống một ngày, ta sẽ gánh vác cho con. Nếu ta không còn, con cầm phong thư này đến gặp trung cung nương nương. Tĩnh Tâm am là am của hoàng gia, Mãn Từ sư thái sẽ làm chứng cho con. Ta đã hứa cung phụng năm mươi năm, để con sau khi ta tạ thế được ở nhà để tóc tu hành, lập phủ khác cư trú, suốt đời tụng kinh cầu phúc cho ta. Đây là hiếu đạo, không ai có thể bắt bẻ.


Thẩm Bích Vi run run, ngơ ngác nhìn bà. Thẩm phu nhân mỉm cười, đưa tay vuốt tóc con gái mình, trong ánh mắt có tự hào, cũng có nuối tiếc.


– Tiếc thay Bích Vi nhà ta xinh đẹp thế này, lại phải trở thành Bắc cung Anh Nhi.



Bắc cung Anh Nhi là điển cổ, xuất phát từ Chiến Quốc: Con gái nhà Bắc cung là Anh Nhi bình an chứ? Tháo bỏ khuyên tai, cả đời không lấy chồng để phụng dưỡng cha mẹ.


Thẩm phu nhân tuy xuất thân tướng môn, nhưng cũng từng vì Thẩm đại nhân mà đọc sách thánh hiền, đáng tiếc phu thê vẫn ly tâm suốt hai mươi năm.


Ngày đó, Thẩm Bích Vi nói, Thẩm Vân Trạch là con trai của phụ thân, còn cô nàng là con gái của mẫu thân. Bà đã làm phu nhân của Thẩm Chương Lâm suốt hai mươi bảy năm, bây giờ bà muốn làm mẫu thân của Thẩm Bích Vi.


Bà nói:


– Tuy mẫu thân không hiểu con, cũng không hiểu hoài bão của con. Nhưng nếu đó là điều con muốn, mẫu thân sẽ cho, coi như đây là quà tặng sinh nhật mười ba tuổi muộn của con đi.


Dù là Triệu Diễn Trạch cũng không ngờ trên đời lại có kết cục như vậy. Đây là điều không ai nghĩ ra, chỉ có thể là quà tặng của mẫu thân.


Chưa ai từng thấy Thẩm Bích Vi khóc như vậy, Thẩm tiểu thư lạnh như băng tuyết cũng có lúc chẳng thể nói nên câu. Cô nàng chỉ kịp thốt lên một tiếng, mẹ, rồi rúc vào lòng Thẩm phu nhân mà khóc.


Sân nở đầy đào mận, ong mật múa quanh hoa, như đứa nhỏ làm nũng dưới gối mẫu thân. Xuân tháng ba, nắng ấm, chiếu xuống cặp mẹ con dưới hành lang, hai người đã bỏ lỡ nhau nhiều năm như vậy, cuối cùng đã có ngày hôm nay.


.


.


.


Sau khi chuyện hôn nhân của hai tỷ muội Diệp gia được định xuống, Hoa Tín yến cũng coi như kết thúc sớm.



Ngày ấy, Hà Thanh Nghi đính hôn cùng Đới Ngọc Quyền, Thanh Lan cũng từng khuyên nhủ. 



Thanh Lan ấy mà, như Hàn Nguyệt Khởi đã nói là, Hoa Tín yến dù không ai phát lương cho nàng, nàng vẫn cam tâm tình nguyện coi các cô gái muội muội của mình mà chăm sóc.


Thật ra Thanh Lan cũng có thân phận, dù sao nàng cũng là người được Trưởng công chúa chỉ định chăm lo cho các tiểu thư. Nàng cũng lớn tuổi, tính ra cũng như một vị tỷ tỷ hàng xóm. Tính tình của nàng lại như vậy, mặc dù chút khó xử, nhưng vẫn thật lòng khuyên Hà Thanh Nghi.


Lời này khó nói, nhưng vẫn cứ phải nói, chủ yếu là hôn nhân đại sự, không thể chỉ nhìn môn hộ, còn phải xem lòng mình, xem hai bên cam tâm tình nguyện.


Nhưng Hà Thanh Nghi còn thông suốt hơn cả nàng.


– Ta biết tỷ tỷ muốn tốt cho ta, – Cô cười khẽ, – Huống hồ tình huống nhà ta tỷ cũng hiểu. Ta không chịu phấn đấu, mẫu thân sẽ bị người ta ức h**p. Không phải ai cũng may mắn có được duyên phận như tỷ tỷ đâu.


Câu nói sau còn có nghĩa khác. Dù sao Hà gia cũng từng theo đuổi vị trí phu nhân của Định Viễn hầu phủ. Hà Thanh Nghi là người thông minh, nên hiểu rõ Thanh Lan mang lòng nghi ngờ như vậy đến khuyên mình đã khó đến mức nào. Cô nắm lấy tay Thanh Lan, tỏ ý rằng mình chưa hề đa tâm.


– Thứ cho ta nói lỡ, – Cô nhìn Thanh Lan mà nói, – Tỷ tỷ phải đề phòng Lư Uyển Dương.


Mãi đến tận nửa tháng sau, Thanh Lan mới hiểu ý của Hà Thanh Nghi:  Lư Uyển Dương đã gả vào Bình Quận vương phủ làm trắc phi. Coi như là Bình Quận vương phủ bồi thường cho sự xông pha của Lư Văn Nhân cũng được, là Bình Quận vương phi tự mua dây buộc mình cũng được. Tỷ muội Lư gia danh tiếng lẫy lừng trong Hoa Tín yến, cuối cùng đã chìm xuống như vậy.


Với thủ đoạn và tài năng của Lư Uyển Dương, có thể thăng tiến trong vương phủ cũng chỉ là vấn đề thời gian thôi.


Nhưng đó cũng là chuyện của nhiều năm sau này.


Người tinh tường đều nhận ra đây là cách Lư Uyển Dương tránh mũi nhọn, giống như hôn sự của Hà Thanh Nghi vậy, là chủ động lui ra khỏi ba vị trí đứng đầu. Hai người ưu tú nhất đã kết thúc, những người còn lại cũng không dây dưa nữa, ai nấy đều đã đính hôn rồi. Hoa Tín yến mười năm có một, cuối cùng kết thúc trước khi Mẫu Đơn yến diễn ra.


Ba người đứng đầu Hoa Tín yến thì Thôi Cảnh Dục, Hoắc Anh Trinh đều đã kết hôn. Còn Ngụy Vũ Sơn vốn tiền đồ vô lượng, cũng có biến hóa nghiêng trời lệch đất.


Đến lúc A Thố biết tin mà chạy đến Ngụy gia, thì Ngụy Vũ Sơn đã thu dọn hành lý xong rồi.


Chính ra mười bốn tuổi hắn đã như con ngựa hoang, hiếm khi ở trong nhà mà suốt ngày ở doanh trại.  Đến lúc hồi kinh cũng như các tướng lĩnh và cảnh vệ quân khác, một mình sống ở trong khu nhà nhỏ.


Mấy hôm nay có nhiều người đưa tiễn, ra vào trong sân không dứt. Họ đều là chiến hữu và bộ hạ cũ của hắn. Lúc A Thố đến, hắn đang gửi lại phần thưởng thắng trận mã cầu cho mọi người. Ngụy Vũ Sơn trời sinh đã tính làm tướng quân, chuyện gì không biết nhất định phải học, còn phải học đến giỏi mới thôi. Bây giờ mới cách Mã Cầu yến không bao lâu, hắn đã thuần thục đánh mã cầu rồi, thường xuyên hẹn người tới chơi không biết đã thắng được bao nhiêu lần. Đó đều là thứ tốt, nên ai cũng tranh giành.


A Thố vừa vào trong sân, đám tướng lĩnh trẻ đến chia đồ đã hết cả hồn. Đã bao giờ họ gặp được một tiểu thư xinh đẹp lả lướt thế kia đâu, còn là tiểu thư thế gia dẫn theo nha hoàn bà vú, mặc gấm vóc lụa là, đầu đầy châu ngọc nên ai nấy đều ngạc nhiên.



Chỉ là tiểu thư xinh đẹp mặt mũi giận dỗi, đôi mắt đỏ hoe nhìn Ngụy Vũ Sơn.


– Huynh định đi Bắc Cương? – Nàng còn chẳng gọi tên mà hỏi thẳng. – Có thật không? Ba năm không về, còn phải chinh phạt người Bắc Nhung?


Ngụy Vũ Sơn cười gượng gạo.


– Vẫn không giấu được nàng, – Hắn thậm chí còn an ủi, – Không lâu đến thế đâu, chỉ là đóng quân ba năm thôi, chờ tình hình khá lên là có thể về kinh thăm người thân. Cha mẹ ta đều ở kinh thành, cũng lớn tuổi rồi. Thật ra cũng không cần đánh trận, chỉ là vẫn còn một nhánh quân người Bắc Nhung chưa chịu đầu hàng, liên tục quấy rầy mục dân ở biên cương nên chúng ta phải đến trấn thủ. Với lại việc mở chờ buôn trà, ngựa cũng cần có người trông coi…


A Thố chẳng nghe được nhiều thế, nước mắt đã rơi lã chã.


Cãi nhau thì cãi nhau, nhưng đóng quân thường trú lại là chuyện khác. Đánh trận lại càng nguy hiểm, đến tài ba như Thôi Hầu gia còn có người lo y sẽ chết trận. Sống còn trên chiến trường khó nói lắm.


Người bên cạnh thức thời đều vội vã lùi ra, để lại hai người trong sân. Đến cả bà vú cũng lui xuống, chỉ có tiểu nha hoàn đứng hầu.


Ngụy Vũ Sơn vội dỗ dành nàng.


– Đừng khóc, thật sự không phải chuyện lớn đâu, võ công của ta nàng lại không biết ư? Quá lắm chỉ một năm là đánh xong, có khi hai năm còn lại chỉ chơi thôi…


Hắn đã học được quy củ trong kinh, định lau nước mắt cho nàng, lại sợ mình thất lễ nên tay chân cứ luống cuống.


A Thố chỉ lườm hắn bằng đôi mắt rưng rưng.


 – Huynh lừa ta! – Nàng thông minh đến thế nào, chỉ trong nháy mắt đã hiểu được đầu đuôi câu chuyện, – Hôm hội săn, huynh cố tình nói chuyện với Lư Uyển Dương, còn cãi nhau với ta, là để cắt đứt quan hệ với ta đúng không?


Ngụy Vũ Sơn cười lúng túng.


– Thật ra ta cũng đoán ra rồi, nàng muốn ta giúp nối tơ hồng. – Hắn nói. – Tính tình ta nóng nảy chứ không ngốc. Ta không trách nàng, không sao, ta biết nàng chỉ muốn tốt cho Thôi ca ca và Diệp tỷ tỷ.


Nước mắt A Thố rơi không dứt, nàng nhào lên, dùng nắm tay nhỏ của mình đánh hắn mấy cái.


– Huynh có ý gì? Huynh nghĩ ta sẽ không chờ huynh nên muốn đoạn tuyệt trước với ta phải không? Những lời huynh nói trước đây đều là giả à?


Ngụy Vũ Sơn bị nàng đánh cũng không giận, vẫn chỉ cười.



Qua một mùa xuân, dường như hắn cũng trưởng thành, gần như đã mang dáng dấp của Thôi Cảnh Dục mà hắn sùng bái. Biết giấu những tâm sự nặng nề trong lòng chứ không ruột để ngoài da như trước.


– Ta cũng không sợ nàng chờ ta, chỉ Bắc Cương cần người, những người còn lại đều không đi được, để ta đi là tốt nhất. – Hắn nghiêm túc nói với A Thố. – Nàng còn nhỏ, còn có thật nhiều Hoa Tín yến, không cần cố chấp với ta.


Ngụy Vũ Sơn thấy A Thố khóc sướt mướt, thậm chí còn chọc nàng.


– Hơn nữa ta cũng không tốt bụng đến vậy. Ta thù rất dai, nàng còn nhớ không? Ta đã nói nếu nàng lừa ta, ta sẽ lừa lại nàng một lần. Chẳng phải ta đã lừa nàng rồi đó ư?


A Thố chỉ khóc.


– Ta mặc kệ, – Nàng chợt trở nên hung hăng.


Nhưng nàng cũng chẳng biết mình phải làm gì. Thánh chỉ đã hạ rồi, ba năm đóng trú quân là chuyện đã định, chiến trường hung hiểm cũng vậy. Nàng chẳng làm được gì, tình cảnh bốn năm trước Thanh Lan tỷ tỷ phải chịu, bây giờ nàng mới hiểu.


Hai người họ đều là hai đứa nhỏ, bắt chước hành vi của người lớn, chỉ cảm thấy buồn cười chứ không hiểu gánh nặng phía sau. Đến khi biết được thì đã không kịp nữa.


Cũng may Ngụy Vũ Sơn đã học cách gánh vác từ chỗ Thôi Cảnh Dục.


Bọn họ học theo người lớn, học được cách chia ly.


– Không sao, – Hắn khẽ an ủi, – Ba năm trôi qua nhanh lắm. A Thố ở kinh thành sống thật vui vẻ, không cần nhớ tới ta. Ba năm sau ta về, coi như chúng ta gặp nhau lần đầu.


Lời hắn nói thật hay, ba năm sau nếu hắn không về, thì coi như hai người chưa từng gặp mặt, đừng đau lòng.


Nhưng A Thố cũng học được tính cách của Lăng Ba. Thế sự vô thường, nàng càng muốn đấu đến cùng.


– Ta không tin.


Nàng lấy thứ mình đã giấu trong ngực áo ra, dúi thẳng vào tay hắn. Ngụy Vũ Sơn nhìn thấy cũng buồn cười.


Đó là con thú đá trấn ngói hắn trèo lên gác chuông lấy cho A Thố, to bằng bàn tay, nặng trình trịch, vẫn còn hơi ấm của nàng.


– Huynh đã hứa với ta, cầm thú đá trên gác chuông của Tàng Kinh các ước nguyện là linh nhất, ước gì được nấy. – A Thố nghiến răng ra lệnh, – Ta muốn huynh bình an trở về, phải còn nguyên vẹn, không được phép xảy ra chuyện gì, cũng không được bị thương. Quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy. Nếu huynh dám thất hứa, cả đời ta sẽ không tha cho huynh đâu!


Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông Truyện Năm Ấy Không Gả Cho Gió Đông Story Chương 138: Giang Nam (2)
10.0/10 từ 18 lượt.
loading...