Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Chương 255: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (5)
Vân An cứ như vậy mơ hồ đi theo Hoa Cương rời khỏi Vân gia. Trong lòng cậu có vô số thắc mắc, vừa lên xe không nhịn được mà hỏi: "Anh và bác cả tôi, còn có chú tôi, quen biết nhau sao?"
Hoa Cương với Hạ Uyển – người bà con xa này – vốn không quá thân thiết, vậy mà sao lại tỏ ra rất quen thuộc với người nhà của mình như vậy?@TửuHoa
Ngón tay thon dài khẽ gõ nhẹ lên vô lăng, thần thái Hoa Cương vô cùng thoải mái, tâm trạng có vẻ rất tốt. Nghe vậy, hắn khẽ gật đầu, nghiêng đầu nhìn Vân An một chút, đôi mắt sáng long lanh, sâu xa nói: "Hôm nay mới gặp lần đầu tiên, nhưng về sau chúng ta sẽ rất quen thuộc."
"Vậy mọi người đã nói gì trong thư phòng?" Vân An nghi hoặc hỏi: "Là chuyện làm ăn sao?"
Ngoài lý do đó, Vân An thật sự không nghĩ ra được chuyện gì khác, nhưng rõ ràng sản nghiệp của Vân gia và Hoa Cương đâu có liên quan đến nhau?
Quả nhiên, Hoa Cương lắc đầu: "Bây giờ chưa thể nói cho em, sau này em sẽ biết."
----------
Trong thư phòng, Vân Hạo tức giận nhìn chằm chằm vào Hoa Cương vừa bước vào, gằn giọng nói: "Ngươi tránh xa An An ra một chút! Chúng ta không bao giờ chấp nhận chuyện của hai người!"
Chuyện này đúng là hoang đường! Việc An An thích nam nhân đã khiến Vân Hạo khó mà chấp nhận nổi, huống hồ đối tượng còn không phải con người, mà lại là một tà thần! Nghĩ đến thôi chú đã tức đến mức muốn nổ tung, giọng điệu cũng trở nên gay gắt hơn.
Trước đây, những kẻ dám lên mặt với Hoa Cương thì bây giờ cỏ trên mộ cũng đã mọc rất cao. Nhưng lần này, hắn không hề tức giận, thậm chí còn không có chút bất mãn nào.
Khi bước vào thư phòng, thái độ của Hoa Cương rất thấp. Hắn hiểu rõ vị trí của Vân Tùng và Vân Hạo trong cuộc đời Vân An quan trọng như thế nào. Hắn không muốn đặt Vân An vào tình thế khó xử.
Vân Hạo trút giận một hồi, còn Vân An thì không hề nhớ mình đã từng gặp Hoa Cương trong phó bản, nhưng Hạ Uyển thì vẫn nhớ. Dưới yêu cầu của Vân Hạo, cô cũng chẳng còn cách nào khác, đành kể lại tất cả những gì mình đã thấy và nghe được.
Vân Hạo càng nghe càng tức, càng nghe càng phản đối. Nếu Vân An chỉ đơn thuần thích người đồng tính, tìm một người tính cách hiền lành thì chú cũng có thể miễn cưỡng chấp nhận. Nhưng hết lần này đến lần khác, người mà An An thích lại là Hoa Cương – một kẻ không chỉ là tà thần, mà còn ngông cuồng, tính tình tùy ý, coi mạng người như cỏ rác! Chỉ cần nghĩ đến điều này thôi, Vân Hạo đã muốn lập tức cắt đứt mối quan hệ của hai người, đuổi Hoa Cương ra khỏi cửa ngay lập tức.@TửuHoa
Hoa Cương ngoan ngoãn đứng nghe Vân Hạo mắng suốt mười phút. Rõ ràng là người đã chủ động gọi hắn vào thư phòng lại là Vân Tùng, nhưng suốt cả buổi, vị này vẫn thờ ơ, chỉ yên lặng quan sát Hoa Cương.
Sau khi để Vân Hạo mắng đến mệt, lúc này Vân Tùng mới chậm rãi lên tiếng: "Được rồi em ba, đủ rồi."
Hoa Cương nhìn về phía Vân Tùng. Người đàn ông trước mặt này không hề giống những con người yếu đuối, ích kỷ mà hắn từng gặp trước đây. Vân Tùng tuy không phải thiên sư, nhưng khí thế còn mạnh mẽ hơn cả thiên sư. Khi đối diện với Hoa Cương, ông không hề sợ hãi, mà vô cùng bình thản.
Đây mới là người có tiếng nói quyết định trong gia đình này.
Hoa Cương đã nhận ra điều đó.
Dù Vân Hạo có mắng hắn bao nhiêu lần đi nữa cũng không quan trọng, bởi vì người thực sự có quyền quyết định là Vân Tùng.
"Ta không tín nhiệm ngươi." Vân Tùng nhìn thẳng vào đôi mắt đen nhánh của Hoa Cương, bình tĩnh nói: "Nếu không có sự tin tưởng, ta không thể giao An An cho ngươi."
"Thằng bé là đứa trẻ duy nhất của đời sau Vân gia, là ta và Vân Hạo đã nuông chiều từ nhỏ đến lớn. Nó không hiểu sự đời, đơn thuần và lương thiện. Những điều tốt đẹp nhất trên đời này, dành cho nó cũng không hề quá đáng."
Nói đến đây, ánh mắt Vân Tùng trở nên sâu thẳm hơn: "Ngươi lấy gì để cam đoan rằng ngươi sẽ mãi mãi đối tốt với thằng bé?"
Hoa Cương im lặng thật lâu, cúi mắt không nói gì.
Vân Hạo cho rằng hắn bị đả kích, lập tức cười lạnh một tiếng: "Ngươi đi đi, chuyện của ngươi và An An là không thể nào..."
Nhưng còn chưa nói dứt câu, Hoa Cương đã đưa tay cởi áo, để lộ thân trên tr*n tr**.
Vân Hạo vốn định trách cứ hắn, nhưng khi nhìn thấy dấu vết khế ước trên ngực hắn, cả người lập tức sững sờ.
"Dấu ấn này, các ngươi chắc chắn không lạ gì." Hoa Cương cất giọng.@TửuHoa
Vân Tùng và Vân Hạo liếc nhìn nhau, trong mắt cả hai đều hiện lên sự kinh ngạc. Dấu vết khế ước này, bọn họ thực sự không xa lạ gì, bởi vì họ đã từng nhìn thấy một dấu y hệt trên người Vân Trinh – dấu ấn mà Bạch Diên đã khắc lên cho ông.
Khế ước này chính là "đồng sinh cộng tử". Dù một trong hai có bị tổn thương, người còn lại cũng sẽ chia sẻ nỗi đau.
Với sức mạnh hiện tại của Hoa Cương, trên thế gian này gần như không ai có thể tổn thương hắn, kể cả thiên sư. Nhưng Vân An thì khác. Dù mang thể chất nửa người nửa quỷ, nhưng cơ thể cậu vẫn yếu ớt như con người, lại còn làm công việc thiên sư nguy hiểm.
Nếu Vân An bị thương, chỉ cần khế ước này còn tồn tại, dù cậu chỉ còn một hơi thở, Hoa Cương cũng có thể đốt cháy chính mình để cứu cậu sống lại.
Thế gian này không có bất kỳ quỷ quái nào, dù đã tu luyện đến cảnh giới cao, lại nguyện ý làm điều này.
Bởi vì quá trình tu luyện để có được thân xác giống con người là một chuyện vô cùng gian nan, bọn họ sẽ không bao giờ chịu hy sinh tu vi của mình cho kẻ khác.
Nhưng 20 năm trước, Bạch Diên đã làm như vậy.
Và 20 năm sau, Hoa Cương cũng đã làm điều tương tự.
"Chỉ cần ta còn tồn tại, Vân An sẽ không chết." Hoa Cương trầm giọng nói: "Máu thịt của ta, trái tim của ta đều là do tình yêu của em ấy tạo nên. Không có em ấy thì cũng không có ta. Sự sống và cái chết của ta đều phụ thuộc vào ý niệm của em ấy. Lời hứa này có đủ quan trọng không? Có đủ nặng ký không?"
Vân Tùng và Vân Hạo đều im lặng, không ai trong số họ ngờ rằng Hoa Cương lại sẵn sàng làm đến mức này.
"Ngươi..." Sự tức giận trên gương mặt của Vân Hạo lúc này cũng đã dịu bớt: "Ngươi cần gì phải cố chấp với thằng bé đến vậy..."
"Chỉ có thể là em ấy." Hoa Cương không chút do dự trả lời, hắn đặt tay lên ngực mình: "Trong suốt những năm tháng dài dằng dặc của ta, từ quá khứ đến hiện tại rồi cả tương lai, trái tim này chỉ vì em ấy mà đập. Chính em ấy đã ban cho ta sự vĩnh hằng."
"Vì thế, ta không thể buông tay."
Vân Hạo thở dài. Chú vốn không phải là người vô lý, trước đây chỉ vì bất bình thay cho Vân An mà tức giận. Nhưng giờ đây, nhìn thấy Hoa Cương chân thành như vậy, chú cũng không thể không xúc động. Chú quay sang nhìn anh cả của mình – Vân Tùng.
Vân Tùng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh, ánh mắt nhìn thẳng vào Hoa Cương, chậm rãi lên tiếng: "Nhưng hiện tại, An An không nhớ gì về ngươi."
"Em ấy sẽ nhớ lại." Hoa Cương mỉm cười, vô cùng chắc chắn. "Em ấy tuyệt đối không thể nào quên ta."
Sự tự tin này, Hoa Cương luôn có. Đó chính là cảm giác an toàn mà những lần cùng nhau trải qua thử thách trong các phó bản đã mang lại cho hắn.
"Nếu chúng ta vẫn kiên quyết không đồng ý thì sao?" Vân Tùng nói: "Dù gì ngươi cũng là tà thần, An An tuy có thể chất nửa người nửa quỷ, nhưng thằng bé đang sống trong nhân gian. Chúng ta có thể tìm cách áp chế quỷ khí trong cơ thể nó. Nó vẫn luôn xem mình là con người. Xét cho cùng, các người vốn thuộc về hai thế giới đối lập."@TửuHoa
Thư phòng chìm vào một khoảng lặng. Hoa Cương không nói gì, cũng không có bất kỳ động tác nào khác.
Vân Hạo cảm thấy tình hình không ổn, định lên tiếng hòa giải. Nhưng không ngờ ngay giây tiếp theo, Hoa Cương bất ngờ quỳ một gối trước mặt hai người.
"Ngươi... ngươi quỳ làm gì?" Vân Hạo hoảng sợ, vội vàng định đỡ hắn dậy. Vân Tùng cũng giật mình kinh ngạc, nhưng nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc.
Hoa Cương từ chối sự giúp đỡ của Vân Hạo, ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định. "Các ngươi là những trưởng bối quan trọng nhất của An An. Nếu muốn em ấy hạnh phúc ở bên ta, thì không thể thiếu sự đồng ý của các ngươi. Lời thỉnh cầu này, các ngươi hoàn toàn xứng đáng nhận được."
"Nói tiếp đi." Vân Tùng nói.
"Nếu các ngươi vẫn kiên quyết phản đối, ta cũng không còn cách nào khác." Hoa Cương nói: "Nhưng ta và Vân An sẽ không chia xa. Cái các ngươi có thể đặt giữa chúng ta chỉ có đau khổ mà thôi."
"Bác cả, chú." Đây là lần đầu tiên Hoa Cương trang trọng gọi hai người bằng cách xưng hô mà Vân An vẫn hay dùng. "Đêm mưa sinh con hai mươi năm trước, ta đã chứng kiến, các người cũng đã trải qua. Ta nghĩ rằng, bi kịch ấy không cần phải tái diễn trên người Vân An."
Câu nói này khiến Vân Tùng và Vân Hạo như bị một cú giáng mạnh, cả hai đều trừng mắt nhìn Hoa Cương.
Nhưng họ cũng hiểu rõ, Vân An nhìn bề ngoài có vẻ hiền lành, nhưng thực chất lại rất có chính kiến. Nếu cậu thật sự chấp nhận Hoa Cương, còn bọn họ thì kiên quyết phản đối, người đau khổ nhất vẫn sẽ là Vân An.
Sau một hồi lâu, Vân Tùng nhắm mắt lại, thở dài, có chút bi thương nói: "Nếu nó nhớ lại ngươi mà vẫn muốn ở bên ngươi, vậy thì chúng ta sẽ không ngăn cản nữa."
"Nhưng ngươi phải nhớ kỹ." Vân Tùng nghiêm túc nói: "Vân An mãi mãi là bảo bối mà chúng ta nâng niu trong lòng bàn tay. Phía sau nó là cả Vân gia. Dù chúng ta không có năng lực mạnh bằng ngươi, nhưng nếu ngươi làm tổn thương nó, dù có phải liều mạng, ta và Vân Hạo cũng sẽ không tha cho ngươi."
Hoa Cương cúi đầu. "Ta hiểu."
———————————————
Nhớ lại cuộc nói chuyện trong thư phòng, quan trọng nhất đã được giải quyết, tâm trạng của Hoa Cương vô cùng thoải mái. Trong khi đó, Vân An dù nghĩ thế nào cũng không đoán được nội dung cuộc trò chuyện đó. Cậu nài nỉ Hoa Cương rất lâu nhưng đối phương vẫn không chịu nói. Thấy hắn thực sự không muốn tiết lộ, Vân An đành bất đắc dĩ từ bỏ.
Hai người cùng nhau ăn cơm, cuối cùng cũng trở về biệt thự của Hoa Cương.@TửuHoa
Lúc xuống xe, Vân An bước xuống trước, đi phía trước. Cậu quay đầu lại nhìn Hoa Cương một cái, có lẽ là cố ý, cũng có thể là vô tình, cậu nói: "Trước đây chúng ta đã từng gặp nhau rồi phải không? Anh cho tôi cảm giác rất quen thuộc."
Vừa mới xuống xe, Hoa Cương sững sờ, tim đập thình thịch, hoảng hốt đến mức giọng nói cũng có chút run rẩy. Hắn cúi đầu, cố gắng điều chỉnh biểu cảm của mình, sau đó ngẩng lên, mỉm cười với Vân An: "Có lẽ là duyên phận từ kiếp trước đến kiếp này chăng."
Vân An trầm ngâm gật đầu, không nói gì thêm, hai người cùng nhau bước vào biệt thự.
Thời gian đã không còn sớm, nhưng Vân An vẫn kiên trì muốn thử tìm ra kẻ đã nguyền rủa Hoa Cương.
Lần này, Hoa Cương không ngăn cản nữa. Vân An đã chuẩn bị đầy đủ tất cả công cụ, tính toán giờ giấc kỹ lưỡng, đến thời điểm liền làm lễ tế thiên. Trong tay cậu, thanh kiếm gỗ đào phát ra tiếng vang chói tai.
Dù không nhìn thấy hình dáng của kẻ đó, nhưng Vân An có thể cảm nhận được luồng sức mạnh vô cùng mạnh mẽ từ đối phương. Cậu nhíu mày, cảnh giác trong lòng lập tức tăng lên đến mức cao nhất.
Lực lượng mạnh mẽ như vậy, thực lực của đối phương tuyệt đối không thể xem thường. Nhưng điều khiến Vân An kinh ngạc hơn cả là luồng sức mạnh này mang theo một cảm giác rất quen thuộc.
Cậu chưa kịp nghĩ sâu hơn thì luồng sức mạnh đó đã biến mất.
"Thiên sư nhỏ, thế nào rồi?" Hoa Cương dựa vào tường, nửa cười nửa không nhìn Vân An: "Ta còn có thể cứu được không?"
Vân An trầm mặt, biểu cảm nghiêm trọng khác thường. Cậu cố gắng để mình trông thật nghiêm túc hơn nữa: "Đối phương rất mạnh, tôi chưa chắc có thể đánh bại được."@TửuHoa
Dù luồng sức mạnh đó chỉ lướt qua trong chốc lát, nhưng Vân An vẫn cảm nhận được bên trong ẩn chứa quỷ lực khổng lồ.
Như sông lớn... không, phải nói là như biển cả mênh mông. Cảm giác bị sức mạnh ấy ập tới giống như đang chìm vào một vực sâu không đáy, khiến lòng người sinh ra sợ hãi.
Vân An do dự, tự hỏi có nên triệu hồi Nam Tịch ra không. Dù sao cô cũng là quỷ, có thể lần theo luồng quỷ lực này mà điều tra.
Nhưng cậu lại lo lắng cho sự an nguy của Nam Tịch.
"Trong khoảng thời gian này, anh nhất định phải ở bên tôi, không được rời một tấc." Vân An nói: "Đối phương quá mạnh, hơn nữa có khả năng sử dụng cấm thuật. Nếu rời xa tôi, anh sẽ rất nguy hiểm. Đây không phải chuyện đùa."
Dáng vẻ nghiêm túc của Vân An lúc này, trong mắt Hoa Cương, chẳng khác nào một con thỏ nhỏ đang tức giận. Đáng yêu đến mức khiến người ta không thể không muốn ôm vào lòng mà x** n*n một phen.
Hắn gật đầu, cố gắng kiềm chế khát vọng trong lòng. Một tấc cũng không rời sao? Khóe môi Hoa Cương hơi nhếch lên – đây chính là điều hắn cầu mà không được.
Mấy ngày tiếp theo, vì đối phương vẫn ẩn nấp trong bóng tối, Vân An dù nghĩ đủ mọi cách cũng không thể tìm ra nơi hắn đang ẩn thân.
Hơn nữa, lời nguyền trên người Hoa Cương vẫn chưa được hóa giải. Thời gian càng kéo dài, Vân An càng sốt ruột, nhưng người trong cuộc – Hoa Cương – lại cảm thấy vô cùng hài lòng.
Ở một nơi an toàn, mỗi ngày đều có thể sớm chiều ở bên Vân An, còn có điều gì tốt đẹp hơn thế chứ? Cuộc sống này chẳng khác nào tiên cảnh.
Nhưng với Vân An, chuyện này lại là một đả kích lớn.
Cậu nghĩ tới chuyện nhờ Hạ Uyển giúp đỡ. Dù sao trước đây Hạ Uyển cũng từng nói rằng cô và Kim Tử Ngâm có thể trở thành ngoại viện của cậu.
Nhưng điều mà Vân An không ngờ tới là – cậu còn chưa kịp tìm đến Hạ Uyển thì cô đã chạy đến trước.@TửuHoa
Thiếu nữ hối hả lao vào biệt thự của Hoa Cương, trên mặt nước mắt chưa kịp khô, giọng nói còn mang theo tiếng nức nở.
Vừa nhìn thấy Vân An, cả người cô như mất hết sức lực, ngã quỵ xuống đất, nắm chặt tay cậu, khóc lóc nói: "Vân An, phải làm sao bây giờ? Kim Tử Ngâm mất tích rồi!"
Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Story
Chương 255: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (5)
10.0/10 từ 43 lượt.
