Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Chương 252: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (2)
Vừa mở mắt, Vân An lảo đảo quỳ nửa gối trên mặt đất, một tay chống lên nền cát đá thô ráp, cảm giác ấy khiến cậu sững người. Ngước mắt lên, cậu bắt gặp những ánh nhìn kinh ngạc, pha lẫn cảnh giác từ các gia chủ thiên sư đang chằm chằm dõi theo mình, như sợ cậu sẽ bất ngờ bùng phát.@TửuHoa
"An An!" Vân Hạo lớn tiếng gọi, đôi mắt tràn đầy đau xót và lo lắng. "Con không sao chứ?"
Vân An theo bản năng quay nhìn về nơi chôn cất Bạch Diên. Ánh nắng vàng rực len qua tán rừng, bao phủ toàn thân cậu, như thể Bạch Diên đang nhắn nhủ rằng đã đến lúc trở về thế giới thuộc về mình.
"Mẹ..." Vân An lẩm bẩm, nước mắt bất giác rơi xuống. Cậu chẳng màng đến những gia chủ đang rình rập phía sau, cũng chẳng nghe lời gọi của bác cả và chú, chỉ chạy thẳng vào sơn động. Đứng trước nấm mồ nhỏ bé, cậu thành kính dập đầu ba cái rồi mới rời đi. Ba mẹ cậu đã an nghỉ vĩnh hằng, mộ phần giờ chỉ là biểu tượng.
Bước ra ngoài, Vân An đối diện Vân Tùng và Vân Hạo, nhẹ giọng: "Bác cả, chú." Trên mặt cậu không còn vẻ mịt mù, mà tựa như một người vừa tái sinh.
Vân Tùng vỗ mạnh lên vai cậu, giọng khẽ run: "Mọi chuyện... đã kết thúc rồi."
Vân An gật đầu, giọng trầm nhưng kiên định: "Đúng vậy, tất cả đã kết thúc." Những ngày kinh hoàng trong phó bản giờ tựa như chuyện kiếp trước, chỉ còn đọng lại một cảm giác lạ lùng... như thể cậu không chiến đấu một mình. Nhưng... đồng đội ư? Cậu chẳng thể nhớ được gì.
"Thấy quỷ lực của mẹ con hiển linh, bác biết ngày này sẽ tới." Vân Tùng siết chặt vai hắn. "An An, con làm rất tốt."
Vân Hạo cũng gật đầu, mắt hoe đỏ.
"Con đã gặp ba mẹ trong phó bản, cùng họ sống một đoạn thời gian." Giọng Vân An mềm lại. "Bác cả, chú, con đã mãn nguyện rồi. Ba còn nhờ con gửi lời cảm ơn hai người... vì đã nuôi dạy con trưởng thành, vì đã bảo vệ con khi ba con không thể..."
"An An... Chúng ta đều hiểu. Không cần nói thêm." Vân Hạo và Vân Tùng giọng nghẹn lại, mắt đỏ hoe. Dù chưa thể từ biệt nhau, nhưng lòng đã truyền trọn tâm ý.
"Vân An!" Một giọng giận dữ cắt ngang — gia chủ Hứa gia lên tiếng. "Các người coi chúng tôi là gì?"
Nhìn thấy Vân An đứng một mình, trong khi Vân Hạo và Vân Tùng không mang theo đồ hành nghề của thiên sư, các gia chủ trở nên ngang ngược. Họ cho rằng bắt một kẻ trẻ tuổi như Vân An là chuyện dễ dàng, chỉ e sợ hai anh em Vân gia liều chết phản công.
"Hôm nay, chúng ta sẽ thay trời hành đạo, trục xuất cậu khỏi nhân thế, đưa cậu về nơi cậu nên thuộc về!" gia chủ Hứa gia gằn giọng.
Vân An xoay lại, đối diện đám đông kéo tới rợp trời. Họ vừa sợ thế lực Vân gia, vừa kiêng dè quỷ lực từ nơi chôn cất Bạch Diên nên đã huy động một lực lượng hùng hậu.
Nhưng khi Vân Tùng và Vân Hạo định bảo vệ Vân An sau lưng, cậu kéo họ lại, lắc đầu và bước lên trước. Đã đến lúc cậu bảo vệ những người từng che chở mình.
"Nhân gian này chính là nơi tôi thuộc về!" Giọng Vân An vang dội, rõ ràng từng chữ. "Mẹ tôi, Bạch Diên, dù là quỷ, nhưng bà không phải là lưu luyến thế gian mà không rời đi, mà bà chính là linh hồn do trời đất tạo thành. Bà chưa từng gây nghiệp ác, lại bị các người ép đến đường chết!"
"Còn tôi, tôi cũng là sinh linh mà trời đất dựng dục. Tôi chẳng khác gì các người. Các người không hơn tôi, cũng không có quyền phán xét tôi." Giọng Vân An trầm mà mạnh, mỗi người đều nghe rõ từng lời.
"Còn dám nhiều lời!" gia chủ Hứa gia phẫn nộ quát lớn, nhất là khi thấy có người trong đám thiên sư dao động trước lời Vân An.@TửuHoa
Những thiên sư lớn tuổi đều từng chứng kiến tài hoa xuất chúng của Vân Trinh năm nào. Dù sau này Vân Trinh lạc lối, vướng vào tâm ma, nhưng thiên tư của ông chưa bao giờ bị phủ nhận.
Và hôm nay, trước mặt họ, Vân An — đứa con của Vân Trinh đang đối diện với bao nhiêu trưởng bối, mà vẫn giữ được khí phách, điềm tĩnh và kiên cường. Hình bóng cậu... như thể năm xưa, Vân Trinh lại đang đứng đó.
"Lời nói hay tôi sẽ không nhắc lại lần thứ hai, đây là cảnh cáo duy nhất của tôi. Vân An tôi bây giờ đã khác trước. Nếu các người muốn động thủ, ai bị thương thì đừng trách tôi không báo trước." Vân An ngẩng đầu, ánh mắt kiên quyết.
Gia chủ Hứa gia nheo mắt giận dữ, nhưng không phản bác. Mọi người vừa chứng kiến quỷ lực Bạch Diên truyền lại cho Vân An, nếu cậu bộc phát...
Dù vậy, đây là cơ hội tốt nhất để diệt trừ Vân An. 20 năm trước, bọn họ đã nếm mùi đại họa, không ai muốn lặp lại.
"Động thủ!" – gia chủ Hứa gia quát. Tức thì, vô số bùa chú từ các gia chủ bay ra, như muốn vây chặt lấy Vân An.
Vân Tùng và Vân Hạo lập tức định kéo Vân An về phía sau, lấy thân che chở, vì bùa chú gây sát thương lớn với nửa quỷ như Vân An. Nhưng Vân An né tránh, ánh mắt cương nghị, ra hiệu họ hãy tin mình.
Vân An không dùng chu sa hay giấy vẽ bùa. Cậu chỉ lấy một chiếc khăn giấy từ ba lô, cắn đầu ngón tay, lấy máu làm bút. Huyết sắc uốn lượn thành phù văn. Khăn giấy mềm mỏng bỗng trở nên kiên cường, lao thẳng vào trận bùa chú dày đặc.
Cảnh tượng khiến các gia chủ sững sờ. Theo họ biết, Vân An chưa từng học thuật vẽ bùa, Vân gia cũng không bồi dưỡng cậu thành thiên sư. Càng khó tin hơn, một bùa đơn giản mà khi va chạm lại tạo nên tiếng nổ vang trời.
Toàn bộ bùa chú của các gia chủ bị thiêu rụi, tro tàn tan biến theo gió.
"Cậu...!" – Nhiều người trợn mắt, không dám tin cảnh tượng trước mặt.
Đây chính là bài học từ Vân Trinh – ba của Vân An. Ông từng dạy rằng, bùa chú mạnh nhất không nằm ở hình thức mà ở sự phù hợp – đúng bệnh mới trị được bệnh.
Vân An lấy lại bình tĩnh, đứng thẳng. Ánh mắt Vân Hạo và Vân Tùng nhìn cậu đã thay đổi – ngạc nhiên, tự hào và khó tin.
"Tuy tôi không thể đánh bại tất cả các người." – Vân An nói, giọng rành rọt: "Nhưng các người cũng đừng mong phán xử tôi. Nếu cứ giằng co mãi chẳng ích gì, chi bằng chúng ta đấu một trận phân thắng bại. Nếu tôi thắng, từ nay các người không được quấy rầy tôi và gia đình tôi. Còn nếu tôi thua, muốn xử trí thế nào, tùy các người."
"An An!" – Kim Tử Ngâm, Hạ Uyển, Vân Tùng, Vân Hạo đồng loạt kêu lên, lo lắng cho cậu.
"Bọn họ rất mạnh!" – Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm gấp gáp cảnh báo.
Nhưng Vân An chỉ đáp lại họ bằng ánh mắt trấn an, ánh mắt của niềm tin – niềm tin vào chính mình và lời dạy của ba. Đến cả Vân Trinh cũng từng khen ngợi thiên phú của cậu, Vân An sao có thể thua?
"Được!" – gia chủ Hứa gia cười lạnh, đồng ý ngay. Vân An đã giăng bậc thang để họ bước xuống. Nếu các thiên sư còn thua trước một nửa quỷ như cậu thì chính đạo, thiên lý, trắng đen đều đảo lộn cả rồi.@TửuHoa
Các gia chủ đều thống khoái nhận lời. Trận đấu sinh tử này, giờ chính thức bắt đầu.
"Tôi không khinh thường kẻ nhỏ tuổi, cậu tuổi còn nhỏ, tôi nhường cậu một chút." Người ra tay trước chính là gia chủ Hứa gia, ông ta sử dụng bùa dẫn lôi.
Tấm bùa này là do chính tay ông ta vẽ ngay tại chỗ, động tác liền mạch, trôi chảy, không chút ngập ngừng. Nét chu sa trên tấm bùa màu vàng được vẽ nhanh như rồng bay phượng múa, một nét liền xuống.
Vẽ xong, gia chủ Hứa gia giơ tấm bùa lên trời rồi ném mạnh, ánh mắt trợn lên đầy sát khí, miệng lẩm bẩm chú ngữ. Kết hợp cùng thanh kiếm gỗ đào, một bộ nghi thức hoàn chỉnh nhanh chóng được thực hiện. Không bao lâu sau, tấm bùa tự bốc cháy dù không có gió. Trời vốn quang đãng vạn dặm, bỗng chốc mây đen ùn ùn kéo tới, báo hiệu cơn mưa giông sắp đến.
Ngay khi mây đen tụ lại, trên bầu trời vang lên mấy tiếng sấm dữ dội khiến tất cả mọi người có mặt đều hoảng sợ.
Quỷ quái sợ nhất là lôi kiếp. Một đạo thiên lôi giáng xuống cũng đủ khiến chúng hồn phi phách tán. Gia chủ Hứa gia cười đắc ý, đây chính là thiên lôi cấp cao nhất mà ông ta triệu hồi. Ông ta tin rằng Vân An tuyệt đối không thể thắng nổi mình.
Phía sau ông ta, các thiên sư chứng kiến cảnh sấm sét trên đỉnh đầu đều lộ vẻ kinh ngạc, nhỏ giọng bàn tán.
"Vân An chẳng qua là kẻ nửa người nửa quỷ, liệu có khả năng thi triển tuyệt chiêu cấp bậc này không?"
"Có lẽ cậu ta chỉ cố gắng liều một phen thôi. Nhưng mà, bao giờ tôi mới vẽ được loại bùa dẫn lôi mạnh đến mức triệu hồi thiên lôi lớn như thế này? Nếu được, tôi đã vẽ bùa dẫn lôi mỗi lần để trừ sạch lũ yêu tà, quỷ quái rồi."
...
"Thế nào?" Gia chủ Hứa gia hất cằm, khiêu khích: "Chỉ cần cậu dùng bùa dẫn lôi triệu hồi được thiên lôi lớn hơn tôi, tôi sẽ nhận thua. Vẽ bùa chính là bản lĩnh của thiên sư, tôi cùng cậu so tài như vậy đã là khách khí lắm rồi."
"Được, vậy một lời đã định." Vân An cong môi cười, đáp: "Chỉ cần bùa chú của tôi dẫn được thiên lôi mạnh hơn ông, coi như tôi thắng."
Thấy Vân An quả quyết như vậy, trong lòng gia chủ Hứa gia sinh nghi. Nhưng lời đã nói ra trước mặt bao người, há có thể nuốt lại? Ông ta chỉ còn cách cắn răng đáp: "Được!"
Ông ta dán chặt ánh mắt vào Vân An, phát hiện Vân An không dùng chu sa, cũng chẳng cầm hoàng phù, mà chỉ lấy một tờ giấy trắng. Ông ta tiếp tục nhìn khi thấy Vân An lấy đầu ngón tay bị rạch chảy máu để vẽ bùa, động tác trôi chảy đến mức đáng sợ.
Một cảm giác bất an dâng trào trong lòng gia chủ Hứa gia. Không đúng! Vì sao đối mặt với lôi kiếp của ông ta mà Vân An vẫn không hề sợ hãi?@TửuHoa
Theo lẽ thường, dù Vân An là nửa người nửa quỷ, thì trong cơ thể cậu vẫn có quỷ lực. Mà thiên lôi là khắc tinh trời sinh của quỷ quái, sao cậu có thể bình thản như thế?
Nhưng Vân An không cho ông ta thêm thời gian để suy nghĩ. Ngón tay nhuốm máu của cậu lướt trên giấy vẽ bùa, từng nét nhanh nhẹn, lưu loát, thậm chí còn nhẹ nhàng, mềm mại hơn.
Vẽ xong, Vân An búng nhẹ ngón tay. Lá bùa bốc cháy dù không có gió. Khi tấm bùa cháy gần hết, mây đen trên trời bỗng tan biến, trả lại bầu trời trong xanh, yên tĩnh như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhìn thấy vậy, gia chủ Hứa gia thở phào nhẹ nhõm, khóe môi nhếch lên cười khẩy: "Đã đánh cược thì phải chịu thua, chuẩn bị chịu trói đi, Vân An."
Phía sau Vân An, Vân Tùng và Vân Hạo sắc mặt thay đổi. Vân Tùng lập tức rút điện thoại gọi cho người nhà tới cứu viện, đồng thời sải bước nhanh hơn. Hôm nay, dù Vân An thua, bác cũng tuyệt đối không để những người này mang Vân An đi.
Bên phía các thiên sư, Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm liếc nhau một cái, cả hai đều thấy rõ trong mắt đối phương sự căng thẳng cùng khao khát muốn thử sức.
Hạ Uyển nghiến răng, lòng cô rối bời. Cô không quan tâm nhiều đến vậy. Vân An là bạn bè của cô. Dù cậu là một đứa trẻ mang thân phận quỷ quái, dù cậu là nửa người nửa quỷ, cô cũng không thể trơ mắt nhìn cậu chết trong tay những kẻ này.
Cô muốn cứu cậu! Dù có gian nan đến đâu, nếu không thử thì làm sao biết được?
Giữa lúc nghìn cân treo sợi tóc, Vân An vẫn ung dung bình thản. Cậu nhìn thẳng vào gia chủ Hứa gia, trầm giọng nói: "Xem cho kỹ."
Giọng nói của cậu vang lớn, không chỉ nhắm vào gia chủ Hứa gia mà còn là tuyên bố cho tất cả các thiên sư có mặt tại đây.
Vân An giơ ngón tay lên, một lần nữa thi triển pháp lực.
Bỗng nhiên, trời đất biến sắc. Mây đen ùn ùn kéo đến từ bốn phương tám hướng, cuồn cuộn phủ kín bầu trời. Cuồng phong gào thét, chỉ trong chớp mắt, cả bầu trời tối sầm như vừa sa vào màn đêm. Giữa những tầng mây dày đặc, ánh chớp lóe lên, rạch ngang bầu trời như những con rắn bạc khổng lồ.
"Ầm!" Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, sấm sét đánh xuyên qua sườn núi, làm mặt đất rung chuyển.
Khung cảnh lúc này chẳng khác nào thiên kiếp mà các bậc tu tiên phải đối mặt khi độ kiếp.
Không dừng lại ở đó, Vân An lại ném ra một đạo bùa mới vẽ. Lá bùa vừa chạm vào luồng sấm sét thì bị nghiền nát thành tro bụi. Nhưng kỳ lạ thay, theo từng cử động của đôi tay Vân An, tia sét trên bầu trời cũng di chuyển theo, như bị cậu điều khiển.
Gió lớn cuồn cuộn, tà áo Vân An phần phật bay trong cuồng phong. Gương mặt cậu bình thản mà tự tin. Đôi tay vẫn nhẹ nhàng di động, dẫn dắt tia sét như đang điều khiển một thanh kiếm sắc bén trên không trung.@TửuHoa
"Ông nói xem, nếu bây giờ tôi dùng sét đánh chết ông, có được tính là thay trời hành đạo không?" Vân An cất giọng lạnh lẽo.
"Cậu... cậu..." Gia chủ Hứa gia run rẩy, vừa giận dữ vừa khiếp đảm. Ông ta ngước nhìn luồng sét khổng lồ đang chực giáng thẳng xuống đầu mình, mồ hôi lạnh túa ra, rốt cuộc không kiềm được mà khiếp sợ đến cực điểm.
Tất cả các gia chủ khác đứng quanh đó đều chết sững, ánh mắt đầy kinh hoàng nhìn Vân An đang đứng sừng sững giữa cơn cuồng phong.
Phía sau, Vân Tùng và Vân Hạo hai mắt đỏ ngầu, xúc động mãnh liệt.
Khung cảnh này khiến họ không khỏi hồi tưởng lại đêm mưa của 20 năm trước.
Đó cũng là một trận đại bao vây tiêu diệt. Khi ấy, Vân Trinh – ba của Vân An – một mình đối đầu với thiên quân vạn mã. Ông đứng chắn duy nhất con đường vào sơn trang, một người giữ ải, vạn người khó qua.
Vân Trinh triệu hồi vô số quỷ quái, cùng các thiên sư đại chiến một trận kinh thiên động địa. Đêm mưa ấy, các đại thiên sư gia tộc đều tổn thất nặng nề. Nhưng dù vậy, không một ai trong bọn họ có thể vượt qua thân hình đơn độc của Vân Trinh để chạm vào người phụ nữ mà ông liều mạng bảo vệ.
Hôm nay, chiêu dẫn lôi của Vân An khiến tất cả nhớ lại phong thái năm xưa của Vân Trinh. Phép thuật linh hoạt, bùa chú tinh diệu, như thể Vân Trinh đã tái xuất. Nỗi sợ hãi bị Vân Trinh áp chế hai mươi năm trước trỗi dậy, gia chủ Hứa gia là người đầu tiên lùi bước. Ông ta cúi đầu, lớn tiếng: "Tôi nhận thua."
Dù gia chủ Hứa gia đã nhận thua, Vân An vẫn chưa thu tay. Ánh mắt lạnh lẽo đảo qua các gia chủ khác: "Còn ai muốn đấu với tôi? Cơ hội chỉ có một lần." Không một ai dám đáp.
Khi Vân An thu hồi thiên lôi, bầu trời lập tức quang đãng. Một giọng trầm cất lên từ đám đông: "Thuật pháp và bùa chú cậu học từ đâu?" Đám thiên sư tự động nhường đường cho một ông lão râu bạc, chính là vị trọng tài trong kỳ khảo hạch trước đây.
"Tề lão gia." Vân Tùng và Vân Hạo vội vàng hành lễ. Ánh mắt ông lão nghiêm khắc, mang theo chút nhân từ, nhưng không có ác ý. Vân An đáp thản nhiên: "Là ba tôi dạy."
Có kẻ không phục: "Vân Trinh chết khi cậu còn quá nhỏ, sao có thể dạy cậu vẽ bùa?" Vân An im lặng, nhưng mọi người đều nhận ra phong cách bùa pháp của Vân Trinh.
Tề lão gia cười lớn, vỗ vai Vân An: "Năm đó, ta đã thấy ba cậu là thiên tài trăm năm có một. Đáng tiếc, tạo hóa trêu người. Đêm mưa cậu ra đời, ta được bác cả và chú cậu cầu cứu, nhưng khi tới nơi, mọi chuyện đã an bài. Đến hôm nay thấy cậu kế tục ba mình, cũng coi như khép lại tiếc nuối trong lòng ta."
Ông lão xoay người, nghiêm nghị bảo các gia chủ: "Tỷ thí đã phân thắng bại. Theo ước định, các người không được làm khó Vân An và Vân gia."
Gia chủ Kim gia bất bình: "Cậu ta là nửa người nửa quỷ, trong người mang quỷ khí, giữ lại rất nguy hiểm..."@TửuHoa
Ông lão cắt lời: "Mấy năm qua, các người dùng máu cậu ấy vẽ bùa, hưởng lợi không ít. Vân An luôn ở Vân gia, chưa từng gây họa. Nếu cậu ấy có quỷ khí mà còn giỏi phép thuật hơn các người, thì các người có tư cách gì bắt cậu ấy?"
Gia chủ Hạ gia hỏi: "Nếu cậu ta làm hại người thì sao?"
Tề lão gia khẳng khái: "Ta đảm bảo."
Đến đây, dù trong lòng bất mãn, các gia chủ cũng đành chấp nhận thân phận của Vân An và hứa trước mặt mọi người sẽ đối đãi cậu như một thiên sư bình thường.
Làm xong mọi chuyện, người của các gia tộc thiên sư lần lượt rời đi. Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm suy nghĩ một chút rồi quyết định không đi theo đoàn, mà ở lại.
Ông lão cũng không rời đi, ông muốn trò chuyện thêm với Vân An, giao lưu và tâm sự, như một cách bù đắp tiếc nuối năm xưa khi không thể cùng Vân Trinh luận đạo.
Trận chiến lớn đã qua, cũng là lúc rửa sạch những lời đồn đại. Vân An cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, dây thần kinh căng thẳng từ nãy đến giờ cũng buông lỏng.
Đừng nhìn vẻ ngoài cậu vừa rồi sấm rền gió cuốn, mặt không biến sắc, thật ra trong lòng căng thẳng vô cùng.
Mấy người quyết định trước tiên xuống núi, rồi tìm một chỗ để tâm sự mọi chuyện.
Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm là những người phấn khích nhất, suýt chút nữa đã túm lấy Vân An mà hỏi dồn ngay trên đường núi. Điều họ tò mò nhất chính là phó bản trong trò chơi. Cả hai đều nghe thấy âm thanh thông báo phó bản đóng cửa, hơn nữa lúc Vân An từ trong hang động hoàn hồn, dáng vẻ rõ ràng cho thấy cậu đã vào phó bản và thành công vượt qua. Hẳn là cậu đã hoàn tất phó bản cấp cao nhất, khiến toàn bộ trò chơi bị đóng lại.
Về phó bản trò chơi, Vân An không nói quá nhiều, bởi chuyện này có liên quan đến quá khứ thảm thương của gia đình cậu.
Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm cũng không quá để tâm đến điều đó. Điều khiến họ hưng phấn hơn chính là việc không cần phải tiến vào phó bản nữa. Dù cả hai là thiên sư, có thủ đoạn bảo vệ mạng sống khi vào phó bản, nhưng ai lại muốn tự hành xác như vậy chứ? Dù là trong hiện thực hay trò chơi, bắt quỷ vẫn là công việc khổ sai.
Lượng công việc đó chẳng khác gì chế độ làm việc 996 (từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 6 ngày một tuần) hay thậm chí 007 (làm việc suốt ngày đêm, không nghỉ). Quả thật là trạng thái vắt kiệt sức cả năm không có ngày nghỉ!@TửuHoa
Ba người vừa đi vừa trò chuyện. Đột nhiên, Hạ Uyển như sực nhớ ra điều gì đó, tò mò hỏi: "Đúng rồi, cậu đã vượt qua phó bản, vậy còn Hoa Cương thì sao? Hắn có ra ngoài cùng cậu không? Không thể nào chứ?"
Chỉ nghĩ tới khả năng đó thôi đã khiến Hạ Uyển toát mồ hôi lạnh. Với sức mạnh kinh khủng của Hoa Cương, nếu hắn bước vào thế giới thực, chẳng phải muốn làm gì thì làm sao? Đám thiên sư như bọn họ e rằng chưa chắc đã có cách đối phó.
"Hắn thật sự ra ngoài rồi sao?" Hạ Uyển vội vàng hỏi tới: "Nếu hắn đến, cậu nhớ báo cho chúng tôi ngay, để chúng tôi còn chuẩn bị đối phó."
Trong khi Hạ Uyển vẫn đang lo lắng sợ hãi viễn cảnh Hoa Cương xuất hiện ở thế giới thực, cô không nhận ra vẻ mặt mờ mịt khác thường của Vân An.
Kim Tử Ngâm thấy sắc mặt Vân An không ổn, lập tức ngăn Hạ Uyển lại rồi quay sang hỏi: "Cậu sao vậy? Không khỏe sao?"
Vân An lắc đầu. Ngay khi nghe đến cái tên "Hoa Cương", thái dương của cậu bỗng giật giật đau nhói. Nhưng kỳ lạ là cậu không thể nghe rõ cái tên đó. Giống như có một lực nào đó tự động làm mờ và xóa đi âm thanh ấy.
"Người mà các cậu đang nhắc tới... tôi nên biết sao?" Vân An nghi hoặc hỏi.
Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm liếc nhìn nhau. Hạ Uyển cười gượng, nói: "Vân An, không phải chứ? Cậu thật sự không nhớ sao? Hay là cậu đang giả vờ? Chúng ta đều biết rồi. Tôi và Kim Tử Ngâm đã xem diễn đàn. Hoa Cương căn bản không phải NPC, mà là một quỷ quái cấp S+ siêu mạnh len lỏi giữa các phó bản, đúng không?"
Hạ Uyển nói rất rõ ràng, nhưng trong tai Vân An, giọng nói của cô lúc gần lúc xa, khi to khi nhỏ, giống như tiếng rè rè của một chiếc tivi cũ mất tín hiệu.
Vân An lắc đầu, khuôn mặt vẫn ngập tràn vẻ hoang mang: "Cô đang nói gì vậy? Tôi nghe không hiểu."
"Vân An, cậu thật sự không nhớ Hoa Cương sao?" Kim Tử Ngâm nghiêm mặt hỏi lại.
Vân An lắc đầu lần nữa. Đến tận bây giờ, cậu thậm chí còn không nghe rõ cái tên đó thì sao có thể nhận ra người này?
"Vậy... cậu thật sự không nhớ gì sao? Trong phó bản, cậu và hắn đã cùng nhau..." Hạ Uyển đang nói giữa chừng thì bị Vân An cắt lời: "Trong phó bản, chẳng phải mỗi lần tôi đều hành động một mình sao? Ngoại trừ hai lần ngẫu nhiên lập liên minh." Vân An đáp.@TửuHoa
Kim Tử Ngâm gật đầu xác nhận: "Đúng, đúng là như vậy."
Vân An không nói gì thêm, tiếp tục bước xuống núi.
Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm lẽo đẽo theo sau. Hạ Uyển nhíu mày, lẩm bẩm bất mãn: "Cậu nói xem... rõ ràng Vân An và Hoa Cương có mối quan hệ đặc biệt, sao cậu ấy lại không nhớ chút gì về Hoa Cương?"
Khi trước, cả Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm đều thấy lạ vì Vân An đối xử với một NPC quá mức đặc biệt. Giờ đã biết sự thật, mọi chuyện bỗng nhiên trở nên hợp lý.
"Nhưng cậu ấy đã không nhớ nữa, thì còn có cách nào khác?" Kim Tử Ngâm trầm ngâm đáp. "Hơn nữa, Hoa Cương là quỷ. Hắn không giống Vân An. Hắn đã mạnh tới mức không ai có thể khống chế. Biết đâu... hắn đã bị chôn vùi cùng trò chơi khi phó bản đóng lại. Nếu là vậy, Vân An quên hắn đi, có lẽ lại là điều tốt nhất. Chúng ta hà tất phải bắt cậu ấy nhớ lại, để rồi chịu thêm đau khổ?"
Lời của Kim Tử Ngâm khiến Hạ Uyển cứng họng, không thể phản bác. Cả hai nhìn theo bóng lưng Vân An đang dần khuất, đều thở dài nặng nề.
Sau khi xuống núi, Vân An trở về trang viên Vân gia. Cùng đi với cậu còn có Tề lão gia. Ở nơi này – nơi đã sống suốt hai mươi năm, Vân An mới cảm thấy thực sự thoải mái và tự tại.
Tề lão gia là người ngoài mặt nghiêm khắc, nhưng thực chất lại là một ông lão tinh nghịch, cởi mở. Vân An trò chuyện cùng ông rất vui vẻ, cũng học được không ít điều từ ông trong những lần đàm đạo.
Tuy nhiên, Tề lão gia cũng không thể ở lại mãi. Sau một tháng sống tại trang viên của Vân gia, ông quyết định rời đi.
Vân An lại trở về trạng thái một mình. Lần này, không phải do Vân Hạo hay Vân Tùng cấm cản mà vì chính cậu không muốn ra ngoài. Cậu tập trung rèn luyện thuật pháp thiên sư học từ ba và Tề lão gia, đồng thời áp dụng phương pháp khế ước mà Vân Trinh truyền dạy.
Vân An triệu hồi vài quỷ quái, trong đó có người quen cũ. Cuối cùng, sau khi đôi bên cùng chọn lựa, Nam Tịch từ phó bản Trường Trung học số 1sẽ trở thành quỷ khế ước của cậu. Nam Tịch muốn tích lũy công đức để không chỉ đầu thai, mà còn giúp mẹ mình chuộc lỗi. Vân An đồng ý.
Từ khi có Nam Tịch ở bên, cuộc sống Vân An khác trước. Cậu chăm sóc cô như đồ đệ nhỏ, đôi khi còn truyền quỷ lực để giúp cô mạnh hơn.@TửuHoa
Thời gian trôi nhanh, một năm qua đi. Người làm vườn trong trang viên tìm Vân An, báo rằng hoa cậu yêu cầu trồng đã nở rộ và mời cậu đến xem. Vân An ngạc nhiên – cậu có yêu cầu sao? Mơ hồ, cậu nhớ từng tìm hiểu ngôn ngữ loài hoa trên mạng, định trồng để tặng ai đó... Nhưng ai? Đầu cậu đau nhói, nhưng cậu không cố nghĩ thêm.
Vân An bước vào nhà kính, lập tức bị khung cảnh choáng ngợp: cả biển hoa khoe sắc rực rỡ, tựa như mỗi đóa đang dốc hết vẻ đẹp để bừng nở.
Đêm ấy, Vân An mơ thấy mình quay lại nhà kính. Đứng giữa vườn hoa là một người đàn ông quay lưng về phía cậu. Dù cố gắng thế nào, cậu cũng không thấy rõ mặt người đó. Khi cậu định bỏ cuộc, giọng nói trầm ấm cất lên: "An An, chờ ta, ta sẽ đến gặp em."
Vân An giật mình tỉnh giấc, ngoài cửa sổ trời đêm đầy sao. Cậu tự vỗ mặt, thấy buồn cười vì giấc mộng kỳ lạ.
Sáng hôm sau, khi Vân An đang tập thư pháp và chạy bộ như thường lệ, Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển bất ngờ ghé thăm. Hạ Uyển nói họ đến vì chuyện quan trọng: "Vân An, gần đây đế đô xuất hiện một người siêu giàu."
Vân An đang đọc sách, chỉ hờ hững đáp: "Giàu thì sao?" Cậu cũng có tiền, Hạ Uyển cũng vậy. Nếu khiến Hạ Uyển phải nhấn mạnh, chắc hẳn là một siêu phú hào.
"Nhưng người đó đang gặp rắc rối... bị trúng chú thuật." Hạ Uyển tiếp tục.
Lần này, Vân An chú ý: "Chú thuật?"
Hạ Uyển gật đầu, giải thích. Trong giới thiên sư, không phải ai cũng giữ vững chính đạo. Có những kẻ đi đường tà, luyện âm độc thuật để đạt mục đích riêng. Một trong những thủ đoạn đó là chú thuật – giống như dùng bùa nguyền rủa người khác, khiến họ bị quỷ quái bám thân, khổ sở mà chết.
"Vì vậy, hắn tổ chức một buổi gặp mặt, hy vọng tìm được một thiên sư đạo hạnh cao thâm để phá giải chú thuật này, và mức thù lao cực kỳ cao." Hạ Uyển nói.@TửuHoa
Vân An nghi hoặc: "Nhưng việc này liên quan gì đến chúng ta?"
"Chúng ta cùng đi đi!" Hạ Uyển hào hứng: "Không chỉ mình tôi, Kim Tử Ngâm cũng sẽ đi, đúng không?"
Từ lúc vào đến giờ vẫn im lặng, Kim Tử Ngâm gật đầu với một thần sắc khó tả.
"Tôi không đi." Vân An đáp: "Tôi không thiếu tiền." Thực ra, Vân An không muốn gặp mặt các thiên sư khác. Dù đã chứng tỏ thực lực sau trận chiến trước, nhưng ánh mắt tò mò, soi xét của họ khiến cậu thấy không thoải mái.
Tuy nhiên, lần này Hạ Uyển lại năn nỉ hết sức, chỉ cần Vân An đến cổ vũ và chỉ dẫn cô. Cô còn tiết lộ thù lao mà vị đại gia kia hứa trả – con số ấy khiến Vân An cũng phải sững sờ.
Cuối cùng, cậu đồng ý.
Buổi gặp tổ chức ngay hôm sau. Vân An chỉ mặc áo thun, quần jean đơn giản, trông như sinh viên lạc đường hơn là một thiên sư.
Rất nhiều thiên sư đã đến, tất cả đều nhắm đến khoản thù lao khổng lồ. Họ chờ một lúc lâu vẫn chưa thấy người cần gặp mặt xuất hiện, bắt đầu sốt ruột.
Vân An đứng cạnh Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm, thắc mắc: "Người này không giống người đang lo chuyện sống chết. Bình thường ai gặp nguy đều cuống quýt lắm mà."
"Đến rồi, sắp ra đấy." Hạ Uyển đáp.
Cửa thư phòng mở, một người đàn ông từ cầu thang bước xuống. Hắn mặc âu phục đen, tóc chải ngược lộ trán cao, ngũ quan sắc nét, môi hơi mỏng mà đỏ, khí chất sắc bén như thanh đao rút khỏi vỏ. Hắn vừa xuất hiện, cả phòng lập tức lặng ngắt.
Vân An ngước nhìn, ánh mắt cậu khẽ co lại. Trong khoảnh khắc ấy, cậu gần như nín thở.
Người đàn ông quét mắt một vòng rồi dừng lại, ánh nhìn sâu thẳm khóa chặt Vân An, không rời dù chỉ một khắc.@TửuHoa
Thư ký bên cạnh hắn lên tiếng: "Ông chủ muốn xem thực lực các vị, rồi sẽ quyết định chọn ai."
Có người đề xuất: "Sao không chọn hai người? Nếu đối phương mạnh, hai người còn hỗ trợ nhau."
Thư ký lắc đầu: "Không được, ông chủ nói, chỉ cần một."
Đúng lúc ấy, người đàn ông cất bước, đi thẳng về phía Vân An.
Cả đám thiên sư tò mò dõi theo ánh mắt hắn — rốt cuộc ai là người khiến hắn chú ý?
Vân An không ngờ người đàn ông kia lại dừng ngay trước mặt mình, đôi mắt thâm tình nhìn thẳng vào cậu.
"Em ấy đi." Người đàn ông mỉm cười, khẳng định.
"Hả?!" Vân An cùng mọi người kinh ngạc.
"Thế nào? Em không phải thiên sư à?" Người kia cúi sát, hỏi.
Vân An đối diện khuôn mặt cận kề, căng thẳng đến lắp bắp: "Tôi... là tôi."
"Vậy, chính là em."
Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Story
Chương 252: Kim phong ngọc lộ nhất tương phùng (2)
10.0/10 từ 43 lượt.
