Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Chương 246: Ánh trăng (1)
Vân Tùng và Vân Hạo đau lòng nhìn đứa cháu của mình, nói: "Từ khi con sinh ra, chúng ta đã biết con mang thể chất nửa người nửa quỷ. Nếu chúng ta không chấp nhận thân phận của con, nếu muốn giết con thì cần gì phải cực khổ nuôi dưỡng con suốt bao nhiêu năm nay? Ngay lúc con chào đời, chúng ta đã có thể ra tay rồi."
Vân Tùng lấy khăn giấy giúp Vân An lau nước mắt, thở dài nói: "Thật ra là chúng ta không tốt, phụ lòng sự phó thác của cha con, không thể chăm sóc con chu đáo."@TửuHoa
"Từ nhỏ đến lớn, chúng ta vẫn luôn rút máu của con, mỗi lần như vậy, con đều ngoan ngoãn không khóc không quấy, dù có bị rút bao nhiêu, con cũng không hỏi lý do." Vân Tùng siết chặt tay, giọng điệu đầy áy náy: "Là chúng ta không có bản lĩnh, khiến con phải chịu nhiều khổ cực như vậy."
"An An, hiện tại Vân gia có thể đứng vững ở đế đô, có thể có một chỗ đứng trong giới thiên sư, tất cả đều nhờ công của con." Vân Hạo nói.
Vân An mang thể chất nửa người nửa quỷ, trong máu chứa âm khí. Dùng máu của cậu để vẽ bùa chú có hiệu quả mạnh mẽ trong việc dẫn dụ và trấn áp quỷ quái.
Mỗi lần Vân gia bán ra những lá bùa được vẽ bằng máu của Vân An, các gia tộc thiên sư khác bên ngoài thì khinh thường, nhưng sau lưng lại tranh nhau mua. Dù Vân gia đưa ra mức giá trên trời, vẫn có người sẵn sàng trả tiền.
Nhờ số tiền này, hai anh em Vân Tùng và Vân Hạo mới có thể chiêu mộ nhân tài, thu nhận những thiên sư không có gia tộc chống lưng, từ đó dần dần mở rộng thế lực của Vân gia.
"Chúng ta đã làm như vậy, con có trách chúng ta không?" Vân Hạo hỏi.
Vân An vừa khóc vừa lắc đầu. Dù bị rút máu, nhưng tình cảm mà bác cả và chú dành cho cậu chưa từng là giả dối.
Lần này, khi tham gia cuộc so đấu tại đại hội thiên sư, Vân An đã tận mắt chứng kiến Vân gia khó khăn như thế nào để có thể giữ được chỗ đứng. Trước có kẻ mạnh chèn ép, sau có đối thủ truy đuổi, bác cả và chú cũng chẳng hề dễ dàng gì.
"Đứa trẻ ngoan, đứa trẻ ngoan..." Vân Hạo cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, xoa đầu Vân An, ánh mắt cũng đã đỏ hoe.
Sau khi cả ba người bình tĩnh lại, Vân Tùng hỏi: "An An, lúc nãy con ngủ có phải đã đi vào nơi đó không?"
Toàn thân Vân An chấn động, cơ thể vừa mới thả lỏng lập tức cứng đờ. Cậu không thể tin được mà nhìn về phía Vân Tùng, lại quay sang nhìn Vân Hạo. Trên mặt hai người không hề có biểu cảm kinh ngạc, như thể đã sớm biết mọi chuyện.
Bác cả... biết sao?
Sao lại biết được? Chẳng lẽ bọn họ cũng từng vào đó?
Nghĩ đến độ nguy hiểm cửu tử nhất sinh trong những phó bản mà mình đã trải qua, Vân An hoảng hốt, giọng nói cũng hơi run rẩy: "Đúng vậy, con đã vào đó. Bác cả, sao bác biết? Bác... bác cũng từng vào đó sao?"
Nhìn vẻ mặt căng thẳng của Vân An, Vân Tùng lắc đầu: "Bác chưa vào, bác chỉ là biết thôi."
Nhưng chẳng phải những người đã vào phó bản đều không thể nói ra bên ngoài sao? Bác cả và chú làm sao có thể biết được?
"Chuyện này rất dài dòng, có liên quan đến cha con. Ngày mai bác sẽ từ từ kể cho con nghe trên đường đi. Trước hết, con hãy nói cho bác biết, sự thay đổi trong thể chất của con có liên quan đến thế giới kia phải không?" Vân Tùng hỏi.
Vân An gật đầu.
"Vậy con đã học được gì từ nơi đó? Ngoài việc thể chất thay đổi, còn có biến hóa nào khác không?"@TửuHoa
"Con đã học cách vẽ bùa." Vân An trả lời.
Vân Hạo và Vân Tùng nhìn nhau, đều thấy được sự kinh ngạc trong mắt đối phương. Vẽ bùa sao?
"Trong phó bản, con đã gặp Kim Tử Ngâm, Hạ Uyển và Hứa Vi Đồng." Vân An kể lại những chuyện xảy ra trong Toà nhà 5 tầng: "Bùa chú là do Kim Tử Ngâm dạy con vẽ, nhưng con vẫn chưa thuần thục lắm, hiệu quả không thực sự tốt."
"Con... vậy mà đã học được vẽ bùa sao..." Vân Tùng lẩm bẩm, vẻ mặt đầy bất ngờ.
Trước đây Vân An chưa từng cảm thấy có gì khác thường, nhưng bây giờ nghĩ đến việc bản thân mang thể chất nửa người nửa quỷ mà lại đi học vẽ bùa trừ quỷ, cậu cũng thấy điều này thật hoang đường.
Vân Tùng nhận ra sự dao động trong cảm xúc của Vân An, lập tức giải thích: "An An, bác cả không có ý gì khác, bác chỉ là... Thôi được rồi, lát nữa bác nói rõ, con sẽ hiểu."
"Bác hỏi con, trong những phó bản trò chơi đó, con đã từng... giết người hoặc giết quỷ chưa?" Vân Tùng hỏi.
Câu hỏi này làm Vân An khựng lại. Cậu suy nghĩ cẩn thận, liệu giết sói xám trong thôn có tính không?
"Tại sao bác cả lại hỏi vậy?" Vân An thắc mắc: "Hai người lo con bị trò chơi này làm thay đổi bản tâm, trở thành kẻ giết người vô tội sao?"
"Bác cả, chú, hai người hiểu rõ tính cách của con mà, con sẽ không làm như vậy đâu."
"An An, chúng ta không có ý đó." Vân Hạo lên tiếng: "Chúng ta chỉ muốn biết, quỷ lực trong cơ thể con gia tăng có liên quan đến chuyện này hay không."
Vân Tùng ngồi xuống trong lều, thở dài thật sâu: "Không thể chờ đến ngày mai nữa, hôm nay chúng ta phải nói rõ. Nếu không, trong lòng An An sẽ càng lúc càng có nhiều thắc mắc."
Vân An gật đầu. Từ những lời mà bác cả và chú vừa nói, cậu cảm giác bọn họ hiểu rất rõ về trò chơi kinh dị này, thậm chí có thể còn biết nhiều hơn cả cậu.
"An An, con muốn biết điều gì, cứ hỏi chúng ta đi." Vân Hạo nói.
"Trò chơi này từ đâu mà có? Tại sao lại kéo con vào? Nếu con vượt qua được cấp cao nhất thì có thể thoát khỏi nơi đó không?" Vân An hỏi liền một lúc rất nhiều câu.
Sau khi biết được bác cả và chú sẽ không vì thể chất khác biệt mà xa lánh mình, Vân An cảm giác như đã uống một viên thuốc an thần, tâm trạng ổn định hơn nhiều. Cách cậu trò chuyện với hai vị trưởng bối cũng dần quay lại như trước kia.
"Chúng ta sẽ kể từng chuyện một." Vân Tùng nói.
Vân An chăm chú lắng nghe, nghiêm túc nhìn bác cả, nhưng câu nói tiếp theo của Vân Tùng giống như một tiếng sét đánh ngang tai khiến Vân An sững sờ đến mức gần như chết lặng.
"Kẻ đã trốn khỏi nơi đó không ai khác chính là ba của con, cũng là em trai của bác, Vân Trinh." Vân Tùng nói.
Vân An đột ngột đứng bật dậy, kinh ngạc nhìn Vân Tùng: "Sao có thể như vậy? Ba chẳng phải là một thiên sư sao?"
Nhắc đến Vân Trinh, gương mặt Vân Tùng lộ ra vài phần đau khổ.
Vân Trinh là một thiên tài hiếm có, thiên phú vượt trội, từ khi còn rất trẻ đã danh chấn toàn bộ giới thiên sư, gần như tất cả mọi người trong giới đều biết Vân gia xuất hiện một nhân vật lợi hại như vậy.@TửuHoa
Và quả thực, Vân Trinh không làm mọi người thất vọng. Thông minh, chăm chỉ, dũng cảm, không biết sợ hãi, khi mới hơn hai mươi tuổi đã rời Vân gia để chu du khắp đất nước, đi khắp giang sơn tổ quốc để giải quyết những chuyện mà người bình thường không thể giải quyết được.
"Chính trong chuyến hành trình ấy, ba con đã gặp mẹ con, Bạch Diên." Vân Tùng khẽ cười nói.
Vân Trinh lúc đó vẫn là một chàng trai trẻ mới biết yêu, còn Bạch Diên là một thiếu nữ có đôi mắt sáng, lông mày thanh tú, nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời. Hai người vừa gặp đã như quen biết từ lâu, rất nhanh chóng đến bên nhau.
Bạch Diên chỉ là một người bình thường, nhưng bà sẵn lòng cùng Vân Trinh vào sinh ra tử, cùng ông chu du khắp nơi. Hai người cùng nhau rong ruổi qua bao nhiêu năm, đặt chân lên từng tấc đất của tổ quốc rồi mới cùng nhau quay về Vân gia tại thành phố.
Lúc đó, có không ít người trong giới thiên sư dõi theo Vân Trinh. Ai mà không muốn ở bên một người đàn ông vừa tuấn tú vừa có thiên tư xuất chúng, tiền đồ rộng mở như ông? Nhưng không ai có thể ngờ rằng khi Vân Trinh trở về, bên cạnh ông lại có thêm một nữ nhân.
Một người bình thường không có thiên phú như Bạch Diên đương nhiên không được các thiên sư khác coi trọng, nhưng Vân Tùng và Vân Hạo lại không bận tâm. Dù gì thì Vân gia cũng không phải danh môn vọng tộc gì, cũng không cần phải dựa vào hôn nhân của em trai để kéo dài dòng dõi thiên sư. Thấy Vân Trinh và Bạch Diên thực lòng yêu nhau, họ nhanh chóng đồng ý hôn sự này.
Nhưng ngay khi hai người sắp kết hôn, vào một đêm nọ, Bạch Diên đột nhiên hóa thành lệ quỷ, suýt nữa tấn công gia nhân trong Vân gia.
Vân Hạo và Vân Tùng hoảng sợ vô cùng. Một con người bình thường sao có thể đột nhiên biến thành quỷ? Nhưng khi họ còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì ngay sáng hôm sau, các thiên sư từ các gia tộc khác đã kéo đến, tuyên bố rằng Bạch Diên là một con quỷ, hơn nữa còn là một lệ quỷ, yêu cầu Vân gia không được bao che bà, họ đến đây để trừ yêu diệt quỷ.
Không cần biết Bạch Diên có phải là quỷ hay không, dù cho bà thực sự là quỷ đi chăng nữa, mọi chuyện vẫn chưa sáng tỏ, Vân gia cũng không thể giao bà ra được.
Hơn nữa, dù Vân gia có muốn giao bà ra, Vân Trinh cũng tuyệt đối không cho phép. Từ sau khi Bạch Diên biến thành quỷ, ông lập tức đưa bà vào phòng tu luyện của mình, bố trí bùa chú xung quanh, còn sắp xếp người canh giữ, không cho bất kỳ ai tiếp cận.
Vân Tùng và Vân Hạo không biết Vân Trinh đang nghĩ gì, nhưng họ vẫn cố gắng chịu đựng áp lực từ các gia tộc khác, tranh thủ cho hai người thêm ba, bốn ngày.
Ba, bốn ngày sau, Vân Trinh dẫn theo Bạch Diên, lúc này đã tràn đầy quỷ khí, bước ra khỏi phòng.
Bạch Diên thừa nhận bà vốn dĩ đã là quỷ, ngay từ đầu đã là quỷ.
Theo lời nàng kể, từ khi có ký ức, bà đã là một con quỷ. Bà không có ký ức về việc mình từng là con người, cũng không có cha mẹ hay người thân. Bà sống trong rừng sâu, hấp thụ linh khí trời đất, tinh hoa nhật nguyệt để tu luyện, cô độc vô cùng.
Bên cạnh bà chỉ có một người bạn đồng hành. Người kia cũng giống bà, có quỷ lực thuần khiết, không có ký ức về cuộc sống làm người. Hai người chiếm giữ hai ngọn núi đối diện nhau, mỗi người tu luyện riêng. Không biết đã qua bao nhiêu năm, người kia đột nhiên rời khỏi ngọn núi, chỉ còn lại một mình Bạch Diên.@TửuHoa
Bà tiếp tục tu luyện, cho đến khi cảm thấy mình sắp đạt đến một đột phá rất lớn. Vì vậy, bà quyết định xuống núi, nhưng sau đó bà không nhớ gì cả. Chỉ nhớ rằng bà đã gặp Vân Trinh.
Từ đó về sau, toàn bộ ký ức của bà đều xoay quanh Vân Trinh.
"Mẹ con cũng không cố ý giấu giếm thân phận quỷ của mình." Vân Tùng nói. "Bác từng đọc một cuốn sách cổ, trong đó ghi lại rằng quỷ cũng có thể tu luyện. Khi tu luyện đến một cảnh giới nhất định, chúng có thể có được thể xác giống như con người. Bác nghĩ khi đó mẹ con đã đạt đến cảnh giới này. Nếu không, làm sao một thiên sư tài giỏi như Vân Trinh lại không nhận ra bà có gì bất thường?"
"Hơn nữa, ngay cả bản thân bà cũng mơ hồ không nhớ rõ. Nếu không có ai phát hiện ra thân phận của bà, rồi dùng kế ép quỷ lực của bà bộc phát, có lẽ bà vẫn nghĩ mình là con người."
"Ai là kẻ đã phát hiện ra thân phận của mẹ con?" Vân An nghe đến đây, tim đập nhanh hơn, hơi thở cũng trở nên gấp gáp, như thể đã dự cảm được điều gì đó.
Vân Hạo lắc đầu: "Chuyện đó không còn quan trọng nữa."
Quan trọng là lựa chọn của Vân Trinh.
Ông là một thiên sư, là nhân tài kiệt xuất của thế hệ trẻ, gánh vác kỳ vọng của mọi người. Ông đáng lẽ nên cưới một nữ thiên sư có thiên phú xuất sắc, sinh ra những đứa con thiên tài, sống một cuộc đời được người người ngưỡng mộ. Chứ không phải chọn ở bên một con quỷ.
"Nhưng tính cách của nó vẫn vậy... Bác đáng lẽ nên nghĩ đến điều này sớm hơn." Vân Tùng cười khổ, trong mắt ánh lên sự xót xa.
Ngay từ khi biết Bạch Diên là quỷ, đối mặt với sức ép từ các gia tộc thiên sư, Vân Trinh vẫn không hề do dự. Tấm lòng ông vẫn luôn kiên định, ông chọn Bạch Diên, tin rằng bà là định mệnh của mình. Dù con đường phía trước có gian nan thế nào, ông cũng muốn cùng bà đi đến cuối cùng, bất chấp việc bà từng là thứ ông phải tiêu diệt.
"Mẹ con không giống những lệ quỷ hại người khác." Vân Tùng nói. "Bà nhân hậu, lương thiện, tâm hồn thuần khiết, giống như một tinh linh nhỏ bước ra từ rừng sâu. Đó là lý do chúng ta có thể chấp nhận bà."
Nhưng những người khác thì không thể.
Nhân loại sợ hãi quỷ quái là bản năng khắc sâu vào gien, cho dù Bạch Diên có tốt đẹp và lương thiện thế nào, khi biết bà là quỷ, tất cả người hầu trong Vân gia đều vô cùng kinh hãi. Vì vậy, Bạch Diên đã bị "cô lập" trong tình huống như thế.
Bà không thể ra ngoài, bởi vì nếu rời khỏi phạm vi bảo hộ của Vân gia, thứ chờ đợi bà có thể là hàng ngàn hàng vạn cách g**t ch*t mình. Nhưng nếu ở lại Vân gia, ngoại trừ ba anh em Vân gia, hầu như không có người hầu nào dám đến gần hay trò chuyện với bà.
"Con chính là vào thời điểm đó đã đến trong bụng mẹ con." Nghĩ đến chuyện Bạch Diên mang thai, trong đáy mắt Vân Tùng ánh lên một tia vui sướng, giống như đang nhớ lại khoảnh khắc biết tin bà mang thai vào năm đó.
Đây là đứa trẻ đầu tiên của Vân gia, hơn nữa còn là con của Vân Trinh. Ba anh em Vân gia ai nấy đều vui mừng đến phát điên, ngay cả Bạch Diên cũng vô cùng hạnh phúc.
Nhưng sau niềm vui sướng lại là vô số thực tế tàn khốc phải đối mặt.
Bà vốn là quỷ, nhưng lại mang thai con của con người, điều này đi ngược lại lẽ trời. Nếu muốn đứa trẻ này có thể ra đời bình an, cần phải hao tốn vô số tinh lực và tâm huyết.
Hơn nữa, chuyện Bạch Diên mang thai không thể giấu được.
Từ trước đến nay, quỷ anh luôn là dạng quỷ quái khó đối phó nhất. Tuổi càng nhỏ, sức mạnh của quỷ anh càng lớn. Những quỷ anh chết đi trong bụng mẹ mang theo oán niệm đã mạnh đến như vậy, huống hồ gì đứa trẻ trong bụng Bạch Diên lại là con của bà và Vân Trinh?
Các gia tộc một lần nữa kéo đến Vân gia, yêu cầu giao nộp Bạch Diên, g**t ch*t cả bà lẫn đứa trẻ trong bụng.
Vân Trinh đương nhiên không đồng ý, nhưng hai vợ chồng cũng không muốn thấy Vân Tùng và Vân Hạo bị kẹt giữa tình thế khó xử. Vì vậy, vào một đêm mưa, họ để lại một bức thư rồi lặng lẽ rời khỏi Vân gia.@TửuHoa
Không ai biết họ đi đâu. Đến khi phát hiện tung tích của họ, Bạch Diên đã mang thai đến tháng cuối cùng, sắp sinh con.
Vân Tùng chớp chớp mắt, đến bây giờ bác vẫn còn nhớ rõ đêm hôm đó.
Một đêm mưa bão, sấm chớp giăng đầy trời, các gia tộc thiên sư phái ra tinh anh của mình, bao vây hai vợ chồng trong một căn nhà nhỏ ở vùng quê.
Bạch Diên sắp lâm bồn, cơ thể bà đã suy yếu đến cực điểm, Vân Trinh thì liều mạng bảo vệ vợ con, liên tục bị động chống đỡ.
Khi Vân Tùng và Vân Hạo nhận được tin tức rồi vội vã chạy đến, Bạch Diên đã ngã xuống.
Bà bị bùa chú trừ quỷ đánh trúng, trên người đầy những vết bỏng cháy, đau đến mức chảy ra huyết lệ. Bà ngã xuống đất nhưng vẫn không tan biến, cắn răng dùng dao cắt mở bụng mình, tự tay đưa đứa trẻ ra ngoài.
Vân An chính là sinh ra trong một đêm như thế.
Mất đi người yêu, Vân Trinh hóa điên.
Ông phát cuồng, tấn công tất cả những kẻ đến gần mà không phân biệt ai, ngay cả Vân Tùng và Vân Hạo cũng không thể tiếp cận.
Nhìn thấy em trai và em dâu rơi vào cảnh bi thảm như vậy, Vân Tùng giận đến mức suýt nữa nghiến nát răng, trong lòng bốc lên ngập trời hận ý.
Bạch Diên dùng chút sức lực cuối cùng để đưa con trai ra khỏi bụng, hút sạch nước ối trong miệng đứa trẻ, sau đó nhẹ nhàng vỗ vào lưng cậu.
Tiếng khóc đầu đời của một đứa trẻ vang lên, hòa cùng ánh sáng rạng đông đầu tiên của buổi sáng, vang vọng khắp cả thôn trang.
Tiếng khóc ấy khiến Vân Trinh dần dần lấy lại lý trí.
Cùng lúc đó, các thiên sư còn muốn ra tay cũng đột nhiên khựng lại.
Họ đã tận mắt chứng kiến cảnh tượng bi thảm khi Bạch Diên sinh con. Họ cũng nhìn thấy tận bên trong cơ thể bà là những khớp xương trắng hếu, thấy được dòng máu đỏ tươi không ngừng tuôn ra từ vết thương.
Bà tuy là quỷ, nhưng lại sinh ra một đứa trẻ bằng máu thịt và có trái tim con người. Điều đó đã phá vỡ ranh giới vốn có, khiến những thiên sư cũng không thể ra tay được nữa. Nhưng tất cả đã quá muộn.
Vân Tùng và Vân Hạo lập tức đưa cả ba người trở về thành phố, mời những bác sĩ giỏi nhất đến hội chẩn. Nhưng dù cố gắng thế nào, họ cũng chỉ có thể kéo dài sinh mệnh của Bạch Diên thêm hai đến ba tháng.
Đến khi Vân An tròn hai đến ba tháng tuổi, Bạch Diên rốt cuộc cũng ra đi.
"Tên của con là do mẹ con đặt, vì mẹ mong con bình an, cả đời suôn sẻ." Vân Tùng rơi một giọt nước mắt: "Bà hy vọng con luôn mạnh khỏe, sống cuộc đời bình an."
Bình an và khỏe mạnh, đó là mong ước giản dị nhất của cha mẹ dành cho con.
Nhìn Vân An nước mắt giàn giụa, Vân Tùng không đành lòng, quay mặt đi. Chuyện cũ quá nặng nề, bác không biết Vân An có gánh vác nổi hay không.@TửuHoa
"An An, mẹ con là người rất tốt, bà yêu con vô cùng..." Vân Hạo cất lời.
Vân An khẽ gật đầu, khóe miệng run rẩy, cười trong nước mắt: "Con biết, mẹ nhất định rất yêu con."
"Mẹ để lại lời nhắn. Con đã xem nhiều lần. Con hiểu, con đều hiểu."
Vân Tùng ngừng một lát rồi tiếp tục.
Từ khi Bạch Diên sinh con trong đêm mưa, họ đưa gia đình Vân Trinh trở lại thành phố. Từ đó, Vân Trinh đã có biểu hiện bất thường. Nhưng khi ấy, Vân Tùng và Vân Hạo tưởng rằng ông đang chìm trong đau thương nên không để tâm.
Đến khi nhận ra điều bất thường, thì đã quá muộn.
"Ba con đã thay đổi sau biến cố ấy..." Vân Tùng nặng nề nói.
Từ một thiên tài kiêu hãnh, Vân Trinh trở thành một thanh niên trầm lặng, bế tắc.
"Nếu lúc đó chúng ta chú ý đến nó nhiều hơn..." Vân Tùng tràn đầy tự trách. "Chúng ta không biết nó đã bắt đầu thứ này từ khi nào."
Theo suy đoán, ba tháng sau khi Bạch Diên miễn cưỡng sống sót, Vân Trinh đã phác thảo ý tưởng đầu tiên. Đến khi Bạch Diên qua đời, ông lại bước tiếp trên con đường ấy.
"Lúc đó chúng ta nghĩ Vân Trinh đi giải sầu nên đã để mặc..." Vân Hạo kể. "Vân Trinh rời đi một mình, không dẫn con theo. Hai năm trời, anh ấy đi lại con đường từng cùng chị dâu bước qua, rồi sáng tạo ra hệ thống này."
"Trên hành trình đó, anh ấy gặp những kẻ kỳ quái, lập nên những giao ước kỳ lạ và cùng họ tạo nên trò chơi này. Những phó bản mà con trải qua, chính là những gì ba mẹ của con đã từng đối mặt."
Vân An sững sờ. Thì ra tất cả những thử thách cậu đã trải qua, đều là hành trình của ba mẹ.
"Điều kiện để vào trò chơi này là gì? Vì sao ba lại tạo ra nó?" Vân An chất vấn.
"Chúng ta không rõ điều kiện, chỉ đoán phần lớn là ngẫu nhiên, nhưng con cháu các thiên sư sẽ dễ bị cuốn vào hơn, nhất là thế hệ sau." Vân Tùng đáp. "Ba con... muốn trả thù."
Ông từng chiến đấu bảo vệ nhân gian, bắt quỷ, trừ tà, nhưng cuối cùng lại bất lực trước cái chết của vợ mình. Nỗi đau đó khiến ông sinh lòng hận thù.
Ông căm ghét thân phận thiên sư, căm ghét nhân gian từng được ông bảo vệ, căm ghét cả đồng đạo. Ông muốn trả thù, muốn nợ máu phải trả bằng máu.@TửuHoa
Nhưng cuộc đời ngắn ngủi, lại bị giám sát chặt chẽ, ông không thể báo thù trực tiếp. Vì vậy, ông đã tạo ra trò chơi này — nơi quỷ dữ có thể tàn sát con người, và con người chỉ sống sót nhờ may mắn.
"Vậy... con vào đây là do ba sắp đặt, hay chỉ là ngẫu nhiên?" Vân An hỏi.
"Con nhất định sẽ vào đây." Vân Hạo đáp. "Chỉ là không biết khi nào."
Vân Trinh đã rót quỷ lực vào trò chơi, thậm chí hy sinh cả tính mạng để duy trì nó. Cái giá ấy, chỉ để những kẻ gây nên cái chết của Bạch Diên không được yên ổn.
"Nhưng con khác với những người khác." Vân Hạo tiếp: "Con là nửa người nửa quỷ. Trong phó bản, con sẽ không thật sự chết. Dù mất mạng, con cũng sẽ thành quỷ, giữ nguyên thần trí và tiếp tục tu luyện như mẹ con."
"Có thể nói, một nửa lý do ba con tạo ra trò chơi này là để báo thù. Nửa còn lại... là vì con. Ông ấy muốn con mạnh lên, muốn con hấp thụ quỷ lực..."
Vân An bàng hoàng, nhưng đã hiểu.
Ba cậu hy vọng cậu lớn mạnh nhờ hấp thụ quỷ lực từ phó bản. Nếu chết, cậu sẽ thành quỷ, tiếp tục tu luyện. Nếu sống, quỷ lực sẽ chuyển hóa cậu thành quỷ hoàn toàn.
Ba muốn cậu báo thù thay họ.
"An An... con nghĩ thế nào?" Vân Hạo dè dặt hỏi.
Tâm trí Vân An rối bời. Cậu nhìn xuống lòng bàn tay, cảm nhận luồng sức mạnh lạnh buốt đang không ngừng lớn mạnh.
Kế hoạch của ba đã thành công.
"Con... không biết." Vân An khẽ lắc đầu. Báo thù sao? Giết những kẻ đã giết hại ba mẹ cậu. Ý nghĩ đó như ngọn lửa thiêu đốt trong lòng. Một giọng nói văng vẳng bên tai, xúi giục cậu: "Báo thù! Báo thù!"
"Trong trò chơi này, những cửa hàng, hệ thống, người chơi đã chết... tất cả đều là thật sao?" Vân An hỏi.
Vân Tùng lắc đầu: "Là cửa hàng, tích phân còn có hệ thống đúng không? Những thứ đó đều là giả, chỉ là thủ thuật che mắt, các con vào trò chơi, sau khi hoàn thành nhiệm vụ thì nghĩ rằng mình đã nhận được điểm tích lũy và có thể sử dụng đạo cụ. Nhưng thực ra, tất cả đều vô dụng. An An, trò chơi này từ lúc bắt đầu, ba con đã không hề có ý định để những người bị cuốn vào có thể thoát ra ngoài. Người chết trong phó bản tuy ngoài đời không thực sự tử vong, nhưng linh hồn của họ biến mất, trở thành người sống đời thực vật, chỉ còn giữ lại những dấu hiệu sinh tồn cơ bản nhất."
"Cái đó... con ở thế giới hiện thực vẫn có thể vào diễn đàn trò chơi, vậy chuyện này là thế nào?" Vân An hỏi.
"Hẳn là do năm đó có người từng hợp tác với ba con, người đó đã phối hợp thiết lập trong thế giới hiện thực." Vân Hạo nói: "Chúng ta cũng chỉ mới biết về diễn đàn này không lâu, hiện đang tìm người điều tra."
Vân An ngồi bệt xuống đất. Đêm nay, cậu đã biết quá nhiều, quá nhiều chuyện, mọi thứ tựa như một cơn ác mộng.
Cậu không thể tưởng tượng rằng toàn bộ trò chơi này lại là một âm mưu khổng lồ, mà người đứng sau chính là người ba mà cậu vẫn luôn tự hào.@TửuHoa
Nhưng nghĩ đến cảnh tượng ba mẹ bị giết thảm thương, Vân An nhắm chặt mắt, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài nơi khóe mi. Lòng cậu không thể kìm được mà trào dâng sự căm hận.
"Còn có một chuyện nữa! Con... con ở trong phó bản đã gặp một "con quỷ" rất mạnh, anh ấy tên là Hoa Cương. Anh ấy luôn bảo vệ con. Nếu không có anh ấy, con đã chết từ lâu rồi." Vân An như chợt nhớ ra điều gì, vội vàng nói và nhìn về phía Vân Hạo cùng Vân Tùng: "Hai người... có biết anh ấy là ai không?"
"Chú còn đang thắc mắc tại sao con có thể bình an vượt qua nhiều phó bản như vậy, hóa ra là do có người bảo vệ." Vân Hạo trầm ngâm, cố gắng nhớ lại nhưng cuối cùng lắc đầu: "An An, chú không có chút ấn tượng nào về cái tên đó."
Vân Tùng cũng lắc đầu, đồng tình với câu trả lời.
"Còn về hệ thống..." Vân An tiếp tục nói: "Trong trò chơi, con có một hệ thống, nó có thể trò chuyện với con như con người. Con vẫn tưởng rằng mỗi người chơi đều có hệ thống như vậy, nhưng sau này mới biết chỉ có mình con là có loại hệ thống này. Bác cả, chú, hai người có biết đây là chuyện gì không?"
Vân Tùng và Vân Hạo vẫn lắc đầu.
Vân Tùng trầm ngâm rồi nói: "An An, những điều bác sắp nói chỉ là suy đoán của bác, nhưng bác cho rằng khả năng rất lớn. Ba con sáng tạo ra trò chơi này, nhưng mẹ con hẳn là đã âm thầm can thiệp mà ba con không hề hay biết."
"Khi sinh mệnh bà bị đe dọa trong ba tháng cuối đời, bà từng ẩn ý nói với bác vài điều. Nhưng khi ấy bác bận rộn công việc, không hiểu được ý bà, mà cơ hội gặp mặt bà lại rất ít. Tất cả những điều này, mãi sau này bác mới nhận ra." Vân Tùng thở dài: "Mẹ con là người nhân hậu, luôn yêu thương và nghĩ cho người khác."
Lúc nhận ra chồng mình - một thiên sư đã trở nên tuyệt vọng và lạnh lùng với thế giới, Bạch Diên dù hơi thở mong manh vẫn cố gắng khuyên ngăn. Thấy không thể lay chuyển được ông, bà lập tức âm thầm rót sức mạnh của mình vào trò chơi.
"Nhưng cụ thể bà đã bố trí những gì, chúng ta thực sự không rõ." Vân Tùng thở dài một hơi: "An An, những gì chúng ta biết, chỉ đến thế này thôi."
Vân An nhẹ gật đầu. Trên bầu trời, ánh trăng dù còn treo cao, nhưng phía xa, ánh sáng mặt trời đã bắt đầu rạng chiếu. Một đêm dài đã trôi qua.
Vân An vừa bước ra từ phó bản, lại biết được quá nhiều chuyện, nhưng cậu không hề cảm thấy mệt mỏi hay buồn ngủ.
Giờ phút này, cậu chỉ muốn lập tức đi tới nơi an nghỉ của mẹ.
"Năm đó, sau khi mẹ con qua đời, thi thể bà hoàn toàn giống người thường, máu thịt nguyên vẹn. Bà từng nói rằng sau khi chết, muốn được chôn ở nơi này nên chúng ta đã làm theo di nguyện của bà." Vân Hạo kể.@TửuHoa
Chính nhờ nhìn thấy thi thể bằng máu thịt thật của Bạch Diên, các thiên sư lúc đó mới chịu dừng tay. Hơn nữa, Vân An khi ấy trông giống như một đứa trẻ loài người bình thường, cũng là một thực thể bằng máu thịt với trái tim đang đập. Vân gia liều mạng bảo vệ cậu, nhờ vậy trận đại kiếp mới chấm dứt.
Sau khi nghỉ ngơi đôi chút trong hai ba tiếng, ăn một chút gì đó rồi thu dọn lều trại, ba người lên đường đến nơi chôn cất Bạch Diên.
Họ đi suốt hai ngày một đêm. Nơi trực thăng rơi khi trước đã gần khu mộ, ước chừng vào lúc 12 giờ trưa, họ cuối cùng cũng đã tới nơi.
Vân An phóng tầm mắt nhìn, trước mặt là một ngọn núi cao, sườn núi phủ đầy cây cối xanh tốt. Dưới chân núi là một hang động lớn, bên trong tối đen. Dù đang giữa trưa, khi dương khí mạnh nhất, nhưng từ cửa hang vẫn tỏa ra luồng hơi lạnh rợn người.
"An An, đây chính là nơi an nghỉ của mẹ con." Vân Tùng chỉ về phía hang động. "Chúng ta đã an táng bà ở đây."
Vân An gật đầu, bước nhanh vào, lòng nôn nóng muốn thấy mộ bia của mẹ và trò chuyện cùng mẹ. Nhưng khi cậu vừa bước tới cửa hang, Vân Hạo giữ cánh tay lại.
"An An, hang động lâu ngày chưa dọn dẹp, có thể có rắn độc, côn trùng..." Vân Hạo nói, vẻ do dự.
Vân An lắc đầu: "Con không sợ, con sẽ cẩn thận."
Nói rồi, cậu cương quyết tiến tới. Thấy vậy, Vân Hạo quay sang Vân Tùng - người khẽ gật đầu đồng ý. Vân Hạo đành buông tay, nhưng ngay khi Vân An vừa đến cửa hang, từ rừng cây cạnh đó, một nhóm người lạ xuất hiện.
Đồng tử Vân An co lại, ánh mắt cảnh giác.
"Hừ, Vân Tùng, vừa rồi chúng ta nghe hết lời của ông. Trước đó ông còn chối không biết nơi an nghỉ của Bạch Diên, vậy mà giờ thì sao?" Người lên tiếng là kẻ thuộc Hứa gia.
Những người này chính là đại diện các gia tộc thiên sư từng rời đi trước đó.
Vân Tùng sa sầm mặt: "Các người theo dõi chúng tôi?"
"Haha, binh bất yếm trá. Ông có thể nói dối, chúng tôi cũng có thể giở thủ đoạn." Người của Hứa gia cười lạnh. "Vân Tùng, các người dẫn tên nửa người nửa quỷ này tới đây, chẳng lẽ muốn nó hoàn toàn hóa quỷ sao?"
*binh bất yếm trá: dụng binh không ngại lừa dối để giành chiến thắng
Vân An nhìn quanh, nhận ra có cả Hạ gia, Kim gia... Toàn bộ các gia tộc lớn đều tụ tập.
Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển đứng sau trưởng bối gia tộc mình, sốt ruột ra hiệu cho Vân An xem điện thoại. Trong núi tín hiệu kém, hơn nữa từ khi bước vào phó bản tới giờ, Vân An chưa hề mở máy. Vừa xem, cậu mới nhận được tin nhắn Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm gửi từ hôm qua: họ cảnh báo các gia tộc lớn đang phục kích để bắt gọn Vân gia, khuyên cậu đừng đối đầu mà nên rút lui.
Nếu là trước kia, có thể Vân An sẽ cân nhắc. Nhưng hôm nay...@TửuHoa
Ánh mắt cậu quét qua đám người đối diện, khắc sâu từng gương mặt vào lòng. Trong đầu cậu vang lên câu hỏi: Đêm mưa năm xưa, khi mẹ sinh cậu, liệu bà có bị bao vây, xua đuổi và thương tổn như thế này?
Vân An khẽ lắc đầu với Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển. Cậu không rút lui. Nếu hôm nay cậu bỏ đi, sao xứng với người mẹ đã liều mạng sinh cậu?
Những kẻ này đã tìm được mộ phần của mẹ, chắc chắn sẽ không để yên, thậm chí có thể quật mộ bà.
Thấy Vân An cương quyết, Kim Tử Ngâm và Hạ Uyển lo lắng đến nóng ruột. Một mình ba người Vân gia đối mặt với cả đám cường giả, khác nào trứng chọi đá.
Lúc này, Hứa Vi Đồng bất ngờ lên tiếng: "Các vị trưởng bối, trước khi thuyết phục Vân gia, chi bằng chúng ta xử lý kẻ nội ứng bên trong?"
Ánh mắt mọi người lập tức chuyển sang Hạ Uyển và Kim Tử Ngâm. Hứa Vi Đồng rõ ràng đã thấy được sự trao đổi bằng ánh mắt giữa họ và Vân An, cố ý khơi mào nghi ngờ.
Tình thế căng thẳng cực độ, không khí như ngưng đọng lại.
"Để trưởng bối chúng ta xử lý chuyện này, đám tiểu bối các người không cần xen vào, cứ ngoan ngoãn nghe lệnh là được!" Gia chủ Kim gia quay đầu quát lớn vào Kim Tử Ngâm.
Gia chủ Hạ gia tuy giọng điệu nhẹ hơn, nhưng vẫn răn dạy Hạ Uyển vài câu.
Kim Tử Ngâm cúi mắt, im lặng không nói nhưng Hạ Uyển nhịn không nổi.
"Các người là trưởng bối, nhưng việc này thật đáng lên án!" Hạ Uyển không phục nói. "Các người cảnh giác Vân An, vì sợ thân thể nửa người nửa quỷ của cậu ấy gây hại nhân gian, nhưng cậu ấy chưa từng làm hại ai! Mẹ cậu ấy đã mất, chôn ở hang động này. Người chết như đèn tắt, dù bà ấy có sai lầm gì cũng nên dừng ở đây. Cớ sao vẫn chưa chịu buông tha? Đây là cái gì..."
Chưa dứt lời, Hạ Uyển đã bị Hạ gia gia chủ tát mạnh, khiến mắt cô rưng rưng.
"Đây không phải chỗ cho con nói! Lui về sau ngay."
Hạ Uyển ôm mặt, nước mắt lăn dài, giọng nghẹn ngào nhưng vẫn cố cãi: "Tại sao đánh tôi? Tôi không sai. Thái độ các người bây giờ chính là thừa nhận đây không phải việc quân tử!"
Nhìn thấy bàn tay thứ hai giáng xuống, Hạ Uyển ương ngạnh, không tránh né. Đúng lúc đó, Kim Tử Ngâm xuất hiện, kéo cô ra và lãnh trọn cái tát. Trên mặt cậu ta lập tức ửng đỏ.@TửuHoa
"Con!" gia chủ Hạ gia tức giận khi lỡ đánh nhầm. Hạ Uyển nhìn vết thương trên mặt Kim Tử Ngâm, càng đau lòng, nước mắt tuôn rơi dữ dội.
"Hạ Uyển, Kim Tử Ngâm." Vân An lớn tiếng gọi, lắc đầu ra hiệu họ đừng đối đầu trực diện với trưởng bối. "Tôi hiểu tấm lòng của hai người."
Nếu thành kiến dễ xóa bỏ, đã không có thảm kịch đêm mưa năm ấy.
"Vân An..." Hạ Uyển lẩm bẩm, còn Kim Tử Ngâm cau mày nhìn Vân An. Nếu Vân gia không lùi, chưa biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Vân An mặc kệ ánh mắt mọi người, chậm rãi bước về phía cửa hang. Cậu cảm nhận được giọng nói dịu dàng, ấm áp tựa như của mẹ đang gọi khiến cậu muốn bật khóc.
"Vân An! Tôi cảnh cáo cậu, đừng tiến thêm! Nếu không, đừng trách chúng tôi không khách khí!" gia chủ Hứa gia quát, rút ra bùa chú. Hai nhà còn lại cũng giương pháp bảo trừ quỷ, nhắm thẳng vào cậu.
Vân An càng đến gần nơi Bạch Diên yên nghỉ, quỷ lực trong cậu càng cường thịnh.
Cậu như ma quỷ giáng thế, không ngừng tiến về phía trước.
Những thiên sư thấy vậy thì xông tới. Vân Tùng vừa gọi viện trợ xong, cùng Vân Hạo lao vào ngăn cản họ, quyết không để ai gây bất lợi cho Vân An.@TửuHoa
Họ không muốn tái diễn thảm cảnh đêm mưa 20 năm trước!
Vào trong hang động tối đen, Vân An cảm giác thân thể như bị thứ gì rút đi.
Ngay khi ấy, giọng nữ mềm mại, mang chút nghẹn ngào vang lên bên tai cậu: "An An, con của mẹ, cuối cùng con đã tới."
Vân An cúi đầu, thấy quỷ lực trên mình như dòng lũ tràn ra, bao trùm hang động. Một luồng sức mạnh ấm áp, cường đại và dịu dàng ôm lấy cậu, khiến cậu nhắm mắt lại.
...
"Này, tỉnh lại, tỉnh lại." Một giọng nữ quen thuộc vang lên hối thúc. Giữa cơn mơ màng, Vân An thấy ánh mặt trời lấp ló. Đầu cậu đau như búa bổ, nhưng vẫn cố mở mắt.
Trước mặt là một cô gái trẻ, khuôn mặt thanh tú, ngồi xổm, đôi mắt to tròn tò mò nhìn cậu. Vân An còn chưa kịp phản ứng, cô đã cất lời: "Làm tôi giật cả mình! Tôi còn tưởng cậu bị thiên sư đánh chết rồi chứ."
Vân An chớp mắt hoàn hồn, chẳng phải cậu vẫn đang ở chỗ mẹ mình được chôn cất sao? Sao lại đột nhiên đến nơi này?
Cậu đứng dậy nhìn quanh, vẫn là sơn động nơi mẹ an nghỉ, sơn động vẫn ở đó. Cậu vội vàng, mặc kệ cơ thể còn yếu, chạy về phía đó nhưng vừa tới cửa động đã khựng lại.
Không còn cảm giác. Cậu không cảm nhận được luồng sức mạnh thuộc về mẹ.
Chuyện gì đang xảy ra? Trong đầu Vân An rối như tơ vò, hỗn loạn như một bãi bùn đặc. Một giây trước cậu còn đang giằng co với mấy vị thiên sư kia, sao giây tiếp theo đã tới đây?
Hơn nữa, Vân An nhận ra, cảnh sắc xung quanh sơn động giờ cũng không giống như trước.
Bác cả và chú đâu rồi? Bọn họ đã đi đâu? Còn cô gái vừa gọi mình là ai?@TửuHoa
Vân An đột ngột quay đầu lại, vừa vặn chạm phải ánh mắt cô gái.
Nhìn gương mặt cô gái ấy, nước mắt Vân An không kìm được mà trào ra.
Trong những giấc mơ, cậu đã gặp lại mẹ vô số lần. Gương mặt của mẹ, cậu khắc sâu đến mức không thể nào quên.
Gương mặt cô gái trước mắt giống mẹ đến lạ kỳ, chỉ là trẻ trung hơn nhiều.
"Cô... tên là gì?" Vân An cất giọng khẽ khàng, như sợ rằng âm thanh quá lớn sẽ khiến bà biến mất.
"Bạch Diên." Cô gái đáp, đôi mắt đen láy trong veo và thuần khiết.
Khoảnh khắc ấy, toàn thân Vân An bắt đầu run lên nhè nhẹ. Nước mắt như vỡ đê tuôn trào. Cậu bước nhanh tới, ôm chặt lấy Bạch Diên bằng đôi tay run rẩy.
"Mẹ ơi..." Vân An bật khóc nức nở, cậu siết chặt vòng tay, ôm thật chặt, chặt đến mức Bạch Diên cảm thấy đau, cậu cũng thấy đau nhưng lại không muốn buông ra. Dẫu đây chỉ là một giấc mộng, cậu cũng cam lòng.
Bạch Diên giãy giụa vài cái, nhưng thấy cậu không buông, đang định phản kháng thì nghe tiếng cậu khóc. Trong lòng bà bỗng nhói lên, quỷ lực quanh người cũng dần thu lại.
Bà không nghe rõ cậu gọi gì, nhưng theo bản năng, bà nâng bàn tay nhỏ nhắn, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu như đang dỗ dành một đứa trẻ: "Này... này... đừng khóc nữa mà."
Ai ngờ, vừa nghe vậy, Vân An lại càng khóc to hơn khiến Bạch Diên bối rối, luống cuống không biết làm sao.
Ban đầu, Vân An nghĩ đây chỉ là một cơn mộng, nhưng cậu cảm giác mình đã khóc rất lâu, rất lâu, mà giấc mộng này vẫn chưa tan biến. Mẹ vẫn đang dịu dàng ôm cậu như ngày nào.
Cuối cùng, Vân An mới nấc nhẹ, khụt khịt mũi, chậm rãi và lưu luyến buông lỏng vòng tay.
Bạch Diên bị cậu ôm đến mức mệt mỏi, thấy cậu cuối cùng cũng chịu thả lỏng, vội vàng kéo giãn khoảng cách. Bà vốn định hỏi vì sao cậu lại ôm mình, nhưng nhìn đôi mắt cậu sưng đỏ vì khóc thì trong lòng lại không nỡ.@TửuHoa
Bà dịu dàng khẽ nói: "Cậu đừng khóc nữa, khóc nhiều nước mắt sẽ cạn khô mất."
*Tác giả có lời muốn nói:
Cuối cùng cũng tới phó bản cuối rồi.
An An của chúng ta, cuối cùng cũng là một đứa trẻ được mẹ yêu thương, hu hu hu...
Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Story
Chương 246: Ánh trăng (1)
10.0/10 từ 43 lượt.
