Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Chương 208: Lâu đài cổ Mary (58)
Hoa Cương lại bắn thêm một mũi tên, lao thẳng về phía Reuel.
Reuel không kịp né tránh, mũi tên đâm trúng tim khiến hắn ta quỳ rạp xuống đất. Hắn ta ngẩng đầu lên, nở một nụ cười âm hiểm: "Ngươi bây giờ chẳng khác gì cung cứng nhưng không còn mũi tên sắc bén nữa. Mũi tên này so với lần trước, uy lực đã yếu hơn rất nhiều."
Reuel phun ra một ngụm máu đen, dứt khoát ngồi bệt xuống đất, hoàn toàn trong trạng thái bất cần.@TửuHoa
Hoa Cương hơi híp đôi mắt dài sắc bén, khóe môi nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn: "Nhưng để giết ngươi thì vậy là đủ rồi."
"Thật sao? Vậy thì giết ta đi, thử xem nào. Để xem ngươi giết ta trước, hay là hệ thống chủ giết tình nhân bé nhỏ của ngươi trước." Reuel lau vết máu đen ở khóe miệng, giọng điệu đầy thách thức.
Hoa Cương không nói gì, cũng không có bất kỳ hành động nào khác. Hắn đứng thẳng, cao lớn và kiên cường như một cây trường thương bất khả xâm phạm, nhưng ánh mắt đầy sát khí thì lại khiến người khác kinh hãi.
Vân An lo lắng ôm chặt lấy cánh tay Hoa Cương. Khi chạm vào quần áo hắn, cậu cảm nhận được một chất lỏng sền sệt, nồng nặc mùi máu tanh. Không cần nhìn, Vân An cũng biết rằng Reuel đã nói đúng.
Hoa Cương bị thương và vết thương không hề nhẹ.
Trong tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc này, chính cậu lại trở thành yếu điểm của Hoa Cương. Nếu không có cậu, Hoa Cương sẽ không cần phải giằng co với Reuel lâu như vậy.
Như thể nhận ra sự tự trách của Vân An, Hoa Cương nắm chặt lấy tay cậu. Sự ấm áp từ lòng bàn tay hắn truyền vào làn da, lan tỏa đến tận tim Vân An. Dường như hắn muốn nói với cậu rằng: "Không phải lỗi của em, đừng nghĩ nhiều."
"Hay lắm, đã lâu rồi không có ai dám uy h**p ta như vậy, dù là người hay là quỷ." Hoa Cương lại giương cung, mũi tên đen nhánh nhắm thẳng vào đầu Reuel.
Vút một tiếng, mũi tên bay ra, xuyên thủng trán Reuel, khiến hắn ta ngã sầm xuống đất với tiếng động vang dội.
Cùng lúc đó, đất trời chợt biến sắc, bầu trời đen kịt, sấm sét rền vang, mây đen dày đặc che phủ mặt trời.
Reuel nằm trên mặt đất, chật vật ngồi dậy, phải tốn rất nhiều sức mới có thể rút mũi tên ra khỏi trán. Hắn ta hung ác nhìn chằm chằm vào Hoa Cương, gào lên: "Bắn tiếp đi!"
"Được, để ta thỏa mãn ngươi!" Hoa Cương lạnh lùng nhếch môi, giương cung, một mũi tên nữa bay ra, xuyên thẳng qua cổ Reuel, máu đen phun trào như suối, hắn ta lại một lần nữa bị quật ngã xuống đất.
Tiếng động vang trời khiến Vân An ngẩng đầu, trong đám mây đen dày đặc trên bầu trời dường như xuất hiện những vết nứt, giống hệt như cảnh cậu từng thấy ở Toà nhà 5 tầng.
Vân An! Mau ngăn Hoa Cương lại, không thể bắn tiếp nữa! Nếu giết Reuel, phó bản này sẽ hoàn toàn sụp đổ! Giọng nói hoảng loạn của hệ thống vang lên trong đầu Vân An.
Vân An không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn Hoa Cương. Hắn vẫn còn đang tức giận, lồng ngực rắn chắc phập phồng kịch liệt, như một con sư tử đực đang bảo vệ lãnh thổ, phát ra uy áp đáng sợ, tuyên bố rằng không ai được phép xâm phạm.@TửuHoa
Lần này, Reuel mất nhiều thời gian hơn mới có thể gượng dậy. Hắn ta chậm rãi rút mũi tên dài xuyên qua cổ họng mình, máu đen tuôn ra thành dòng, lan dần đến chân hắn ta.
Hoa Cương đã bắn tổng cộng ba mũi tên, Reuel chỉ tránh được một mũi, hai mũi còn lại đã xuyên qua não và yết hầu. Lúc này, Reuel đã suy yếu đến cực hạn.
Vân An không nghi ngờ gì nữa, nếu Hoa Cương bắn thêm một mũi tên nữa, Reuel chắc chắn sẽ chết không thể nghi ngờ.
Nhưng nếu Reuel chết, toàn bộ phó bản sẽ sụp đổ...
Ngăn cản hắn! Phó bản này không thể sụp đổ! Hệ thống gào thét trong đầu Vân An, gần như điên cuồng. Hoa Cương điên rồi, đây là hành động đồng quy vu tận!
"Hoa Cương..." Vân An cố gắng đỡ lấy cơ thể Hoa Cương, cảm nhận được cơ thể hắn đang run lên từng hồi. Reuel đã không còn sức chống trả, nhưng Hoa Cương cũng đã gần như kiệt sức.
Thế nhưng, Hoa Cương phớt lờ tất cả. Hắn lần nữa giương cung, mũi tên lần này nhắm thẳng vào tim Reuel.
Reuel cuối cùng cũng lộ ra vẻ sợ hãi thực sự trên gương mặt.
"Ngươi không thể giết ta! Nếu ngươi giết ta, cậu ta cũng sẽ chết theo!" Reuel lạnh lùng nói, nhưng giọng điệu có chút run rẩy, như thể đang tự thuyết phục bản thân. Hắn ta chỉ thẳng vào Vân An, cười nhạt: "Ta chết, cậu ta cũng không thoát được, ngươi không thể cứu cậu ta!"
Hoa Cương cười khẩy, nghiêng đầu, buông tay, mũi tên lao đi nhanh như chớp.
Mũi tên này mang theo sức mạnh không thể cản phá, giống như một thanh đao sắc bén xuyên thẳng vào tim Reuel.
Giờ khắc này, mắt Reuel trợn trừng, đôi mắt đen kịt tràn đầy sợ hãi và hối hận.
Hoa Cương thực sự muốn giết hắn ta.
"Không!!!" Tiếng thét chói tai của Reuel vang vọng khắp đất trời.
Khi Hoa Cương dốc toàn bộ sức lực bắn mũi tên dài về phía hắn ta, ngay khoảnh khắc mũi tên sắp đâm thủng ngực hắn ta thì mọi thứ bỗng dưng dừng lại. Tiếng thét của Reuel đột nhiên im bặt, không chỉ vậy, cả thế gian dường như rơi vào trạng thái ngưng trệ.@TửuHoa
Vân An còn chưa kịp phản ứng thì Hoa Cương đã không thể đứng vững, cả người ngã xuống, quỳ một gối trên mặt đất, miệng phun ra một ngụm máu đỏ tươi.
"Hoa Cương, Hoa Cương!" Vân An điên cuồng đỡ lấy hắn, miệng không ngừng gọi tên, đây là lần đầu tiên cậu thấy Hoa Cương yếu ớt đến vậy, nhìn hắn mất nhiều máu như thế, lòng cậu như bị thiêu đốt trong dầu sôi, đau đớn đến cực điểm.
"Đừng khóc." Hoa Cương ôm lấy Vân An vào lòng, tay nhẹ nhàng lau đi nước mắt cậu: "Ta không sao."
"Sao có thể không sao được!" Nước mắt Vân An tuôn rơi không ngừng, cả khuôn mặt đều ướt đẫm, cậu khóc nghẹn ngào, hai tay đầy máu của Hoa Cương. Chiếc áo đen của hắn tuy không nhìn rõ, nhưng thực chất đã thấm đẫm máu đỏ: "Anh vẫn đang chảy máu, em phải làm sao để giúp anh đây?"
"An An, ngoan nào, ta thực sự không sao." Hoa Cương cố gắng ngồi thẳng, nhìn Vân An với ánh mắt dịu dàng, hoàn toàn khác hẳn vẻ hung dữ vừa rồi. Hắn nhịn đau, tiếp tục lau nước mắt cho Vân An, nhưng nước mắt của cậu cứ không ngừng rơi.
Vân An nức nở từng cơn, giống như một con thú nhỏ bị tổn thương, thấy Hoa Cương còn đang cố lau nước mắt cho mình, cậu hoảng loạn đến mức không biết nên làm gì, thậm chí không dám ôm chặt hắn, sợ sẽ chạm vào vết thương của hắn.
"Anh sao có thể biến mình thành ra thế này?" Vân An khóc lóc: "Xin lỗi, đáng lẽ em không nên gọi anh đến."
Cậu vừa khóc vừa nói năng lộn xộn, còn Hoa Cương chỉ nhìn cậu dịu dàng, nét mặt không còn chút hung dữ nào: "Không, chuyện này không liên quan gì đến em."
"Những ngày qua ta rời khỏi thế giới này để làm một số chuyện, gặp nguy hiểm, nếu không phải em gọi ta trở lại, có lẽ ta đã không thể thoát khỏi đó."
"Hơn nữa, ta đã hứa với em, chỉ cần em gọi, miễn là ta còn sống, ta nhất định sẽ đến." Hoa Cương ôm chặt Vân An, giọng nói chắc chắn như thể trong thế gian này chỉ còn lại hai người họ: "Em không cần tự trách, ta đã đưa cho em chiếc vòng hổ phách là để bảo vệ em. Nếu lúc nguy hiểm em không dùng đến nó thì nó sẽ mất đi ý nghĩa vốn có."
"Nhưng còn anh..." Vân An nhìn Hoa Cương với dáng vẻ đầy máu, tim cậu đau đến mức run rẩy, không biết anh đã trải qua điều gì mà lại bị thương đến vậy.
"Đừng khóc nữa, bé ngoan." Hoa Cương cúi xuống hôn lên những giọt nước mắt của Vân An, đôi mắt cậu đẹp như viên ngọc quý long lanh nước mắt khiến lòng hắn mềm nhũn như sắp tan chảy.
Hắn kề trán vào trán cậu, dịu dàng nói: "Những điều ta sắp nói, em phải ghi nhớ trong lòng."
Vân An mở to đôi mắt, nhìn hắn rồi lại muốn khóc, nhưng cậu cố kìm nén, gật đầu thật mạnh.
"Bất kể sau này ta làm gì, em hãy nhớ rằng, ta đều là cam tâm tình nguyện." Hoa Cương dịu dàng cọ cọ mũi vào mũi Vân An: "Ta và em mãi mãi đứng cùng một chiến tuyến."
Lời nói của Hoa Cương khiến Vân An ngẩn ngơ, nó như đang ẩn chứa một thông điệp sâu xa, thậm chí giống như một lời trăn trối. Cậu hoảng loạn, ôm chặt lấy hắn muốn hỏi rõ, nhưng hắn lại đột nhiên ho ra một búng máu. Vân An lập tức hoảng hốt, nước mắt giàn giụa, trong đầu vội vàng tìm kiếm hệ thống để hỏi xem có thuốc chữa trị hay không.@TửuHoa
Hệ thống thở dài: Thuốc trị thương trong cửa hàng chỉ có tác dụng với con người, không thể dùng cho quỷ quái.
Làm ơn, giúp tôi cứu anh ấy với. Vân An gần như sụp đổ.
Hệ thống không trả lời nữa, vì nó thực sự không thể làm gì hơn.
Ngay lúc này, thời gian dường như lại bắt đầu trôi đi. Hoa Cương ngẩng đầu nhìn trời, ánh mắt sắc bén, cắn răng bắn tiếp một mũi tên lên trời. Mũi tên nổ tung trên không trung, một luồng sức mạnh vô hình lan tỏa, thời gian lại lần nữa dừng lại.
Sau khi bắn tên, Hoa Cương trông càng yếu ớt hơn, thậm chí phải dựa vào Vân An mới có thể đứng vững.
"Ta không thể giữ thời gian dừng lâu hơn nữa, An An, ta sẽ đưa em đi ngay bây giờ." Hoa Cương lau vệt máu nơi khóe miệng, giọng nói kiên quyết không cho phép phản đối, nhưng ánh mắt vẫn dịu dàng đầy lưu luyến như muốn khắc ghi hình ảnh của Vân An vào trái tim.
"Đưa em đi? Rời khỏi phó bản này sao?" Vân An hoảng hốt giữ chặt lấy cánh tay hắn: "Nhưng nhiệm vụ còn chưa hoàn thành, anh lại bị thương nặng như thế, em không thể rời đi lúc này được."
Hoa Cương nhìn cậu thật sâu, đôi mắt đen nhánh như giếng sâu, ẩn chứa những cảm xúc khó hiểu.
"Mặc dù ta rất muốn giết Reuel, nhưng hắn ta nói đúng, nếu ta giết hắn ta, em cũng không thể sống sót. Vậy nên, nhân lúc hắn ta còn tồn tại, ta sẽ đưa em rời khỏi đây. Đây là cách tốt nhất."
"Vậy còn anh? Sau khi đưa em đi, anh sẽ ra sao? Còn vết thương của anh?" Vân An không muốn tranh cãi vào lúc này, nhưng cũng không thể để Hoa Cương tự mình ở lại nơi nguy hiểm này.
"Ta có cách của ta." Hoa Cương an ủi Vân An nói: "Ta không sao, những người đồng đội của em ta cũng có thể đưa đi cùng."
Dù gì thì đưa một người hay hai người cũng như nhau mà thôi.
"Nhưng mà..." Vân An do dự, Hoa Cương bị thương nặng như vậy, nếu cố gắng đưa mình đi thì hắn sẽ thế nào? Nhưng Vân An lại lo rằng sự hiện diện của mình chỉ khiến Hoa Cương bị cản trở.
"Không còn thời gian nữa, ta không cầm cự được lâu." Hoa Cương vừa nói dứt câu lại phun ra một ngụm máu, hắn đẩy nhẹ Vân An ra một chút, định đưa cậu rời khỏi nơi này.
Cả thế giới chìm vào tĩnh lặng, yên tĩnh đến mức Vân An chỉ còn nghe thấy tiếng th* d*c nặng nề của Hoa Cương, từng hơi thở dường như đều rất khó khăn.
"Không!"
Hắn đang lừa cậu!
Vân An và hệ thống gần như đồng thanh lên tiếng.
"Em không đi! Tuy rằng em không biết thuật pháp trừ tà, nhưng ít nhất em cũng có học chút thuật phòng thân, còn có bùa chú nữa. Em sẽ tự bảo vệ mình, cũng sẽ cố gắng bảo vệ anh!" Vân An nắm chặt lấy cánh tay Hoa Cương, nhất quyết không để hắn đưa mình đi.
Không thể để Hoa Cương tiếp tục phá vỡ phó bản nữa! Hắn bị thương rất nặng, quỷ lực trong người đang không ngừng bị bào mòn. Nếu bây giờ hắn cố gắng xé rách không gian phó bản để đưa cậu ra ngoài, hắn sẽ bị hệ thống chủ phát hiện và xử lý, rất có thể sẽ bị xóa sạch ký ức và biến thành một NPC vô tri vô giác như trước kia. Hệ thống lo lắng nói. Vân An, cậu phải ngăn cản hắn!@TửuHoa
Những lời của hệ thống càng khiến Vân An thêm quyết tâm ngăn Hoa Cương lại.
"Em ở lại đây, nếu không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ chết, khi đó ta không thể cứu được em." Hoa Cương cau mày, khuôn mặt lộ ra vẻ nghiêm túc chưa từng có. "Tranh thủ lúc ta vẫn còn sức, em hãy đi ngay bây giờ!"
Vân An không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Hoa Cương, đôi mắt long lanh chất chứa đầy yêu thương và không nỡ rời xa. Hoa Cương không dám nhìn thẳng vào cậu, khẽ quay mặt đi, hắn biết đây là một chuyện rất tàn nhẫn đối với Vân An, nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác.
"Anh muốn em sống sót, nhưng em cũng muốn anh sống sót." Giọng nói của Vân An dần trở nên bình tĩnh, giống như một đóa mai nở giữa gió rét bão tuyết, càng gặp khó khăn lại càng kiên cường.
Cậu lau nước mắt, đứng thẳng người, trong đầu hiện lên vô số suy nghĩ.
"Chúng ta không thể giết được Reuel, nhưng có thể phong ấn hắn ta, đúng không?" Vân An hỏi.
Gương mặt Hoa Cương thoáng hiện lên một tia bất đắc dĩ và do dự, nhưng trước ánh mắt kiên định của Vân An, cuối cùng hắn vẫn gật đầu.
"Nếu anh có thể phong ấn Reuel thì chúng ta có thể trực tiếp đối mặt với Kiều Cấm." Vân An suy nghĩ một chút rồi nói, giọng điệu đầy ẩn ý. "Trong tình huống như vậy, anh còn muốn đưa em đi không?"
Hoa Cương lại gật đầu, sự nghi ngờ trong lòng Vân An lúc này đã được giải tỏa.
Quả nhiên, đúng như cậu nghĩ, Kiều Cấm không phải là con quỷ mà nhiệm vụ của người chơi đã nhắc đến.
Cậu nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, trong lòng đã có suy đoán, chỉ là cậu cần thêm một chút thông tin từ Reuel và Kiều Cấm để xác nhận suy nghĩ của mình.
"Hoa Cương." Vân An đưa tay chạm nhẹ lên mặt Hoa Cương, ánh mắt đầy yêu thương. "Anh tin em một lần được không? Em đã tìm ra cách vượt qua phó bản này theo phương thức thông thường rồi, em có thể tự mình rời đi, không cần anh lúc nào cũng bảo vệ em."
"An An, không phải ta không tin em, mà là Reuel quá xảo quyệt, hắn ta độc ác và nham hiểm. Nhân loại các em gọi hắn ta là kẻ bẩm sinh tà ác, em rất khó có thể lừa được hắn ta." Hoa Cương nói.
Vân An cau mày hỏi: "Rốt cuộc hắn ta là ai?"
Reuel quả thực là NPC có vẻ giống quỷ quái nhất trong phó bảnLâu đài cổ Mary, nhưng hắn ta lại không phải là một con quỷ, hơn nữa còn sở hữu những năng lực kỳ lạ và tâm địa độc ác, rất khó đoán định.
"Ta đã điều tra về lai lịch của hắn ta." Hoa Cương cúi đầu nói: "Hắn từng phạm phải những tội ác kinh khủng trong thế giới nhân loại của các em, sau đó bị người ta trừ khử và g**t ch*t. Sau khi chết, hắn ta đến thế giới này. Cũng chính vì những tội ác tày trời và bản tính tàn bạo của mình, hắn ta không được cho phép trở thành quỷ mà bị ràng buộc với thế giới này, nhằm trừng phạt hắn ta và ngăn không cho hắn ta gây tổn thương đến con người."
Tuy nhiên, sau khi bị trói buộc với thế giới này, dù không thể trực tiếp làm hại người chơi, Reuel đã tìm đủ mọi cách để tra tấn họ. Ban đầu, Lâu đài cổ Mary chỉ là một phó bản cấp thấp, nhưng sau hàng loạt sự tra tấn và đánh lừa người chơi của Reuel, nó đã bị đẩy lên cấp độ B+.
"Được rồi, em hiểu rồi." Vân An gật đầu, nhưng không hề có ý định thay đổi quyết định. Cậu nói tiếp: "Em sẽ cẩn thận."@TửuHoa
Rõ ràng, những gì Hoa Cương nói không khiến Vân An chùn bước, cậu vẫn quyết tâm tự mình vượt qua phó bản.
"Hoa Cương, em không còn là người yếu đuối, chỉ biết khóc khi nhìn thấy quỷ nữa. Em đã trưởng thành rất nhiều, anh hãy thử tin em một lần, để em chứng minh cho anh thấy."
Vân An có đôi bàn tay ấm áp, mềm mại không có xương, giống như một hồ nước xuân làm xao động trái tim Hoa Cương. Hắn nhìn Vân An thật sâu, như thể muốn khắc ghi hình ảnh người ấy vào tận đáy lòng. "Được, ta đồng ý với em, cho em thử một lần. Nếu thất bại, ta sẽ không hỏi thêm ý kiến em nữa mà sẽ trực tiếp đưa em ra khỏi phó bản."
"Được, nói lời giữ lời." Sợ Hoa Cương đổi ý, Vân An cùng hắn đập tay cam kết.
Chỉ trong một cái chớp mắt, phó bảnLâu đài cổ Mary vốn bị tạm dừng thời gian lại tiếp tục trôi đi. Ngoại trừ Vân An và Hoa Cương, những người chơi khác vẫn còn bàng hoàng, hoảng hốt nhìn hai người, không biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, như thể chỉ là một chuyện nhỏ nhặt.
Chỉ có Reuel - kẻ khống chế phó bản này, là hiểu rõ tất cả.
Dù là quỷ cấp S+, dù đang bị thương rất nặng, sức mạnh của hắn vẫn vô cùng đáng sợ. Hắn đã cưỡng ép tạm dừng không gian của phó bản B+ này, điều này khiến ánh mắt hắn ta nhìn về phía Vân An và Hoa Cương càng thêm phần oán hận. Giờ phút này, hắn ta đã hoàn toàn hiểu ra.
Hóa ra, Hoa Cương chỉ đang hù dọa chứ không hề thực sự muốn giết hắn ta. Tất cả đòn tấn công chỉ nhằm vào mũi tên cuối cùng – thứ đã tạm dừng thời gian trong phó bản, phá vỡ hệ thống phòng ngự của Reuel để đưa Vân An rời đi.
Mặc dù không hiểu tại sao thời gian lại tiếp tục trôi mà Vân An vẫn chưa rời khỏi đây, nhưng Reuel vẫn cảm thấy rất hài lòng. Dù Hoa Cương ra sao hắn ta cũng không quan tâm, mục tiêu của hắn ta luôn chỉ là Vân An. Nếu đối phương muốn tự giác rời đi, hắn ta cũng sẵn sàng "đại phát từ bi" để thả người.
Nhưng khi nghĩ đến dáng vẻ hoảng loạn của mình khi đối mặt với mũi tên thứ tư của Hoa Cương, Reuel nheo mắt lại. Hắn ta quyết định sẽ g**t ch*t Vân An trước, hút sạch quỷ lực trên người cậu rồi mới xử lý Hoa Cương sau.
"Hoa Cương, ngươi cũng quá tự cao rồi. Tuy cấp bậc ngươi cao, nhưng đây là phó bản B+, ngươi lại còn bị thương nặng. Cư nhiên ngươi lại vọng tưởng phá vỡ quy tắc thế giới này, thật là nực cười." Reuel cười nhạt.
Hắn ta nhận thấy quỷ lực trên người Hoa Cương đã yếu ớt đến mức gần như cạn kiệt, cho rằng dù hắn có miễn cưỡng tạm dừng thời gian thì cũng không đủ sức phá vỡ quy tắc và đưa người ra ngoài.
Đây chính là kế hoạch của Vân An – để Hoa Cương thu liễm khí thế khiến Reuel tin rằng họ đã là nỏ mạnh hết đà, không còn sức phản kháng, từ đó chủ quan lơi lỏng phòng bị.
"Hoa Cương có thể bị thương, nhưng ngươi thì lại không trốn đi đâu được, cảm giác hai mũi tên vừa rồi thế nào?" Vân An nhanh chóng đáp trả, không hề nhún nhường.
Reuel nheo mắt nhìn Vân An, cười lạnh: "Không dễ chịu chút nào, nhưng muốn giết mày thì vẫn dư sức."@TửuHoa
Mặc dù Hoa Cương trông có vẻ đã là người hết sức, nhưng bản tính xảo trá và tàn nhẫn của Reuel không cho phép hắn chủ quan. Hắn ta vẫn sắp xếp để Kiều Cấm - con quỷ gương đứng cạnh mình, bảo vệ bản thân khỏi bất kỳ cuộc tấn công bất ngờ nào từ hai người kia.
"Nếu tôi và Hoa Cương trong mắt ngươi đã là kẻ phải chết, vậy tôi có thể nói mấy lời với Kiều Cấm được không? Ngươi sẽ không từ chối chứ?" Vân An cố tình nói.
Kiều Cấm không phải là quỷ như trong nhiệm vụ đã nhắc đến. Chân tướng thực sự chắc chắn khác biệt, nhưng Reuel đã khéo léo đánh lừa họ bằng những cạm bẫy tinh vi. Ban đầu, hắn ta tạo ra cảm giác bản thân là quỷ rồi sử dụng năng lực tự bạo trọng sinh khiến người chơi tin rằng việc tiêu diệt hắn ta là mục tiêu.
Khi họ phát hiện manh mối mới, hắn ta lại khéo léo đẩy Kiều Cấm ra như thể cô ta mới là mục tiêu thật sự.
Trước đây, Vân An đã nghi ngờ điều này nhưng không thể xác nhận, cho đến khi Hoa Cương xuất hiện và dùng cách đánh cược tính mạng để thử. Giờ đây, cậu đã chắc chắn rằng Kiều Cấm không phải nhiệm vụ cần phải tiêu diệt và sự thật đang dần lộ diện.
Ngoại trừ Vân An, những người chơi khác như Tần Bác, Tô Chi và Từ Xuyên Bạc vẫn nghĩ rằng nhiệm vụ của họ là tiêu diệt Kiều Cấm để rời khỏi phó bản.
Reuel thực sự là kẻ có lòng dạ hiểm độc và đầy mưu mô.
Nhưng chính vì điều này, Vân An muốn lợi dụng sự tự tin và kiêu ngạo của hắn ta. Reuel vẫn chưa biết rằng cậu đã nhìn thấu sự thật về Kiều Cấm, nếu hắn ta không cho họ tiếp xúc trực tiếp với cô thì rất có thể những người chơi khác sẽ sinh nghi.
Reuel không còn lựa chọn nào khác ngoài việc để Kiều Cấm bước lên.
"Muốn hỏi gì thì hỏi, coi như ta rộng lượng giải đáp thắc mắc của các ngươi trước khi chết." Reuel lạnh nhạt nói.
Hắn ta tỏ vẻ như đang khoan dung, nhưng thực chất đang cố kéo dài thời gian để trị thương.
Hai mũi tên của Hoa Cương đã trúng vào hai điểm yếu chí mạng của hắn ta khiến cả phó bản rung chuyển. Reuel hiểu rõ tình trạng của bản thân hơn ai hết. Nếu như Hoa Cương và Vân An đã là kẻ sắp chết thì hắn cũng chẳng khá hơn là bao.
Hắn ta muốn nhân cơ hội cuộc đối thoại này để khôi phục thương thế nhanh chóng. Dù gì thì đây là thế giới của hắn ta, Hoa Cương dù có mạnh đến đâu cũng không thể khôi phục nhanh như hắn ta được.
Kiều Cấm đứng trước mặt Reuel, đối diện với Vân An và Hoa Cương. Cô ta vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, chẳng có gì thay đổi, dường như trận chiến vừa rồi không liên quan gì đến mình.
Cô vẫn là Kiều Cấm mà Vân An từng gặp lần đầu, không khác chút nào.@TửuHoa
Cằm hơi nhếch lên, luôn nhìn người khác từ trên xuống với một góc độ cao ngạo, trông như một tiểu thư nhà giàu lười biếng, kiêu kỳ như một con công, không ai có thể lọt vào mắt.
Vân An nghĩ có lẽ trong phó bản này, tội lỗi nguyên thủy mà mỗi người chơi mang trên vai đều liên quan mật thiết đến tính cách của họ.
Từ Xuyên Bạc có thói quen muốn làm người dẫn đầu, thích ra lệnh nhưng lại không biết bao dung người khác, chỉ mong muốn biến đội ngũ thành phiên bản hoàn hảo của mình. Vì vậy, khi đối mặt với những người dám phản bác, anh ta thường vô cùng tức giận. Chính điều này đã khiến tội lỗi nguyên thủy của anh ta là "cuồng nộ".
Tiểu K không có sự hiện diện rõ ràng, mọi hành động hay lời nói đều rất nhỏ nhẹ, nếu có thể không nói thì sẽ cố gắng không nói, nếu có thể không hành động thì sẽ hạn chế tối đa. Vì vậy, nguyên tội "lười biếng" đã tìm đến cô ấy.
Kiều Cấm vốn dĩ là một người phụ nữ có tính cách cao ngạo. Cô ta có đủ tư cách để kiêu ngạo, từ thực lực đến ngoại hình, tất cả đều xuất sắc. Không giống như Tô Chi, người luôn giấu tài, Kiều Cấm lại phô trương sự hoàn hảo của mình một cách hào phóng, không coi ai ra gì và có xu hướng làm mọi việc một mình. Chính vì tính cách này, nguyên tội "kiêu ngạo" đã chọn cô ta.
Tần Bác và Tô Chi cũng bị nguyên tội phù hợp với tính cách và hoàn cảnh của họ bám lấy.
Còn về phần Vân An... Cậu nghĩ rằng tình cảm mình dành cho Hoa Cương có lẽ sâu sắc hơn cả những gì bản thân đã từng nhận thức.
Nhìn lại, mỗi người chơi đều bị nguyên tội phù hợp với bản chất và hành vi của mình. Nếu không chú ý kỹ, họ sẽ dần thay đổi một cách vô thức mà khó có thể phát hiện ra.
Vân An nhìn quỷ gương Kiều Cấm một lúc lâu rồi lên tiếng: "Cô trông thật giống với Kiều Cấm thực sự."
Quỷ gương Kiều Cấm khoanh tay, hơi hất cằm mỉm cười. Đường nét ở đuôi mắt và khóe miệng giống y hệt Kiều Cấm. Nó nói: "Bởi vì ta chính là cô ấy, cô ấy chính là ta."
Vân An lắc đầu: "Nụ cười này của cô không giống."
Quỷ gương Kiều Cấm hơi nhíu mày, có vẻ bất ngờ: "Làm sao có thể? Ngươi đang cố ý trêu ta sao?"
"Tôi không trêu cô, thực sự là không giống." Vân An nói. "Nếu là Kiều Cấm thật, cô ta sẽ không trả lời tôi mà chỉ lạnh lùng nhếch khóe miệng, khinh thường liếc nhìn tôi như đang nhìn một kẻ ngốc."@TửuHoa
Quỷ gương Kiều Cấm chưa kịp phản bác, Vân An đã tiếp tục: "Nói thật, ở cùng với cô thoải mái hơn ở cùng Kiều Cấm thật. Cô ta quá cao ngạo, như thể chỉ có cô ta mới xứng đáng làm con người, còn những kẻ khác chỉ là kẻ vô dụng ngu xuẩn."
"Nhưng cô thì không. Cô có năng lực và trí tuệ của Kiều Cấm, nhưng tính cách lại không quá sắc bén, ở cùng cô không tạo ra áp lực quá lớn."
Ánh mắt quỷ gương Kiều Cấm sáng lên, không ngờ mình lại được khen.
"Đúng thế." Nó cười đắc ý. "Con người các ngươi đầy rẫy những thói hư tật xấu, còn ta là một bản thể hoàn mỹ, thiện lương, đáng yêu..."
Quỷ gương Kiều Cấm chưa nói hết, Reuel đã trầm giọng cảnh cáo: "Ngươi nói quá nhiều rồi."
Quỷ gương Kiều Cấm lập tức cúi đầu, có chút sợ hãi nhưng vẫn giữ vẻ đắc ý.
Vân An đột nhiên thay đổi sắc mặt, giọng nói sắc bén như mưa rào trút xuống: "Cô thực sự hoàn mỹ sao? Cô làm sao có thể được gọi là thiện lương?"
"Cô đã giết tiểu K! Cố tình gây ra xung đột nội bộ của chúng tôi, giả dạng thành Tần Bác, nửa đêm gõ cửa phòng tôi để dụ dỗ tôi ra ngoài g**t ch*t tôi! Một kẻ nhuốm đầy máu tươi như cô mà dám tự nhận là thiện lương đáng yêu? Tôi cảm thấy xấu hổ thay cho cô!"
"Không, không phải!" quỷ gương Kiều Cấm hoảng sợ, lắp bắp nói. "Ta... Ta không muốn giết người, là hắn, hắn bắt ta làm vậy!"
Nó len lén nhìn về phía Reuel, người đang chữa trị vết thương. Reuel cười lạnh, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích nhìn Vân An, như muốn nói rằng chính hắn ta đã ép Kiều Cấm làm chuyện đó, vậy thì sao chứ?
Vân An tức giận đến mức tim đập dồn dập, nhưng khuôn mặt vẫn giữ bình tĩnh. Cậu biết rằng nếu để lộ sự tức giận, Reuel sẽ càng vui vẻ hơn.
Cậu đã đoán được kính quỷ Kiều Cấm chính là kẻ giết tiểu K. Có lẽ trước khi chết, tiểu K đã phát hiện ra điều gì đó và dùng máu mình để viết số "7" trên sàn, sau đó che giấu bằng chính cơ thể mình.
"Vậy nên, tôi nhất định sẽ giết cô, cũng sẽ giết Reuel!" Vân An nghiến răng nói.
"Ngươi định giết ta bằng cách nào?" Reuel cười nhạo, thương thế của hắn ta đã phục hồi khá nhiều. Hệ thống chủ nhận thấy thế giới này xuất hiện xáo trộn nên đã truyền thêm sức mạnh cho hắn ta.
Chỉ cần hắn ta muốn, hắn ta có thể điều khiển quỷ gương để g**t ch*t lũ người chơi ngu xuẩn này bất cứ lúc nào.
Một bên khác, Tần Bác, Tô Chi và Từ Xuyên Bạc đang bị Reuel giam cầm. Dù đã cố gắng hết sức để thoát khỏi sự trói buộc của hắn ta, họ vẫn không thể thoát ra. Khi nghe thấy cuộc đối thoại giữa Reuel, Vân An và quỷ gương Kiều Cấm, họ cảm thấy sự thật giống như một bức tranh đang dần được vén lên, phơi bày bộ mặt thật ngay trước mắt.
"Đáng giận! Giá mà chúng ta phát hiện ra vấn đề của Kiều Cấm sớm hơn thì tốt rồi." Tần Bác không kiềm chế được mà trút giận lên Từ Xuyên Bạc. "Cậu ở chung đội với Kiều Cấm, hai người ngày ngày tiếp xúc, vậy mà cũng không nhận ra đồng đội của mình đã bị thay thế. Cậu còn vọng tưởng muốn chúng tôi nghe theo cậu sao? Mơ đi! Tôi thật sự thấy phiền, lại phải cùng cậu chết chung một chỗ."
Tần Bác đã tuyệt vọng. Hiện tại họ bị Reuel giam cầm, còn bên phía Vân An, dù Hoa Cương đã quay lại nhưng bị thương nặng. Hắn đã bắn bốn mũi tên mà vẫn không thể g**t ch*t Reuel. Hơn nữa, Reuel còn tuyên bố rằng mình là bất tử khiến họ không còn hy vọng.@TửuHoa
Vượt qua cửa ải này dường như là điều không thể.
"Câm miệng! Làm sao tôi có thể biết Kiều Cấm đã bị thay thế bằng quỷ gương chứ? Anh không nghe nó nói sao, nó chính là Kiều Cấm, Kiều Cấm cũng là nó. Điều đó có nghĩa là giữa hai người họ không có sự khác biệt. Tôi đâu phải cha mẹ hay bạn trai của cô ta, làm sao có thể hiểu rõ nàng đến từng chi tiết như vậy?" Từ Xuyên Bạc tức giận phản bác.
Tô Chi đứng bên cạnh không tham gia vào cuộc tranh cãi mà chỉ nhíu mày, lẩm bẩm lặp lại câu nói của quỷ gương Kiều Cấm: "Cô ấy chính là ta, ta chính là cô ấy."
Câu trả lời dường như sắp hiện ra, nhưng lại bị che giấu bởi một lớp màn mỏng khó nhìn thấu.
Giữa lúc hỗn loạn, Tô Chi bỗng phát hiện một vật nhỏ màu lam có chút ánh đỏ đang lăn lén lút về phía chân mình.
Đó chính là chiếc vòng cổ hổ phách mà Vân An luôn đeo trên cổ.
Bản năng mách bảo Tô Chi nhìn về phía Vân An. Cậu thấy ánh mắt của cô nhưng không nhìn lại, chỉ hơi gật đầu. Tô Chi hiểu ý, cố gắng vùng vẫy, cúi xuống nhặt lấy chiếc vòng cổ hổ phách.
Chiếc vòng cổ ấm áp trong tay, cảm giác rất dễ chịu. Điều kỳ diệu hơn là ngay khoảnh khắc Tô Chi cầm lấy nó, sợi dây trói buộc vô hình quanh họ bỗng chốc biến mất.
Ba người nhìn nhau đầy kinh ngạc. Không ngờ chiếc vòng cổ của Vân An lại mạnh mẽ đến vậy.
Từ Xuyên Bạc thoáng hiện lên sự tham lam trong ánh mắt. Nhưng Tô Chi đã nhanh chóng cất chiếc vòng cổ, làm ngơ trước ánh mắt của anh ta và cảnh cáo bằng giọng nói khẽ: "Đừng để Reuel phát hiện, nếu không chúng ta chết mà không biết tại sao."
Ngay lúc đó, tình hình lại có biến chuyển mới.
Có lẽ do sự căm ghét mà Vân An dành cho Reuel và quỷ gương Kiều Cấm đã khiến Reuel tức giận. Hắn ta đột nhiên nói: "Ngươi muốn giết chúng ta? Ngươi không làm được. Nhưng ta có thể g**t ch*t đồng đội của ngươi."
"Hãy nhìn đồng đội của ngươi chết thảm ngay trước mặt ngươi, xem ngươi có đau lòng không?" Reuel cười lạnh, giọng điệu đầy ác ý.
"Ngươi dám!" Vân An giận dữ hét lên.
Reuel ra hiệu cho quỷ gương Kiều Cấm. Nó do dự vài giây, nhưng dưới ánh mắt đầy uy h**p của Reuel, cuối cùng vẫn miễn cưỡng quay người bước về phía ba người Từ Xuyên Bạc.
"Ta không thực sự muốn giết các ngươi, các ngươi đừng trách ta." quỷ gương Kiều Cấm nói, rút ra một con dao găm sắc bén lóe lên ánh lạnh.@TửuHoa
Nghe vậy, Reuel cười lớn đầy khoái chí, giọng nói tràn đầy ác ý: "Muốn trách thì trách Vân An, chính cậu ta đã hại chết các ngươi!"
Nói xong, hắn ta ra lệnh cho quỷ gương Kiều Cấm ra tay.
Quỷ gương Kiều Cấm nghiến chặt răng, giơ dao lên và lao về phía Từ Xuyên Bạc, người đứng gần nó nhất.
Nhưng ngoài dự đoán của Reuel và quỷ gương Kiều Cấm, Từ Xuyên Bạc đột nhiên bộc phát, nhanh như chớp đoạt lấy con dao từ tay nó.
Quỷ gương Kiều Cấm không kịp đề phòng, chưa kịp phản ứng đã bị Từ Xuyên Bạc tóm chặt lấy vai. Lưỡi dao lạnh lẽo sáng loáng, anh ta tàn nhẫn cắt ngang cổ họng nó.
Máu đen phun trào, bắn lên khắp mặt Từ Xuyên Bạc. Nhưng anh ta không hề sợ hãi, trong mắt ánh lên sự tàn nhẫn và thỏa mãn: "Tôi đã giết quỷ gương! Tôi là người đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ, tôi có thể thông qua rồi!"
Giây phút đó, dường như cả thế giới đều im lặng.
Tô Chi và Tần Bác nín thở, nhìn chằm chằm vào Từ Xuyên Bạc. Anh ta vừa dứt lời, nhưng không có chuyện gì xảy ra, xung quanh vẫn tĩnh lặng một cách kỳ lạ.
Sắc mặt Reuel trở nên u ám đáng sợ, nhưng trong ánh mắt hắn ta lại có một tia căng thẳng, dường như đang lo sợ rằng Vân An và những người chơi khác sẽ nhận ra điều gì đó.
"Sao có thể như vậy! Tại sao lại không có âm thanh thông báo hoàn thành nhiệm vụ? Rõ ràng tôi đã giết cô ta, rõ ràng tôi đã giết cô ta mà!" Từ Xuyên Bạc hoảng loạn, con dao găm trong tay rơi xuống đất, nằm ngay cạnh thi thể Kiều Cấm với vết cắt ở cổ, chết mà mắt vẫn mở trừng trừng.
Tần Bác cũng tròn mắt kinh ngạc, trong nhiệm vụ có nói rằng muốn giết được con quỷ thì phải giết Kiều Cấm thật.
Vậy tại sao sau khi Từ Xuyên Bạc giết cô ta, lại không có thông báo hoàn thành? Chẳng lẽ cô ta cũng không phải là mục tiêu thật sự sao? Ý nghĩ vừa lóe lên làm Tần Bác cảm thấy tuyệt vọng, anh không thể tưởng tượng được hậu quả của chuyện này.
Rõ ràng chiến thắng đang ở trước mắt, vậy mà đột nhiên lại có người nói rằng họ vẫn chỉ đang ở chân núi, và đáp án thật sự thì vẫn đang bị giấu kín bên trong ngọn núi ấy, cần tự mình khám phá ra.
Tần Bác và Từ Xuyên Bạc không nhận ra rằng, trên mặt đất, nơi thi thể Kiều Cấm lẽ ra đã chết hoàn toàn, vết thương trên cổ cô ta đang từ từ khép lại.
"Cẩn thận!" Vân An hét lớn, đúng lúc ấy, Kiều Cấm vốn đã bị cắt cổ đột nhiên bật dậy, đôi mắt đầy hận thù, vung dao găm nhắm thẳng vào tim Từ Xuyên Bạc.
Từ Xuyên Bạc hoảng loạn, nhưng chuyện xảy ra quá bất ngờ khiến anh ta không thể tránh kịp. Khi mũi dao sắp đâm trúng, một bàn tay yếu ớt nhưng dứt khoát kéo áo anh ra phía sau, giúp anh ta tránh được cú đâm hiểm, lưỡi dao chỉ sượt qua áo chứ không chạm đến ngực anh.
Sau khi thoát chết trong gang tấc, Từ Xuyên Bạc vẫn còn run rẩy, quay đầu nhìn lại thì thấy người cứu anh không ai khác chính là Tô Chi, người anh ta đã từng nhiều lần sỉ nhục và coi thường.
Cảm xúc trong lòng Từ Xuyên Bạc lẫn lộn, nghẹn lời hồi lâu, cuối cùng chỉ thốt lên được một câu: "Cảm ơn."@TửuHoa
Không thể g**t ch*t Từ Xuyên Bạc, giờ đây khi anh ta cùng Tần Bác và Tô Chi đứng chung một phe, Kiều Cấm không còn cách nào khác đối phó với họ. Hai bên chỉ có thể im lặng đối đầu nhau.
"Khi nào các ngươi thoát được sự giam cầm của ta vậy?" Reuel nheo mắt lại, hắn ta hoàn toàn không nhận ra điều này từ trước.
"Điều đó chứng tỏ rằng sự giam cầm của ngươi vốn không có tác dụng." Tần Bác phản bác theo phản xạ.
Reuel quay sang nhìn Vân An, nhận ra trên cổ cậu không còn chiếc vòng hổ phách, hắn ta lập tức hiểu ra. Thì ra đó là máu đầu tim của Hoa Cương.
Quỷ vốn dĩ không có máu đỏ, nếu có thì cũng là màu đen, không thể nào giống con người được. Những con quỷ cấp cao lại càng khó để sở hữu dòng máu giống như con người. Nhưng Hoa Cương lại làm được điều đó.
Máu đầu tim của hắn là màu đỏ, chứa đựng một sức mạnh khổng lồ và nó được niêm phong trong chiếc vòng hổ phách. Chỉ có sức mạnh đó mới có thể phá vỡ được sự giam cầm của Reuel.
"Đừng ra tay với Kiều Cấm nữa, giết cô ta cũng vô ích, mục tiêu thật sự của chúng ta không phải là cô ta." Vân An thở dài nói.
Tần Bác và Từ Xuyên Bạc nhìn nhau, cuối cùng cũng từ bỏ ý định manh động. Trong khi đó, Tô Chi lặng lẽ suy nghĩ về lời nói của Vân An.
Vân An nhìn Reuel rồi chậm rãi nói: "Ngươi chính là quy tắc của thế giới phó bản này, tự xưng là đấng sáng tạo của tòa lâu đài cổ Mary này. Ngươi có thể làm mọi thứ, ngay cả một người lợi hại như Hoa Cương cũng không thể giết được ngươi. Ngươi quá mạnh mẽ và để đánh lừa chúng ta thì thật sự quá dễ dàng."
"Ngươi đã khiến chúng ta tin rằng ngươi chính là con quỷ nhiệm vụ nhắc đến, khiến chúng ta nghĩ rằng vạch trần thân phận của Kiều Cấm là chìa khóa. Từng bước một, chúng ta đã rơi vào cạm bẫy của ngươi, từng cái bẫy đều tinh vi đến mức đáng sợ, không thể tìm ra bất kỳ kẽ hở nào. Nhưng có một điều luôn khiến tôi thắc mắc."
"Liệu Lý Nhận có thể đã hoàn thành nhiệm vụ hay không?"
Lời nói của Vân An làm tất cả sững sờ. Ngoài hai người chơi đã rời đi trước khi phó bản bắt đầu, Lý Nhận là người đầu tiên chết trong số bảy người bọn họ. Người thứ hai chết chính là Kiều Cấm thật sự.
"Nếu con quỷ Kiều Cấm thật sự là mục tiêu nhiệm vụ mà chúng ta cần tiêu diệt, vậy thì Lý Nhận sẽ không thể nào không có cơ hội thông quan, bởi vì trước khi anh ta chết, con quỷ mục tiêu vẫn chưa hề xuất hiện trong lâu đài cổ." Vân An nói. "Như vậy là không đúng, vì ngay khi phó bản bắt đầu, mỗi người chơi đều phải có cơ hội thông quan. Nếu Lý Nhận không có cơ hội đó thì chứng tỏ con quỷ Kiều Cấm không thể nào là mục tiêu nhiệm vụ của chúng ta."
"Vậy thì ai mới là con quỷ?" Vân An khẽ cười, cậu không cao lớn, cũng không mạnh mẽ nhưng vào khoảnh khắc này, không ai có thể xem thường sự hiện diện của cậu. "Ngươi không phải, Hoa Cương không phải, Arlene đã chết, công tước Eagle thật sự cũng đã bị Hoa Cương giết từ lâu. Các ngươi đều không phải quỷ, tất cả NPC cũng không phải quỷ."
"Tôi nhớ lúc mới bước vào phó bản, Reuel - khi ấy đóng vai quản gia - đã nói với chúng ta một câu: "Quốc vương sẽ chọn một vương hậu hoàn mỹ không tì vết, phẩm hạnh cao thượng, nhân hậu thuần khiết."
"Nếu vậy, chúng ta hãy thay đổi một chút cách suy nghĩ, có phải chỉ những người hoàn mỹ không tì vết, phẩm hạnh cao thượng, nhân hậu thuần khiết mới được gọi là con người thật sự không?"
"Những kẻ như chúng ta, những con người mang trên lưng đủ loại tội lỗi và tham vọng, có thực sự xứng đáng được gọi là con người không?"@TửuHoa
"Phó bản này, từ đầu đến cuối, con quỷ thật sự không phải là NPC, mà chính là chúng ta – những người chơi!"
Lời nói của Vân An như một tiếng sét đánh ngang tai, làm mọi người bừng tỉnh.
"Là chính chúng ta sao? Vậy... làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ? Giết những người chơi khác ư?" Tần Bác lẩm bẩm. "Hay là... tự sát?"
Chưa kịp dứt lời, Từ Xuyên Bạc bỗng nhiên quay người lại, ánh mắt tràn đầy sát khí hướng về phía Tô Chi. Nếu muốn giết một người chơi để thông quan, vậy thì đừng trách anh ta ra tay tàn nhẫn.
Nhưng ngay khi anh vừa xoay người, một âm thanh sắc bén vang lên – lưỡi dao cắm thẳng vào tim anh. Anh ta cúi đầu xuống, nhìn thấy con dao găm đang cắm sâu vào lồng ngực mình và người cầm nó chính là Tô Chi.
Tô Chi nhếch môi cười lạnh, lau đi vệt máu bắn lên mặt rồi nhìn Từ Xuyên Bạc chậm rãi ngã xuống đất. Cô ngồi xổm xuống bên cạnh anh ta, vỗ nhẹ lên mặt, nhìn anh ta há miệng muốn nói gì đó nhưng lại không thể thốt ra lời, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy châm chọc: "Đừng tưởng rằng vừa rồi chị đây cứu cưng. Chị đây chỉ không muốn để cưng chết trong tay người khác. Từ Xuyên Bạc, chị đây đã muốn giết cưng từ lâu rồi."
*Tác giả có đôi lời:
Dự đoán sai rồi nhé, chương sau là kết thúc rồi, ha ha ha ha.
Con quỷ thật sự có bất ngờ không? Bởi vì Reuel và con quỷ Kiều Cấm đều không phải là "quỷ" theo định nghĩa của phó bản này nên bùa chú của An An mới vô dụng với bọn họ ~ Nếu mọi người thấy hứng thú, có thể quay lại xem kỹ lại nội dung phó bản nhé, gợi ý đã được ẩn giấu từ rất sớm rồi đó ~
Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Kiều Diễm Bị Hiến Tế Sau Nằm Thắng
Story
Chương 208: Lâu đài cổ Mary (58)
10.0/10 từ 43 lượt.
