Mỹ Nhân Bị Thương Chinh Phục Tinh Tế

Chương 5: C5: Lễ nghi

228@-



Biên dịch: Yên Hy

Chỉnh sửa: 03/10/2023

Thẩm An bị thâm ý trong lời nói làm nghẹn lại, nhưng đau đớn từ tay phải khiến cậu ta không thể tiếp tục suy nghĩ.

Quả thực quá đau!

Không chỉ có đau, còn cảm giác tê như bị muôn vàn côn trùng cắn, dần dần từ ngón tay lan tràn tới rồi toàn bộ cánh tay, tra tấn làm người ta khó có thể chịu đựng.

Omega được nuông chiều từ nhỏ đến lớn đã khi nào chịu việc này, nước mắt viên lớn viên nhỏ rơi xuống, khóc đến mức mũi đều đỏ.

Khuôn mặt nhỏ nhắn thấm mồ hôi, thoạt nhìn cực kỳ thê thảm, cũng phá lệ dẫn dụ người thương tiếc.

Tiếng khóc Thẩm An làm người trong nhà tâm đều bị nắm lên, đại sảnh tức khắc hoảng loạn một đoàn.

Đám người hầu vội vàng mang máy trị liệu, tìm đá tới chườm lạnh, quản gia càng đau lòng hơn, gấp đến độ mồ hôi lạnh xuất hiện.

Nhưng bà Thẩm lăn qua lộn lại xem, trên bàn tay trắng nõn của Thẩm An ngay cả vết đỏ cũng không có, càng miễn bàn tới có vết thương.

"Cậu rốt cuộc đã làm gì Tiểu An!" Bà Thẩm nhíu mày nhìn cậu.

"Bắt tay với em trai mà thôi, bà không phải nhìn thấy được sao?" Trên khuôn mặt tinh xảo của Thẩm Ngôn tràn đầy nghi hoặc, "Hoặc bà tìm xem lại camera, tin rằng nó có thể chứng minh tôi vô tội."

Nói xong, cậu không đợi mọi mọi người chào đón, không chút khách khí ngồi trên sô pha.

Nhưng đúng lúc này, yết hầu Thẩm Ngôn đột nhiên có chút ngứa.

Cậu nhíu mày thấp giọng thấp ho khan vài tiếng, dùng đầu ngón tay quệt qua, không chút ngoài ý muốn thấy được một vệt đỏ tươi.

Hai ngày này cậu đã quen với tình huống thỉnh thoảng nôn ra máu này, dường như là một cách cơ thể tự chữa trị, sau khi hộc máu ngược lại sẽ dễ chịu hơn chút.

Tuy vậy hiện tại ---

"Khụ khụ, tôi dù sao cũng tới từ hành tinh hoang, có lẽ bị mất sức, nếu không... Vẫn nên mời bác sĩ tư nhân cho em trai thôi? Mấy người không cần để ý đến tôi."

Thẩm Ngôn còn ngại chưa đủ náo nhiệt, vừa nói vừa để tay trên môi dùng sức ho khan, dáng vẻ suy yếu không còn sức lực.

Tầm mắt mọi người tức khắc tụ lại trên sườn mặt tinh xảo tái nhợt của thiếu niên cùng cánh môi dính lây vết máu, không tự chủ run rẩy.

Omega tựa đóa hoa hồng bị tàn phá sau cơn mưa lớn, tuy rằng suy tàn vẫn mang vẻ đẹp lay động tâm hồn.



Thật vất vả phục hồi tinh thần lại, bọn họ phát hiện trọng điểm: Vết thương của thiếu niên thoạt nhìn còn nghiêm trọng hơn thiếu gia Thẩm An nhiều.

Rất nhiều người trên mặt không có biểu hiện, trong lòng lại cảm thấy thiếu gia Thẩm An thật sự quá mức yếu ớt, tay chẳng qua bị nắm một cái, có thể đau bao nhiêu?

Trái lại thiếu gia Thẩm Ngôn lại đặc biệt khiến người đau lòng, thân thể suy yếu như vậy vẫn luôn yên lặng ẩn nhẫn. Thời điểm ở hành tinh hoàng chắc hẳn đã chịu khổ rất nhiều, bằng không cũng sẽ không như vậy thật đáng thương.

"... Cảm ơn anh trai, em, thật sự không cần." Cảm nhận được ánh mắt tế nhị của mọi người, Thẩm An vội vàng cắn môi từ chối.

Tóc mai cậu ta bị mồ hôi làm ướt nhẹp, đau đến mức giọng nói đều run, "Em dùng, máy trị liệu là được."

Trong mắt quản gia đều là đau lòng: "Chỉ là thiếu gia ——"

Thẩm An nhìn quản gia lắc đầu.

Cậu ta hiểu rõ tính cách cha Thẩm, bên ngoài chú trọng mặt mũi, ở nhà lại ghét người không hiểu chuyện, yếu ớt, ầm ĩ.

Thẩm An trộm đánh giá biểu cảm cha Thẩm, cho dù che giấu rất tốt, nhưng ánh mắt rõ ràng mang theo một chút không kiên nhẫn, hơn nữa là không kiên nhẫn với cậu ta.

Cậu ta tuyệt đối không thể vì chút chuyện nhỏ này chọc cho cha tức giận.

Đều bởi vì Thẩm Ngôn!

Trong lòng ủy khuất lẫn đau đớn trên tay khiến thần sắc Thẩm An trong nháy mắt vặn vẹo, chỉ có điều chớp mắt, Omega mảnh mai lại khôi phục hình tường ngoan ngoãn ngọt ngào ngày thường, giống dữ tợn tối tăm vừa rồi chỉ là ảo giác.

Thẩm An đau ước chừng mười phút mới hoãn lại.

Toàn thân cậu ta bị mồ hôi lạnh ướt nhẹp, cả môi cũng bị rách, thoạt nhìn còn muốn thê thảm hơn Thẩm Ngôn.

Đáng tiếc cái mệt này chỉ có thể yên lặng nuốt xuống.

Sau một trận gà bay chó sủa, rất nhanh đã tới giờ cơm trưa.

Trong đoạn thời gian này, không khí rõ ràng có chút xấu hổ.

Thẩm Ngôn theo chân bọn họ không nói gì, bởi vì không cần thiết.

Cậu không thật sự là Thẩm Ngôn, càng không khát vọng cái gọi là tình thương của cha của mẹ.

Mà người Thẩm gia hiển nhiên cũng không nghĩ tìm hiểu cậu, hoặc nên nói với xuất thân từ hành tinh hoang của cậu làm thẹn, hận không thể vĩnh viễn không cần đề cập tới đoạn này.

Trầm mặc trong chốc lát, cha Thẩm dẫn đầu mở miệng: "Những năm gần đây, cha biết Tiểu Ngôn con trải qua không quá dễ chịu, đây là cha mẹ chúng ta thiếu con, có yêu cầu gì con cứ việc nói. Nhưng Thẩm An là đứa nhỏ chúng ta nuôi từ nhỏ, không phải thân sinh nhưng lại hơn, hy vọng con có thể tiếp nhận nó."


Nói là hy vọng, kỳ thật hoàn toàn không cho Thẩm Ngôn cơ hội cự tuyệt, "Báo cáo gen của Tiểu An cha đã nhờ người sửa lại, sau này hai đứa đều là con cái của Thẩm gia."



Thẩm Ngôn ở chỗ tối không tiếng động cong môi, không nghĩ tới Thẩm gia chuẩn bị rất đầy đủ.

Thời gian ngắn vậy đã chỉnh sửa kết quả so sánh gen, nói vậy phí không ít sức lực nhỉ?

Quả nhiên, ba bọn họ là người một nhà.

Đến nỗi Thẩm Ngôn, từ lúc bắt đầu chính là người đáng thương từ bên ngoài, đến chết cũng không thể hòa hợp với cái nhà này.

Mẹ Thẩm cười phụ họa: "Tiểu An thật sự rất ưu tú, thành tích ở Học viện Omega cũng rất tốt. Thẩm Ngôn vừa trở nên, nên cùng em trai học lễ nghi cho tốt."

Thẩm An nghe được báo cáo gien được sửa, tảng đá treo trong lòng rốt cuộc rơi xuống, hoàn toàn yên tâm.

Cho dù cậu ta là giả thì sao, ai biết được?

Omega tự giác lại có tự tin, "Anh trai Thẩm Ngôn trước đó chưa được học những thứ này nhỉ? Mẹ yên tâm, con sẽ dạy anh trai thật kỹ."

Trên mặt mẹ Thẩm lộ ra biểu tình vui mừng, yêu thương mà sờ tóc Thẩm An.

Thẩm Ngôn hơi mỉm cười: "Được thôi."

*

Trên bàn ăn dài chừng mười mét, từng món ăn ngon miệng được bê lên.

Trong số đó không chỉ có những món ăn riêng đủ sắc, đủ hương, đủ vị, mà còn có một món cao lương mỹ vị hiếm có được làm từ thịt thú tinh, phần bụng mỡ trơn mềm nhất của một loại thú cá tên là Bạch Sương, một miếng lớn bằng bàn tay đã có giá mấy ngàn tinh tệ, nghe nói có hiệu quả tẩm bổ rất tốt.

Sống lưng Thẩm An thẳng thắn, động tác ưu nhã bày khăn ăn ra, nhận lấy nước đá trong tay người hầu súc miệng, sau đó cẩn thận nhổ ra, dùng khăn lụa làm bằng tơ tằm nhẹ nhàng lau khóe môi.

Khi món chính được dọn ra, cậu ta cầm dao cắt thịt thành những miếng nhỏ có kích thước như nhau, bộ đồ ăn va vào nhau phát ra âm thanh giòn giã, mọi động tác đều không chê vào đâu được.

Thẩm An dùng ánh mắt đắc ý mà trào phúng nhìn về phía Thẩm Ngôn, sau đó sắc mặt thay đổi nhanh chóng, ngay cả cười cũng trở nên miễn cưỡng.

Chỉ vì dáng vẻ đối phương so với cậu ta còn muốn hoàn mỹ hơn, cứ như quý tộc trời sinh.

Ánh đèn ha xuống đôi tay trắng nõn kia, thon dài, khớp xương rõ ràng, giống như tác phẩm nghệ thuật tinh mỹ, được bộ đồ ăn đơn giản kia tôn lên.


Mà Omega ngũ quan tinh xảo lông mi buông xuống, tư thái thả lỏng, ngón tay thon dài nắm lấy dao nĩa, theo hoa văn thịt thú chậm rãi cắt, mỗi một cm đều vừa phải, phảng phất dùng thước đo qua, cuối cùng ưu nhã đưa vào trong miệng.

Toàn bộ quá trình không giống dùng cơm, ngược lại diễn tấu một bài nhạc tao nhã, động tác nhẹ nhàng nhịp nhàng.

Nhất cử nhất động đều đẹp mắt, có thể nói như ví dụ trong sách lễ nghi.

So sánh với động tác nước chảy mây trôi của đối phương, Thẩm An cảm thấy chính mình giống con robot được thiết kế xong trình tự, cứng ngắc vụng về, tất cả những gì cần làm là cố gắng làm nổi bật cái gọi là cách cư xử trên bàn ăn.


"Lạch cạch" một tiếng, nĩa trong tay cậu ta trượt rơi xuống đất, phát ra tiếng chói tai, chọc đến cha Thẩm nhíu mày nhìn lại.

Sắc mặt bà Thẩm càng thêm khó coi, mới vừa rồi bà ta còn khen lễ nghi Thẩm An hoàn mỹ, nhưng đảo mắt cái, đứa con nuôi được bà khen không dứt miệng làm bà mất hết thể diện, thật lúng túng giống vừa bị người tát một cái.

Bởi vì hai người ngồi ở chủ vị, cách bọn họ khác xa, vẫn chưa ý thức được đã xảy ra cái gì.

Nhưng người hầu xung quanh hiển nhiên đều thấy được, sôi nổi che giấu sắc mặt khiếp sợ của bản thân.

Thiếu gia Thẩm An được giáo dục lễ nghi quý tộc từ nhỏ lại không bằng thiếu gia Thẩm Ngôn từ hành tinh hoang? Đây, chuyện này sao có thể?

Người hầu thay dao nĩa mới cho Thẩm An, nhưng người sau thần sắc cứng đờ, có lẽ không thể tiếp tục dùng cơm.

Thẩm An tay nắm chặt bộ đồ ăn liền nhớ tới dáng vẻ gần như hoàn mỹ kia của Thẩm Ngôn, động tác như núi không thể vượt qua kia khiến sắc mặt cậu ta tái nhợt, cổ tay khẽ run, thế nhưng trong tâm sinh ra cảm xúc khiếp đảm.

Có lẽ chính Thẩm An cũng không biết, chuyện này tạo thành bóng ma tâm lý thật lớn cho cậu ta.

Rõ ràng trước Thẩm Ngôn kẻ từ hành tinh hoang, cậu ta mới là quý tộc.

Lễ nghi của cậu ta được bồi dưỡng từ nhỏ, ngay cả thầy dạy đều cực kỳ vừa lòng.

Thẩm Ngôn là cái thứ gì!

Xuất thân từ hành tinh hoang có thể học lễ nghi sao, có từng gặp vị quý tộc nào sao? Phỏng chừng chữ viết thông dụng của Đế Quốc còn chưa đọc được hết?

Cậu ta định mượn cơ hội này hung hăng nhục nhã anh trai xuất thân hèn mọn này, làm mọi người biết chênh lệch bọn họ, làm cha mẹ càng thiên vị cậu ta hơn!

Nhưng mà sự thật lại hoàn toàn tương phản.

Ưu thế cậu ta tự hào nhất bị đối phương nhẹ nhàng bâng quơ áp xuống, ngay cả cao ngạo lẫn tự trọng cũng hoàn toàn bị đánh nát.

Cậu ta lại bị một tên rác rưởi từ hành tinh hoang đánh đại, chuyện này quá buồn cười, cũng quá vớ vẩn!

Thẩm An chỉ cảm thấy mình đang gặp ác mộng, tại đây cậu ta nỗ lực khắc chế đôi tay run rẩy, nắm dao dùng sức cắt đồ ăn.

Thịt thú màu mỡ bị cắt nát vụn, nước sốt văng khắp nơi, lưỡi dao chạm vào mâm đồ ăn phát ra tiếng chói tai, khiến cậu ta bừng tỉnh.

Cuối cùng, cậu ta chỉ phải dưới tầm mắt kỳ lạ của cha mẹ, miễn cưỡng nói một câu Con có chút không khỏe lập tức trở về phòng.

Trước khi đi, cậu ta dùng đôi mắt đỏ hoe lạnh lẽo liếc nhìn Thẩm Ngôn một cái, mà người kia vẫn đang chuyên tâm dùng cơm, lông mi nhỏ dài cong vút nhẹ nhàng rũ xuống, chẳng hề chia cho đối phương một ánh mắt.


Hệ thống điên cuồng gọi trong đầu: Chết tiệt, chết tiệt, ký chủ, cậu thật ngầu. Vả mặt bốp bốp bốp, Tiểu Bạch Hoa bị chọc giận điên lên rồi, xin tiếp tục cố gắng!

Tốc độ dùng cơm của Thẩm Ngôn rất nhanh, sau đó không lâu đã dừng tay.

Nhìn những người hầu thu dọn bộ đồ ăn tinh xảo, cậu không khỏi nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên cậu được học các nghi thức.

Khi đó cậu mới năm tuổi, tinh thần lực xuất chúng đã làm cậu trở thành đối tượng được chú ý, chỉ cần một bữa tiệc sinh nhật cũng phải tổ chức long trọng, Thẩm Ngôn tự nhiên phải học một ít lễ nghi cần thiết.

Giáo viên Thẩm gia mời đến đều là bậc thầy lễ nghi chuyên nghiệp nhất trong toàn bộ tinh tế, bởi vì thời gian eo hẹp nên họ đã hẹn một tháng để dạy một mình cậu.

Bình thường tính cách đứa nhỏ tuổi này tương đối khó chiều ít nhất cần 4-6 tháng mới có thể tạo thành thói quen ổn định, hơn nữa trong thời gian này không ngừng rèn luyện học tập, củng cố trở thành một quý tộc chân chính.

Thời gian một tháng quả thực quá gấp gáp, giáo viên dạy lễ nghi đã chuẩn bị tốt có lẽ cần dạy thêm buổi tối.

Nhưng mà bà không nghĩ tới, những nguyên tắc đó hoàn toàn không dính đến Thẩm Ngôn.

Trong vòng chưa đầy một tuần, đứa trẻ năm tuổi này đã thành thạo gần như tất cả các lễ nghi quý tộc phức tạp, thậm chí còn cho điểm chính xác ngang ngửa cô giáo, mọi động tác đều như thể được đo lường cẩn thận bằng thước kẻ, thật quá hoàn hảo.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Thiên Sát Cô Tinh Không Khắc Nổi Tôi
2. Sau Khi Vội Vã Kết Hôn
3. Mặt Trời Của Tôi
4. Bé Chanh Siêu Chua
=====================================

Chuyện có thật này khiến giáo viên lễ nghi, người có hàng chục năm kinh nghiệm giảng dạy và đào tạo vô số học sinh xuất sắc khiếp sợ không thôi, nó cậu là một thiên tài quái vật, tuần sau bà sẽ kết thúc công việc.

Tuy vậy, ngoại trừ tiệc sinh nhật và những dịp đặc biệt khác, Thẩm Ngôn cũng không tuân thủ nghi thức nhàm chán cứng nhắc này.

Nghĩ đến cảnh tượng vừa rồi, cậu đột ngột cảm thấy hành động của mình trẻ con quá mức.

Thẩm Ngôn nói với hệ thống: Kỳ thật không cần thiết hơn thua lễ nghi với Thẩm An, thật vô vị.

Hệ thống: Vậy, vừa rồi ký chủ có thấy khoái không?

Thẩm Ngôn ngẫm nghĩ: ... Cũng có một chút.

Hồi tưởng sắc mặt cha Thẩm mẹ Thẩm khó coi, cùng với dáng vẻ Thẩm An chạy trối chết, trong lòng xác thật có một chút sảng khoái.

Giọng điệu hệ thống trở nên hưng phấn: Sao lại không được, cậu sao phải để ý có trẻ con hay không chứ? Thích thì làm thôi, đừng suy nghĩ nhiều như vậy mà ký chú.

Thẩm Ngôn nghe vậy sửng sốt: Thích làm... Thì làm thôi?

Trong ấn tượng, tựa như cũng có một người nói câu này với cậu.

Chỉ là cậu gánh vác toàn bộ vận mệnh của liên bang, lựa chọn của cậu rất có hạn, phần lớn thời gian đều tồn tại dựa theo kỳ vọng của mọi người.

Thẩm Ngôn nhìn thế giới xa lạ này, một tay chống cằm: Có lẽ, cậu thật sự có thể thử một cách sống khác?



Mỹ Nhân Bị Thương Chinh Phục Tinh Tế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Bị Thương Chinh Phục Tinh Tế Truyện Mỹ Nhân Bị Thương Chinh Phục Tinh Tế Story Chương 5: C5: Lễ nghi
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...