Mỹ Nhân Bị Thương Chinh Phục Tinh Tế

Chương 147: C147: Ngoại truyện bốn

317@-

Biên dịch: Yên Hy

Mu bàn tay Hạ Văn Xuyên nổi rõ gân xanh, tầm mắt đảo qua một đoạn mắt cá chân lộ ra cùng chiếc dép lê màu lan, lại nhanh chóng dời đi, nhàn nhạt ừ một tiếng.

Trong mắt người khác, tiếng trả lời của hắn vẫn lãnh đạm trước sau như một, đến biểu cảm cũng không có thay đổi gì.

Nhưng chỉ có chính hắn biết, tâm hắn đã hoàn toàn rối loạn.

Thẩm Ngôn chỉ dùng một câu, đã làm phòng tuyến tâm lý thành lập mấy năm nay như tường thành bị công phá ầm ầm sụp đổ.

Hạ Văn Xuyên giơ tay kéo kéo cà vạt, trong lòng nhiều vài phần phiền muộn.

Rõ ràng... Đã nói không thèm để ý.

Mấy năm nay hắn tuy rằng ở nước ngoài, nhưng vẫn chú ý Thẩm Ngôn, biết cậu liên tục quen bạn trai ——

Cho nên, hiện tại nói lời này lại có ý gì?

Cậu đến tột cùng coi mình thành gì?!

Sắc mặt người đàn ông lạnh nhạt, cằm căng chặt, ly nước đáng thương ở trong tay hắn gặp lực ấn mạnh, đến khi sắp bỏ mình, lại bị đầu ngón tay trắng bệch thả lại trên bàn, phát ra một tiếng vang không tính nhẹ.

chèn ơi, không hổ là đóa hoa cao lãnh, này vẫn còn thờ ơ??

cảm giác biểu tình giống như lạnh hơn.

khả năng ông chủ không thích kiểu này?

Muốn tui vui vẻ như vậy sao? Anh trai xinh đẹp nhỏ chủ động kìa, hu hu hu.

ông chủ đóa hoa cao lãnh này thật sự sẽ yêu đương sao?

hoàn toàn không tưởng tượng nổi.

biết đâu chính là công cụ hình người tổ chương trình mời đến, tăng cảm giác áp lực có các vị khách tố A khác.

tui cảm thấy sẽ có xoay ngược lại, chờ vả mặt!

Thẩm Ngôn nghiêng đầu nhìn về phía Hạ Văn Xuyên, xem vẻ mặt của hắn liền biết đối phương khẳng định lại ghen.

Chậc, đại dấm tinh.

Thanh niên rũ mắt nhìn về phía mũi chân mình, khóe môi khẽ nhếch, lông mi nhỏ dài nồng đậm giống cánh bướm sắp vỗ cánh bay, tạo thành bóng mờ dưới hốc mắt.

Cho dù có thế nào, bọn họ chọn dép có cùng màu, đối với kết quả này cậu rất vừa lòng.

Về phần mặt khác, cứ bước một bước đã.

Lâm Thừa Hiên vẫn luôn dùng khóe mắt chú ý biểu cảm Hạ Văn Xuyên tình, nhìn đến một màn vừa rồi, ở trong lòng âm thầm nhẹ nhàng thở ra.

Xem ra tính cách đối phương chính là như thế, như vậy hắn từ chối mình cũng thuộc về bình thường.

Huống hồ Thẩm Ngôn vừa tới có giá trị nhan sắc cao như vậy, đến cậu ta cũng cảm thấy kinh diễm, Hạ Văn Xuyên lại không rung động, chứng minh hắn không phải người chỉ coi trọng dung mạo.

Xét từ từng trải cùng kinh nghiệm, cậu ta cùng đối phương sẽ có càng nhiều đề tài chung.

Việc này không thể nghi ngờ tăng rất nhiều lòng tin cho Lâm Thừa Hiên.

Còn về Thường Úc ngồi ở trên sô pha, trong lúc vô tình quay đầu khe hở liếc tới mắt cá chân Thẩm Ngôn bị lộ ra, trắng nõn tựa ngọc quý, tinh tế xinh đẹp, đường cong thon dài tuyệt đẹp.


Cậu chàng cúi đầu, có chút thất thần nhìn bàn tay mình vì thi đấu hàng năm mà mang theo vết chai mỏng tay.


Nếu là cậu ấy, hình như... Có thể nắm trọn mắt cá chân của đối phương.

Nghĩ đến đây, bên tai nam sinh trở nên đỏ bừng, mất tự nhiên gãi đầu, giọng nói cũng có chút khô khốc.

Cậu chàng ngửa nửa đầu uống ừng ực ừng ực một cốc nước lớn, lúc này mới cảm giác tốt một chút.

Thường Úc rũ mắt nhìn ly nước trống không của mình, lại nhìn về phía bên cạnh, đột nhiên đứng lên rót nước, vòng qua bàn đặt trước mặt Thẩm Ngôn: "Cho cậu."

"Cảm ơn." Thẩm Ngôn nhìn cậu chàng lộ ra một nụ cười lịch sự.

Đôi tay Thường Úc cắm tại túi ngầu ừ một tiếng, chờ một lần nữa ngồi lại sô pha lại nhịn không được nhếch khóe môi lên. Truyện Kiếm Hiệp

Cậu chàng dựa lưng vào sô pha, túm tay kéo mũ choàng xuống, lộ ra non nửa bên mặt còn thấp thoáng hồng nhạt.

ồ quao, Úc thần đây là thông suốt rồi??

lần đầu tiên nhìn thấy Úc thần chủ động như vậy.

ma ma thiệt vui mừng, con trai cuối cùng cũng trưởng thành rồi!

tui chọn đôi này, dự đoán CP cho tui theo ——

Sắc mặt Hạ Văn Xuyên nháy mắt lạnh xuống dưới, môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp, ánh mắt nặng nề mà nhìn chằm chằm ly nước trước mặt Thẩm Ngôn.

Nếu ánh mắt có thể giết người , ly nước đáng thương sớm đã tan xương nát thịt vô số lần.

Thẩm Ngôn vừa muốn duỗi tay cầm lấy, liền nghe được giọng lạnh lẽo thanh âm của người đàn ông: "Trên ly này có bụi, tôi lấy đi rửa lại."

Giây tiếp theo, một bàn tay trắng dài tay từ bên cạnh vươn ra, chạm vào đầu ngón tay thanh niên.

Động tác Hạ Văn Xuyên hơi dừng, nỗ lực khắc chế cảm xúc cuồn cuộn trong nội tâm, bước chân dài đi đến rửa tay trên bồn bếp, để lại cho mọi người một bóng dáng cao ngất.

Loạt động tác này làm người xem trong phòng phát sóng trực tiếp đều kinh ngạc, ai cũng không nghĩ tới Hạ Văn Xuyên cao lãnh cấm dục sẽ có hành động ngoài dự đoán mọi người như vậy.

mèn đét ơi, mới ngày đầu tiên đã kích thích dữ vậy?!

trời hỡi, ông chủ ly của mình cùng Thẩm Ngôn!

má ơi, dục vọng chiếm hữu mãnh liệt này ——

tui dám đánh đố, ảnh nhất định có hảo cảm với Thẩm Ngôn!

kỳ quái, vừa rồi không phải là dáng vẻ lãnh đạm sao, tự nhiên đổi thái độ rồi?

tôi đoán là ý muốn chia thắng thua của đàn ông.

trên tư liệu viết Hạ tổng có bệnh sạch sẽ, có khi nào thật sự ly bị dơ?

Nhân viên công tác của tổ chương trình ở phía sau điên cuồng lắc đầu.

Kỳ này thân phận khách quý không tầm thường, đặc biệt là Hạ Văn Xuyên cùng một vị khác, phí sức chín trâu hai hổ mới mời đến.

Vì chiều theo bệnh sạch sẽ của đối phương, bọn họ đặc biệt tiến hành rửa sạch lẫn tiêu độc từ chén bát đến ly nước, tuyệt đối sẽ không có cái gọi là bụi.

Cho nên ——

Ông chủ đối xử với ai cũng xa cách này thật sự có hảo cảm với Thẩm Ngôn?


!

Đây là vấn đề tổ chương trình chưa suy tính đến.


Suy cho cùng lúc mời đối phương tới chương trình ăn không ít canh đắng, cuối cùng vẫn đạo diễn có quan hệ mới mời được.

Đóa hoa cao lãnh nọ cũng tỏ vẻ chắc chắn mình chỉ đi ngang qua sân thôi.

Này... Thấy thế nào đều không giống người có thể yêu đương á.

Đang thảo luận, Hạ Văn Xuyên đã trở lại.

Cổ tay áo hắn hơi được xắn lên trên, lộ ra một đoạn cánh tay thon dài thẳng tắp, đường cong hữu lực, áo sơmi cao cấp không có một nếp nhăn, tràn ngập khí chất ưu nhã cao ngạo.

Ly thủy tinh nửa trong suốt được đôi tay kia tô điểm, nom cũng xa hoa không ít.

Thẩm Ngôn nhận lấy ly nước trong tay hắn, cố ý dùng đầu ngón tay chạm vào hắn một chút, người sau lập tức như điện giật thu tay, lạnh mặt ngồi lại vị trí của mình, tay chậm rãi nắm thành quyền.

Lần này... Hắn tuyệt đối sẽ không lại giẫm lên vết xe đổ.

Loại thống khổ và thất vọng kia, trải qua một lần là đủ rồi.

Sau khi ngồi xuống, hai người cách nhau hơn nửa mét, ánh mắt Hạ Văn Xuyên đông lạnh, lấy lại vẻ lãnh đạm có thể xua đuổi người xa ngàn dặm, như thể mọi thứ vừa rồi chỉ là ảo ảnh.

Khán giả cũng ngốc, hoàn toàn không rõ tình huống của hắn lắm.

Này rốt cuộc có hảo cảm hay là không hả?

hẳn là bệnh sạch sẽ của ông chủ phát tác, lúc này mới vừa quen biết, khách quý còn chưa tới hết đâu.

Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến.

Cùng với tiếng gầm rú của siêu xe màu đỏ, vị khách quý thứ năm dần được hé mở trước mắt mọi người.

Người nọ mặc một thân âu phục bình thường, vai rộng, eo hẹp, cơ ngực rắn chắc khiến bộ quần áo trở nên đầy đặn săn chắc, đeo kính râm màu đen trên sống mũi, kéo một chiếc vali màu đen, khí chất có phần lười biếng, tiêu sái không kềm chế được.

Anh ta chính là phú nhị đại đứng đầu thành phố S đại —— Lục Từ, trong vòng tròn phú nhị đại tương đối nổi danh.

Tuổi còn trẻ đã kế thừa xí nghiệp gia tộc, chỉnh một đám thân thích ngồi không ăn bám dễ bảo để nắm quyền.

Sở thích anh ta cũng tương đối rộng, leo núi, trượt tuyết, đua xe vân vân đều có đề cập, biết chơi có sắc có EQ tốt, nhân khí rất cao.

Lục Từ tới gần, làn đạn lập tức nghênh đón một đợt cao trào nhỏ.

vậy mà anh Từ cũng tới tham gia chương trình này!

oa, siêu xe Ferrari, xe trong mộng!!

khách quý mùa này cũng quá ưu tú rồi.

dáng người anh Từ này, đỉnhhhh.

Lục Từ thay dép lê màu hồng phấn đẩy cửa vào, liếc mắt một cái liền thấy được thanh niên ngồi ở giữa, hơi sửng sốt, mắt đào hoa sau kính râm hiện lên kinh diễm rõ ràng.

Ánh đèn đánh vào trên người Thẩm Ngôn, chiếu ra ánh sáng châu ngọc, dung nhan tinh xảo tựa như được thần ban, không một chút tỳ vết.


Thanh niên mặc chiếc áo len dệt kim rộng thùng thình để lộ xương quai xanh trắng nõn, dáng người mảnh khảnh, cân đối hoàn hảo, đôi mắt trong veo, màu tím hoa lệ đến mức không thể rời mắt.

Lục Từ không chút khách khí mà ngồi giữa Thẩm Ngôn và Lâm Thừa Hiên, tháo xuống kính râm giới thiệu chính mình, thanh âm trầm thấp gợi cảm, làm người nghe xong đến lỗ tai đều phải mang thai.

"Lục Từ, Từ của tạm biệt."

(*)[lù cí] Lục Từ; [cíbié] từ biệt; tạm biệt; chia tay

Lâm Thừa Hiên nghiêng đầu nhìn anh ta, tim đập bỗng dưng nhanh vài phần.



Với cậu ta mà nói, chương trình yêu đương lần này là cơ hội hiếm có.

Thường Úc có chút bực bội lôi kéo mũ choàng, sắc mặt không quá đẹp, nhưng tầm mắt vẫn thỉnh thoảng hướng sang bên cạnh.

Mấy người làm quen với nhau xong, Lục Từ cúi đầu nhìn về phía dép lê trên chân Thẩm Ngôn, ngữ khí mang theo một tia tiếc nuối: "Vốn dĩ muốn chọn xanh dương, không nghĩ tới bị người khác chọn mất rồi."

Anh ta liếc mắt nhìn về phía Hạ Văn Xuyên, "Anh cũng thích xanh dương?"

Làn đạn trực tiếp nổ tung.

mé, mé, đây là khiêu khích đúng không?

càng giống biểu thị công khai chủ quyền.

anh Từ mạnh mẽ dữ.

quả nhiên mọi người đều là nhan khống, nhiều người muốn đoạt anh trai nhỏ xinh đẹp ghê.

"Ừ." Dung nhan tuấn mỹ của Hạ Văn Xuyên dường như bao phủ một tầng sương lạnh, thanh âm cũng có chút lạnh, "Thứ tự đến trước sau, lần sau nhớ rõ tới sớm một chút."

Đệch mợ!

Làn đạn hô thẳng kích thích.

Hai mùa trước drama đều phải những tập sau mới có, không nghĩ tới mùa này mới bắt đầu mùi thuốc súng đã nồng đến thế, còn là hai ông chủ thế lực ngang nhau.

Thẩm Ngôn nương động tác rót nước kéo ra khoảng cách cùng Lục Từ, giải thích: "Là Hạ Văn Xuyên tới trước, tôi là người thứ tư. Cho nên, là tôi chọn cùng màu với anh ấy."

Cậu nhìn về phía Hạ Văn Xuyên, lạnh lẽo quanh thân người đàn ông tan đi không ít, nhưng thần sắc lại chưa hoàn toàn dịu lại.

Thẩm Ngôn cảm thấy có chút khó giải quyết.

Vốn dĩ đã có hai bạn trai cũ tồn tại, hiện tại Hạ Văn Xuyên còn tự thiết lập tình địch cho mình.

Khó khăn của gương vỡ lại lành giống như có điểm lớn.

Có lẽ cậu hẳn nên chủ động một chút, không thể hoàn toàn dựa theo kịch bản.

Vì thế Thẩm Ngôn lại không dấu vết lại gần người đàn ông một tẹo, mắt tím xinh đẹp thỉnh thoảng nhìn về phía đối phương.

Vẻ mặt Hạ Văn Xuyên tức khắc căng chặt, nỗi lòng phiền loạn.

Hắn biết Thẩm Ngôn luôn được hoan nghênh, từ nhỏ đến lớn đều là như thế, ngực không khỏi nhiều vài phần chua xót; rồi lại bởi vì đối phương hướng về chính mình, mà nhiều ra một chút vui mừng bí ẩn.

Hạ Văn Xuyên nhắm mắt, nói cho chính mình biểu hiện này đều là giả dối.

Hắn sẽ không lại mắc mưu.

*

Vị khách cuối cùng rất nhanh cũng đến biệt thự.

Nam thứ ba tổ B, giáo thảo hí kịch X - Bạch Nhược Hàm.

Mẹ là ảnh hậu, cha là phú hào nổi danh, tươn tự là người sinh ra ngậm muỗng vàng, hơn nữa bản thân lớn lên rất đẹp, từng bài nhảy cổ điển lên hot search.


Vốn dĩ Bạch Nhược Hàm đảm đương vị trí visual trong tổ B.

Dáng người cậu tatuyệt đẹp, thân thể mềm dẻo, hơn nữa gen ảnh hậu rất tốt, t bồi dưỡng khí chất, ừ nhỏ cho dù đặt ở giới giải trí cũng sẽ không bị lu mờ.

Nhưng có Thẩm Ngôn gia nhập, chẳng sợ giáo thảo cũng bị ép đến ảm đạmkhông chút ánh sáng.


Sáu người tề tụ ở biệt thự đơn lập, sắc trời cũng dần sẩm tối.

Lâm Thừa Hiên: "Nếu người đã đến đông đủ, chúng ta chuyển valy hành lý lên lầu hai, thuận tiện chia phòng thôi."

Bởi vì gia cảnh ba khách quý đều quá tốt, điều kiện dừng chân cũng thăng cấp, mỗi người đều có phòng ngủ riêng, tủ quần áo cũng rất lớn.

Bên trái cầu thang là khách quý tổ B, bên phải là tổ A, chính giữa có khu công cộng, có thể đọc sách, nghỉ ngơi vân vân.

Bởi vì phải ở chỗ này một tháng, hơn nữa quần áo các khách quý cũng nhiều để tiện phối trang phục, mỗi người ít nhất mang theo một valy lớn.

Muốn tự mình dọn hay là để cho người khác dọn, sức mạnh bạn trai công bày ra, mũi tên sở thích cùng khuynh hướng, đều được thể hiện kín đáo trong phân đoạn này.

Lúc Lâm Thừa Hiên ngồi ở phòng khách có chút xấu hổ, hiện tại không nghĩ lại mất mặt, trực tiếp một người dẫn theo valy lên.

Cậu ta là đàn ông, rinh theo valy lên18 cái bậc thang cũng không tính là gì.

Lục Từ bước nhanh đi vào bên cạnh Thẩm Ngôn: "Để tôi."

"Không cần." Động tác thanh niên thoải mái xách lên valy màu bạc, bước chân uyển chuyển nhẹ nhàng, đến lầu hai hô hấp đều không có biến hóa.

Bạch Nhược Hàm dẫn theo hai valy hành lý đi vài bước, thở hổn hển buông ra, "Anh Từ, có thể giúp tôi một chút không?"

"Được." Lục Từ xưa nay có phong độ thân sĩ, đã có người yêu cầu anh ta tự nhiên sẽ không chối từ.

Thẩm Ngôn đi xuống lầu thang, mắt tím xinh đẹp đẩy ra một ý cười, "Hạ Văn Xuyên, muốn tôi giúp anh không?"

"... Không cần." Người đàn ông rũ mi, không nhìn vào đôi mắt khiến nỗi lòng hắn xao động, lại phát hiện tay thanh niên đã duỗi về vali của hắn.

Hắn theo bản năng nắm lấy bàn tay mảnh khảnh kia, cảm nhận được độ ấm cùng xúc cảm của đối phương, có trong nháy mắt, hắn thậm chí vĩnh không muốn buông ra.

Yết hầu Hạ Văn Xuyên hoạt động, nhanh chóng thu tay.

Thẩm Ngôn nhân cơ hội giúp hắn đem hành lý dọn lên, sau đó làm bộ có điểm mệt nhọc nhéo nhéo cánh tay.

"Đau không?" Môi mỏng Hạ Văn Xuyên mím chặt, đáy mắt hiện lên nồng đậm đau lòng.

Hắn biết chính mình mềm lòng.

Đã từng làm vô số xây dựng tâm lý, trải qua thất vọng lẫn thống khổ, đều so ra kém một cái nhíu mày của người trước mắt.

Đối mặt Thẩm Ngôn, hắn chưa từng thắng.

Nếu hắn thua cuộc, Hạ Văn Xuyên nhắm mắt, vậy... Thua đi.

a a a, sức mạnh bạn trai của Ngôn Ngôn MAX!!

lần đầu tiên nhìn đến tổ B giúp tổ A, đỉnhhh.

động tác xách vali nhẹ nhàng ghê, hợp lý để hoài nghi cuối cùng là giả, khụ.

xông lên, bắt lấy đóa hoa cao lãnh——

*

Biên dịch có lời muốn nói: Mấy ngày qua tui nhận dc góp ý check chính tả cũng mn rất nhiều, xin lỗi tui ko thể trả lời hết đc. Bản thân tui sẽ sắp xếp sau khi đăng nốt ngoại truyện sẽ bắt tay vào beta lại cả bộ này lẫn bộ cá mặn ngu ngốc cũng muốn yêu đương

Bên cạnh đó, tui cũng muốn hỏi liệu pass truyện tui đặt có khó quá ko? Thế mà qua tui nhận dc comt ở chương 80 nói rằng ko biết Tinh thần thể Thẩm Ngôn là gì. Những câu hỏi này tui xin phép ko trả lời nhé!

Dù sao thì vẫn cảm ơn sự ủng hộ của các bạn đọc, mong đc sự ủng hộ này ở các dự án sau nữa.

P/s: Nhà tui hiện tại chỉ có 3 edit thui, vẫn đang tuyển thêm edit và beta nha, người mới cũng có thể thử, tui có hướng dẫn dịch lun nà



Mỹ Nhân Bị Thương Chinh Phục Tinh Tế
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mỹ Nhân Bị Thương Chinh Phục Tinh Tế Truyện Mỹ Nhân Bị Thương Chinh Phục Tinh Tế Story Chương 147: C147: Ngoại truyện bốn
10.0/10 từ 32 lượt.
loading...