Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng

Chương 38

Khi Tử Dạ đến cửa nhà cô, từ xa đã nghe thấy tiếng cô cười. Chắc là lại lướt Weibo, không biết thấy gì mà vui đến thế.

Anh gõ cửa mấy lần, nhưng tiếng cười của cô vẫn không dứt. Có lẽ đã gây chú ý cho hàng xóm, nên họ gọi bảo vệ lên xem xét.

– Tôi cãi nhau với bạn gái, không có điện thoại, nên bị nhốt ngoài cửa rồi. – Tử Dạ nói.

– Anh mở khóa cho tôi xem thử? –  Người bảo vệ nghi ngờ nhìn anh.

Dưới sự giám sát lâu dài của người này, Tử Dạ bật màn hình khóa điện tử, mở khóa vào nhà.

Trần Túng vẫn không có động tĩnh gì, nhưng tiếng cười đã dừng lại.

Tử Dạ đóng cửa lại, vừa đi đến cửa phòng ngủ, cửa phòng đã mở ra, ánh đèn hành lang chiếu vào khuôn mặt phấn khích quá độ đến mức nhợt nhạt mệt mỏi của Trần Túng.

Đứng ngược sáng, Trần Túng không nhìn rõ vẻ mặt của anh. Cô đi chân không, đơ người nhìn anh một lúc, rồi nói một cách rất bình thản:

– Anh đến rồi à?

Tử Dạ không lên tiếng.

Nói xong câu đó, Trần Túng quay người lại, lưng đối diện với anh, nằm trên giường, ôm điện thoại tiếp tục lướt.

Mọi thứ bình thường đến lạ, anh dường như chưa bao giờ rời khỏi thế giới của cô. Lần trở lại này, chẳng qua chỉ là vì anh đi một chuyến xa vốn đã định sẵn, rồi lạc đường mất tám năm.

Trần Túng co mình lại, lặng lẽ nằm trong mỗi đêm gió hè thổi qua.

Tử Dạ bước đến, nghiêng người nằm xuống phía sau cô, dồn hết sức, ôm chặt cô vào lòng. Giống như lần đầu tiên anh lạc đường về nhà, dùng một cái ôm “anh rất nhớ em” để thay thế tất cả mọi lời nói.

Trong phòng im lặng đến lạ thường, khiến tiếng xe cộ bên ngoài như âm thanh từ một thế giới khác.

Tử Dạ đột nhiên lên tiếng:

– Vừa rồi em xem gì mà vui thế?

– Xem vợ trên mạng của anh chửi em, – Trần Túng khóa màn hình điện thoại, hỏi anh, – Anh lại thấy em tốt rồi à?

Tử Dạ trả lời:

– Em luôn rất tốt, là anh không tốt.

– Thầy Trần là chồng quốc dân, có gì không tốt? – Trần Túng im lặng một lúc, rồi quay lại đối mặt với anh, ngắm nhìn anh một lúc, nói, – Đột nhập nhà dân là không tốt. Mặc dù em rất thích anh, nhưng không có danh phận, như vậy không thích hợp đâu thầy Trần à.

Nghe câu này, Tử Dạ mặt dày nói:

– Vậy em báo cảnh sát bắt anh đi.

Cô còn định nói gì nữa, Tử Dạ nhẹ nhàng chạm vào môi cô, rồi chạm thêm lần nữa, giống như trêu chọc một con mèo nhỏ, khiến cô lập tức mất tập trung. Chạm thêm lần nữa, môi cô cũng bị ngậm lấy, một nụ hôn rơi xuống, hôn đến mức cô phát ra một tiếng “ưm” khe khẽ.

Nụ hôn dài, lặng lẽ, vô cùng dịu dàng.

Trần Túng im lặng chịu đựng một lúc, đột nhiên giãy giụa, toàn thân kháng cự, cánh tay chống vào ngực anh, muốn đẩy anh ra.

Tử Dạ không biết cô bị làm sao, lo cô bị đau bụng kinh dữ dội, hơi nhổm người dậy, nhẹ nhàng hỏi:

– Sao thế em?

– Hôn mạnh thế, bắt nạt người ta, không biết em đang đến tháng à? –  Giọng điệu thực sự ấm ức.

Tử Dạ suy nghĩ một lúc, cố ý hỏi một cách rõ ràng:

– Cái gì cơ?

Trần Túng châm chọc:

– Ba mươi tuổi rồi, anh còn giả vờ trong sáng gì nữa?

Khi cô nói, Tử Dạ luôn không rời mắt nhìn cô. Cô vừa dứt lời, anh dần dần mỉm cười:

– Hôn em một cái mà em đã nghĩ đến chuyện đó, em sao thế?

– Anh đừng nhìn em như vậy. Anh biết rõ hôm nay không được. – Trần Túng không chịu nổi đôi mắt đó của anh nhất. Thà anh làm thẳng một điều gì đó, còn hơn là bị anh nhìn chằm chằm một cách không che giấu như thế này.

– Không thể làm, không thể hôn, không thể nhìn, – Tử Dạ giúp cô nhớ lại lời nói của mình, – Vậy anh còn có thể làm gì?

– Đúng vậy, vậy anh đến tìm em để làm gì. – Trần Túng cố ý chọc tức anh, cười nói, – Cái Weibo đó của anh là có ý gì?

– Có ý gì? Mấy tuổi rồi, em nói anh có ý gì. Đau không? – Tử Dạ nói một cách nhẹ nhàng, câu trước không liên quan đến câu sau.

– Thuốc giảm đau hết tác dụng rồi, bây giờ hơi đau, – Trần Túng nói xong, mới nhận ra mình đã bị anh dẫn dắt, lập tức quay lại chủ đề, – Muốn nối lại tình xưa với em hử? Em không chấp nhận đâu á.

Cửa sổ không đóng, bên ngoài vừa có một trận mưa đêm, lúc này gió lạnh thổi vào, khiến tay chân cô đều lạnh ngắt. Tử Dạ đứng dậy, lấy chiếc chăn trên ghế sofa đắp lên trên chăn mỏng của cô, rồi cầm điện thoại của cô để ra xa, sau đó lại nằm nghiêng xuống, kề sát bên, hỏi một cách chân thành:

– Tại sao không chấp nhận?

Trần Túng hoàn hồn lại, rồi nói thẳng về mối quan hệ lợi hại giữa hai người:

– Em vẫn đang quay chương trình. Anh làm như này, em rất khó xử.

Tử Dạ “ừ” một tiếng, rồi thay cô phân tích rành rọt:

– Một, là anh đã phá hoại hiệu ứng chương trình; hai, là anh sẽ ảnh hưởng đến việc các nam khách mời lựa chọn em; ba, hoặc có lẽ… em đã có bạn trai, chỉ là không tiện tiết lộ… Vậy thì rốt cuộc là loại nào, khiến em không chấp nhận?

Trần Túng cũng khéo né tránh:

– Dù là loại nào, em cũng không chấp nhận đâu.

Nghe cô nói vậy, Tử Dạ ngẫm nghĩ rồi bảo:

– Tình huống xấu nhất, đó là anh là người thứ ba. Tuy rằng với anh không có gì là không thể chấp nhận, nhưng cái Weibo đó thực sự không ổn… Em có muốn anh giải thích gì đó không?

 Lời vừa thốt ra lại chẳng hợp với lòng. Đúng lúc cô nghiêng mặt suy nghĩ, gò má khẽ nghiêng lại gần, anh cũng nhân cơ hội đó hôn nhẹ lên trán cô một cái.

Trần Túng lại không nhận ra hành động vượt quá giới hạn của anh, chỉ là không ngờ anh lại chấp nhận tốt như vậy, mất một lúc mới tiêu hóa xong cái lời lẽ “Trần Tử Dạ làm kẻ thứ ba vì tình yêu” này. Nhưng cô cũng không phải là người dễ bị bắt nạt, phản ứng rất nhanh, liền cùng anh đạt thành sự ăn ý trên mối quan hệ có phần trái đạo lý này:

– Thôi thôi, Weibo đã đăng rồi thì thôi, xóa đi lại càng giống che đậy, tự vạch áo cho người xem lưng… Hơn nữa, ai mà chẳng có vài người bạn trai cũ chứ? Dù sao anh cũng không phải là người bạn trai cũ đầu tiên đưa em lên mạng. Hơn nữa ấy mà, thầy Trần đưa em lên mạng, coi như là đánh bóng tên tuổi cho em.

Trong phòng ngủ, nguồn sáng duy nhất hắt vào là ánh đèn neon ngoài cửa sổ. Cũng bởi vậy mà Trần Túng với chứng quáng gà nhẹ, hoàn toàn không nhìn thấy nét mặt của Tử Dạ lúc này.

Lâu chẳng nghe anh lên tiếng, Trần Túng cứ thế tự nói, càng lúc càng buông lời bừa bãi:

– Phương châm sống của em là không ăn cỏ già, nhưng cũng có thể vì chồng quốc dân thầy Trần mà mở một cái ngoại lệ nho nhỏ. Tối nay thầy Trần đến tìm em, coi như là bạn giường (Friend with Benefit), nhưng không biết là anh xui hay em xui, thèm ăn lại đúng lúc quán đóng cửa, chẳng làm được gì, ôi, thật là thảm, thảm quá đi mất. Hơn nữa, thầy Trần có nhiều lịch sử đen của em như thế này, không tung ảnh khỏa thân của em ra đã coi như là người tốt lắm rồi, thuộc hạng siêu siêu siêu tốt trong số các bạn trai cũ đấy.

Tử Dạ không bình luận gì nhiều về thân phận “bạn giường”, chỉ nhẹ nhàng hỏi:

– Em chỉ có cái miệng giỏi thôi.

– Miệng? – Trần Túng càng nói càng hăng, dứt khoát quay người lại, bịa ra vài lời nói trêu chọc Tử Dạ một cách trực diện, – Thầy Trần muốn em dùng miệng? Nói thật, bây giờ kỹ thuật của em cũng được lắm… Muốn thử không?

Tử Dạ nhìn chằm chằm cô một lúc:

– Trần Túng, em nghĩ anh sẽ không tức giận, phải không?

– Những gì em nói đều là do anh tự chuốc lấy. – Trần Túng cũng nhìn chằm chằm anh, – Sau anh, em đã có ba người bạn trai, anh muốn nghe không?

Dù Tử Dạ có bình tĩnh đến đâu, sắc mặt cũng đã không còn tốt, giọng nói cũng rất lạnh:

– Muốn nói thì nói đi.

Trần Túng mất một lúc mới nhớ lại một vài chi tiết thô sơ, nhưng lại chết cứng vì không thể nhớ được tên và khuôn mặt của đối phương. Lúc này cô cũng cảm thấy mình rất tồi:

– Người bạn trai đầu tiên sau anh, giống như một mặt trời nhỏ. Anh ấy si mê mọi thứ về em, em cũng mê luyến sự ấm áp mà anh ấy mang lại. Anh ấy là người tốt trong mắt mọi người, có tài năng, cũng có ý tưởng, là một người chồng tốt.

– Đã tốt như vậy, tại sao lại chia tay.

– Anh ấy nói em không cần anh ấy. Và em thực sự không cần anh ấy… Em không có h*m m**n t*nh d*c với anh ấy, cũng không có nhiều tình yêu. Một chút sự phụ thuộc, không đủ để em và anh ấy đi tiếp, em cũng không nên làm anh ấy bị lỡ dở.

Trần Túng không có nhiều ký ức về mối tình này, nên cũng không quá lưu luyến về chủ đề này, tiếp tục kể:

– Người thứ hai là một anh chàng ABC kiểu nắng vàng cát trắng… Anh thấy không, hồi đó kiểu em chọn, đều hoàn toàn trái ngược với anh. Đã thử cái hố băng như anh rồi, di chứng là cần một lượng ngọt ngào chết người để chữa trị.

– Tại sao lại chia tay. – Anh chỉ còn lại câu hỏi này.

– Anh ấy thừa hưởng tất cả những ưu điểm và tật xấu của người Mỹ, trong quá trình yêu nhau thì AA đến từng chi tiết khó tin, cuối cùng lại kết luận em là kẻ không có hứng thú. – Nói đùa chứ, có d*c v*ng thì thường mới có hứng thú, mà Trần Túng đã lãnh cảm t*nh d*c nhiều năm cũng không định nói nhiều, chỉ kể tiếp, – Người tiếp theo, hẹn hò một tháng thì chia tay. Một tháng quen nhau, anh ấy đưa em lên mạng bôi nhọ hết cỡ, cũng không biết lấy tư liệu từ đâu, thực sự là coi trọng em quá rồi…

Tử Dạ cũng không vì thế mà tức giận hay gì cả. Anh đã bỏ lỡ tất cả mọi thứ về cô, nay nghe cô kể ra, đều là thứ anh đáng phải nhận, là tự mình chuốc lấy. Chỉ là anh không ngờ cô nói không phải là lời nói giận dỗi, mà là kể lại một cách nghiêm túc, như thể những năm tháng ấy cũng chỉ là vô tình lạc vào một công viên giải trí mang tên cuộc đời và cưỡi ngựa xem hoa.

Không nghe thấy cô nói tiếp, Tử Dạ lên tiếng:

– Sau tuổi hai mươi lăm, em đã gặp được gì?

Hai mươi lăm tuổi? Cô có từng nhắc đến mình bắt đầu mối tình ấy năm bao nhiêu tuổi không nhỉ…Trần Túng lại không suy nghĩ kỹ, đầu óc vận hành một cách đơn giản, dựa vào trực giác mà nói tiếp:

– Đôi khi em cảm thấy mình giống như một hình tròn gần như hoàn hảo với một lỗ hổng có hình dạng đặc biệt. Tự mình cũng có thể tự xoay tiếp, nhưng lại thích làm khổ bản thân, nhất định phải tìm được cái lỗ hổng đó.

Cô nằm trong vòng tay của Tử Dạ, cố tình áp mặt vào lòng bàn tay anh, lông mi cố ý hay vô tình cọ vào lòng bàn tay anh.

Tử Dạ ngứa đến tận tim, trái tim cũng như bị thứ gì đó siết chặt, khi anh lên tiếng, giọng nói gần như không phải của chính mình:

– Thế tìm thấy chưa?

– Chẳng phải vẫn đang tìm sao, nếu không tham gia chương trình hẹn hò làm gì? Chẳng phải cũng chỉ để mở rộng vòng kết nối và tìm thấy càng sớm càng tốt thôi à. – Trần Túng im lặng rất lâu, ngẩng mặt lên cười rạng rỡ, – Thầy Trần quan hệ rộng, cũng giúp em một tay đi.

Khớp ngón tay của Tử Dạ cà nhẹ lên má cô, anh “ừ” một tiếng, rồi hỏi:

– Vậy xin hỏi, danh phận của anh lúc này là gì, bạn tình à?

– Thầy Trần đã không ngại làm người thứ ba, chắc chắn cũng không ngại làm bạn tình, phải không? Anh muốn ngủ thì đến tìm em, dù sao anh cũng có mật mã khóa cửa em rồi mà. Ra khỏi cánh cửa này, em gặp anh, vẫn sẽ như anh mong muốn, giả vờ không thân quen, kính cẩn gọi anh một tiếng thầy Trần. Trước mặt thầy Đàm, cũng sẽ như anh mong muốn, vui vẻ làm em gái tốt của anh, – Không thấy Tử Dạ lên tiếng, Trần Túng lại hỏi một câu, – Ngày mai anh sẽ đến trường quay để tham gia hai tập cuối của chương trình chứ?

Tử Dạ trả lời:

– Ừm.

Có anh ở đây, Trần Túng cảm thấy an tâm một cách khó hiểu. Nằm đối mặt với nhau một lúc, cơn buồn ngủ ngay lập tức ùa đến như thủy triều, mí mắt nặng đến mức không thể nhấc lên. Nhưng cô vẫn có thời gian để điều chỉnh tư thế ngủ, đưa một chân không yên phận ra khỏi chăn, một cách tự nhiên gác lên eo anh, nói một câu:

– Vậy thì thầy Trần làm ơn đặt báo thức giúp em, mười hai giờ gọi em dậy để đi quay chương trình.


Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Story Chương 38
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...