Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 36
Phân ly –
Lần đầu tiên Tử Dạ nghe thấy từ này là vào một ngày nọ khi anh mười tám tuổi, lúc đang học đại học. Hôm đó nhà ăn rất đông, anh tìm được chỗ, vừa đặt khay đồ ăn xuống, có lẽ trong khoảng một khắc, anh không cảm nhận được đôi tay của mình nữa. Tri giác rời khỏi cơ thể, thể xác cũng vì thế mà mất thăng bằng, anh ngã xuống.
Sau khi tỉnh dậy, bác sĩ lấy máu hỏi anh vài câu đơn giản, rồi lập tức gọi bác sĩ tâm lý đến. Đó là một người phụ nữ lớn tuổi hiền lành, đeo một chiếc kính gọng tròn, sự hiền hậu và ngây thơ cùng tồn tại mâu thuẫn trên người bà, rất dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác.
Bà hỏi:
– Lần cuối cùng cháu bị phân ly là khi nào?
Nghe thấy từ này, Tử Dạ bỗng nhớ đến năm mười bốn tuổi. Khi đó ông ngoại anh bị bệnh nặng, mẹ anh nhận được điện thoại từ nhà ở Đại lục, có cơ hội về nhà. Vì thế mẹ đến bàn bạc với Tử Dạ, mượn cớ để thoát khỏi Trần Kim Sinh. Nhưng mẹ anh lại chần chừ không đi, nói rằng phải đợi lấy được khoản trợ cấp cuối tháng rồi mới đi. Lúc đó anh đã khuyên mẹ, chúng ta có tay có chân, tiền có thể kiếm lại được mà? Nhưng mẹ không nghe.
Đợi đến cuối tháng, khi đến vùng quê Kim Thành, ông ngoại đã đi được ba ngày.
Mẹ anh tất nhiên vô cùng đau lòng. Trong chuyện này, Tử Dạ là nạn nhân của mẹ. Nhưng anh nghĩ ông ngoại trước hết là cha của mẹ, sau đó mới là ông của anh. Và vì thế, cảm nhận của mẹ lúc đó quan trọng hơn cảm nhận của anh, thay vì cùng mẹ đau buồn, điều anh nên làm trước hết là chăm lo để mẹ ổn định tâm trạng.
Thế là Tử Dạ thu lại cảm xúc của mình, an ủi mẹ:
– Ông ngoại đã mãn đời mà đi, ra đi mà không có bất kỳ đau đớn nào.
Mẹ anh vô cùng tức giận, tát anh một cái:
– Đồ bất hiếu, mày và ông bố cầm thú của mày chẳng khác nào hạng lang sói.
Anh dường như luôn vì cảm giác nhạy bén hơn người thường một chút mà thường xuyên phải hứng chịu những tổn thương và sự không thấu hiểu như vậy. Chuyện như này, cũng không phải là lần đầu tiên xảy ra trong đời anh. Trước đây anh luôn nghĩ rằng, anh và mẹ đều là nạn nhân của bạo lực. Nhưng cho đến khoảnh khắc đó, Tử Dạ nhận thức rõ ràng rằng, mẹ không phải là đồng minh của anh.
Trên đời này, anh cô đơn lẻ bóng, sẽ không bao giờ có đồng minh.
Những chuyện sau đó anh không còn nhớ rõ nữa… Anh không biết mình đã đến căn nhà đó bằng cách nào, rồi nằm trên chiếc giường đó ra sao. Nếu phải miêu tả, cảm giác đó rất giống linh hồn rời khỏi thể xác, lơ lửng trong bóng tối. Hoặc là cuộc đời ngắn ngủi mười bốn năm của anh, đã luôn trôi dạt trên thế gian này.
– Anh trai ơi. – Một giọng nói nhẹ nhàng, kéo anh từ sự mất trật tự hỗn loạn trở lại. Bản ngã lơ lửng của anh trở về thể xác, đột ngột tỉnh dậy khỏi cơn ác mộng, tỉnh dậy từ giấc mơ đã ngủ mười bốn năm. Cuộc đời ngắn ngủi, nhạt nhẽo của anh, từ đây mới chính thức bắt đầu.
– Lần đầu tiên em gặp anh, là ở góc nhìn thứ ba.
Sau này anh rất tùy ý đặt bút, viết ra ấn tượng đầu tiên của mình về cô, nhưng không biết tình trạng đó gọi là “phân ly”. Nhưng trên thực tế đây không phải là lần đầu tiên, sớm hơn có lẽ là lúc sáu, bảy, tám, chín tuổi. Cụ thể thì không nhớ rõ, có khi trên bàn ăn, anh đột nhiên cảm thấy không thể điều khiển được chân tay của mình. Đối mặt với những sự sỉ nhục đã quen thuộc, anh cũng sẽ bất chợt tách mình ra, có cảm giác như từng hàng từng hàng kiến bò lên da. Đôi khi không kiềm chế được mà gãi, sẽ dẫn đến sự leo thang của những lời mắng chửi. Nhưng anh thường chọn phớt lờ một cách có chọn lọc, đôi khi là vì nhu cầu cảm giác an toàn, đôi khi là để lừa dối người khác.
Từ lần phân ly đầu tiên, đến lần khám bác sĩ đầu tiên, ít nhất cũng đã chín năm trôi qua. Anh không muốn có một tiền sử bệnh tật dài dòng như vậy, nên lại một lần nữa lừa dối người khác… Hơn nữa, khi nói ra “lần đầu tiên là năm mười bốn tuổi”, anh đã nhìn thấy vẻ mặt kinh hoàng trên khuôn mặt bác sĩ.
Hơn nữa, đây hẳn cũng là một chuyện vô cùng đáng xấu hổ. Tử Dạ không biết tại sao mình lại có ký ức này, dường như hồi nhỏ, anh từng cố xóa đi cảm giác tê dại bằng cách cào cấu cánh tay đến mức để lại từng vệt máu. Trần Kim Sinh ghê tởm nói:
– Không phải mày bị thần kinh đấy chứ.
Còn mẹ anh không biết tại sao lại sợ anh, lập tức cẩn thận phụ họa:
– Đừng lấy chuyện tự hại mình ra để uy h**p bố mày, không có lợi lộc gì đâu.
Vị bác sĩ lớn tuổi đầu tiên từng hỏi han anh về vấn đề tâm lý sau khi nghỉ hưu, anh cũng đã thay đổi bác sĩ khác, Nhưng những buổi trò chuyện đều nhạt nhòa, quanh quẩn mấy lời cũ rích, không hay cũng chẳng dở… Có đôi lúc khác đi, thì lại khiến người ta thấy chẳng đáng tin, sau này anh không đến nữa.
Bạn bè và giáo viên rất quan tâm đến anh, tìm cho anh một nhóm tự trợ giúp cho bệnh trầm cảm ở trường, bảo anh đi vài lần. Mỗi tháng có hai buổi thiền định, sau mỗi buổi, ai cũng phải chia sẻ cảm nhận. Trong nhóm có một nữ sinh, “bệnh tình” của cô ấy có lẽ là nghiêm trọng nhất, đã kéo dài suốt chín năm. Vì trầm cảm, cô ấy cứ học rồi lại nghỉ, mãi không thể chiến thắng được căn bệnh, đến năm thứ năm vẫn chần chừ chưa tốt nghiệp, nhiều lần từng nghĩ tới bỏ học, cũng nhiều lần nghĩ tới tự sát. Đôi khi tâm trạng tốt, cô còn chia sẻ về “cách chết ít đau đớn nhất”. Sau này nghe nói cô ấy đã yêu, bạn trai không rời không bỏ, chữa lành cho cô rất nhiều, hai người cùng nhau bước vào lễ đường hôn nhân.
Tử Dạ tự cảm thấy bệnh này cũng không đáng sợ, về sau anh không đến nhóm thiền định tự cứu mình nữa.
Về sau, có lẽ là không lâu sau khi anh tốt nghiệp đại học, vô tình nhận được tin tức, đôi vợ chồng ấy đã mở khí gas trong nhà, cùng nhau tự sát, không hiểu vì sao lại không dùng một trong những cách chết ít đau đớn đó. Lúc đó anh đã quay lại Hồng Kông, sau mấy năm vòng vo, anh trở về nhà họ Trần để cúi mình kiếm sống. Họ cũng không nói gì, trước mặt anh gọi vài cuộc điện thoại cho nhà xuất bản, rất nhanh từng cuốn sách được thỏa thuận. Tiền nhuận bút vốn đã cao, số lượng in đều ba bốn vạn bản… Đó là một khoản tiền không hề nhỏ.
Nhưng về sau, cứ dăm ba bữa họ lại nhắc đến, bóng gió quan tâm, đã bán được mấy nghìn bản rồi?
Vẫn là cuốn “Tỳ Xá Xà Quỷ” cãi nhau với bố mày bán chạy nhất nhỉ? Chẳng phải là nhờ ông ấy không nhớ thù cũ, viết lời giới thiệu ở bìa sách nên mới bán chạy hơn đó sao.
Lúc mới trở về hình như họ cũng từng nhắc đến tương lai của anh. Trần Kim Sinh hình như đã nói những lời như viết mấy thứ dâm, từ dâm không bằng đi viết lời bài hát còn hơn, viết được đến trình độ của Hoàng Trạm, độ nổi tiếng của Lâm Tịch, chẳng phải còn hơn cái kiểu cầu danh cầu lợi như bây giờ sao?
Được, được rồi, cầu danh cầu lợi… Thế là anh quay đầu thì vào khoa Trung văn.
Thành ra lại có người nói… quên là ai rồi, có lẽ là Trần Hộ Quân nói, nếu mày muốn tranh danh đoạt lợi, sao không đi vào giới giải trí đi?
Một ngày nọ, trên phố anh gặp người tìm kiếm tài năng, không biết bằng cách nào người đó lại tìm được đến tận nhà ở Bán Sơn, Tử Dạ còn chưa biết chuyện gì xảy ra, đợi đến khi về nhà, người tìm kiếm tài năng đã đi từ lâu, cả căn nhà tràn ngập những lời châm chọc mỉa mai. Dường như có ai đó nói:
– Mày cũng không nhìn tình hình, bây giờ có phải là thiên hạ của giới giải trí Hồng Kông nữa không.
Mọi người xúm lại bàn tán, mỗi người một ý, nên mỗi người lại có một cái nhìn.
Hai tuần lễ Giáng sinh đó không biết đã trôi qua như thế nào. Dường như mỗi ngày anh đều phải đến nhà ở Bán Sơn, bị đủ loại người quan sát. Có khi đầu óc mơ màng mất hồn mất vía, bỗng giật mình tỉnh lại thì phát hiện mình đang đứng giữa đường. Lại có một lần, vừa mở mắt ra đã thấy chẳng hiểu sao mình lại ở giữa cầu vượt. Nhìn dòng xe cộ bên dưới, mông lung mơ hồ, trong lòng vô cùng bình tĩnh, nghĩ rằng, cũng tốt.
Giữa cơn sóng lớn, ai ai cũng chỉ là một pho tượng đất dễ vỡ, thế nên điều đáng khinh bỉ nhất trên đời chính là những vở kịch “cứu rỗi” kiểu Hollywood.
Một mình anh, chết lúc nào cũng không có gì đáng tiếc, cũng không có gì đáng lưu luyến.
[Trần Túng, tạm biệt.]
Năm mới 2016, đêm giao thừa, mấy gia đình cùng nhau tụ hội ở khách sạn trên đỉnh núi chúc mừng năm mới, cảng biển bắn pháo hoa.
Tử Dạ hai mươi hai tuổi leo l*n đ*nh núi, nhìn xuống hồ bơi bên dưới, nơi từng nhóm người sum họp rồi lần lượt tản đi, gửi đi tin nhắn duy nhất, rồi từ đài quan sát mờ tối, lao mình từ trên cao xuống.
Nước hồ ôm lấy anh, cái chết ôm lấy anh. Khoảnh khắc đó anh vô cùng nhẹ nhõm.
Trên đời này, còn có một khả năng đáng sợ hơn cả cái chết, đó là mong được chết, nhưng lại không thể chết.
Những tổn thương về thể xác được sửa chữa bằng bó bột và băng gạc khắp người, chừa lại lối thoát để bài tiết. Bởi vì sau khi nhập viện khoảng một tuần, Tử Dạ mới lần đầu xuất hiện triệu chứng tổn thương đuôi tủy, một trong những triệu chứng là mất kiểm soát tiểu tiện và đại tiện. Máu từ cơ quan tổn thương đang hồi phục lẫn trong chất thải, tràn đầy giường bệnh. Ngày bị tiểu tiện mất kiểm soát, Trần Hộ Quân cùng Đới Anh mang hoa đến thăm anh, “tham quan” luôn cảnh anh tiểu tiện ngay trước mặt mọi người. Lúc ấy, toàn thân Tử Dạ chỉ còn đôi mắt là còn có thể cử động, giữa căn phòng đầy hoa hồng và trái cây cũng không át nổi mùi hôi thối, tanh tưởi. Thế là trong cơn mơ hồ mịt, anh tận mắt chứng kiến người em họ cố gắng duy trì vẻ mặt, nhưng đến khi y tá dọn dẹp giường bệnh thì cuối cùng cũng đổi sắc mặt, lao vào phòng rửa tay nôn thốc nôn tháo.
Nói về chuyện này, thực ra anh không có cảm giác gì. Khi cảm giác sống chết đều không do mình kiểm soát, phẩm giá ư? Phẩm giá đã chẳng còn là gì.
Khi nhiều chức năng thần kinh mất đi, thính giác lại trở nên nhạy bén như thể đang sống ở tầng đá ngầm đầu tiên dưới lòng đất, tiếng chân trên hành lang là tiếng động cơ xe tải, tiếng bánh xe của giường bệnh là sóng thần, tiếng khóc của người thân là sự phun trào của núi lửa mỗi ngày, mọi sự sống chết trên mặt đất đều gần ngay trước mắt. Y tá thì thầm ngoài cửa cách một bức tường giống như những nữ sinh cấp ba đi ngang qua, đôi khi họ nói về người tự tử trên giường bệnh, thường dùng những từ như “trẻ quá thật đáng tiếc”. Anh sẽ bật cười trong lòng. Chết không thành, có gì mà đáng tiếc.
Quá trình điều trị thân thể kéo dài vô cùng, vì không thể cử động, cũng chẳng thể suy nghĩ, thỉnh thoảng anh sẽ rơi vào những tưởng tượng trẻ con. Đầu dò đo lưu lượng máu não dán vào thái dương, đôi khi giống như một cuộc điện thoại tỏ tình từ ngàn dặm xa xôi, hoặc một nụ hôn đi sau một tính từ vụng về. Giường bệnh với những vết loét do nằm lâu và mùi hôi thối, đôi khi giống như phân bón hoa được tưới xuống đất; anh là mảnh đất tơi xốp được tưới phân bón hoa, có những con giun đất hát vang hạnh phúc, vào lúc nửa đêm, anh sẽ nghe thấy tiếng xương đang lành lại phát ra âm thanh của một bông hoa nở. Vào những lúc đó, toàn bộ sự sống của anh đều khao khát sự gần gũi da thịt trong bóng tối, nhưng anh lại mừng thầm vì mình đã vĩnh viễn mất đi tất cả những điều này. Cuộc đời cô còn rất dài, nên gặp gỡ đủ loại người sạch sẽ, xinh đẹp, trải qua những tình yêu ngọt ngào, chua chát, không thể kiềm chế, ph*ng đ*ng và hận thù như sô cô la nóng, rượu champagne, rượu nho, chứ không phải chìm đắm trong vũng lầy nguy hiểm nhất định sẽ chết đuối này.
Còn Trần Tử Dạ? Trần Tử Dạ đã bị giam chặt ở tuổi hai mươi hai từ lâu rồi. Thời gian vẫn trôi, thế giới vẫn tiến lên, nhưng anh thì không. Trong thế giới không có cô, anh như con thú bị vây hãm, vùng vẫy tuyệt vọng, một bước cũng chẳng thể tiến lên.
Những viên thuốc ganglioside và estazolam làm cho tri giác của anh trở nên cùn mòn, còn Trần Tử Dạ tinh thần sống trong cơ thể anh cũng theo vũng nước tiểu đó mà trôi đi, để lại một thân xác mang tên Trần Tử Dạ. Dường như chỉ bằng cái giá là để Trần Tử Dạ nhạy bén đến mức được gọi là thiên tài chết đi hoàn toàn, anh mới có thể giữ được cái mạng sống này, tê liệt mà sống lay lắt.
Trần Tử Dạ đã bị estazolam g**t ch*t.
Trần Tử Dạ đã sống sót.
Việc chữa trị thể xác mất nửa năm, việc điều trị tinh thần thì lâu hơn nữa, gần như vô vọng.
Năm tuần sau, ngày tháo băng trên đầu, y tá đẩy anh ra phơi nắng, tiện thể cạo tóc mới mọc để bôi thuốc mọc tóc, Đàm Thiên Minh lần đầu tiên mang đến cho anh một ly sô cô la nóng có kẹo dẻo được làm tại chỗ. Người anh trai khác họ này, người đã đưa anh đi cấp cứu ngay lập tức, người từ nhỏ đến lớn chỉ gặp anh vài lần, không biết đang sợ điều gì, đứng từ xa, chỉ nhìn anh, lúc thì khóc, lúc thì cười, tình trạng tinh thần thực sự khó hiểu. Cũng không nói được câu nào, một lúc sau giao quà cho y tá rồi rời đi, để lại một câu:
– Ở viện lâu, sẽ muốn ăn một chút đồ ngọt.Chúc tốt lành.
Lần thứ hai gặp lại anh là ở hội giúp đỡ cai rượu.
Ngày hôm đó Đàm Thiên Minh lần đầu tiên lấy hết can đảm tự kể:
– Xin lưu ý, bài tự thuật này đến từ một người mắc rối loạn lưỡng cực nhẹ đến trung bình.
Mọi người đều bật cười.
Đàm Thiên Minh tiếp tục nói:
– Vì yêu cầu công việc, đôi khi phải luôn sẵn sàng tràn đầy sức sống, đầy sự sáng tạo. Nhưng khi giai đoạn trầm cảm đến, đó là một chuyện rất nản lòng… Các bạn biết mà.
Mọi người đều gật đầu.
Đàm Thiên Minh tiếp tục kể:
– Để bản thân không quá sa sút, ban đầu tôi uống một chút rượu, giữ trạng thái say nhẹ đầy hưng phấn. Nhưng dần dần, ngưỡng hưng phấn đó ngày càng cao, ngày càng cao. Đến khi không thể kiểm soát được nữa, tôi bị xuất huyết dạ dày, được đưa đi cấp cứu, mới được đưa đến đây để cai rượu. Việc điều trị bệnh lý và cai rượu về mặt tinh thần thực ra có một số điểm chung, thời gian giữ trạng thái bình thường càng lâu, khả năng khỏi hẳn suốt đời càng cao. Đối với bệnh tâm thần, dấu hiệu được coi là ‘khỏi’ là duy trì năm năm liền không cần thuốc, vậy thời hạn duy trì cai rượu là bao lâu nhỉ? Cho đến nay, tôi đã cai rượu hơn hai năm, ngừng thuốc gần tám tháng. Thậm chí, hiện giờ tôi còn có thể trở thành giảng viên hướng dẫn, giúp người khác cai rượu.
Mọi người đồng loạt vỗ tay.
Đàm Thiên Minh chính là người thầy hướng dẫn cai rượu của Tử Dạ. Nghĩ cũng buồn cười, theo gia thế và tên tuổi của hai người, đáng lẽ phải quen biết nhau từ nhỏ. Thế mà vòng vèo mãi, cuối cùng lại gặp nhau vì chung một chứng bệnh, cùng một kiểu lệ thuộc. Từ đó mà đồng bệnh tương liên, không có gì là không nói được, có thể nói với nhau không giấu giếm, tìm hơi ấm trong sự chia sẻ, và rồi mới thật sự trở thành bạn bè. Căn hộ ở Học Phủ Các đó, cũng là vào khoảng thời gian đó, do Đàm Thiên Minh giới thiệu rồi cùng nhau mua, vừa tiện cho Tử Dạ việc học, vừa tiện cho Đàm Thiên Minh lái xe đưa anh đi tham gia những buổi họp cai rượu.
Thực ra, Tử Dạ vốn không hề có chứng nghiện rượu quá nặng, chẳng qua đôi khi trong lúc trò chuyện với bác sĩ tâm thần về những bế tắc trong việc viết lách, bác sĩ đã nói với anh, có thể đến các hội cứu trợ xem, nhìn xem đủ loại khổ nạn đã hủy hoại tinh thần con người thế nào. Một là, biết đâu lại có ích cho việc sáng tác; hai là, những bệnh nhân tâm thần vốn yếu đuối hơn người bình thường, rất dễ sinh ra sự lệ thuộc quá mức vào một ai đó hoặc một điều gì đó mà không thể tự bước đi, để lấy đó làm gương, sau này không rơi vào vũng lầy như vậy.
Có lẽ là lần thứ ba hay thứ tư đến hội cai rượu, anh cũng đã thử kể câu chuyện của mình.
Anh nói:
– Tôi và anh Đàm rất giống nhau, làm một số công việc cần sự sáng tạo, là một người viết lách. Tôi thường xuyên phải uống thuốc chống trầm cảm, thường không thể tập trung tinh thần. Có khi chỉ ba dòng chữ thôi, tôi cũng phải đọc đi đọc lại đến nửa giờ mới hiểu được nghĩa, huống hồ là cầm bút viết. Đôi khi ngay cả nói chuyện cũng tốn chút sức lực.
Trong lúc anh suy nghĩ, tất cả thành viên của hội cai rượu cùng nhau vỗ tay để khuyến khích.
Tử Dạ cân nhắc lời lẽ, tiếp tục nói:
– Bệnh trầm cảm cũng có những hội nhóm tương tự, nhưng bầu không khí sẽ u ám hơn nhiều. Trong đó có người đã đưa ra một ý tưởng tệ hại, hỏi tôi có muốn thử một số loại chất gây nghiện có khả năng gây nghiện thấp không. Lúc đó tôi đã từ chối khéo, lời lẽ là – nếu làm như vậy, cảm hứng có được là của tôi, hay là của chất độc? Nhưng tôi cuối cùng vẫn suy nghĩ một chút, và chọn dùng rượu, thứ nghe có vẻ hiền hòa hơn. Cho đến khi có người giới thiệu tôi đến đây, lúc này tôi mới biết, rượu cũng sẽ gây phụ thuộc và bị nghiện.
Rốt cuộc, rượu cũng không khiến Tử Dạ nghiện ngập. Nhưng chứng mất ngủ do trầm cảm cũng gián tiếp gây ra chứng trào ngược dạ dày thực quản sinh lý, có một lần axit dạ dày trào ngược làm bỏng cổ họng. Dưới sự cảnh báo nghiêm trọng của bác sĩ, đến cả chút vui thú ngắn ngủi từ rượu, Tử Dạ cũng bị tước đoạt hoàn toàn.
Trong thời kỳ dùng thuốc là nỗi khổ vì tê liệt, trong thời kỳ ngừng thuốc lại là nỗi khổ vì tái phát. Còn đáng sợ hơn cả, là nỗi sợ hãi rằng cả đời sẽ cứ lặp đi lặp lại giữa uống thuốc và ngừng thuốc.
Có lúc, vì tinh thần kháng cự việc điều trị, anh đã từ chối thừa nhận mình chưa hồi phục, cố gắng kéo dài một khoảng thời gian ngừng thuốc đáng lẽ phải kết thúc, đến mức đôi khi không thể phân biệt được đâu là ảo giác, đâu là mộng cảnh, đâu mới là hiện thực.
Thỉnh thoảng anh mơ thấy trên người mình đầy chấy rận, giòi và kiến. Tỉnh dậy rồi mà cảm giác đó cũng không tan biến, có khi thậm chí mở mắt, anh sẽ cảm thấy mình bắt đầu thối rữa từ ngón chân, mỗi ngày một chút, lan rộng ra, đến cổ, đến môi… Dịch mủ thối tràn đầy nhà, dưới đất nhung nhúc giòi bọ ăn xác bò lổm ngổm.
Có lúc, chỉ cần một ngày không tắm rửa, anh đã ngửi thấy mùi hôi thối của chính mình, chưa chết mà đã thối rữa rồi.
Bởi đủ mọi nguyên do ấy, anh phải lau sàn nhà nửa tiếng một lần, mười phút tắm rửa một lần, để xua đuổi cảm giác này, dần dần đã hình thành thói quen sạch sẽ quá mức trong mắt người khác.
Khi đi khám lại ở khoa tâm thần, anh cũng đã thấy những cặp đôi diễn màn cứu rỗi. Chàng trai phát bệnh nuốt thuốc, nằm trên giường, đi đại tiện ra những thứ đen hôi thối như than cháy trong phòng thí nghiệm, bất động giống như chính anh trước đây, bị những người đến thăm trơ mắt nhìn, chẳng còn nói gì đến thể diện. Cô gái thì tức giận và tuyệt vọng, khóc lóc gào lên, giọng điệu cao ngạo:
– Chẳng lẽ ngay cả em cũng không thể cứu anh hay sao? Tại sao? Tại sao? Có phải anh không yêu em không? Có phải em không quan trọng trong lòng anh không? Nếu không, tại sao anh lại không màng đến cảm nhận và sống chết của em như vậy?
Tại sao? Câu hỏi này không khỏi làm khó Tử Dạ.
Còn có một lần khác, hình như là một buổi tiệc rượu thương mại. Anh được mời đến, nhưng suốt buổi chỉ lặng lẽ đứng trong góc. Người phục vụ không để ý đến sự tồn tại của anh, lúc đi ngang suýt nữa làm đổ cả khay rượu lên người anh. Một nữ diễn viên đi ngang qua tốt bụng đưa tay ra giúp đỡ, chỉ kéo anh một cái. Anh tận mắt thấy giòi bọ bò đầy lên tay cô ấy. Anh hoảng loạn, lùi lại ba bước, sợ làm bẩn tay người ta. Ngẩng đầu lên, liền bắt gặp gương mặt cô gái đỏ bừng vì xấu hổ và phẫn nộ, như thể đang nói: “Trần Tử Dạ, anh tưởng mình cao quý lắm hay sao?”
Tử Dạ mới nhận ra đó là ảo giác.
Anh vô cùng áy náy, nhưng lại chẳng biết phải mở lời từ đâu. Về sau những buổi tiệc tùng như vậy, anh đều lấy cớ thoái thác, từ đó cũng không xuất hiện nữa.
Anh cao quý đến mức nào ư? Anh chẳng qua là một vũng thịt thối rữa mà thôi.
Đôi khi tình trạng tốt hơn… tốt hơn, cũng không đến mức tốt hơn là bao.
Thỉnh thoảng anh thử nói với Đàm Thiên Minh, nửa như tự giễu:
– Trước đây em xem sách cổ, đọc một lần có thể nhớ, còn có thể hiểu ý, còn có thể suy luận. Bây giờ, một bài bình luận sách em đọc năm lần cũng không vào đầu được.
Cũng vì thế, mấy năm nay không hiểu sao thế mà anh đã học xong, miễn cưỡng lấy được học vị để có chỗ dùng, coi như cũng gắng gượng mà kiếm miếng cơm.
Lúc tình trạng khá hơn, thật ra anh vẫn có thể viết lách. Không có rượu, không có chất k*ch th*ch, toàn bộ cảm hứng của anh chỉ có thể bắt nguồn từ mối tình đã bị cái chết chém đứt ở tuổi hai mươi hai ấy. Anh ngu ngơ mà viết, tê dại mà viết, mịt mù không ánh sáng mà viết, cứ lặp đi lặp lại tự nhốt mình trong mê cung tám năm đó, cuối cùng cũng miễn cưỡng thành được một cuốn sách, dẫu lời văn chẳng thể diễn đạt hết ý.
Đàm Thiên Minh chính là độc giả đầu tiên. vừa mừng rỡ vừa đầy tò mò mà hỏi, cảm hứng của em đến từ đâu thế.
Tử Dạ trả lời một cách ngắn gọn: d*c v*ng t*nh d*c.
Người mắc bệnh tâm thần, trong những lúc không quá khốn quẫn, cũng vẫn có d*c v*ng t*nh d*c. Thế nên Đàm Thiên Minh không làm khó anh, không hỏi sâu về nguồn gốc của d*c v*ng ấy. Nhưng anh biết, đời này có lẽ cũng chỉ có một người đó. Anh chỉ có một loại thuốc hưng phấn, ánh sáng duy nhất trong cuộc đời mệt mỏi của anh. Thế nên, trong câu chuyện, người kia mãi mãi đứng trong vùng sáng, sống tiếp từ tuổi đôi mươi. Còn kẻ bị giam hãm nơi bóng tối như anh, cũng nhờ mãi bị kẹt lại trong quãng từ mười bốn đến hai mươi hai tuổi ấy, mà có thể sống sót cho tới hôm nay.
Giờ đây, cuộc đời tẻ nhạt của anh chỉ còn là những ngày sống ba điểm một đường. Không nuôi thú cưng, vì nuôi chẳng nổi. Sinh ra chứng sạch sẽ quá mức, vì thường cảm thấy mình thối rữa khắp nơi. Càng không có người yêu, vì lực bất tòng tâm. Anh chấp nhận sự ngu dốt, vì chỉ giữ sự ngu dốt mới có thể sống. Cũng vì thế mà hòa giải với chính mình, bao dung tất cả sự tồi tệ trên đời, cố gắng đối xử với sự tồi tệ đó một cách linh hoạt. Anh hòa mình vào dòng người của thành phố đó, cũng sẽ nói tiếng địa phương, thôi không vùng vẫy chống cự tưởng chừng như bất khuất nữa. Cô chắc chắn không thích nhìn thấy dáng vẻ hiện tại của anh, vì nó hèn nhát. Nhưng dù có hèn nhát đến đâu, cuối cùng cũng sống được thành bộ dạng này. Một Trần Tử Dạ như thế này, có lẽ ngày mai sẽ chết, có lẽ ngày mai vẫn còn sống lay lắt. Anh vẫn luôn không chiến thắng được bệnh tật, cứ mãi mắc kẹt trong vòng lặp giữa việc tích cực chữa trị, rồi tích cực dừng thuốc, rồi tất yếu lại tái phát. Đồng thời, anh cũng tích cực chờ đợi một bản án năm năm, có lẽ đến hạn sẽ được trả tự do. Nhưng đôi khi, chỉ đôi khi thôi, nửa đêm tỉnh dậy, anh vẫn còn tưởng tượng ra một đôi mắt trong sáng bên giường, và sự gần gũi da thịt vô tận.
Nhưng cũng chỉ là tưởng tượng mà thôi.
Em là, “trời nắng đẹp hoa nở khắp nơi,” còn tôi, “là một ngôi mộ mà cả ánh trăng cũng ghét bỏ.”
Nếu em hiểu anh đang nói gì, em sẽ biết anh nhất định sẽ mãi mãi mất đi tất cả những điều này.
Cô ấy? Cô ấy là một cốc sô cô la nóng với kẹo dẻo, còn tôi, chỉ là chiếc gáo múc nước vô dụng giữa sa mạc khô hạn ngàn năm.
Cô ấy là chú nai sừng tấm với đôi mắt trong veo, tôi là vũng lầy mà cô ấy nhất định sẽ chết.
Nếu là bạn, bạn cũng sẽ nhắc nhở cô ấy rằng phía trước đầy rẫy nguy hiểm, hãy nhanh chóng chạy đi.
Mặc dù bạn biết, tôi khao khát cái ôm đó đến mức nào. Dù có chìm sâu vào vòng xoáy tử thần, bị bao quanh bởi bóng tối nặng nề, tôi cũng khao khát cô ấy hơn cả khao khát cái chết. Mặc dù tôi biết mình nhất định phải mãi mãi mất đi tất cả những điều này.
Mặc dù tôi biết rõ mình nhất định sẽ mãi mãi mất đi tất cả những điều này.
Nhưng nếu em sẵn lòng nhìn lại vùng u ám này. Nếu em sẵn lòng yêu cái xác thân khuyết thiếu của tôi. Nếu em sẵn lòng trân trọng cây gỗ khô héo vô vị này. Nếu em sẵn lòng sống ở nơi đất chết ít người lui tới này.
Nếu em cũng sẵn lòng hôn tôi.
Nếu em cũng sẵn lòng yêu tôi.
Nếu em cũng sẵn lòng cùng tôi đi công viên giải trí.
Nếu em cũng sẵn lòng hoàn thành nguyện vọng cuối cùng của tôi.
Em sẽ không cố gắng cứu tôi, cũng sẽ không bị tôi kéo vào vực sâu vô tận.
Tôi sẵn lòng làm tín đồ trung thành của em. Cái cây gỗ mục này cũng có thể sống lay lắt vì em.
Trần Tử Dạ đã bị thuốc g**t ch*t chưa?
Vẫn chưa.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
