Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 30
Trương Anh Minh tiếp tục làm giáo viên chủ nhiệm lớp bảy sau khi phân ban. Thầy Trương là giáo viên vật lý, phải nói rằng tiết học của thầy rất hay, môn vật lý của lớp họ luôn đạt kết quả xuất sắc nhất toàn khối. Thầy Trương bình thường nói chuyện khá thẳng thắn, nhưng làm việc công bằng, cũng luôn suy nghĩ cho học sinh, không chia học sinh thành ba bảy loại theo thành tích, không như các giáo viên chủ nhiệm khác mà sỉ nhục những học sinh kém hoặc nghịch ngợm. Thầy cũng có khiếu hài hước, tóm lại học sinh vẫn rất nể phục thầy. Trước khi Lữ Minh đi đến lớp một, cậu ta đã than thở vì không muốn xa thầy Trương, nói rằng một học sinh kém như cậu ta đến lớp một chắc chắn sẽ không có ngày tốt lành gì, làm gì còn cơ hội mà xưng hô anh em với giáo viên chủ nhiệm nữa?
Lớp học ồn ào và cực kỳ hưng phấn, thầy Trương đứng trên bục giảng hắng giọng mãi mà không yên tĩnh lại được, thầy đành cầm miếng lau bảng đập một cái xuống bàn giáo viên.
Lúc này cả lớp đều nghe thấy, học sinh đang ngồi thì ngoan ngoãn xoay người ngồi thẳng, học sinh đứng phía sau cũng im lặng.
– Chào mừng các em học sinh mới. Thầy tên là Trương Anh Minh, tiếp tục làm giáo viên chủ nhiệm lớp bảy. Các em gọi thầy là lão Trương hoặc thầy Trương đều được.
Thầy Trương quay người viết ba chữ “Trương Anh Minh” thật to lên bảng, rồi quay lại nói:
– Những em đã chọn ban Khoa học Tự nhiên, đều là những người chuẩn bị bứt phá. Hy vọng sau này chúng ta sẽ cùng nhau tiến bộ.
– Lớp bảy có 13 em chuyển đi, và có 14 em chuyển đến. Hiện tại lớp chúng ta đông hơn một người, có 54 em. Số chỗ ngồi trong lớp vừa đúng 54, có thể nói là rất trùng hợp. Bây giờ mời các em học sinh đứng thành hai hàng theo chiều cao nam nữ, chúng ta sẽ sắp xếp lại chỗ ngồi. Thầy cũng mong các em học sinh mới nhanh chóng hòa nhập vào tập thể lớp bảy này.
Nữ sinh chỉ có mười chín người, nam sinh có ba mươi lăm người. Sau khi mười chín nữ sinh và mười chín nam sinh cao nhất được xếp thành từng đôi một, mười sáu nam sinh còn lại sẽ tạo thành tám bàn cuối cùng.
Tịch Vũ Miên cao nhất và Lâm Dịch Kiều cao thứ hai đương nhiên trở thành bạn cùng bàn.
Khi Tịch Vũ Miên và Lâm Dịch Kiều ngồi xuống, cả lớp im lặng. Có vài cô gái lén lút quay đầu lại nhìn, sau đó che miệng cười khúc khích.
Trong số các nam sinh cũng có người không nhịn được cười, ví dụ như Trương Kính. Cảnh tượng này thật quá buồn cười, hai nam sinh được cả trường công nhận là đẹp trai nhất, một người đứng đầu khối, một người đứng cuối khối, vậy mà lại trở thành bạn cùng bàn.
Lâm Dịch Kiều và Tịch Vũ Miên không nhận ra những người khác đang cười họ, họ đang gặp một chút rắc rối, vì thân hình khá to lớn nên bàn học hơi chút chật chội. Trước đây Lâm Dịch Kiều thường để sách vở trên mặt bàn, giờ thì đành phải cất hết vào ngăn kéo. Ngay cả khi không để đồ gì trên bàn, hai người ngồi đó vẫn trông chật chội hơn so với bàn học của người khác.
– Chào cậu, Lâm Dịch Kiều, – Tịch Vũ Miên nói với Lâm Dịch Kiều, – Cậu còn nhớ tôi chứ? Lúc nãy chúng ta có nói chuyện bên ngoài, tôi tên là Tịch Vũ Miên.
– Chào cậu, – Lâm Dịch Kiều gật đầu với cậu ấy. Tịch Vũ Miên nhìn anh một cái rồi lại dời ánh mắt đi.
Kể từ khi lên cấp ba, đây là lần đầu tiên Lâm Dịch Kiều có bạn cùng bàn, lại còn là một người bạn cùng bàn vì vấn đề hình thể mà phải ngồi sát vào nhau. Thực ra Tịch Vũ Miên thuộc dạng người gầy, nhưng khung xương to. Khi hai người ngồi cạnh nhau, Lâm Dịch Kiều có thể cảm nhận cánh tay của cậu ấy gần như dán sát vào cánh tay mình, nóng bỏng lạ thường.
Trong lớp học chỉ có mấy cái quạt treo tường, khi Lâm Dịch Kiều ngồi một mình thì hoàn toàn không thấy nóng, nhưng khi Tịch Vũ Miên ngồi xuống bên cạnh thì anh bắt đầu cảm thấy rất nóng.
– Nóng quá. – Tịch Vũ Miên nói nhỏ.
– Cũng khá nóng thật. – Lâm Dịch Kiều đáp.
Tịch Vũ Miên lấy sổ điểm ra quạt, quạt được một lúc, Lâm Dịch Kiều nhận ra cậu ấy quạt với biên độ rất lớn, gần như giả vờ quạt cho mình, nhưng thực ra là đang quạt cho Lâm Dịch Kiều.
Tim Lâm Dịch Kiều đập mạnh một cái, không thể nói rõ cảm giác gì. Anh nhìn Tịch Vũ Miên, Tịch Vũ Miên mỉm cười với anh.
Cậu ấy thật đẹp trai.
Lâm Dịch Kiều chợt nghĩ vậy, cậu ấy cười thật đẹp.
Đối với Lâm Dịch Kiều, khả năng phân biệt đẹp xấu của anh rất yếu, bởi vì anh cơ bản không mấy quan tâm đến vẻ ngoài của con người. Đến tận bây giờ anh vẫn không thể gọi tên đầy đủ tất cả các bạn nữ trong lớp, trong mắt anh, họ đều là những cô gái thành phố trông na ná nhau, chỉ vậy mà thôi.
Đây là lần đầu tiên trong đời anh cảm thấy một người đẹp trai. Trước đây anh từng nhìn Tịch Vũ Miên từ xa, mọi người đều nói cậu ấy đẹp trai, anh cũng thấy người bạn nam này rất nổi bật, khác biệt với người khác, nhưng cũng không có cảm giác sâu sắc như khi nhìn gần hôm nay.
Giáo viên chủ nhiệm thầy Trương nói một vài điều, nhưng Lâm Dịch Kiều không nghe lọt tai. Đầu óc anh có chút hỗn loạn, không biết có phải vì nóng quá không.
Sau khi tan học, học sinh nội trú còn phải ở lại để họp phân bổ ký túc xá. Lớp họ không có nữ sinh nội trú, chỉ có mười hai nam sinh nội trú.
Lâm Dịch Kiều vốn nghĩ Tịch Vũ Miên sẽ về, nhưng cậu ấy lại ở lại. Cậu ấy cũng là học sinh nội trú phải không? Nhưng tại sao trong ký túc xá chưa bao giờ thấy cậu ấy nhỉ?
Thầy Trương bảo tất cả ngồi lên phía trước, rồi đọc bản phân bổ ký túc xá mới. Giường của Lữ Minh trong ký túc xá Lâm Dịch Kiều đã trống, thầy Trương nói:
– Chỉ còn Tịch Vũ Miên là chưa có chỗ, vậy ở phòng 504 đi.
Phòng 504 chính là phòng ký túc xá của Lâm Dịch Kiều và các bạn.
– Tịch Vũ Miên vừa mới đăng ký nội trú, Lâm Dịch Kiều, mấy em học sinh cũ hãy chăm sóc bạn ấy nhiều hơn. – Thầy Trương đặc biệt dặn dò.
– Vâng ạ.
– Vậy đi, Tịch Vũ Miên, em đi theo các bạn về ký túc xá, xuống tầng một tìm quản lý ký túc xá để nhận chìa khóa và chăn đệm. Chỉ cần đưa tờ giấy này đi đổi là được. – Thầy Trương đưa cho anh một tờ giấy.
Các học sinh khác đổi ký túc xá phải dựa vào chìa khóa cũ để đến chỗ quản lý ký túc xá lấy chìa khóa mới.
Bốn người trong ký túc xá 504 cùng nhau đi về ký túc xá nam. Hà Tư Dịch và Trương Kính đi trước, Lâm Dịch Kiều và Tịch Vũ Miên đi sau. Con đường gần nhất đến ký túc xá nam là đi qua tòa nhà thực nghiệm, qua phòng thể dục, rồi lên một đoạn dốc là đến. Hà Tư Dịch và Trương Kính chạy nhanh, chốc lát đã không thấy bóng người. Lâm Dịch Kiều tuy muốn chạy theo họ, nhưng bên cạnh còn có Tịch Vũ Miên, anh thấy bỏ lại Tịch Vũ Miên mới đến không được hay cho lắm, đành chậm rãi bước đi.
Khi hai người họ đi cùng nhau, nếu có học sinh nào đi ngang qua, đều sẽ nhìn họ thêm vài lần. Lâm Dịch Kiều cảm thấy khi anh đi một mình trong trường không nhận được nhiều ánh mắt chú ý như vậy, có lẽ là vì Tịch Vũ Miên quá nổi bật chăng?
Phòng quản lý ký túc xá nam đông nghịt người, ồn ào. Đa số là đến đổi chìa khóa. Có người đến sớm, đã nộp chìa khóa cũ nhưng chưa nhận được chìa khóa mới, nên đều chen chúc trong phòng quản lý. Trong tình huống này, Tịch Vũ Miên đứng ở cửa phòng quản lý, hoàn toàn không chen vào được.
Lâm Dịch Kiều cảm thấy bỏ lại Tịch Vũ Miên không hay, nên anh cũng không lên tầng, đứng ở cầu thang tầng một đợi cậu ấy.
Lữ Minh mồ hôi nhễ nhại chạy xuống lầu, nhìn thấy Lâm Dịch Kiều, “Ơ?” một tiếng:
– Anh Kiều, cậu đứng đây làm gì vậy? Cậu đâu có đổi phòng đâu.
Lữ Minh nói rất to, Tịch Vũ Miên nghe thấy liền nhìn sang. Thấy Lâm Dịch Kiều vẫn đang đợi mình ở cầu thang, anh hơi ngạc nhiên.
Lâm Dịch Kiều không trả lời, ngược lại hỏi Lữ Minh:
– Cậu đã đổi chìa khóa xong rồi à?
– Đúng vậy.
– Cậu ở phòng nào vậy?
– 404, ôi, không ở cùng tầng nữa rồi, muốn qua thăm các cậu cũng mệt. Giường yêu quý của tớ ai ở vậy? Có phải thằng Trịnh Chính đó không?
Trịnh Chính cũng là học sinh lớp họ, ban đầu ở phòng 503.
– Không phải, là học sinh mới.
– Vậy à, tớ lên dọn đồ đây, phải dọn trống để người khác đặt đồ vào. – Lữ Minh nói xong chạy vọt lên tầng.
Lúc này Tịch Vũ Miên cuối cùng cũng vào được phòng quản lý ký túc xá. Không lâu sau, anh ôm chăn đệm, chậu rửa mặt và những thứ khác đi ra. Lâm Dịch Kiều thấy anh cầm nhiều đồ như vậy, liền đi qua giúp anh.
– Cảm ơn.
Lữ Minh đang nhảy nhót trong phòng 504 để dọn đồ, thực ra trong ký túc xá ngoài chăn đệm và một số đồ dùng sinh hoạt cá nhân thì cơ bản chẳng có gì nhiều, nhưng cậu ta vẫn làm bừa bộn cả sàn nhà. Khi Tịch Vũ Miên và Lâm Dịch Kiều mang đồ lên, chăn đệm của Lữ Minh vẫn còn trên giường, trên bàn của cậu ta cũng bày bừa văn phòng phẩm, sách vở… Tịch Vũ Miên gần như không biết đặt chân vào đâu.
– Ôi ôi ôi xin lỗi tớ chưa dọn xong! – Lữ Minh quay đầu nhìn thấy Tịch Vũ Miên, kêu lên.
Lâm Dịch Kiều nói với Tịch Vũ Miên:
– Vậy cậu cứ để chăn lên giường mình trước đi.
Trương Kính và Hà Tư Dịch cũng đang giúp Lữ Minh lấy đồ từ ngăn kéo và giá sách ra.
Lâm Dịch Kiều tìm một sợi dây, trèo lên giường tầng trên, cuộn chăn đệm của Lữ Minh lại. Tịch Vũ Miên đứng trước chiếc giường đó, anh cao hơn giường tầng trên khoảng hai ba mươi centimet, cùng với Lâm Dịch Kiều buộc chặt chăn đệm.
Giường tầng trên cách trần nhà chưa đến mét rưỡi. Với chiều cao của Lâm Dịch Kiều, không thể đứng thẳng được, anh phải quỳ trên tấm ván giường.
Khi Lâm Dịch Kiều định đứng dậy, anh nhận thấy Tịch Vũ Miên đưa tay ra, dường như lo lắng anh đứng không vững sẽ ngã xuống mà che chắn cho anh. Lâm Dịch Kiều và Tịch Vũ Miên nhìn nhau một cái, cả hai đều hơi ngượng ngùng, Tịch Vũ Miên rụt tay về.
Từ khi Lâm Dịch Kiều lớn lên, anh chỉ toàn che chở cho em trai, em gái và những người khác, chưa bao giờ có ai vì lợi thế về hình thể mà che chắn cho anh.
Lữ Minh mất nửa ngày mới dọn xong đồ. Tịch Vũ Miên cẩn thận lau giường và bàn học, Lâm Dịch Kiều quét dọn và lau sàn nhà sạch sẽ. Lúc đó Hà Tư Dịch và Trương Kính đã chạy sang ký túc xá mới của Lữ Minh buôn chuyện rồi.
Hà Tư Dịch và Trương Kính nói là đi thăm phòng, nhưng thực ra là không kìm được cái tính tò mò muốn ra ngoài buôn chuyện. Hai trong số ba nam sinh còn lại trong ký túc xá của Lữ Minh là từ lớp một và một người từ lớp bốn. Hai người lớp một nghe nói Tịch Vũ Miên đã đến lớp bảy và còn chuyển vào ký túc xá của họ, không kìm được mà tụ tập buôn chuyện với họ.
– Các cậu biết không? Hôm nay xếp chỗ tớ suýt nữa thì cười chết mất. Các cậu thử nghĩ xem, người đứng đầu khối và người đứng cuối khối ngồi cùng bàn, các cậu đừng nói, chỉ nhìn thôi đã thấy rất đẹp đôi rồi! – Hà Tư Dịch cuối cùng cũng có thể nói ra hết.
– Tớ nhìn sắc mặt anh Kiều cũng chẳng thấy gì, không biết trong lòng cậu ấy nghĩ gì. – Lữ Minh tiếp lời.
– Vậy là các cậu đã coi thường anh Tịch của chúng tôi rồi. Tuy cậu ấy học không giỏi lắm, nhưng đến lớp bảy các cậu thì đội bóng rổ của các cậu chắc chắn sẽ đứng đầu khối cho mà xem. – Một học sinh lớp một nói.
– Đúng vậy chứ? Hội bạn thân của anh Tịch gần bằng nửa số nữ sinh cả khối rồi đó. Sau này tan học các cậu cứ chú ý cửa lớp mình xem, có phải thường xuyên có nữ sinh của các lớp khác, thậm chí các khối khác lảng vảng không.
– Vậy thì hội bạn thân của anh Kiều của chúng tôi cũng không ít đâu.
Mọi người im lặng một lát, Hà Tư Dịch nói:
– Trước đây hành lang lớp chúng tôi giờ ra chơi đã rất đông rồi, chẳng lẽ sau này tan học hành lang còn không thể đứng nổi nữa sao?
– Trước đây ở tầng lớp tôi, khu vực gần nhà vệ sinh có rất nhiều nữ sinh sau khi đi vệ sinh xong cứ đứng đó không đi.
– Nhà vệ sinh tầng lớp tôi cũng vậy.
– Nói vậy sau này chỉ có nhà vệ sinh tầng lớp bảy là đông đúc thôi nhể?
Lớp một và lớp bảy không ở cùng tầng.
– Các cậu nói xem tại sao thầy Trương lại để hai người họ ngồi cạnh nhau? Thật sự rất buồn cười mà, đúng không? Cái bàn học chật chội nhất cả lớp.
– Có khi thầy Trương nghĩ rằng anh Kiều có thể giúp đỡ Tịch Vũ Miên chăng?
– Khả năng anh Kiều giúp đỡ Tịch Vũ Miên còn nhỏ hơn cả khả năng Dương Tầm Vân giúp đỡ cậu ấy. Trước đây tớ từng hỏi anh Kiều bài toán, cách giải của cậu ấy tớ hoàn toàn không hiểu, đó là cách suy nghĩ của thiên tài, người bình thường không thể hiểu được đâu. – Lữ Minh nói.
– Dương Tầm Vân thì khá kiên nhẫn, những bài bạn ấy giảng tớ đều có thể hiểu được. – Trương Kính cũng đồng tình, – Tuy bạn ấy học Toán cũng không giỏi xuất sắc, nhưng ít nhất cách giải cũng giống chúng ta.
– Đúng vậy, cho nên tớ thấy nếu ai phù hợp hơn để giúp đỡ Tịch Vũ Miên thì chắc là Dương Tầm Vân.
– Dương Tầm Vân cũng không thể ngồi bàn cuối được. Thầy Trương nào nỡ để con gái ngồi hàng cuối? Tịch Vũ Miên cao như vậy, cho ngồi ở phía trước thì ai ngồi phía sau cũng sẽ phản đối.
Cuối cùng, kết luận của họ vẫn là do chiều cao. Lâm Dịch Kiều và Tịch Vũ Miên, dù ai ngồi phía trước, học sinh phía sau cũng đừng mong nhìn thấy bảng đen nữa.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
