Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 18
Bạn học cấp hai Bạch Tiểu Đình cũng thấy cô tham gia chương trình trên mạng, điều này chứng tỏ chương trình có vẻ thực sự đã nổi tiếng.
Điều cô ấy tò mò nhất là:
– Tử Dạ và cậu cùng tham gia chương trình, là tất yếu hay tình cờ? Hay là cả hai đã bàn bạc với nhau?
Trần Túng trả lời:
– Một nửa là tình cờ, một nửa là tất yếu.
Bạch Tiểu Đình tiếp tục bày tỏ cảm nhận của mình về chương trình:
– Tử Dạ thực sự rất tốt, thường xuyên nói đỡ cho cậu, chỉ một hai câu đã có thể xoay chuyển tình thế. Hồi nhỏ, tớ đã lờ mờ cảm nhận được anh ấy có cái nhìn độc đáo, không giống ai. Sau này lớn lên, nhớ lại những chi tiết khi ở bên nhau, tớ vẫn thường cảm thấy, anh ấy còn nhỏ tuổi mà khả năng lĩnh ngộ đã rất đáng sợ.
Trần Túng cười nói:
– Cậu quen anh ấy chưa bao lâu thì đã được chọn làm tiếp viên hàng không rồi, còn nhớ nhiều chuyện vậy hả?
Bạch Tiểu Đình nói:
– Cho nên văn học thanh xuân đau thương mới hay viết rằng ‘luôn có những người làm chấn động cả thanh xuân’ đấy thôi? Bởi vì những người không làm kinh ngạc thì không thể nhớ nổi. Hồi đó, tại sao tớ ngày nào cũng đưa đồ ăn để lôi kéo cậu, không phải là để cậu giúp tớ theo đuổi anh ấy hay sao? Vì để tạo cơ hội, tớ đã vắt óc nghĩ cách, chạy đôn chạy đáo suốt cả tuần, chân suýt nữa thì gãy, mới cùng Đinh Thành Kiệt tìm được chiếc xe tải lớn đó, chở bốn chúng ta cùng đi Thâm Quyến, tìm người dẫn chúng ta qua cửa khẩu để tìm bố anh ấy. Cả đời này tớ chỉ phát điên một lần như vậy thôi.
Trần Túng chế giễu:
– Nói bậy. Hồi nhỏ cậu theo đuổi không dưới mười người trước mặt tớ.
– Những người đó tớ thậm chí còn không nhớ tên, hơn nữa bây giờ ai nấy đều béo ú như heo, – Thời gian không tha cho ai, ông trời chẳng thiên vị người nào? Bạch Tiểu Đình càng cảm khái sự đáng quý của Tử Dạ, – Thật kỳ lạ, mặc dù rất nhanh đã từ bỏ, nhưng chỉ có Trần Tử Dạ, mỗi câu anh ấy nói trước đây tớ đều gần như nhớ hết.
Trần Túng lại hỏi:
– Vậy tại sao cậu lại đột nhiên từ bỏ anh ấy?
– Bởi vì tớ không thể bước vào thế giới của anh ấy. Có những lúc anh ấy chỉ đứng đó, thậm chí không cần nói thêm một lời, tớ đã biết là vô vọng. Tớ cảm thấy rất xa, xa lắm, bước đến đó có thể sẽ tiêu hao sức lực cả đời của tớ. Tớ là một người bình thường, không có sức sống mãnh liệt như thế, – Bạch Tiểu Đình sau đó lại nói, – Nhưng anh ấy rất tốt với cậu, hoàn toàn khác với người khác. Chỉ cần có cậu ở đó, anh ấy dường như có thể tự động điều chỉnh tần số, đưa mình về cùng một tần số với cậu. Anh ấy như thể đặc biệt xây dựng một bộ thế giới quan cho cậu, để tương thích với cậu. Có một năm nghỉ hè, tớ nhớ hôm đó trời nắng to. Tớ đến tìm cậu chơi, thấy cậu và anh ấy mỗi người một cây kem, ngồi dưới tán chuối cười đùa ríu rít. Tớ đã tự nhủ với bản thân, ‘Mày không thể bước đến đó đâu, vô ích thôi.’ Bắt đầu từ ngày đó, tớ đã bình thản mà từ bỏ.
– Sao tớ lại không biết có chuyện này? – Trần Túng ngạc nhiên.
– Có, thật sự có đấy. Giữa hai cậu có một sợi dây liên kết, đó là do Tử Dạ cố ý tạo ra. Tớ không biết đó là gì, – Bạch Tiểu Đình nói một cách rất nghiêm túc và chắc chắn, – Trần Túng à, cậu nhạy bén hơn tớ, lại đọc nhiều sách nữa. Cậu hãy nghĩ kỹ lại đi, hứa với tớ, nhất định phải nghiêm túc tìm cho ra sợi dây đó nhé.
Trần Túng ngừng lại một chút, nói, được.
Con gái của Bạch Tiểu Đình đến hỏi bài toán. Cô ấy kiên nhẫn giải đáp hai câu, sau đó mới quay lại tiếp tục nói chuyện với cô.
– Cậu liều thật! Để hạ bệ một kẻ lừa đảo mà để bản thân bị bạo lực mạng mấy tuần! Đọc những bình luận đó, tớ còn sợ cậu gặp vấn đề tâm lý. May mà bây giờ uy tín đã đảo ngược rồi… Nếu không ngày nào tớ cũng lướt tin tức của cậu, chắc sẽ trầm cảm luôn rồi.
Trần Túng cười chết:
– Cậu cũng gan lớn thật, bình thường trên mạng thấy hai chữ ‘Trần Túng’, tớ còn không dám click vào xem kỹ nữa là. Bây giờ còn nhiều người mắng tớ không?
– Gần đây thì không có mấy. Nhưng nổi tiếng thì lắm thị phi, có mấy bài bóc phốt, ngày nào cũng tung tin đồn, xem mà tức chết.
Trần Túng hỏi:
– Nói gì?
– Nói cậu qua lại với một ông già người Mỹ tám mươi tuổi, bị con gái ông ta viết email gửi hàng loạt đến trường, tố cáo ông ta phá lệ nhận một sinh viên ngoại ngành là vì hai người có quan hệ riêng tư, khiến mọi người đều biết, kết quả cả hai đều bị buộc đình chỉ học và công tác để điều tra. Cậu nói dối là tạm nghỉ học về nước tham gia chương trình, thực ra là bị đình chỉ học… hahaha, tớ xem mà cười chết. Viết chân thực đến mức tớ xem xong còn nghiêm túc suy nghĩ, cậu, một đứa ưa cái đẹp, gu kén chọn như vậy, từ khi nào lại trở nên gu nặng thế.
…
Cúp điện thoại, Trần Túng theo lời mô tả của Bạch Tiểu Đình tìm kiếm các bài viết liên quan, kết quả thực sự tìm thấy một bài, số lượng bình luận và lượt đọc không hề nhỏ, không biết có phải là bài mà Bạch Tiểu Đình đã xem hay không.
Bài đăng bắt đầu từ một bài đẩy thuyền của Tổng quan vũ trụ – cuối tập 4, rốt cuộc Phan Hồng Vũ đã nói gì với Trần Túng.
Trong số những bình luận ngọt ngào hoặc khiêu dâm, một bình luận “cựu sinh viên trường đây, đến giải đáp cho mọi người” nổi bật hơn cả. Người bạn cùng trường này nói, Phan Hồng Vũ cũng học thạc sĩ ở Mỹ, không thể nào không nghe thấy tin tức mới nhất về USC (Đại học Nam California) trong giới du học sinh Hoa kiều tại Mỹ. Vì vậy anh ấy với tư cách là người biết chuyện, rất có thể đã nói với Trần Túng những chuyện liên quan đến việc đình chỉ học, hoặc một hai câu châm chọc như “cô thực sự thích ông già à?”, nếu không Trần Túng cũng không lần tránh anh ấy đến mức thế.
Dựa trên bình luận này, những người không phải fan hoặc anti-fan của Trần Túng đã đánh hơi thấy mùi, lập tức mở bài đăng mới bóc phốt.
Lần lượt có người nhờ bạn bè đang du học ở Mỹ dò hỏi, và xác nhận rằng việc Trần Túng bị đình chỉ học vì scandal là có thật.
[… Đừng thấy đạo diễn Tolsen cả đời cầm giải Oscar oai phong lẫm liệt, cuộc sống gia đình thì thật sự khó nói thành lời… Con gái đạo diễn Tolsen, cô Autumn cũng là một người kỳ lạ, năm mươi tuổi rồi không làm chuyện đàng hoàng, đầu tư bừa bãi, bị bố khóa thẻ tín dụng mấy lần. Sau này thấy ông già có quan hệ tốt với nữ sinh viên, chủ yếu cũng thấy ông Tolsen đã gần đất xa trời, sợ vì bố yêu xế chiều mà tài sản thừa kế đến tay lại mất một nửa, nên sinh lòng nghi ngờ, gửi một lá đơn tố cáo hàng loạt đến tất cả nhân viên trong trường, tố cáo đạo diễn Tolsen và nữ sinh viên gốc Hoa qua lại quá mật thiết, nửa đêm còn thảo luận “bài tập” trong văn phòng. Còn chỉ ra nữ sinh này chỉ là sinh viên đại học (undergrad), hoàn toàn không thuộc chuyên ngành liên quan, cũng không có thư giới thiệu chuyên môn nào đủ sức nặng trong ngành, hoàn toàn không đủ tư cách để được trường này nhận. Đi các trường khác học, cũng sẽ bị khuyên nên học lại từ bậc cử nhân, thế mà cô ta lại được đạo diễn Tolsen phá lệ tuyển thẳng vào chương trình thạc sĩ của mình, thực chất là do có quan hệ cá nhân nên mới thiên vị, làm việc trái quy định. Scandal lớn như vậy, hội đồng quản trị cũng phải vào cuộc, kết quả là cả hai đều bị buộc đình chỉ học. Visa du học của nữ sinh viên (Trần) lại sắp hết hạn, không thể cung cấp giấy tờ mới cho lãnh sự quán, đành phải về nước trước, chờ thông báo điều tra của trường…]
Phía dưới còn có người cập nhật bằng chứng bằng tiếng Trung.
[Sau khi Trần Túng tốt nghiệp đại học, thi vào cao học khoa Đạo diễn của Bắc Ảnh suốt ba năm liền, nhưng cả ba năm đều trượt. Lời nói của con gái đạo diễn Tolsen không phải không có cơ sở, tự dưng không lý do, tại sao một đạo diễn lớn người nước ngoài lại nhận một người mà Học viện Điện ảnh Bắc Kinh không cần?]
Bài đăng vẫn đang thu hút sự chú ý ngày càng nhiều, rất nhiều bình luận mới đều để lại lời: “Từ Weibo qua đây!” — trên Weibo đã có người chỉ đường dẫn lối.
Trần Túng lướt bài đăng một lúc, không lâu sau lại lướt thấy một bình luận được nhiều lượt thích có tên “Trần Túng về nước làm biên kịch, trong đoàn làm phim làm chảnh vì xuất thân học thuật nước ngoài“. Bài đăng không có nhiều chữ, chỉ có hơn mười ảnh chụp màn hình Wechat, ngoài Trần Túng ra, tên và hình đại diện của những người khác đều bị che mờ. Mười tấm đầu, đều là Trần Túng và biên tập viên Hoàng chửi nhau trong nhóm, hai ba tấm cuối là trò chuyện qua Q|Q.
Trần Túng nói: [Chẳng phải chương trình phát sóng rồi, chị có tăng một chút fan đấy à. Người sợ nổi tiếng, heo sợ béo, chị ta nắm trong tay một đống tin xấu của chị, vì cái gánh nặng thần tượng này, bây giờ chị ta là đại gia, còn chị là nhãi nhép. ]
Trần Túng còn nói: [Hề hề, còn ‘đại đại gì chứ’, một người của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, một người của USC, lại bị một người mua khóa học biên kịch 500 tệ trên Wechat đùa giỡn trong lòng bàn tay.]
Dòng cuối cùng chính là ảnh chụp màn hình lời xin lỗi của Tổng biên tập Hoàng, viết ở ngôi thứ nhất.
[Mấy hôm trước sếp nói chuyện với chị hơn ba tiếng đồng hồ. Chị suy nghĩ mấy ngày, cảm thấy cô cứ giữ nguyên khung sườn lớn của cô là được. Thái độ của chị không tốt, chị xin lỗi cô.]
Bình luận được nhiều lượt thích nhất của cư dân mạng.
– Cô ta có chống lưng lớn đến mức nào vậy, đến mức sếp lớn phải mất ba tiếng đồng hồ khuyên tổng biên tập, và tổng biên tập không cần giữ thể diện phải đích thân xin lỗi cô ta?
– Tôi cạn lời luôn, một sinh viên chưa tốt nghiệp nổi USC từ đâu chui ra lại coi thường một biên kịch đã có năm năm kinh nghiệm? Mua khóa học trên Wechat thì sao, không phải vẫn đàng hoàng hơn cô ta dựa vào trèo lên giường ông già mà có được đấy à?
…
Trần Túng với vẻ mặt trơ lì đọc xong bình luận thì bật cười hai tiếng. Tự giễu nghĩ: Cả đời này rốt cuộc mình mang cái hình tượng gì vậy chứ.
Cô ngả người xuống ghế sofa, mở tivi lên, định bật chút nhạc nền phản diện kiểu Thanos hay Men in Black để tự nâng sĩ khí cho bản thân. Kết quả tivi lại có chủ ý riêng, sau khi khựng một chút ở đoạn kết tập trước, liền tự động phát luôn đoạn hậu trường của tập mới mà chương trình vừa tung ra hôm nay.
Hiện tại lưu lượng đến từ Trần Túng, nên đoạn phim cũng liên quan đến Trần Túng.
Thứ Bảy, Amber rủ vài vị khách mời cùng đi đến nhà hát xem vở balletMượn Trăngcủa cô ấy. Cô ấy đóng vai “bạn” đi dưới ánh trăng, một nữ diễn viên nước ngoài cao ráo khác thì đóng vai trái giới tính làm “tôi” ẩn mình trong bóng tối.
Buổi biểu diễn kết thúc, các diễn viên trở lại sân khấu cúi chào, khán giả liên tục vỗ tay cảm ơn. Nữ diễn viên ngoại quốc “tôi” nhân cơ hội này đột nhiên nhảy xuống sân khấu, đi thẳng đến trước mặt Trần Túng, bắt tay cô, dùng tiếng Trung lơ lớ hỏi thăm:
– Đạo diễn Trần, xin chào bạn, tôi là Selina.
Trần Túng vẫn đang chìm đắm trong cảm xúc mãnh liệt của vở ballet, mắt đỏ hoe, nhất thời không hoàn hồn.
Selina tự giới thiệu:
– Tôi học khoa biểu diễn cùng trường. Tháng Sáu năm ngoái, bạn chỉ đạo diễn tập vở kịch sân khấuMượn Trăngcho sinh viên, tôi cùng bạn bè đến nghe ké, không bỏ sót một lần nào. Vở kịch này quá kinh điển, vị trí trong ngành biểu diễn ngày càng quan trọng, mấy năm nay gần như được liệt vào môn học bắt buộc. Nhưng đồng thời với nó là yêu cầu chuyên môn cũng cực kỳ cao. Tất cả sinh viên đều biết, vai diễn ‘Tôi’ trong kịch này vô cùng vô cùng khó, yêu cầu diễn viên phải có độ sâu cảm xúc, tự thân nhập vai rất cao. Ngay cả những diễn viên chuyên nghiệp nổi tiếng nhất trên thế giới cũng thường xuyên bị trầm cảm, sau khi biểu diễn xong thường cần được tư vấn tâm lý. Đầu năm nay, tôi đã được chọn vào đoàn kịch Shakespeare—
Trần Túng dần dần nhớ ra cô ấy, mỉm cười nói:
– Chúc mừng bạn.
Selina cũng cười, nói tiếp:
– —Khi phỏng vấn được hỏi về cảm nhận về vai “tôi”, tôi gần như làm kinh ngạc mấy vị diễn viên hoàng gia của đoàn kịch. Điều tôi chưa nói lúc đó là, hai năm trước, trong căn phòng tập không có cửa sổ được thuê ở USC, tôi đã nghe được một sự phân tích sâu sắc hay nhất về thân phận của “tôi”. Bạn đã viết hẳn mấy chục trang tiểu sử nội tâm cho ‘tôi’, đọc từng dòng một cho các bạn diễn viên sinh viên nghe. Khi đó diễn viên của bạn không hiểu, nhưng tôi lại nghe thấm. Tôi đã âm thầm viết email cho bạn, nói với bạn, nếu có thể, xin hãy thay người, hãy để tôi đóng vai “tôi”. Nhưng bạn đã từ chối tôi.
Trần Túng mỉm cười nói:
– Tôi nhớ email đó. Tôi đã suy nghĩ mấy ngày nhưng đều không tìm được lý do nào để sa thải một diễn viên ngày nào cũng bị tôi mắng đến phát khóc, nhưng lại không yêu cầu bồi thường tổn thất tinh thần nào.
Selina tiếp tục cúi chào trước mặt cô:
– Tôi tên là Selina Mitlyng, là một diễn viên của đoàn kịch Shakespeare, hiện đang cùng đoàn kịch lưu diễn tại đây. Tình cờ nghe Amber nói về bạn, nên đã đặc biệt nhờ cô ấy mời bạn đến xem, để hoàn thành một ước nguyện nhiều năm trước của tôi. Không biết vai “tôi” của tôi có phù hợp với kỳ vọng của bạn không?
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
