Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 16
Đàm Thiên Minh cũng không có động tĩnh gì suốt một ngày.
Trần Túng buổi chiều dùng tài khoản của Tử Dạ chơi game đến sáu giờ, nhưng Phan Hồng Vũ người lẽ ra đang ở nơi xa lại gọi điện đến.
Trần Túng chậm rì rì hoàn thành một nhiệm vụ phụ, lưu trò chơi xong mới nhấn nút nghe.
Phan Hồng Vũ hỏi:
– Giáng sinh định đón thế nào?
– Ở nhà chơi game, còn anh, không phải đang đi nghỉ dưỡng à, lại nghĩ đến gọi điện cho em?
– Không vui, muốn tìm em uống rượu.
– Không đi cùng mọi người à?
– Anh đến muộn, lại không quen họ… Hơn nữa, Trần Túng, em và Arya gây gổ đến mức này, tụ tập cùng nhau em không thấy ngại sao hả?
Trần Túng nói:
– Em có gì mà phải ngại.
– Vậy thì tốt. Vậy tối nay có kế hoạch gì không?
Bên ngoài trời đã hơi tối. Trần Túng nhìn đồng hồ, nói:
– Có thể ở nhà xem chương trình hẹn hò thực tế.
Phan Hồng Vũ liền cười:
– Đâu phải không biết cốt truyện… Kỳ này có gì hay mà xem? Muốn nghe gì, anh kể lại cho em nghe nhé, vụ án chưa có lời giải của Stellalou—
Trần Túng nhớ ra rồi.
Tối hôm đó ăn lẩu, mấy nam khách mời lái xe ra ngoài mua đồ ăn, khi về thì phát hiện trong túi mua sắm có một con Stellalou, trên tai kẹp một tờ giấy ghi, ‘Tặng Trần Túng’. Mấy điểm quay chính trên đường lớn không có camera, không biết là ai đã nhét vào, Trần Túng hỏi một vòng cũng không hỏi ra, kết quả nó đã trở thành vụ án chưa có lời giải. Ban đầu cô nghĩ là Phan Hồng Vũ, tìm đến cửa phòng ngủ của anh ấy hỏi, anh ấy rất ngạc nhiên:
– Sao em biết anh mua cho em một con Stellalou? – Ngay tại chỗ quay về phòng lấy một con y hệt đưa cho cô, còn nói, – Con này là anh định tặng em trong buổi hẹn hò ngày mai.
Trần Túng hỏi:
– Con Stellalou trong túi đó, thật sự không phải anh mua ạ?
Phan Hồng Vũ nói:
– Rõ ràng quá rồi còn gì, làm ra mấy chuyện như vậy, chính là vừa thích mà lại không dám thích. Là ai thì chẳng quá rõ sao em? Ba người kia không cần nhắc đến. Còn anh á, tính anh thẳng thắn, từ đầu đến cuối đều công khai bày tỏ tình yêu, chưa bao giờ ngượng ngùng cả.
Trần Túng không cần thiết phải đi sâu tìm hiểu, vui vẻ nhận ý tốt, tránh gây khó xử. Nhưng cô lại rất tò mò.
– Quà đã chuẩn bị xong, sao anh biết tập sau em sẽ chọn anh?
Phan Hồng Vũ nói:
– Đã làm loạn sáu tập, sang tập thứ bảy rồi, nên cải tà quy chính làm người mới rồi đúng không nào? Huống hồ Tiểu Chu cũng không hợp với em.
– Vậy ai hợp với em?
– Anh chứ sao nữa, – Anh ấy nói một cách cực kỳ thành thật, – Anh đã chuẩn bị kỹ lưỡng mọi thứ, anh đến đây… là vì em..
– Anh cứ như vậy dễ sớm thành trai già dầu mỡ đấy, – Trần Túng mắng, – Huống hồ hai đứa mình mà ghép thành đôi, độ ồn ào chắc ngang mười cái máy khoan cùng lúc.
Phan Hồng Vũ thì không quan tâm. Sau đó lại nói:
– Anh không làm xáo trộn kế hoạch của em chứ?
Trần Túng tức đến chết:
– Anh biết em đã tránh anh mấy tập rồi không, né như né ôn dịch vậy, nhìn thấy anh là sợ. Fan kiểu anh đúng là một người bằng mười anti. May mà anh ngậm miệng kịp thời, chứ không thì chẳng biết còn xảy ra chuyện gì nữa.
– Vậy thì tốt. – Phan Hồng Vũ đột nhiên nói, – Cô em gái liều mạng, ra ngoài uống rượu đi.
Trần Túng nhất thời hoang mang.
Phan Hồng Vũ nói:
– Nếu em đến, thì giờ anh bắt xe tới COA đợi. Còn nếu không, anh lập tức chuyển chuyến bay về Thâm Thành luôn.
Nói xong cúp điện thoại cái rụp.
Chớp mắt một cái, đối phương đã gửi định vị điểm đến cuối cùng qua WeChat, quán bar COA ở Trung Hoàn.
Phan Hồng Vũ: [Anh đang ở sân bay Hồng Kông, chuyến bay tiếp theo một tiếng rưỡi nữa, anh cho em mười phút để suy nghĩ.]
Trong lúc đang trầm ngâm suy nghĩ, thì một tin nhắn như ý trời bật ra.
Đàm Thiên Minh: [Người Hồng Kông có nhiều họ hàng, đến Giáng Sinh thì càng đông, thật sự không thoát ra được. Hôm nay bọn anh thất hứa rồi. Mười giờ đón em qua ngắm pháo hoa với cảnh đêm, có muốn đến không?]
Bên dưới đính kèm một bức ảnh mới chụp chưa lâu.
Trong một căn nhà rộng lớn toàn là người. Bốn bàn mạt chược đang chơi, bên ngoài còn có lớp dạy golf. Có người đang bơi trong bể bơi, có người đang đứng trên cầu thang. Trần Túng nhìn kỹ một chút, phát hiện Tử Dạ quả nhiên đang ở vị trí trung tâm vật lý của bức ảnh, bảy tám đứa trẻ đang cầm đĩa bánh kem tấn công anh bằng kem. Anh đang bưng một chiếc bánh kem ren ba tầng, căn bản không thể tránh kịp, trông vô cùng khốn khổ.
À thì ra là Giáng sinh. Giáng sinh đương nhiên phải ở bên gia đình, thảo nào không có thời gian xem điện thoại.
Trần Túng quyết định tha thứ cho anh, trả lời tin nhắn:
[Không sao, hai anh bận đi. Hừ, em cũng có nam khách mời đi chơi cùng! Lát nữa rảnh thì đến Iron Fairies đón em nhé.]
——IRON FAIRIES, một địa điểm nhảy nhót khá có không khí ở địa phương.
Tiện tay trả lời Phan Hồng Vũ: [Có thể uống với anh hai ly.]
Lập tức gọi xe đến cửa khẩu, làm thủ tục nhập cảnh rồi bắt taxi. Tài xế trước đây cũng là một ma men, sau khi kết hôn sinh con mới hoàn lương, cưới một cô vợ Giang Tây xinh đẹp, tiếng phổ thông không hề có giọng địa phương, nói về quán bar thì thao thao bất tuyệt, hỏi cô:
– Giờ này đi COA, xếp hàng đến sáng cũng không uống được, chi bằng đi Hồng Khám thì hơn.
Trần Túng nói:
– Trung Hoàn cách mấy bước là một quán bar, không đến nỗi không uống được một ly rượu.
Tài xế nói:
– Cũng đúng.
Trần Túng đã chuẩn bị tinh thần là quán nổi tiếng thì không xếp được chỗ, tìm một quán bar nhỏ không tên tuổi uống vài ly cũng được. Nhưng cô thực sự đã đánh giá thấp khả năng giao tiếp xã hội của một người siêu xã giao Phan Hồng Vũ. Hàng người ở COA đã sắp xếp đến tận góc phố. Trần Túng chạy như bay về cuối hàng, nhưng khi đến gần giữa hàng ở cửa quán bar thì bị một người chặn lại, kéo vào hàng.
Người đó khoác tay cô, vẫn đang cười nói huyên thuyên với một nhóm cô gái xinh đẹp xung quanh:
– Em gái uống giỏi thế à? Vậy lát nữa tôi nhất định phải uống một ly với em gái.
Người đàn ông ấy kéo Trần Túng lại gần hơn vào trong nhóm, ngay tại chỗ đặt cho cô một cái tên tiếng Anh:
– Giới thiệu một chút, đây là Lucy.
Cô gái Hồng Kông xinh đẹp cũng nói tiếng Anh với anh:
– Lucy cũng uống giỏi lắm hả?
Phan Hồng Vũ giả vờ do dự một lúc:
– Nói thật… là cô gái có tửu lượng và tư cách uống rượu kém nhất mà tôi từng thấy.
Anh vừa nói, mọi người đều cười rất vui vẻ, không biết còn tưởng họ quen nhau đã lâu. Người này dựa vào tuyệt kỹ này để bắt chuyện, nói chuyện một hồi, rất tự nhiên chui vào hàng, tiện thể kéo cô vào theo. Một lúc sau, anh vẫn cảm thấy chưa đủ, bắt chuyện với một cặp đôi nói giọng Mỹ ở hàng trên:
– Này người anh em, hai người đến đây khi nào vậy?
…
Mười phút sau, Trần Túng và Phan Hồng Vũ đã thành công ngồi vào quầy bar.
Quán này nổi tiếng, cũng không phải hữu danh vô thực, các loại rượu đều rất đặc sắc, cocktail trên thực đơn được xếp theo độ cồn từ thấp đến cao, phía trước vẽ loại trái cây đặc trưng của loại rượu đó. Phan Hồng Vũ vốn định gọi cho cô một ly Collins khổ qua độ cồn thấp để lót dạ, tiện thể tâm sự với cô. Kết quả Trần Túng lại thẳng thừng gọi cho mình một ly Piña Colada vỏ cacao độ cồn cao nhất.
Bartender thấy hai người ý kiến không đồng nhất, lại hỏi lại một lần.
Trần Túng giơ ngón cái lên chỉ:
– Nghe lời con gái!
Bartender đều gật đầu rồi, Phan Hồng Vũ đành phải nói:
– Chắc cũng không đến nỗi một ly cocktail là say đâu.
Nào ngờ cô uống không ngừng nghỉ, từ COA ra, lại kéo anh đến QUINARY cách đó hàng trăm mét. Giáng sinh đông người, đâu đâu cũng xếp hàng, hàng người ở QUINARY còn đông hơn COA bình thường, Phan Hồng Vũ chặn lại không cho cô đi, cô nàng lại dám thách thức tôn nghiêm của anh:
– Phan Hồng Vũ, thấy nhiều em gái là sợ rồi, có còn là đàn ông không?
Phan Hồng Vũ đành phải cắn răng làm liều. Ai bảo anh là fan nam trung thành của người này? Fan nam thì không có tôn nghiêm để nói. May mà QUINARY đa số là con gái, khuôn mặt này, cái miệng này của anh tạm thời vẫn có thể phát huy tác dụng. Đến khi đi đến quán bar cờ cầu vồng kia, đó là quán thân thiện với cộng đồng LGBT… thì lại phải để ý đến cái mông của mình rồi. Nhưng nếu Trần Túng thực sự xúi giục anh đi, không chừng anh thực sự sẽ vì chen được hàng mà táo bạo bày tỏ tình yêu với những người bạn gay cũng nên.
May mắn thay, Trần Túng vừa ra khỏi QUINARY đã say khướt.
Tại quán QUINARY, Phan Hồng Vũ chỉ gọi cho cô một ly Earl Grey Martini đặc trưng, nói rõ:
– Không uống hết thì để lại cho anh.
Trần Túng tưởng anh đang sỉ nhục mình, liền cần ly lên uống một hơi hết sạch. Hai ly rượu trước sau cộng lại đã là giới hạn của cô, say đến mức bước chân đã loạng choạng, nhưng vẫn khăng khăng muốn đến quán bar tiếp theo để chiến thêm một ly nữa. Phan Hồng Vũ cũng đành phải đưa cô đến một quán bar chuyên cocktail pha với trà ô long, gọi hai ly cocktail và một ly trà nóng, chưa kịp để cô uống một ngụm, giả vờ nói:
– Điện thoại em có tin nhắn kìa.
Điện thoại quả nhiên có tin nhắn, nhưng là từ biên tập viên Hoàng.
Chị ta đột nhiên cắn rứt lương tâm, xin lỗi Trần Túng: [Mấy hôm trước sếp nói chuyện với chị hơn ba tiếng đồng hồ. Chị suy nghĩ mấy ngày, cảm thấy cô cứ giữ nguyên khung sườn lớn của cô là được. Thái độ của chị không tốt, chị xin lỗi cô.]
Trần Túng đang say, cảm thấy ai cũng thấu hiểu lòng người. Nhiệt tình trả lời: [Em cũng không đúng mà, biên tập viên Hoàng. Thái độ của em còn tệ hơn, thực ra chị không tệ chút nào.]
Bỏ điện thoại xuống, cầm rượu lên định uống. Nhưng rượu đã bị Phan Hồng Vũ đánh tráo, gần như là một ly trà nóng.
Cô uống không thỏa mãn, gọi bartender đến, miệng lầm bầm tiếng Quảng Đông lộn xộn:
– Cho một ly Tequila, và một ly Vodka dứa nữa.
Bartender không hiểu, điên cuồng ra hiệu cho bạn đồng hành của cô.
Bạn đồng hành nói tiếng Anh:
– Có nước nóng không? Nếu không có, nước trái cây cũng được.
Ai cũng hiểu. Say khướt rồi.
Ở quán bar trà ô long uống ba ly nước nóng, ấn tượng của cô về quán đương nhiên cực kỳ tệ, mấy lần chạy ra cửa nhìn biển hiệu, phê bình:
– Pha chế kiểu gì vậy, chấm điểm kém!
Phan Hồng Vũ phải rất vất vả mới đỡ được cô nằm úp xuống bàn bên cạnh, để cô không gây thêm chuyện. Vốn định nhân lúc cô say mà trêu chọc vài câu, nhưng nhìn thấy vẻ mặt say xỉn của cô lại thấy đáng thương và đáng yêu. Lặng lẽ nhìn một lúc, Phan Hồng Vũ quyết định không châm chọc, mà cùng cô nằm úp xuống bàn với tư thế tương tự, mặt đối mặt, hỏi một câu:
– Chơi với anh có vui không?
Trần Túng say đến mức chỉ có thể nói từ láy:
– Vui vui!
Phan Hồng Vũ nhân cơ hội nói:
– Em không hỏi vì sao anh lặn lội từ xa đến à…. Là bởi vì, Giáng sinh luôn phải ở bên người quan trọng.
Trần Túng giơ tay:
– Anh nói đúng quá!
Phan Hồng Vũ thở dài:
– Thật sự say không nhẹ.
Trần Túng la lớn:
– Còn muốn uống nữa! Còn muốn uống nữa!
Cô hơi cử động được một chút, Phan Hồng Vũ càng bị cô quấn lấy không còn cách nào, đành dẫn cô đi dạo một lúc, không lâu sau thì đến cửa Iron Fairies. Anh nghĩ nghĩ, vào dịp lễ, sàn nhảy bên trong chắc chắn sẽ đông người chen chúc, đoán là cô sẽ không có cơ hội chạm vào quầy bar, để cô nhảy nhót vài cái, giải rượu cũng tốt. Thế là hai người cùng nhau theo dòng người đi vào.
Thế hệ lớn tuổi của hai nhà Đàm và Trần đều hoài niệm. Trong một năm, dịp cả đại gia đình trong và ngoài nước có thể đoàn tụ chỉ trông chờ vào mấy ngày này, Vừa hay lại trùng vào cuối tuần, hai bên đều rảnh rỗi, thế là từ sáng sớm đã lái xe sang Quảng Đông tảo mộ tổ tiên. Qua buổi trưa, lại đưa họ hàng già trẻ lớn bé bên đó đến uống trà. Từ năm giờ sáng ồn ào đến tận bây giờ, phát lì xì, ăn bánh kem, đánh mạt chược, người làm trong nhà bận không xuể, những người trẻ tuổi không chơi mạt chược thì được gọi đến giúp tiếp khách. Không đi ư? Động một tí là bị gán cho tội lớn bất hiếu, quên gốc rễ… Cứ thế, chân không chạm đất đến chín giờ, diễn ra một vở hài kịch gia đình vui vẻ hòa thuận, đến khi lũ trẻ nhỏ ngủ rồi mới được yên tĩnh một lát.
Vừa rảnh rỗi một cái, Đàm Thiên Minh tìm cớ, gọi Tử Dạ đang bị ép chơi cờ tướng với mấy ông chú già đi xuống lầu, hai người cùng nhau gọi điện cho Trần Túng trong vườn. Gọi một cuộc không nghe thì gọi cuộc thứ hai, vẫn không ai nghe máy.
Đàm Thiên Minh cười trêu:
– Chơi bời ghê nhỉ.
Sau đó lại gọi, gọi điện thoại liên tục, đến cuộc thứ năm cuối cùng cũng có người nghe máy.
Ống kính lia đến khuôn mặt một người đàn ông, Trần Túng ở bên cạnh mơ hồ lồng tiếng nhại theo:
– Chào anh, tôi tên A Cường. Tôi uống rượu rất giỏi, cho tôi thêm một ly rum dâu tây nữa, chính là loại rum mà hải tặc uống đó.
Thật sự không thể chịu nổi.
Vừa nói, vừa loạng choạng, ống kính cũng theo đó mà rung lắc. Người đàn ông đành phải đỡ cô, trong lúc đó chông chênh, vấp váp, tay khoác tay, đầu kề đầu… Tử Dạ thu hết vào tầm mắt.
Phan Hồng Vũ vừa tức vừa bất lực, thấy màn hình hiển thị cuộc gọi “Anh”, như tìm được cứu tinh:
– Xin hỏi nhà cô ấy ở đâu, có thể gửi địa chỉ cho tôi không? Hoặc nếu không ngại, tôi cũng có thể đưa cô ấy về khách sạn của tôi nghỉ ngơi trước, tôi sẽ mở thêm một phòng khác ở bên cạnh.
Tử Dạ chỉ hỏi:
– Hai người đang ở Iron Fairies?
Phan Hồng Vũ không giành được điện thoại, lớn tiếng nói vâng.
Tử Dạ nói:
– Cậu đưa cô ấy ra đường, tôi sẽ đến ngay.
Đới Anh từ trên lầu xuống khẽ gọi:
– Không cần biết chơi cờ hay đánh mạt chược, còn thiếu một người là có thể mở bàn rồi.
Đàm Thiên Minh hỏi Tử Dạ:
– Em đi đón hay anh đi đón?
Tử Dạ nói:
– Anh đi chơi bài với họ đi.
Đàm Thiên Minh đương nhiên không từ chối, đáp lại Đới Anh một tiếng, rồi lên lầu.
Đới Anh nghe thấy tiếng nói chuyện điện thoại, cũng không tránh khỏi tám chuyện:
– Bạn gái anh à?
Đàm Thiên Minh bốc bài, chỉ nói:
– Ngày mai xem tin tức thì biết thôi.
Hai ba câu phủi sạch liên quan, cũng để tránh lời ra tiếng vào trên bàn mạt chược.
Nửa đêm mười hai giờ, trên đường Trung Hoàn, những người say rượu dần trở nên đông đúc. Tử Dạ liếc mắt một cái đã nhận ra Trần Túng đang say xỉn ngồi xổm bên đường, từ từ lái xe đến. Nơi này không tiện đỗ xe quá lâu, Tử Dạ hạ cửa kính xe xuống, nhờ Phan Hồng Vũ đỡ cô lên ghế sau.
Phan Hồng Vũ nhìn rõ khuôn mặt trong ghế lái, mọi manh mối lập tức liên kết lại với nhau, rõ ràng anh đã đứng hình một chút. Từ hiểu rõ đến thất vọng chỉ xảy ra trong chớp mắt. Nếu là người này, không thể sánh bằng, thực sự không thể sánh bằng.
Anh cúi đầu cười khổ, hành động rất nhanh chóng.
Tử Dạ chỉ nghĩ anh ấy đơ ra là vì nhận ra mình, sau đó hỏi:
– Tôi đưa cậu về nhé?
Khách sạn cũng không xa. Phan Hồng Vũ không phải người ngượng ngùng, không khách sáo, đàng hoàng đi vòng sang bên phải, ngồi vào ghế phụ lái. Một người không nói chuyện, người kia đột nhiên không biết nói thế nào, không khí đặc biệt lúng túng. Cũng không biết bắt đầu từ đâu, khí chất không hiểu sao lại bị anh ấy áp chế. Hoặc có cảm giác như làm chuyện xấu bị phụ huynh bắt gặp, buộc phải gặp trước mặt người lớn của đối phương – mà phụ huynh của đối phương, cụ thể, đàng hoàng, uy nghiêm hơn tưởng tượng, khiến anh khó thở.
Có lẽ đã qua gần một thế kỷ, mới nghe thấy đối phương hỏi:
– Ở bên nhau bao lâu rồi?
Phan Hồng Vũ thành thật trả lời:
– Vẫn chưa theo đuổi được ạ.
Tử Dạ “ồ” một tiếng. Môi khép lại, mím thành một đường, không nhìn ra là biểu cảm gì. Sau đó suốt quãng đường không nói thêm lời nào, cho đến cửa khách sạn, Phan Hồng Vũ mới nói câu thứ hai:
– Cảm ơn thầy Trần ạ.
Tử Dạ nói:
– Không có gì, cảm ơn cậu đã chăm sóc Trần Túng.
Đó là toàn bộ cuộc trò chuyện giữa họ. Phan Hồng Vũ hỗn loạn xuống xe, trong thoáng chốc chỉ cảm thấy mình không khác gì những diễn viên quần chúng chỉ có hai câu thoại, lúc này vội vàng nhận hộp cơm, thực sự tạ ơn trời đất.
Trần Túng ngủ rất say trên xe. Tử Dạ cố gắng lái xe chậm và ổn định, từ từ đưa xe về Học Phủ Các. Đáng tiếc khi đi thang máy vẫn bị xóc nảy, vừa ra khỏi cửa thang máy cô đã nôn hết lên người hai người. Tử Dạ trước tiên đưa cô về nhà, làm sạch sơ bộ chất nôn trên quần áo của cô. Sau đó gọi điện cho hàng xóm giải thích ngắn gọn tình hình, nhờ họ gọi người giúp việc nhà Trần Túng mang lên hai bộ quần áo sạch để thay. Tử Dạ thì cầm dụng cụ ra ngoài, dọn dẹp chất bẩn ở cửa thang máy. Người giúp việc thay quần áo xong, đến nói với anh một tiếng, nói bằng tiếng Anh lơ lớ:
– Đồ dùng vệ sinh trên bàn, đồ mới.
Tử Dạ hiểu, trả cho cô ấy một khoản tiền boa nhỏ, lại nói ngày mai sẽ đến tận nhà cảm ơn, lúc này mới về phòng.
Khi người giúp việc thay quần áo, đã dùng khăn lau sơ và khử trùng cho cô. Lúc này trong phòng vẫn còn vương vấn một chút mùi nước khử trùng và mùi khăn ướt hương đào. Bà chủ hàng xóm rõ ràng là fan cuồng đào, trên bộ đồ ngủ cũng toàn hình hoa đào, nhưng cỡ không vừa, hơi rộng so với Trần Túng. Lúc này anh thấy cô cuộn tròn trên ghế sofa, như con búp bê thỏ màu hồng có hàm lượng bông không đủ. Khuôn mặt tĩnh lặng, hơi thở đều đặn, trông như đang ngủ. Tử Dạ tắm rửa qua loa, thay một bộ đồ ngủ sạch sẽ, kéo rèm cửa sổ lớn xuống, rót một ly nước ấm cho cô, đặt trên bàn thấp trước mặt cô, lại nghe thấy cô khúc khích cười.
Tử Dạ một tay chống vào thành ghế sofa, cúi người nhìn cô một lúc.
Khoảng cách cũng không quá gần, vừa đủ để nhìn rõ chiếc khuyên tai chỉ còn lại một nửa, hai má vẫn còn ửng hồng, hàng mi giả chưa tẩy trang sạch, lúc này đang run rẩy nhẹ không thể kiềm chế.
Tử Dạ nhìn một lúc, mở miệng:
– Trần Túng ơi.
Bất kể tỉnh hay say, trong trò chơi này cô luôn thua thảm hại. Cô lập tức che mặt, tránh ánh mắt anh, cuộn tròn vào ghế sofa, cười đến không thể kiềm chế.
Tử Dạ nói:
– Dậy tẩy trang đi nào.
Cô nghe thấy liền bất động, lật người quay ra ngoài, giả vờ ngáy.
Tử Dạ thực sự bất lực, ngồi xổm xuống trước mặt cô, mở hộp bao bì trên bàn, đổ dầu tẩy trang ra tay xoa đều, lấy bông tẩy trang, rất cẩn thận lau cho cô.
Trần Túng nằm yên không động đậy, yên lặng tận hưởng sự phục vụ của Tử Dạ.
Tử Dạ hỏi cô:
– Sao em lại gây cho anh nhiều chuyện thế này?
Trần Túng chỉ lo cười.
Tử Dạ lại hỏi:
– Cố ý à?
Cô vẫn cười không ngừng, như thể vui vẻ tột độ.
– Có phải không? – Hỏi xong câu này, Tử Dạ cũng bật cười.
Tẩy trang xong, cả hai đều không động đậy, vẫn ngồi đối diện nhau.
Trần Túng dần dần mở mắt, men rượu dâng lên, mơ màng nhìn Tử Dạ đang ở rất gần.
Hai người nhìn nhau trong bóng tối, mang theo hai loại cảm xúc. Một đôi mắt rõ ràng chứa đựng cảm xúc nồng đậm, một đôi mắt mang theo sự hoang mang, sự không hiểu, sự khám phá.
Giọng Tử Dạ chưa bao giờ dịu dàng đến thế:
– Muốn hỏi gì.
– Anh có nhớ em không? – Trần Túng hỏi.
– Nhớ. -Tử Dạ đáp.
Không giống một câu nói, mà giống một từ cảm thán, một tiếng thở dài.
Rất nhớ.
Nhưng thì sao chứ.
Trần Túng khẽ hừ một tiếng:
– Đừng tưởng em ngủ rồi là không nhớ anh nói gì, em đã ghi âm rồi.
Giơ cao điện thoại, khoe với Tử Dạ. Nhưng màn hình hiển thị rõ ràng không phải ghi âm điện thoại, mà là ứng dụng Q|Q Music đang phát nhạc thần Ấn Độ.
Tử Dạ thở dài một tiếng. Cúi người xoa xoa má cô:
– Dậy đánh răng rửa mặt đi.
Định đỡ cô ngồi dậy, lập tức bị đẩy ra.
– Đánh răng xấu lắm, không cho anh xem. Huống hồ em có tay có chân, khỏe mạnh như vâm.
Lảo đảo đi được vài bước, loạng choạng, suýt chút nữa đâm vào tường. Tử Dạ bước nhanh lên phía trước, vừa đỡ vừa dìu cô, xách vào phòng tắm.
Nói là khỏe mạnh tỉnh táo như vâm rồi, thế mà lại cầm nhầm kem đánh răng thành sữa rửa mặt, cuối cùng vẫn phải để Tử Dạ bóp sẵn cho cô. Bàn chải đánh răng lại cầm ngược, tay dính đầy bùn, vẫn phải Tử Dạ xoa rửa sạch sẽ cho cô. Cuối cùng, răng cũng là Tử Dạ đánh hộ, mặt cũng là Tử Dạ rửa hộ.
Tử Dạ vừa làm những việc này, vừa nghĩ trong lòng, nếu hôm nay không kịp đón cô, thằng nhóc ngoài đường kia có rửa sạch chất nôn cho cô không? Từ gần đến xa, lại nghĩ, nếu một ngày nào đó cô lấy chồng, đối phương có đối xử tốt với cô khi cô say rượu không? Anh nhất thời lại không rõ mình nghĩ những chuyện này để làm gì.
Sớm muộn gì anh cũng sẽ không phải lo lắng về điều đó nữa, khoảnh khắc này hà cớ gì lại không thể buông bỏ?
Trần Túng thì tốt rồi, tâm không vướng bận, ngoan ngoãn đứng trước mặt, ngẩng mặt nhìn anh, miệng đầy bọt, lầm bầm hỏi gì đó.
Tử Dạ không nghe rõ, ghé sát lại nghe:
– Đánh răng xong gì?
Rồi nghe thấy cô lặp lại một lần nữa:
– Đánh răng xong có thể hôn nhau không?
Thật đáng chết. Lời nói trẻ con, những lời nói vô tình, thường có hiệu quả chấn động nhất.
“Ong” một tiếng. Tử Dạ không biết mình là ai, không biết mình đang ở đâu.
Trần Túng tưởng anh mệt rồi, tự mình cầm cốc nước súc miệng. Lại tùy tiện xé một tờ khăn giấy, làm ướt đắp mặt. Vài động tác đơn giản, làm bắn tung tóe khắp phòng và khắp người, nhưng dù sao cũng tự lực cánh sinh. Tử Dạ cũng chỉ đành mặc kệ cô, nói với cô:
– Tắm rửa xong rồi em tự về phòng ngủ đi. Đi thẳng rồi rẽ vào phòng trong đó, đừng đi nhầm.
Cửa phòng không khóa, vẫn sợ cô vào nhầm phòng ngủ, Tử Dạ đành phải ôm chăn ra phòng khách ngủ trước. Vừa nằm xuống, anh đã thấy Trần Túng tắt đèn phòng tắm đi ra, dựa vào mấy chiếc đèn ngủ cảm ứng nhỏ trong phòng khách mò mẫm tiến về phía trước. Chú ý nhìn một lúc, quả nhiên, cô đi thẳng vào phòng Tử Dạ. Một lúc sau, dường như nhận ra không ổn, từ trong phòng đi ra, rẽ vào một căn phòng khác.
Tử Dạ thở phào nhẹ nhõm. Vừa định đứng dậy về phòng, cô lại từ phòng ngủ trong cùng đi ra, đi thẳng về phía anh. Tử Dạ đứng yên tại chỗ, hỏi:
– Muốn tìm gì?
Trần Túng không trả lời. Cô bước đến gần, dưới ánh đèn dạ quang lờ mờ, không nhìn rõ dưới đất có đặt một quả tạ tay, suýt nữa lại vấp ngã. Tử Dạ kịp thời kéo cô một cái. Thân thể cô mất thăng bằng, nửa người đổ mạnh về phía trước, lại được anh dùng cơ thể giữ lại. Trần Túng lại không buông ra ngay, mà nhân cơ hội hai tay vòng lên, ôm chặt lấy anh.
Dưới bộ đồ ngủ không có quần áo. Người giúp việc không mặc giúp cô.
Men rượu vẫn chưa tan, nên cơ thể rất nóng.
Tử Dạ như một con robot quên đổ dầu, cơ thể cứng đờ, hai tay giơ lên cao, không thể cử động.
– Em muốn gì?
Anh khẽ hỏi lại một lần nữa. Không hiểu sao rất khát, đến nỗi giọng nói có chút khản đặc.
Tiếng vải sột soạt. Trần Túng nhón chân trần, in một nụ hôn lên mặt anh.
– Muốn một nụ hôn chúc ngủ ngon đêm Giáng sinh.
Hôn xong lùi lại một bước, đôi mắt trong veo nhìn anh, cứ nhìn anh mãi, dần dần lại không dám nhìn nữa, cuối cùng nhắm mắt lại.
Một nụ hôn nữa chạm vào môi anh. Nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước, mang theo chút hơi ấm say nồng, đã lâu không có. Ngắn ngủi đến mức như muốn tranh thủ hôn một cách bất ngờ trước khi anh tỉnh táo trở lại.
Trần Túng nói:
– Ngủ ngon.
Nói rồi không dám nhìn anh thêm nữa, quay đầu chạy về phòng, bước chân mỗi lúc một nhanh.
Tử Dạ đứng ngẩn người tại chỗ thật lâu, không nhúc nhích, hoàn toàn chưa thể hoàn hồn.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
