Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Chương 14
Gần căn hộ của Trần Túng có một quán cháo khoai lang kèm hải sản sống ướp rất nổi tiếng, món ăn tươi ngon, từng chậu được xếp gọn gàng trong tủ kính, đều là đồ làm trong ngày. Bà chủ đã mở quán từ khi nơi này còn là một làng chài, kinh doanh mấy chục năm, khác biệt với những quán cháo khoai mỡ đầy đồ ăn chế biến sẵn trên thị trường. Vì thế quán cũng nổi tiếng gần xa, buôn bán phát đạt, mười một giờ đêm vẫn đèn đuốc sáng trưng, người qua lại tấp nập, bàn ghế bày ra tận quảng trường bên ngoài, gọi món hải sản sống phải xếp hàng dài.
Trần Túng bưng ba bát cháo đi giữa đám đông, cuối cùng cũng giành được một chỗ gần vỉa hè, một mình chiếm ba chỗ ngồi, dáng vẻ như đang đánh du kích, lặng lẽ chờ hai người đang “tác chiến” bên kia cũng khải hoàn trở về.
Đột nhiên nghe thấy tiếng còi ô tô dồn dập ở gần đó. Một chiếc Audi màu xanh đậm bóng loáng bất chấp luật giao thông lao vút qua. May mà mấy tài xế đi song song kịp thời tránh né, mới không xảy ra tai nạn, nhưng vẫn nguy hiểm đến nghẹt thở. Vài tài xế sau khi hồn vía hoàn hồn, thò đầu ra khỏi cửa sổ xe mắng to:
– Mẹ mày mua sẵn quan tài đi là vừa!
Dân ven đường đổ xô xem náo nhiệt, Trần Túng cũng quay đầu lại nhìn. Chiếc Audi kia đang chờ đèn xanh ở cổng khu chung cư của cô, không biết nghĩ ra điều gì, đột nhiên quay đầu xe lại, lao thẳng về phía tiệm cháo sinh ngâm với khí thế hung hãn.
Chiếc xe dừng lại bên đường một cách tùy tiện, từ ghế lái bước xuống một quý cô trẻ tuổi, dáng dấp yêu kiều, đi giày cao gót, ăn mặc chỉn chu, trang điểm tinh tế. Điểm duy nhất không hoàn hảo là đôi mắt sưng húp như quả óc chó.
Trần Túng vẫn ngồi đơ ra trên chiếc ghế nhựa, quý cô kia vậy mà đi thẳng về phía cô. Người dân trên phố cảm thấy kịch hay sắp bắt đầu, liền giơ điện thoại lên chĩa về phía hai người.
Người đối diện khản giọng la lên:
– Trần Túng, chị có tay có miệng, có gì mà bất tiện không nghe điện thoại?
Trần Túng nhìn cô ta một lúc lâu, ánh mắt sau gọng kính dần dần tập trung, nhận ra đó là Trương Nhã Thông. Cô lúc này mới cười nói:
– Ra ngoài ăn khuya, để quên điện thoại ở nhà rồi.
Trương Nhã Thông tức đến nghẹt thở, bỗng nhiên tiến lên hai bước.
Trần Túng sợ cô ta đột ngột bất ngờ móc ra con dao làm bếp từ trong túi Hermès để chém người, ngay lập tức lùi lại hai bước. Phản ứng nhanh nhẹn như một con thỏ.
Trương Nhã Thông bị cận thị nặng, khóc đến mức không đeo được kính áp tròng, đeo kính gọng thì lại sợ xấu. Nhìn không rõ cô, mà cũng đuổi không kịp, ánh mắt mờ mịt mãi mới bắt được hình Trần Túng, liền mở miệng chất vấn:
– Bố tôi làm sai chuyện, nhưng tôi có lỗi lớn đến mức nào chứ? Chị làm như vậy có công bằng với tôi không?!
Trần Túng lúc này chẳng định nói lý lẽ gì cả:
– Tôi làm gì, cũng đều là thứ cô đáng phải nhận.
Trương Nhã Thông vô cùng tức giận, túm lấy vai cô đẩy mấy cái:
– Tôi đáng phải nhận cái gì, tôi đáng phải nhận cái gì?!
Trần Túng cũng không chịu thua, ra tay mạnh đến mức, suýt chút nữa đẩy cô ta sang bàn bên cạnh.
Không đợi cô ta đứng vững, Trần Túng cao hơn cô ta một cái đầu, khí thế bức người nói:
– Vô số ngày đêm, cô khoe xe sang, khoe túi hiệu, khoe đi vòng quanh thế giới. Còn tôi rúc mình trong cánh đồng ruộng đổ phân lợn, ăn mì tôm Bạch Tượng đã ngâm quá mấy tiếng đồng hồ, trong đầu chỉ nghĩ làm sao bòn thêm được mười ngàn nữa để mua phân bón nông nghiệp, là phân lợn, phân thỏ hay phân ngựa, rốt cuộc loại nào trộn với tro củi có thể phủ thêm mấy mét vuông đất nông nghiệp. – Nói tới đây, nước mắt Trần Túng lăn dài, ngay cả chính cô cũng không hiểu vì sao mình lại khóc.
Những người xem cũng cảm thấy ngạc nhiên. Hai cô gái trẻ tuổi, có thù sâu oán nặng như thế nào mà khiến hai cô gái xinh đẹp gây gổ trên phố đến mức mất hết hình tượng? Dù sao đi nữa, cũng vẫn chỉ là những cô gái nhỏ, rõ ràng là đang cố gắng phân trần lẽ phải, mà cuối cùng lại cả hai đều khóc.
…
Một người nói:
– Cô khóc cái gì? Cô đến đây khóc với tôi có ích gì, chi bằng về khuyên bố cô viết một bản tuyên bố xin lỗi cho tử tế, rồi đem số tiền tội lỗi mấy năm qua bồi thường từng đồng từng cắc cho thân nhân các nạn nhân đi.
Người kia nói trong tiếng nức nở:
– Không phải chị cũng đang khóc đó sao?
Người kia liền nói:
– Cô nhìn cho rõ đi, đây là nước mắt vui mừng vì rửa được mối hận thâm thù đấy.
Người kia khóc càng dữ hơn.
Cô ta không thể phản bác, lại vô cùng hỗn loạn. Chính bản thân lúc này cũng không hiểu mình muốn làm gì, tương lai rốt cuộc muốn gì. Sự đời thực sự quá rắc rối phức tạp. Cô ta đã ở trong tháp ngà quá lâu, thường thì ý chỉ của bố và các giáo sư chính là thánh chỉ. Nay vừa bước ra khỏi tháp ngà, chỉ còn lại bố, đáng tiếc, bố cuối cùng cũng không thể coi là ngọn đèn soi đường nữa.
Cô ta òa lên khóc, thốt ra một câu vừa kỳ lạ vừa chính bản thân cũng thấy khó hiểu:
-…Bố tôi rất thích A Kỳ, chị không thể làm như vậy.
Trần Túng đột nhiên cười phá lên, kiểu cười dở khóc dở cười.
Trương Viên dù có tiền đến đâu, rốt cuộc vẫn chỉ là một tầng lớp trung lưu. Dựa vào cô con gái trong sạch của ông ta để buộc chặt được rể quý, thực hiện vượt lên giai cấp, thì có thể giải quyết được vấn đề cơ bản. Đến lúc đó, xin lỗi, trả tiền, xóa án tích, chẳng phải đều là chuyện nhỏ hay sao?
– Anh ta là người sống sờ sờ, thích ai thì liên quan gì tôi? Nếu anh ta thích tôi, cũng là vì tôi đáng giá hơn cô, – Trần Túng cố ý k*ch th*ch cô ta, – Tôi đáng giá mọi sự ưu ái trên đời này.
…
Đàm Thiên Minh và Tử Dạ gọi món xong quay lại, phát hiện Trần Túng không hiểu sao lại xảy ra xung đột với một người cô gái trên phố. Nghe qua có vẻ là ân oán cũ, cũng nên giải quyết cho xong, người ngoài cũng không tiện can thiệp. Hơn nữa, con gái đánh nhau, đàn ông không tiện can dự vào, nếu không sẽ dễ phát sinh thêm rắc rối. Hai người chỉ có thể đứng ngoài quan sát, thỉnh thoảng khi đối phương chiếm ưu thế hơn một chút thì đưa tay kéo cô ra xa, còn lại thì coi như không nhìn thấy.
Ngày càng có nhiều người rời bàn kéo tới xem, vô tình vây cả Đàm Thiên Minh và Tử Dạ vào vòng trong.
Trương Nhã Thông hễ vừa có động tác là lập tức bị kéo lùi vài bước. Vài lần như vậy, cô ta mới hoàn hồn, la lớn chói tai:
– Làm gì đó! Đừng chạm vào tôi!
Người đàn ông phía sau dang hai tay ra để tỏ vẻ trong sạch, nói:
– Tôi không hề chạm vào cô, chỉ là để tránh bạo lực leo thang thôi.
Người kia cũng nói:
– Có nhiều camera làm chứng như vậy, cô có thể xem lại.
Trương Nhã Thông còn muốn mắng thêm vài câu, đột nhiên nhìn rõ người đang nói chuyện, ngay lập tức đứng sững lại. Cô ta đeo lại chiếc kính râm có độ cài ở trên đầu xuống, rồi lại tỉ mỉ quan sát cả hai. Quan sát kỹ hơn và xác nhận xong, lúc này mới lại vén kính râm lên. Vẫn còn sụt sịt, nhưng đã nảy sinh tò mò, thăm dò hỏi:
– Thầy Trần? Thầy Đàm?
Cả hai đều không phủ nhận, vậy thì chính là bản thân họ.
Trương Nhã Thông vẫn chưa dám tin vào mắt mình, hết nhìn người này lại nhìn sang người kia. Đột nhiên, cô ta phát hiện một chiếc túi vải cũ kỹ nhưng rất quen thuộc được Trần Tử Dạ đặt trên đùi, để tránh bị mất trong lúc hỗn loạn. Trên đó có một trái tim pixel to đùng. Đây là Trần Túng đặt làm trên mạng.
– Trần Túng… đang ở cùng với hai anh sao ạ? – Trương Nhã Thông vẫn còn ngây ngốc, không thể liên kết hai người từ hai thế giới khác nhau lại với nhau, – Hai anh sao lại… ở cùng với Trần Túng?
Đàm Thiên Minh nói:
– Sao lại không thể? Cô ấy vừa rồi đã nói rồi đấy thôi, cả thế giới đều yêu cô ấy.
Trương Nhã Thông đứng sững lại, ánh mắt dừng lại rất lâu trên chiếc túi vải trong tay Tử Dạ. Trái tim màu hồng đó qua đôi mắt cận thị nặng của cô ta lại hiện lên đặc biệt rõ nét, vào lúc này lại vô cùng chói mắt.
Đàm Thiên Minh lại nói tiếp:
– Muốn chữ ký của thầy Trần hả? Qua bên kia hỏi Tiểu Trần đi. Thầy Trần trước mặt người không quen thì gần như là người câm, Tiểu Trần bây giờ là người phát ngôn của cậu ấy rồi.
Não của Trương Nhã Thông như cháy CPU, đơ ra tại chỗ, không khóc nổi một giọt nước mắt, cũng không nói nổi một chữ.
Đàm Thiên Minh lại hỏi cô ta:
– Không sao rồi chứ? Không sao thì chúng tôi đi thanh toán đây.
Nói xong, lại kéo Trần Túng đang đứng cách đó không xa đến gần, hỏi:
– Có cần báo cảnh sát không?
Trần Túng lắc đầu:
– Cả hai đều sẽ bị phạt tiền đó anh, không đáng.
Những người xem bên đường đều bật cười.
Đàm Thiên Minh lớn tiếng nói:
– Ai đã báo cảnh sát thì làm ơn gọi điện hủy bỏ giúp, cảm ơn nhé.
Ngay lập tức treo túi đồ ăn đóng gói vào tay Trần Túng, hai người cùng dẫn cô rời khỏi hiện trường đánh lộn.
Vừa vào khu chung cư, Tử Dạ mới hỏi cô:
– Bị thương không?
Trần Túng lắc đầu.
Đàm Thiên Minh cũng nói:
– Thế thì tốt. Nếu em thấy chỗ nào không khỏe thì anh chở đi bệnh viện.
Trần Túng vừa mệt vừa đói, chẳng nói nổi thêm câu nào. Sau khi tiễn hai người lên xe, cô thật lòng áy náy:
– Xảy ra chuyện như vậy, hại hai anh không được ăn uống vui vẻ. Khiến hai anh mất hứng rồi.
Đàm Thiên Minh nói:
– Bọn anh là khách không mời mà đến, đột ngột ghé thăm, không làm phiền em đã là may rồi.
Tử Dạ cũng nói:
– Đánh nhau tốn sức lắm. Ai là người nên ăn nhiều hơn đây?
Trong lúc nói chuyện, hai người cùng nhìn ra ngoài cửa sổ. Chỉ thấy cô gái vốn dĩ hoạt bát sinh động này lúc này như bị rút cạn hết sức lực, ủ rũ đứng ở bên ngoài, vừa mệt, vừa chán nản, còn có chút day dứt, vừa khôi hài vừa đáng thương, thực sự không đành lòng để cô đợi lâu. Thế là xua tay, giục cô lên lầu, rồi mới lái xe rời đi.
Xe chạy ra khỏi khu chung cư, khi đang đợi đèn đỏ siêu dài dưới camera giám sát đếm ngược, Đàm Thiên Minh mở Weibo, xem hot search. Anh click bừa vào một mục, chính là việc Trần Túng livestream đối đầu Giang Đinh mấy hôm trước, không biết vì sao hôm nay lại được đẩy lên trang chủ. Lời phát biểu của Trần Túng với giọng điệu thong thả nhưng chắc nịch được lặp đi lặp lại ba lần trong video.
Bình luận chạy trên màn hình cực kỳ đồng nhất, dồn dập hiện lên:
– Trần Túng, tôi sai rồi, trước đây tôi đã quá lớn tiếng với cô!
Sau đó, anh lại vô thức lướt mấy từ khóa liên quan đang hot, dần dần bật cười:
– Tiểu Trần là đội biện luận à? Phản ứng vừa nhanh, nói chuyện lại chặt chẽ không kẽ hở.
Tử Dạ cũng bị ép phải nghe cùng, với tư cách người ngoài cuộc, vẫn luôn bình thản, chẳng chút ngạc nhiên. Cứ như thể cho dù Trần Túng có làm náo loạn cả giới giải trí, anh cũng chẳng thấy bất ngờ.
Đang nói chuyện, điện thoại của hai người đồng thời đổ chuông.
Trần Túng gửi một tin nhắn trong nhóm bốn người:
– Anh ơi, anh Thiên Minh, em xin lỗi hai anh. Em không nên lợi dụng tài nguyên và độ nổi tiếng của các anh trong chương trình để mưu cầu lợi riêng, lại còn giấu giếm các anh đến cùng.
Đồng hồ đếm ngược còn hơn mười giây. Đàm Thiên Minh đành phải gửi tin nhắn thoại đáp lại:
– Chỉ là giúp đỡ nhỏ thôi, cũng không giúp được em nhiều. Mai em rảnh không, muốn ăn gì?
Tử Dạ nghe thấy, ở bên cạnh xóa từng chữ trong bốn chữ “cứ lợi dụng thoải mái” mà anh vừa gõ vào.
Trần Túng tắm qua loa, nằm trên giường, lập tức thấy vài thông báo @ đặc biệt.
Mấy cô gái trong chương trình hẹn hò thực tế đều đang đứng về phía cô. Chung Dĩnh thậm chí còn đặc biệt đăng một Weibo để hướng lưu lượng cho cô, nói, Trần Túng, cố lên, cố lên.
Cô trả lời WeChat cho Chung Dĩnh: Cảm ơn.
Phía Chung Dĩnh liên tục hiện dòng “đang nhập tin nhắn”, rõ ràng là đang do dự không biết có nên nói ra điều gì đó hay không.
Trần Túng dừng lại ở khung chat với cô ấy, đợi một lúc.
Chung Dĩnh thẳng thắn nói: [Thực ra ngay từ đầu chương trình, đạo diễn Trịnh đã bảo tôi cứ bám sát cậu, đừng buông tay.]
[Anh ấy đã kể sơ qua cho tôi chuyện của cậu và Trương Nhã Thông rồi, tôi cũng đã có dự đoán trước rồi.]
[Vậy nên cậu không cần cảm ơn tôi. Không phải tôi đang hướng lưu lượng cho cậu, mà là tôi biết trước làm vậy chắc chắn sẽ mang lại lưu lượng cho chính mình. Tôi làm vì có lợi ích.]
Trần Túng thật ra cũng chẳng bất ngờ, mà cũng chẳng để tâm. Vẫn còn giá trị để người khác lợi dụng, chẳng phải đáng để vui mừng hay sao?
Cô cảnh báo Chung Dĩnh: [Vậy chuyện sau đó, đạo diễn Trịnh cũng kể cho cậu rồi hả?]
Chung Dĩnh không trả lời, có lẽ là đi hỏi đạo diễn Trịnh. Nhưng đêm khuya tĩnh lặng, có lẽ sẽ không có hồi âm ngay lập tức.
Trần Túng mở Weibo, kiểm tra số lượng fan tăng và lượt đọc Weibo.
Ba vạn fan, mười một triệu lượt đọc.
Vẫn chưa đủ, vẫn còn xa mới đủ.
Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
