Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng

Chương 12

Trần Túng vừa đặt chân xuống, lập tức giẫm chân không xuống đất, ánh mắt dõi theo Tử Dạ, như thể muốn xác nhận anh có thực sự hiện diện trong căn phòng này hay không.

Tử Dạ cũng thản nhiên đáp lại, trong mắt đầy vẻ hiển nhiên.

Mỗi lần cô nhìn anh chăm chú như thế đều mang một ý nghĩa riêng biệt. Lần này lại là gì?

Trần Túng vẫn còn chút ngạc nhiên, pha lẫn một chút tủi thân:

– Vừa nãy em còn tưởng mình đang mơ cơ.

 Lời vừa thốt ra, nước mắt lại tuôn rơi lã chã, cô lập tức lấy tay áo lau mặt. Tử Dạ cúi xuống tìm kiếm, đưa một gói khăn giấy cho cô. Trần Túng lau khô nước mắt, không hiểu sao lại bật cười.

Các cô gái đều có cảm xúc lên xuống thất thường, thay đổi khó lường như vậy hay sao?

Tử Dạ buột miệng nói một câu tiếng địa phương Kim Thành:

 – Vừa khóc vừa cười.

 Trần Túng không ngờ anh lại nói câu đó để chọc mình vui, cô ngẩn người một chút.

Cô còn tưởng anh đã quên rồi chứ.

Khi Tử Dạ mới đến nhà cô, ban đầu không thích nói chuyện, Trần Túng còn tưởng anh bị câm. Mỗi ngày sau bữa tối, anh lại ngồi đó chăm chú xem TV. Dần dần anh bắt đầu mở miệng, là một giọng phổ thông chuẩn. Cô vẫn còn nhớ rất rõ vẻ mặt kinh ngạc của mẹ anh. Thế nên, thực ra từ nhỏ đến lớn, Trần Túng gần như chưa từng nghe anh nói tiếng Quảng Đông, thậm chí còn từng nghĩ tiếng địa phương Cảng thị chính là tiếng phổ thông. Mà TV không dạy tiếng địa phương Kim Thành, nhưng Trần Túng sẽ dạy. Câu đầu tiên cô dạy anh chính là một câu quê mùa không thể nào quê hơn, “Vừa khóc vừa cười, chó vàng tè bậy.” Tiếng địa phương Kim Thành vốn nổi tiếng vì sự hài hước, đến Tử Dạ nói ra không hiểu sao lại buồn cười hơn người khác. Mỗi dịp lễ Tết, Trần Túng thường lấy câu đó ra để biểu diễn. Tử Dạ cũng không ngại ngùng, mặt không cảm xúc phối hợp diễn xuất, hiệu quả gây cười càng rõ rệt.

Tử Dạ cười nói:

– Không hiểu à?

Trần Túng than phiền:

– Quê mùa chết đi được.

Tử Dạ lại hỏi:

– Giờ không khóc nữa chứ?

Trần Túng cãi bướng:

– Em có bao giờ không vui đâu.

Tử Dạ vỗ nhẹ vào đầu cô một cái, quay người đi ra ngoài:

 – Vui rồi thì ra chơi game đi.

Trần Túng lập tức theo sau.

Màn chiếu ngoài phòng đã được cuộn lên, bên cửa chất đống một vài bao bì của đồ điện gia dụng mới gỡ. Chiếc TV đã được lắp xong, máy PS5 mới tinh cùng bốn chiếc tay cầm đỏ đỏ xanh xanh được đặt ngay ngắn trên tủ thấp cạnh dàn âm thanh.

Đàm Thiên Minh lúc này đang nằm sấp trên sàn nhà nối dây, không có thời gian để nói chuyện phiếm với ai.

– Biết thế thì làm trò thêm chút nữa rồi. –  Trần Túng đi lại trong nhà mình, như một đứa trẻ lạc vào cửa hàng kẹo, – Anh Thiên Minh hào phóng, lát chia cho em một căn hộ ở La Hồ nhé.

Đàm Thiên Minh cười trêu chọc:

– Đàm Thiên Minh mà chia sẻ căn hộ, ý nghĩa có vẻ không tốt đâu đó.

Trần Túng cũng nhân cơ hội nói:

– Ý nghĩa có tệ đến mấy, có thể tệ hơn hai chữ Trần Túng không?

Hai người danh tiếng đều xấu theo nhiều nghĩa khác nhau, đối thoại xong, cùng nhau phá lên cười.

Loay hoay nửa ngày, vẫn tối om. Tử Dạ ngồi rảnh rỗi không có gì làm, hỏi một câu:

– Anh thực sự có làm được không đấy?

Đàm Thiên Minh bó tay chịu trói, cũng không còn cách nào:

– Hay là em làm đi?

Tử Dạ lại đường hoàng nói:

– Dân khối xã hội kỹ năng thực hành kém lắm.

Trần Túng cầm điện thoại vừa đặt đồ uống cho hai người họ, nhìn hai người đàn ông to lớn trong phòng, thầm thở dài một hơi.

– Để em làm cho. – Ngay sau đó rất tự nhiên đưa điện thoại cho Tử Dạ, – Để ý điện thoại giao hàng nhé.

Kết quả là Đàm Thiên Minh vẫn phải xuống lầu lấy đồ ăn.

Nói Tử Dạ giống như một đại gia, nhưng Đàm Thiên Minh vừa đi, anh lại trở nên chu đáo lạ thường, ngồi xổm một bên, bật đèn pin điện thoại để chiếu sáng cho cô ở chỗ tối.

– Có nhìn rõ không?

– Anh chiếu về phía này một chút.

– Chỗ này hả?

– Lại gần thêm chút nữa, đúng rồi.

Một chiếc tivi đặt đứng chắn giữa, khoảng cách gần như trong gang tấc, tay kề tay, chân chạm chân. Cô ngẩng mặt ở bên kia, Tử Dạ cúi nhìn từ phía này. Nếu nhiếp ảnh gia chỉ cắt lấy một khung hình nhỏ, cảnh này sẽ giống hệt một tấm áp phích phim tình yêu lãng mạn buồn bã đầy gợi cảm. Điều cảm động nhất là cả hai người trong khung hình đều chuyên tâm, hoàn toàn không biết mình đã vượt quá giới hạn.

Vì vậy khi Đàm Thiên Minh xách đồ ăn về nhà nhìn thấy cảnh này, anh chỉ im lặng không nói lời nào. Anh chỉ tiện tay chọn bừa một ly trà sữa, cắm ống hút, ngồi vào chiếc ghế sofa xa xa, nhẩn nha hút trân châu, vừa nhai vừa trầm ngâm suy nghĩ về chuyện nên đi hay ở. Nhưng sau khi cân nhắc kỹ lưỡng về khả năng chủ động của Tử Dạ, anh vẫn đành phải ép mình ở lại.

Chỉ trong thời gian uống hết một ly trà sữa, Đàm Thiên Minh chưa bao giờ cảm thấy thời gian trôi chậm đến thế. Đến mức khi nhìn thấy TV sáng lên, anh gần như quên cả nhai trân châu, thầm thở phào một hơi nhẹ nhõm.

– Xong rồi. – Trần Túng tuyên bố.

Hai người như vừa từ thế giới khác trở về, ánh mắt bất ngờ chạm nhau, cả hai đều ngẩn người một chút.

Tử Dạ lập tức đi ra, nhặt điều khiển kết nối PS5, thử đăng nhập tài khoản của mình.

Trần Túng mãi mới hoàn hồn, đứng dậy khỏi sàn nhà, nhất thời cũng hơi nghẹn lời, không biết nên bắt đầu chủ đề gì.

Tiếng vỗ tay đột ngột vang lên trong phòng khách. Đàm Thiên Minh giơ ngón cái lên.

 – Vẫn là em gái giỏi. – Lại lắc lắc ly trà sữa trong tay, – Anh không uống nhầm chứ?

Trần Túng nói:

– Anh Thiên Minh cứ uống thoải mái ạ.

Tử Dạ nói:

– Uống xong mới hỏi, có tác dụng gì?

Hai người này, bỗng dưng không thể nhìn thẳng vào nhau, nói chuyện cũng phải thông qua người thứ ba. Đàm Thiên Minh rất khó để không suy nghĩ nhiều, và cũng rất khó để nhịn cười.

Cuối cùng vẫn là Trần Túng phá vỡ thế bế tắc. Cô ngồi yên lặng một lúc ở một góc sofa, đột nhiên nói:

– Anh, đưa điện thoại cho em.

Tử Dạ vốn đang quay lưng lại với cô, nghe tiếng liền hiểu ý, lấy điện thoại từ túi áo khoác sau cửa đưa cho Trần Túng.

Điện thoại không có mật khẩu.

Trần Túng cầm điện thoại của anh mở vòng bạn bè, lướt xuống rất lâu, tìm thấy một bức ảnh cũ của anh năm mười lăm tuổi. Anh mặc bộ đồng phục học sinh kiểu cũ sạch sẽ, bị nữ sinh cùng trường chụp lén, trong lòng rõ ràng cực kỳ khó chịu, nhưng bên ngoài lại phải giả vờ thân thiện, nội tâm và bên ngoài mâu thuẫn, do đó mới khiến nụ cười kia trở nên lửng lơ, pha lẫn một nét bất cần của tuổi trẻ. Trần Túng sau này tình cờ phát hiện trong vòng bạn bè của anh, thích đến mức không chịu được, sau khi được phép thì đã âm thầm cất giữ nhiều năm.

Lưu về, cắt xén, đặt làm ảnh đại diện.

Trần Túng nói:

– Anh cầm điện thoại của em xem được không.

Đàm Thiên Minh nghĩ thầm, hai anh em nhà này rõ ràng có thể ngồi cạnh nhau nghiên cứu ảnh đại diện, nhưng lại cứ phải nói chuyện cách không, em dùng điện thoại anh, anh thao tác điện thoại em, thật kỳ lạ.

Trần Túng lại đọc mật khẩu màn hình khóa:

– 128229.

Đàm Thiên Minh cầm tay cầm điều khiển lướt qua các tựa game được đề xuất, trên mặt lộ ra vẻ như chợt hiểu ra điều gì đó.

Tử Dạ thao tác thành thạo, mở WeChat, trong số vài người được ghim trên cùng, phát hiện một bức ảnh cũ, nhìn hình nhỏ đã biết là mình. Anh khẽ mỉm cười, nói:

– Được rồi.

 Cúi đầu nhìn lại một lần nữa:

– Em có tin nhắn mới này.

Trần Túng lén lút ghim mình lên đầu trong giao diện WeChat của anh, hỏi:

– Ai ạ?

Tử Dạ đưa điện thoại đến trước mặt cô cho cô xem.

Trần Túng ngẩng đầu lên, thấy là tin nhắn mới từ đạo diễn Trịnh:

– Đã đủ hiệu quả em muốn chưa?

Chưa kịp trả lời, lập tức lại có một tin nữa:

– Tôi thấy độ hot hiện giờ vẫn chưa đủ.

Trần Túng nhận lấy điện thoại, trả lời đạo diễn Trịnh:

– Em sẽ chỉnh sửa rồi gửi cho anh xem.

Đạo diễn Trịnh:

– Cơ bản rồi, lời mắng cũng đủ khó nghe rồi, đừng để đến lúc lại phải cắt phân cảnh của em. Nếu được thì tôi sẽ bảo mấy người phụ trách tài khoản marketing chuẩn bị tài khoản phụ Weibo để chia sẻ.

Trần Túng trả lời đạo diễn Trịnh:

– Được ạ, cho em mười phút.

Cô ngẩng đầu xin lỗi:

 – Em xin lỗi, em có thể có một chút việc công việc cần xử lý.

Đàm Thiên Minh mở “Chân Tam Quốc Vô Song II”, gọi Tử Dạ đến chơi game:

–  Em gái cứ bận việc thì cứ đi làm đi.

Trần Túng ôm máy tính xách tay vào phòng khách để chỉnh sửa. Cô đọc lại một lượt bản thảo mình đã chuẩn bị từ sáng sớm, cảm thấy không có vấn đề lớn nào về logic, cũng chẳng có chỗ nào cần thêm thắt cho đậm đà hơn.

Chuyện đã qua nhiều năm, nhưng luôn mang lại cảm giác chỉ như trong chớp mắt. Cô cũng thầm cảm ơn quãng thời gian bôn ba suốt mấy năm trời ấy, đã giúp mình nhanh chóng vượt qua nỗi mất mát mang tên Tử Dạ. Giờ đây nhìn lại, cô thật sự khó mà tưởng tượng nổi, một người được nuông chiều suốt hai mươi năm, lớn lên như công chúa trong lòng bàn tay người khác, rốt cuộc đã lấy đâu ra dũng khí để đối mặt với cuộc đời khắc nghiệt và lòng người khó lường.

Giờ đây đối mặt với những người như Trương Nhã Thông, lẽ nào Trần Túng cũng phải trở thành “vận mệnh khó lường” trên con đường đời của người khác hay sao?

Cô chuyển tiếp một tài liệu cho bố và Trương Nhã Thông xem qua.

Bố nhanh chóng gửi tin nhắn đến.

Trần Tự Cường khuyên cô: [Thôi đi con. Dừng lại đi. Chú Trương cũng sống không dễ dàng gì.]

Trần Túng trả lời: [Trương gì chứ, ông ta có xứng không.]

Trương Nhã Thông vẫn không có hồi âm, nhưng đạo diễn Trịnh đã giục nhiều lần.

Chung Dĩnh không biết từ lúc nào đã bỏ cô ra khỏi danh sách chặn, gửi tin nhắn nói: [Trần Túng, cố lên, dũng cảm lên.]

Đợi thêm năm phút, Trương Nhã Thông vẫn không trả lời.

Cô lưu tài liệu, chuyển thành hai bản Weibo dài dễ đọc hơn, rồi nhờ bạn học cùng trường chuyên ngành truyền thông xem qua một lượt. Xác nhận không có vấn đề, Trần Túng đóng gói bản thảo gửi cho đạo diễn Trịnh.

Đạo diễn Trịnh làm việc cực kỳ hiệu quả, gần như là trả lời ngay lập tức:

– Tài khoản phụ đã đăng, chờ tài khoản Weibo chính chia sẻ [biểu tượng cảm xúc like].

Trần Túng tranh thủ xem qua Weibo của Trương Nhã Thông. Cô ta vừa đăng một bức ảnh mới, mặc áo choàng tiến sĩ, đội mũ tiến sĩ có tua rua, khoác tay bố; Trương Viên ở một bên cười toe toét, nụ cười chất phác, không giấu được niềm vui. Kèm chú thích: “Sắp bắt đầu một hành trình mới trong cuộc đời rồi! Con cảm ơn bố! Dù có trở thành Dr.Zhang thì vẫn mãi là công chúa nhỏ của bố.”

Bình luận tràn ngập sự hòa bình: Thông Thông giỏi quá!

Đúng là con gái bảo bối của tôi!

Trở thành Dr.Zhang rồi cũng phải đến hôn bé ngoan nhé!

Niềm vui như thế, tất nhiên cũng có người phải đến chia sẻ “riêng tư” với Trần Túng:

– Cuộc đời vô dụng của mày so với Thông Thông thì đúng là một cục phân chó. Mày chính là một cục bullshit.

Trương Nhã Thông là công chúa cao quý trong lâu đài, Trần Túng là kẻ khốn khó lang thang trên đường phố. Thế giới nhìn bề ngoài, chẳng phải nên là như vậy đúng không?

Ai có thể ngờ, cô cũng từng mặc váy công chúa, nụ cười rạng rỡ, cho rằng thế giới đơn thuần tươi đẹp, chứ tuyệt đối không phải vừa sinh ra đã mang hình ảnh ác nữ đáng ghét này.


Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng
Bạn có thể dùng phím mũi tên trái/phải để lùi/sang chương.
Đánh giá:
Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Truyện Mượn Trăng Lưu Giữ Ánh Sáng Story Chương 12
10.0/10 từ 27 lượt.
loading...